Tác giả:

Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…

Chương 443

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 443 “Ngươi không nói?” Vân Khương Mịch híp mắt lại, trong mắt lóe lên vẻ nguy hiểm: “Vậy cũng đừng trách bổn vương không khách sáo!” “Người đâu! Mau đưa thân nhân của Hoàng ngự trù đến đây, đánh từng người một ngay trước mặt ông ta! Cho đến khi ông ta thành thật khai báo mới ngừng!” Đừng trách nàng tàn nhãn! Bởi vì dao thớt sẽ cắt thịt cá! Nếu muốn trở mình thì nhất định phải làm dao thớt chứ không phải cá nằm trên thớt! Vân Khương Mịch chịu ức h**p mười mấy năm cũng nên xoay người! Hoàng ngự trù kêu lên: “Không được!” Cuối cùng ông ta chán nản cúi đầu: “Nô tà, nguyện ý nhận tội…” Hai cha con Mặc Quốc Thiên và Mặc Phùng Dương tỉnh bơ thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn Vân Khương Mịch cũng mang theo mấy phần phức tạp và bất ngờ. ‘Vân Khương Mịch đến gần, từ trên cao nhìn xuống Hoàng ngự trù. “Ngươi cùng Mẫu phi không thù không oán, càng không dám tự tiện mưu hại Mẫu phi, chắc chắn có người xúi giục ngươi đi làm” Nàng lạnh lùng nhìn chằm chằm ông ta: “Chủ sử đứng đăng sau là ai?” Cả người Hoàng ngự trù run rẩy: “Dạ, là…” “Dạ, là…” Đầu lưỡi của Hoàng ngự trù xoắn lại, vẫn luôn không nói được một câu đầy đủ. “Là ail” Vân Khương Mịch rống lên như sư tử Hà Đông, hù dọa Hoàng ngự trù chấn động một phen: “Nếu còn ấp úng thì bổn vương sẽ cắt lưỡi ngươi cho chó ăn!” “Là Tôn đáp ứng uy h**p nô tài làm như vậy, nàng ta nói nếu nô tài không làm như thế thì sẽ để cho ca ca của nàng ta đánh chết thân nhân của nô tài. Nô tài cí chết cũng không muốn thân nhân của mình chết hết, cho nên nô tài…” Đối mặt với sự uy h**p của Vân Khương Mịch, Hoàng ngự trù nói một hơi không ngừng, nói ra chủ sử đứng sau. “Lăm lời!” Vân Khương Mịch lại đạp một cú, Hoàng ngự trù bị đạp lộn mèo trên đất rồi ngừng lại. Không biết ông ta nói tới có tốn sức hay không thế nhưng hiển nhiên là mấy người Vân Khương Mịch rất tốn sức. Chỉ sợ Hoàng ngự trù không thở kịp, trực tiếp chết ngộp. Hiển nhiên là Hoàng ngự trù cũng rất tốn sức, sau khi bị đạp lộn mèo trên đất, còn đang thở hổn hển. Sắc mặt ông ta đỏ lên, rõ ràng vừa rồi đã nói một hơi. “Cho nên Tôn đáp ứng là hung thủ hả?” Vân Khương Mịch nhìn Hoàng ngự trù nằm trên đất không dậy nổi, nhíu mày hỏi. Lại là nàng ta? Vân Khương Mịch có chút bất ngờ. Hoàng ngự trù điên cuồng gật đầu: “Đúng vậy, Minh Vương phi!” “Ngươi nói dối!” Vân Khương Mịch căm tức nhìn ông ta: “Tôn đáp ứng đã bị đưa vào lãnh cung, làm sao có thể uy h**p ngươi?” Nàng không tin, Tôn đáp ứng đã được đưa vào lãnh cung lại còn có thể uy h**p Hoàng ngự trù?

Chương 443

 

“Ngươi không nói?”

 

Vân Khương Mịch híp mắt lại, trong mắt lóe lên vẻ nguy hiểm: “Vậy cũng đừng trách bổn vương không khách sáo!”

 

“Người đâu! Mau đưa thân nhân của Hoàng ngự trù đến đây, đánh từng người một ngay trước mặt ông ta! Cho đến khi ông ta thành thật khai báo mới ngừng!”

 

Đừng trách nàng tàn nhãn!

 

Bởi vì dao thớt sẽ cắt thịt cá!

 

Nếu muốn trở mình thì nhất định phải làm dao thớt chứ không phải cá nằm trên thớt!

 

Vân Khương Mịch chịu ức h**p mười mấy năm cũng nên xoay người!

 

Hoàng ngự trù kêu lên: “Không được!”

 

Cuối cùng ông ta chán nản cúi đầu: “Nô tà, nguyện ý nhận tội…”

 

Hai cha con Mặc Quốc Thiên và Mặc Phùng Dương tỉnh bơ thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn Vân Khương Mịch cũng mang theo mấy phần phức tạp và bất ngờ.

 

‘Vân Khương Mịch đến gần, từ trên cao nhìn xuống Hoàng ngự trù.

 

“Ngươi cùng Mẫu phi không thù không oán, càng không dám tự tiện mưu hại Mẫu phi, chắc chắn có người xúi giục ngươi đi làm”

 

Nàng lạnh lùng nhìn chằm chằm ông ta: “Chủ sử đứng đăng sau là ai?”

 

Cả người Hoàng ngự trù run rẩy: “Dạ, là…”

 

“Dạ, là…”

 

Đầu lưỡi của Hoàng ngự trù xoắn lại, vẫn luôn không nói được một câu đầy đủ.

 

“Là ail”

 

Vân Khương Mịch rống lên như sư tử Hà Đông, hù dọa Hoàng ngự trù chấn động một phen: “Nếu còn ấp úng thì bổn vương sẽ cắt lưỡi ngươi cho chó ăn!”

 

“Là Tôn đáp ứng uy h**p nô tài làm như vậy, nàng ta nói nếu nô tài không làm như thế thì sẽ để cho ca ca của nàng ta đánh chết thân nhân của nô tài. Nô tài cí chết cũng không muốn thân nhân của mình chết hết, cho nên nô tài…”

 

Đối mặt với sự uy h**p của Vân Khương Mịch, Hoàng ngự trù nói một hơi không ngừng, nói ra chủ sử đứng sau.

 

“Lăm lời!”

 

Vân Khương Mịch lại đạp một cú, Hoàng ngự trù bị đạp lộn mèo trên đất rồi ngừng lại.

 

Không biết ông ta nói tới có tốn sức hay không thế nhưng hiển nhiên là mấy người Vân Khương Mịch rất tốn sức.

 

Chỉ sợ Hoàng ngự trù không thở kịp, trực tiếp chết ngộp.

 

Hiển nhiên là Hoàng ngự trù cũng rất tốn sức, sau khi bị đạp lộn mèo trên đất, còn đang thở hổn hển. Sắc mặt ông ta đỏ lên, rõ ràng vừa rồi đã nói một hơi.

 

“Cho nên Tôn đáp ứng là hung thủ hả?”

 

Vân Khương Mịch nhìn Hoàng ngự trù nằm trên đất không dậy nổi, nhíu mày hỏi.

 

Lại là nàng ta?

 

Vân Khương Mịch có chút bất ngờ.

 

Hoàng ngự trù điên cuồng gật đầu: “Đúng vậy, Minh Vương phi!”

 

“Ngươi nói dối!”

 

Vân Khương Mịch căm tức nhìn ông ta: “Tôn đáp ứng đã bị đưa vào lãnh cung, làm sao có thể uy h**p ngươi?”

 

Nàng không tin, Tôn đáp ứng đã được đưa vào lãnh cung lại còn có thể uy h**p Hoàng ngự trù?

Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 443 “Ngươi không nói?” Vân Khương Mịch híp mắt lại, trong mắt lóe lên vẻ nguy hiểm: “Vậy cũng đừng trách bổn vương không khách sáo!” “Người đâu! Mau đưa thân nhân của Hoàng ngự trù đến đây, đánh từng người một ngay trước mặt ông ta! Cho đến khi ông ta thành thật khai báo mới ngừng!” Đừng trách nàng tàn nhãn! Bởi vì dao thớt sẽ cắt thịt cá! Nếu muốn trở mình thì nhất định phải làm dao thớt chứ không phải cá nằm trên thớt! Vân Khương Mịch chịu ức h**p mười mấy năm cũng nên xoay người! Hoàng ngự trù kêu lên: “Không được!” Cuối cùng ông ta chán nản cúi đầu: “Nô tà, nguyện ý nhận tội…” Hai cha con Mặc Quốc Thiên và Mặc Phùng Dương tỉnh bơ thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn Vân Khương Mịch cũng mang theo mấy phần phức tạp và bất ngờ. ‘Vân Khương Mịch đến gần, từ trên cao nhìn xuống Hoàng ngự trù. “Ngươi cùng Mẫu phi không thù không oán, càng không dám tự tiện mưu hại Mẫu phi, chắc chắn có người xúi giục ngươi đi làm” Nàng lạnh lùng nhìn chằm chằm ông ta: “Chủ sử đứng đăng sau là ai?” Cả người Hoàng ngự trù run rẩy: “Dạ, là…” “Dạ, là…” Đầu lưỡi của Hoàng ngự trù xoắn lại, vẫn luôn không nói được một câu đầy đủ. “Là ail” Vân Khương Mịch rống lên như sư tử Hà Đông, hù dọa Hoàng ngự trù chấn động một phen: “Nếu còn ấp úng thì bổn vương sẽ cắt lưỡi ngươi cho chó ăn!” “Là Tôn đáp ứng uy h**p nô tài làm như vậy, nàng ta nói nếu nô tài không làm như thế thì sẽ để cho ca ca của nàng ta đánh chết thân nhân của nô tài. Nô tài cí chết cũng không muốn thân nhân của mình chết hết, cho nên nô tài…” Đối mặt với sự uy h**p của Vân Khương Mịch, Hoàng ngự trù nói một hơi không ngừng, nói ra chủ sử đứng sau. “Lăm lời!” Vân Khương Mịch lại đạp một cú, Hoàng ngự trù bị đạp lộn mèo trên đất rồi ngừng lại. Không biết ông ta nói tới có tốn sức hay không thế nhưng hiển nhiên là mấy người Vân Khương Mịch rất tốn sức. Chỉ sợ Hoàng ngự trù không thở kịp, trực tiếp chết ngộp. Hiển nhiên là Hoàng ngự trù cũng rất tốn sức, sau khi bị đạp lộn mèo trên đất, còn đang thở hổn hển. Sắc mặt ông ta đỏ lên, rõ ràng vừa rồi đã nói một hơi. “Cho nên Tôn đáp ứng là hung thủ hả?” Vân Khương Mịch nhìn Hoàng ngự trù nằm trên đất không dậy nổi, nhíu mày hỏi. Lại là nàng ta? Vân Khương Mịch có chút bất ngờ. Hoàng ngự trù điên cuồng gật đầu: “Đúng vậy, Minh Vương phi!” “Ngươi nói dối!” Vân Khương Mịch căm tức nhìn ông ta: “Tôn đáp ứng đã bị đưa vào lãnh cung, làm sao có thể uy h**p ngươi?” Nàng không tin, Tôn đáp ứng đã được đưa vào lãnh cung lại còn có thể uy h**p Hoàng ngự trù?

Chương 443