Chương 1 Đêm hè, trong núi vừa ướt vừa nóng. Tần Hoài An tìm thảo dược suốt một ngày, mệt mỏi không thôi. Cô cởi giày và tất, duỗi chân xuống sông. Khi đang hưởng thụ cảm giác mát lạnh do dòng nước mang lại thì phía sau chợt truyền đến tiếng nổ vang từ xa đến gần. Một chiếc trực thăng bay chếch xuống càng ngày càng thấp, cuối cùng gần như trượt trên mặt cỏ. Cánh quạt tạo nên cơn gió lớn thổi phần phật, khiến những vạt cỏ bên dưới kêu lên xào xạc. Tần Hoài An bị gió thổi tới mức không mở mắt ra được. “Rầm…” Một tiếng vang thật lớn, chiếc trực thăng đã rơi xuống chỗ cách cô hai mươi ba mét. Tân Hoài An do dự mở to mắt, cô thoáng sửng sốt. Một chiếc trực thăng rơi xuống sao? Cuối cùng cô cũng phản ứng kịp, vội vã liếc nhìn chiếc trực thăng vừa mới rơi xuống! Bên trong có người! Trong ánh sáng mờ tối, miễn cưỡng có thể bắt gặp một bóng dáng đang ngồi trên ghế lái! Chiếc trực thăng bốc khói cuồn cuộn, cứ thế này nó sẽ phát nổ mất! Là một bác sĩ thực tập, Tần Hoài An không thể trơ mắt nhìn…
Chương 360
Vợ Hờ Yêu Của Tổng TàiTác giả: Tha Y YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Đêm hè, trong núi vừa ướt vừa nóng. Tần Hoài An tìm thảo dược suốt một ngày, mệt mỏi không thôi. Cô cởi giày và tất, duỗi chân xuống sông. Khi đang hưởng thụ cảm giác mát lạnh do dòng nước mang lại thì phía sau chợt truyền đến tiếng nổ vang từ xa đến gần. Một chiếc trực thăng bay chếch xuống càng ngày càng thấp, cuối cùng gần như trượt trên mặt cỏ. Cánh quạt tạo nên cơn gió lớn thổi phần phật, khiến những vạt cỏ bên dưới kêu lên xào xạc. Tần Hoài An bị gió thổi tới mức không mở mắt ra được. “Rầm…” Một tiếng vang thật lớn, chiếc trực thăng đã rơi xuống chỗ cách cô hai mươi ba mét. Tân Hoài An do dự mở to mắt, cô thoáng sửng sốt. Một chiếc trực thăng rơi xuống sao? Cuối cùng cô cũng phản ứng kịp, vội vã liếc nhìn chiếc trực thăng vừa mới rơi xuống! Bên trong có người! Trong ánh sáng mờ tối, miễn cưỡng có thể bắt gặp một bóng dáng đang ngồi trên ghế lái! Chiếc trực thăng bốc khói cuồn cuộn, cứ thế này nó sẽ phát nổ mất! Là một bác sĩ thực tập, Tần Hoài An không thể trơ mắt nhìn… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 360“Sao vậy ạ?” “Bà nội nói, hôm qua cô đánh rơi vòng tay ở đoàn làm phim, đã điều tra ra là do học trò của bà Trương, Ôn Nhã Ly lấy rồi hả?” Chử Chấn Phong hỏi. Vương Thanh Hà rũ mắt xuống che dấu vẻ căm ghét trong ánh mắt của mình, gật đầu nói: “Vâng ạ, đúng thật là có chuyện này, cô Ôn đến đoàn làm phim lấy size để giúp em may một bộ lễ phục, giữa chừng thì không thấy vòng tay của em đâu cả, sau đó lại tìm được nó trong túi xách của cô ấy, vậy nên cảnh sát đến dẫn cô ấy đi rồi” Cô ta cố ý nói ra chuyện Ôn Nhã Ly đến thiết kế lễ phục cho cô ta chẳng qua là để Chử Chấn Phong thắc mắc sau đó hỏi cô ta tại sao không để bà Trương thiết kế cho cô ta. Nhưng, trên khuôn mặt của Chử Chấn Phong không hề có vẻ gì là bất ngờ, trông giống như là đã biết rồi vậy. Anh cũng không hỏi thêm gì, mím môi trâm ngâm. Tống Cẩn Dung nói: “Tính cách của bà Trương cũng khá tốt, bà ấy khó khăn lắm mới chọn được một người học trò như vậy, chắc cũng không tệ đến mức đó đâu, thật sự là do cô ấy lấy vòng tay của cháu à?” “Cháu nói cũng đúng” Mà giờ phút này, Chử Chấn Phong đang ngồi bên cạnh lại đang nghĩ Ôn Nhã Ly lại là bạn của Tân Hoài An, cô ấy xảy ra chuyện, Tân Hoài An chắc chắn sẽ nghĩ cách để giúp cô ấy. Chẳng qua là, cô chỉ là một cô gái không quyền không thế, làm sao có thể có cách gì được. Lúc từ nhà họ Chử đi ra thì trời cũng đã không còn sớm nữa rồi. Vương Thanh Hà chủ động đề nghị nói: “Chấn Phong, hai ngày trước Gia Mỹ có giới thiệu cho em một nhà hàng rất lãng mạn, hay là tối nay…” “Một lát nữa tôi còn phải đến công ty xử lý chút việc, có lẽ sẽ về hơi muộn một chút” Trong lòng Vương Thanh Hà thoáng qua một tia mất mác, trên mặt lại hiện lên vẻ trào phúng: “Vậy được rồi” “À, đúng rồi, miếng ngọc Quan Âm mà bà nội tặng…” Chử Chấn Phong liếc cô ta: “Cô mang về đi, để ở chỗ cô cũng được” Trên mặt Vương Thanh Hà nở một nụ cười ngọt ngào, nói: “Cũng được, đợi sau khi kết hôn rồi, sẽ đặt ở trong nhà của chúng ta luôn” Trên mặt Chử Chấn Phong trong nháy mắt hiện lên vẻ sửng sốt, hình như từ trước đến nay anh chưa bao giờ nghĩ đến cảnh tượng anh và cô ta sẽ cùng chung sống dưới một mái nhà cả. Trong lòng bỗng nhiên cảm thấy lạ lãm, chẳng qua là cảm xúc này chỉ xuất hiện trong chốc lát sau nhanh chóng bị lãng quên.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 360
“Sao vậy ạ?”
“Bà nội nói, hôm qua cô đánh rơi vòng tay ở đoàn làm phim, đã điều tra ra là do học trò của bà Trương, Ôn Nhã Ly lấy rồi hả?” Chử Chấn Phong hỏi.
Vương Thanh Hà rũ mắt xuống che dấu vẻ căm ghét trong ánh mắt của mình, gật đầu nói: “Vâng ạ, đúng thật là có chuyện này, cô Ôn đến đoàn làm phim lấy size để giúp em may một bộ lễ phục, giữa chừng thì không thấy vòng tay của em đâu cả, sau đó lại tìm được nó trong túi xách của cô ấy, vậy nên cảnh sát đến dẫn cô ấy đi rồi”
Cô ta cố ý nói ra chuyện Ôn Nhã Ly đến thiết kế lễ phục cho cô ta chẳng qua là để Chử Chấn Phong thắc mắc sau đó hỏi cô ta tại sao không để bà Trương thiết kế cho cô ta.
Nhưng, trên khuôn mặt của Chử Chấn Phong không hề có vẻ gì là bất ngờ, trông giống như là đã biết rồi vậy.
Anh cũng không hỏi thêm gì, mím môi trâm ngâm.
Tống Cẩn Dung nói: “Tính cách của bà Trương cũng khá tốt, bà ấy khó khăn lắm mới chọn được một người học trò như vậy, chắc cũng không tệ đến mức đó đâu, thật sự là do cô ấy lấy vòng tay của cháu à?”
“Cháu nói cũng đúng”
Mà giờ phút này, Chử Chấn Phong đang ngồi bên cạnh lại đang nghĩ Ôn Nhã Ly lại là bạn của Tân Hoài An, cô ấy xảy ra chuyện, Tân Hoài An chắc chắn sẽ nghĩ cách để giúp cô ấy.
Chẳng qua là, cô chỉ là một cô gái không quyền không thế, làm sao có thể có cách gì được.
Lúc từ nhà họ Chử đi ra thì trời cũng đã không còn sớm nữa rồi.
Vương Thanh Hà chủ động đề nghị nói: “Chấn Phong, hai ngày trước Gia Mỹ có giới thiệu cho em một nhà hàng rất lãng mạn, hay là tối nay…”
“Một lát nữa tôi còn phải đến công ty xử lý chút việc, có lẽ sẽ về hơi muộn một chút”
Trong lòng Vương Thanh Hà thoáng qua một tia mất mác, trên mặt lại hiện lên vẻ trào phúng: “Vậy được rồi”
“À, đúng rồi, miếng ngọc Quan Âm mà bà nội tặng…”
Chử Chấn Phong liếc cô ta: “Cô mang về đi, để ở chỗ cô cũng được”
Trên mặt Vương Thanh Hà nở một nụ cười ngọt ngào, nói: “Cũng được, đợi sau khi kết hôn rồi, sẽ đặt ở trong nhà của chúng ta luôn”
Trên mặt Chử Chấn Phong trong nháy mắt hiện lên vẻ sửng sốt, hình như từ trước đến nay anh chưa bao giờ nghĩ đến cảnh tượng anh và cô ta sẽ cùng chung sống dưới một mái nhà cả.
Trong lòng bỗng nhiên cảm thấy lạ lãm, chẳng qua là cảm xúc này chỉ xuất hiện trong chốc lát sau nhanh chóng bị lãng quên.
Vợ Hờ Yêu Của Tổng TàiTác giả: Tha Y YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Đêm hè, trong núi vừa ướt vừa nóng. Tần Hoài An tìm thảo dược suốt một ngày, mệt mỏi không thôi. Cô cởi giày và tất, duỗi chân xuống sông. Khi đang hưởng thụ cảm giác mát lạnh do dòng nước mang lại thì phía sau chợt truyền đến tiếng nổ vang từ xa đến gần. Một chiếc trực thăng bay chếch xuống càng ngày càng thấp, cuối cùng gần như trượt trên mặt cỏ. Cánh quạt tạo nên cơn gió lớn thổi phần phật, khiến những vạt cỏ bên dưới kêu lên xào xạc. Tần Hoài An bị gió thổi tới mức không mở mắt ra được. “Rầm…” Một tiếng vang thật lớn, chiếc trực thăng đã rơi xuống chỗ cách cô hai mươi ba mét. Tân Hoài An do dự mở to mắt, cô thoáng sửng sốt. Một chiếc trực thăng rơi xuống sao? Cuối cùng cô cũng phản ứng kịp, vội vã liếc nhìn chiếc trực thăng vừa mới rơi xuống! Bên trong có người! Trong ánh sáng mờ tối, miễn cưỡng có thể bắt gặp một bóng dáng đang ngồi trên ghế lái! Chiếc trực thăng bốc khói cuồn cuộn, cứ thế này nó sẽ phát nổ mất! Là một bác sĩ thực tập, Tần Hoài An không thể trơ mắt nhìn… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 360“Sao vậy ạ?” “Bà nội nói, hôm qua cô đánh rơi vòng tay ở đoàn làm phim, đã điều tra ra là do học trò của bà Trương, Ôn Nhã Ly lấy rồi hả?” Chử Chấn Phong hỏi. Vương Thanh Hà rũ mắt xuống che dấu vẻ căm ghét trong ánh mắt của mình, gật đầu nói: “Vâng ạ, đúng thật là có chuyện này, cô Ôn đến đoàn làm phim lấy size để giúp em may một bộ lễ phục, giữa chừng thì không thấy vòng tay của em đâu cả, sau đó lại tìm được nó trong túi xách của cô ấy, vậy nên cảnh sát đến dẫn cô ấy đi rồi” Cô ta cố ý nói ra chuyện Ôn Nhã Ly đến thiết kế lễ phục cho cô ta chẳng qua là để Chử Chấn Phong thắc mắc sau đó hỏi cô ta tại sao không để bà Trương thiết kế cho cô ta. Nhưng, trên khuôn mặt của Chử Chấn Phong không hề có vẻ gì là bất ngờ, trông giống như là đã biết rồi vậy. Anh cũng không hỏi thêm gì, mím môi trâm ngâm. Tống Cẩn Dung nói: “Tính cách của bà Trương cũng khá tốt, bà ấy khó khăn lắm mới chọn được một người học trò như vậy, chắc cũng không tệ đến mức đó đâu, thật sự là do cô ấy lấy vòng tay của cháu à?” “Cháu nói cũng đúng” Mà giờ phút này, Chử Chấn Phong đang ngồi bên cạnh lại đang nghĩ Ôn Nhã Ly lại là bạn của Tân Hoài An, cô ấy xảy ra chuyện, Tân Hoài An chắc chắn sẽ nghĩ cách để giúp cô ấy. Chẳng qua là, cô chỉ là một cô gái không quyền không thế, làm sao có thể có cách gì được. Lúc từ nhà họ Chử đi ra thì trời cũng đã không còn sớm nữa rồi. Vương Thanh Hà chủ động đề nghị nói: “Chấn Phong, hai ngày trước Gia Mỹ có giới thiệu cho em một nhà hàng rất lãng mạn, hay là tối nay…” “Một lát nữa tôi còn phải đến công ty xử lý chút việc, có lẽ sẽ về hơi muộn một chút” Trong lòng Vương Thanh Hà thoáng qua một tia mất mác, trên mặt lại hiện lên vẻ trào phúng: “Vậy được rồi” “À, đúng rồi, miếng ngọc Quan Âm mà bà nội tặng…” Chử Chấn Phong liếc cô ta: “Cô mang về đi, để ở chỗ cô cũng được” Trên mặt Vương Thanh Hà nở một nụ cười ngọt ngào, nói: “Cũng được, đợi sau khi kết hôn rồi, sẽ đặt ở trong nhà của chúng ta luôn” Trên mặt Chử Chấn Phong trong nháy mắt hiện lên vẻ sửng sốt, hình như từ trước đến nay anh chưa bao giờ nghĩ đến cảnh tượng anh và cô ta sẽ cùng chung sống dưới một mái nhà cả. Trong lòng bỗng nhiên cảm thấy lạ lãm, chẳng qua là cảm xúc này chỉ xuất hiện trong chốc lát sau nhanh chóng bị lãng quên.