Tác giả:

Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…

Chương 398

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 398 Lúc này mới hiểu tại sao Vân Khương Mịch lại bảo nàng ta ngu xuẩn! Nàng ta không ngu xuẩn sao? Ngu đến mức bị người ta lợi dụng mà không biết! Nếu có thể đổi lấy được sự sủng ái của Hoàng thượng, nàng ta cam tâm tình nguyện bị lợi dụng. Nhưng hết lần này đến lần khác nàng ta không có được gì cải Tôn đáp ứng tuyệt vọng, điên cuồng la lên: “Nương nương, thần thiếp biết sai rồi, thần thiếp không dám nữa!” Đáng tiếc Triệu hoàng hậu không thèm liếc nàng ta lấy một lần chỉ chán ghét sai người chặn miệng của nàng ta. Ngự thư phòng. Vân Khương đợi gần một canh giờ, Đức phi mới vịn vào tường đi ra. Lý ma ma vội vàng đi đến đỡ bà: “Nương nương, người không sao chứt” Đức phi lúc này đến nói chuyện cũng rất tốn công, giọng nói có chút khàn. Khẽ gật đầu tỏ ý muốn Lý ma ma nhanh chóng đưa bà trở về cung Vĩnh Thọ. Vân Khương Mịch vòng tay tựa vào cột, nhìn thấy Đức phi đi ra, mỉm cười. “Mẫu phi, người không sao chứ?” Phụ hoàng đúng là càng già càng dẻo dai mài! Trông thấy Vân Khương Mịch, Đức phi có chút xấu hổ. Nhưng nhớ đến hôm nay, may mà có nàng, Tôn đáp ứng mới không đạt được…Sắc mặt bà dịu đi một chút, khàn giọng nói với nàng: “Mịch nhi, hôm nay cực cho ngươi rồi.” Vân Khương Mịch: “Hả?” Nàng không nghe nhầm đấy chứ! “Ngày mai, ngươi hãy đến cung Vĩnh Thọ một chuyến, bổn cung có chuyện muốn nói với ngươi.” Đức phi được Lý ma ma dìu đỡ rời đi. Vân Khương Mịch nhìn bóng lưng bà, dường như đang suy nghĩ gì đó. Trong điện truyền đến giọng nói của Mặc Quốc Thiên: “Tô Bính Thiện, Tô Bính Thiện đâu?” Không nghe Tô Bính Thiện trả lời, Mặc Quốc Thiên lại oán trách: “Tên chó chết này, chết ở đâu rồi?” Vân Khương Mịch vội vàng ra hiệu cho Lương tiểu công công vào trong hầu hạ: “Nói sư phụ ngươi hôm nay ông ấy không được khoẻ…Không cứ nói thật, sư phụ ngươi bị liên luy” Nàng dặn dò Lương tiểu công công: “Vê phía sư phụ của ngươi, làm theo cách của ta, ngàn vạn không được lỏng lẻo” Lương tiểu công công luôn miệng tuân lệnh, vội vàng vào hầu Mặc Quốc Thiên. Lúc này, Vân Khương Mịch mới chấp hai tay sau lưng xoay người rời đi. Trong khi đó, Tô Bính Thiện bị trói gô trên giường, cứ cách một thời gian là có người hầu đổ chậu nước lên người ông ta. Lặp đi lặp lại, vòng qua vòng lại. Cho đến khi… Xuân dược trong thân thể ông ta toàn bộ bị đẩy ra ngoài mới thôi. Lúc này, Tôn Bính Thiện đã thật sự chịu nhiều đau đớn, trong lòng càng thêm hận Tô đáp ứng! Sau giờ ngọ, Mặc Quốc Thiên mới được nghỉ ngơi. Mặc Phùng Dương cùng Mặc Vân Đức phê duyệt tấu chương ở Ngự thư phòng, hắn đọc hết nội dung bên trong một chồng tấu sớ…Cùng thảo luận với Mặc Vân Đức, không được chắc chắn mới đến gặp Mặc Quốc Thiên. “Phụ hoàng, Chu tướng quân phái người truyền tin hỏi thăm. Bảo Tây Quận bây giờ đã yên phận rồi, khi nào bọn hắn có thể thu quân hồi triều?” “Phùng Dương, Khương Mịch xuất cung rồi sao?” Mặc Quốc Thiên ngắt lời hắn, trả lời một nẻo. Mặc Phùng Dương có chút sững sờ: “Vâng” “Xử lý Tôn đáp ứng như thế nào rồi?”

Chương 398

 

Lúc này mới hiểu tại sao Vân Khương Mịch lại bảo nàng ta ngu xuẩn!

 

Nàng ta không ngu xuẩn sao?

 

Ngu đến mức bị người ta lợi dụng mà không biết!

 

Nếu có thể đổi lấy được sự sủng ái của Hoàng thượng, nàng ta cam tâm tình nguyện bị lợi dụng.

 

Nhưng hết lần này đến lần khác nàng ta không có được gì cải Tôn đáp ứng tuyệt vọng, điên cuồng la lên: “Nương nương, thần thiếp biết sai rồi, thần thiếp không dám nữa!”

 

Đáng tiếc Triệu hoàng hậu không thèm liếc nàng ta lấy một lần chỉ chán ghét sai người chặn miệng của nàng ta.

 

Ngự thư phòng.

 

Vân Khương đợi gần một canh giờ, Đức phi mới vịn vào tường đi ra.

 

Lý ma ma vội vàng đi đến đỡ bà: “Nương nương, người không sao chứt”

 

Đức phi lúc này đến nói chuyện cũng rất tốn công, giọng nói có chút khàn. Khẽ gật đầu tỏ ý muốn Lý ma ma nhanh chóng đưa bà trở về cung Vĩnh Thọ.

 

Vân Khương Mịch vòng tay tựa vào cột, nhìn thấy Đức phi đi ra, mỉm cười.

 

“Mẫu phi, người không sao chứ?”

 

Phụ hoàng đúng là càng già càng dẻo dai mài!

 

Trông thấy Vân Khương Mịch, Đức phi có chút xấu hổ.

 

Nhưng nhớ đến hôm nay, may mà có nàng, Tôn đáp ứng mới không đạt được…Sắc mặt bà dịu đi một chút, khàn giọng nói với nàng: “Mịch nhi, hôm nay cực cho ngươi rồi.”

 

Vân Khương Mịch: “Hả?”

 

Nàng không nghe nhầm đấy chứ!

 

“Ngày mai, ngươi hãy đến cung Vĩnh Thọ một chuyến, bổn cung có chuyện muốn nói với ngươi.”

 

Đức phi được Lý ma ma dìu đỡ rời đi.

 

Vân Khương Mịch nhìn bóng lưng bà, dường như đang suy nghĩ gì đó.

 

Trong điện truyền đến giọng nói của Mặc Quốc Thiên: “Tô Bính Thiện, Tô Bính Thiện đâu?”

 

Không nghe Tô Bính Thiện trả lời, Mặc Quốc Thiên lại oán trách: “Tên chó chết này, chết ở đâu rồi?”

 

Vân Khương Mịch vội vàng ra hiệu cho Lương tiểu công công vào trong hầu hạ: “Nói sư phụ ngươi hôm nay ông ấy không được khoẻ…Không cứ nói thật, sư phụ ngươi bị liên luy”

 

Nàng dặn dò Lương tiểu công công: “Vê phía sư phụ của ngươi, làm theo cách của ta, ngàn vạn không được lỏng lẻo”

 

Lương tiểu công công luôn miệng tuân lệnh, vội vàng vào hầu Mặc Quốc Thiên.

 

Lúc này, Vân Khương Mịch mới chấp hai tay sau lưng xoay người rời đi.

 

Trong khi đó, Tô Bính Thiện bị trói gô trên giường, cứ cách một thời gian là có người hầu đổ chậu nước lên người ông ta.

 

Lặp đi lặp lại, vòng qua vòng lại.

 

Cho đến khi…

 

Xuân dược trong thân thể ông ta toàn bộ bị đẩy ra ngoài mới thôi.

 

Lúc này, Tôn Bính Thiện đã thật sự chịu nhiều đau đớn, trong lòng càng thêm hận Tô đáp ứng!

 

Sau giờ ngọ, Mặc Quốc Thiên mới được nghỉ ngơi.

 

Mặc Phùng Dương cùng Mặc Vân Đức phê duyệt tấu chương ở Ngự thư phòng, hắn đọc hết nội dung bên trong một chồng tấu sớ…Cùng thảo luận với Mặc Vân Đức, không được chắc chắn mới đến gặp Mặc Quốc Thiên.

 

“Phụ hoàng, Chu tướng quân phái người truyền tin hỏi thăm. Bảo Tây Quận bây giờ đã yên phận rồi, khi nào bọn hắn có thể thu quân hồi triều?”

 

“Phùng Dương, Khương Mịch xuất cung rồi sao?”

 

Mặc Quốc Thiên ngắt lời hắn, trả lời một nẻo.

 

Mặc Phùng Dương có chút sững sờ: “Vâng”

 

“Xử lý Tôn đáp ứng như thế nào rồi?”

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 398 Lúc này mới hiểu tại sao Vân Khương Mịch lại bảo nàng ta ngu xuẩn! Nàng ta không ngu xuẩn sao? Ngu đến mức bị người ta lợi dụng mà không biết! Nếu có thể đổi lấy được sự sủng ái của Hoàng thượng, nàng ta cam tâm tình nguyện bị lợi dụng. Nhưng hết lần này đến lần khác nàng ta không có được gì cải Tôn đáp ứng tuyệt vọng, điên cuồng la lên: “Nương nương, thần thiếp biết sai rồi, thần thiếp không dám nữa!” Đáng tiếc Triệu hoàng hậu không thèm liếc nàng ta lấy một lần chỉ chán ghét sai người chặn miệng của nàng ta. Ngự thư phòng. Vân Khương đợi gần một canh giờ, Đức phi mới vịn vào tường đi ra. Lý ma ma vội vàng đi đến đỡ bà: “Nương nương, người không sao chứt” Đức phi lúc này đến nói chuyện cũng rất tốn công, giọng nói có chút khàn. Khẽ gật đầu tỏ ý muốn Lý ma ma nhanh chóng đưa bà trở về cung Vĩnh Thọ. Vân Khương Mịch vòng tay tựa vào cột, nhìn thấy Đức phi đi ra, mỉm cười. “Mẫu phi, người không sao chứ?” Phụ hoàng đúng là càng già càng dẻo dai mài! Trông thấy Vân Khương Mịch, Đức phi có chút xấu hổ. Nhưng nhớ đến hôm nay, may mà có nàng, Tôn đáp ứng mới không đạt được…Sắc mặt bà dịu đi một chút, khàn giọng nói với nàng: “Mịch nhi, hôm nay cực cho ngươi rồi.” Vân Khương Mịch: “Hả?” Nàng không nghe nhầm đấy chứ! “Ngày mai, ngươi hãy đến cung Vĩnh Thọ một chuyến, bổn cung có chuyện muốn nói với ngươi.” Đức phi được Lý ma ma dìu đỡ rời đi. Vân Khương Mịch nhìn bóng lưng bà, dường như đang suy nghĩ gì đó. Trong điện truyền đến giọng nói của Mặc Quốc Thiên: “Tô Bính Thiện, Tô Bính Thiện đâu?” Không nghe Tô Bính Thiện trả lời, Mặc Quốc Thiên lại oán trách: “Tên chó chết này, chết ở đâu rồi?” Vân Khương Mịch vội vàng ra hiệu cho Lương tiểu công công vào trong hầu hạ: “Nói sư phụ ngươi hôm nay ông ấy không được khoẻ…Không cứ nói thật, sư phụ ngươi bị liên luy” Nàng dặn dò Lương tiểu công công: “Vê phía sư phụ của ngươi, làm theo cách của ta, ngàn vạn không được lỏng lẻo” Lương tiểu công công luôn miệng tuân lệnh, vội vàng vào hầu Mặc Quốc Thiên. Lúc này, Vân Khương Mịch mới chấp hai tay sau lưng xoay người rời đi. Trong khi đó, Tô Bính Thiện bị trói gô trên giường, cứ cách một thời gian là có người hầu đổ chậu nước lên người ông ta. Lặp đi lặp lại, vòng qua vòng lại. Cho đến khi… Xuân dược trong thân thể ông ta toàn bộ bị đẩy ra ngoài mới thôi. Lúc này, Tôn Bính Thiện đã thật sự chịu nhiều đau đớn, trong lòng càng thêm hận Tô đáp ứng! Sau giờ ngọ, Mặc Quốc Thiên mới được nghỉ ngơi. Mặc Phùng Dương cùng Mặc Vân Đức phê duyệt tấu chương ở Ngự thư phòng, hắn đọc hết nội dung bên trong một chồng tấu sớ…Cùng thảo luận với Mặc Vân Đức, không được chắc chắn mới đến gặp Mặc Quốc Thiên. “Phụ hoàng, Chu tướng quân phái người truyền tin hỏi thăm. Bảo Tây Quận bây giờ đã yên phận rồi, khi nào bọn hắn có thể thu quân hồi triều?” “Phùng Dương, Khương Mịch xuất cung rồi sao?” Mặc Quốc Thiên ngắt lời hắn, trả lời một nẻo. Mặc Phùng Dương có chút sững sờ: “Vâng” “Xử lý Tôn đáp ứng như thế nào rồi?”

Chương 398