“Aaa... aaa… Bệ hạ… người không thể đối xử với thϊế͙p͙ như vậy được… Người không thể... ” Đằng sau chính điện của Hoàng đế bệ hạ là một khoảng sân trống đầy gạch đá đã được phủ lên bởi một lớp tuyết… Tiếng kêu đau đớn, thất thanh của một phi tần bỗng vang lên trong màn đêm giá rét…Tiết đông dần chuyển mà nàng ta phải chịu cảnh thảm thương dưới lớp tuyết dày như thế…Tiếng roi vót đau thương khiến ai nghe thấy cũng phải đau đớn nhường nào... “ Lúc nàng giết Hoàng hậu, nàng có nghĩ đến kết cục này không? ” – Hoàng thượng cất tiếng nói lạnh lùng, càng làm Dương phi thêm đau đớn, đau như ngàn mũi dao đâm vào sâu trong tận trái tim… “Thϊế͙p͙… thần thϊế͙p͙ không giết hoàng hậu… Bệ hạ hãy tin thần thϊế͙p͙…” "Ta làm sao để tin nàng đây..." - Hoàng thượng nói với vẻ lạnh lùng tựa như căm hận, ghét bỏ. Tiếng khóc cứ như vậy trong màn đêm…Từng dòng máu cứ như vậy chảy ra, nhuộm đỏ màu tuyết… Hoàng thượng Trấn Thiên chẳng mảy may xót thương… Rõ ràng khi xưa, ngài đã sủng ái Dương phi đến như vậy……
Chương 5: Những ngày tháng bình yên
Hạ Khiết Dương HậuTác giả: Diệp Hàn Tử HyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Aaa... aaa… Bệ hạ… người không thể đối xử với thϊế͙p͙ như vậy được… Người không thể... ” Đằng sau chính điện của Hoàng đế bệ hạ là một khoảng sân trống đầy gạch đá đã được phủ lên bởi một lớp tuyết… Tiếng kêu đau đớn, thất thanh của một phi tần bỗng vang lên trong màn đêm giá rét…Tiết đông dần chuyển mà nàng ta phải chịu cảnh thảm thương dưới lớp tuyết dày như thế…Tiếng roi vót đau thương khiến ai nghe thấy cũng phải đau đớn nhường nào... “ Lúc nàng giết Hoàng hậu, nàng có nghĩ đến kết cục này không? ” – Hoàng thượng cất tiếng nói lạnh lùng, càng làm Dương phi thêm đau đớn, đau như ngàn mũi dao đâm vào sâu trong tận trái tim… “Thϊế͙p͙… thần thϊế͙p͙ không giết hoàng hậu… Bệ hạ hãy tin thần thϊế͙p͙…” "Ta làm sao để tin nàng đây..." - Hoàng thượng nói với vẻ lạnh lùng tựa như căm hận, ghét bỏ. Tiếng khóc cứ như vậy trong màn đêm…Từng dòng máu cứ như vậy chảy ra, nhuộm đỏ màu tuyết… Hoàng thượng Trấn Thiên chẳng mảy may xót thương… Rõ ràng khi xưa, ngài đã sủng ái Dương phi đến như vậy…… Kể ra thời gian trôi qua cũng nhanh thật. Chớp chớp đã thấy An Thục có Ly Nhi ở bên khá lâu rồi. Những ngày tháng êm đềm, bình yên đó chỉ mong rằng sẽ luôn luôn như vậy, mãi mãi… mãi mãi… Chuyện về vụ án của Hoàng hậu cũng êm xuôi mà lặng xuống, nhưng ngày đêm An Thục đều dẫn Ly Nhi đi dò hỏi từng người về vụ án đó. Cũng phải thôi, từ nó mà kiếp trước cô mới phải chết, may ra đầu thai mà sống lại một lần nữa.Thiết Ưu Ly và Dương An Thục, sinh ra đồng hoàn cảnh, cùng mất cả cha lẫn mẹ, và cũng sinh ra trong một đại gia tộc. Nhưng có lẽ nhờ kí hiệu đằng sau gáy, chắc hẳn An Thục may mắn hơn, được vào cung làm con nuôi của Thái hậu. Có lẽ An Thục cũng hiểu được cảm giác có mẹ chở mẹ che được phần nào. Còn Ưu Ly, chắc Sư phi Huyệt môn là nhất rồi. Nhận nuôi Ưu Ly, chăm sóc như người con của mình… cho Ưu Ly luyện võ công khi còn nhỏ để rồi sau này sẽ tự bảo vệ được bản thân, trở thành tay kiếm giỏi nhất. Đương nhiên Ưu Ly không làm phụ lòng lão sư phụ… cô đã chiến thắng bản thân và trở nên rất rất giỏi.“Chủ nhân, nay trời mát mẻ, chúng ta đi dạo đâu đó đi, thuộc hạ mua kẹo hồ lô cho người” – Nụ cười nở ra trêи môi Ưu Ly khiến bao nhiên phiền muộn trước giờ của An Thục đều biến mất. Nụ cười đó ngây ngô, hiền lạnh, tựa như rằng ánh mặt trời tỏa nắng chiếu sáng tấm lòng này của An Thục“Đừng gọi ta là chủ nhân, đừng tự xưng là thuộc hạ. Ly Nhi, xưng hô tỷ-muội là được rồi” – An Thục nói với một giọng mềm mảnh, như những lúc nói với mẫu thân của mình vậy. Cô như trân trọng và nâng niu tiểu thị vệ luôn đi sau để bảo vệ mình.“Thưa chủ nhân, như vậy là không được” – Ưu Ly vội vàng quỳ xuống, nói với giỏng khẩn khoản.“Có gì mà không được cơ chứ, từ trước đến nay, ai tốt với ta nhất? Đó là muội. Ai luôn bảo vệ ta? Cũng chính là muội. Ta cảm tạ muội vì chỉ đi theo một cô chủ tử tầm thường như ta mà không hề than vãn.“Vậy… vậy An Thục… tỷ tỷ…” – Ưu Ly cũng vừa cảm động vừa vui sướиɠ. Từ trước đến giờ, chưa có ai đối xử với cô tốt đến như thế. Vừa nói mà hai dòng lệ cô vừa tuôn ra.An Thục chỉ cười rồi xoa đầu Ưu Ly như người em gái. Rồi cô cùng với Ưu Ly đi ra ngoài chơi. Hai người họ đã ở bên nhau cả ngày. Cùng đi chơi, cùng đi ăn đủ các thứ loại đồ ăn ở Kinh thành. Cùng đi ngắm hoa và làm rất nhiều việc cùng nhau. Ưu Ly rất vui khi có An Thục tỷ tỷ bên cạnh và An Thục cũng tự cảm thấy may mắn mà hạnh phúc vì có những ngày tháng bên cạnh cô em gái nhỏ. Chỉ mong sao, ông trời không làm phụ lòng họ…
Kể ra thời gian trôi qua cũng nhanh thật. Chớp chớp đã thấy An Thục có Ly Nhi ở bên khá lâu rồi. Những ngày tháng êm đềm, bình yên đó chỉ mong rằng sẽ luôn luôn như vậy, mãi mãi… mãi mãi… Chuyện về vụ án của Hoàng hậu cũng êm xuôi mà lặng xuống, nhưng ngày đêm An Thục đều dẫn Ly Nhi đi dò hỏi từng người về vụ án đó. Cũng phải thôi, từ nó mà kiếp trước cô mới phải chết, may ra đầu thai mà sống lại một lần nữa.
Thiết Ưu Ly và Dương An Thục, sinh ra đồng hoàn cảnh, cùng mất cả cha lẫn mẹ, và cũng sinh ra trong một đại gia tộc. Nhưng có lẽ nhờ kí hiệu đằng sau gáy, chắc hẳn An Thục may mắn hơn, được vào cung làm con nuôi của Thái hậu. Có lẽ An Thục cũng hiểu được cảm giác có mẹ chở mẹ che được phần nào. Còn Ưu Ly, chắc Sư phi Huyệt môn là nhất rồi. Nhận nuôi Ưu Ly, chăm sóc như người con của mình… cho Ưu Ly luyện võ công khi còn nhỏ để rồi sau này sẽ tự bảo vệ được bản thân, trở thành tay kiếm giỏi nhất. Đương nhiên Ưu Ly không làm phụ lòng lão sư phụ… cô đã chiến thắng bản thân và trở nên rất rất giỏi.
“Chủ nhân, nay trời mát mẻ, chúng ta đi dạo đâu đó đi, thuộc hạ mua kẹo hồ lô cho người” – Nụ cười nở ra trêи môi Ưu Ly khiến bao nhiên phiền muộn trước giờ của An Thục đều biến mất. Nụ cười đó ngây ngô, hiền lạnh, tựa như rằng ánh mặt trời tỏa nắng chiếu sáng tấm lòng này của An Thục
“Đừng gọi ta là chủ nhân, đừng tự xưng là thuộc hạ. Ly Nhi, xưng hô tỷ-muội là được rồi” – An Thục nói với một giọng mềm mảnh, như những lúc nói với mẫu thân của mình vậy. Cô như trân trọng và nâng niu tiểu thị vệ luôn đi sau để bảo vệ mình.
“Thưa chủ nhân, như vậy là không được” – Ưu Ly vội vàng quỳ xuống, nói với giỏng khẩn khoản.
“Có gì mà không được cơ chứ, từ trước đến nay, ai tốt với ta nhất? Đó là muội. Ai luôn bảo vệ ta? Cũng chính là muội. Ta cảm tạ muội vì chỉ đi theo một cô chủ tử tầm thường như ta mà không hề than vãn.
“Vậy… vậy An Thục… tỷ tỷ…” – Ưu Ly cũng vừa cảm động vừa vui sướиɠ. Từ trước đến giờ, chưa có ai đối xử với cô tốt đến như thế. Vừa nói mà hai dòng lệ cô vừa tuôn ra.
An Thục chỉ cười rồi xoa đầu Ưu Ly như người em gái. Rồi cô cùng với Ưu Ly đi ra ngoài chơi. Hai người họ đã ở bên nhau cả ngày. Cùng đi chơi, cùng đi ăn đủ các thứ loại đồ ăn ở Kinh thành. Cùng đi ngắm hoa và làm rất nhiều việc cùng nhau. Ưu Ly rất vui khi có An Thục tỷ tỷ bên cạnh và An Thục cũng tự cảm thấy may mắn mà hạnh phúc vì có những ngày tháng bên cạnh cô em gái nhỏ. Chỉ mong sao, ông trời không làm phụ lòng họ…
Hạ Khiết Dương HậuTác giả: Diệp Hàn Tử HyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Aaa... aaa… Bệ hạ… người không thể đối xử với thϊế͙p͙ như vậy được… Người không thể... ” Đằng sau chính điện của Hoàng đế bệ hạ là một khoảng sân trống đầy gạch đá đã được phủ lên bởi một lớp tuyết… Tiếng kêu đau đớn, thất thanh của một phi tần bỗng vang lên trong màn đêm giá rét…Tiết đông dần chuyển mà nàng ta phải chịu cảnh thảm thương dưới lớp tuyết dày như thế…Tiếng roi vót đau thương khiến ai nghe thấy cũng phải đau đớn nhường nào... “ Lúc nàng giết Hoàng hậu, nàng có nghĩ đến kết cục này không? ” – Hoàng thượng cất tiếng nói lạnh lùng, càng làm Dương phi thêm đau đớn, đau như ngàn mũi dao đâm vào sâu trong tận trái tim… “Thϊế͙p͙… thần thϊế͙p͙ không giết hoàng hậu… Bệ hạ hãy tin thần thϊế͙p͙…” "Ta làm sao để tin nàng đây..." - Hoàng thượng nói với vẻ lạnh lùng tựa như căm hận, ghét bỏ. Tiếng khóc cứ như vậy trong màn đêm…Từng dòng máu cứ như vậy chảy ra, nhuộm đỏ màu tuyết… Hoàng thượng Trấn Thiên chẳng mảy may xót thương… Rõ ràng khi xưa, ngài đã sủng ái Dương phi đến như vậy…… Kể ra thời gian trôi qua cũng nhanh thật. Chớp chớp đã thấy An Thục có Ly Nhi ở bên khá lâu rồi. Những ngày tháng êm đềm, bình yên đó chỉ mong rằng sẽ luôn luôn như vậy, mãi mãi… mãi mãi… Chuyện về vụ án của Hoàng hậu cũng êm xuôi mà lặng xuống, nhưng ngày đêm An Thục đều dẫn Ly Nhi đi dò hỏi từng người về vụ án đó. Cũng phải thôi, từ nó mà kiếp trước cô mới phải chết, may ra đầu thai mà sống lại một lần nữa.Thiết Ưu Ly và Dương An Thục, sinh ra đồng hoàn cảnh, cùng mất cả cha lẫn mẹ, và cũng sinh ra trong một đại gia tộc. Nhưng có lẽ nhờ kí hiệu đằng sau gáy, chắc hẳn An Thục may mắn hơn, được vào cung làm con nuôi của Thái hậu. Có lẽ An Thục cũng hiểu được cảm giác có mẹ chở mẹ che được phần nào. Còn Ưu Ly, chắc Sư phi Huyệt môn là nhất rồi. Nhận nuôi Ưu Ly, chăm sóc như người con của mình… cho Ưu Ly luyện võ công khi còn nhỏ để rồi sau này sẽ tự bảo vệ được bản thân, trở thành tay kiếm giỏi nhất. Đương nhiên Ưu Ly không làm phụ lòng lão sư phụ… cô đã chiến thắng bản thân và trở nên rất rất giỏi.“Chủ nhân, nay trời mát mẻ, chúng ta đi dạo đâu đó đi, thuộc hạ mua kẹo hồ lô cho người” – Nụ cười nở ra trêи môi Ưu Ly khiến bao nhiên phiền muộn trước giờ của An Thục đều biến mất. Nụ cười đó ngây ngô, hiền lạnh, tựa như rằng ánh mặt trời tỏa nắng chiếu sáng tấm lòng này của An Thục“Đừng gọi ta là chủ nhân, đừng tự xưng là thuộc hạ. Ly Nhi, xưng hô tỷ-muội là được rồi” – An Thục nói với một giọng mềm mảnh, như những lúc nói với mẫu thân của mình vậy. Cô như trân trọng và nâng niu tiểu thị vệ luôn đi sau để bảo vệ mình.“Thưa chủ nhân, như vậy là không được” – Ưu Ly vội vàng quỳ xuống, nói với giỏng khẩn khoản.“Có gì mà không được cơ chứ, từ trước đến nay, ai tốt với ta nhất? Đó là muội. Ai luôn bảo vệ ta? Cũng chính là muội. Ta cảm tạ muội vì chỉ đi theo một cô chủ tử tầm thường như ta mà không hề than vãn.“Vậy… vậy An Thục… tỷ tỷ…” – Ưu Ly cũng vừa cảm động vừa vui sướиɠ. Từ trước đến giờ, chưa có ai đối xử với cô tốt đến như thế. Vừa nói mà hai dòng lệ cô vừa tuôn ra.An Thục chỉ cười rồi xoa đầu Ưu Ly như người em gái. Rồi cô cùng với Ưu Ly đi ra ngoài chơi. Hai người họ đã ở bên nhau cả ngày. Cùng đi chơi, cùng đi ăn đủ các thứ loại đồ ăn ở Kinh thành. Cùng đi ngắm hoa và làm rất nhiều việc cùng nhau. Ưu Ly rất vui khi có An Thục tỷ tỷ bên cạnh và An Thục cũng tự cảm thấy may mắn mà hạnh phúc vì có những ngày tháng bên cạnh cô em gái nhỏ. Chỉ mong sao, ông trời không làm phụ lòng họ…