Tác giả:

Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…

Chương 435

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 435 Bà nói bụng của Vân Khương Mịch không biết cố gắng, một hai dặn dò Lý ma ma phải đi tìm một phương thuốc cổ truyền để Vân Khương Mịch nhanh chóng hoài hài tử. Để bà khỏi phải bị Triệu hoàng hậu cười nhạo, không dám ngẩng đầu trong cung,… Lý ma ma bất đắc dĩ, chỉ đành trấn an Đức phi một phen, nói rằng loại chuyện này không vội được. Rõ ràng Vương gia và Vương phi chưa muốn có hài tử. Bọn họ còn trẻ, chắc chắn rất nhanh sẽ có tin tốt. Huống hồ, hiện giờ quan hệ giữa Đức phi và Vân Khương Mịch mới vừa hòa hoãn, không nên làm căng quá mức. Sau khi Lý ma ma tận tình khuyên bảo và trấn an, lửa giận của Đức phi cũng tiêu tán bớt, lúc này mới miễn cưỡng từ bỏ. Ban ngày, Đức phi còn khá tốt. Nhưng ai biết, đêm vừa buông xuống đã xảy ra chuyện lớn… Cung Vĩnh Thọ. Đã qua giờ hợi, đáng lẽ phải sớm tắt đèn đi ngủ rồi, nhưng lúc này đèn đuốc trong cung Vĩnh Thọ vẫn sáng trưng. Nhìn thấy Đức phi hôn mê bất tỉnh nằm trên giường, môi tím tái, Mặc Quốc Thiên không nén được cơn tức giận: “Một đám phế vật vô dụng! Nếu không trị khỏi cho Đức phi, trằm sẽ cho các ngươi chôn cùng!” Các thái y đều quỳ xuống bên giường, đau khổ cầu xin tha thứ. “Tha mạng ư? Đức phi chết thì các ngươi cũng đừng hòng được sống!” Mặc Quốc Thiên đạp ngã Nghiêm thái y trước mặt: “Phế vật! Đều là phế vật!” Chỉ có Dương thái y – Dương viện chính đang ngồi ở mép giường, cẩn thận bắt mạch. Trong chốc lát, ông ta thu tay lại rồi vuốt râu như đang suy tư… “Nếu hôm nay ngươi không trị khỏi cho Đức phi, trẫm sẽ đốt đống lông heo này của ngươi ngay lập tức!” Dương thái y đang vuốt râu: “…” Ông ta vội vàng buông tay: “Hoàng thượng, Đức phi nương nươn có triệu chứng thế này, e là bị người khác đầu độc!” “Trãm còn không biết bị người khác đầu độc sao? Còn cần ngươi nói à?” Mặc Quốc Thiên tức giận. Môi của Đức phi tím tái, mắt ông ta cũng không bị mù! Dương thái y không còn cách nào khác. Tối nay Đức phi trúng độc, Hoàng thượng cực kỳ lo lắng, tức giận đến nỗi không thể khống chế cảm xúc của bản thân. Ai bảo người trúng độc là Đức phi nương nương mà Hoàng thượng đặt ở đầu quả tim cưng chiều bao năm nay? Ông ta rất muốn nói, tối nay hoàng thượng giống như một tên bạo quân. Nhưng đối diện với hai tròng mắt đỏ tươi, đầy vẻ giận dữ của Mặc Quốc Thiên, lời đến bên mép chỉ đành nuốt trở vào. “Hoàng thượng, loại độc này rất nguy hiểm, cũng rất hiếm thấy! Dương thái y vội vàng hỏi: “Y thuật của Minh Vương phi rất giỏi, chỉ bằng mời Vương phi tới giải độc cho nương nương?” Mặc Quốc Thiên híp mắt, trong mắt lóe ra tia nguy hiểm: “Ý ngươi nói, ngươi đường đường là viện chính của Thái y viện, mà y thuật lại không bằng Minh Vương phi?” “Trãm cần ngươi làm gì? Một đám vô dụng!” Đám “vô dụng” cúi đầu, cũng không dám thở mạnh.

Chương 435

 

Bà nói bụng của Vân Khương Mịch không biết cố gắng, một hai dặn dò Lý ma ma phải đi tìm một phương thuốc cổ truyền để Vân Khương Mịch nhanh chóng hoài hài tử. Để bà khỏi phải bị Triệu hoàng hậu cười nhạo, không dám ngẩng đầu trong cung,…

 

Lý ma ma bất đắc dĩ, chỉ đành trấn an Đức phi một phen, nói rằng loại chuyện này không vội được.

 

Rõ ràng Vương gia và Vương phi chưa muốn có hài tử.

 

Bọn họ còn trẻ, chắc chắn rất nhanh sẽ có tin tốt.

 

Huống hồ, hiện giờ quan hệ giữa Đức phi và Vân Khương Mịch mới vừa hòa hoãn, không nên làm căng quá mức.

 

Sau khi Lý ma ma tận tình khuyên bảo và trấn an, lửa giận của Đức phi cũng tiêu tán bớt, lúc này mới miễn cưỡng từ bỏ.

 

Ban ngày, Đức phi còn khá tốt.

 

Nhưng ai biết, đêm vừa buông xuống đã xảy ra chuyện lớn…

 

Cung Vĩnh Thọ.

 

Đã qua giờ hợi, đáng lẽ phải sớm tắt đèn đi ngủ rồi, nhưng lúc này đèn đuốc trong cung Vĩnh Thọ vẫn sáng trưng.

 

Nhìn thấy Đức phi hôn mê bất tỉnh nằm trên giường, môi tím tái, Mặc Quốc Thiên không nén được cơn tức giận: “Một đám phế vật vô dụng! Nếu không trị khỏi cho Đức phi, trằm sẽ cho các ngươi chôn cùng!”

 

Các thái y đều quỳ xuống bên giường, đau khổ cầu xin tha thứ.

 

“Tha mạng ư? Đức phi chết thì các ngươi cũng đừng hòng được sống!”

 

Mặc Quốc Thiên đạp ngã Nghiêm thái y trước mặt: “Phế vật! Đều là phế vật!”

 

Chỉ có Dương thái y – Dương viện chính đang ngồi ở mép giường, cẩn thận bắt mạch.

 

Trong chốc lát, ông ta thu tay lại rồi vuốt râu như đang suy tư… “Nếu hôm nay ngươi không trị khỏi cho Đức phi, trẫm sẽ đốt đống lông heo này của ngươi ngay lập tức!”

 

Dương thái y đang vuốt râu: “…”

 

Ông ta vội vàng buông tay: “Hoàng thượng, Đức phi nương nươn có triệu chứng thế này, e là bị người khác đầu độc!”

 

“Trãm còn không biết bị người khác đầu độc sao? Còn cần ngươi nói à?”

 

Mặc Quốc Thiên tức giận.

 

Môi của Đức phi tím tái, mắt ông ta cũng không bị mù!

 

Dương thái y không còn cách nào khác.

 

Tối nay Đức phi trúng độc, Hoàng thượng cực kỳ lo lắng, tức giận đến nỗi không thể khống chế cảm xúc của bản thân.

 

Ai bảo người trúng độc là Đức phi nương nương mà Hoàng thượng đặt ở đầu quả tim cưng chiều bao năm nay?

 

Ông ta rất muốn nói, tối nay hoàng thượng giống như một tên bạo quân.

 

Nhưng đối diện với hai tròng mắt đỏ tươi, đầy vẻ giận dữ của Mặc Quốc Thiên, lời đến bên mép chỉ đành nuốt trở vào.

 

“Hoàng thượng, loại độc này rất nguy hiểm, cũng rất hiếm thấy!

 

Dương thái y vội vàng hỏi: “Y thuật của Minh Vương phi rất giỏi, chỉ bằng mời Vương phi tới giải độc cho nương nương?”

 

Mặc Quốc Thiên híp mắt, trong mắt lóe ra tia nguy hiểm: “Ý ngươi nói, ngươi đường đường là viện chính của Thái y viện, mà y thuật lại không bằng Minh Vương phi?”

 

“Trãm cần ngươi làm gì? Một đám vô dụng!”

 

Đám “vô dụng” cúi đầu, cũng không dám thở mạnh.

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 435 Bà nói bụng của Vân Khương Mịch không biết cố gắng, một hai dặn dò Lý ma ma phải đi tìm một phương thuốc cổ truyền để Vân Khương Mịch nhanh chóng hoài hài tử. Để bà khỏi phải bị Triệu hoàng hậu cười nhạo, không dám ngẩng đầu trong cung,… Lý ma ma bất đắc dĩ, chỉ đành trấn an Đức phi một phen, nói rằng loại chuyện này không vội được. Rõ ràng Vương gia và Vương phi chưa muốn có hài tử. Bọn họ còn trẻ, chắc chắn rất nhanh sẽ có tin tốt. Huống hồ, hiện giờ quan hệ giữa Đức phi và Vân Khương Mịch mới vừa hòa hoãn, không nên làm căng quá mức. Sau khi Lý ma ma tận tình khuyên bảo và trấn an, lửa giận của Đức phi cũng tiêu tán bớt, lúc này mới miễn cưỡng từ bỏ. Ban ngày, Đức phi còn khá tốt. Nhưng ai biết, đêm vừa buông xuống đã xảy ra chuyện lớn… Cung Vĩnh Thọ. Đã qua giờ hợi, đáng lẽ phải sớm tắt đèn đi ngủ rồi, nhưng lúc này đèn đuốc trong cung Vĩnh Thọ vẫn sáng trưng. Nhìn thấy Đức phi hôn mê bất tỉnh nằm trên giường, môi tím tái, Mặc Quốc Thiên không nén được cơn tức giận: “Một đám phế vật vô dụng! Nếu không trị khỏi cho Đức phi, trằm sẽ cho các ngươi chôn cùng!” Các thái y đều quỳ xuống bên giường, đau khổ cầu xin tha thứ. “Tha mạng ư? Đức phi chết thì các ngươi cũng đừng hòng được sống!” Mặc Quốc Thiên đạp ngã Nghiêm thái y trước mặt: “Phế vật! Đều là phế vật!” Chỉ có Dương thái y – Dương viện chính đang ngồi ở mép giường, cẩn thận bắt mạch. Trong chốc lát, ông ta thu tay lại rồi vuốt râu như đang suy tư… “Nếu hôm nay ngươi không trị khỏi cho Đức phi, trẫm sẽ đốt đống lông heo này của ngươi ngay lập tức!” Dương thái y đang vuốt râu: “…” Ông ta vội vàng buông tay: “Hoàng thượng, Đức phi nương nươn có triệu chứng thế này, e là bị người khác đầu độc!” “Trãm còn không biết bị người khác đầu độc sao? Còn cần ngươi nói à?” Mặc Quốc Thiên tức giận. Môi của Đức phi tím tái, mắt ông ta cũng không bị mù! Dương thái y không còn cách nào khác. Tối nay Đức phi trúng độc, Hoàng thượng cực kỳ lo lắng, tức giận đến nỗi không thể khống chế cảm xúc của bản thân. Ai bảo người trúng độc là Đức phi nương nương mà Hoàng thượng đặt ở đầu quả tim cưng chiều bao năm nay? Ông ta rất muốn nói, tối nay hoàng thượng giống như một tên bạo quân. Nhưng đối diện với hai tròng mắt đỏ tươi, đầy vẻ giận dữ của Mặc Quốc Thiên, lời đến bên mép chỉ đành nuốt trở vào. “Hoàng thượng, loại độc này rất nguy hiểm, cũng rất hiếm thấy! Dương thái y vội vàng hỏi: “Y thuật của Minh Vương phi rất giỏi, chỉ bằng mời Vương phi tới giải độc cho nương nương?” Mặc Quốc Thiên híp mắt, trong mắt lóe ra tia nguy hiểm: “Ý ngươi nói, ngươi đường đường là viện chính của Thái y viện, mà y thuật lại không bằng Minh Vương phi?” “Trãm cần ngươi làm gì? Một đám vô dụng!” Đám “vô dụng” cúi đầu, cũng không dám thở mạnh.

Chương 435