Trong một căn phòng lấy tông chủ đạo là xám trắng, một cô gái gương mặt tuyệt mĩ mái tóc màu vàng kim chói mắt, nước da trắng ngần, ngũ quan tinh xảo như tranh vẽ, một đôi mắt sắc sảo thâm thuý. Thân hình thon thả mảnh mai mặc một chiếc áo sơ mi trắng. Cảnh tượng tuyệt mĩ cho đến khi tiếng hét vang khắp căn nhà. "Đây là cái tác phẩm quỷ quái gì vậy? Trời ạ, nữ chính thì ham tiền, lòng dạ rắn rết, khẩu phật tâm xà mà đội lốt bạch liên hoa hoa lê đái vũ chương nào cũng khóc lúc nào cũng khóc hở tý là khóc không thấy đau mắt sao còn nữ phụ thì ngu ngốc không thể chịu nổi, còn nữa đám nam chính thì ngu không tả nổi không phải tên nào cũng thông minh tuyệt đỉnh sao? Sao không nhìn ra bộ mặt thật của nữ chính chứ. Tác giả của bộ truyện này đúng là điên mà. A aaaaaaaaaaaa". Lục Mãn Hy sát thủ hàng đầu biệt hiệu Tu La không nhìn được bắn cả bài rao dài dằng dặc sau đoa không để tâm mà xé nát bươm cuốn tiểu thuyết cẩu huyết ném vào góc tường. Hung hăng đạp chăn ra Lục Mãn Hy nhảy xuống giường…
Chương 13: Đính hôn (4)
Ác Ma Nữ PhụTác giả: Thiện Đại Tuyết NgưngTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng lấy tông chủ đạo là xám trắng, một cô gái gương mặt tuyệt mĩ mái tóc màu vàng kim chói mắt, nước da trắng ngần, ngũ quan tinh xảo như tranh vẽ, một đôi mắt sắc sảo thâm thuý. Thân hình thon thả mảnh mai mặc một chiếc áo sơ mi trắng. Cảnh tượng tuyệt mĩ cho đến khi tiếng hét vang khắp căn nhà. "Đây là cái tác phẩm quỷ quái gì vậy? Trời ạ, nữ chính thì ham tiền, lòng dạ rắn rết, khẩu phật tâm xà mà đội lốt bạch liên hoa hoa lê đái vũ chương nào cũng khóc lúc nào cũng khóc hở tý là khóc không thấy đau mắt sao còn nữ phụ thì ngu ngốc không thể chịu nổi, còn nữa đám nam chính thì ngu không tả nổi không phải tên nào cũng thông minh tuyệt đỉnh sao? Sao không nhìn ra bộ mặt thật của nữ chính chứ. Tác giả của bộ truyện này đúng là điên mà. A aaaaaaaaaaaa". Lục Mãn Hy sát thủ hàng đầu biệt hiệu Tu La không nhìn được bắn cả bài rao dài dằng dặc sau đoa không để tâm mà xé nát bươm cuốn tiểu thuyết cẩu huyết ném vào góc tường. Hung hăng đạp chăn ra Lục Mãn Hy nhảy xuống giường… Ngày hôm sauLạc Thuần Hy mặc chiếc baby doll màu hồng đi giày da nâu vớ đùi trắng thêm balo con thỏ màu mang theo máy ảnh tung tăng trên phố"Kỳ quái, chẳng lẽ cái thế giới chết tiệt này không có đến một tiệm sửa ảnh sao?" Lạc Thuần Hy lẩm bẩmĐi ngang qua một chiếc xe ô tô Lạc Thuần Hy dừng lại soi gương, chu mỏ, làm mặt xấu (con ta làm mặt xấu tất nhiên vẫn phải dễ thương). Chợt cửa kính xe hạ xuống ngồi bên trong là một người đàn ông trông rất quen mắt đeo kính râm gọng vàng che hết nửa khuôn mặt Lạc Thuần Hy nhìn chăm chú"Cô nhìn đủ chưa?" Giọng nam lạnh lẽo vang lênLạc Thuần Hy có chút xấu hổ rời mắt"Thật ngại quá, tôi đi trước""Đợi đã." Người đàn ông quát lênTứ chi Lạc Thuần Hy căng cứng người đàn ông mở cửa xe bước ra ngoài tiến về phía Lạc Thuần Hy"Lâu rồi không gặp.""Chúng ta có gặp sao?""Cô là thật hồ đồ hay giả ngây thơ?"Lạc Thuần Hy thầm than thở sao hai ngày nay lại xui đến như vậy. Tự nhiên hiện ra hình dáng tên đâm xe trong đầu Lạc Thuần Hy thật muốn cắn lưỡi chết quách đi"Vị tiên sinh này, có lẽ anh nhận nhầm người rồi. Nếu anh gặp người giống tôi mà phi lễ anh thì có lẽ anh gặp là em gái song sinh của tôi rồi. Nói đến nó mới nhớ để tôi về dạy cho nó một bài học." Lạc Thuần Hy nó một mạch sau đó quay người chạy nhanh bởi vì cô biết cái lí do ngu ngốc này có chó nó tin"Tốt nhất đừng để tôi gặp lại cô." Nói xong lên xe phóng đi'May mà mình chạy nhanh' Lạc Thuần Hy thầm nghĩLang thang trên đường Lạc Thuần Hy vô thức đi đến quán net hôm nọ ỉu xìu bước vào, ngồi vào máy bật game lên chơi nhưng thua liên tiếp liền chút giận lên con chuột máy tính đập 'bộp' một cái làm mọi người ai cũng nhìn về phía cô"Tâm trạng không tốt sao?" Tiếng nói vang lên chai nước ngọt xuất hiện trước mắt Lạc Thuần Hy theo bản năng quay đầu lại"Oa oa oa" Lạc Thuần Hy giả vờ khóc to"Em nhỏ tiếng chút, mọi người nhìn kìa." Anh ta nói nhưng không có tác dụng đành bịt miệng Lạc Thuần Hy bế theo kiểu công chúa ra ngoài nhưng Lạc Thuần Hy nào có để ý chỉ muốn khóc cho hết oan ức mấy ngày nay phải chịu
Ngày hôm sau
Lạc Thuần Hy mặc chiếc baby doll màu hồng đi giày da nâu vớ đùi trắng thêm balo con thỏ màu mang theo máy ảnh tung tăng trên phố
"Kỳ quái, chẳng lẽ cái thế giới chết tiệt này không có đến một tiệm sửa ảnh sao?" Lạc Thuần Hy lẩm bẩm
Đi ngang qua một chiếc xe ô tô Lạc Thuần Hy dừng lại soi gương, chu mỏ, làm mặt xấu (con ta làm mặt xấu tất nhiên vẫn phải dễ thương). Chợt cửa kính xe hạ xuống ngồi bên trong là một người đàn ông trông rất quen mắt đeo kính râm gọng vàng che hết nửa khuôn mặt Lạc Thuần Hy nhìn chăm chú
"Cô nhìn đủ chưa?" Giọng nam lạnh lẽo vang lên
Lạc Thuần Hy có chút xấu hổ rời mắt
"Thật ngại quá, tôi đi trước"
"Đợi đã." Người đàn ông quát lên
Tứ chi Lạc Thuần Hy căng cứng người đàn ông mở cửa xe bước ra ngoài tiến về phía Lạc Thuần Hy
"Lâu rồi không gặp."
"Chúng ta có gặp sao?"
"Cô là thật hồ đồ hay giả ngây thơ?"
Lạc Thuần Hy thầm than thở sao hai ngày nay lại xui đến như vậy. Tự nhiên hiện ra hình dáng tên đâm xe trong đầu Lạc Thuần Hy thật muốn cắn lưỡi chết quách đi
"Vị tiên sinh này, có lẽ anh nhận nhầm người rồi. Nếu anh gặp người giống tôi mà phi lễ anh thì có lẽ anh gặp là em gái song sinh của tôi rồi. Nói đến nó mới nhớ để tôi về dạy cho nó một bài học." Lạc Thuần Hy nó một mạch sau đó quay người chạy nhanh bởi vì cô biết cái lí do ngu ngốc này có chó nó tin
"Tốt nhất đừng để tôi gặp lại cô." Nói xong lên xe phóng đi
'May mà mình chạy nhanh' Lạc Thuần Hy thầm nghĩ
Lang thang trên đường Lạc Thuần Hy vô thức đi đến quán net hôm nọ ỉu xìu bước vào, ngồi vào máy bật game lên chơi nhưng thua liên tiếp liền chút giận lên con chuột máy tính đập 'bộp' một cái làm mọi người ai cũng nhìn về phía cô
"Tâm trạng không tốt sao?" Tiếng nói vang lên chai nước ngọt xuất hiện trước mắt Lạc Thuần Hy theo bản năng quay đầu lại
"Oa oa oa" Lạc Thuần Hy giả vờ khóc to
"Em nhỏ tiếng chút, mọi người nhìn kìa." Anh ta nói nhưng không có tác dụng đành bịt miệng Lạc Thuần Hy bế theo kiểu công chúa ra ngoài nhưng Lạc Thuần Hy nào có để ý chỉ muốn khóc cho hết oan ức mấy ngày nay phải chịu
Ác Ma Nữ PhụTác giả: Thiện Đại Tuyết NgưngTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng lấy tông chủ đạo là xám trắng, một cô gái gương mặt tuyệt mĩ mái tóc màu vàng kim chói mắt, nước da trắng ngần, ngũ quan tinh xảo như tranh vẽ, một đôi mắt sắc sảo thâm thuý. Thân hình thon thả mảnh mai mặc một chiếc áo sơ mi trắng. Cảnh tượng tuyệt mĩ cho đến khi tiếng hét vang khắp căn nhà. "Đây là cái tác phẩm quỷ quái gì vậy? Trời ạ, nữ chính thì ham tiền, lòng dạ rắn rết, khẩu phật tâm xà mà đội lốt bạch liên hoa hoa lê đái vũ chương nào cũng khóc lúc nào cũng khóc hở tý là khóc không thấy đau mắt sao còn nữ phụ thì ngu ngốc không thể chịu nổi, còn nữa đám nam chính thì ngu không tả nổi không phải tên nào cũng thông minh tuyệt đỉnh sao? Sao không nhìn ra bộ mặt thật của nữ chính chứ. Tác giả của bộ truyện này đúng là điên mà. A aaaaaaaaaaaa". Lục Mãn Hy sát thủ hàng đầu biệt hiệu Tu La không nhìn được bắn cả bài rao dài dằng dặc sau đoa không để tâm mà xé nát bươm cuốn tiểu thuyết cẩu huyết ném vào góc tường. Hung hăng đạp chăn ra Lục Mãn Hy nhảy xuống giường… Ngày hôm sauLạc Thuần Hy mặc chiếc baby doll màu hồng đi giày da nâu vớ đùi trắng thêm balo con thỏ màu mang theo máy ảnh tung tăng trên phố"Kỳ quái, chẳng lẽ cái thế giới chết tiệt này không có đến một tiệm sửa ảnh sao?" Lạc Thuần Hy lẩm bẩmĐi ngang qua một chiếc xe ô tô Lạc Thuần Hy dừng lại soi gương, chu mỏ, làm mặt xấu (con ta làm mặt xấu tất nhiên vẫn phải dễ thương). Chợt cửa kính xe hạ xuống ngồi bên trong là một người đàn ông trông rất quen mắt đeo kính râm gọng vàng che hết nửa khuôn mặt Lạc Thuần Hy nhìn chăm chú"Cô nhìn đủ chưa?" Giọng nam lạnh lẽo vang lênLạc Thuần Hy có chút xấu hổ rời mắt"Thật ngại quá, tôi đi trước""Đợi đã." Người đàn ông quát lênTứ chi Lạc Thuần Hy căng cứng người đàn ông mở cửa xe bước ra ngoài tiến về phía Lạc Thuần Hy"Lâu rồi không gặp.""Chúng ta có gặp sao?""Cô là thật hồ đồ hay giả ngây thơ?"Lạc Thuần Hy thầm than thở sao hai ngày nay lại xui đến như vậy. Tự nhiên hiện ra hình dáng tên đâm xe trong đầu Lạc Thuần Hy thật muốn cắn lưỡi chết quách đi"Vị tiên sinh này, có lẽ anh nhận nhầm người rồi. Nếu anh gặp người giống tôi mà phi lễ anh thì có lẽ anh gặp là em gái song sinh của tôi rồi. Nói đến nó mới nhớ để tôi về dạy cho nó một bài học." Lạc Thuần Hy nó một mạch sau đó quay người chạy nhanh bởi vì cô biết cái lí do ngu ngốc này có chó nó tin"Tốt nhất đừng để tôi gặp lại cô." Nói xong lên xe phóng đi'May mà mình chạy nhanh' Lạc Thuần Hy thầm nghĩLang thang trên đường Lạc Thuần Hy vô thức đi đến quán net hôm nọ ỉu xìu bước vào, ngồi vào máy bật game lên chơi nhưng thua liên tiếp liền chút giận lên con chuột máy tính đập 'bộp' một cái làm mọi người ai cũng nhìn về phía cô"Tâm trạng không tốt sao?" Tiếng nói vang lên chai nước ngọt xuất hiện trước mắt Lạc Thuần Hy theo bản năng quay đầu lại"Oa oa oa" Lạc Thuần Hy giả vờ khóc to"Em nhỏ tiếng chút, mọi người nhìn kìa." Anh ta nói nhưng không có tác dụng đành bịt miệng Lạc Thuần Hy bế theo kiểu công chúa ra ngoài nhưng Lạc Thuần Hy nào có để ý chỉ muốn khóc cho hết oan ức mấy ngày nay phải chịu