Mùi máu tươi vô cùng nồng nặc... Trong đống thi thể la liệt trên mặt đất, Tư Tuyết quỳ một gối xuống đất, máu trên chân trái tràn ra như suối. Mà người tạo nên cảnh tượng thây phơi đầy đồng thảm thiết này lại đang đứng trước mặt Tư Tuyết, cụp mắt xuống nhìn nàng, thanh trường kiếm trong tay hắn chỉ vào cổ họng nàng, khiến nàng phải ngước cằm lên. “Nữ nhân?” Đôi môi mỏng của Quyền Mạch Ngự khẽ mở, lạnh lùng nói. Tư Tuyết nhìn Quyền Mạch Ngự, lông mi nhẹ nhàng run rẩy, gương mặt xinh đẹp vô cùng điềm tĩnh, không chút sợ hãi. Nam nhân trước mặt dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm nam vào nàng, hắn đứng đó như một quân vương mà nhìn xuống nàng, gương mặt được thượng thiên ưu ái đó đẹp đến mức có chút không chân thực. "Hừ." Quyền Mạch Ngự cười lạnh: "Đã sa đọa đến mức này rồi sao? Phái một nữ nhân ra cơ à?" Nói xong, Quyền Mạch Ngự tra thanh trường kiếm Thực Hỏa trong tay vào vỏ. "Mà thôi, để người tự sinh tự diệt vậy." Quyền Mạch Ngự thản nhiên nói. Lúc này, Tư Tuyết mới nhớ ra tại sao…

Chương 176: Cảm ơn chủ tử

Sủng Phi Vô Độ: Cuồng Phi Phách Lối Của Bạo QuânTác giả: Lộ Phi Đại ĐạiTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngMùi máu tươi vô cùng nồng nặc... Trong đống thi thể la liệt trên mặt đất, Tư Tuyết quỳ một gối xuống đất, máu trên chân trái tràn ra như suối. Mà người tạo nên cảnh tượng thây phơi đầy đồng thảm thiết này lại đang đứng trước mặt Tư Tuyết, cụp mắt xuống nhìn nàng, thanh trường kiếm trong tay hắn chỉ vào cổ họng nàng, khiến nàng phải ngước cằm lên. “Nữ nhân?” Đôi môi mỏng của Quyền Mạch Ngự khẽ mở, lạnh lùng nói. Tư Tuyết nhìn Quyền Mạch Ngự, lông mi nhẹ nhàng run rẩy, gương mặt xinh đẹp vô cùng điềm tĩnh, không chút sợ hãi. Nam nhân trước mặt dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm nam vào nàng, hắn đứng đó như một quân vương mà nhìn xuống nàng, gương mặt được thượng thiên ưu ái đó đẹp đến mức có chút không chân thực. "Hừ." Quyền Mạch Ngự cười lạnh: "Đã sa đọa đến mức này rồi sao? Phái một nữ nhân ra cơ à?" Nói xong, Quyền Mạch Ngự tra thanh trường kiếm Thực Hỏa trong tay vào vỏ. "Mà thôi, để người tự sinh tự diệt vậy." Quyền Mạch Ngự thản nhiên nói. Lúc này, Tư Tuyết mới nhớ ra tại sao… “Ta muốn ăn thịt kho tàu!" Tư Tuyết không chịu.Khó khăn lắm nàng mới muốn ăn gì đó mà lại không cho nàng ăn, nàng đang sốt chứ có phải sắp chết đâu."Cho ăn một chén mì." Quyền Mạch Ngự nhìn về phía ti tuyết, thản nhiên nói."Ta không ăn! Ta muốn ăn thịt kho tàu!" Tư Tuyết phản bác lại.Quyền Mạch Ngự không để ý tới Tư Tuyết mà rời khỏi phòng ngay. Lúc Quyền Mạch Ngự trở về, hắn đang bưng một chén mì tới trước mặt Tư Tuyết.Đó là một chén mì bình thường, chỉ có vài cọng rau xanh."Tô mì này có thể ăn sao?" Quyền Mạch Ngự hỏi mấy đám thái y."Có thể." Thái y vội vàng trả lời.Lúc này Quyền Mạch Ngự mới đem mì bỏ lên bàn cạnh giường, đỡ Tư Tuyết lên.Tư Tuyết ủ rũ ngồi ở bên giường, nhìn cái bát mì kia, chẳng có một chút đồ mặn nào cả, nàng muốn ăn mặn msg, cũng không được sao?"Ăn đi, là do trẫm đã tự tay làm cho ngươi." Quyền Mạch Ngự đem đũa nhét vào trong tay Tư Tuyết.Tư Tuyết cầm đũa, ngửi ngửi bát mì kia, quả thực rất là thơm.Nhìn Tư Tuyết một chút, Quyền Mạch Ngự quay người ngồi xuống một bên, giống như đang suy nghĩ cái gì.Những đám thái y đã lui xuống, tiếp tục bàn bạc nên giải quyết bệnh tình của Tư Tuyết như thế nào.Tư Tuyết dùng đũa đẩy cọng mì ra, nhìn thấy ở dưới chôn thịt băm, còn có một viên trứng ráng, đôi mắt của nàng liền đỏ lên."Cảm ơn chủ tử." Trước mắt Tư Tuyết như bị phủ một tầng hơi nước, nàng nói nhỏ.Nghe Tư Tuyết nói, Quyền Mạch Ngự sửng sốt một chút, lấy lại tinh thần, nhìn Tư Tuyết một chút, cúi đầu cười một tiếng, đưa tay sờ đầu của Tư Tuyết."Nhanh ăn đi." Quyền Mạch Ngự nói với Tư Tuyết.Tư Tuyết nhẹ nhàng gật đầu, gắp mì lên thổi rồi bắt đầu ăn.Điều mà Tư Tuyết không ngờ tới là có một ngày chén mì mà Quyền Mạch Ngự làm cho nàng sẽ in đậm trong trí nhớ của nàng.Thật lâu sau này, nàng nằm mơ cũng nhớ đến tô mì ấy.Tư Tuyết ăn hết tô mì, ngay cả nước mì cũng uống hết, không chừa một giọt nào."Ăn ngon không?" Quyền Mạch Ngự nhìn Tư Tuyết, hỏi."Ngon lắm." Tư Tuyết l**m môi nói thật.Bởi vì nàng thật sự cảm thấy nó rất ngon.Thật ra khi mới ăn được một nửa thì nàng đã no rồi, nhưng nghĩ đến tô mì này do Quyền Mạch Ngự tự tay nấu cho nàng, còn lén giấu thịt băm và trứng rán ở phía dưới cho nàng nữa, nàng chắc chắn phải ăn hết rồi.Trong phòng chứa củi, Thanh Nha đang đun nước nóng cho Tư Tuyết. Bây giờ Tư Tuyết đang bị bệnh nên không thể uống nước lạnh.Trong lúc đun nước, Thanh Nha đi ra ngoài để lấy củi.Hi Thần đi vào, lén lút bỏ một gói thuốc bột vào trong bình. Nàng ta biết Tư Tuyết có thể chất bách độc bất xâm, nhưng thuốc mà nàng ta vừa cho vào là xuân dược chứ không phải độc dược. Nàng ta không tin Tư Tuyết sẽ không trúng chiêu.Sau khi Thanh Nha trở về, nàng ấy không phát hiện có gì khác thường, tiếp tục chế nước vào.Hi Thần đứng trong góc mà nhìn, nụ cười khẩy trên khóe miệng ngày càng rõ ràng.Sau khi chế nước xong, Thanh Nha quay về phòng Tư Tuyết thì thấy Quyền Mạch Ngự đã đi rồi."Cô nương, ngài khát không? Có muốn uống nước không?" Thanh Nha hỏi Tư Tuyết.Nghe Thanh Nha hỏi, Tư Tuyết nhẹ nhàng gật đầu: "Có chút."Thanh Nha vội vàng rót một chén nước cho Tư Tuyết.Sau khi Tư Tuyết uống nước xong, nàng lại nằm vào trong chăn ngủ tiếp.Rất nhanh, màn đêm buông xuống, Thanh Nha cũng quay về chỗ của mình nghỉ ngơi.Bên ngoài phòng ngủ của Tư Tuyết, dưới một gốc cây có một nam một nữ đnag đứng."Tư Tuyết đã bị bản hộ vệ hạ dược, lát nữa ngươi chỉ cần đi vào ngủ với nàng ta, còn bản hộ vệ sẽ đưa Hoàng thượng đến đây." Hi Thần nói với nam nhân ở trước mặt.

“Ta muốn ăn thịt kho tàu!" Tư Tuyết không chịu.

Khó khăn lắm nàng mới muốn ăn gì đó mà lại không cho nàng ăn, nàng đang sốt chứ có phải sắp chết đâu.

"Cho ăn một chén mì." Quyền Mạch Ngự nhìn về phía ti tuyết, thản nhiên nói.

"Ta không ăn! Ta muốn ăn thịt kho tàu!" Tư Tuyết phản bác lại.

Quyền Mạch Ngự không để ý tới Tư Tuyết mà rời khỏi phòng ngay. Lúc Quyền Mạch Ngự trở về, hắn đang bưng một chén mì tới trước mặt Tư Tuyết.

Đó là một chén mì bình thường, chỉ có vài cọng rau xanh.

"Tô mì này có thể ăn sao?" Quyền Mạch Ngự hỏi mấy đám thái y.

"Có thể." Thái y vội vàng trả lời.

Lúc này Quyền Mạch Ngự mới đem mì bỏ lên bàn cạnh giường, đỡ Tư Tuyết lên.

Tư Tuyết ủ rũ ngồi ở bên giường, nhìn cái bát mì kia, chẳng có một chút đồ mặn nào cả, nàng muốn ăn mặn msg, cũng không được sao?

"Ăn đi, là do trẫm đã tự tay làm cho ngươi." Quyền Mạch Ngự đem đũa nhét vào trong tay Tư Tuyết.

Tư Tuyết cầm đũa, ngửi ngửi bát mì kia, quả thực rất là thơm.

Nhìn Tư Tuyết một chút, Quyền Mạch Ngự quay người ngồi xuống một bên, giống như đang suy nghĩ cái gì.

Những đám thái y đã lui xuống, tiếp tục bàn bạc nên giải quyết bệnh tình của Tư Tuyết như thế nào.

Tư Tuyết dùng đũa đẩy cọng mì ra, nhìn thấy ở dưới chôn thịt băm, còn có một viên trứng ráng, đôi mắt của nàng liền đỏ lên.

"Cảm ơn chủ tử." Trước mắt Tư Tuyết như bị phủ một tầng hơi nước, nàng nói nhỏ.

Nghe Tư Tuyết nói, Quyền Mạch Ngự sửng sốt một chút, lấy lại tinh thần, nhìn Tư Tuyết một chút, cúi đầu cười một tiếng, đưa tay sờ đầu của Tư Tuyết.

"Nhanh ăn đi." Quyền Mạch Ngự nói với Tư Tuyết.

Tư Tuyết nhẹ nhàng gật đầu, gắp mì lên thổi rồi bắt đầu ăn.

Điều mà Tư Tuyết không ngờ tới là có một ngày chén mì mà Quyền Mạch Ngự làm cho nàng sẽ in đậm trong trí nhớ của nàng.

Thật lâu sau này, nàng nằm mơ cũng nhớ đến tô mì ấy.

Tư Tuyết ăn hết tô mì, ngay cả nước mì cũng uống hết, không chừa một giọt nào.

"Ăn ngon không?" Quyền Mạch Ngự nhìn Tư Tuyết, hỏi.

"Ngon lắm." Tư Tuyết l**m môi nói thật.

Bởi vì nàng thật sự cảm thấy nó rất ngon.

Thật ra khi mới ăn được một nửa thì nàng đã no rồi, nhưng nghĩ đến tô mì này do Quyền Mạch Ngự tự tay nấu cho nàng, còn lén giấu thịt băm và trứng rán ở phía dưới cho nàng nữa, nàng chắc chắn phải ăn hết rồi.

Trong phòng chứa củi, Thanh Nha đang đun nước nóng cho Tư Tuyết. Bây giờ Tư Tuyết đang bị bệnh nên không thể uống nước lạnh.

Trong lúc đun nước, Thanh Nha đi ra ngoài để lấy củi.

Hi Thần đi vào, lén lút bỏ một gói thuốc bột vào trong bình. Nàng ta biết Tư Tuyết có thể chất bách độc bất xâm, nhưng thuốc mà nàng ta vừa cho vào là xuân dược chứ không phải độc dược. Nàng ta không tin Tư Tuyết sẽ không trúng chiêu.

Sau khi Thanh Nha trở về, nàng ấy không phát hiện có gì khác thường, tiếp tục chế nước vào.

Hi Thần đứng trong góc mà nhìn, nụ cười khẩy trên khóe miệng ngày càng rõ ràng.

Sau khi chế nước xong, Thanh Nha quay về phòng Tư Tuyết thì thấy Quyền Mạch Ngự đã đi rồi.

"Cô nương, ngài khát không? Có muốn uống nước không?" Thanh Nha hỏi Tư Tuyết.

Nghe Thanh Nha hỏi, Tư Tuyết nhẹ nhàng gật đầu: "Có chút."

Thanh Nha vội vàng rót một chén nước cho Tư Tuyết.

Sau khi Tư Tuyết uống nước xong, nàng lại nằm vào trong chăn ngủ tiếp.

Rất nhanh, màn đêm buông xuống, Thanh Nha cũng quay về chỗ của mình nghỉ ngơi.

Bên ngoài phòng ngủ của Tư Tuyết, dưới một gốc cây có một nam một nữ đnag đứng.

"Tư Tuyết đã bị bản hộ vệ hạ dược, lát nữa ngươi chỉ cần đi vào ngủ với nàng ta, còn bản hộ vệ sẽ đưa Hoàng thượng đến đây." Hi Thần nói với nam nhân ở trước mặt.

Sủng Phi Vô Độ: Cuồng Phi Phách Lối Của Bạo QuânTác giả: Lộ Phi Đại ĐạiTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngMùi máu tươi vô cùng nồng nặc... Trong đống thi thể la liệt trên mặt đất, Tư Tuyết quỳ một gối xuống đất, máu trên chân trái tràn ra như suối. Mà người tạo nên cảnh tượng thây phơi đầy đồng thảm thiết này lại đang đứng trước mặt Tư Tuyết, cụp mắt xuống nhìn nàng, thanh trường kiếm trong tay hắn chỉ vào cổ họng nàng, khiến nàng phải ngước cằm lên. “Nữ nhân?” Đôi môi mỏng của Quyền Mạch Ngự khẽ mở, lạnh lùng nói. Tư Tuyết nhìn Quyền Mạch Ngự, lông mi nhẹ nhàng run rẩy, gương mặt xinh đẹp vô cùng điềm tĩnh, không chút sợ hãi. Nam nhân trước mặt dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm nam vào nàng, hắn đứng đó như một quân vương mà nhìn xuống nàng, gương mặt được thượng thiên ưu ái đó đẹp đến mức có chút không chân thực. "Hừ." Quyền Mạch Ngự cười lạnh: "Đã sa đọa đến mức này rồi sao? Phái một nữ nhân ra cơ à?" Nói xong, Quyền Mạch Ngự tra thanh trường kiếm Thực Hỏa trong tay vào vỏ. "Mà thôi, để người tự sinh tự diệt vậy." Quyền Mạch Ngự thản nhiên nói. Lúc này, Tư Tuyết mới nhớ ra tại sao… “Ta muốn ăn thịt kho tàu!" Tư Tuyết không chịu.Khó khăn lắm nàng mới muốn ăn gì đó mà lại không cho nàng ăn, nàng đang sốt chứ có phải sắp chết đâu."Cho ăn một chén mì." Quyền Mạch Ngự nhìn về phía ti tuyết, thản nhiên nói."Ta không ăn! Ta muốn ăn thịt kho tàu!" Tư Tuyết phản bác lại.Quyền Mạch Ngự không để ý tới Tư Tuyết mà rời khỏi phòng ngay. Lúc Quyền Mạch Ngự trở về, hắn đang bưng một chén mì tới trước mặt Tư Tuyết.Đó là một chén mì bình thường, chỉ có vài cọng rau xanh."Tô mì này có thể ăn sao?" Quyền Mạch Ngự hỏi mấy đám thái y."Có thể." Thái y vội vàng trả lời.Lúc này Quyền Mạch Ngự mới đem mì bỏ lên bàn cạnh giường, đỡ Tư Tuyết lên.Tư Tuyết ủ rũ ngồi ở bên giường, nhìn cái bát mì kia, chẳng có một chút đồ mặn nào cả, nàng muốn ăn mặn msg, cũng không được sao?"Ăn đi, là do trẫm đã tự tay làm cho ngươi." Quyền Mạch Ngự đem đũa nhét vào trong tay Tư Tuyết.Tư Tuyết cầm đũa, ngửi ngửi bát mì kia, quả thực rất là thơm.Nhìn Tư Tuyết một chút, Quyền Mạch Ngự quay người ngồi xuống một bên, giống như đang suy nghĩ cái gì.Những đám thái y đã lui xuống, tiếp tục bàn bạc nên giải quyết bệnh tình của Tư Tuyết như thế nào.Tư Tuyết dùng đũa đẩy cọng mì ra, nhìn thấy ở dưới chôn thịt băm, còn có một viên trứng ráng, đôi mắt của nàng liền đỏ lên."Cảm ơn chủ tử." Trước mắt Tư Tuyết như bị phủ một tầng hơi nước, nàng nói nhỏ.Nghe Tư Tuyết nói, Quyền Mạch Ngự sửng sốt một chút, lấy lại tinh thần, nhìn Tư Tuyết một chút, cúi đầu cười một tiếng, đưa tay sờ đầu của Tư Tuyết."Nhanh ăn đi." Quyền Mạch Ngự nói với Tư Tuyết.Tư Tuyết nhẹ nhàng gật đầu, gắp mì lên thổi rồi bắt đầu ăn.Điều mà Tư Tuyết không ngờ tới là có một ngày chén mì mà Quyền Mạch Ngự làm cho nàng sẽ in đậm trong trí nhớ của nàng.Thật lâu sau này, nàng nằm mơ cũng nhớ đến tô mì ấy.Tư Tuyết ăn hết tô mì, ngay cả nước mì cũng uống hết, không chừa một giọt nào."Ăn ngon không?" Quyền Mạch Ngự nhìn Tư Tuyết, hỏi."Ngon lắm." Tư Tuyết l**m môi nói thật.Bởi vì nàng thật sự cảm thấy nó rất ngon.Thật ra khi mới ăn được một nửa thì nàng đã no rồi, nhưng nghĩ đến tô mì này do Quyền Mạch Ngự tự tay nấu cho nàng, còn lén giấu thịt băm và trứng rán ở phía dưới cho nàng nữa, nàng chắc chắn phải ăn hết rồi.Trong phòng chứa củi, Thanh Nha đang đun nước nóng cho Tư Tuyết. Bây giờ Tư Tuyết đang bị bệnh nên không thể uống nước lạnh.Trong lúc đun nước, Thanh Nha đi ra ngoài để lấy củi.Hi Thần đi vào, lén lút bỏ một gói thuốc bột vào trong bình. Nàng ta biết Tư Tuyết có thể chất bách độc bất xâm, nhưng thuốc mà nàng ta vừa cho vào là xuân dược chứ không phải độc dược. Nàng ta không tin Tư Tuyết sẽ không trúng chiêu.Sau khi Thanh Nha trở về, nàng ấy không phát hiện có gì khác thường, tiếp tục chế nước vào.Hi Thần đứng trong góc mà nhìn, nụ cười khẩy trên khóe miệng ngày càng rõ ràng.Sau khi chế nước xong, Thanh Nha quay về phòng Tư Tuyết thì thấy Quyền Mạch Ngự đã đi rồi."Cô nương, ngài khát không? Có muốn uống nước không?" Thanh Nha hỏi Tư Tuyết.Nghe Thanh Nha hỏi, Tư Tuyết nhẹ nhàng gật đầu: "Có chút."Thanh Nha vội vàng rót một chén nước cho Tư Tuyết.Sau khi Tư Tuyết uống nước xong, nàng lại nằm vào trong chăn ngủ tiếp.Rất nhanh, màn đêm buông xuống, Thanh Nha cũng quay về chỗ của mình nghỉ ngơi.Bên ngoài phòng ngủ của Tư Tuyết, dưới một gốc cây có một nam một nữ đnag đứng."Tư Tuyết đã bị bản hộ vệ hạ dược, lát nữa ngươi chỉ cần đi vào ngủ với nàng ta, còn bản hộ vệ sẽ đưa Hoàng thượng đến đây." Hi Thần nói với nam nhân ở trước mặt.

Chương 176: Cảm ơn chủ tử