Trong một căn phòng lấy tông chủ đạo là xám trắng, một cô gái gương mặt tuyệt mĩ mái tóc màu vàng kim chói mắt, nước da trắng ngần, ngũ quan tinh xảo như tranh vẽ, một đôi mắt sắc sảo thâm thuý. Thân hình thon thả mảnh mai mặc một chiếc áo sơ mi trắng. Cảnh tượng tuyệt mĩ cho đến khi tiếng hét vang khắp căn nhà. "Đây là cái tác phẩm quỷ quái gì vậy? Trời ạ, nữ chính thì ham tiền, lòng dạ rắn rết, khẩu phật tâm xà mà đội lốt bạch liên hoa hoa lê đái vũ chương nào cũng khóc lúc nào cũng khóc hở tý là khóc không thấy đau mắt sao còn nữ phụ thì ngu ngốc không thể chịu nổi, còn nữa đám nam chính thì ngu không tả nổi không phải tên nào cũng thông minh tuyệt đỉnh sao? Sao không nhìn ra bộ mặt thật của nữ chính chứ. Tác giả của bộ truyện này đúng là điên mà. A aaaaaaaaaaaa". Lục Mãn Hy sát thủ hàng đầu biệt hiệu Tu La không nhìn được bắn cả bài rao dài dằng dặc sau đoa không để tâm mà xé nát bươm cuốn tiểu thuyết cẩu huyết ném vào góc tường. Hung hăng đạp chăn ra Lục Mãn Hy nhảy xuống giường…

Chương 7: Du lịch (3)

Ác Ma Nữ PhụTác giả: Thiện Đại Tuyết NgưngTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng lấy tông chủ đạo là xám trắng, một cô gái gương mặt tuyệt mĩ mái tóc màu vàng kim chói mắt, nước da trắng ngần, ngũ quan tinh xảo như tranh vẽ, một đôi mắt sắc sảo thâm thuý. Thân hình thon thả mảnh mai mặc một chiếc áo sơ mi trắng. Cảnh tượng tuyệt mĩ cho đến khi tiếng hét vang khắp căn nhà. "Đây là cái tác phẩm quỷ quái gì vậy? Trời ạ, nữ chính thì ham tiền, lòng dạ rắn rết, khẩu phật tâm xà mà đội lốt bạch liên hoa hoa lê đái vũ chương nào cũng khóc lúc nào cũng khóc hở tý là khóc không thấy đau mắt sao còn nữ phụ thì ngu ngốc không thể chịu nổi, còn nữa đám nam chính thì ngu không tả nổi không phải tên nào cũng thông minh tuyệt đỉnh sao? Sao không nhìn ra bộ mặt thật của nữ chính chứ. Tác giả của bộ truyện này đúng là điên mà. A aaaaaaaaaaaa". Lục Mãn Hy sát thủ hàng đầu biệt hiệu Tu La không nhìn được bắn cả bài rao dài dằng dặc sau đoa không để tâm mà xé nát bươm cuốn tiểu thuyết cẩu huyết ném vào góc tường. Hung hăng đạp chăn ra Lục Mãn Hy nhảy xuống giường… Chạy đến quán án nhỏ ven đường Lạc Thuần Hy kéo Lạc Tử Trình ngồi vào bàn, gọi"Bà chủ"."Dạ có". Bà chủ là một người phụ nữ trung niên mặt hiền hậu vui vẻ chào đón"Quý khách muốn ăn món nào?""Cho hai tô mì, một bát không hành". Lạc Thuần Hy nói rồi cầm máy ảnh lên xem những bức ảnh đã chụp được. Bỗng nhiên Lạc Thuần Hy dừng lại tại bức ảnh, màn đêm bao phủ Lạc Tử Trình đứng nhìn bánh xe lăn tròn đó bóng lưng thật cô độc. Cô quay sang nhìn Lạc Tử Trình cô biết từ khi mẹ anh mất anh rất buồn giữ khoảng cách với nhiều người sau này chỉ có nữ chủ giả tạo mới lừa được anh ta. Nghĩ đến nữ chủ, cô lại cảm thấy không thoải mái, sinh nhật 17 tuổi của cô tới đây, nữ chủ sẽ xuất hiện đến lúc đó anh ta (Lạc Tử Trình) sẽ cười sao? Sẽ hủy hoại cô như nữ chủ sao? Cảm giác đau lòng này từ đâu mà đến, chắc chắn là từ nguyên chủ rồi. Lạc Thuần Hy cố gắng lừa mình.Mì đến cô và Lạc Tử Trình cắm cúi ăn, không khí có chút dị thường. Lạc Tử Trình ăn có nửa bát rồi buông đũa"Anh Hai, không đói sao?""No rồi".Nghe câu nói đó cô mới nhớ khi mẹ anh ta mất anh liền nhịn đói 3 ngày 3 đêm sinh ra bệnh kén ăn. Lạc Thuần Hy cố ăn nhanh ra tính tirnf, bà chủ liền mỉm cười"Cô cậu thật đẹp đôi.""Kh...không ..""Để tôi chụp cho hai người một tấm nhé". Lạc Thuần Hy ra sức giải thích nhưng bà chủ ngắt lời của cô, quay sang nhìn Lạc Tử Trình mặt anh không có vẻ giận dữ"Hai cô cậu tạo hình đi chứ."Bà chủ rất nhiệt tình nhắc nhở. Lạc Tử Trình nhìn vào máy ảnh mặt không biểu cam cô cũng hơi ngạc nhiên vì cô biết anh cũng muốn chụp nhưng hình như trong nguyên tác anh không thích chụp kể cả chụp với nữ chủ cũng khôngLạc Thuần Hy nhìn Lạc Tử Trình cười tươi bà chut liền bấm máy lâu 'tách' một cái."Tiếp tục đi" bà chủ nhiệt tình nóiLạc Thuần Hy hơi khó xử liền kiễng chân hôn vào má Lạc Tử Trình một cái. Lạc Tử Trình ngạc nhiên nhưng chỉ lóe cái rồi biến lại khuôn mặt lạnh nhạt. Bà chủ nhanh tay chụp"Hai người rất đẹp đôi đó. Tấm nào cũng đẹp."Lạc Thuần Hy có tý ngượng ngùng liền cầm máy ảnh, lễ phép chào rồi chạy đi Lạc Tử Trình chạy theo sauĐến ngã tư khá vắng vẻ Lạc Thuần Hy bị chặn đường Lạc Tử Trình đuổi tới mấy tên liền tiến lên, giọng dâm tà"Cô em, xinh đẹp có muốn đi chơi với bọn anh không?"Ba, bốn tên râu ria liền tiến về phía cô, Lạc Thuần Hy liền nắm lấy tay một tên bẻ ngược ra sau. Lạc Tử Trình cũng đấm hai tên còn lại. Một tên nữa lao đến phía Lạc Thuần Hy cô ném tên tròn tay ra một bên tập trung đánh tên còn lại lòng thầm mừng may mà bản thân đi học võ mà không để ý tên kia đã lấy cây gậy gỗ tính đánh cô từ sau. Vừa xử lí xong tên trước mắt Lạc Thuần Hy liền nghe thấy tiếng bước chân nhưng không kịp đành nhắm chặt mắt chịu đựng nhưng cảm giác đó vẫn chưa đến cô liền quay lại thấy dung nhan tuấn tú của Lạc Tử Trình sát ngay trước mặt rất gần.Lạc Tử Trình ngã vào cô làm cô suýt ngã ngửa về sau. Đỡ lấy anh ta liền rút điện thoại gọi taxi vác Lạc Tử Trình vào biển thự không dễ dàng.

Chạy đến quán án nhỏ ven đường Lạc Thuần Hy kéo Lạc Tử Trình ngồi vào bàn, gọi

"Bà chủ".

"Dạ có". Bà chủ là một người phụ nữ trung niên mặt hiền hậu vui vẻ chào đón

"Quý khách muốn ăn món nào?"

"Cho hai tô mì, một bát không hành". Lạc Thuần Hy nói rồi cầm máy ảnh lên xem những bức ảnh đã chụp được. Bỗng nhiên Lạc Thuần Hy dừng lại tại bức ảnh, màn đêm bao phủ Lạc Tử Trình đứng nhìn bánh xe lăn tròn đó bóng lưng thật cô độc. Cô quay sang nhìn Lạc Tử Trình cô biết từ khi mẹ anh mất anh rất buồn giữ khoảng cách với nhiều người sau này chỉ có nữ chủ giả tạo mới lừa được anh ta. Nghĩ đến nữ chủ, cô lại cảm thấy không thoải mái, sinh nhật 17 tuổi của cô tới đây, nữ chủ sẽ xuất hiện đến lúc đó anh ta (Lạc Tử Trình) sẽ cười sao? Sẽ hủy hoại cô như nữ chủ sao? Cảm giác đau lòng này từ đâu mà đến, chắc chắn là từ nguyên chủ rồi. Lạc Thuần Hy cố gắng lừa mình.

Mì đến cô và Lạc Tử Trình cắm cúi ăn, không khí có chút dị thường. Lạc Tử Trình ăn có nửa bát rồi buông đũa

"Anh Hai, không đói sao?"

"No rồi".

Nghe câu nói đó cô mới nhớ khi mẹ anh ta mất anh liền nhịn đói 3 ngày 3 đêm sinh ra bệnh kén ăn. Lạc Thuần Hy cố ăn nhanh ra tính tirnf, bà chủ liền mỉm cười

"Cô cậu thật đẹp đôi."

"Kh...không .."

"Để tôi chụp cho hai người một tấm nhé". Lạc Thuần Hy ra sức giải thích nhưng bà chủ ngắt lời của cô, quay sang nhìn Lạc Tử Trình mặt anh không có vẻ giận dữ

"Hai cô cậu tạo hình đi chứ."

Bà chủ rất nhiệt tình nhắc nhở. Lạc Tử Trình nhìn vào máy ảnh mặt không biểu cam cô cũng hơi ngạc nhiên vì cô biết anh cũng muốn chụp nhưng hình như trong nguyên tác anh không thích chụp kể cả chụp với nữ chủ cũng không

Lạc Thuần Hy nhìn Lạc Tử Trình cười tươi bà chut liền bấm máy lâu 'tách' một cái.

"Tiếp tục đi" bà chủ nhiệt tình nói

Lạc Thuần Hy hơi khó xử liền kiễng chân hôn vào má Lạc Tử Trình một cái. Lạc Tử Trình ngạc nhiên nhưng chỉ lóe cái rồi biến lại khuôn mặt lạnh nhạt. Bà chủ nhanh tay chụp

"Hai người rất đẹp đôi đó. Tấm nào cũng đẹp."

Lạc Thuần Hy có tý ngượng ngùng liền cầm máy ảnh, lễ phép chào rồi chạy đi Lạc Tử Trình chạy theo sau

Đến ngã tư khá vắng vẻ Lạc Thuần Hy bị chặn đường Lạc Tử Trình đuổi tới mấy tên liền tiến lên, giọng dâm tà

"Cô em, xinh đẹp có muốn đi chơi với bọn anh không?"

Ba, bốn tên râu ria liền tiến về phía cô, Lạc Thuần Hy liền nắm lấy tay một tên bẻ ngược ra sau. Lạc Tử Trình cũng đấm hai tên còn lại. Một tên nữa lao đến phía Lạc Thuần Hy cô ném tên tròn tay ra một bên tập trung đánh tên còn lại lòng thầm mừng may mà bản thân đi học võ mà không để ý tên kia đã lấy cây gậy gỗ tính đánh cô từ sau. Vừa xử lí xong tên trước mắt Lạc Thuần Hy liền nghe thấy tiếng bước chân nhưng không kịp đành nhắm chặt mắt chịu đựng nhưng cảm giác đó vẫn chưa đến cô liền quay lại thấy dung nhan tuấn tú của Lạc Tử Trình sát ngay trước mặt rất gần.

Lạc Tử Trình ngã vào cô làm cô suýt ngã ngửa về sau. Đỡ lấy anh ta liền rút điện thoại gọi taxi vác Lạc Tử Trình vào biển thự không dễ dàng.

Ác Ma Nữ PhụTác giả: Thiện Đại Tuyết NgưngTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng lấy tông chủ đạo là xám trắng, một cô gái gương mặt tuyệt mĩ mái tóc màu vàng kim chói mắt, nước da trắng ngần, ngũ quan tinh xảo như tranh vẽ, một đôi mắt sắc sảo thâm thuý. Thân hình thon thả mảnh mai mặc một chiếc áo sơ mi trắng. Cảnh tượng tuyệt mĩ cho đến khi tiếng hét vang khắp căn nhà. "Đây là cái tác phẩm quỷ quái gì vậy? Trời ạ, nữ chính thì ham tiền, lòng dạ rắn rết, khẩu phật tâm xà mà đội lốt bạch liên hoa hoa lê đái vũ chương nào cũng khóc lúc nào cũng khóc hở tý là khóc không thấy đau mắt sao còn nữ phụ thì ngu ngốc không thể chịu nổi, còn nữa đám nam chính thì ngu không tả nổi không phải tên nào cũng thông minh tuyệt đỉnh sao? Sao không nhìn ra bộ mặt thật của nữ chính chứ. Tác giả của bộ truyện này đúng là điên mà. A aaaaaaaaaaaa". Lục Mãn Hy sát thủ hàng đầu biệt hiệu Tu La không nhìn được bắn cả bài rao dài dằng dặc sau đoa không để tâm mà xé nát bươm cuốn tiểu thuyết cẩu huyết ném vào góc tường. Hung hăng đạp chăn ra Lục Mãn Hy nhảy xuống giường… Chạy đến quán án nhỏ ven đường Lạc Thuần Hy kéo Lạc Tử Trình ngồi vào bàn, gọi"Bà chủ"."Dạ có". Bà chủ là một người phụ nữ trung niên mặt hiền hậu vui vẻ chào đón"Quý khách muốn ăn món nào?""Cho hai tô mì, một bát không hành". Lạc Thuần Hy nói rồi cầm máy ảnh lên xem những bức ảnh đã chụp được. Bỗng nhiên Lạc Thuần Hy dừng lại tại bức ảnh, màn đêm bao phủ Lạc Tử Trình đứng nhìn bánh xe lăn tròn đó bóng lưng thật cô độc. Cô quay sang nhìn Lạc Tử Trình cô biết từ khi mẹ anh mất anh rất buồn giữ khoảng cách với nhiều người sau này chỉ có nữ chủ giả tạo mới lừa được anh ta. Nghĩ đến nữ chủ, cô lại cảm thấy không thoải mái, sinh nhật 17 tuổi của cô tới đây, nữ chủ sẽ xuất hiện đến lúc đó anh ta (Lạc Tử Trình) sẽ cười sao? Sẽ hủy hoại cô như nữ chủ sao? Cảm giác đau lòng này từ đâu mà đến, chắc chắn là từ nguyên chủ rồi. Lạc Thuần Hy cố gắng lừa mình.Mì đến cô và Lạc Tử Trình cắm cúi ăn, không khí có chút dị thường. Lạc Tử Trình ăn có nửa bát rồi buông đũa"Anh Hai, không đói sao?""No rồi".Nghe câu nói đó cô mới nhớ khi mẹ anh ta mất anh liền nhịn đói 3 ngày 3 đêm sinh ra bệnh kén ăn. Lạc Thuần Hy cố ăn nhanh ra tính tirnf, bà chủ liền mỉm cười"Cô cậu thật đẹp đôi.""Kh...không ..""Để tôi chụp cho hai người một tấm nhé". Lạc Thuần Hy ra sức giải thích nhưng bà chủ ngắt lời của cô, quay sang nhìn Lạc Tử Trình mặt anh không có vẻ giận dữ"Hai cô cậu tạo hình đi chứ."Bà chủ rất nhiệt tình nhắc nhở. Lạc Tử Trình nhìn vào máy ảnh mặt không biểu cam cô cũng hơi ngạc nhiên vì cô biết anh cũng muốn chụp nhưng hình như trong nguyên tác anh không thích chụp kể cả chụp với nữ chủ cũng khôngLạc Thuần Hy nhìn Lạc Tử Trình cười tươi bà chut liền bấm máy lâu 'tách' một cái."Tiếp tục đi" bà chủ nhiệt tình nóiLạc Thuần Hy hơi khó xử liền kiễng chân hôn vào má Lạc Tử Trình một cái. Lạc Tử Trình ngạc nhiên nhưng chỉ lóe cái rồi biến lại khuôn mặt lạnh nhạt. Bà chủ nhanh tay chụp"Hai người rất đẹp đôi đó. Tấm nào cũng đẹp."Lạc Thuần Hy có tý ngượng ngùng liền cầm máy ảnh, lễ phép chào rồi chạy đi Lạc Tử Trình chạy theo sauĐến ngã tư khá vắng vẻ Lạc Thuần Hy bị chặn đường Lạc Tử Trình đuổi tới mấy tên liền tiến lên, giọng dâm tà"Cô em, xinh đẹp có muốn đi chơi với bọn anh không?"Ba, bốn tên râu ria liền tiến về phía cô, Lạc Thuần Hy liền nắm lấy tay một tên bẻ ngược ra sau. Lạc Tử Trình cũng đấm hai tên còn lại. Một tên nữa lao đến phía Lạc Thuần Hy cô ném tên tròn tay ra một bên tập trung đánh tên còn lại lòng thầm mừng may mà bản thân đi học võ mà không để ý tên kia đã lấy cây gậy gỗ tính đánh cô từ sau. Vừa xử lí xong tên trước mắt Lạc Thuần Hy liền nghe thấy tiếng bước chân nhưng không kịp đành nhắm chặt mắt chịu đựng nhưng cảm giác đó vẫn chưa đến cô liền quay lại thấy dung nhan tuấn tú của Lạc Tử Trình sát ngay trước mặt rất gần.Lạc Tử Trình ngã vào cô làm cô suýt ngã ngửa về sau. Đỡ lấy anh ta liền rút điện thoại gọi taxi vác Lạc Tử Trình vào biển thự không dễ dàng.

Chương 7: Du lịch (3)