“Aaa... aaa… Bệ hạ… người không thể đối xử với thϊế͙p͙ như vậy được… Người không thể... ” Đằng sau chính điện của Hoàng đế bệ hạ là một khoảng sân trống đầy gạch đá đã được phủ lên bởi một lớp tuyết… Tiếng kêu đau đớn, thất thanh của một phi tần bỗng vang lên trong màn đêm giá rét…Tiết đông dần chuyển mà nàng ta phải chịu cảnh thảm thương dưới lớp tuyết dày như thế…Tiếng roi vót đau thương khiến ai nghe thấy cũng phải đau đớn nhường nào... “ Lúc nàng giết Hoàng hậu, nàng có nghĩ đến kết cục này không? ” – Hoàng thượng cất tiếng nói lạnh lùng, càng làm Dương phi thêm đau đớn, đau như ngàn mũi dao đâm vào sâu trong tận trái tim… “Thϊế͙p͙… thần thϊế͙p͙ không giết hoàng hậu… Bệ hạ hãy tin thần thϊế͙p͙…” "Ta làm sao để tin nàng đây..." - Hoàng thượng nói với vẻ lạnh lùng tựa như căm hận, ghét bỏ. Tiếng khóc cứ như vậy trong màn đêm…Từng dòng máu cứ như vậy chảy ra, nhuộm đỏ màu tuyết… Hoàng thượng Trấn Thiên chẳng mảy may xót thương… Rõ ràng khi xưa, ngài đã sủng ái Dương phi đến như vậy……
Chương 3: Sự cứu thế của...
Hạ Khiết Dương HậuTác giả: Diệp Hàn Tử HyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Aaa... aaa… Bệ hạ… người không thể đối xử với thϊế͙p͙ như vậy được… Người không thể... ” Đằng sau chính điện của Hoàng đế bệ hạ là một khoảng sân trống đầy gạch đá đã được phủ lên bởi một lớp tuyết… Tiếng kêu đau đớn, thất thanh của một phi tần bỗng vang lên trong màn đêm giá rét…Tiết đông dần chuyển mà nàng ta phải chịu cảnh thảm thương dưới lớp tuyết dày như thế…Tiếng roi vót đau thương khiến ai nghe thấy cũng phải đau đớn nhường nào... “ Lúc nàng giết Hoàng hậu, nàng có nghĩ đến kết cục này không? ” – Hoàng thượng cất tiếng nói lạnh lùng, càng làm Dương phi thêm đau đớn, đau như ngàn mũi dao đâm vào sâu trong tận trái tim… “Thϊế͙p͙… thần thϊế͙p͙ không giết hoàng hậu… Bệ hạ hãy tin thần thϊế͙p͙…” "Ta làm sao để tin nàng đây..." - Hoàng thượng nói với vẻ lạnh lùng tựa như căm hận, ghét bỏ. Tiếng khóc cứ như vậy trong màn đêm…Từng dòng máu cứ như vậy chảy ra, nhuộm đỏ màu tuyết… Hoàng thượng Trấn Thiên chẳng mảy may xót thương… Rõ ràng khi xưa, ngài đã sủng ái Dương phi đến như vậy…… “Nàng to gan quá rồi, ngay cả Hoàng hậu cũng dám ra tay g**t ch*t” – Hoàng đế vẫn một mực khẳng định rằng Hoàng hậu do chính tay Dương phi giết, nỗi oan này có lẽ ngài chẳng chịu hiểu cho.Bỗng ngoài cửa có tiếng nói vang lên… Cứ như thể trách móc nhưng cũng mang chút tra hỏi... Tiếng nói ấm áp mà rắn rỏi... Đến đúng lúc như thể cứu lấy vị mĩ nhân đang tự đứng đây một mình để bảo vệ danh dự, quyền lợi cho bản thân.“Sao con dám khẳng định như vậy, Thiên nhi.”Là tiếng Thái hậu… Sao người lại tới đây?“Con dám khẳng định Thục nhi là thủ phạm mà còn chưa có bằng chứng đủ để kết tội con bé… Con đang thiên vị ai sao? Hay là vì điều gì?” – Thái hậu nhẹ nhàng bước vào Đại điện, bên cạnh còn có Hỷ nhi, nô tỳ thân cận và theo sau là các nô tài, thái giám… Vẫn là vẻ uy nghiêm của người ngày nào...“Mẫu hậu? Sao người lại tới đây?” – Biết rằng Thái hậu vẫn luôn yêu thương, sủng ái Dương phi nhưng trong chuyện này, dường như bà biết chắc chắn người giết Hoàng hậu không phải là Dương An Thục. Bà đã hiểu nàng đến mức... có thể đoán nàng đã và sẽ làm gì...“Ai gia tới đây làm gì hả? Chuyện triều đình quan trọng như vậy, hơn nữa còn liên quan đến mạng sống và đặc biệt liên quan đến Hoàng hậu, sao ta không đến được? ” – Ánh mắt đầy sát khí nhìn lướt qua các vị phi tần... Có lẽ như bà cũng đang nghi ngờ một người, giống Dương phi.Đến lúc này, toàn bộ mọi người có mặt lúc đó mới thật sự gỡ được phần nào mối nghi… Đến Trấn Thiên hoàng thượng cũng phải xua tay bãi triều… Lời nói của Thái hậu đã cứu Dương phi một mạng... Vẫn là giọng nói hiền từ cất lên:“Thục nhi, con đi với ta về Từ Ninh cung một chuyến” – Thái hậu quay về phía Dương phi, nói với một giọng nói dịu dàng, trìu mến, khác hẳn với lúc nãy đứng trước toàn bộ triều đình.“Thần nữ tiếp chỉ.” – Cúi xuống trước Thái hậu, không hiểu sao nước mắt nàng lại rơi xuống, nãy nàng vẫn còn rất mãnh liệt, trong người đầy sức để chiến đấu bảo vệ danh dự cho chính mình… Vậy mà giờ tại sao, chỉ với câu nói đó của Thái hậu, nàng lại bật khóc như vậy? Phải chăng nàng đã quay trở lại hình bóng, dáng vẻ của một nữ nhi mềm yếu, mong manh rồi… Như tựa trong vòng tay mẹ... Đang như bất giác nhớ đến gia đình quá cố của mình... Nhớ đến những gì bản thân phải chịu... Nhớ đến những gì đã xảy ra trước đây trong quá khứ.Dương phi – Dương An Thục là nữ nhi mồ côi từ nhỏ… Nàng sinh ra trong lúc Dương gia đang gặp nạn, Dương gia chủ ra trận đánh giặc thất bại về bị xử trảm, Dương phu nhân cũng vì thế mà đi theo phu quân của mình… Bà ra đi, đặt Dương An Thục trước thềm... Thái hậu lúc đó đang đi dạo ở Kinh thành gần Dương phủ, biết chuyện đến thử nhìn xem. Bà nhìn thấy một đứa trẻ cáu kỉnh có làn da trắng nõn, đằng sau gáy có kí hiệu rất đặc biệt, một vết bớt đỏ không thể xóa đi… Vởi vẻ đặc biệt của mình, Dương An Thục đã được Thái hậu về cung rồi nuôi nấng đến năm 17 tuổi, rồi cho tiến cung làm phi của con trai mình… Chính vì nghĩ rằng, An Thục đã chịu cảnh mất cha, mất mẹ, mất đi gia tộc từ khi vừa sinh, mà bà luôn yêu thương, thiên vị An Thục hơn bất kì nữ nhân nào khác… Bà coi An Thục như đứa con ruột và yêu thương nàng hết mực… Thấy nàng chịu khổ ở Hậu cung bà cũng không cam lòng… Đã nhiều lần muốn đưa nàng thoát khỏi chốn đó, nhưng bà thất vọng, đau khổ vì không thể làm được... An Thục lúc đó... đã lọt vào mắt xanh của con trai bà - Hoàng đế Trấn Thiên rồi.
“Nàng to gan quá rồi, ngay cả Hoàng hậu cũng dám ra tay g**t ch*t” – Hoàng đế vẫn một mực khẳng định rằng Hoàng hậu do chính tay Dương phi giết, nỗi oan này có lẽ ngài chẳng chịu hiểu cho.
Bỗng ngoài cửa có tiếng nói vang lên… Cứ như thể trách móc nhưng cũng mang chút tra hỏi... Tiếng nói ấm áp mà rắn rỏi... Đến đúng lúc như thể cứu lấy vị mĩ nhân đang tự đứng đây một mình để bảo vệ danh dự, quyền lợi cho bản thân.
“Sao con dám khẳng định như vậy, Thiên nhi.”
Là tiếng Thái hậu… Sao người lại tới đây?
“Con dám khẳng định Thục nhi là thủ phạm mà còn chưa có bằng chứng đủ để kết tội con bé… Con đang thiên vị ai sao? Hay là vì điều gì?” – Thái hậu nhẹ nhàng bước vào Đại điện, bên cạnh còn có Hỷ nhi, nô tỳ thân cận và theo sau là các nô tài, thái giám… Vẫn là vẻ uy nghiêm của người ngày nào...
“Mẫu hậu? Sao người lại tới đây?” – Biết rằng Thái hậu vẫn luôn yêu thương, sủng ái Dương phi nhưng trong chuyện này, dường như bà biết chắc chắn người giết Hoàng hậu không phải là Dương An Thục. Bà đã hiểu nàng đến mức... có thể đoán nàng đã và sẽ làm gì...
“Ai gia tới đây làm gì hả? Chuyện triều đình quan trọng như vậy, hơn nữa còn liên quan đến mạng sống và đặc biệt liên quan đến Hoàng hậu, sao ta không đến được? ” – Ánh mắt đầy sát khí nhìn lướt qua các vị phi tần... Có lẽ như bà cũng đang nghi ngờ một người, giống Dương phi.
Đến lúc này, toàn bộ mọi người có mặt lúc đó mới thật sự gỡ được phần nào mối nghi… Đến Trấn Thiên hoàng thượng cũng phải xua tay bãi triều… Lời nói của Thái hậu đã cứu Dương phi một mạng... Vẫn là giọng nói hiền từ cất lên:
“Thục nhi, con đi với ta về Từ Ninh cung một chuyến” – Thái hậu quay về phía Dương phi, nói với một giọng nói dịu dàng, trìu mến, khác hẳn với lúc nãy đứng trước toàn bộ triều đình.
“Thần nữ tiếp chỉ.” – Cúi xuống trước Thái hậu, không hiểu sao nước mắt nàng lại rơi xuống, nãy nàng vẫn còn rất mãnh liệt, trong người đầy sức để chiến đấu bảo vệ danh dự cho chính mình… Vậy mà giờ tại sao, chỉ với câu nói đó của Thái hậu, nàng lại bật khóc như vậy? Phải chăng nàng đã quay trở lại hình bóng, dáng vẻ của một nữ nhi mềm yếu, mong manh rồi… Như tựa trong vòng tay mẹ... Đang như bất giác nhớ đến gia đình quá cố của mình... Nhớ đến những gì bản thân phải chịu... Nhớ đến những gì đã xảy ra trước đây trong quá khứ.
Dương phi – Dương An Thục là nữ nhi mồ côi từ nhỏ… Nàng sinh ra trong lúc Dương gia đang gặp nạn, Dương gia chủ ra trận đánh giặc thất bại về bị xử trảm, Dương phu nhân cũng vì thế mà đi theo phu quân của mình… Bà ra đi, đặt Dương An Thục trước thềm... Thái hậu lúc đó đang đi dạo ở Kinh thành gần Dương phủ, biết chuyện đến thử nhìn xem. Bà nhìn thấy một đứa trẻ cáu kỉnh có làn da trắng nõn, đằng sau gáy có kí hiệu rất đặc biệt, một vết bớt đỏ không thể xóa đi… Vởi vẻ đặc biệt của mình, Dương An Thục đã được Thái hậu về cung rồi nuôi nấng đến năm 17 tuổi, rồi cho tiến cung làm phi của con trai mình… Chính vì nghĩ rằng, An Thục đã chịu cảnh mất cha, mất mẹ, mất đi gia tộc từ khi vừa sinh, mà bà luôn yêu thương, thiên vị An Thục hơn bất kì nữ nhân nào khác… Bà coi An Thục như đứa con ruột và yêu thương nàng hết mực… Thấy nàng chịu khổ ở Hậu cung bà cũng không cam lòng… Đã nhiều lần muốn đưa nàng thoát khỏi chốn đó, nhưng bà thất vọng, đau khổ vì không thể làm được... An Thục lúc đó... đã lọt vào mắt xanh của con trai bà - Hoàng đế Trấn Thiên rồi.
Hạ Khiết Dương HậuTác giả: Diệp Hàn Tử HyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Aaa... aaa… Bệ hạ… người không thể đối xử với thϊế͙p͙ như vậy được… Người không thể... ” Đằng sau chính điện của Hoàng đế bệ hạ là một khoảng sân trống đầy gạch đá đã được phủ lên bởi một lớp tuyết… Tiếng kêu đau đớn, thất thanh của một phi tần bỗng vang lên trong màn đêm giá rét…Tiết đông dần chuyển mà nàng ta phải chịu cảnh thảm thương dưới lớp tuyết dày như thế…Tiếng roi vót đau thương khiến ai nghe thấy cũng phải đau đớn nhường nào... “ Lúc nàng giết Hoàng hậu, nàng có nghĩ đến kết cục này không? ” – Hoàng thượng cất tiếng nói lạnh lùng, càng làm Dương phi thêm đau đớn, đau như ngàn mũi dao đâm vào sâu trong tận trái tim… “Thϊế͙p͙… thần thϊế͙p͙ không giết hoàng hậu… Bệ hạ hãy tin thần thϊế͙p͙…” "Ta làm sao để tin nàng đây..." - Hoàng thượng nói với vẻ lạnh lùng tựa như căm hận, ghét bỏ. Tiếng khóc cứ như vậy trong màn đêm…Từng dòng máu cứ như vậy chảy ra, nhuộm đỏ màu tuyết… Hoàng thượng Trấn Thiên chẳng mảy may xót thương… Rõ ràng khi xưa, ngài đã sủng ái Dương phi đến như vậy…… “Nàng to gan quá rồi, ngay cả Hoàng hậu cũng dám ra tay g**t ch*t” – Hoàng đế vẫn một mực khẳng định rằng Hoàng hậu do chính tay Dương phi giết, nỗi oan này có lẽ ngài chẳng chịu hiểu cho.Bỗng ngoài cửa có tiếng nói vang lên… Cứ như thể trách móc nhưng cũng mang chút tra hỏi... Tiếng nói ấm áp mà rắn rỏi... Đến đúng lúc như thể cứu lấy vị mĩ nhân đang tự đứng đây một mình để bảo vệ danh dự, quyền lợi cho bản thân.“Sao con dám khẳng định như vậy, Thiên nhi.”Là tiếng Thái hậu… Sao người lại tới đây?“Con dám khẳng định Thục nhi là thủ phạm mà còn chưa có bằng chứng đủ để kết tội con bé… Con đang thiên vị ai sao? Hay là vì điều gì?” – Thái hậu nhẹ nhàng bước vào Đại điện, bên cạnh còn có Hỷ nhi, nô tỳ thân cận và theo sau là các nô tài, thái giám… Vẫn là vẻ uy nghiêm của người ngày nào...“Mẫu hậu? Sao người lại tới đây?” – Biết rằng Thái hậu vẫn luôn yêu thương, sủng ái Dương phi nhưng trong chuyện này, dường như bà biết chắc chắn người giết Hoàng hậu không phải là Dương An Thục. Bà đã hiểu nàng đến mức... có thể đoán nàng đã và sẽ làm gì...“Ai gia tới đây làm gì hả? Chuyện triều đình quan trọng như vậy, hơn nữa còn liên quan đến mạng sống và đặc biệt liên quan đến Hoàng hậu, sao ta không đến được? ” – Ánh mắt đầy sát khí nhìn lướt qua các vị phi tần... Có lẽ như bà cũng đang nghi ngờ một người, giống Dương phi.Đến lúc này, toàn bộ mọi người có mặt lúc đó mới thật sự gỡ được phần nào mối nghi… Đến Trấn Thiên hoàng thượng cũng phải xua tay bãi triều… Lời nói của Thái hậu đã cứu Dương phi một mạng... Vẫn là giọng nói hiền từ cất lên:“Thục nhi, con đi với ta về Từ Ninh cung một chuyến” – Thái hậu quay về phía Dương phi, nói với một giọng nói dịu dàng, trìu mến, khác hẳn với lúc nãy đứng trước toàn bộ triều đình.“Thần nữ tiếp chỉ.” – Cúi xuống trước Thái hậu, không hiểu sao nước mắt nàng lại rơi xuống, nãy nàng vẫn còn rất mãnh liệt, trong người đầy sức để chiến đấu bảo vệ danh dự cho chính mình… Vậy mà giờ tại sao, chỉ với câu nói đó của Thái hậu, nàng lại bật khóc như vậy? Phải chăng nàng đã quay trở lại hình bóng, dáng vẻ của một nữ nhi mềm yếu, mong manh rồi… Như tựa trong vòng tay mẹ... Đang như bất giác nhớ đến gia đình quá cố của mình... Nhớ đến những gì bản thân phải chịu... Nhớ đến những gì đã xảy ra trước đây trong quá khứ.Dương phi – Dương An Thục là nữ nhi mồ côi từ nhỏ… Nàng sinh ra trong lúc Dương gia đang gặp nạn, Dương gia chủ ra trận đánh giặc thất bại về bị xử trảm, Dương phu nhân cũng vì thế mà đi theo phu quân của mình… Bà ra đi, đặt Dương An Thục trước thềm... Thái hậu lúc đó đang đi dạo ở Kinh thành gần Dương phủ, biết chuyện đến thử nhìn xem. Bà nhìn thấy một đứa trẻ cáu kỉnh có làn da trắng nõn, đằng sau gáy có kí hiệu rất đặc biệt, một vết bớt đỏ không thể xóa đi… Vởi vẻ đặc biệt của mình, Dương An Thục đã được Thái hậu về cung rồi nuôi nấng đến năm 17 tuổi, rồi cho tiến cung làm phi của con trai mình… Chính vì nghĩ rằng, An Thục đã chịu cảnh mất cha, mất mẹ, mất đi gia tộc từ khi vừa sinh, mà bà luôn yêu thương, thiên vị An Thục hơn bất kì nữ nhân nào khác… Bà coi An Thục như đứa con ruột và yêu thương nàng hết mực… Thấy nàng chịu khổ ở Hậu cung bà cũng không cam lòng… Đã nhiều lần muốn đưa nàng thoát khỏi chốn đó, nhưng bà thất vọng, đau khổ vì không thể làm được... An Thục lúc đó... đã lọt vào mắt xanh của con trai bà - Hoàng đế Trấn Thiên rồi.