Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…
Chương 415
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 415 Mặc Hàn Vũ vừa mới buông chén trà: “?” “Lão tam, ngươi đang qua cầu rút ván! Bổn vương vừa mới khiêu vũ cho ngươi xong, ngươi quay đầu liền đuổi người?” “Sắc trời không còn sớm nữa” Mặc Phùng Dương khế mỉm cười: muốn nghỉ ngơi” Vân Khương Mịch tỏ vẻ vô cùng vô tội. Cái gì gọi là nàng muốn nghỉ ngơi? Bọn họ sẽ không nghỉ ngơi cùng một chỗ có được không? Bổn vương và Mịch Nhi Nàng đang muốn mở miệng, ánh mắt Mặc Phùng Dương đã dừng trên mặt nàng. Hắn lặng yên không một tiếng động mà cử động một ngón tay. Ý của hành động này Vân Khương Mịch biết, là một vạn lượng. Hai người nện tiền vào nhau đã gân một năm. Chút động tác nhỏ này nàng vẫn hiểu. Dùng tiền tài duy trì hiệu ứng tình cảm phu thê cần phải có chút ăn ý này. Vân Khương Mịch lập tức cử động cổ: “Muội có chút mệt mỏi: Mặc Hàn Vũ và Chu Vũ Oanh đành phải đứng dậy cáo từ. Nhìn bọn họ mang theo Chu Điềm Nguyệt rời đi, Vân Khương Mịch lập tức quay đầu nhìn về phía Mặc Phùng Dương: “Nếu hôm nay không phải là sinh thần ngươi, một vạn lượng bạc ta cũng không làm” “Ai nói cho nàng một vạn?” Mặc Phùng Dương liếc nàng một cái. Vân Khương Mịch cả kinh: “Chẳng lẽ ngươi chỉ cho ta một ngàn? Ngươi nói vậy mà được sao!” Mặc Phùng Dương đi lướt qua người nàng, chỉ nhẹ nhàng để lại ba chữ: “Mười vạn lượng” “Mười vạn!” Vân Khương Mịch lại tiếp tục cả kinh, mặt mày tươi cười đuổi theo: “Vương gia! Hôm nay ta còn chưa chuẩn bị lễ vật sinh thần cho ngài đâu. Hay là ngài để ta tặng luôn đi?” Nghe được bốn chữ “lễ vật sinh thần”, Mặc Phùng Dương dừng chân: “Bánh kem?” Hắn còn nhớ lời Phong Bảo đã nói. Nếu Vân Khương Mịch muốn bánh kem, chắc chắn ba không gian sẽ cho… Nhưng mấu chốt là, nàng không muốn cho hắn! “Không phải, là cái này” Nàng lấy từ trong lòng ra một khối ngọc bội rồi đưa cho hắn: “Ta thấy ngọc bội này khá xinh đẹp, ngài có thể tìm thợ thủ công khắc tên mình lên” Chiều nay quá bận nên nàng chưa kịp cho người khắc tên của hắn. Ngọc bội? Mặc Phùng Dương nhận lấy rồi nhìn kỹ, ngọc bội này tính chất thông thấu. Năm trong tay lại cảm thấy ấm áp nhẹ nhè. Quả là một khối ngọc tốt. “Bổn vương muốn thứ đồ vật này làm gì? Nhà kho trong vương phủ có rất nhiều” Tuy nói như thế nhưng hắn cực kỳ tự giác bỏ ngọc bội vào trong lồ ng ngực. Bây giờ Mặc Phùng Dương trông ghét bỏ, lại không nghĩ tới không lâu sau trong tương lai… khối ngọc bội này cư nhiên còn cứu hắn một mạng! Chuyện Đức phi và Mặc Quốc Thiên “Hòa hảo” đã nhấc lên cơn sóng không nhỏ nơi hậu cung. Chúng phi tân chỉ cho rằng lúc trước Đức phi bị Mặc Quốc Thiên vắng vẻ, đương nhiên sẽ không còn cơ hội xoay người. Dù sao, Mặc Quốc Thiên đã độc sủng bà hơn hai mươi năm…
Chương 415
Mặc Hàn Vũ vừa mới buông chén trà: “?”
“Lão tam, ngươi đang qua cầu rút ván! Bổn vương vừa mới khiêu vũ cho ngươi xong, ngươi quay đầu liền đuổi người?”
“Sắc trời không còn sớm nữa”
Mặc Phùng Dương khế mỉm cười: muốn nghỉ ngơi”
Vân Khương Mịch tỏ vẻ vô cùng vô tội.
Cái gì gọi là nàng muốn nghỉ ngơi?
Bọn họ sẽ không nghỉ ngơi cùng một chỗ có được không?
Bổn vương và Mịch Nhi Nàng đang muốn mở miệng, ánh mắt Mặc Phùng Dương đã dừng trên mặt nàng. Hắn lặng yên không một tiếng động mà cử động một ngón tay. Ý của hành động này Vân Khương Mịch biết, là một vạn lượng.
Hai người nện tiền vào nhau đã gân một năm.
Chút động tác nhỏ này nàng vẫn hiểu.
Dùng tiền tài duy trì hiệu ứng tình cảm phu thê cần phải có chút ăn ý này.
Vân Khương Mịch lập tức cử động cổ: “Muội có chút mệt mỏi: Mặc Hàn Vũ và Chu Vũ Oanh đành phải đứng dậy cáo từ.
Nhìn bọn họ mang theo Chu Điềm Nguyệt rời đi, Vân Khương Mịch lập tức quay đầu nhìn về phía Mặc Phùng Dương: “Nếu hôm nay không phải là sinh thần ngươi, một vạn lượng bạc ta cũng không làm”
“Ai nói cho nàng một vạn?”
Mặc Phùng Dương liếc nàng một cái.
Vân Khương Mịch cả kinh: “Chẳng lẽ ngươi chỉ cho ta một ngàn? Ngươi nói vậy mà được sao!”
Mặc Phùng Dương đi lướt qua người nàng, chỉ nhẹ nhàng để lại ba chữ: “Mười vạn lượng”
“Mười vạn!”
Vân Khương Mịch lại tiếp tục cả kinh, mặt mày tươi cười đuổi theo: “Vương gia! Hôm nay ta còn chưa chuẩn bị lễ vật sinh thần cho ngài đâu. Hay là ngài để ta tặng luôn đi?”
Nghe được bốn chữ “lễ vật sinh thần”, Mặc Phùng Dương dừng chân: “Bánh kem?”
Hắn còn nhớ lời Phong Bảo đã nói.
Nếu Vân Khương Mịch muốn bánh kem, chắc chắn ba không gian sẽ cho…
Nhưng mấu chốt là, nàng không muốn cho hắn!
“Không phải, là cái này”
Nàng lấy từ trong lòng ra một khối ngọc bội rồi đưa cho hắn: “Ta thấy ngọc bội này khá xinh đẹp, ngài có thể tìm thợ thủ công khắc tên mình lên”
Chiều nay quá bận nên nàng chưa kịp cho người khắc tên của hắn.
Ngọc bội?
Mặc Phùng Dương nhận lấy rồi nhìn kỹ, ngọc bội này tính chất thông thấu.
Năm trong tay lại cảm thấy ấm áp nhẹ nhè.
Quả là một khối ngọc tốt.
“Bổn vương muốn thứ đồ vật này làm gì? Nhà kho trong vương phủ có rất nhiều”
Tuy nói như thế nhưng hắn cực kỳ tự giác bỏ ngọc bội vào trong lồ ng ngực.
Bây giờ Mặc Phùng Dương trông ghét bỏ, lại không nghĩ tới không lâu sau trong tương lai… khối ngọc bội này cư nhiên còn cứu hắn một mạng!
Chuyện Đức phi và Mặc Quốc Thiên “Hòa hảo” đã nhấc lên cơn sóng không nhỏ nơi hậu cung.
Chúng phi tân chỉ cho rằng lúc trước Đức phi bị Mặc Quốc Thiên vắng vẻ, đương nhiên sẽ không còn cơ hội xoay người.
Dù sao, Mặc Quốc Thiên đã độc sủng bà hơn hai mươi năm…
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 415 Mặc Hàn Vũ vừa mới buông chén trà: “?” “Lão tam, ngươi đang qua cầu rút ván! Bổn vương vừa mới khiêu vũ cho ngươi xong, ngươi quay đầu liền đuổi người?” “Sắc trời không còn sớm nữa” Mặc Phùng Dương khế mỉm cười: muốn nghỉ ngơi” Vân Khương Mịch tỏ vẻ vô cùng vô tội. Cái gì gọi là nàng muốn nghỉ ngơi? Bọn họ sẽ không nghỉ ngơi cùng một chỗ có được không? Bổn vương và Mịch Nhi Nàng đang muốn mở miệng, ánh mắt Mặc Phùng Dương đã dừng trên mặt nàng. Hắn lặng yên không một tiếng động mà cử động một ngón tay. Ý của hành động này Vân Khương Mịch biết, là một vạn lượng. Hai người nện tiền vào nhau đã gân một năm. Chút động tác nhỏ này nàng vẫn hiểu. Dùng tiền tài duy trì hiệu ứng tình cảm phu thê cần phải có chút ăn ý này. Vân Khương Mịch lập tức cử động cổ: “Muội có chút mệt mỏi: Mặc Hàn Vũ và Chu Vũ Oanh đành phải đứng dậy cáo từ. Nhìn bọn họ mang theo Chu Điềm Nguyệt rời đi, Vân Khương Mịch lập tức quay đầu nhìn về phía Mặc Phùng Dương: “Nếu hôm nay không phải là sinh thần ngươi, một vạn lượng bạc ta cũng không làm” “Ai nói cho nàng một vạn?” Mặc Phùng Dương liếc nàng một cái. Vân Khương Mịch cả kinh: “Chẳng lẽ ngươi chỉ cho ta một ngàn? Ngươi nói vậy mà được sao!” Mặc Phùng Dương đi lướt qua người nàng, chỉ nhẹ nhàng để lại ba chữ: “Mười vạn lượng” “Mười vạn!” Vân Khương Mịch lại tiếp tục cả kinh, mặt mày tươi cười đuổi theo: “Vương gia! Hôm nay ta còn chưa chuẩn bị lễ vật sinh thần cho ngài đâu. Hay là ngài để ta tặng luôn đi?” Nghe được bốn chữ “lễ vật sinh thần”, Mặc Phùng Dương dừng chân: “Bánh kem?” Hắn còn nhớ lời Phong Bảo đã nói. Nếu Vân Khương Mịch muốn bánh kem, chắc chắn ba không gian sẽ cho… Nhưng mấu chốt là, nàng không muốn cho hắn! “Không phải, là cái này” Nàng lấy từ trong lòng ra một khối ngọc bội rồi đưa cho hắn: “Ta thấy ngọc bội này khá xinh đẹp, ngài có thể tìm thợ thủ công khắc tên mình lên” Chiều nay quá bận nên nàng chưa kịp cho người khắc tên của hắn. Ngọc bội? Mặc Phùng Dương nhận lấy rồi nhìn kỹ, ngọc bội này tính chất thông thấu. Năm trong tay lại cảm thấy ấm áp nhẹ nhè. Quả là một khối ngọc tốt. “Bổn vương muốn thứ đồ vật này làm gì? Nhà kho trong vương phủ có rất nhiều” Tuy nói như thế nhưng hắn cực kỳ tự giác bỏ ngọc bội vào trong lồ ng ngực. Bây giờ Mặc Phùng Dương trông ghét bỏ, lại không nghĩ tới không lâu sau trong tương lai… khối ngọc bội này cư nhiên còn cứu hắn một mạng! Chuyện Đức phi và Mặc Quốc Thiên “Hòa hảo” đã nhấc lên cơn sóng không nhỏ nơi hậu cung. Chúng phi tân chỉ cho rằng lúc trước Đức phi bị Mặc Quốc Thiên vắng vẻ, đương nhiên sẽ không còn cơ hội xoay người. Dù sao, Mặc Quốc Thiên đã độc sủng bà hơn hai mươi năm…