Tiêu Lâm đọc tiểu thuyết đã được năm năm, ngôn tình cũng có, đam mỹ cũng rất thích. Ngày thì đi làm, đêm thì cày cuốc các tác phẩm, cô đã sớm luyện thành một đôi mắt tinh tường trong việc lựa chọn tiểu thuyết. Nhưng cho đến một ngày, cô lại thua dưới tay một con mẹ tác giả với kịch tình cẩu huyết mà mụ ta viết ra. Tiêu Lâm ngước mắt lên trời ai oán, lão nhân gia, ngươi không phải đang ghen tị với ta đấy chứ. Đêm hôm qua, cô tìm được một tiểu thuyết tên là "Đích nữ phản công", hừm, tên hay, thể loại cũng là dạng đấu đá mà cô thích. Thế là cả đêm Tiêu Lâm đã bỏ ra công sức mày mò từng chương truyện mà không thèm chợp mắt một lần nào, tuy nhiên nội dung của nó thật khiến cô tức giận muốn bốc hỏa. Tiêu Lâm hất tung chăn, hung hăng ném cái điện thoại xuống gối, đôi mắt thâm quầng trừng lên một cách đáng sợ. "Mẹ nó, truyện gì thế này? Nữ chính là thần thánh phương nào, sao cô ta lợi hại như thế?" Phi, phi, phi, Tiêu Lâm vừa chửi mắng và đấm đá một trận cho hả dạ, sau đó nhận ra chính mình…
Chương 47
Làm Nữ Phụ Thật KhóTác giả: Cây Chúi TiêuTruyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ PhụTiêu Lâm đọc tiểu thuyết đã được năm năm, ngôn tình cũng có, đam mỹ cũng rất thích. Ngày thì đi làm, đêm thì cày cuốc các tác phẩm, cô đã sớm luyện thành một đôi mắt tinh tường trong việc lựa chọn tiểu thuyết. Nhưng cho đến một ngày, cô lại thua dưới tay một con mẹ tác giả với kịch tình cẩu huyết mà mụ ta viết ra. Tiêu Lâm ngước mắt lên trời ai oán, lão nhân gia, ngươi không phải đang ghen tị với ta đấy chứ. Đêm hôm qua, cô tìm được một tiểu thuyết tên là "Đích nữ phản công", hừm, tên hay, thể loại cũng là dạng đấu đá mà cô thích. Thế là cả đêm Tiêu Lâm đã bỏ ra công sức mày mò từng chương truyện mà không thèm chợp mắt một lần nào, tuy nhiên nội dung của nó thật khiến cô tức giận muốn bốc hỏa. Tiêu Lâm hất tung chăn, hung hăng ném cái điện thoại xuống gối, đôi mắt thâm quầng trừng lên một cách đáng sợ. "Mẹ nó, truyện gì thế này? Nữ chính là thần thánh phương nào, sao cô ta lợi hại như thế?" Phi, phi, phi, Tiêu Lâm vừa chửi mắng và đấm đá một trận cho hả dạ, sau đó nhận ra chính mình… Thanh Cơ đã bắt đầu tỉnh táo hơn, đồng thời hắn cũng có thể nhìn rõ người trước mặt. Nam thiếu niên trong lòng hắn rõ ràng là một yêu tinh họa thủy, chỉ vừa ngắm thôi cũng khiến hắn như chìm trong một cơn say cuồn cuộn, đôi mắt cậu có màu hổ phách sáng rực, hiện tại lại được phủ thêm một tầng nước mỏng vô cùng xinh đẹp, hàng mi cong vút còn dày hơn cả nữ nhân. Tất cả các ngũ quan tập hợp với nhau một cách hoàn hảo không chê vào đâu được.Thiếu niên có lẽ rất mệt mỏi, bờ môi sưng tấy trở thành bộ phận thu hút nhất trên gương mặt.Thanh Cơ biết tên cậu, là Tiêu Lâm, đệ tử của Nhất Mộc, cũng là người cùng đi với hắn, cậu rất hay nói, dù ồn ào nhưng hắn không cảm thấy phiền chút nào.Thanh Cơ đau đầu suy nghĩ, rõ ràng người hắn yêu là Mạc Ly, nhưng khi nhìn thấy Tiêu Lâm, hắn lại dâng lên một cảm giác thân thuộc không nói nên lời, giống như hai người từng gặp nhau ở nơi nào rồi. Hắn không chán ghét khi chạm vào cậu, mà còn rất vui sướng khi được gần gũi với Tiêu Lâm.Lý trí và tình cảm của hắn đang đấu tranh kịch liệt.Mạc Ly thì saoo?Tình cảm của hắn dành cho nàng liệu có phải là yêu, hay chỉ là sự yêu thích nhất thời."Thanh.. Cơ.. trưởng môn." Tiêu Lâm ở bên này cũng đang rối rắm không kém, tên này tỉnh chưa, tỉnh rồi thì phải làm sao đây? Nàng không cần hắn phải chịu trách nhiệm về nụ hôn ban nãy, nàng chỉ mong mình đừng nên có quan hệ dây dưa với hắn.Vì sao? Vì câu dẫn người yêu của nữ chủ là tội khi quân a, cần phải chém đầu đó."Ngài tỉnh chưa?"Phía bên kia không có hồi âm, Tiêu Lâm lệ rơi đầy mặt.Chẳng lẽ hắn chưa khỏi hẳn, cần phải hôn nữa hả. Hệ thống cũng chưa báo là nhiệm vụ đã hoàn thành.Tiêu Lâm câm nín nhìn sắc mặt của Thanh Cơ, nam tử vẫn lạnh nhạt như trước, nhưng đôi mắt có chút mơ màng. Xem ra là hắn chưa tỉnh."Kích hoạt kỹ năng trị thương."Sớm chốc một cỗ linh khí đã được bơm đầy, chỉ trực chờ có người đến lấy đi.Thanh Cơ cùng lúc tiến sát tới, tiếp tục ngậm lấy cánh môi nàng. Hai thân ảnh tiếp tục dây giưa không rời.(Chỉ hôn thôi nha mấy má!)
Thanh Cơ đã bắt đầu tỉnh táo hơn, đồng thời hắn cũng có thể nhìn rõ người trước mặt. Nam thiếu niên trong lòng hắn rõ ràng là một yêu tinh họa thủy, chỉ vừa ngắm thôi cũng khiến hắn như chìm trong một cơn say cuồn cuộn, đôi mắt cậu có màu hổ phách sáng rực, hiện tại lại được phủ thêm một tầng nước mỏng vô cùng xinh đẹp, hàng mi cong vút còn dày hơn cả nữ nhân. Tất cả các ngũ quan tập hợp với nhau một cách hoàn hảo không chê vào đâu được.
Thiếu niên có lẽ rất mệt mỏi, bờ môi sưng tấy trở thành bộ phận thu hút nhất trên gương mặt.
Thanh Cơ biết tên cậu, là Tiêu Lâm, đệ tử của Nhất Mộc, cũng là người cùng đi với hắn, cậu rất hay nói, dù ồn ào nhưng hắn không cảm thấy phiền chút nào.
Thanh Cơ đau đầu suy nghĩ, rõ ràng người hắn yêu là Mạc Ly, nhưng khi nhìn thấy Tiêu Lâm, hắn lại dâng lên một cảm giác thân thuộc không nói nên lời, giống như hai người từng gặp nhau ở nơi nào rồi. Hắn không chán ghét khi chạm vào cậu, mà còn rất vui sướng khi được gần gũi với Tiêu Lâm.
Lý trí và tình cảm của hắn đang đấu tranh kịch liệt.
Mạc Ly thì saoo?
Tình cảm của hắn dành cho nàng liệu có phải là yêu, hay chỉ là sự yêu thích nhất thời.
"Thanh.. Cơ.. trưởng môn." Tiêu Lâm ở bên này cũng đang rối rắm không kém, tên này tỉnh chưa, tỉnh rồi thì phải làm sao đây? Nàng không cần hắn phải chịu trách nhiệm về nụ hôn ban nãy, nàng chỉ mong mình đừng nên có quan hệ dây dưa với hắn.
Vì sao? Vì câu dẫn người yêu của nữ chủ là tội khi quân a, cần phải chém đầu đó.
"Ngài tỉnh chưa?"
Phía bên kia không có hồi âm, Tiêu Lâm lệ rơi đầy mặt.
Chẳng lẽ hắn chưa khỏi hẳn, cần phải hôn nữa hả. Hệ thống cũng chưa báo là nhiệm vụ đã hoàn thành.
Tiêu Lâm câm nín nhìn sắc mặt của Thanh Cơ, nam tử vẫn lạnh nhạt như trước, nhưng đôi mắt có chút mơ màng. Xem ra là hắn chưa tỉnh.
"Kích hoạt kỹ năng trị thương."
Sớm chốc một cỗ linh khí đã được bơm đầy, chỉ trực chờ có người đến lấy đi.
Thanh Cơ cùng lúc tiến sát tới, tiếp tục ngậm lấy cánh môi nàng. Hai thân ảnh tiếp tục dây giưa không rời.
(Chỉ hôn thôi nha mấy má!)
Làm Nữ Phụ Thật KhóTác giả: Cây Chúi TiêuTruyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ PhụTiêu Lâm đọc tiểu thuyết đã được năm năm, ngôn tình cũng có, đam mỹ cũng rất thích. Ngày thì đi làm, đêm thì cày cuốc các tác phẩm, cô đã sớm luyện thành một đôi mắt tinh tường trong việc lựa chọn tiểu thuyết. Nhưng cho đến một ngày, cô lại thua dưới tay một con mẹ tác giả với kịch tình cẩu huyết mà mụ ta viết ra. Tiêu Lâm ngước mắt lên trời ai oán, lão nhân gia, ngươi không phải đang ghen tị với ta đấy chứ. Đêm hôm qua, cô tìm được một tiểu thuyết tên là "Đích nữ phản công", hừm, tên hay, thể loại cũng là dạng đấu đá mà cô thích. Thế là cả đêm Tiêu Lâm đã bỏ ra công sức mày mò từng chương truyện mà không thèm chợp mắt một lần nào, tuy nhiên nội dung của nó thật khiến cô tức giận muốn bốc hỏa. Tiêu Lâm hất tung chăn, hung hăng ném cái điện thoại xuống gối, đôi mắt thâm quầng trừng lên một cách đáng sợ. "Mẹ nó, truyện gì thế này? Nữ chính là thần thánh phương nào, sao cô ta lợi hại như thế?" Phi, phi, phi, Tiêu Lâm vừa chửi mắng và đấm đá một trận cho hả dạ, sau đó nhận ra chính mình… Thanh Cơ đã bắt đầu tỉnh táo hơn, đồng thời hắn cũng có thể nhìn rõ người trước mặt. Nam thiếu niên trong lòng hắn rõ ràng là một yêu tinh họa thủy, chỉ vừa ngắm thôi cũng khiến hắn như chìm trong một cơn say cuồn cuộn, đôi mắt cậu có màu hổ phách sáng rực, hiện tại lại được phủ thêm một tầng nước mỏng vô cùng xinh đẹp, hàng mi cong vút còn dày hơn cả nữ nhân. Tất cả các ngũ quan tập hợp với nhau một cách hoàn hảo không chê vào đâu được.Thiếu niên có lẽ rất mệt mỏi, bờ môi sưng tấy trở thành bộ phận thu hút nhất trên gương mặt.Thanh Cơ biết tên cậu, là Tiêu Lâm, đệ tử của Nhất Mộc, cũng là người cùng đi với hắn, cậu rất hay nói, dù ồn ào nhưng hắn không cảm thấy phiền chút nào.Thanh Cơ đau đầu suy nghĩ, rõ ràng người hắn yêu là Mạc Ly, nhưng khi nhìn thấy Tiêu Lâm, hắn lại dâng lên một cảm giác thân thuộc không nói nên lời, giống như hai người từng gặp nhau ở nơi nào rồi. Hắn không chán ghét khi chạm vào cậu, mà còn rất vui sướng khi được gần gũi với Tiêu Lâm.Lý trí và tình cảm của hắn đang đấu tranh kịch liệt.Mạc Ly thì saoo?Tình cảm của hắn dành cho nàng liệu có phải là yêu, hay chỉ là sự yêu thích nhất thời."Thanh.. Cơ.. trưởng môn." Tiêu Lâm ở bên này cũng đang rối rắm không kém, tên này tỉnh chưa, tỉnh rồi thì phải làm sao đây? Nàng không cần hắn phải chịu trách nhiệm về nụ hôn ban nãy, nàng chỉ mong mình đừng nên có quan hệ dây dưa với hắn.Vì sao? Vì câu dẫn người yêu của nữ chủ là tội khi quân a, cần phải chém đầu đó."Ngài tỉnh chưa?"Phía bên kia không có hồi âm, Tiêu Lâm lệ rơi đầy mặt.Chẳng lẽ hắn chưa khỏi hẳn, cần phải hôn nữa hả. Hệ thống cũng chưa báo là nhiệm vụ đã hoàn thành.Tiêu Lâm câm nín nhìn sắc mặt của Thanh Cơ, nam tử vẫn lạnh nhạt như trước, nhưng đôi mắt có chút mơ màng. Xem ra là hắn chưa tỉnh."Kích hoạt kỹ năng trị thương."Sớm chốc một cỗ linh khí đã được bơm đầy, chỉ trực chờ có người đến lấy đi.Thanh Cơ cùng lúc tiến sát tới, tiếp tục ngậm lấy cánh môi nàng. Hai thân ảnh tiếp tục dây giưa không rời.(Chỉ hôn thôi nha mấy má!)