Tác giả:

Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…

Chương 362

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 362 Ngày thường Trương ma ma cũng không dám tuỳ tiện trêu chọc Vân Khương Mịch, nhưng hôm nay nhìn thấy đống hỗn độn trong cung Tích Nguyệt, trần cung điện cũng đã bị dở đi một nửa. Còn có đống hỗn loạn dưới mặt đất… Sắc mặt bà ta vô cùng ngạc nhiên. Rất nhanh sau đó, Trương ma ma thu hồi vẻ ngạc nhiên cất bước đến gần: “Minh Vương phi đang làm gì vậy?” “Trương ma am không nhìn thấy sao?” Vân Khương Mịch nâng cằm lên: “Dỡ trần cung” Trương ma ma: “…” Bà ta cũng không mù, không phải là không nhìn thấy Vân Khương Mịch dở trần cung! “Không biết Vương phi tức giận đến mức nào, Tôn đáp ứng làm sao trêu chọc đến Minh Vương phi? Nơi này là hậu cung, Minh Vương phi tưởng rằng đây là phủ Minh Vương sao?” Trương ma ma trầm mặt: “Người thù hận Tôn đáp ứng lớn đến mức nào mà lại muốn phá huỷ cung Tích Nguyệt chứ?” Bà ta đi theo Triệu hoàng hậu lâu như vậy, cũng được coi là người có danh dự uy tín ở trong cung. Ngay cả đám quý phu nhân ở trong Kinh Thành này cũng phải nể mặt bà ta mấy phần. Thế mà giờ đây… Đối mặt với dáng vẻ chất vấn âm dương quái khí của bà †a, Vân Khương Mịch chỉ nhẹ nhàng trả lại năm chữ: “Liên quan gì tới ngươi?” “Người…” Trương ma ma bị nàng chọc tức đến mức gương mặt già nua trắng bệch! Bà ta cắn chặt răng: “Minh Vương phi, chuyện này không liên quan gì đến nô tỳ, thế nhưng lại liên quan đến nương nương nhà ta! Nô tỳ phụng ý chỉ của nương nương đến đây hỏi chuyện!” Có ý tứ là bà ta đại biểu cho Triệu hoàng hậu. Trương ma ma mang bộ dạng tiểu nhân đắc chí. Chỉ thiếu điều viết lên mặt mấy chữ “hiện tại lão nương giống như Hoàng hậu nương nương mà thôi”. Hết lần này đến lần khác Vân Khương Mịch không thèm trả lời bà ta, vẫn hời hợt nhả ra hai chữ: “Ta thích” Trương ma ma: “..: Huyết áp điên cuồng dâng cao, trong đầu bà ta vang lên tiếng ong ong! Không được không được, bà ta sắp bị Vân Khương Mịch chọc cho tức chết rồi! Nhìn thấy thân thể của Trương ma ma hơi lảo đảo, Tôn đáp ứng vội nắm lấy tay bà ta: “Trương ma ma, bà không sao chứ?” Trương ma ma cũng không thể xảy ra chuyện được! Hiện tại nàng ta lẻ loi một mình, Trương ma ma có thể đi qua đây liền đại biểu rằng Hoàng hậu nương nương cho nàng †a chỗ dựa. Nếu như Trương ma ma cứ như vậy bị chọc tức, nàng ta làm sao đấu thắng Vân Khương Mịch? “Không sao!” Trương ma ma đẩy Tôn đáp ứng ra, lúc này mới nghiến răng nghiến lợi nói: “Minh Vương phi, lẽ nào Hoàng hậu nương nương hỏi chuyện, người cũng không chịu mở miệng vàng sao?” “Mẫu hậu hỏi là một chuyện, ngươi hỏi lại là chuyên khác” Vân Khương Mịch khoanh hai tay: “Chẳng lẽ lão hàng như ngươi muốn làm mẫu hậu ở trước mặt bổn vương phi?” “Quả là to gan! Bổn vương phi sẽ bẩm báo mẫu hậu, nói ngươi dĩ hạ phạm thượng, muốn chiếm quyền của mẫu hậu!” “Lại bẩm báo phụ hoàng, ngươi có lòng mưu nghịch, đại bất kích đối với mẫu hậu! Thậm chí là tơ tưởng đến gương mặt đẹp của phụ hoàng!” Mới vừa rồi chẳng phải Trương ma ma bảo màng mở miệng vàng sao? Lúc này Vân Khương Mịch mở “miệng vàng” nói luôn một tràng dài khiến Trương ma ma sửng sốt. Mỗi một lời đều là tử tội tru di cửu tộc! Sớm đã biết Minh vương phi khéo mồm khéo miệng, cuối cùng thì hôm nay Trương ma ma cũng có thể nhìn thấy! Còn “tơ tưởng đến gương mặt đẹp của Hoàng thượng”…

Chương 362

 

Ngày thường Trương ma ma cũng không dám tuỳ tiện trêu chọc Vân Khương Mịch, nhưng hôm nay nhìn thấy đống hỗn độn trong cung Tích Nguyệt, trần cung điện cũng đã bị dở đi một nửa.

 

Còn có đống hỗn loạn dưới mặt đất…

 

Sắc mặt bà ta vô cùng ngạc nhiên.

 

Rất nhanh sau đó, Trương ma ma thu hồi vẻ ngạc nhiên cất bước đến gần: “Minh Vương phi đang làm gì vậy?”

 

“Trương ma am không nhìn thấy sao?”

 

Vân Khương Mịch nâng cằm lên: “Dỡ trần cung”

 

Trương ma ma: “…”

 

Bà ta cũng không mù, không phải là không nhìn thấy Vân Khương Mịch dở trần cung!

 

“Không biết Vương phi tức giận đến mức nào, Tôn đáp ứng làm sao trêu chọc đến Minh Vương phi? Nơi này là hậu cung, Minh Vương phi tưởng rằng đây là phủ Minh Vương sao?”

 

Trương ma ma trầm mặt: “Người thù hận Tôn đáp ứng lớn đến mức nào mà lại muốn phá huỷ cung Tích Nguyệt chứ?”

 

Bà ta đi theo Triệu hoàng hậu lâu như vậy, cũng được coi là người có danh dự uy tín ở trong cung.

 

Ngay cả đám quý phu nhân ở trong Kinh Thành này cũng phải nể mặt bà ta mấy phần.

 

Thế mà giờ đây…

 

Đối mặt với dáng vẻ chất vấn âm dương quái khí của bà †a, Vân Khương Mịch chỉ nhẹ nhàng trả lại năm chữ: “Liên quan gì tới ngươi?”

 

“Người…”

 

Trương ma ma bị nàng chọc tức đến mức gương mặt già nua trắng bệch!

 

Bà ta cắn chặt răng: “Minh Vương phi, chuyện này không liên quan gì đến nô tỳ, thế nhưng lại liên quan đến nương nương nhà ta! Nô tỳ phụng ý chỉ của nương nương đến đây hỏi chuyện!”

 

Có ý tứ là bà ta đại biểu cho Triệu hoàng hậu.

 

Trương ma ma mang bộ dạng tiểu nhân đắc chí.

 

Chỉ thiếu điều viết lên mặt mấy chữ “hiện tại lão nương giống như Hoàng hậu nương nương mà thôi”.

 

Hết lần này đến lần khác Vân Khương Mịch không thèm trả lời bà ta, vẫn hời hợt nhả ra hai chữ: “Ta thích”

 

Trương ma ma: “..: Huyết áp điên cuồng dâng cao, trong đầu bà ta vang lên tiếng ong ong!

 

Không được không được, bà ta sắp bị Vân Khương Mịch chọc cho tức chết rồi!

 

Nhìn thấy thân thể của Trương ma ma hơi lảo đảo, Tôn đáp ứng vội nắm lấy tay bà ta: “Trương ma ma, bà không sao chứ?”

 

Trương ma ma cũng không thể xảy ra chuyện được!

 

Hiện tại nàng ta lẻ loi một mình, Trương ma ma có thể đi qua đây liền đại biểu rằng Hoàng hậu nương nương cho nàng †a chỗ dựa. Nếu như Trương ma ma cứ như vậy bị chọc tức, nàng ta làm sao đấu thắng Vân Khương Mịch?

 

“Không sao!”

 

Trương ma ma đẩy Tôn đáp ứng ra, lúc này mới nghiến răng nghiến lợi nói: “Minh Vương phi, lẽ nào Hoàng hậu nương nương hỏi chuyện, người cũng không chịu mở miệng vàng sao?”

 

“Mẫu hậu hỏi là một chuyện, ngươi hỏi lại là chuyên khác”

 

Vân Khương Mịch khoanh hai tay: “Chẳng lẽ lão hàng như ngươi muốn làm mẫu hậu ở trước mặt bổn vương phi?”

 

“Quả là to gan! Bổn vương phi sẽ bẩm báo mẫu hậu, nói ngươi dĩ hạ phạm thượng, muốn chiếm quyền của mẫu hậu!”

 

“Lại bẩm báo phụ hoàng, ngươi có lòng mưu nghịch, đại bất kích đối với mẫu hậu! Thậm chí là tơ tưởng đến gương mặt đẹp của phụ hoàng!”

 

Mới vừa rồi chẳng phải Trương ma ma bảo màng mở miệng vàng sao?

 

Lúc này Vân Khương Mịch mở “miệng vàng” nói luôn một tràng dài khiến Trương ma ma sửng sốt.

 

Mỗi một lời đều là tử tội tru di cửu tộc!

 

Sớm đã biết Minh vương phi khéo mồm khéo miệng, cuối cùng thì hôm nay Trương ma ma cũng có thể nhìn thấy!

 

Còn “tơ tưởng đến gương mặt đẹp của Hoàng thượng”…

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 362 Ngày thường Trương ma ma cũng không dám tuỳ tiện trêu chọc Vân Khương Mịch, nhưng hôm nay nhìn thấy đống hỗn độn trong cung Tích Nguyệt, trần cung điện cũng đã bị dở đi một nửa. Còn có đống hỗn loạn dưới mặt đất… Sắc mặt bà ta vô cùng ngạc nhiên. Rất nhanh sau đó, Trương ma ma thu hồi vẻ ngạc nhiên cất bước đến gần: “Minh Vương phi đang làm gì vậy?” “Trương ma am không nhìn thấy sao?” Vân Khương Mịch nâng cằm lên: “Dỡ trần cung” Trương ma ma: “…” Bà ta cũng không mù, không phải là không nhìn thấy Vân Khương Mịch dở trần cung! “Không biết Vương phi tức giận đến mức nào, Tôn đáp ứng làm sao trêu chọc đến Minh Vương phi? Nơi này là hậu cung, Minh Vương phi tưởng rằng đây là phủ Minh Vương sao?” Trương ma ma trầm mặt: “Người thù hận Tôn đáp ứng lớn đến mức nào mà lại muốn phá huỷ cung Tích Nguyệt chứ?” Bà ta đi theo Triệu hoàng hậu lâu như vậy, cũng được coi là người có danh dự uy tín ở trong cung. Ngay cả đám quý phu nhân ở trong Kinh Thành này cũng phải nể mặt bà ta mấy phần. Thế mà giờ đây… Đối mặt với dáng vẻ chất vấn âm dương quái khí của bà †a, Vân Khương Mịch chỉ nhẹ nhàng trả lại năm chữ: “Liên quan gì tới ngươi?” “Người…” Trương ma ma bị nàng chọc tức đến mức gương mặt già nua trắng bệch! Bà ta cắn chặt răng: “Minh Vương phi, chuyện này không liên quan gì đến nô tỳ, thế nhưng lại liên quan đến nương nương nhà ta! Nô tỳ phụng ý chỉ của nương nương đến đây hỏi chuyện!” Có ý tứ là bà ta đại biểu cho Triệu hoàng hậu. Trương ma ma mang bộ dạng tiểu nhân đắc chí. Chỉ thiếu điều viết lên mặt mấy chữ “hiện tại lão nương giống như Hoàng hậu nương nương mà thôi”. Hết lần này đến lần khác Vân Khương Mịch không thèm trả lời bà ta, vẫn hời hợt nhả ra hai chữ: “Ta thích” Trương ma ma: “..: Huyết áp điên cuồng dâng cao, trong đầu bà ta vang lên tiếng ong ong! Không được không được, bà ta sắp bị Vân Khương Mịch chọc cho tức chết rồi! Nhìn thấy thân thể của Trương ma ma hơi lảo đảo, Tôn đáp ứng vội nắm lấy tay bà ta: “Trương ma ma, bà không sao chứ?” Trương ma ma cũng không thể xảy ra chuyện được! Hiện tại nàng ta lẻ loi một mình, Trương ma ma có thể đi qua đây liền đại biểu rằng Hoàng hậu nương nương cho nàng †a chỗ dựa. Nếu như Trương ma ma cứ như vậy bị chọc tức, nàng ta làm sao đấu thắng Vân Khương Mịch? “Không sao!” Trương ma ma đẩy Tôn đáp ứng ra, lúc này mới nghiến răng nghiến lợi nói: “Minh Vương phi, lẽ nào Hoàng hậu nương nương hỏi chuyện, người cũng không chịu mở miệng vàng sao?” “Mẫu hậu hỏi là một chuyện, ngươi hỏi lại là chuyên khác” Vân Khương Mịch khoanh hai tay: “Chẳng lẽ lão hàng như ngươi muốn làm mẫu hậu ở trước mặt bổn vương phi?” “Quả là to gan! Bổn vương phi sẽ bẩm báo mẫu hậu, nói ngươi dĩ hạ phạm thượng, muốn chiếm quyền của mẫu hậu!” “Lại bẩm báo phụ hoàng, ngươi có lòng mưu nghịch, đại bất kích đối với mẫu hậu! Thậm chí là tơ tưởng đến gương mặt đẹp của phụ hoàng!” Mới vừa rồi chẳng phải Trương ma ma bảo màng mở miệng vàng sao? Lúc này Vân Khương Mịch mở “miệng vàng” nói luôn một tràng dài khiến Trương ma ma sửng sốt. Mỗi một lời đều là tử tội tru di cửu tộc! Sớm đã biết Minh vương phi khéo mồm khéo miệng, cuối cùng thì hôm nay Trương ma ma cũng có thể nhìn thấy! Còn “tơ tưởng đến gương mặt đẹp của Hoàng thượng”…

Chương 362