Vân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải…
Chương 449
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 449 Mặc Phùng Dương bị đau, khuôn mặt tuấn tú nhăn nhó thành một đống, ánh mắt dò hỏi: Bổn vương làm sao? “Đều tại người cho phép sau này đứa bé sẽ lấy cái tên này, khó nghe muốn chết!” Trên tay Vân Khương Mịch dùng sức, véo Mặc Phùng Dương hít ngược một hơi khí lạnh. “Vâng vâng vâng, đều do bổn vương không tốt! Tên này đúng là không dễ nghe, chúng ta đổi một cái tên khác là được, nàng thích đặt cho đứa bé tên gì cũng được hết!” Lúc này sợ là Vân Khương Mịch có muốn sao trên trời, Mặc Phùng Dương cũng sẽ nghĩ cách hái xuống cho nàng. Chỉ cần tiểu tổ tông này buông tay ra thôi! Hắn lập tức đã hiểu rõ ý của Vân Khương Mịch, cực kỳ phối hợp. Hiện tại Vân Khương Mịch mới buông tay ra, lại giúp hắn xoa nhẹ: “Rất đau à?” “Nàng nói xem?” Mặc Phùng Dương đau đến nỗi mồ hôi đầy đầu, đẩy tay của nàng ra. Nữ nhân này, quả thực là đánh một bạt tai lại cho một quả táo! Thấy hai người bọn họ không có ai trả lời, Mặc Quốc Thiên đến gần, phối hợp nói: “Thì ra các con đang bàn chuyện đứa trẻ sau này, sẽ tên là gì sao?” “Trâm cảm thấy, cái tên Phong Bảo này cũng không tệ” Ông ta ngồi xuống bên cạnh, như có điều suy nghĩ nói: “Phong, tượng trưng cho ngọn gió lớn.” “Bảo, chính là cục cưng bảo bối của Mặc gia, là báu vật trong lòng bàn tay của trãm!” “Cái tên này, trãm thích!” Thấy ông ta không nghỉ ngờ gì, lúc này Vân Khương Mịch mới yên lặng thở dài nhẹ nhõm một hơi. Mặc Phùng Dương cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi. Trận đau này, không nhận vô ích rồi. “Có điều, lão Thất, Khương Mịch” Mặc Quốc Thiên nghiêm trang nhìn hai người bọn họ: “Hai người các con thành thân cũng đã bốn năm có thừa. Trãm cảm thấy, các con cũng nên có con rồi chứ?” “Các con có biết, hôm nay mẫu phi các con đã bị người ta cười nhạo không?” Đối mặt với việc “Giục sinh con” của ông ta, Vân Khương Mịch cúi đầu nhìn chân, Mặc Phùng Dương ngẩng đầu nhìn về phía xà nhà. Biết hai người này không thích nghe, Mặc Quốc Thiên bất đắc dĩ nói: “Nhìn lão đại và lão tam xem, nữ nhi đã lớn thế nào rồi? Các con cũng nên cố gắng hơn!” “Không phải vẫn còn nhị ca sao?” Vân Khương Mịch lẩm bẩm nói. “Đừng so với nhị ca con! Cái đồ khốn nạn đó, trãm cũng không trông cậy vào bọn nó có thể mau chóng sinh cho trẫm đứa cháu trai” Mặc Quốc Thiên vung tay lên, ánh mắt ghét bỏ khó mà che giấu: “Hai đứa nó đều chỉ biết sống phóng túng, cả ngày chẳng làm nên nổi một chuyện đứng đắn gì, thật là khiến cho trâm đau đầu” Vân Khương Mịch tỏ vẻ tán thành. Hai người Mặc Hàn Vũ, đúng là chẳng làm được gì, được danh hiệu cơm khô số một. Cũng khó trách Mặc Quốc Thiên lại thất vọng với bọn họ. “Được rồi phụ hoàng, chuyện thúc giục sinh con của ngài đã truyền đạt xong rồi, con dâu và Vương gia sẽ cố gắng hơn” Vân Khương Mịch ngoan ngoãn đáp.
Chương 449
Mặc Phùng Dương bị đau, khuôn mặt tuấn tú nhăn nhó thành một đống, ánh mắt dò hỏi: Bổn vương làm sao?
“Đều tại người cho phép sau này đứa bé sẽ lấy cái tên này, khó nghe muốn chết!”
Trên tay Vân Khương Mịch dùng sức, véo Mặc Phùng Dương hít ngược một hơi khí lạnh.
“Vâng vâng vâng, đều do bổn vương không tốt! Tên này đúng là không dễ nghe, chúng ta đổi một cái tên khác là được, nàng thích đặt cho đứa bé tên gì cũng được hết!”
Lúc này sợ là Vân Khương Mịch có muốn sao trên trời, Mặc Phùng Dương cũng sẽ nghĩ cách hái xuống cho nàng.
Chỉ cần tiểu tổ tông này buông tay ra thôi!
Hắn lập tức đã hiểu rõ ý của Vân Khương Mịch, cực kỳ phối hợp.
Hiện tại Vân Khương Mịch mới buông tay ra, lại giúp hắn xoa nhẹ: “Rất đau à?”
“Nàng nói xem?”
Mặc Phùng Dương đau đến nỗi mồ hôi đầy đầu, đẩy tay của nàng ra.
Nữ nhân này, quả thực là đánh một bạt tai lại cho một quả táo!
Thấy hai người bọn họ không có ai trả lời, Mặc Quốc Thiên đến gần, phối hợp nói: “Thì ra các con đang bàn chuyện đứa trẻ sau này, sẽ tên là gì sao?”
“Trâm cảm thấy, cái tên Phong Bảo này cũng không tệ”
Ông ta ngồi xuống bên cạnh, như có điều suy nghĩ nói: “Phong, tượng trưng cho ngọn gió lớn.”
“Bảo, chính là cục cưng bảo bối của Mặc gia, là báu vật trong lòng bàn tay của trãm!”
“Cái tên này, trãm thích!”
Thấy ông ta không nghỉ ngờ gì, lúc này Vân Khương Mịch mới yên lặng thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Mặc Phùng Dương cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Trận đau này, không nhận vô ích rồi.
“Có điều, lão Thất, Khương Mịch”
Mặc Quốc Thiên nghiêm trang nhìn hai người bọn họ: “Hai người các con thành thân cũng đã bốn năm có thừa. Trãm cảm thấy, các con cũng nên có con rồi chứ?”
“Các con có biết, hôm nay mẫu phi các con đã bị người ta cười nhạo không?”
Đối mặt với việc “Giục sinh con” của ông ta, Vân Khương Mịch cúi đầu nhìn chân, Mặc Phùng Dương ngẩng đầu nhìn về phía xà nhà.
Biết hai người này không thích nghe, Mặc Quốc Thiên bất đắc dĩ nói: “Nhìn lão đại và lão tam xem, nữ nhi đã lớn thế nào rồi? Các con cũng nên cố gắng hơn!”
“Không phải vẫn còn nhị ca sao?”
Vân Khương Mịch lẩm bẩm nói.
“Đừng so với nhị ca con! Cái đồ khốn nạn đó, trãm cũng không trông cậy vào bọn nó có thể mau chóng sinh cho trẫm đứa cháu trai”
Mặc Quốc Thiên vung tay lên, ánh mắt ghét bỏ khó mà che giấu: “Hai đứa nó đều chỉ biết sống phóng túng, cả ngày chẳng làm nên nổi một chuyện đứng đắn gì, thật là khiến cho trâm đau đầu”
Vân Khương Mịch tỏ vẻ tán thành.
Hai người Mặc Hàn Vũ, đúng là chẳng làm được gì, được danh hiệu cơm khô số một.
Cũng khó trách Mặc Quốc Thiên lại thất vọng với bọn họ.
“Được rồi phụ hoàng, chuyện thúc giục sinh con của ngài đã truyền đạt xong rồi, con dâu và Vương gia sẽ cố gắng hơn”
Vân Khương Mịch ngoan ngoãn đáp.
Tiểu Thịt Viên Của Y Phi Phúc HắcTác giả: Phi YTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVân Khương Mịch tỉnh dậy vì đau đớn. Tiếng thở của nam nhân vang lên bên tai nàng. Nàng nhọc nhằn mở mắt ra, đúng lúc đối diện với đội mắt đỏ như máu của nam nhân kia, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ chán ghét và căm hận. Đây là tình huống gì vậy?! Nàng vốn là nhân viên của Viện bảo tàng Quốc gia, tối nay đến lượt nàng trực ca đêm. Mây phút trước, nàng đang lau chùi một chiếc vòng tay bạch ngọc thì chợt cảm thấy đau nhói ở đầu ngón tay rồi chảy ra một giọt máu. Chiếc vòng tay bạch ngọc hấp thu giọt máu kia, ngay tức khắc b*n r* một luồng ánh sáng chói mắt. Nàng bị ánh sáng bao phủ, trong nháy mắt đã biến mất khỏi viện bảo tàng. Khi tỉnh lần nữa, nàng lại đang bị một nam nhân xấu xa đè trên giường làm chuyện bỉ ổi?! Hơn nữa, tư thế này cũng quá làm nhục người khác rồi...!Nàng giống như là công cụ thỏa mãn d*c v*ng của nam nhân này, không giống thê tử mới cưới của hắn, chết tiệt! Vân Khương Mịch thoáng sửng sốt, sau đó kịch liệt phản kháng lại: "Cút ngay! Nam nhân xấu xa! Ngươi muốn chết phải… Chương 449 Mặc Phùng Dương bị đau, khuôn mặt tuấn tú nhăn nhó thành một đống, ánh mắt dò hỏi: Bổn vương làm sao? “Đều tại người cho phép sau này đứa bé sẽ lấy cái tên này, khó nghe muốn chết!” Trên tay Vân Khương Mịch dùng sức, véo Mặc Phùng Dương hít ngược một hơi khí lạnh. “Vâng vâng vâng, đều do bổn vương không tốt! Tên này đúng là không dễ nghe, chúng ta đổi một cái tên khác là được, nàng thích đặt cho đứa bé tên gì cũng được hết!” Lúc này sợ là Vân Khương Mịch có muốn sao trên trời, Mặc Phùng Dương cũng sẽ nghĩ cách hái xuống cho nàng. Chỉ cần tiểu tổ tông này buông tay ra thôi! Hắn lập tức đã hiểu rõ ý của Vân Khương Mịch, cực kỳ phối hợp. Hiện tại Vân Khương Mịch mới buông tay ra, lại giúp hắn xoa nhẹ: “Rất đau à?” “Nàng nói xem?” Mặc Phùng Dương đau đến nỗi mồ hôi đầy đầu, đẩy tay của nàng ra. Nữ nhân này, quả thực là đánh một bạt tai lại cho một quả táo! Thấy hai người bọn họ không có ai trả lời, Mặc Quốc Thiên đến gần, phối hợp nói: “Thì ra các con đang bàn chuyện đứa trẻ sau này, sẽ tên là gì sao?” “Trâm cảm thấy, cái tên Phong Bảo này cũng không tệ” Ông ta ngồi xuống bên cạnh, như có điều suy nghĩ nói: “Phong, tượng trưng cho ngọn gió lớn.” “Bảo, chính là cục cưng bảo bối của Mặc gia, là báu vật trong lòng bàn tay của trãm!” “Cái tên này, trãm thích!” Thấy ông ta không nghỉ ngờ gì, lúc này Vân Khương Mịch mới yên lặng thở dài nhẹ nhõm một hơi. Mặc Phùng Dương cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi. Trận đau này, không nhận vô ích rồi. “Có điều, lão Thất, Khương Mịch” Mặc Quốc Thiên nghiêm trang nhìn hai người bọn họ: “Hai người các con thành thân cũng đã bốn năm có thừa. Trãm cảm thấy, các con cũng nên có con rồi chứ?” “Các con có biết, hôm nay mẫu phi các con đã bị người ta cười nhạo không?” Đối mặt với việc “Giục sinh con” của ông ta, Vân Khương Mịch cúi đầu nhìn chân, Mặc Phùng Dương ngẩng đầu nhìn về phía xà nhà. Biết hai người này không thích nghe, Mặc Quốc Thiên bất đắc dĩ nói: “Nhìn lão đại và lão tam xem, nữ nhi đã lớn thế nào rồi? Các con cũng nên cố gắng hơn!” “Không phải vẫn còn nhị ca sao?” Vân Khương Mịch lẩm bẩm nói. “Đừng so với nhị ca con! Cái đồ khốn nạn đó, trãm cũng không trông cậy vào bọn nó có thể mau chóng sinh cho trẫm đứa cháu trai” Mặc Quốc Thiên vung tay lên, ánh mắt ghét bỏ khó mà che giấu: “Hai đứa nó đều chỉ biết sống phóng túng, cả ngày chẳng làm nên nổi một chuyện đứng đắn gì, thật là khiến cho trâm đau đầu” Vân Khương Mịch tỏ vẻ tán thành. Hai người Mặc Hàn Vũ, đúng là chẳng làm được gì, được danh hiệu cơm khô số một. Cũng khó trách Mặc Quốc Thiên lại thất vọng với bọn họ. “Được rồi phụ hoàng, chuyện thúc giục sinh con của ngài đã truyền đạt xong rồi, con dâu và Vương gia sẽ cố gắng hơn” Vân Khương Mịch ngoan ngoãn đáp.