Tác giả:

Chương 1 Đêm hè, trong núi vừa ướt vừa nóng. Tần Hoài An tìm thảo dược suốt một ngày, mệt mỏi không thôi. Cô cởi giày và tất, duỗi chân xuống sông. Khi đang hưởng thụ cảm giác mát lạnh do dòng nước mang lại thì phía sau chợt truyền đến tiếng nổ vang từ xa đến gần. Một chiếc trực thăng bay chếch xuống càng ngày càng thấp, cuối cùng gần như trượt trên mặt cỏ. Cánh quạt tạo nên cơn gió lớn thổi phần phật, khiến những vạt cỏ bên dưới kêu lên xào xạc. Tần Hoài An bị gió thổi tới mức không mở mắt ra được. “Rầm…” Một tiếng vang thật lớn, chiếc trực thăng đã rơi xuống chỗ cách cô hai mươi ba mét. Tân Hoài An do dự mở to mắt, cô thoáng sửng sốt. Một chiếc trực thăng rơi xuống sao? Cuối cùng cô cũng phản ứng kịp, vội vã liếc nhìn chiếc trực thăng vừa mới rơi xuống! Bên trong có người! Trong ánh sáng mờ tối, miễn cưỡng có thể bắt gặp một bóng dáng đang ngồi trên ghế lái! Chiếc trực thăng bốc khói cuồn cuộn, cứ thế này nó sẽ phát nổ mất! Là một bác sĩ thực tập, Tần Hoài An không thể trơ mắt nhìn…

Chương 290

Vợ Hờ Yêu Của Tổng TàiTác giả: Tha Y YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Đêm hè, trong núi vừa ướt vừa nóng. Tần Hoài An tìm thảo dược suốt một ngày, mệt mỏi không thôi. Cô cởi giày và tất, duỗi chân xuống sông. Khi đang hưởng thụ cảm giác mát lạnh do dòng nước mang lại thì phía sau chợt truyền đến tiếng nổ vang từ xa đến gần. Một chiếc trực thăng bay chếch xuống càng ngày càng thấp, cuối cùng gần như trượt trên mặt cỏ. Cánh quạt tạo nên cơn gió lớn thổi phần phật, khiến những vạt cỏ bên dưới kêu lên xào xạc. Tần Hoài An bị gió thổi tới mức không mở mắt ra được. “Rầm…” Một tiếng vang thật lớn, chiếc trực thăng đã rơi xuống chỗ cách cô hai mươi ba mét. Tân Hoài An do dự mở to mắt, cô thoáng sửng sốt. Một chiếc trực thăng rơi xuống sao? Cuối cùng cô cũng phản ứng kịp, vội vã liếc nhìn chiếc trực thăng vừa mới rơi xuống! Bên trong có người! Trong ánh sáng mờ tối, miễn cưỡng có thể bắt gặp một bóng dáng đang ngồi trên ghế lái! Chiếc trực thăng bốc khói cuồn cuộn, cứ thế này nó sẽ phát nổ mất! Là một bác sĩ thực tập, Tần Hoài An không thể trơ mắt nhìn… Chương 290Cả hai người té trên đống kính bị vỡ, cánh tay và đầu gối đều bị thương và bị cứa rách ở những mức độ khác nhau. Tân Hoài An không có thời gian để chú ý đến những vết thương trên cơ thể được gây ra bởi cú ngã lúc ban nấy. Tại thời điểm này, cô đã bị thu hút hoàn toàn bởi tiếng kêu la đau đớn của người phụ nữ đang mang thai. Cô thấy khuôn mặt ấy có hơi quen thuộc, thật không ngờ lại là cô ấy, chính là người phụ nữ mang thai đã bị ngã ở trong tàu điện ngầm. Tân Hoài An liền chú ý đến chiếc váy của cô ấy, không có vết máu, chỉ có lòng bàn tay và đầu gối là có những vết thương do mảnh kính vỡ gây ra. Có lẽ không có vấn đề gì to tát. Nhưng mà đối phương lại quá căng thẳng, nếu như không ổn định lại tinh thần thì e là sẽ bị phản tác dụng, làm nguy hại đến thai nhi. Nghĩ đến điều này, Tân Hoài An bèn đi đến bên đó. “Thưa bà, hãy để tôi xem xem.” Cô nói bằng một giọng điệu hết sức bình tĩnh. Tống Cẩn Dung vừa hay cũng đang đi về phía này, vừa nhìn thấy cô, bà ngay lập tức gọi: “Tân Hoài An? Cô nhóc, cô cũng đang ở đây sao!” Tân Hoài An bất ngờ, cô nhìn bà một cái sau đó trả lời: “Bà chủ.” Tân Hoài An? Bà Hoa nghe thấy cái tên này, sau đó liền nhìn Tân Hoài An bằng ánh mắt rất kỳ lạ. Bà ta liền nghĩ đến việc người làm bức tranh thêu trưng bày ban nãy bị hỏng và liên lụy đến con dâu bà ta chính là cô. Tuy tính tình có tốt đến đâu thì cũng không thể nào trưng ra được bộ mặt vui tươi, nên đã lạnh lùng nói ¡ kêu cô đến nơi này? Đi ra một bên đi, chuyện cô làm náo loạn thì để một lát rồi hãy nói!” Không đợi Tân Hoài An nói, Tống Cẩn Dung đã giúp cô lên tiếng trước: “Cứ để cô ấy xem xem, cô nhóc Tân Hoài An này khả năng y thuật không tệ đâu, hai lần trước chị bị bệnh đều là cô ấy kịp thời cấp cứu cho chị!” Bà Hoa không ngờ rằng Tống Cẩn Dung thế mà lại nói giúp cho Tân Hoài An, vả lại… Có thật sự lợi hại như lời bà nói không? Bà ta tin rằng bà Tống không phải là người ăn không nói có, huống hồ gì tình huống này lại đang rất khẩn cấp. Nhưng mà bà ta có nên tin vào Tân Hoài An, người đã bị người bên ngoài đồn thổi không hay không? Điều này có liên quan đến sự an toàn tính mạng của con dâu và hai đứa cháu bà ta! Khi bà ta còn đang chần chừ, do dự thì Hứa Vân Tình đã đau đến mức muốn nhắm nghiền mắt lại, cô ấy nhìn Tân Hoài An bằng ánh mắt đang khép hờ, sau đó đưa tay ra tóm chặt lấy tay cô: “Là cô?! Giúp tôi với!” Rõ ràng, cô ấy cũng nhận ra Tân Hoài An, hơn nữa sau khi trải qua chuyện lần trước, cô ấy cũng hoàn toàn tin rằng cô có khả năng giúp đỡ mình. Hứa Vân Tình chủ động nhờ sự giúp đỡ của Tân Hoài An cũng là điều mà bà Hoa không thể nào nghĩ tới. Nhưng mà ở trong tình huống này, còn có thể nói gì nữa chứ? Tân Hoài An ngay lập tức nói: “Mau đưa cô ấy vào trong phòng” Nhân viên bảo vệ cẩn thận đỡ lấy Hứa Vân Tình, Tống Cẩn Dung ở bên cạnh cũng đến giúp một tay để nâng lên, Đường Mạc cũng nhanh chóng chạy đến đỡ giúp Tống Cẩn Dung. Bà Hoa quay đầu sang nói với Tân Hoài An: “Xin nhờ cô vậy” Sự lạnh lùng trước đó đã không còn nữa, mà ngược lại còn ẩn chứa một sự biết ơn. Tân Hoài An khẽ gật đầu, cô cầm lấy cái túi và đi vào trong phòng.

Chương 290

Cả hai người té trên đống kính bị vỡ, cánh tay và đầu gối đều bị thương và bị cứa rách ở những mức độ khác nhau.

 

Tân Hoài An không có thời gian để chú ý đến những vết thương trên cơ thể được gây ra bởi cú ngã lúc ban nấy.

 

Tại thời điểm này, cô đã bị thu hút hoàn toàn bởi tiếng kêu la đau đớn của người phụ nữ đang mang thai.

 

Cô thấy khuôn mặt ấy có hơi quen thuộc, thật không ngờ lại là cô ấy, chính là người phụ nữ mang thai đã bị ngã ở trong tàu điện ngầm.

 

Tân Hoài An liền chú ý đến chiếc váy của cô ấy, không có vết máu, chỉ có lòng bàn tay và đầu gối là có những vết thương do mảnh kính vỡ gây ra.

 

Có lẽ không có vấn đề gì to tát.

 

Nhưng mà đối phương lại quá căng thẳng, nếu như không ổn định lại tinh thần thì e là sẽ bị phản tác dụng, làm nguy hại đến thai nhi.

 

Nghĩ đến điều này, Tân Hoài An bèn đi đến bên đó.

 

“Thưa bà, hãy để tôi xem xem.” Cô nói bằng một giọng điệu hết sức bình tĩnh.

 

Tống Cẩn Dung vừa hay cũng đang đi về phía này, vừa nhìn thấy cô, bà ngay lập tức gọi: “Tân Hoài An? Cô nhóc, cô cũng đang ở đây sao!”

 

Tân Hoài An bất ngờ, cô nhìn bà một cái sau đó trả lời: “Bà chủ.”

 

Tân Hoài An?

 

Bà Hoa nghe thấy cái tên này, sau đó liền nhìn Tân Hoài An bằng ánh mắt rất kỳ lạ.

 

Bà ta liền nghĩ đến việc người làm bức tranh thêu trưng bày ban nãy bị hỏng và liên lụy đến con dâu bà ta chính là cô.

 

Tuy tính tình có tốt đến đâu thì cũng không thể nào trưng ra được bộ mặt vui tươi, nên đã lạnh lùng nói ¡ kêu cô đến nơi này? Đi ra một bên đi, chuyện cô làm náo loạn thì để một lát rồi hãy nói!”

 

Không đợi Tân Hoài An nói, Tống Cẩn Dung đã giúp cô lên tiếng trước: “Cứ để cô ấy xem xem, cô nhóc Tân Hoài An này khả năng y thuật không tệ đâu, hai lần trước chị bị bệnh đều là cô ấy kịp thời cấp cứu cho chị!”

 

Bà Hoa không ngờ rằng Tống Cẩn Dung thế mà lại nói giúp cho Tân Hoài An, vả lại… Có thật sự lợi hại như lời bà nói không?

 

Bà ta tin rằng bà Tống không phải là người ăn không nói có, huống hồ gì tình huống này lại đang rất khẩn cấp.

 

Nhưng mà bà ta có nên tin vào Tân Hoài An, người đã bị người bên ngoài đồn thổi không hay không? Điều này có liên quan đến sự an toàn tính mạng của con dâu và hai đứa cháu bà ta!

 

Khi bà ta còn đang chần chừ, do dự thì Hứa Vân Tình đã đau đến mức muốn nhắm nghiền mắt lại, cô ấy nhìn Tân Hoài An bằng ánh mắt đang khép hờ, sau đó đưa tay ra tóm chặt lấy tay cô: “Là cô?! Giúp tôi với!”

 

Rõ ràng, cô ấy cũng nhận ra Tân Hoài An, hơn nữa sau khi trải qua chuyện lần trước, cô ấy cũng hoàn toàn tin rằng cô có khả năng giúp đỡ mình.

 

Hứa Vân Tình chủ động nhờ sự giúp đỡ của Tân Hoài An cũng là điều mà bà Hoa không thể nào nghĩ tới.

 

Nhưng mà ở trong tình huống này, còn có thể nói gì nữa chứ?

 

Tân Hoài An ngay lập tức nói: “Mau đưa cô ấy vào trong phòng”

 

Nhân viên bảo vệ cẩn thận đỡ lấy Hứa Vân Tình, Tống Cẩn Dung ở bên cạnh cũng đến giúp một tay để nâng lên, Đường Mạc cũng nhanh chóng chạy đến đỡ giúp Tống Cẩn Dung.

 

Bà Hoa quay đầu sang nói với Tân Hoài An: “Xin nhờ cô vậy”

 

Sự lạnh lùng trước đó đã không còn nữa, mà ngược lại còn ẩn chứa một sự biết ơn.

 

Tân Hoài An khẽ gật đầu, cô cầm lấy cái túi và đi vào trong phòng.

Vợ Hờ Yêu Của Tổng TàiTác giả: Tha Y YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Đêm hè, trong núi vừa ướt vừa nóng. Tần Hoài An tìm thảo dược suốt một ngày, mệt mỏi không thôi. Cô cởi giày và tất, duỗi chân xuống sông. Khi đang hưởng thụ cảm giác mát lạnh do dòng nước mang lại thì phía sau chợt truyền đến tiếng nổ vang từ xa đến gần. Một chiếc trực thăng bay chếch xuống càng ngày càng thấp, cuối cùng gần như trượt trên mặt cỏ. Cánh quạt tạo nên cơn gió lớn thổi phần phật, khiến những vạt cỏ bên dưới kêu lên xào xạc. Tần Hoài An bị gió thổi tới mức không mở mắt ra được. “Rầm…” Một tiếng vang thật lớn, chiếc trực thăng đã rơi xuống chỗ cách cô hai mươi ba mét. Tân Hoài An do dự mở to mắt, cô thoáng sửng sốt. Một chiếc trực thăng rơi xuống sao? Cuối cùng cô cũng phản ứng kịp, vội vã liếc nhìn chiếc trực thăng vừa mới rơi xuống! Bên trong có người! Trong ánh sáng mờ tối, miễn cưỡng có thể bắt gặp một bóng dáng đang ngồi trên ghế lái! Chiếc trực thăng bốc khói cuồn cuộn, cứ thế này nó sẽ phát nổ mất! Là một bác sĩ thực tập, Tần Hoài An không thể trơ mắt nhìn… Chương 290Cả hai người té trên đống kính bị vỡ, cánh tay và đầu gối đều bị thương và bị cứa rách ở những mức độ khác nhau. Tân Hoài An không có thời gian để chú ý đến những vết thương trên cơ thể được gây ra bởi cú ngã lúc ban nấy. Tại thời điểm này, cô đã bị thu hút hoàn toàn bởi tiếng kêu la đau đớn của người phụ nữ đang mang thai. Cô thấy khuôn mặt ấy có hơi quen thuộc, thật không ngờ lại là cô ấy, chính là người phụ nữ mang thai đã bị ngã ở trong tàu điện ngầm. Tân Hoài An liền chú ý đến chiếc váy của cô ấy, không có vết máu, chỉ có lòng bàn tay và đầu gối là có những vết thương do mảnh kính vỡ gây ra. Có lẽ không có vấn đề gì to tát. Nhưng mà đối phương lại quá căng thẳng, nếu như không ổn định lại tinh thần thì e là sẽ bị phản tác dụng, làm nguy hại đến thai nhi. Nghĩ đến điều này, Tân Hoài An bèn đi đến bên đó. “Thưa bà, hãy để tôi xem xem.” Cô nói bằng một giọng điệu hết sức bình tĩnh. Tống Cẩn Dung vừa hay cũng đang đi về phía này, vừa nhìn thấy cô, bà ngay lập tức gọi: “Tân Hoài An? Cô nhóc, cô cũng đang ở đây sao!” Tân Hoài An bất ngờ, cô nhìn bà một cái sau đó trả lời: “Bà chủ.” Tân Hoài An? Bà Hoa nghe thấy cái tên này, sau đó liền nhìn Tân Hoài An bằng ánh mắt rất kỳ lạ. Bà ta liền nghĩ đến việc người làm bức tranh thêu trưng bày ban nãy bị hỏng và liên lụy đến con dâu bà ta chính là cô. Tuy tính tình có tốt đến đâu thì cũng không thể nào trưng ra được bộ mặt vui tươi, nên đã lạnh lùng nói ¡ kêu cô đến nơi này? Đi ra một bên đi, chuyện cô làm náo loạn thì để một lát rồi hãy nói!” Không đợi Tân Hoài An nói, Tống Cẩn Dung đã giúp cô lên tiếng trước: “Cứ để cô ấy xem xem, cô nhóc Tân Hoài An này khả năng y thuật không tệ đâu, hai lần trước chị bị bệnh đều là cô ấy kịp thời cấp cứu cho chị!” Bà Hoa không ngờ rằng Tống Cẩn Dung thế mà lại nói giúp cho Tân Hoài An, vả lại… Có thật sự lợi hại như lời bà nói không? Bà ta tin rằng bà Tống không phải là người ăn không nói có, huống hồ gì tình huống này lại đang rất khẩn cấp. Nhưng mà bà ta có nên tin vào Tân Hoài An, người đã bị người bên ngoài đồn thổi không hay không? Điều này có liên quan đến sự an toàn tính mạng của con dâu và hai đứa cháu bà ta! Khi bà ta còn đang chần chừ, do dự thì Hứa Vân Tình đã đau đến mức muốn nhắm nghiền mắt lại, cô ấy nhìn Tân Hoài An bằng ánh mắt đang khép hờ, sau đó đưa tay ra tóm chặt lấy tay cô: “Là cô?! Giúp tôi với!” Rõ ràng, cô ấy cũng nhận ra Tân Hoài An, hơn nữa sau khi trải qua chuyện lần trước, cô ấy cũng hoàn toàn tin rằng cô có khả năng giúp đỡ mình. Hứa Vân Tình chủ động nhờ sự giúp đỡ của Tân Hoài An cũng là điều mà bà Hoa không thể nào nghĩ tới. Nhưng mà ở trong tình huống này, còn có thể nói gì nữa chứ? Tân Hoài An ngay lập tức nói: “Mau đưa cô ấy vào trong phòng” Nhân viên bảo vệ cẩn thận đỡ lấy Hứa Vân Tình, Tống Cẩn Dung ở bên cạnh cũng đến giúp một tay để nâng lên, Đường Mạc cũng nhanh chóng chạy đến đỡ giúp Tống Cẩn Dung. Bà Hoa quay đầu sang nói với Tân Hoài An: “Xin nhờ cô vậy” Sự lạnh lùng trước đó đã không còn nữa, mà ngược lại còn ẩn chứa một sự biết ơn. Tân Hoài An khẽ gật đầu, cô cầm lấy cái túi và đi vào trong phòng.

Chương 290