Mùi máu tươi vô cùng nồng nặc... Trong đống thi thể la liệt trên mặt đất, Tư Tuyết quỳ một gối xuống đất, máu trên chân trái tràn ra như suối. Mà người tạo nên cảnh tượng thây phơi đầy đồng thảm thiết này lại đang đứng trước mặt Tư Tuyết, cụp mắt xuống nhìn nàng, thanh trường kiếm trong tay hắn chỉ vào cổ họng nàng, khiến nàng phải ngước cằm lên. “Nữ nhân?” Đôi môi mỏng của Quyền Mạch Ngự khẽ mở, lạnh lùng nói. Tư Tuyết nhìn Quyền Mạch Ngự, lông mi nhẹ nhàng run rẩy, gương mặt xinh đẹp vô cùng điềm tĩnh, không chút sợ hãi. Nam nhân trước mặt dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm nam vào nàng, hắn đứng đó như một quân vương mà nhìn xuống nàng, gương mặt được thượng thiên ưu ái đó đẹp đến mức có chút không chân thực. "Hừ." Quyền Mạch Ngự cười lạnh: "Đã sa đọa đến mức này rồi sao? Phái một nữ nhân ra cơ à?" Nói xong, Quyền Mạch Ngự tra thanh trường kiếm Thực Hỏa trong tay vào vỏ. "Mà thôi, để người tự sinh tự diệt vậy." Quyền Mạch Ngự thản nhiên nói. Lúc này, Tư Tuyết mới nhớ ra tại sao…

Chương 259: Ngươi đừng mơ ta chịu tội thay ngươi

Sủng Phi Vô Độ: Cuồng Phi Phách Lối Của Bạo QuânTác giả: Lộ Phi Đại ĐạiTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngMùi máu tươi vô cùng nồng nặc... Trong đống thi thể la liệt trên mặt đất, Tư Tuyết quỳ một gối xuống đất, máu trên chân trái tràn ra như suối. Mà người tạo nên cảnh tượng thây phơi đầy đồng thảm thiết này lại đang đứng trước mặt Tư Tuyết, cụp mắt xuống nhìn nàng, thanh trường kiếm trong tay hắn chỉ vào cổ họng nàng, khiến nàng phải ngước cằm lên. “Nữ nhân?” Đôi môi mỏng của Quyền Mạch Ngự khẽ mở, lạnh lùng nói. Tư Tuyết nhìn Quyền Mạch Ngự, lông mi nhẹ nhàng run rẩy, gương mặt xinh đẹp vô cùng điềm tĩnh, không chút sợ hãi. Nam nhân trước mặt dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm nam vào nàng, hắn đứng đó như một quân vương mà nhìn xuống nàng, gương mặt được thượng thiên ưu ái đó đẹp đến mức có chút không chân thực. "Hừ." Quyền Mạch Ngự cười lạnh: "Đã sa đọa đến mức này rồi sao? Phái một nữ nhân ra cơ à?" Nói xong, Quyền Mạch Ngự tra thanh trường kiếm Thực Hỏa trong tay vào vỏ. "Mà thôi, để người tự sinh tự diệt vậy." Quyền Mạch Ngự thản nhiên nói. Lúc này, Tư Tuyết mới nhớ ra tại sao… “Thật không? Đánh gần chết mới thôi à?” Mắt Tư Tuyết sáng lên.“Thật, chúng ta không khuyên được.” Úy Dực trả lời.Nghe Úy Dực nói, Tư Tuyết trợn mắt càng thấy hứng thú hơn.“Thật hả, nói ta nghe thử xem đánh thế nào?” Tư Tuyết nhích lại gần Úy Dực tò mò hỏi.Úy Dực chưa kịp lên tiếng mà Vân Hiên đã nhìn sang.“Úy Dực, ngươi đừng lắm mồm.” Vân Hiên lạnh giọng nói.Úy Dực ngạc nhiên rồi bĩu môi, giữ vững sự im lặng.“Vân Hiên, ngươi thả ta ra nhanh lên! Ta đánh với ngươi một trận!” Thừa Ảnh trừng mắt nhìn Vân Hiên, gào thét.Bây giờ hắn ta phải nhanh chóng đưa Tư Tuyết về, hắn ta không muốn bị hoàng thượng g**t ch*t.“Sao nào? Nói nhiều thế hả?” Vân Hiên nhìn Thừa Ảnh cười mỉa mai.Nghe Vân Hiên nói, Thừa Ảnh ngỡ ngàng vài giây rồi im miệng không nói gì nữa.Tư Tuyết nhịn không được cười trộm, thấy gà rừng đã chín rồi, nàng lấy gà trên giá xuống.“Không được, ngươi nên thả ta ra, ta phải đưa Tư Tuyết cô nương về.” Thừa Ảnh im lặng thật lâu, khó chịu nói.Tư Tuyết đứng dậy duỗi eo đi về phía Thừa Ảnh, đưa cho hắn ta một con gà.Thừa Ảnh ngửi thấy thơm, duỗi tay nhận, cắn một ngụm, tâm trạng vui vẻ hơn ngay, đúng là ngon thật.“Ngon đúng không?” Tư Tuyết cười hỏi.Thừa Ảnh đang định nói ngon nhưng cuối cùng chỉ gật đầu.Tư Tuyết quay đầu lại nhìn thì thấy Úy Dực và Vân Hiên đã cầm gà lên, chừa con nhỏ nhất lại cho nàng, mặt nàng đen lại.“Không được, cô nương, ngươi vẫn phải…” Thừa Ảnh vừa ăn vừa nói với Tư Tuyết.“Ngừng!” Tư Tuyết vội vã ngắt lời Thừa Ảnh: “Ngươi nghe ta nói, bây giờ trời đã tối rồi, dù bây giờ ngươi có đưa ta về, chủ tử vẫn sẽ phạt ngươi mà thôi. Ngươi hãy nghĩ xem bây giờ ngươi đưa ta về bị chủ tử phạt hay đợi lát nữa về chung nói với chủ tử là ngươi bị đám Vân Hiên trói lại.”Nghe Tư Tuyết nói đâu vào đấy, Thừa Ảnh tự hỏi hồi lâu, trong lúc tự hỏi thì ăn gà nướng trong tay.“Ta về nói với Hoàng thượng là ta bị Vân Hiên trói lại vậy.” Thừa Ảnh cắn một ngụm thịt gà, nói.Tư Tuyết gật đầu như thể trẻ nhỏ dễ dạy.Vân Hiên sửng sốt vài giây, lúc hiểu ra thì bực mình.“Ngươi đừng mơ ta chịu tội thay ngươi!”Miệng Thừa Ảnh đầy thịt gà, hai quai hàm phồng lên nhìn Vân Hiên, nhai liên tục, mặt ngây thơ vô tội.Nhìn Thừa Ảnh như vậy, Vân Hiên tức mà không xả được, đành vùi đầu ăn thịt không quan tâm đến Thừa Ảnh nữa.Tư Tuyết cũng về lại chỗ của mình ngồi xuống bắt đầu ăn thịt.“Úy Dực, chừng nào ngươi đi tìm ngũ tràng mộc?” Tư Tuyết ăn thịt gà hỏi Úy Dực.Nghe Tư Tuyết nói, Úy Dực ngạc nhiên rồi nhìn Tư Tuyết, ánh mắt như đang hỏi sao ngươi biết?“Chủ tử nói với ta.” Tư Tuyết nói với Úy Dực.Nghe Tư Tuyết nói, bây giờ Úy Dực mới hiểu rồi gật đầu.“Mai chúng ta sẽ xuất phát.” Úy Dực trả lời.“Cẩn thận.” Tư Tuyết cười cười với Úy Dực, nói.Úy Dực bất ngờ rồi gật đầu.Mãi đến khi trời tối hẳn, mọi người mới về đến điện Cô Tinh.Tư Tuyết về chỗ ở của mình ngay.

“Thật không? Đánh gần chết mới thôi à?” Mắt Tư Tuyết sáng lên.

“Thật, chúng ta không khuyên được.” Úy Dực trả lời.

Nghe Úy Dực nói, Tư Tuyết trợn mắt càng thấy hứng thú hơn.

“Thật hả, nói ta nghe thử xem đánh thế nào?” Tư Tuyết nhích lại gần Úy Dực tò mò hỏi.

Úy Dực chưa kịp lên tiếng mà Vân Hiên đã nhìn sang.

“Úy Dực, ngươi đừng lắm mồm.” Vân Hiên lạnh giọng nói.

Úy Dực ngạc nhiên rồi bĩu môi, giữ vững sự im lặng.

“Vân Hiên, ngươi thả ta ra nhanh lên! Ta đánh với ngươi một trận!” Thừa Ảnh trừng mắt nhìn Vân Hiên, gào thét.

Bây giờ hắn ta phải nhanh chóng đưa Tư Tuyết về, hắn ta không muốn bị hoàng thượng g**t ch*t.

“Sao nào? Nói nhiều thế hả?” Vân Hiên nhìn Thừa Ảnh cười mỉa mai.

Nghe Vân Hiên nói, Thừa Ảnh ngỡ ngàng vài giây rồi im miệng không nói gì nữa.

Tư Tuyết nhịn không được cười trộm, thấy gà rừng đã chín rồi, nàng lấy gà trên giá xuống.

“Không được, ngươi nên thả ta ra, ta phải đưa Tư Tuyết cô nương về.” Thừa Ảnh im lặng thật lâu, khó chịu nói.

Tư Tuyết đứng dậy duỗi eo đi về phía Thừa Ảnh, đưa cho hắn ta một con gà.

Thừa Ảnh ngửi thấy thơm, duỗi tay nhận, cắn một ngụm, tâm trạng vui vẻ hơn ngay, đúng là ngon thật.

“Ngon đúng không?” Tư Tuyết cười hỏi.

Thừa Ảnh đang định nói ngon nhưng cuối cùng chỉ gật đầu.

Tư Tuyết quay đầu lại nhìn thì thấy Úy Dực và Vân Hiên đã cầm gà lên, chừa con nhỏ nhất lại cho nàng, mặt nàng đen lại.

“Không được, cô nương, ngươi vẫn phải…” Thừa Ảnh vừa ăn vừa nói với Tư Tuyết.

“Ngừng!” Tư Tuyết vội vã ngắt lời Thừa Ảnh: “Ngươi nghe ta nói, bây giờ trời đã tối rồi, dù bây giờ ngươi có đưa ta về, chủ tử vẫn sẽ phạt ngươi mà thôi. Ngươi hãy nghĩ xem bây giờ ngươi đưa ta về bị chủ tử phạt hay đợi lát nữa về chung nói với chủ tử là ngươi bị đám Vân Hiên trói lại.”

Nghe Tư Tuyết nói đâu vào đấy, Thừa Ảnh tự hỏi hồi lâu, trong lúc tự hỏi thì ăn gà nướng trong tay.

“Ta về nói với Hoàng thượng là ta bị Vân Hiên trói lại vậy.” Thừa Ảnh cắn một ngụm thịt gà, nói.

Tư Tuyết gật đầu như thể trẻ nhỏ dễ dạy.

Vân Hiên sửng sốt vài giây, lúc hiểu ra thì bực mình.

“Ngươi đừng mơ ta chịu tội thay ngươi!”

Miệng Thừa Ảnh đầy thịt gà, hai quai hàm phồng lên nhìn Vân Hiên, nhai liên tục, mặt ngây thơ vô tội.

Nhìn Thừa Ảnh như vậy, Vân Hiên tức mà không xả được, đành vùi đầu ăn thịt không quan tâm đến Thừa Ảnh nữa.

Tư Tuyết cũng về lại chỗ của mình ngồi xuống bắt đầu ăn thịt.

“Úy Dực, chừng nào ngươi đi tìm ngũ tràng mộc?” Tư Tuyết ăn thịt gà hỏi Úy Dực.

Nghe Tư Tuyết nói, Úy Dực ngạc nhiên rồi nhìn Tư Tuyết, ánh mắt như đang hỏi sao ngươi biết?

“Chủ tử nói với ta.” Tư Tuyết nói với Úy Dực.

Nghe Tư Tuyết nói, bây giờ Úy Dực mới hiểu rồi gật đầu.

“Mai chúng ta sẽ xuất phát.” Úy Dực trả lời.

“Cẩn thận.” Tư Tuyết cười cười với Úy Dực, nói.

Úy Dực bất ngờ rồi gật đầu.

Mãi đến khi trời tối hẳn, mọi người mới về đến điện Cô Tinh.

Tư Tuyết về chỗ ở của mình ngay.

Sủng Phi Vô Độ: Cuồng Phi Phách Lối Của Bạo QuânTác giả: Lộ Phi Đại ĐạiTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngMùi máu tươi vô cùng nồng nặc... Trong đống thi thể la liệt trên mặt đất, Tư Tuyết quỳ một gối xuống đất, máu trên chân trái tràn ra như suối. Mà người tạo nên cảnh tượng thây phơi đầy đồng thảm thiết này lại đang đứng trước mặt Tư Tuyết, cụp mắt xuống nhìn nàng, thanh trường kiếm trong tay hắn chỉ vào cổ họng nàng, khiến nàng phải ngước cằm lên. “Nữ nhân?” Đôi môi mỏng của Quyền Mạch Ngự khẽ mở, lạnh lùng nói. Tư Tuyết nhìn Quyền Mạch Ngự, lông mi nhẹ nhàng run rẩy, gương mặt xinh đẹp vô cùng điềm tĩnh, không chút sợ hãi. Nam nhân trước mặt dùng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm nam vào nàng, hắn đứng đó như một quân vương mà nhìn xuống nàng, gương mặt được thượng thiên ưu ái đó đẹp đến mức có chút không chân thực. "Hừ." Quyền Mạch Ngự cười lạnh: "Đã sa đọa đến mức này rồi sao? Phái một nữ nhân ra cơ à?" Nói xong, Quyền Mạch Ngự tra thanh trường kiếm Thực Hỏa trong tay vào vỏ. "Mà thôi, để người tự sinh tự diệt vậy." Quyền Mạch Ngự thản nhiên nói. Lúc này, Tư Tuyết mới nhớ ra tại sao… “Thật không? Đánh gần chết mới thôi à?” Mắt Tư Tuyết sáng lên.“Thật, chúng ta không khuyên được.” Úy Dực trả lời.Nghe Úy Dực nói, Tư Tuyết trợn mắt càng thấy hứng thú hơn.“Thật hả, nói ta nghe thử xem đánh thế nào?” Tư Tuyết nhích lại gần Úy Dực tò mò hỏi.Úy Dực chưa kịp lên tiếng mà Vân Hiên đã nhìn sang.“Úy Dực, ngươi đừng lắm mồm.” Vân Hiên lạnh giọng nói.Úy Dực ngạc nhiên rồi bĩu môi, giữ vững sự im lặng.“Vân Hiên, ngươi thả ta ra nhanh lên! Ta đánh với ngươi một trận!” Thừa Ảnh trừng mắt nhìn Vân Hiên, gào thét.Bây giờ hắn ta phải nhanh chóng đưa Tư Tuyết về, hắn ta không muốn bị hoàng thượng g**t ch*t.“Sao nào? Nói nhiều thế hả?” Vân Hiên nhìn Thừa Ảnh cười mỉa mai.Nghe Vân Hiên nói, Thừa Ảnh ngỡ ngàng vài giây rồi im miệng không nói gì nữa.Tư Tuyết nhịn không được cười trộm, thấy gà rừng đã chín rồi, nàng lấy gà trên giá xuống.“Không được, ngươi nên thả ta ra, ta phải đưa Tư Tuyết cô nương về.” Thừa Ảnh im lặng thật lâu, khó chịu nói.Tư Tuyết đứng dậy duỗi eo đi về phía Thừa Ảnh, đưa cho hắn ta một con gà.Thừa Ảnh ngửi thấy thơm, duỗi tay nhận, cắn một ngụm, tâm trạng vui vẻ hơn ngay, đúng là ngon thật.“Ngon đúng không?” Tư Tuyết cười hỏi.Thừa Ảnh đang định nói ngon nhưng cuối cùng chỉ gật đầu.Tư Tuyết quay đầu lại nhìn thì thấy Úy Dực và Vân Hiên đã cầm gà lên, chừa con nhỏ nhất lại cho nàng, mặt nàng đen lại.“Không được, cô nương, ngươi vẫn phải…” Thừa Ảnh vừa ăn vừa nói với Tư Tuyết.“Ngừng!” Tư Tuyết vội vã ngắt lời Thừa Ảnh: “Ngươi nghe ta nói, bây giờ trời đã tối rồi, dù bây giờ ngươi có đưa ta về, chủ tử vẫn sẽ phạt ngươi mà thôi. Ngươi hãy nghĩ xem bây giờ ngươi đưa ta về bị chủ tử phạt hay đợi lát nữa về chung nói với chủ tử là ngươi bị đám Vân Hiên trói lại.”Nghe Tư Tuyết nói đâu vào đấy, Thừa Ảnh tự hỏi hồi lâu, trong lúc tự hỏi thì ăn gà nướng trong tay.“Ta về nói với Hoàng thượng là ta bị Vân Hiên trói lại vậy.” Thừa Ảnh cắn một ngụm thịt gà, nói.Tư Tuyết gật đầu như thể trẻ nhỏ dễ dạy.Vân Hiên sửng sốt vài giây, lúc hiểu ra thì bực mình.“Ngươi đừng mơ ta chịu tội thay ngươi!”Miệng Thừa Ảnh đầy thịt gà, hai quai hàm phồng lên nhìn Vân Hiên, nhai liên tục, mặt ngây thơ vô tội.Nhìn Thừa Ảnh như vậy, Vân Hiên tức mà không xả được, đành vùi đầu ăn thịt không quan tâm đến Thừa Ảnh nữa.Tư Tuyết cũng về lại chỗ của mình ngồi xuống bắt đầu ăn thịt.“Úy Dực, chừng nào ngươi đi tìm ngũ tràng mộc?” Tư Tuyết ăn thịt gà hỏi Úy Dực.Nghe Tư Tuyết nói, Úy Dực ngạc nhiên rồi nhìn Tư Tuyết, ánh mắt như đang hỏi sao ngươi biết?“Chủ tử nói với ta.” Tư Tuyết nói với Úy Dực.Nghe Tư Tuyết nói, bây giờ Úy Dực mới hiểu rồi gật đầu.“Mai chúng ta sẽ xuất phát.” Úy Dực trả lời.“Cẩn thận.” Tư Tuyết cười cười với Úy Dực, nói.Úy Dực bất ngờ rồi gật đầu.Mãi đến khi trời tối hẳn, mọi người mới về đến điện Cô Tinh.Tư Tuyết về chỗ ở của mình ngay.

Chương 259: Ngươi đừng mơ ta chịu tội thay ngươi