Tác giả:

Chương 1 Đêm hè, trong núi vừa ướt vừa nóng. Tần Hoài An tìm thảo dược suốt một ngày, mệt mỏi không thôi. Cô cởi giày và tất, duỗi chân xuống sông. Khi đang hưởng thụ cảm giác mát lạnh do dòng nước mang lại thì phía sau chợt truyền đến tiếng nổ vang từ xa đến gần. Một chiếc trực thăng bay chếch xuống càng ngày càng thấp, cuối cùng gần như trượt trên mặt cỏ. Cánh quạt tạo nên cơn gió lớn thổi phần phật, khiến những vạt cỏ bên dưới kêu lên xào xạc. Tần Hoài An bị gió thổi tới mức không mở mắt ra được. “Rầm…” Một tiếng vang thật lớn, chiếc trực thăng đã rơi xuống chỗ cách cô hai mươi ba mét. Tân Hoài An do dự mở to mắt, cô thoáng sửng sốt. Một chiếc trực thăng rơi xuống sao? Cuối cùng cô cũng phản ứng kịp, vội vã liếc nhìn chiếc trực thăng vừa mới rơi xuống! Bên trong có người! Trong ánh sáng mờ tối, miễn cưỡng có thể bắt gặp một bóng dáng đang ngồi trên ghế lái! Chiếc trực thăng bốc khói cuồn cuộn, cứ thế này nó sẽ phát nổ mất! Là một bác sĩ thực tập, Tần Hoài An không thể trơ mắt nhìn…

Chương 239

Vợ Hờ Yêu Của Tổng TàiTác giả: Tha Y YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Đêm hè, trong núi vừa ướt vừa nóng. Tần Hoài An tìm thảo dược suốt một ngày, mệt mỏi không thôi. Cô cởi giày và tất, duỗi chân xuống sông. Khi đang hưởng thụ cảm giác mát lạnh do dòng nước mang lại thì phía sau chợt truyền đến tiếng nổ vang từ xa đến gần. Một chiếc trực thăng bay chếch xuống càng ngày càng thấp, cuối cùng gần như trượt trên mặt cỏ. Cánh quạt tạo nên cơn gió lớn thổi phần phật, khiến những vạt cỏ bên dưới kêu lên xào xạc. Tần Hoài An bị gió thổi tới mức không mở mắt ra được. “Rầm…” Một tiếng vang thật lớn, chiếc trực thăng đã rơi xuống chỗ cách cô hai mươi ba mét. Tân Hoài An do dự mở to mắt, cô thoáng sửng sốt. Một chiếc trực thăng rơi xuống sao? Cuối cùng cô cũng phản ứng kịp, vội vã liếc nhìn chiếc trực thăng vừa mới rơi xuống! Bên trong có người! Trong ánh sáng mờ tối, miễn cưỡng có thể bắt gặp một bóng dáng đang ngồi trên ghế lái! Chiếc trực thăng bốc khói cuồn cuộn, cứ thế này nó sẽ phát nổ mất! Là một bác sĩ thực tập, Tần Hoài An không thể trơ mắt nhìn… Chương 239Anh ta biết ba mẹ của Ôn Nhã Ly là loại người gì, vì thế anh ta hiểu ý của Tần Hoài An. Cô muốn anh ta đi chung, nhỡ ba mẹ của Ôn Nhã Ly có làm ầm lên cũng tiện bảo vệ cô ấy. Tần Hoài An tạm biệt hai người, mang theo bà ngoại đi về nhà. Mọi thứ trong thôn vẫn như trước, vừa tới chân núi liền nhìn thấy ngôi nhà cũ ấm áp quen thuộc, hai mắt Tần Hoài An nóng lên, cô khẽ thì thầm: “Bà nội ơi, chúng ta về nhà rồi!” Cánh cửa gỗ nguyên khối khi mở ra vang lên tiếng “cót két”. Tần Hoài An vượt qua bậc cửa cao hơn hai mươi centimet, đi vào trong. Hồi còn bé, cô thích nhất là ngồi ở ngưỡng cửa ăn cơm, cũng vì thế mà bị bà nội mắng cô ăn cơm không có hình tượng. Khi bước vào sân, nần gạch lát đá xanh đã bám đầy rêu, ánh nắng từ ngoài hiên chiếu sáng vật dụng trong nhà. Tất cả mọi thứ đều tràn ngập ký ức. Tần Hoài An khế thở dài, đi vào nhà chính, lau lớp bụi trên bàn sau đó đặt hộp tro cốt của bà nội xuống. Lúc cô làm xong, chợt nghe tiếng nói từ bên ngoài vọng vào. “Bây giờ mẹ tôi không sống ở đây, ông cứ yên tâm mua căn nhà này. Nó nằm ở đoạn đường rất tốt, dựa núi kề sông, nếu đập đi xây lại biệt thự thì rất hợp! Có điều, về giá cả… vẫn như lúc trước đã bàn được không?” Nghe giọng nói của Chung Chí Viễn, sắc mặt Tần Hoài An tối sầm lại, cô lập tức từ trong ra ngoài. Cô nhìn thấy Chung Chí Viễn nịnh nọt người đàn ông béo mập đang đứng bên cạnh, sau lưng có thêm vài người đi cùng, trông không giống như người trong thôn. “Hôm nay là ngày mấy, ông về hạ táng cho bà nội hay là về bán nhà hả?” Tần Hoài An lạnh lùng chất vấn. Chung Chí Viễn trừng lớn hai mắt nhìn Tân Hoài An. “Cô, sao cô lại về rồi?” Ông ta cố tình lái xe không chở Tân Hoài An theo, vì đoán rằng cô ngồi xe buýt, ít nhất buổi chiều cô mới về tới. Mà trong khoảng thời gian đó, ông ta đã thượng lượng xong với bên mua nhà lần trước, họ muốn xem nhà tận nơi. Đấy là cách ông ta nghĩ ra, chờ Tân Hoài An về đến nhà, căn nhà này đã bán đi từ lâu, chẳng còn dính dáng gì tới Tân Hoài An nữa. Lúc này chợt bắt gặp Tân Hoài An, người không nên xuất hiện ở đây, chuyện này càng khiến ông ta sợ hết hồn. Tuy nhiên, khi liếc mắt nhìn ông chủ muốn mua nhà bên cạnh, Chung Chí Viễn khẽ cắn răng buộc mình phải bình tĩnh lại. “Chôn cất cho mẹ cũng không thể làm lỡ chuyện tôi bán nhà, dù sao đâu chôn người trong nhà” Nói đoạn, ông ta khế hừ một tiếng: “Tôi nể tình cô chăm sóc mẹ tôi nên mới gọi mày về dự tang của bà ấy. Cô chỉ là người ngoài, không có tư cách hỏi chuyện nhà của tôi” “Tro cốt của bà nội vẫn đặt ở nhà chính, ông đã dẫn nhiều người ngoài như vậy vào xem nhà, ông làm vậy là muốn bà nội ra đi không được thanh thản hay sao?” Tân Hoài An thất vọng chất vấn Chung Chí Viễn: “Ông muốn bán căn nhà này, vậy ông hãy làm cho rõ căn nhà này là của ai? Ông có tư cách bán nó à?” “Đây là nhà của mẹ tôi, bà ấy mất rồi. Tôi là con trai duy nhất của bà ấy, đương nhiên căn nhà này thuộc về tôi rồi” Dứt lời, Chung Chí Viễn còn cố ý quơ quơ giấy chứng nhận bất động sản trong tay. Ông ta đến sớm, việc đầu tiên là giành lấy giấy chứng nhận bất động sản cất trong tủ quần áo. “Thế hả?” Tân Hoài An hừ một tiếng, móc một tờ văn bản từ trong túi xách ra. “Chỗ tôi có bản di chúc bà nội để lại khi còn sống, bà nói rõ rằng sau khi bà qua đời, căn nhà này do tôi thừa kế”

Chương 239

Anh ta biết ba mẹ của Ôn Nhã Ly là loại người gì, vì thế anh ta hiểu ý của Tần Hoài An. Cô muốn anh ta đi chung, nhỡ ba mẹ của Ôn Nhã Ly có làm ầm lên cũng tiện bảo vệ cô ấy.

 

Tần Hoài An tạm biệt hai người, mang theo bà ngoại đi về nhà.

 

Mọi thứ trong thôn vẫn như trước, vừa tới chân núi liền nhìn thấy ngôi nhà cũ ấm áp quen thuộc, hai mắt Tần Hoài An nóng lên, cô khẽ thì thầm: “Bà nội ơi, chúng ta về nhà rồi!”

 

Cánh cửa gỗ nguyên khối khi mở ra vang lên tiếng “cót két”.

 

Tần Hoài An vượt qua bậc cửa cao hơn hai mươi centimet, đi vào trong.

 

Hồi còn bé, cô thích nhất là ngồi ở ngưỡng cửa ăn cơm, cũng vì thế mà bị bà nội mắng cô ăn cơm không có hình tượng.

 

Khi bước vào sân, nần gạch lát đá xanh đã bám đầy rêu, ánh nắng từ ngoài hiên chiếu sáng vật dụng trong nhà.

 

Tất cả mọi thứ đều tràn ngập ký ức.

 

Tần Hoài An khế thở dài, đi vào nhà chính, lau lớp bụi trên bàn sau đó đặt hộp tro cốt của bà nội xuống.

 

Lúc cô làm xong, chợt nghe tiếng nói từ bên ngoài vọng vào.

 

“Bây giờ mẹ tôi không sống ở đây, ông cứ yên tâm mua căn nhà này.

 

Nó nằm ở đoạn đường rất tốt, dựa núi kề sông, nếu đập đi xây lại biệt thự thì rất hợp! Có điều, về giá cả… vẫn như lúc trước đã bàn được không?”

 

Nghe giọng nói của Chung Chí Viễn, sắc mặt Tần Hoài An tối sầm lại, cô lập tức từ trong ra ngoài.

 

Cô nhìn thấy Chung Chí Viễn nịnh nọt người đàn ông béo mập đang đứng bên cạnh, sau lưng có thêm vài người đi cùng, trông không giống như người trong thôn.

 

“Hôm nay là ngày mấy, ông về hạ táng cho bà nội hay là về bán nhà hả?” Tần Hoài An lạnh lùng chất vấn.

 

Chung Chí Viễn trừng lớn hai mắt nhìn Tân Hoài An.

 

“Cô, sao cô lại về rồi?”

 

Ông ta cố tình lái xe không chở Tân Hoài An theo, vì đoán rằng cô ngồi xe buýt, ít nhất buổi chiều cô mới về tới.

 

Mà trong khoảng thời gian đó, ông ta đã thượng lượng xong với bên mua nhà lần trước, họ muốn xem nhà tận nơi.

 

Đấy là cách ông ta nghĩ ra, chờ Tân Hoài An về đến nhà, căn nhà này đã bán đi từ lâu, chẳng còn dính dáng gì tới Tân Hoài An nữa.

 

Lúc này chợt bắt gặp Tân Hoài An, người không nên xuất hiện ở đây, chuyện này càng khiến ông ta sợ hết hồn.

 

Tuy nhiên, khi liếc mắt nhìn ông chủ muốn mua nhà bên cạnh, Chung Chí Viễn khẽ cắn răng buộc mình phải bình tĩnh lại.

 

“Chôn cất cho mẹ cũng không thể làm lỡ chuyện tôi bán nhà, dù sao đâu chôn người trong nhà” Nói đoạn, ông ta khế hừ một tiếng: “Tôi nể tình cô chăm sóc mẹ tôi nên mới gọi mày về dự tang của bà ấy. Cô chỉ là người ngoài, không có tư cách hỏi chuyện nhà của tôi”

 

“Tro cốt của bà nội vẫn đặt ở nhà chính, ông đã dẫn nhiều người ngoài như vậy vào xem nhà, ông làm vậy là muốn bà nội ra đi không được thanh thản hay sao?”

 

Tân Hoài An thất vọng chất vấn Chung Chí Viễn: “Ông muốn bán căn nhà này, vậy ông hãy làm cho rõ căn nhà này là của ai? Ông có tư cách bán nó à?”

 

“Đây là nhà của mẹ tôi, bà ấy mất rồi. Tôi là con trai duy nhất của bà ấy, đương nhiên căn nhà này thuộc về tôi rồi” Dứt lời, Chung Chí Viễn còn cố ý quơ quơ giấy chứng nhận bất động sản trong tay.

 

Ông ta đến sớm, việc đầu tiên là giành lấy giấy chứng nhận bất động sản cất trong tủ quần áo.

 

“Thế hả?”

 

Tân Hoài An hừ một tiếng, móc một tờ văn bản từ trong túi xách ra.

 

“Chỗ tôi có bản di chúc bà nội để lại khi còn sống, bà nói rõ rằng sau khi bà qua đời, căn nhà này do tôi thừa kế”

Vợ Hờ Yêu Của Tổng TàiTác giả: Tha Y YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Đêm hè, trong núi vừa ướt vừa nóng. Tần Hoài An tìm thảo dược suốt một ngày, mệt mỏi không thôi. Cô cởi giày và tất, duỗi chân xuống sông. Khi đang hưởng thụ cảm giác mát lạnh do dòng nước mang lại thì phía sau chợt truyền đến tiếng nổ vang từ xa đến gần. Một chiếc trực thăng bay chếch xuống càng ngày càng thấp, cuối cùng gần như trượt trên mặt cỏ. Cánh quạt tạo nên cơn gió lớn thổi phần phật, khiến những vạt cỏ bên dưới kêu lên xào xạc. Tần Hoài An bị gió thổi tới mức không mở mắt ra được. “Rầm…” Một tiếng vang thật lớn, chiếc trực thăng đã rơi xuống chỗ cách cô hai mươi ba mét. Tân Hoài An do dự mở to mắt, cô thoáng sửng sốt. Một chiếc trực thăng rơi xuống sao? Cuối cùng cô cũng phản ứng kịp, vội vã liếc nhìn chiếc trực thăng vừa mới rơi xuống! Bên trong có người! Trong ánh sáng mờ tối, miễn cưỡng có thể bắt gặp một bóng dáng đang ngồi trên ghế lái! Chiếc trực thăng bốc khói cuồn cuộn, cứ thế này nó sẽ phát nổ mất! Là một bác sĩ thực tập, Tần Hoài An không thể trơ mắt nhìn… Chương 239Anh ta biết ba mẹ của Ôn Nhã Ly là loại người gì, vì thế anh ta hiểu ý của Tần Hoài An. Cô muốn anh ta đi chung, nhỡ ba mẹ của Ôn Nhã Ly có làm ầm lên cũng tiện bảo vệ cô ấy. Tần Hoài An tạm biệt hai người, mang theo bà ngoại đi về nhà. Mọi thứ trong thôn vẫn như trước, vừa tới chân núi liền nhìn thấy ngôi nhà cũ ấm áp quen thuộc, hai mắt Tần Hoài An nóng lên, cô khẽ thì thầm: “Bà nội ơi, chúng ta về nhà rồi!” Cánh cửa gỗ nguyên khối khi mở ra vang lên tiếng “cót két”. Tần Hoài An vượt qua bậc cửa cao hơn hai mươi centimet, đi vào trong. Hồi còn bé, cô thích nhất là ngồi ở ngưỡng cửa ăn cơm, cũng vì thế mà bị bà nội mắng cô ăn cơm không có hình tượng. Khi bước vào sân, nần gạch lát đá xanh đã bám đầy rêu, ánh nắng từ ngoài hiên chiếu sáng vật dụng trong nhà. Tất cả mọi thứ đều tràn ngập ký ức. Tần Hoài An khế thở dài, đi vào nhà chính, lau lớp bụi trên bàn sau đó đặt hộp tro cốt của bà nội xuống. Lúc cô làm xong, chợt nghe tiếng nói từ bên ngoài vọng vào. “Bây giờ mẹ tôi không sống ở đây, ông cứ yên tâm mua căn nhà này. Nó nằm ở đoạn đường rất tốt, dựa núi kề sông, nếu đập đi xây lại biệt thự thì rất hợp! Có điều, về giá cả… vẫn như lúc trước đã bàn được không?” Nghe giọng nói của Chung Chí Viễn, sắc mặt Tần Hoài An tối sầm lại, cô lập tức từ trong ra ngoài. Cô nhìn thấy Chung Chí Viễn nịnh nọt người đàn ông béo mập đang đứng bên cạnh, sau lưng có thêm vài người đi cùng, trông không giống như người trong thôn. “Hôm nay là ngày mấy, ông về hạ táng cho bà nội hay là về bán nhà hả?” Tần Hoài An lạnh lùng chất vấn. Chung Chí Viễn trừng lớn hai mắt nhìn Tân Hoài An. “Cô, sao cô lại về rồi?” Ông ta cố tình lái xe không chở Tân Hoài An theo, vì đoán rằng cô ngồi xe buýt, ít nhất buổi chiều cô mới về tới. Mà trong khoảng thời gian đó, ông ta đã thượng lượng xong với bên mua nhà lần trước, họ muốn xem nhà tận nơi. Đấy là cách ông ta nghĩ ra, chờ Tân Hoài An về đến nhà, căn nhà này đã bán đi từ lâu, chẳng còn dính dáng gì tới Tân Hoài An nữa. Lúc này chợt bắt gặp Tân Hoài An, người không nên xuất hiện ở đây, chuyện này càng khiến ông ta sợ hết hồn. Tuy nhiên, khi liếc mắt nhìn ông chủ muốn mua nhà bên cạnh, Chung Chí Viễn khẽ cắn răng buộc mình phải bình tĩnh lại. “Chôn cất cho mẹ cũng không thể làm lỡ chuyện tôi bán nhà, dù sao đâu chôn người trong nhà” Nói đoạn, ông ta khế hừ một tiếng: “Tôi nể tình cô chăm sóc mẹ tôi nên mới gọi mày về dự tang của bà ấy. Cô chỉ là người ngoài, không có tư cách hỏi chuyện nhà của tôi” “Tro cốt của bà nội vẫn đặt ở nhà chính, ông đã dẫn nhiều người ngoài như vậy vào xem nhà, ông làm vậy là muốn bà nội ra đi không được thanh thản hay sao?” Tân Hoài An thất vọng chất vấn Chung Chí Viễn: “Ông muốn bán căn nhà này, vậy ông hãy làm cho rõ căn nhà này là của ai? Ông có tư cách bán nó à?” “Đây là nhà của mẹ tôi, bà ấy mất rồi. Tôi là con trai duy nhất của bà ấy, đương nhiên căn nhà này thuộc về tôi rồi” Dứt lời, Chung Chí Viễn còn cố ý quơ quơ giấy chứng nhận bất động sản trong tay. Ông ta đến sớm, việc đầu tiên là giành lấy giấy chứng nhận bất động sản cất trong tủ quần áo. “Thế hả?” Tân Hoài An hừ một tiếng, móc một tờ văn bản từ trong túi xách ra. “Chỗ tôi có bản di chúc bà nội để lại khi còn sống, bà nói rõ rằng sau khi bà qua đời, căn nhà này do tôi thừa kế”

Chương 239