Chương 1 Đêm hè, trong núi vừa ướt vừa nóng. Tần Hoài An tìm thảo dược suốt một ngày, mệt mỏi không thôi. Cô cởi giày và tất, duỗi chân xuống sông. Khi đang hưởng thụ cảm giác mát lạnh do dòng nước mang lại thì phía sau chợt truyền đến tiếng nổ vang từ xa đến gần. Một chiếc trực thăng bay chếch xuống càng ngày càng thấp, cuối cùng gần như trượt trên mặt cỏ. Cánh quạt tạo nên cơn gió lớn thổi phần phật, khiến những vạt cỏ bên dưới kêu lên xào xạc. Tần Hoài An bị gió thổi tới mức không mở mắt ra được. “Rầm…” Một tiếng vang thật lớn, chiếc trực thăng đã rơi xuống chỗ cách cô hai mươi ba mét. Tân Hoài An do dự mở to mắt, cô thoáng sửng sốt. Một chiếc trực thăng rơi xuống sao? Cuối cùng cô cũng phản ứng kịp, vội vã liếc nhìn chiếc trực thăng vừa mới rơi xuống! Bên trong có người! Trong ánh sáng mờ tối, miễn cưỡng có thể bắt gặp một bóng dáng đang ngồi trên ghế lái! Chiếc trực thăng bốc khói cuồn cuộn, cứ thế này nó sẽ phát nổ mất! Là một bác sĩ thực tập, Tần Hoài An không thể trơ mắt nhìn…
Chương 86
Vợ Hờ Yêu Của Tổng TàiTác giả: Tha Y YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Đêm hè, trong núi vừa ướt vừa nóng. Tần Hoài An tìm thảo dược suốt một ngày, mệt mỏi không thôi. Cô cởi giày và tất, duỗi chân xuống sông. Khi đang hưởng thụ cảm giác mát lạnh do dòng nước mang lại thì phía sau chợt truyền đến tiếng nổ vang từ xa đến gần. Một chiếc trực thăng bay chếch xuống càng ngày càng thấp, cuối cùng gần như trượt trên mặt cỏ. Cánh quạt tạo nên cơn gió lớn thổi phần phật, khiến những vạt cỏ bên dưới kêu lên xào xạc. Tần Hoài An bị gió thổi tới mức không mở mắt ra được. “Rầm…” Một tiếng vang thật lớn, chiếc trực thăng đã rơi xuống chỗ cách cô hai mươi ba mét. Tân Hoài An do dự mở to mắt, cô thoáng sửng sốt. Một chiếc trực thăng rơi xuống sao? Cuối cùng cô cũng phản ứng kịp, vội vã liếc nhìn chiếc trực thăng vừa mới rơi xuống! Bên trong có người! Trong ánh sáng mờ tối, miễn cưỡng có thể bắt gặp một bóng dáng đang ngồi trên ghế lái! Chiếc trực thăng bốc khói cuồn cuộn, cứ thế này nó sẽ phát nổ mất! Là một bác sĩ thực tập, Tần Hoài An không thể trơ mắt nhìn… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 86Bà già này có nhầm lẫn gì không vậy? Lần đầu tiên gặp mặt đưa cho cô ta một cái túi xách thủ công bị hỏng, còn nói là tự tay bà ấy làm! Nhưng nó không có giá trị gì cả!Nhưng Tần Hoài An đâu? Một “giả mạo” nhưng đã nhận được một dây chuyền ngọc bích quý giá như vậy!Vương Thanh Hà trong lòng không cân bằng.“Bà nội có lòng tốt cho cô, thì cô cứ cầm lấy, đó là những gì cô nên có!” Cô ta nói, với giọng điệu có một chút chua xót.Tần Hoài An suy nghĩ một chút, cầm lấy dây chuyền ngọc bích.Thấy vậy, Tổng Cần Dung lộ ra nụ cười hài lòng.Chỉ chốc lát sau, Chử Châu đem bình hoa cắm trở về, đặt ở đầu giường. Ba người không ở lại lâu, lần lượt tạm biệt.Khi đi đến cửa, Vương Thanh Hà cố ý đụng vào bả vai cô, thiếu chút nữa đụng phải dây chuyền ngọc bích trong tay Tần Hoài An.Tần Hoài An quay đầu, lạnh lùng nhìn cô ta.Vương Thanh Hà ậm ừ nói:”Dây chuyền ngọc bích này chỉ là quà ơn cứu mạng của bà nội cảm tạ cô, cũng sẽ không thay đổi địa vị của cô ở Chử gia, tôi mới là cháu dâu của bà, mà cô chỉ là một kẻ giả mạo, sớm muộn gì cũng có một ngày, sẽ bị đuổi ra khỏi nhà!”“Chỉ là một cái dây chuyền ngọc bích, không đến mức khiến tôi suy nghĩ lung tung.” Tần Hoài An c nhếch môi, buồn cười, nhìn cô ta, “Ngược lại là cô, khẩn trương làm gì vậy?”Vương Thanh Hà nhíu mày, che giấu thần sắc trong mắt, “Tôi khẩn trương cái gì? Chỉ muốn nhắc nhở cô một câu, đừng có mà vội đắc ý, đắc ý rồi mà quên đi thân phận của mình!”Nói xong, đi thẳng về phía trước. Ánh mắt Tần Hoài An hơi tối, đưa tay kéo cô ta lại.“Tôi có chuyện muốn hỏi cô.” “Cô đang làm gì vậy?” Vương Thanh Hà tức giận quay đầu.Ánh mắt Tần Hoài An nhìn chằm chằm cô, ánh mắt toát lên vẻ lạnh lùng, “Năm giờ chiều hôm qua, cô ở đâu?”Vương Thanh Hà ngạc nhiên, tức giận hất tay cô, “Hỏi cái này làm gì? Muốn điều tra tung tích của tôi, tại sao tôi phải nói với cô?”Nói xong, cô ta tức giận bỏ đi.Nhìn bóng lưng cô ta, sắc mặt Tần Hoài An lại lạnh lùng.Vương Thanh Hà rõ ràng là chột dạ!Hôm qua cô nghe được giọng nữ bên cạnh Lâm Bình Nguyên, giống như giọng nói của Vương Thanh Hà!Bôi nhọ, tính toán …..Đây là những gì Bình Nguyên đã làm với cô, chỉ vì vô tình mạo nhận cô đã gả cho Chử Chấn Phong, nên cô mới bị hận như thế này sao?Tần Hoài An không ngừng siết chặt lòng bàn tay.Đi ra ngoài bệnh viện, một chiếc xe dừng lại trước mặt cô.Cửa sổ rơi xuống, để lộ một khuôn mặt thanh lịch trưởng thành.“Cháu không đi xe à? Lên xe đi, chú sẽ đưa cháu đi.” Chử Châu nói với Tần Hoài An.Tần Hoài An khẽ sửng sốt, lắc đầu, “Cảm ơn Nhị gia, nhưng cháu tự mình đi về là được.”“Thôi nào, chú có chuyện muốn nói với cháu.”Nghe vậy, Tần Hoài An cũng không tiện từ chối, mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ.Cháu chỉ là một kẻ mạo danh. ““ Chú nói tới con người cháu, không phải chuyện thân phận.” Chử Châu cười nhạt nói, nhìn Tân Hoài An một cái.“Chú cảm thấy cháu cũng không tệ lắm.Tần Hoài An lần đầu tiên có cảm giác có người hiểu cho mình, trong lòng cảm thấy ấm áp, chân thành nói: “Cảm ơn chú.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 86
Bà già này có nhầm lẫn gì không vậy? Lần đầu tiên gặp mặt đưa cho cô ta một cái túi xách thủ công bị hỏng, còn nói là tự tay bà ấy làm! Nhưng nó không có giá trị gì cả!
Nhưng Tần Hoài An đâu? Một “giả mạo” nhưng đã nhận được một dây chuyền ngọc bích quý giá như vậy!
Vương Thanh Hà trong lòng không cân bằng.
“Bà nội có lòng tốt cho cô, thì cô cứ cầm lấy, đó là những gì cô nên có!” Cô ta nói, với giọng điệu có một chút chua xót.
Tần Hoài An suy nghĩ một chút, cầm lấy dây chuyền ngọc bích.
Thấy vậy, Tổng Cần Dung lộ ra nụ cười hài lòng.
Chỉ chốc lát sau, Chử Châu đem bình hoa cắm trở về, đặt ở đầu giường. Ba người không ở lại lâu, lần lượt tạm biệt.
Khi đi đến cửa, Vương Thanh Hà cố ý đụng vào bả vai cô, thiếu chút nữa đụng phải dây chuyền ngọc bích trong tay Tần Hoài An.
Tần Hoài An quay đầu, lạnh lùng nhìn cô ta.
Vương Thanh Hà ậm ừ nói:”Dây chuyền ngọc bích này chỉ là quà ơn cứu mạng của bà nội cảm tạ cô, cũng sẽ không thay đổi địa vị của cô ở Chử gia, tôi mới là cháu dâu của bà, mà cô chỉ là một kẻ giả mạo, sớm muộn gì cũng có một ngày, sẽ bị đuổi ra khỏi nhà!”
“Chỉ là một cái dây chuyền ngọc bích, không đến mức khiến tôi suy nghĩ lung tung.” Tần Hoài An c nhếch môi, buồn cười, nhìn cô ta, “Ngược lại là cô, khẩn trương làm gì vậy?”
Vương Thanh Hà nhíu mày, che giấu thần sắc trong mắt, “Tôi khẩn trương cái gì? Chỉ muốn nhắc nhở cô một câu, đừng có mà vội đắc ý, đắc ý rồi mà quên đi thân phận của mình!”
Nói xong, đi thẳng về phía trước. Ánh mắt Tần Hoài An hơi tối, đưa tay kéo cô ta lại.
“Tôi có chuyện muốn hỏi cô.” “Cô đang làm gì vậy?” Vương Thanh Hà tức giận quay đầu.
Ánh mắt Tần Hoài An nhìn chằm chằm cô, ánh mắt toát lên vẻ lạnh lùng, “Năm giờ chiều hôm qua, cô ở đâu?”
Vương Thanh Hà ngạc nhiên, tức giận hất tay cô, “Hỏi cái này làm gì? Muốn điều tra tung tích của tôi, tại sao tôi phải nói với cô?”
Nói xong, cô ta tức giận bỏ đi.
Nhìn bóng lưng cô ta, sắc mặt Tần Hoài An lại lạnh lùng.
Vương Thanh Hà rõ ràng là chột dạ!
Hôm qua cô nghe được giọng nữ bên cạnh Lâm Bình Nguyên, giống như giọng nói của Vương Thanh Hà!
Bôi nhọ, tính toán …..Đây là những gì Bình Nguyên đã làm với cô, chỉ vì vô tình mạo nhận cô đã gả cho Chử Chấn Phong, nên cô mới bị hận như thế này sao?
Tần Hoài An không ngừng siết chặt lòng bàn tay.
Đi ra ngoài bệnh viện, một chiếc xe dừng lại trước mặt cô.
Cửa sổ rơi xuống, để lộ một khuôn mặt thanh lịch trưởng thành.
“Cháu không đi xe à? Lên xe đi, chú sẽ đưa cháu đi.” Chử Châu nói với Tần Hoài An.
Tần Hoài An khẽ sửng sốt, lắc đầu, “Cảm ơn Nhị gia, nhưng cháu tự mình đi về là được.”
“Thôi nào, chú có chuyện muốn nói với cháu.”
Nghe vậy, Tần Hoài An cũng không tiện từ chối, mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ.
Cháu chỉ là một kẻ mạo danh. “
“ Chú nói tới con người cháu, không phải chuyện thân phận.” Chử Châu cười nhạt nói, nhìn Tân Hoài An một cái.
“Chú cảm thấy cháu cũng không tệ lắm.
Tần Hoài An lần đầu tiên có cảm giác có người hiểu cho mình, trong lòng cảm thấy ấm áp, chân thành nói: “Cảm ơn chú.
Vợ Hờ Yêu Của Tổng TàiTác giả: Tha Y YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Đêm hè, trong núi vừa ướt vừa nóng. Tần Hoài An tìm thảo dược suốt một ngày, mệt mỏi không thôi. Cô cởi giày và tất, duỗi chân xuống sông. Khi đang hưởng thụ cảm giác mát lạnh do dòng nước mang lại thì phía sau chợt truyền đến tiếng nổ vang từ xa đến gần. Một chiếc trực thăng bay chếch xuống càng ngày càng thấp, cuối cùng gần như trượt trên mặt cỏ. Cánh quạt tạo nên cơn gió lớn thổi phần phật, khiến những vạt cỏ bên dưới kêu lên xào xạc. Tần Hoài An bị gió thổi tới mức không mở mắt ra được. “Rầm…” Một tiếng vang thật lớn, chiếc trực thăng đã rơi xuống chỗ cách cô hai mươi ba mét. Tân Hoài An do dự mở to mắt, cô thoáng sửng sốt. Một chiếc trực thăng rơi xuống sao? Cuối cùng cô cũng phản ứng kịp, vội vã liếc nhìn chiếc trực thăng vừa mới rơi xuống! Bên trong có người! Trong ánh sáng mờ tối, miễn cưỡng có thể bắt gặp một bóng dáng đang ngồi trên ghế lái! Chiếc trực thăng bốc khói cuồn cuộn, cứ thế này nó sẽ phát nổ mất! Là một bác sĩ thực tập, Tần Hoài An không thể trơ mắt nhìn… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 86Bà già này có nhầm lẫn gì không vậy? Lần đầu tiên gặp mặt đưa cho cô ta một cái túi xách thủ công bị hỏng, còn nói là tự tay bà ấy làm! Nhưng nó không có giá trị gì cả!Nhưng Tần Hoài An đâu? Một “giả mạo” nhưng đã nhận được một dây chuyền ngọc bích quý giá như vậy!Vương Thanh Hà trong lòng không cân bằng.“Bà nội có lòng tốt cho cô, thì cô cứ cầm lấy, đó là những gì cô nên có!” Cô ta nói, với giọng điệu có một chút chua xót.Tần Hoài An suy nghĩ một chút, cầm lấy dây chuyền ngọc bích.Thấy vậy, Tổng Cần Dung lộ ra nụ cười hài lòng.Chỉ chốc lát sau, Chử Châu đem bình hoa cắm trở về, đặt ở đầu giường. Ba người không ở lại lâu, lần lượt tạm biệt.Khi đi đến cửa, Vương Thanh Hà cố ý đụng vào bả vai cô, thiếu chút nữa đụng phải dây chuyền ngọc bích trong tay Tần Hoài An.Tần Hoài An quay đầu, lạnh lùng nhìn cô ta.Vương Thanh Hà ậm ừ nói:”Dây chuyền ngọc bích này chỉ là quà ơn cứu mạng của bà nội cảm tạ cô, cũng sẽ không thay đổi địa vị của cô ở Chử gia, tôi mới là cháu dâu của bà, mà cô chỉ là một kẻ giả mạo, sớm muộn gì cũng có một ngày, sẽ bị đuổi ra khỏi nhà!”“Chỉ là một cái dây chuyền ngọc bích, không đến mức khiến tôi suy nghĩ lung tung.” Tần Hoài An c nhếch môi, buồn cười, nhìn cô ta, “Ngược lại là cô, khẩn trương làm gì vậy?”Vương Thanh Hà nhíu mày, che giấu thần sắc trong mắt, “Tôi khẩn trương cái gì? Chỉ muốn nhắc nhở cô một câu, đừng có mà vội đắc ý, đắc ý rồi mà quên đi thân phận của mình!”Nói xong, đi thẳng về phía trước. Ánh mắt Tần Hoài An hơi tối, đưa tay kéo cô ta lại.“Tôi có chuyện muốn hỏi cô.” “Cô đang làm gì vậy?” Vương Thanh Hà tức giận quay đầu.Ánh mắt Tần Hoài An nhìn chằm chằm cô, ánh mắt toát lên vẻ lạnh lùng, “Năm giờ chiều hôm qua, cô ở đâu?”Vương Thanh Hà ngạc nhiên, tức giận hất tay cô, “Hỏi cái này làm gì? Muốn điều tra tung tích của tôi, tại sao tôi phải nói với cô?”Nói xong, cô ta tức giận bỏ đi.Nhìn bóng lưng cô ta, sắc mặt Tần Hoài An lại lạnh lùng.Vương Thanh Hà rõ ràng là chột dạ!Hôm qua cô nghe được giọng nữ bên cạnh Lâm Bình Nguyên, giống như giọng nói của Vương Thanh Hà!Bôi nhọ, tính toán …..Đây là những gì Bình Nguyên đã làm với cô, chỉ vì vô tình mạo nhận cô đã gả cho Chử Chấn Phong, nên cô mới bị hận như thế này sao?Tần Hoài An không ngừng siết chặt lòng bàn tay.Đi ra ngoài bệnh viện, một chiếc xe dừng lại trước mặt cô.Cửa sổ rơi xuống, để lộ một khuôn mặt thanh lịch trưởng thành.“Cháu không đi xe à? Lên xe đi, chú sẽ đưa cháu đi.” Chử Châu nói với Tần Hoài An.Tần Hoài An khẽ sửng sốt, lắc đầu, “Cảm ơn Nhị gia, nhưng cháu tự mình đi về là được.”“Thôi nào, chú có chuyện muốn nói với cháu.”Nghe vậy, Tần Hoài An cũng không tiện từ chối, mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ.Cháu chỉ là một kẻ mạo danh. ““ Chú nói tới con người cháu, không phải chuyện thân phận.” Chử Châu cười nhạt nói, nhìn Tân Hoài An một cái.“Chú cảm thấy cháu cũng không tệ lắm.Tần Hoài An lần đầu tiên có cảm giác có người hiểu cho mình, trong lòng cảm thấy ấm áp, chân thành nói: “Cảm ơn chú.