Tác giả:

Chương 1 Đêm hè, trong núi vừa ướt vừa nóng. Tần Hoài An tìm thảo dược suốt một ngày, mệt mỏi không thôi. Cô cởi giày và tất, duỗi chân xuống sông. Khi đang hưởng thụ cảm giác mát lạnh do dòng nước mang lại thì phía sau chợt truyền đến tiếng nổ vang từ xa đến gần. Một chiếc trực thăng bay chếch xuống càng ngày càng thấp, cuối cùng gần như trượt trên mặt cỏ. Cánh quạt tạo nên cơn gió lớn thổi phần phật, khiến những vạt cỏ bên dưới kêu lên xào xạc. Tần Hoài An bị gió thổi tới mức không mở mắt ra được. “Rầm…” Một tiếng vang thật lớn, chiếc trực thăng đã rơi xuống chỗ cách cô hai mươi ba mét. Tân Hoài An do dự mở to mắt, cô thoáng sửng sốt. Một chiếc trực thăng rơi xuống sao? Cuối cùng cô cũng phản ứng kịp, vội vã liếc nhìn chiếc trực thăng vừa mới rơi xuống! Bên trong có người! Trong ánh sáng mờ tối, miễn cưỡng có thể bắt gặp một bóng dáng đang ngồi trên ghế lái! Chiếc trực thăng bốc khói cuồn cuộn, cứ thế này nó sẽ phát nổ mất! Là một bác sĩ thực tập, Tần Hoài An không thể trơ mắt nhìn…

Chương 480

Vợ Hờ Yêu Của Tổng TàiTác giả: Tha Y YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Đêm hè, trong núi vừa ướt vừa nóng. Tần Hoài An tìm thảo dược suốt một ngày, mệt mỏi không thôi. Cô cởi giày và tất, duỗi chân xuống sông. Khi đang hưởng thụ cảm giác mát lạnh do dòng nước mang lại thì phía sau chợt truyền đến tiếng nổ vang từ xa đến gần. Một chiếc trực thăng bay chếch xuống càng ngày càng thấp, cuối cùng gần như trượt trên mặt cỏ. Cánh quạt tạo nên cơn gió lớn thổi phần phật, khiến những vạt cỏ bên dưới kêu lên xào xạc. Tần Hoài An bị gió thổi tới mức không mở mắt ra được. “Rầm…” Một tiếng vang thật lớn, chiếc trực thăng đã rơi xuống chỗ cách cô hai mươi ba mét. Tân Hoài An do dự mở to mắt, cô thoáng sửng sốt. Một chiếc trực thăng rơi xuống sao? Cuối cùng cô cũng phản ứng kịp, vội vã liếc nhìn chiếc trực thăng vừa mới rơi xuống! Bên trong có người! Trong ánh sáng mờ tối, miễn cưỡng có thể bắt gặp một bóng dáng đang ngồi trên ghế lái! Chiếc trực thăng bốc khói cuồn cuộn, cứ thế này nó sẽ phát nổ mất! Là một bác sĩ thực tập, Tần Hoài An không thể trơ mắt nhìn… Chương 480 Hai bác sĩ liếc nhau, hiểu ý cười một tiếng. Rốt cuộc thì vẫn là một đứa trẻ con. “Vương, cậu đi lấy thêm hai viên thuốc này tới đây” Bác sĩ nói chuyện với Thiên Nam sau khi xử lý xong thuốc bèn nói với đồng nghiệp bên cạnh. Thiên Nam nhìn người kia đi ra ngoài, trên mặt cũng không biểu hiện ra cái gì cũng không hề ngừng tính toán. Hừ, những người xấu này muốn dùng mình uy h**p mẹ, nhất định không thể để cho bọn họ đạt được mục đích! Cậu xoay tròn con ngươi đen bóng, đã có chủ ý của riêng mình. Lúc y tá nam dẫn Tân Hoài An và Trương Nhược Phi đi tới phòng giải phẫu, bên trong không có một ai. “Có phải anh nhầm đường rồi hay không, chỗ này không có người?” Trương Nhược Phi không khách khí hỏi y tá nam. Đối phương cũng có chút choáng váng: “Không sai, đây chính là phòng phẫu thuật mà, sao lại không thấy người đâu…..” Nghe vậy, Tân Hoài An nhíu chặt lông mày, trâm mặt chất vấn: “Anh chắc chắc không?” Nếu là do Hàn Lệ Thu cố ý dàn dựng thì sao? Y tá Nam gật đầu, vô cùng chắc chắn: “Đương nhiên, hai người nhìn đi tất cả dụng cụ dùng để phẫu thuật đều đã chuẩn bị xong rồi” Tân Hoài An nhìn lướt qua, đúng là như thế. Thế nhưng, người đâu? Cô và Trương Nhược Phi ăn ý liếc nhìn nhau, hai người quyết định phải nhanh chóng… Đi tìm Hàn Lệ Thu. Có người đã tìm tới Hàn Lệ Thu sớm hơn hai người họ một bước. Chính là hai bác sĩ trong phòng phẫu thuật phụ trách trông coi Thiên Nam. Thời điểm Tân Hoài An và Trương Nhược Phi quay trở lại, vừa vặn nghe được một câu nói trong phòng truyền ra: “Trước đó thăng nhóc con kia tỏ ra rất nghe lời, khiến chúng tôi buông lỏng cảnh giác, nhân lúc Vương đi lấy thuốc, không nghĩ tới nó đột nhiên nói đau bụng sau đó bảo tôi đi ra ngoài còn nó thì nhân lúc đó chạy trốn” “Tôi cũng là vì lo lắng đứa nhỏ này xảy ra chuyện, nhất thời sốt ruột mới bị lừa, cô Hàn xin cô đừng trách tội tôi…… Càng nói âm thanh của đối phương càng nhỏ xuống, càng không dám ngẩng đầu lên. “Nói nhiều như vậy có tác dụng gì? Còn không nhanh chóng đi tìm cho tôi! Nếu như để đứa nhỏ kia chạy thoát thật, người đầu tiên tôi xử lý chính là anh!” Hàn Lệ Thu nghiêm nghị quát, hai con ngươi b*n r* lửa giận. Cô ta khó có thể kiềm chế được cảm xúc của mình lúc này, rống xong một trận, ánh mắt thoáng nhìn Tân Hoài An và Trương Nhược Phi. Chỉ trong chớp mắt cô ta liền thu sự dữ tợn trên khuôn mặt lại, lộ ra nụ cười dối trá. “Cô Tân, cậu Trương, chỗ này của tôi xảy ra một chút chuyện nhỏ ngoài ý muốn, phẫu thuật có thể phải trì hoãn một lúc, mời hai vị đi nghỉ trong phòng chờ trước.” Cô ta mỉm cười che đậy sự hiểm ác, ánh mắt đảo qua cái hộp trong tay của Trương Nhược Phi, bỗng nhiên nói: “Những bịch máu quý giá này cứ cầm như vậy sẽ không bảo quản được lâu, không bằng để trong kho lạnh chuyên dùng bảo quản máu của bệnh viện chúng tôi trước.” Nói xong, không cho hai người Tân Hoài An và Trương Nhược Phi cơ hội tỏ thái độ, đã hếch cằm với bác sĩ bên cạnh ra hiệu anh ta đi lấy. Bác sĩ này đi đến trước mặt Trương Nhược Phi: “Cậu Trương, giao cái hộp kia cho tôi đi.” Vừa rồi Tân Hoài An và Trương Nhược Phi đã nghe được lời nói của bác sĩ kia, đương nhiên bọn họ cũng biết Thiên Nam mất tích rồi. Nếu đã như vậy, những bịch máu RH có thể cứu Thiên Nam này, làm sao có thể giao cho Hàn Lệ Thu được?

Chương 480

 

Hai bác sĩ liếc nhau, hiểu ý cười một tiếng.

 

Rốt cuộc thì vẫn là một đứa trẻ con.

 

“Vương, cậu đi lấy thêm hai viên thuốc này tới đây”

 

Bác sĩ nói chuyện với Thiên Nam sau khi xử lý xong thuốc bèn nói với đồng nghiệp bên cạnh.

 

Thiên Nam nhìn người kia đi ra ngoài, trên mặt cũng không biểu hiện ra cái gì cũng không hề ngừng tính toán.

 

Hừ, những người xấu này muốn dùng mình uy h**p mẹ, nhất định không thể để cho bọn họ đạt được mục đích!

 

Cậu xoay tròn con ngươi đen bóng, đã có chủ ý của riêng mình.

 

Lúc y tá nam dẫn Tân Hoài An và Trương Nhược Phi đi tới phòng giải phẫu, bên trong không có một ai.

 

“Có phải anh nhầm đường rồi hay không, chỗ này không có người?”

 

Trương Nhược Phi không khách khí hỏi y tá nam.

 

Đối phương cũng có chút choáng váng: “Không sai, đây chính là phòng phẫu thuật mà, sao lại không thấy người đâu…..”

 

Nghe vậy, Tân Hoài An nhíu chặt lông mày, trâm mặt chất vấn: “Anh chắc chắc không?”

 

Nếu là do Hàn Lệ Thu cố ý dàn dựng thì sao?

 

Y tá Nam gật đầu, vô cùng chắc chắn: “Đương nhiên, hai người nhìn đi tất cả dụng cụ dùng để phẫu thuật đều đã chuẩn bị xong rồi”

 

Tân Hoài An nhìn lướt qua, đúng là như thế.

 

Thế nhưng, người đâu?

 

Cô và Trương Nhược Phi ăn ý liếc nhìn nhau, hai người quyết định phải nhanh chóng… Đi tìm Hàn Lệ Thu.

 

Có người đã tìm tới Hàn Lệ Thu sớm hơn hai người họ một bước.

 

Chính là hai bác sĩ trong phòng phẫu thuật phụ trách trông coi Thiên Nam.

 

Thời điểm Tân Hoài An và Trương Nhược Phi quay trở lại, vừa vặn nghe được một câu nói trong phòng truyền ra: “Trước đó thăng nhóc con kia tỏ ra rất nghe lời, khiến chúng tôi buông lỏng cảnh giác, nhân lúc Vương đi lấy thuốc, không nghĩ tới nó đột nhiên nói đau bụng sau đó bảo tôi đi ra ngoài còn nó thì nhân lúc đó chạy trốn”

 

“Tôi cũng là vì lo lắng đứa nhỏ này xảy ra chuyện, nhất thời sốt ruột mới bị lừa, cô Hàn xin cô đừng trách tội tôi…… Càng nói âm thanh của đối phương càng nhỏ xuống, càng không dám ngẩng đầu lên.

 

“Nói nhiều như vậy có tác dụng gì? Còn không nhanh chóng đi tìm cho tôi! Nếu như để đứa nhỏ kia chạy thoát thật, người đầu tiên tôi xử lý chính là anh!”

 

Hàn Lệ Thu nghiêm nghị quát, hai con ngươi b*n r* lửa giận.

 

Cô ta khó có thể kiềm chế được cảm xúc của mình lúc này, rống xong một trận, ánh mắt thoáng nhìn Tân Hoài An và Trương Nhược Phi.

 

Chỉ trong chớp mắt cô ta liền thu sự dữ tợn trên khuôn mặt lại, lộ ra nụ cười dối trá.

 

“Cô Tân, cậu Trương, chỗ này của tôi xảy ra một chút chuyện nhỏ ngoài ý muốn, phẫu thuật có thể phải trì hoãn một lúc, mời hai vị đi nghỉ trong phòng chờ trước.”

 

Cô ta mỉm cười che đậy sự hiểm ác, ánh mắt đảo qua cái hộp trong tay của Trương Nhược Phi, bỗng nhiên nói: “Những bịch máu quý giá này cứ cầm như vậy sẽ không bảo quản được lâu, không bằng để trong kho lạnh chuyên dùng bảo quản máu của bệnh viện chúng tôi trước.”

 

Nói xong, không cho hai người Tân Hoài An và Trương Nhược Phi cơ hội tỏ thái độ, đã hếch cằm với bác sĩ bên cạnh ra hiệu anh ta đi lấy.

 

Bác sĩ này đi đến trước mặt Trương Nhược Phi: “Cậu Trương, giao cái hộp kia cho tôi đi.”

 

Vừa rồi Tân Hoài An và Trương Nhược Phi đã nghe được lời nói của bác sĩ kia, đương nhiên bọn họ cũng biết Thiên Nam mất tích rồi.

 

Nếu đã như vậy, những bịch máu RH có thể cứu Thiên Nam này, làm sao có thể giao cho Hàn Lệ Thu được?

Vợ Hờ Yêu Của Tổng TàiTác giả: Tha Y YTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Đêm hè, trong núi vừa ướt vừa nóng. Tần Hoài An tìm thảo dược suốt một ngày, mệt mỏi không thôi. Cô cởi giày và tất, duỗi chân xuống sông. Khi đang hưởng thụ cảm giác mát lạnh do dòng nước mang lại thì phía sau chợt truyền đến tiếng nổ vang từ xa đến gần. Một chiếc trực thăng bay chếch xuống càng ngày càng thấp, cuối cùng gần như trượt trên mặt cỏ. Cánh quạt tạo nên cơn gió lớn thổi phần phật, khiến những vạt cỏ bên dưới kêu lên xào xạc. Tần Hoài An bị gió thổi tới mức không mở mắt ra được. “Rầm…” Một tiếng vang thật lớn, chiếc trực thăng đã rơi xuống chỗ cách cô hai mươi ba mét. Tân Hoài An do dự mở to mắt, cô thoáng sửng sốt. Một chiếc trực thăng rơi xuống sao? Cuối cùng cô cũng phản ứng kịp, vội vã liếc nhìn chiếc trực thăng vừa mới rơi xuống! Bên trong có người! Trong ánh sáng mờ tối, miễn cưỡng có thể bắt gặp một bóng dáng đang ngồi trên ghế lái! Chiếc trực thăng bốc khói cuồn cuộn, cứ thế này nó sẽ phát nổ mất! Là một bác sĩ thực tập, Tần Hoài An không thể trơ mắt nhìn… Chương 480 Hai bác sĩ liếc nhau, hiểu ý cười một tiếng. Rốt cuộc thì vẫn là một đứa trẻ con. “Vương, cậu đi lấy thêm hai viên thuốc này tới đây” Bác sĩ nói chuyện với Thiên Nam sau khi xử lý xong thuốc bèn nói với đồng nghiệp bên cạnh. Thiên Nam nhìn người kia đi ra ngoài, trên mặt cũng không biểu hiện ra cái gì cũng không hề ngừng tính toán. Hừ, những người xấu này muốn dùng mình uy h**p mẹ, nhất định không thể để cho bọn họ đạt được mục đích! Cậu xoay tròn con ngươi đen bóng, đã có chủ ý của riêng mình. Lúc y tá nam dẫn Tân Hoài An và Trương Nhược Phi đi tới phòng giải phẫu, bên trong không có một ai. “Có phải anh nhầm đường rồi hay không, chỗ này không có người?” Trương Nhược Phi không khách khí hỏi y tá nam. Đối phương cũng có chút choáng váng: “Không sai, đây chính là phòng phẫu thuật mà, sao lại không thấy người đâu…..” Nghe vậy, Tân Hoài An nhíu chặt lông mày, trâm mặt chất vấn: “Anh chắc chắc không?” Nếu là do Hàn Lệ Thu cố ý dàn dựng thì sao? Y tá Nam gật đầu, vô cùng chắc chắn: “Đương nhiên, hai người nhìn đi tất cả dụng cụ dùng để phẫu thuật đều đã chuẩn bị xong rồi” Tân Hoài An nhìn lướt qua, đúng là như thế. Thế nhưng, người đâu? Cô và Trương Nhược Phi ăn ý liếc nhìn nhau, hai người quyết định phải nhanh chóng… Đi tìm Hàn Lệ Thu. Có người đã tìm tới Hàn Lệ Thu sớm hơn hai người họ một bước. Chính là hai bác sĩ trong phòng phẫu thuật phụ trách trông coi Thiên Nam. Thời điểm Tân Hoài An và Trương Nhược Phi quay trở lại, vừa vặn nghe được một câu nói trong phòng truyền ra: “Trước đó thăng nhóc con kia tỏ ra rất nghe lời, khiến chúng tôi buông lỏng cảnh giác, nhân lúc Vương đi lấy thuốc, không nghĩ tới nó đột nhiên nói đau bụng sau đó bảo tôi đi ra ngoài còn nó thì nhân lúc đó chạy trốn” “Tôi cũng là vì lo lắng đứa nhỏ này xảy ra chuyện, nhất thời sốt ruột mới bị lừa, cô Hàn xin cô đừng trách tội tôi…… Càng nói âm thanh của đối phương càng nhỏ xuống, càng không dám ngẩng đầu lên. “Nói nhiều như vậy có tác dụng gì? Còn không nhanh chóng đi tìm cho tôi! Nếu như để đứa nhỏ kia chạy thoát thật, người đầu tiên tôi xử lý chính là anh!” Hàn Lệ Thu nghiêm nghị quát, hai con ngươi b*n r* lửa giận. Cô ta khó có thể kiềm chế được cảm xúc của mình lúc này, rống xong một trận, ánh mắt thoáng nhìn Tân Hoài An và Trương Nhược Phi. Chỉ trong chớp mắt cô ta liền thu sự dữ tợn trên khuôn mặt lại, lộ ra nụ cười dối trá. “Cô Tân, cậu Trương, chỗ này của tôi xảy ra một chút chuyện nhỏ ngoài ý muốn, phẫu thuật có thể phải trì hoãn một lúc, mời hai vị đi nghỉ trong phòng chờ trước.” Cô ta mỉm cười che đậy sự hiểm ác, ánh mắt đảo qua cái hộp trong tay của Trương Nhược Phi, bỗng nhiên nói: “Những bịch máu quý giá này cứ cầm như vậy sẽ không bảo quản được lâu, không bằng để trong kho lạnh chuyên dùng bảo quản máu của bệnh viện chúng tôi trước.” Nói xong, không cho hai người Tân Hoài An và Trương Nhược Phi cơ hội tỏ thái độ, đã hếch cằm với bác sĩ bên cạnh ra hiệu anh ta đi lấy. Bác sĩ này đi đến trước mặt Trương Nhược Phi: “Cậu Trương, giao cái hộp kia cho tôi đi.” Vừa rồi Tân Hoài An và Trương Nhược Phi đã nghe được lời nói của bác sĩ kia, đương nhiên bọn họ cũng biết Thiên Nam mất tích rồi. Nếu đã như vậy, những bịch máu RH có thể cứu Thiên Nam này, làm sao có thể giao cho Hàn Lệ Thu được?

Chương 480