Tác giả:

Tiêu Lâm đọc tiểu thuyết đã được năm năm, ngôn tình cũng có, đam mỹ cũng rất thích. Ngày thì đi làm, đêm thì cày cuốc các tác phẩm, cô đã sớm luyện thành một đôi mắt tinh tường trong việc lựa chọn tiểu thuyết. Nhưng cho đến một ngày, cô lại thua dưới tay một con mẹ tác giả với kịch tình cẩu huyết mà mụ ta viết ra. Tiêu Lâm ngước mắt lên trời ai oán, lão nhân gia, ngươi không phải đang ghen tị với ta đấy chứ. Đêm hôm qua, cô tìm được một tiểu thuyết tên là "Đích nữ phản công", hừm, tên hay, thể loại cũng là dạng đấu đá mà cô thích. Thế là cả đêm Tiêu Lâm đã bỏ ra công sức mày mò từng chương truyện mà không thèm chợp mắt một lần nào, tuy nhiên nội dung của nó thật khiến cô tức giận muốn bốc hỏa. Tiêu Lâm hất tung chăn, hung hăng ném cái điện thoại xuống gối, đôi mắt thâm quầng trừng lên một cách đáng sợ. "Mẹ nó, truyện gì thế này? Nữ chính là thần thánh phương nào, sao cô ta lợi hại như thế?" Phi, phi, phi, Tiêu Lâm vừa chửi mắng và đấm đá một trận cho hả dạ, sau đó nhận ra chính mình…

Chương 42

Làm Nữ Phụ Thật KhóTác giả: Cây Chúi TiêuTruyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ PhụTiêu Lâm đọc tiểu thuyết đã được năm năm, ngôn tình cũng có, đam mỹ cũng rất thích. Ngày thì đi làm, đêm thì cày cuốc các tác phẩm, cô đã sớm luyện thành một đôi mắt tinh tường trong việc lựa chọn tiểu thuyết. Nhưng cho đến một ngày, cô lại thua dưới tay một con mẹ tác giả với kịch tình cẩu huyết mà mụ ta viết ra. Tiêu Lâm ngước mắt lên trời ai oán, lão nhân gia, ngươi không phải đang ghen tị với ta đấy chứ. Đêm hôm qua, cô tìm được một tiểu thuyết tên là "Đích nữ phản công", hừm, tên hay, thể loại cũng là dạng đấu đá mà cô thích. Thế là cả đêm Tiêu Lâm đã bỏ ra công sức mày mò từng chương truyện mà không thèm chợp mắt một lần nào, tuy nhiên nội dung của nó thật khiến cô tức giận muốn bốc hỏa. Tiêu Lâm hất tung chăn, hung hăng ném cái điện thoại xuống gối, đôi mắt thâm quầng trừng lên một cách đáng sợ. "Mẹ nó, truyện gì thế này? Nữ chính là thần thánh phương nào, sao cô ta lợi hại như thế?" Phi, phi, phi, Tiêu Lâm vừa chửi mắng và đấm đá một trận cho hả dạ, sau đó nhận ra chính mình… Bất cứ ai cũng phải ngẩn ngơ trước vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên núi rừng. Trên không trung cũng bắt đầu xuất hiện những linh thú cực lớn, đôi cánh của chúng như muốn che lấp cả bầu trời.Những loài này đều thuộc loại hiền lành, chúng không chủ động tấn công người khác."Chúng ta có 30 ngày." Thanh Cơ chậm rãi mở miệng, phút chốc mùi mộc trà thơm ngát đã tỏa ra khắp nơi.Chuyến đi lịch luyện lần này chủ yếu là dành cơ hội cho các đệ tử tu luyện, bởi nồng độ linh khí ở nơi đây cao hơn bất cứ đâu. Mỗi người đều nhận được một lọ tích cốc đan, 2 cây pháo sáng để báo hiệu khi gặp nguy hiểm.Mọi người có quyền lập nhóm hoặc tách riêng ra. Phượng Liên có ý định muốn đi cùng nàng, nhưng Tiêu Lâm phải đau lòng từ chối, nàng phải chú tâm vào nhất cử nhất động của Thanh Cơ và Mạc Ly. Thanh Cơ cũng tự tay nhận lấy lọ tích cốc đan từ Hồng Ngọc trưởng lão, hắn không có một chút nghi ngờ.Mọi người trong môn phái đều lập tức tản nhau ra, vài người tạo thành một nhóm lớn. Việc đi tổ đội như thế cũng rất tốt, vừa đánh quái, vừa hái linh thảo, mọi việc sẽ thuận lợi hơn .Vốn Thanh Cơ và Mạc Ly sẽ đi riêng lẻ, nhưng không ngờ Nhất Phương, Mạc Tống và Mạc Tuyết cũng đòi đi theo, bỗng chốc bọn họ đã tạo nên một đội hình khó xử.Mạc Ly không quan tâm cho lắm nếu có người khác đi cùng, việc của nàng là phải thăng cấp trong 30 ngày này. Vì thế mà 3 người kia thuận lợi vào đoàn.Tiêu Lâm ngu mặt đứng như trời trồng trong hiu quạnh, mọi người xung quanh đã sớm di tản đi hết. Nàng hiện tại có hai lựa chọn.Thứ nhất, Làm một tên b**n th** theo đuôi Thanh Cơ, soi mói từng cọng lông sợi tóc của hắn.Thứ hai, mặt dày theo đoàn làm chân chó, lợi ích có thừa, còn ngày ngày được quang minh chính đại bám đuôi trai đẹp.Đứa ngu mới không chọn cách hai, vì sự nghiệp không làm b**n th**, Tiêu Lâm đeo lên chiếc mặt nạ ngâu si hớn hở chân chó mặt dày vô sỉ nhìn Mạc Ly. Đây là lần đầu tiên Tiêu Lâm đối mặt với nữ chính, ánh mắt thật đúng với miêu tả, "lạnh giá như băng tuyết ngàn năm".  Hờ hờ, Tiêu Lâm vẫn dùng đôi mắt e lệ lấp lánh lung linh huyền ảo nhìn Mạc Ly.Đối với nam nhân mặc lục y trước mắt, Mạc Ly cũng có chút ấn tượng với hắn, ở đại hội tỉ thí các chiêu thức của hắn rất điêu luyện, từng động tác di chuyển và tấn công đều khéo léo không thể chê trách được. Dù hắn chỉ đứng hạng 4, nhưng nàng biết hắn chưa dốc hết toàn lực, rốt cục người này có bản lĩnh như thế nào?

Bất cứ ai cũng phải ngẩn ngơ trước vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên núi rừng. Trên không trung cũng bắt đầu xuất hiện những linh thú cực lớn, đôi cánh của chúng như muốn che lấp cả bầu trời.

Những loài này đều thuộc loại hiền lành, chúng không chủ động tấn công người khác.

"Chúng ta có 30 ngày." Thanh Cơ chậm rãi mở miệng, phút chốc mùi mộc trà thơm ngát đã tỏa ra khắp nơi.

Chuyến đi lịch luyện lần này chủ yếu là dành cơ hội cho các đệ tử tu luyện, bởi nồng độ linh khí ở nơi đây cao hơn bất cứ đâu. Mỗi người đều nhận được một lọ tích cốc đan, 2 cây pháo sáng để báo hiệu khi gặp nguy hiểm.

Mọi người có quyền lập nhóm hoặc tách riêng ra. Phượng Liên có ý định muốn đi cùng nàng, nhưng Tiêu Lâm phải đau lòng từ chối, nàng phải chú tâm vào nhất cử nhất động của Thanh Cơ và Mạc Ly. Thanh Cơ cũng tự tay nhận lấy lọ tích cốc đan từ Hồng Ngọc trưởng lão, hắn không có một chút nghi ngờ.

Mọi người trong môn phái đều lập tức tản nhau ra, vài người tạo thành một nhóm lớn. Việc đi tổ đội như thế cũng rất tốt, vừa đánh quái, vừa hái linh thảo, mọi việc sẽ thuận lợi hơn .

Vốn Thanh Cơ và Mạc Ly sẽ đi riêng lẻ, nhưng không ngờ Nhất Phương, Mạc Tống và Mạc Tuyết cũng đòi đi theo, bỗng chốc bọn họ đã tạo nên một đội hình khó xử.

Mạc Ly không quan tâm cho lắm nếu có người khác đi cùng, việc của nàng là phải thăng cấp trong 30 ngày này. Vì thế mà 3 người kia thuận lợi vào đoàn.

Tiêu Lâm ngu mặt đứng như trời trồng trong hiu quạnh, mọi người xung quanh đã sớm di tản đi hết. Nàng hiện tại có hai lựa chọn.

Thứ nhất, Làm một tên b**n th** theo đuôi Thanh Cơ, soi mói từng cọng lông sợi tóc của hắn.

Thứ hai, mặt dày theo đoàn làm chân chó, lợi ích có thừa, còn ngày ngày được quang minh chính đại bám đuôi trai đẹp.

Đứa ngu mới không chọn cách hai, vì sự nghiệp không làm b**n th**, Tiêu Lâm đeo lên chiếc mặt nạ ngâu si hớn hở chân chó mặt dày vô sỉ nhìn Mạc Ly. Đây là lần đầu tiên Tiêu Lâm đối mặt với nữ chính, ánh mắt thật đúng với miêu tả, "lạnh giá như băng tuyết ngàn năm".  Hờ hờ, Tiêu Lâm vẫn dùng đôi mắt e lệ lấp lánh lung linh huyền ảo nhìn Mạc Ly.

Đối với nam nhân mặc lục y trước mắt, Mạc Ly cũng có chút ấn tượng với hắn, ở đại hội tỉ thí các chiêu thức của hắn rất điêu luyện, từng động tác di chuyển và tấn công đều khéo léo không thể chê trách được. Dù hắn chỉ đứng hạng 4, nhưng nàng biết hắn chưa dốc hết toàn lực, rốt cục người này có bản lĩnh như thế nào?

Làm Nữ Phụ Thật KhóTác giả: Cây Chúi TiêuTruyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ PhụTiêu Lâm đọc tiểu thuyết đã được năm năm, ngôn tình cũng có, đam mỹ cũng rất thích. Ngày thì đi làm, đêm thì cày cuốc các tác phẩm, cô đã sớm luyện thành một đôi mắt tinh tường trong việc lựa chọn tiểu thuyết. Nhưng cho đến một ngày, cô lại thua dưới tay một con mẹ tác giả với kịch tình cẩu huyết mà mụ ta viết ra. Tiêu Lâm ngước mắt lên trời ai oán, lão nhân gia, ngươi không phải đang ghen tị với ta đấy chứ. Đêm hôm qua, cô tìm được một tiểu thuyết tên là "Đích nữ phản công", hừm, tên hay, thể loại cũng là dạng đấu đá mà cô thích. Thế là cả đêm Tiêu Lâm đã bỏ ra công sức mày mò từng chương truyện mà không thèm chợp mắt một lần nào, tuy nhiên nội dung của nó thật khiến cô tức giận muốn bốc hỏa. Tiêu Lâm hất tung chăn, hung hăng ném cái điện thoại xuống gối, đôi mắt thâm quầng trừng lên một cách đáng sợ. "Mẹ nó, truyện gì thế này? Nữ chính là thần thánh phương nào, sao cô ta lợi hại như thế?" Phi, phi, phi, Tiêu Lâm vừa chửi mắng và đấm đá một trận cho hả dạ, sau đó nhận ra chính mình… Bất cứ ai cũng phải ngẩn ngơ trước vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên núi rừng. Trên không trung cũng bắt đầu xuất hiện những linh thú cực lớn, đôi cánh của chúng như muốn che lấp cả bầu trời.Những loài này đều thuộc loại hiền lành, chúng không chủ động tấn công người khác."Chúng ta có 30 ngày." Thanh Cơ chậm rãi mở miệng, phút chốc mùi mộc trà thơm ngát đã tỏa ra khắp nơi.Chuyến đi lịch luyện lần này chủ yếu là dành cơ hội cho các đệ tử tu luyện, bởi nồng độ linh khí ở nơi đây cao hơn bất cứ đâu. Mỗi người đều nhận được một lọ tích cốc đan, 2 cây pháo sáng để báo hiệu khi gặp nguy hiểm.Mọi người có quyền lập nhóm hoặc tách riêng ra. Phượng Liên có ý định muốn đi cùng nàng, nhưng Tiêu Lâm phải đau lòng từ chối, nàng phải chú tâm vào nhất cử nhất động của Thanh Cơ và Mạc Ly. Thanh Cơ cũng tự tay nhận lấy lọ tích cốc đan từ Hồng Ngọc trưởng lão, hắn không có một chút nghi ngờ.Mọi người trong môn phái đều lập tức tản nhau ra, vài người tạo thành một nhóm lớn. Việc đi tổ đội như thế cũng rất tốt, vừa đánh quái, vừa hái linh thảo, mọi việc sẽ thuận lợi hơn .Vốn Thanh Cơ và Mạc Ly sẽ đi riêng lẻ, nhưng không ngờ Nhất Phương, Mạc Tống và Mạc Tuyết cũng đòi đi theo, bỗng chốc bọn họ đã tạo nên một đội hình khó xử.Mạc Ly không quan tâm cho lắm nếu có người khác đi cùng, việc của nàng là phải thăng cấp trong 30 ngày này. Vì thế mà 3 người kia thuận lợi vào đoàn.Tiêu Lâm ngu mặt đứng như trời trồng trong hiu quạnh, mọi người xung quanh đã sớm di tản đi hết. Nàng hiện tại có hai lựa chọn.Thứ nhất, Làm một tên b**n th** theo đuôi Thanh Cơ, soi mói từng cọng lông sợi tóc của hắn.Thứ hai, mặt dày theo đoàn làm chân chó, lợi ích có thừa, còn ngày ngày được quang minh chính đại bám đuôi trai đẹp.Đứa ngu mới không chọn cách hai, vì sự nghiệp không làm b**n th**, Tiêu Lâm đeo lên chiếc mặt nạ ngâu si hớn hở chân chó mặt dày vô sỉ nhìn Mạc Ly. Đây là lần đầu tiên Tiêu Lâm đối mặt với nữ chính, ánh mắt thật đúng với miêu tả, "lạnh giá như băng tuyết ngàn năm".  Hờ hờ, Tiêu Lâm vẫn dùng đôi mắt e lệ lấp lánh lung linh huyền ảo nhìn Mạc Ly.Đối với nam nhân mặc lục y trước mắt, Mạc Ly cũng có chút ấn tượng với hắn, ở đại hội tỉ thí các chiêu thức của hắn rất điêu luyện, từng động tác di chuyển và tấn công đều khéo léo không thể chê trách được. Dù hắn chỉ đứng hạng 4, nhưng nàng biết hắn chưa dốc hết toàn lực, rốt cục người này có bản lĩnh như thế nào?

Chương 42