“Anh rể, anh đừng giật nữa” Một nữ sinh diện mạo ngây thơ xinh đẹp nói như làm nũng. Trước mặt cô ta là một người đàn ông đang ngồi giặt quần áo trước bồn rửa mặt. Nghe vậy, người đàn ông bỗng đặt đồ xuống, xoa tay, đỏ mặt nói: “Tuyết Trình, sao em lại gọi anh là anh rể.” Người đàn ông này tên là Tân Trạm, ba năm trước đã ở rể nhà họ Lâm. Suốt ba năm kết hôn, Lâm Tuyết Trinh chưa bao giờ gọi anh là anh rể, mỗi lần đều kêu ê này ê kia, thậm chí còn không thèm kêu tên anh.. Lâm Tuyết Trinh lắc lư chân: “Người ta muốn sửa lại lỗi sai thôi mà!” Tân Trạm đỏ mặt, nhỏ giọng hỏi: “Em gọi anh có việc gi không?” Lâm Tuyết Trinh chớp đôi mắt to trong veo, cười hì hì nói: “Anh rể, anh vào phòng em một chuyến, em có việc muốn nhờ anh” Nói xong, Lâm Tuyết Trinh quay đầu chạy di. Tân Trạm không dám cãi lại mệnh lệnh của Lâm Tuyết Trinh, đành phải lau tay rồi đi vào phòng Lâm Tuyết Trinh. “Sau lưng em hơi ngứa, với không tới, anh gãi hộ em đi.” Mới vào phòng, Lâm Tuyết Trinh đã kéo tay Tân Trạm vào…
Chương 2174
Truyền Kỳ Chiến ThầnTác giả: TruyệnTruyện Ngôn Tình“Anh rể, anh đừng giật nữa” Một nữ sinh diện mạo ngây thơ xinh đẹp nói như làm nũng. Trước mặt cô ta là một người đàn ông đang ngồi giặt quần áo trước bồn rửa mặt. Nghe vậy, người đàn ông bỗng đặt đồ xuống, xoa tay, đỏ mặt nói: “Tuyết Trình, sao em lại gọi anh là anh rể.” Người đàn ông này tên là Tân Trạm, ba năm trước đã ở rể nhà họ Lâm. Suốt ba năm kết hôn, Lâm Tuyết Trinh chưa bao giờ gọi anh là anh rể, mỗi lần đều kêu ê này ê kia, thậm chí còn không thèm kêu tên anh.. Lâm Tuyết Trinh lắc lư chân: “Người ta muốn sửa lại lỗi sai thôi mà!” Tân Trạm đỏ mặt, nhỏ giọng hỏi: “Em gọi anh có việc gi không?” Lâm Tuyết Trinh chớp đôi mắt to trong veo, cười hì hì nói: “Anh rể, anh vào phòng em một chuyến, em có việc muốn nhờ anh” Nói xong, Lâm Tuyết Trinh quay đầu chạy di. Tân Trạm không dám cãi lại mệnh lệnh của Lâm Tuyết Trinh, đành phải lau tay rồi đi vào phòng Lâm Tuyết Trinh. “Sau lưng em hơi ngứa, với không tới, anh gãi hộ em đi.” Mới vào phòng, Lâm Tuyết Trinh đã kéo tay Tân Trạm vào… Chương 2174Lúc này, Hoàng đô ở triều Bạch Hoàng.Khí thế mạnh mẽ, trong hoàng cung kiến trúc lộng lẫy xa hoa, một căn phòng cung điện u tĩnh đứng sừng sững.Bạch Thăng Tuyết mặc nguyên bộ quần áo màu trắng tuyết, mắt hơi khép hờ, anh ta ngồi xếp bằng ở trong đại điện, hấp thu linh khí tinh thuần trong linh mạch dưới lòng đất cung cấp tu đạo.Đạp đạp đạp.Một loạt tiếng bước chân vang lên, từ ngoài điện truyền tới, sau đó đứng lại ngay ở cổng.“Vào đi” Bạch Thăng Tuyết từ từ mở mắt ra, vung tay áo lên. Cửa điện mở rộng ra, môt người trung niên mặt mày cung kính đi vào, sau đó xoay người đứng trước mặt Bạch Thăng Tuyết.Người trung niên này là một người tu vi cao phẩm cảnh Hợp Thể, trong triều Bạch Hoàng, cũng là nhân vật tên tuổi cao chót vót.Nhưng đứng trước mặt Bạch Thăng Tuyết lại không dám làm ra dáng vẻ ngông nghênh, thậm chí còn ngoan ngoãn như một người hầu.Bởi vì Bạch Thăng Tuyết chẳng những là dòng dõi Bạch Hoàng, còn là người thừa kế đời tiếp theo của Hoàng đế.Càng quan trọng hơn là Bạch Thăng Tuyết có được hồn phách chuyển thế của tổ tiên Nhà họ Bạch từ thời thượng cổ, gọi chung là thức tỉnh chỉ thể.“Chuyện của Tân Trạm, đã tra rõ ràng chưa nhỉ?” Bạch Thăng Tuyết nói.“Không dám thất lễ với hoàng tử, tất cả cơ bản đều được tra rõ ràng”Người đàn ông xuất ra hai tấm thẻ ngọc, dâng lên cho Bạch Thăng Tuyết bằng hai tay.“Đây là một miếng, là trước khi Tân Trạm nhận tổ quy tông, lúc hành động ở Đông vực rồi sưu tập được phần tư liệu và đổi thành được một cái như này, chỉ là lúc cậu ta đi về nhà họ Tân thì chúng ta lại thu thập thêm vài phần tình báo thôi”“Làm không tệ.”Bạch Thăng Tuyết hài lòng gật đầu, từ khi anh ta ở thủ đô của Tân Hoàng, anh ta đã tận mắt chứng kiến những trận chiến hiển hách của Tân Trạm, từ đó bắt đầu xuất ra tâm trạng muốn điều tra về đối phương.Tính toán đâu ra đấy, chỉ là vãn không đủ một tháng.Mà người đàn ông trung niên kia đã sưu tầm được tin tức ở Đông Vực, thật sự đúng là phí hết tâm tư rồi mà.“Tân Trạm, cuối cùng có phải đã thức tỉnh chỉ thể hay không?”Sau khi tán thưởng một câu, Bạch Thăng Tuyết bắt đầu điều khiển linh khí, tràn vào trong ngọc giản.Theo từng dòng linh khí của Bạch Thăng Tuyết truyền vào bên trong ngọc giản, đại điện cũng lâm vào cảnh tượng yên Tĩnh.Người đàn ông trung niên không dám nói câu nào, cứ như vậy đứng ở bên cạnh.Hồi lâu sau, Bạch Thăng Tuyết mới buông ngọc giản xuống.“Chú Chử, nếu như một tu sĩ tuổi còn trẻ mà có tu vi cực cao, hơn nữa còn vượt qua cấp chiến thắng cường địch, điều này nói lên cái gì?”“Vậy tôi sẽ nhận định người này chính là một thiên tài”Người đàn ông trung niên trả lời lại.“Nhưng ngoại trừ thực lực mạnh mẽ ra, anh ta lại còn thông hiểu trận pháp, là Dược tôn thiên tài trẻ tuổi nhất ở Đông vực, lúc đột phá cảnh Phân Thần, đã nắm giữ ít nhất bản nguyên trọn vẹn, có ít nhất là có sự thông hiểu sâu xa về hai loại hỏa, lôi đình đến kinh người, thậm chí còn thông hiểu pháp thuật không gian nữa”“Cái này…”Chú Chử sững sờ, trong lúc nhất thời cũng không biết trả lời thế nào nữa.
Chương 2174
Lúc này, Hoàng đô ở triều Bạch Hoàng.
Khí thế mạnh mẽ, trong hoàng cung kiến trúc lộng lẫy xa hoa, một căn phòng cung điện u tĩnh đứng sừng sững.
Bạch Thăng Tuyết mặc nguyên bộ quần áo màu trắng tuyết, mắt hơi khép hờ, anh ta ngồi xếp bằng ở trong đại điện, hấp thu linh khí tinh thuần trong linh mạch dưới lòng đất cung cấp tu đạo.
Đạp đạp đạp.
Một loạt tiếng bước chân vang lên, từ ngoài điện truyền tới, sau đó đứng lại ngay ở cổng.
“Vào đi” Bạch Thăng Tuyết từ từ mở mắt ra, vung tay áo lên. Cửa điện mở rộng ra, môt người trung niên mặt mày cung kính đi vào, sau đó xoay người đứng trước mặt Bạch Thăng Tuyết.
Người trung niên này là một người tu vi cao phẩm cảnh Hợp Thể, trong triều Bạch Hoàng, cũng là nhân vật tên tuổi cao chót vót.
Nhưng đứng trước mặt Bạch Thăng Tuyết lại không dám làm ra dáng vẻ ngông nghênh, thậm chí còn ngoan ngoãn như một người hầu.
Bởi vì Bạch Thăng Tuyết chẳng những là dòng dõi Bạch Hoàng, còn là người thừa kế đời tiếp theo của Hoàng đế.
Càng quan trọng hơn là Bạch Thăng Tuyết có được hồn phách chuyển thế của tổ tiên Nhà họ Bạch từ thời thượng cổ, gọi chung là thức tỉnh chỉ thể.
“Chuyện của Tân Trạm, đã tra rõ ràng chưa nhỉ?” Bạch Thăng Tuyết nói.
“Không dám thất lễ với hoàng tử, tất cả cơ bản đều được tra rõ ràng”
Người đàn ông xuất ra hai tấm thẻ ngọc, dâng lên cho Bạch Thăng Tuyết bằng hai tay.
“Đây là một miếng, là trước khi Tân Trạm nhận tổ quy tông, lúc hành động ở Đông vực rồi sưu tập được phần tư liệu và đổi thành được một cái như này, chỉ là lúc cậu ta đi về nhà họ Tân thì chúng ta lại thu thập thêm vài phần tình báo thôi”
“Làm không tệ.”
Bạch Thăng Tuyết hài lòng gật đầu, từ khi anh ta ở thủ đô của Tân Hoàng, anh ta đã tận mắt chứng kiến những trận chiến hiển hách của Tân Trạm, từ đó bắt đầu xuất ra tâm trạng muốn điều tra về đối phương.
Tính toán đâu ra đấy, chỉ là vãn không đủ một tháng.
Mà người đàn ông trung niên kia đã sưu tầm được tin tức ở Đông Vực, thật sự đúng là phí hết tâm tư rồi mà.
“Tân Trạm, cuối cùng có phải đã thức tỉnh chỉ thể hay không?”
Sau khi tán thưởng một câu, Bạch Thăng Tuyết bắt đầu điều khiển linh khí, tràn vào trong ngọc giản.
Theo từng dòng linh khí của Bạch Thăng Tuyết truyền vào bên trong ngọc giản, đại điện cũng lâm vào cảnh tượng yên Tĩnh.
Người đàn ông trung niên không dám nói câu nào, cứ như vậy đứng ở bên cạnh.
Hồi lâu sau, Bạch Thăng Tuyết mới buông ngọc giản xuống.
“Chú Chử, nếu như một tu sĩ tuổi còn trẻ mà có tu vi cực cao, hơn nữa còn vượt qua cấp chiến thắng cường địch, điều này nói lên cái gì?”
“Vậy tôi sẽ nhận định người này chính là một thiên tài”
Người đàn ông trung niên trả lời lại.
“Nhưng ngoại trừ thực lực mạnh mẽ ra, anh ta lại còn thông hiểu trận pháp, là Dược tôn thiên tài trẻ tuổi nhất ở Đông vực, lúc đột phá cảnh Phân Thần, đã nắm giữ ít nhất bản nguyên trọn vẹn, có ít nhất là có sự thông hiểu sâu xa về hai loại hỏa, lôi đình đến kinh người, thậm chí còn thông hiểu pháp thuật không gian nữa”
“Cái này…”
Chú Chử sững sờ, trong lúc nhất thời cũng không biết trả lời thế nào nữa.
Truyền Kỳ Chiến ThầnTác giả: TruyệnTruyện Ngôn Tình“Anh rể, anh đừng giật nữa” Một nữ sinh diện mạo ngây thơ xinh đẹp nói như làm nũng. Trước mặt cô ta là một người đàn ông đang ngồi giặt quần áo trước bồn rửa mặt. Nghe vậy, người đàn ông bỗng đặt đồ xuống, xoa tay, đỏ mặt nói: “Tuyết Trình, sao em lại gọi anh là anh rể.” Người đàn ông này tên là Tân Trạm, ba năm trước đã ở rể nhà họ Lâm. Suốt ba năm kết hôn, Lâm Tuyết Trinh chưa bao giờ gọi anh là anh rể, mỗi lần đều kêu ê này ê kia, thậm chí còn không thèm kêu tên anh.. Lâm Tuyết Trinh lắc lư chân: “Người ta muốn sửa lại lỗi sai thôi mà!” Tân Trạm đỏ mặt, nhỏ giọng hỏi: “Em gọi anh có việc gi không?” Lâm Tuyết Trinh chớp đôi mắt to trong veo, cười hì hì nói: “Anh rể, anh vào phòng em một chuyến, em có việc muốn nhờ anh” Nói xong, Lâm Tuyết Trinh quay đầu chạy di. Tân Trạm không dám cãi lại mệnh lệnh của Lâm Tuyết Trinh, đành phải lau tay rồi đi vào phòng Lâm Tuyết Trinh. “Sau lưng em hơi ngứa, với không tới, anh gãi hộ em đi.” Mới vào phòng, Lâm Tuyết Trinh đã kéo tay Tân Trạm vào… Chương 2174Lúc này, Hoàng đô ở triều Bạch Hoàng.Khí thế mạnh mẽ, trong hoàng cung kiến trúc lộng lẫy xa hoa, một căn phòng cung điện u tĩnh đứng sừng sững.Bạch Thăng Tuyết mặc nguyên bộ quần áo màu trắng tuyết, mắt hơi khép hờ, anh ta ngồi xếp bằng ở trong đại điện, hấp thu linh khí tinh thuần trong linh mạch dưới lòng đất cung cấp tu đạo.Đạp đạp đạp.Một loạt tiếng bước chân vang lên, từ ngoài điện truyền tới, sau đó đứng lại ngay ở cổng.“Vào đi” Bạch Thăng Tuyết từ từ mở mắt ra, vung tay áo lên. Cửa điện mở rộng ra, môt người trung niên mặt mày cung kính đi vào, sau đó xoay người đứng trước mặt Bạch Thăng Tuyết.Người trung niên này là một người tu vi cao phẩm cảnh Hợp Thể, trong triều Bạch Hoàng, cũng là nhân vật tên tuổi cao chót vót.Nhưng đứng trước mặt Bạch Thăng Tuyết lại không dám làm ra dáng vẻ ngông nghênh, thậm chí còn ngoan ngoãn như một người hầu.Bởi vì Bạch Thăng Tuyết chẳng những là dòng dõi Bạch Hoàng, còn là người thừa kế đời tiếp theo của Hoàng đế.Càng quan trọng hơn là Bạch Thăng Tuyết có được hồn phách chuyển thế của tổ tiên Nhà họ Bạch từ thời thượng cổ, gọi chung là thức tỉnh chỉ thể.“Chuyện của Tân Trạm, đã tra rõ ràng chưa nhỉ?” Bạch Thăng Tuyết nói.“Không dám thất lễ với hoàng tử, tất cả cơ bản đều được tra rõ ràng”Người đàn ông xuất ra hai tấm thẻ ngọc, dâng lên cho Bạch Thăng Tuyết bằng hai tay.“Đây là một miếng, là trước khi Tân Trạm nhận tổ quy tông, lúc hành động ở Đông vực rồi sưu tập được phần tư liệu và đổi thành được một cái như này, chỉ là lúc cậu ta đi về nhà họ Tân thì chúng ta lại thu thập thêm vài phần tình báo thôi”“Làm không tệ.”Bạch Thăng Tuyết hài lòng gật đầu, từ khi anh ta ở thủ đô của Tân Hoàng, anh ta đã tận mắt chứng kiến những trận chiến hiển hách của Tân Trạm, từ đó bắt đầu xuất ra tâm trạng muốn điều tra về đối phương.Tính toán đâu ra đấy, chỉ là vãn không đủ một tháng.Mà người đàn ông trung niên kia đã sưu tầm được tin tức ở Đông Vực, thật sự đúng là phí hết tâm tư rồi mà.“Tân Trạm, cuối cùng có phải đã thức tỉnh chỉ thể hay không?”Sau khi tán thưởng một câu, Bạch Thăng Tuyết bắt đầu điều khiển linh khí, tràn vào trong ngọc giản.Theo từng dòng linh khí của Bạch Thăng Tuyết truyền vào bên trong ngọc giản, đại điện cũng lâm vào cảnh tượng yên Tĩnh.Người đàn ông trung niên không dám nói câu nào, cứ như vậy đứng ở bên cạnh.Hồi lâu sau, Bạch Thăng Tuyết mới buông ngọc giản xuống.“Chú Chử, nếu như một tu sĩ tuổi còn trẻ mà có tu vi cực cao, hơn nữa còn vượt qua cấp chiến thắng cường địch, điều này nói lên cái gì?”“Vậy tôi sẽ nhận định người này chính là một thiên tài”Người đàn ông trung niên trả lời lại.“Nhưng ngoại trừ thực lực mạnh mẽ ra, anh ta lại còn thông hiểu trận pháp, là Dược tôn thiên tài trẻ tuổi nhất ở Đông vực, lúc đột phá cảnh Phân Thần, đã nắm giữ ít nhất bản nguyên trọn vẹn, có ít nhất là có sự thông hiểu sâu xa về hai loại hỏa, lôi đình đến kinh người, thậm chí còn thông hiểu pháp thuật không gian nữa”“Cái này…”Chú Chử sững sờ, trong lúc nhất thời cũng không biết trả lời thế nào nữa.