“Aaa... aaa… Bệ hạ… người không thể đối xử với thϊế͙p͙ như vậy được… Người không thể... ” Đằng sau chính điện của Hoàng đế bệ hạ là một khoảng sân trống đầy gạch đá đã được phủ lên bởi một lớp tuyết… Tiếng kêu đau đớn, thất thanh của một phi tần bỗng vang lên trong màn đêm giá rét…Tiết đông dần chuyển mà nàng ta phải chịu cảnh thảm thương dưới lớp tuyết dày như thế…Tiếng roi vót đau thương khiến ai nghe thấy cũng phải đau đớn nhường nào... “ Lúc nàng giết Hoàng hậu, nàng có nghĩ đến kết cục này không? ” – Hoàng thượng cất tiếng nói lạnh lùng, càng làm Dương phi thêm đau đớn, đau như ngàn mũi dao đâm vào sâu trong tận trái tim… “Thϊế͙p͙… thần thϊế͙p͙ không giết hoàng hậu… Bệ hạ hãy tin thần thϊế͙p͙…” "Ta làm sao để tin nàng đây..." - Hoàng thượng nói với vẻ lạnh lùng tựa như căm hận, ghét bỏ. Tiếng khóc cứ như vậy trong màn đêm…Từng dòng máu cứ như vậy chảy ra, nhuộm đỏ màu tuyết… Hoàng thượng Trấn Thiên chẳng mảy may xót thương… Rõ ràng khi xưa, ngài đã sủng ái Dương phi đến như vậy……
Chương 19: Kết giao đêm Trung thu
Hạ Khiết Dương HậuTác giả: Diệp Hàn Tử HyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Aaa... aaa… Bệ hạ… người không thể đối xử với thϊế͙p͙ như vậy được… Người không thể... ” Đằng sau chính điện của Hoàng đế bệ hạ là một khoảng sân trống đầy gạch đá đã được phủ lên bởi một lớp tuyết… Tiếng kêu đau đớn, thất thanh của một phi tần bỗng vang lên trong màn đêm giá rét…Tiết đông dần chuyển mà nàng ta phải chịu cảnh thảm thương dưới lớp tuyết dày như thế…Tiếng roi vót đau thương khiến ai nghe thấy cũng phải đau đớn nhường nào... “ Lúc nàng giết Hoàng hậu, nàng có nghĩ đến kết cục này không? ” – Hoàng thượng cất tiếng nói lạnh lùng, càng làm Dương phi thêm đau đớn, đau như ngàn mũi dao đâm vào sâu trong tận trái tim… “Thϊế͙p͙… thần thϊế͙p͙ không giết hoàng hậu… Bệ hạ hãy tin thần thϊế͙p͙…” "Ta làm sao để tin nàng đây..." - Hoàng thượng nói với vẻ lạnh lùng tựa như căm hận, ghét bỏ. Tiếng khóc cứ như vậy trong màn đêm…Từng dòng máu cứ như vậy chảy ra, nhuộm đỏ màu tuyết… Hoàng thượng Trấn Thiên chẳng mảy may xót thương… Rõ ràng khi xưa, ngài đã sủng ái Dương phi đến như vậy…… Một năm đã gần trôi qua ở Đại Lam trù phú này rồi. Và Hoàng thượng Trấn Lâm cũng trị vì mọi thứ rất yên ổn. Trung thu đã dừng chân ở vùng đất này. Tiết trời se se của mùa thu, lá vàng rơi rụng. Những ngọn đèn lồng thắp sáng vào ban đêm. Cảm giác dễ chịu, được thả mình vào dòng người ở đường phố tấp nập thì còn gì bằng?“Ưu Ly, Thiển Nhi, hôm nay chúng ta ra ngoài chơi Trung Thu đi?” – An Thục háo hức… Cũng lâu rồi đã bước chân ra khỏi Hoàng cung đâu.“Được, hôm nay chúng ta đi chơi.” – Ưu Ly đáp lại, cũng háo hức không kém.Ngoài đường, người rất đông, đông như trẩy hội. Trêи trời lấp lánh những ngọn đèn lồng. Dưới hồ Thiên Long cơ man là thuyền… Từng con thuyền cứ chảy mãi theo dòng nước. Không khí lúc này xóa đi thời tiết se lạnh của mùa thu.- Thiển Nhi, Ưu Ly, chúng ta ra chỗ kia chơi đi.- Hảo, tỷ tỷ, người đi chậm thôi.- Aiya không sao đâu.- Chỗ kia, ta muốn ăn kẹo hồ lô.- A… được rồi được rồi, tiểu nữ mua cho người.- Nhanh lên ta còn muốn thả đèn lồng nữaĐang đi dạo loanh quanh đó, bỗng tự dưng nghe thấy tiếng đàn. Tiếng đàn đó thực sự rất hay, và lôi cuốn. An Thục bước ra đó xem, thấy một nữ nhân gương mặt sắc xảo, xinh đẹp đang ở giữa đám đông, đánh đàn Thập lục, hay còn gọi là đàn tranh. Nàng ta như đang phiêu trong khúc nhạc… du dương mà êm đềm. An Thục tiến đến gần trước đẻ xem kĩ hơn. Làn da nàng ta trắng nõn, căng mịn. Mũi cao thanh tú. Cặp mắt đen huyền ảo. An Thục cứ đứng đây, chỉ muốn đứng đây mãi thôi. Nàng như lạc vào bên trong khúc nhạc. Như thể cảm nhận được nỗi ưu tư trong bản nhạc đó. Không thể kìm được, nàng lên tiếng:- Vị cô nương này, cô nương có thể cho ta biết quý danh?“Ta họ Ly, tên Nhược Hạ. Cô nương có thể gọi ta là Nhược Hạ.” – Câu trả lời của vị cô nương này, thật sự nghe như rót mật vào tai. Ngọt ngào như tiếng hát…“Vậy… Nhược Hạ cô nương có thể cho ta mượn chiếc đàn đó một chút?” – An Thục khi xưa, là một nữ nhân đàn rất giỏi. Chính tay Thái hậu đã dạy cho nàng từ thuở lên bảy. Cũng đã khá lâu, nàng chưa được thử chơi đàn một lần nào nữa. Cứ mỗi lần nghe ai đó chơi, nàng như bị cuốn vào bên trong…“Được! Ta cũng muốn thử nghe cô đàn. Mà… không biết danh xưng của cô là gì?” – Nhược Hạ nhẹ nhàng đưa cây đàn tranh cho An Thục, vừa hỏi quý danh.“Ta họ Dương, tên An Thục. Cô nương gọi ta An Thục là được.” – Vừa nói, An Thục vừa cấm lấy cây đàn tranh.An Thục nhẹ nhàng gảy cây đàn tranh… vừa như bị chìm đắm vào chính khúc nhạc mà mình tạo nên… Khúc nhạc du dương, mềm mại. Dòng người đông đúc ở đó cũng như bị cuốn vào khúc nhạc này… Khúc nhạc mà hơn hai năm nay nàng chẳng đụng tới. Ánh trăng cũng như thể bị nàng hút hồn… Ánh sáng chiếu rọi không quá gay gắt mà cũng không quá mềm mảnh… Như thể cùng tô điểm thêm cho khúc nhạc đó…Nhược Hạ thực sự… có ấn tượng đặc biệt về An Thục…Nhược Hạ tên đầy đủ là Ly Nhược Hạ. Sư tỷ đồng môn của Tư ɖu͙ƈ. Năm nay nàng cũng vừa trạc tuổi An Thục. Nhược Hạ có sở thích đàn và kiếm. Hơi rảnh một chút lại cầm đàn lên chơi, không thì cầm kiếm lên tập. Nàng sở hữu một vẻ đẹp sắc xảo, đẹp và mềm mại như ánh trăng.Ngoài lề: Tư ɖu͙ƈ và Nhược Hạ cùng tu luyện võ ở Trường Thượng. Từ bé Tư ɖu͙ƈ đã được Tiên đế đưa vào Trường Thượng nhằm muốn cậu giỏi võ vì khi xưa thể lực Tư ɖu͙ƈ vô cùng yếu ớt. Nhược Hạ chính là vị tỷ tỷ luôn ân cần chỉ bảo, dạy dỗ cho Tư ɖu͙ƈ. Nàng mồ côi và được sư phụ nhận về dạy dỗ.“Ừm… An Thục cô nương… Không biết có thể cho ta kết nghĩa tỷ - muội?” – Nhìn thấy vẻ đẹp hoàn mĩ và tài năng xuất chúng của An Thục, thực sự lúc này Nhược Hạ chỉ muốn theo nàng học hỏi.“Vậy… cô có thể ngâm một câu thơ tả trăng đêm nay được không?” – Thử một chút. An Thục rất thích văn chương đặc biệt là thơ mà.“Trăng nay thanh thanh, đẹp khó tảÁnh sáng dịu dàng, tâm lơi lảSoi bóng dòng nước, bóng trăng thanhTrăng trêи đỉnh núi, đẹp nghiêng ngả.”Cũng không hề kém cạnh, Nhược Hạ cũng là một tiểu cô nương thích ngâm thơ.“Được, ta nhận cô làm muội muội.” – An Thục vừa nói vừa tươi cười… Hạnh phúc chính là tâm của cảm xúc của nàng lúc này. Có thêm một người muội muội, lại có thêm một người quan tâm.
Một năm đã gần trôi qua ở Đại Lam trù phú này rồi. Và Hoàng thượng Trấn Lâm cũng trị vì mọi thứ rất yên ổn. Trung thu đã dừng chân ở vùng đất này. Tiết trời se se của mùa thu, lá vàng rơi rụng. Những ngọn đèn lồng thắp sáng vào ban đêm. Cảm giác dễ chịu, được thả mình vào dòng người ở đường phố tấp nập thì còn gì bằng?
“Ưu Ly, Thiển Nhi, hôm nay chúng ta ra ngoài chơi Trung Thu đi?” – An Thục háo hức… Cũng lâu rồi đã bước chân ra khỏi Hoàng cung đâu.
“Được, hôm nay chúng ta đi chơi.” – Ưu Ly đáp lại, cũng háo hức không kém.
Ngoài đường, người rất đông, đông như trẩy hội. Trêи trời lấp lánh những ngọn đèn lồng. Dưới hồ Thiên Long cơ man là thuyền… Từng con thuyền cứ chảy mãi theo dòng nước. Không khí lúc này xóa đi thời tiết se lạnh của mùa thu.
- Thiển Nhi, Ưu Ly, chúng ta ra chỗ kia chơi đi.
- Hảo, tỷ tỷ, người đi chậm thôi.
- Aiya không sao đâu.
- Chỗ kia, ta muốn ăn kẹo hồ lô.
- A… được rồi được rồi, tiểu nữ mua cho người.
- Nhanh lên ta còn muốn thả đèn lồng nữa
Đang đi dạo loanh quanh đó, bỗng tự dưng nghe thấy tiếng đàn. Tiếng đàn đó thực sự rất hay, và lôi cuốn. An Thục bước ra đó xem, thấy một nữ nhân gương mặt sắc xảo, xinh đẹp đang ở giữa đám đông, đánh đàn Thập lục, hay còn gọi là đàn tranh. Nàng ta như đang phiêu trong khúc nhạc… du dương mà êm đềm. An Thục tiến đến gần trước đẻ xem kĩ hơn. Làn da nàng ta trắng nõn, căng mịn. Mũi cao thanh tú. Cặp mắt đen huyền ảo. An Thục cứ đứng đây, chỉ muốn đứng đây mãi thôi. Nàng như lạc vào bên trong khúc nhạc. Như thể cảm nhận được nỗi ưu tư trong bản nhạc đó. Không thể kìm được, nàng lên tiếng:
- Vị cô nương này, cô nương có thể cho ta biết quý danh?
“Ta họ Ly, tên Nhược Hạ. Cô nương có thể gọi ta là Nhược Hạ.” – Câu trả lời của vị cô nương này, thật sự nghe như rót mật vào tai. Ngọt ngào như tiếng hát…
“Vậy… Nhược Hạ cô nương có thể cho ta mượn chiếc đàn đó một chút?” – An Thục khi xưa, là một nữ nhân đàn rất giỏi. Chính tay Thái hậu đã dạy cho nàng từ thuở lên bảy. Cũng đã khá lâu, nàng chưa được thử chơi đàn một lần nào nữa. Cứ mỗi lần nghe ai đó chơi, nàng như bị cuốn vào bên trong…
“Được! Ta cũng muốn thử nghe cô đàn. Mà… không biết danh xưng của cô là gì?” – Nhược Hạ nhẹ nhàng đưa cây đàn tranh cho An Thục, vừa hỏi quý danh.
“Ta họ Dương, tên An Thục. Cô nương gọi ta An Thục là được.” – Vừa nói, An Thục vừa cấm lấy cây đàn tranh.
An Thục nhẹ nhàng gảy cây đàn tranh… vừa như bị chìm đắm vào chính khúc nhạc mà mình tạo nên… Khúc nhạc du dương, mềm mại. Dòng người đông đúc ở đó cũng như bị cuốn vào khúc nhạc này… Khúc nhạc mà hơn hai năm nay nàng chẳng đụng tới. Ánh trăng cũng như thể bị nàng hút hồn… Ánh sáng chiếu rọi không quá gay gắt mà cũng không quá mềm mảnh… Như thể cùng tô điểm thêm cho khúc nhạc đó…
Nhược Hạ thực sự… có ấn tượng đặc biệt về An Thục…
Nhược Hạ tên đầy đủ là Ly Nhược Hạ. Sư tỷ đồng môn của Tư ɖu͙ƈ. Năm nay nàng cũng vừa trạc tuổi An Thục. Nhược Hạ có sở thích đàn và kiếm. Hơi rảnh một chút lại cầm đàn lên chơi, không thì cầm kiếm lên tập. Nàng sở hữu một vẻ đẹp sắc xảo, đẹp và mềm mại như ánh trăng.
Ngoài lề: Tư ɖu͙ƈ và Nhược Hạ cùng tu luyện võ ở Trường Thượng. Từ bé Tư ɖu͙ƈ đã được Tiên đế đưa vào Trường Thượng nhằm muốn cậu giỏi võ vì khi xưa thể lực Tư ɖu͙ƈ vô cùng yếu ớt. Nhược Hạ chính là vị tỷ tỷ luôn ân cần chỉ bảo, dạy dỗ cho Tư ɖu͙ƈ. Nàng mồ côi và được sư phụ nhận về dạy dỗ.
“Ừm… An Thục cô nương… Không biết có thể cho ta kết nghĩa tỷ - muội?” – Nhìn thấy vẻ đẹp hoàn mĩ và tài năng xuất chúng của An Thục, thực sự lúc này Nhược Hạ chỉ muốn theo nàng học hỏi.
“Vậy… cô có thể ngâm một câu thơ tả trăng đêm nay được không?” – Thử một chút. An Thục rất thích văn chương đặc biệt là thơ mà.
“Trăng nay thanh thanh, đẹp khó tả
Ánh sáng dịu dàng, tâm lơi lả
Soi bóng dòng nước, bóng trăng thanh
Trăng trêи đỉnh núi, đẹp nghiêng ngả.”
Cũng không hề kém cạnh, Nhược Hạ cũng là một tiểu cô nương thích ngâm thơ.
“Được, ta nhận cô làm muội muội.” – An Thục vừa nói vừa tươi cười… Hạnh phúc chính là tâm của cảm xúc của nàng lúc này. Có thêm một người muội muội, lại có thêm một người quan tâm.
Hạ Khiết Dương HậuTác giả: Diệp Hàn Tử HyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“Aaa... aaa… Bệ hạ… người không thể đối xử với thϊế͙p͙ như vậy được… Người không thể... ” Đằng sau chính điện của Hoàng đế bệ hạ là một khoảng sân trống đầy gạch đá đã được phủ lên bởi một lớp tuyết… Tiếng kêu đau đớn, thất thanh của một phi tần bỗng vang lên trong màn đêm giá rét…Tiết đông dần chuyển mà nàng ta phải chịu cảnh thảm thương dưới lớp tuyết dày như thế…Tiếng roi vót đau thương khiến ai nghe thấy cũng phải đau đớn nhường nào... “ Lúc nàng giết Hoàng hậu, nàng có nghĩ đến kết cục này không? ” – Hoàng thượng cất tiếng nói lạnh lùng, càng làm Dương phi thêm đau đớn, đau như ngàn mũi dao đâm vào sâu trong tận trái tim… “Thϊế͙p͙… thần thϊế͙p͙ không giết hoàng hậu… Bệ hạ hãy tin thần thϊế͙p͙…” "Ta làm sao để tin nàng đây..." - Hoàng thượng nói với vẻ lạnh lùng tựa như căm hận, ghét bỏ. Tiếng khóc cứ như vậy trong màn đêm…Từng dòng máu cứ như vậy chảy ra, nhuộm đỏ màu tuyết… Hoàng thượng Trấn Thiên chẳng mảy may xót thương… Rõ ràng khi xưa, ngài đã sủng ái Dương phi đến như vậy…… Một năm đã gần trôi qua ở Đại Lam trù phú này rồi. Và Hoàng thượng Trấn Lâm cũng trị vì mọi thứ rất yên ổn. Trung thu đã dừng chân ở vùng đất này. Tiết trời se se của mùa thu, lá vàng rơi rụng. Những ngọn đèn lồng thắp sáng vào ban đêm. Cảm giác dễ chịu, được thả mình vào dòng người ở đường phố tấp nập thì còn gì bằng?“Ưu Ly, Thiển Nhi, hôm nay chúng ta ra ngoài chơi Trung Thu đi?” – An Thục háo hức… Cũng lâu rồi đã bước chân ra khỏi Hoàng cung đâu.“Được, hôm nay chúng ta đi chơi.” – Ưu Ly đáp lại, cũng háo hức không kém.Ngoài đường, người rất đông, đông như trẩy hội. Trêи trời lấp lánh những ngọn đèn lồng. Dưới hồ Thiên Long cơ man là thuyền… Từng con thuyền cứ chảy mãi theo dòng nước. Không khí lúc này xóa đi thời tiết se lạnh của mùa thu.- Thiển Nhi, Ưu Ly, chúng ta ra chỗ kia chơi đi.- Hảo, tỷ tỷ, người đi chậm thôi.- Aiya không sao đâu.- Chỗ kia, ta muốn ăn kẹo hồ lô.- A… được rồi được rồi, tiểu nữ mua cho người.- Nhanh lên ta còn muốn thả đèn lồng nữaĐang đi dạo loanh quanh đó, bỗng tự dưng nghe thấy tiếng đàn. Tiếng đàn đó thực sự rất hay, và lôi cuốn. An Thục bước ra đó xem, thấy một nữ nhân gương mặt sắc xảo, xinh đẹp đang ở giữa đám đông, đánh đàn Thập lục, hay còn gọi là đàn tranh. Nàng ta như đang phiêu trong khúc nhạc… du dương mà êm đềm. An Thục tiến đến gần trước đẻ xem kĩ hơn. Làn da nàng ta trắng nõn, căng mịn. Mũi cao thanh tú. Cặp mắt đen huyền ảo. An Thục cứ đứng đây, chỉ muốn đứng đây mãi thôi. Nàng như lạc vào bên trong khúc nhạc. Như thể cảm nhận được nỗi ưu tư trong bản nhạc đó. Không thể kìm được, nàng lên tiếng:- Vị cô nương này, cô nương có thể cho ta biết quý danh?“Ta họ Ly, tên Nhược Hạ. Cô nương có thể gọi ta là Nhược Hạ.” – Câu trả lời của vị cô nương này, thật sự nghe như rót mật vào tai. Ngọt ngào như tiếng hát…“Vậy… Nhược Hạ cô nương có thể cho ta mượn chiếc đàn đó một chút?” – An Thục khi xưa, là một nữ nhân đàn rất giỏi. Chính tay Thái hậu đã dạy cho nàng từ thuở lên bảy. Cũng đã khá lâu, nàng chưa được thử chơi đàn một lần nào nữa. Cứ mỗi lần nghe ai đó chơi, nàng như bị cuốn vào bên trong…“Được! Ta cũng muốn thử nghe cô đàn. Mà… không biết danh xưng của cô là gì?” – Nhược Hạ nhẹ nhàng đưa cây đàn tranh cho An Thục, vừa hỏi quý danh.“Ta họ Dương, tên An Thục. Cô nương gọi ta An Thục là được.” – Vừa nói, An Thục vừa cấm lấy cây đàn tranh.An Thục nhẹ nhàng gảy cây đàn tranh… vừa như bị chìm đắm vào chính khúc nhạc mà mình tạo nên… Khúc nhạc du dương, mềm mại. Dòng người đông đúc ở đó cũng như bị cuốn vào khúc nhạc này… Khúc nhạc mà hơn hai năm nay nàng chẳng đụng tới. Ánh trăng cũng như thể bị nàng hút hồn… Ánh sáng chiếu rọi không quá gay gắt mà cũng không quá mềm mảnh… Như thể cùng tô điểm thêm cho khúc nhạc đó…Nhược Hạ thực sự… có ấn tượng đặc biệt về An Thục…Nhược Hạ tên đầy đủ là Ly Nhược Hạ. Sư tỷ đồng môn của Tư ɖu͙ƈ. Năm nay nàng cũng vừa trạc tuổi An Thục. Nhược Hạ có sở thích đàn và kiếm. Hơi rảnh một chút lại cầm đàn lên chơi, không thì cầm kiếm lên tập. Nàng sở hữu một vẻ đẹp sắc xảo, đẹp và mềm mại như ánh trăng.Ngoài lề: Tư ɖu͙ƈ và Nhược Hạ cùng tu luyện võ ở Trường Thượng. Từ bé Tư ɖu͙ƈ đã được Tiên đế đưa vào Trường Thượng nhằm muốn cậu giỏi võ vì khi xưa thể lực Tư ɖu͙ƈ vô cùng yếu ớt. Nhược Hạ chính là vị tỷ tỷ luôn ân cần chỉ bảo, dạy dỗ cho Tư ɖu͙ƈ. Nàng mồ côi và được sư phụ nhận về dạy dỗ.“Ừm… An Thục cô nương… Không biết có thể cho ta kết nghĩa tỷ - muội?” – Nhìn thấy vẻ đẹp hoàn mĩ và tài năng xuất chúng của An Thục, thực sự lúc này Nhược Hạ chỉ muốn theo nàng học hỏi.“Vậy… cô có thể ngâm một câu thơ tả trăng đêm nay được không?” – Thử một chút. An Thục rất thích văn chương đặc biệt là thơ mà.“Trăng nay thanh thanh, đẹp khó tảÁnh sáng dịu dàng, tâm lơi lảSoi bóng dòng nước, bóng trăng thanhTrăng trêи đỉnh núi, đẹp nghiêng ngả.”Cũng không hề kém cạnh, Nhược Hạ cũng là một tiểu cô nương thích ngâm thơ.“Được, ta nhận cô làm muội muội.” – An Thục vừa nói vừa tươi cười… Hạnh phúc chính là tâm của cảm xúc của nàng lúc này. Có thêm một người muội muội, lại có thêm một người quan tâm.