Chương 1: Đế sư Diệp Phùng “Diệp Phùng, tôi van anh, cứu Thi Nguyệt với!” “Con gái anh sắp bị họ rút cạn máu tươi rồi!” “Van anh cứu con bé đi! Cứu con bé đi!” “Bọn tôi đang ở bệnh viện Từ Nhân thành phố Hướng Dương…” Điện thoại đột nhiên bị cắt ngang, không còn có giọng nói… “Đây… Đây là giọng của Tố Nghi?” Trên bục giảng, người đàn ông vốn còn nho nhã bỗng chốc bùng nổ sát khí ngập trời, lan tràn khắp phòng học. Con gái của mình?! Con gái của Diệp Phùng ta đây ư? Bục giảng bằng gỗ hoa lê bỗng chốc bị anh đập bể tan tành. “Ahhhhhl” Tiếng hét thê lương vang vọng trời xanh. Người đàn ông bỏ mặc hết thảy, không nói một câu rời khỏi phòng học bằng tốc độ nhanh nhất. Cảnh tượng bất thình lình xảy ra khiến mọi người vốn đang cung kính nghe giảng đều đứng dậy. Ba mươi sáu người trong phòng học bao quát toàn bộ các lĩnh vực quân đội, chính trị, thương nghiệp, có chiến thần quyền lực một vùng, có ông trùm kinh doanh giàu có ngút trời, mỗi người đều là nhân vật quyền quý mà dậm chân một phát…
Chương 30
Thiên Sư Tái XuấtTác giả: T H ETruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1: Đế sư Diệp Phùng “Diệp Phùng, tôi van anh, cứu Thi Nguyệt với!” “Con gái anh sắp bị họ rút cạn máu tươi rồi!” “Van anh cứu con bé đi! Cứu con bé đi!” “Bọn tôi đang ở bệnh viện Từ Nhân thành phố Hướng Dương…” Điện thoại đột nhiên bị cắt ngang, không còn có giọng nói… “Đây… Đây là giọng của Tố Nghi?” Trên bục giảng, người đàn ông vốn còn nho nhã bỗng chốc bùng nổ sát khí ngập trời, lan tràn khắp phòng học. Con gái của mình?! Con gái của Diệp Phùng ta đây ư? Bục giảng bằng gỗ hoa lê bỗng chốc bị anh đập bể tan tành. “Ahhhhhl” Tiếng hét thê lương vang vọng trời xanh. Người đàn ông bỏ mặc hết thảy, không nói một câu rời khỏi phòng học bằng tốc độ nhanh nhất. Cảnh tượng bất thình lình xảy ra khiến mọi người vốn đang cung kính nghe giảng đều đứng dậy. Ba mươi sáu người trong phòng học bao quát toàn bộ các lĩnh vực quân đội, chính trị, thương nghiệp, có chiến thần quyền lực một vùng, có ông trùm kinh doanh giàu có ngút trời, mỗi người đều là nhân vật quyền quý mà dậm chân một phát… Chương 30: Hà Tố Nghi là kẻ trộm?Đêm nay, Hà Tố Nghỉ ngủ rất ngon. Chưachồng mà chửa, bị đuổi khỏi nhà, nuôi nấngcon gái chịu hết tủi nhục, nhưng cuối cùng vẫnkhổ tận cam lai, có ba yêu thương mình, cóchồng và con gái, dường như mọi khổ cực đềuđáng giá.Một đêm lặng lẽ trôi qua, chờ đến khi côthức dậy, mặt trời đã lên cao. Cô mặc quần áorời khỏi phòng, giọng nói ấm áp của DiệpPhùng vang lên: “Em dậy rồi à? Rửa mặt rồichuẩn bị ăn cơm đi.”Hà Tố Nghỉ ngẩng đầu nhìn thì thấy trênbàn cơm đã chuẩn bị bữa sáng thịnh soạn, ThiNguyệt đang cầm đồ ăn ăn ngấu nghiến.“Mấy món này… Đều là anh nấu à?” Hà TốNghi khó tin nhìn Diệp Phùng.“Ha ha, anh chỉ tùy ý làm thôi, không biếtem có thích hay không.”“Mẹ mau tới đây! Ba nấu cơm ngon lắm!”Thi Nguyệt không hề xấu hổ nịnh bợ DiệpPhùng.Hà Tố Nghỉ rửa mặt xong xuôi rồi ăn bữasáng, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn DiệpPhùng.“Sao vậy? Trên mặt anh có hoa à?”Giọng nói đùa giỡn vang lên. Hà Tố Nghiđỏ mặt, khẽ căn môi: “Không… Không có… Emchỉ hơi khó hiểu, hôm lễ cưới… Mấy người kiathật sự đều là học trò của anh sao?”Diệp Phùng cười: “Anh là giáo viên, họcđều từng ít nhiều gì được anh dạy bảo. Hômqua anh muốn cho em một lễ cưới long trọngnên mới nhờ họ ra mặt.Nghe vậy, Hà Tố Nghi đau lòng nhìn DiệpPhùng. Để giúp cô có thể diện, có lẽ DiệpPhùng cũng tốn không ít công sức mới nhờcác học trò ra mặt, không thì anh chỉ là mộtgiáo viên nho nhỏ, dựa vào chút tình nghĩathầy trò sao có thể tìm được nhiều người nhưvậy?“Người ta đều là nhân vật lớn địa vị cao,hôm qua rất nể mặt chúng ta, mặc dù chúng†a không thể giúp họ, nhưng anh nhất địnhphải ghi nhớ ân tình này, biết chưa?”Thấy Hà Tố Nghi hiểu nhầm, Diệp Phùngkhông giải thích nhiều. Chung quy thân phậncủa anh liên lụy quá lớn, sợ Hà Tố Nghỉ nhấtthời không chấp nhận được.“Ừ, đều nghe em.” Diệp Phùng cười đồng ý.Ăn cơm xong, Diệp Phùng kêu Hà Tố Nghị,đưa cho cô một tấm thẻ ngân hàng màu đen.Hà Tố Nghi khó hiểu: “Đây là cái gì?”Diệp Phùng cười nói: “Cuộc sống bìnhthường không có tiền gì làm gì được? Có câunói “chồng làm việc kiếm tiền, vợ chăm lo nhàcửa, đây là một chút tiền tiết kiệm của anhsau nhiều năm làm giáo viên, bây giờ đươngnhiên phải nộp cho vợ chứ.”Mặt Hà Tố Nghỉ đỏ như trái táo, rất đángyêu, nhẹ nhàng trợn trắng mắt nhìn anh: “Đồbẻm mép!Mặc dù nói vậy, nhưng ánh mắt cô vẫntràn đầy sung sướng, lập tức nhận thẻ ngânhàng. Đúng như Diệp Phùng nói, cuộc sốngtương lai còn rất dài, còn nhiều thứ cần dùngtiền, Diệp Phùng làm vậy chứng tỏ anh thật sựquan tâm tới gia đình này. Nghĩ vậy, cô càngthấy ngọt ngào, đồng thời tràn đầy hy vọng vềcuộc sống sau này. Cô cẩn thận cất tấm thẻvào túi xách, sau đó nói: “Vậy thì em sẽ giữthẻ cho anh, dù gì Thi Nguyệt cũng sắp đếntuổi đi học rồi, sau này còn nhiều cái cần dùngtiên.Diệp Phùng cười ấm áp: “Ừ, em cứ quyếtđịnh đi.”“Diệp Phùng, anh ở nhà chăm sóc ThiNguyệt, em đi chợ mua ít đồ ăn.”Đối với Hà Tố Nghi mà nói, đã làm vợ thìviệc mua đồ ăn nấu cơm, chăm lo cho giađình trở thành bổn phận của mình. Cô ra khỏinhà, sờ lên ví tiền, chỉ còn mấy chục ngàn tiềnmặt. Nghĩ tới nơi như chợ trời thì chủ yếu làtrả bằng tiền mặt, cô bèn ghé qua chỗ khác,đến ngân hàng gần đó.Hôm nay ngân hàng rất đông người, côxếp hàng rất lâu mới tới lượt mình.“Cô muốn làm thủ tục gì?” Hà Tố Nghi vừangồi lên ghế, giọng nói không kiên nhẫn củanhân viên ngân hàng vang lên.“Rút tiền.”“Rút tiền?” Nhân viên ngân hàng sửng sốt,sau đó bất mãn nói: “Rút tiền mà không biếtrút ở máy ATM hả?”Hà Tố Nghỉ hơi xấu hổ. Cô không biết DiệpPhùng cho mình bao nhiêu tiền, cũng khôngtính sử dụng. Trong thẻ của cô vẫn còn mấytrăm ngàn, hơn nữa có số lẻ, máy ATM chỉ rútđược tiền chẵn, còn tiền lẻ thì không rút được.Thấy vậy, nhân viên ngân hàng lập tức biếtcô túng quân, vẻ mặt trở nên khinh thường.Trông mặt mũi còn rất xinh đẹp, không ngờ lạilà tên nghèo kiết xác.“Lấy thẻ ra đây.”Hà Tố Nghỉ vội lấy thẻ ngân hàng củamình từ trong túi xác, ngượng ngùng cúi đầu:“Đều… Đều rút hết.”Nhân viên khinh miệt nhận thẻ, song khithấy hoa văn ngũ trảo kim long trên thẻ đen,cậu ta trợn tròn mắt, tay run lên suýt nữa némtấm thẻ đi.“Cô… Cô vừa nói gì? Rút hết tiền ư?”Hà Tố Nghi ngượng ngùng gật đầu. Người†rưởng thành mà còn tới ngân hàng lấy tiền lẻthì đúng là rất xấu hổ.“Cô… Cô chờ một chút!” Nói xong, cậu takhông chờ Hà Tố Nghi kịp phản ứng thì đãchạy vào văn phòng giám đốc.“Giám đốc! Giám đốc! Không tốt!”Giám đốc đang ôm nữ nhân viên xinh đẹpvừa nhậm chức, đang định ra tay thì bỗng cóngười xông vào, hắn ta lập tức giận dữ măng:“Cậu không biết gõ cửa hả?! Luống ca luốngcuống, còn ra thể thống gì! Cút ra ngoài rồi gõcửa vào cho tôi!”Nhân viên nuốt nước miếng, không để ýgiám đốc răn dạy, run rẩy đưa thẻ đen: “Vừarồi có một khách hàng nói… nói muốn rút hếttiền trong thẻ đenGiám đốc thờ ơ liếc nhìn, sau đó suýt nữatrừng lồi mắt. Hắn ta đẩy nữ nhân viên tronglòng ra, cầm thẻ đen nhìn qua nhìn lại. Khôngnhầm được, đây chính là thẻ Rồng Vàng ChíTôn mà ngân hàng thế giới cùng nhau tuyênbố, mức tiền tích trữ thấp nhất cao tới 1.500 tỷđồng! Hơn nữa đây là loại thẻ mà tổng giámđốc của ngân hàng thế giới chuyên làm chocác nhân vật lớn, đừng nói là thành phốHướng Dương nho nhỏ này, cho dù là trongphạm vi cả nước cũng chỉ có mấy người nhậnđược loại thẻ này thôi!Rút hết tiền ư? Lấy hết toàn bộ tiền mặtcủa các ngân hàng ở thành phố Hướng Dươngcũng không đủ mức thấp nhất trong thẻ này!Nhưng ngay sau đó, hắn ta mau chóng tỉnhtáo lại, hỏi: “Khách hàng cầm thẻ này là ngườinhư thế nào?”“Là một cô gái rất xinh đẹp, nhưng ăn mặcgiản dị, không có bất cứ trang sức, nhìn khônggiống như người giàu. Quan trọng là ngườinắm giữ loại thẻ này, ai không phải là nhân vật†ầm cỡ thế giới? Sao có thể đích thân tới ngânhàng xếp hàng rút tiền mặt?”Giám đốc chợt hiểu: “Ý cậu là…”“Giám đốc, tôi nghỉ ngờ tấm thẻ này khôngphải do cô ta nhặt được, mà là..” Cậu takhông nói “ăn trộm”, nhưng vẻ mặt đã rất rõ ràng.Giám đốc gật đầu, càng nghĩ càng thấyđúng, lập tức đập bàn: “Dám ăn trộm thứ này,đúng là gan lớn bằng trời! Lập tức kêu bảo vệkhống chế cô tai”Hà Tố Nghi chờ ở trước quầy thật lâu màkhông thấy ai, không khỏi thấy là lạ, sao đi lâuvậy mà chưa quay về? Chẳng lẽ mức sống bâygiờ đã cao đến mức ngân hàng cũng khôngdự trữ tiền lẻ? Cô đang nghĩ vậy thì bỗng haingười đàn ông cao to xuất hiện bên cạnhmình, lạnh lùng nhìn cô: “Đứng lên! Đi theochúng tôi một chuyến
Chương 30: Hà Tố Nghi là kẻ trộm?
Đêm nay, Hà Tố Nghỉ ngủ rất ngon. Chưa
chồng mà chửa, bị đuổi khỏi nhà, nuôi nấng
con gái chịu hết tủi nhục, nhưng cuối cùng vẫn
khổ tận cam lai, có ba yêu thương mình, có
chồng và con gái, dường như mọi khổ cực đều
đáng giá.
Một đêm lặng lẽ trôi qua, chờ đến khi cô
thức dậy, mặt trời đã lên cao. Cô mặc quần áo
rời khỏi phòng, giọng nói ấm áp của Diệp
Phùng vang lên: “Em dậy rồi à? Rửa mặt rồi
chuẩn bị ăn cơm đi.”
Hà Tố Nghỉ ngẩng đầu nhìn thì thấy trên
bàn cơm đã chuẩn bị bữa sáng thịnh soạn, Thi
Nguyệt đang cầm đồ ăn ăn ngấu nghiến.
“Mấy món này… Đều là anh nấu à?” Hà Tố
Nghi khó tin nhìn Diệp Phùng.
“Ha ha, anh chỉ tùy ý làm thôi, không biết
em có thích hay không.”
“Mẹ mau tới đây! Ba nấu cơm ngon lắm!”
Thi Nguyệt không hề xấu hổ nịnh bợ Diệp
Phùng.
Hà Tố Nghỉ rửa mặt xong xuôi rồi ăn bữa
sáng, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Diệp
Phùng.
“Sao vậy? Trên mặt anh có hoa à?”
Giọng nói đùa giỡn vang lên. Hà Tố Nghi
đỏ mặt, khẽ căn môi: “Không… Không có… Em
chỉ hơi khó hiểu, hôm lễ cưới… Mấy người kia
thật sự đều là học trò của anh sao?”
Diệp Phùng cười: “Anh là giáo viên, học
đều từng ít nhiều gì được anh dạy bảo. Hôm
qua anh muốn cho em một lễ cưới long trọng
nên mới nhờ họ ra mặt.
Nghe vậy, Hà Tố Nghi đau lòng nhìn Diệp
Phùng. Để giúp cô có thể diện, có lẽ Diệp
Phùng cũng tốn không ít công sức mới nhờ
các học trò ra mặt, không thì anh chỉ là một
giáo viên nho nhỏ, dựa vào chút tình nghĩa
thầy trò sao có thể tìm được nhiều người như
vậy?
“Người ta đều là nhân vật lớn địa vị cao,
hôm qua rất nể mặt chúng ta, mặc dù chúng
†a không thể giúp họ, nhưng anh nhất định
phải ghi nhớ ân tình này, biết chưa?”
Thấy Hà Tố Nghi hiểu nhầm, Diệp Phùng
không giải thích nhiều. Chung quy thân phận
của anh liên lụy quá lớn, sợ Hà Tố Nghỉ nhất
thời không chấp nhận được.
“Ừ, đều nghe em.” Diệp Phùng cười đồng ý.
Ăn cơm xong, Diệp Phùng kêu Hà Tố Nghị,
đưa cho cô một tấm thẻ ngân hàng màu đen.
Hà Tố Nghi khó hiểu: “Đây là cái gì?”
Diệp Phùng cười nói: “Cuộc sống bình
thường không có tiền gì làm gì được? Có câu
nói “chồng làm việc kiếm tiền, vợ chăm lo nhà
cửa, đây là một chút tiền tiết kiệm của anh
sau nhiều năm làm giáo viên, bây giờ đương
nhiên phải nộp cho vợ chứ.”
Mặt Hà Tố Nghỉ đỏ như trái táo, rất đáng
yêu, nhẹ nhàng trợn trắng mắt nhìn anh: “Đồ
bẻm mép!
Mặc dù nói vậy, nhưng ánh mắt cô vẫn
tràn đầy sung sướng, lập tức nhận thẻ ngân
hàng. Đúng như Diệp Phùng nói, cuộc sống
tương lai còn rất dài, còn nhiều thứ cần dùng
tiền, Diệp Phùng làm vậy chứng tỏ anh thật sự
quan tâm tới gia đình này. Nghĩ vậy, cô càng
thấy ngọt ngào, đồng thời tràn đầy hy vọng về
cuộc sống sau này. Cô cẩn thận cất tấm thẻ
vào túi xách, sau đó nói: “Vậy thì em sẽ giữ
thẻ cho anh, dù gì Thi Nguyệt cũng sắp đến
tuổi đi học rồi, sau này còn nhiều cái cần dùng
tiên.
Diệp Phùng cười ấm áp: “Ừ, em cứ quyết
định đi.”
“Diệp Phùng, anh ở nhà chăm sóc Thi
Nguyệt, em đi chợ mua ít đồ ăn.”
Đối với Hà Tố Nghi mà nói, đã làm vợ thì
việc mua đồ ăn nấu cơm, chăm lo cho gia
đình trở thành bổn phận của mình. Cô ra khỏi
nhà, sờ lên ví tiền, chỉ còn mấy chục ngàn tiền
mặt. Nghĩ tới nơi như chợ trời thì chủ yếu là
trả bằng tiền mặt, cô bèn ghé qua chỗ khác,
đến ngân hàng gần đó.
Hôm nay ngân hàng rất đông người, cô
xếp hàng rất lâu mới tới lượt mình.
“Cô muốn làm thủ tục gì?” Hà Tố Nghi vừa
ngồi lên ghế, giọng nói không kiên nhẫn của
nhân viên ngân hàng vang lên.
“Rút tiền.”
“Rút tiền?” Nhân viên ngân hàng sửng sốt,
sau đó bất mãn nói: “Rút tiền mà không biết
rút ở máy ATM hả?”
Hà Tố Nghỉ hơi xấu hổ. Cô không biết Diệp
Phùng cho mình bao nhiêu tiền, cũng không
tính sử dụng. Trong thẻ của cô vẫn còn mấy
trăm ngàn, hơn nữa có số lẻ, máy ATM chỉ rút
được tiền chẵn, còn tiền lẻ thì không rút được.
Thấy vậy, nhân viên ngân hàng lập tức biết
cô túng quân, vẻ mặt trở nên khinh thường.
Trông mặt mũi còn rất xinh đẹp, không ngờ lại
là tên nghèo kiết xác.
“Lấy thẻ ra đây.”
Hà Tố Nghỉ vội lấy thẻ ngân hàng của
mình từ trong túi xác, ngượng ngùng cúi đầu:
“Đều… Đều rút hết.”
Nhân viên khinh miệt nhận thẻ, song khi
thấy hoa văn ngũ trảo kim long trên thẻ đen,
cậu ta trợn tròn mắt, tay run lên suýt nữa ném
tấm thẻ đi.
“Cô… Cô vừa nói gì? Rút hết tiền ư?”
Hà Tố Nghi ngượng ngùng gật đầu. Người
†rưởng thành mà còn tới ngân hàng lấy tiền lẻ
thì đúng là rất xấu hổ.
“Cô… Cô chờ một chút!” Nói xong, cậu ta
không chờ Hà Tố Nghi kịp phản ứng thì đã
chạy vào văn phòng giám đốc.
“Giám đốc! Giám đốc! Không tốt!”
Giám đốc đang ôm nữ nhân viên xinh đẹp
vừa nhậm chức, đang định ra tay thì bỗng có
người xông vào, hắn ta lập tức giận dữ măng:
“Cậu không biết gõ cửa hả?! Luống ca luống
cuống, còn ra thể thống gì! Cút ra ngoài rồi gõ
cửa vào cho tôi!”
Nhân viên nuốt nước miếng, không để ý
giám đốc răn dạy, run rẩy đưa thẻ đen: “Vừa
rồi có một khách hàng nói… nói muốn rút hết
tiền trong thẻ đen
Giám đốc thờ ơ liếc nhìn, sau đó suýt nữa
trừng lồi mắt. Hắn ta đẩy nữ nhân viên trong
lòng ra, cầm thẻ đen nhìn qua nhìn lại. Không
nhầm được, đây chính là thẻ Rồng Vàng Chí
Tôn mà ngân hàng thế giới cùng nhau tuyên
bố, mức tiền tích trữ thấp nhất cao tới 1.500 tỷ
đồng! Hơn nữa đây là loại thẻ mà tổng giám
đốc của ngân hàng thế giới chuyên làm cho
các nhân vật lớn, đừng nói là thành phố
Hướng Dương nho nhỏ này, cho dù là trong
phạm vi cả nước cũng chỉ có mấy người nhận
được loại thẻ này thôi!
Rút hết tiền ư? Lấy hết toàn bộ tiền mặt
của các ngân hàng ở thành phố Hướng Dương
cũng không đủ mức thấp nhất trong thẻ này!
Nhưng ngay sau đó, hắn ta mau chóng tỉnh
táo lại, hỏi: “Khách hàng cầm thẻ này là người
như thế nào?”
“Là một cô gái rất xinh đẹp, nhưng ăn mặc
giản dị, không có bất cứ trang sức, nhìn không
giống như người giàu. Quan trọng là người
nắm giữ loại thẻ này, ai không phải là nhân vật
†ầm cỡ thế giới? Sao có thể đích thân tới ngân
hàng xếp hàng rút tiền mặt?”
Giám đốc chợt hiểu: “Ý cậu là…”
“Giám đốc, tôi nghỉ ngờ tấm thẻ này không
phải do cô ta nhặt được, mà là..” Cậu ta
không nói “ăn trộm”, nhưng vẻ mặt đã rất rõ ràng.
Giám đốc gật đầu, càng nghĩ càng thấy
đúng, lập tức đập bàn: “Dám ăn trộm thứ này,
đúng là gan lớn bằng trời! Lập tức kêu bảo vệ
khống chế cô tai”
Hà Tố Nghi chờ ở trước quầy thật lâu mà
không thấy ai, không khỏi thấy là lạ, sao đi lâu
vậy mà chưa quay về? Chẳng lẽ mức sống bây
giờ đã cao đến mức ngân hàng cũng không
dự trữ tiền lẻ? Cô đang nghĩ vậy thì bỗng hai
người đàn ông cao to xuất hiện bên cạnh
mình, lạnh lùng nhìn cô: “Đứng lên! Đi theo
chúng tôi một chuyến
Thiên Sư Tái XuấtTác giả: T H ETruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1: Đế sư Diệp Phùng “Diệp Phùng, tôi van anh, cứu Thi Nguyệt với!” “Con gái anh sắp bị họ rút cạn máu tươi rồi!” “Van anh cứu con bé đi! Cứu con bé đi!” “Bọn tôi đang ở bệnh viện Từ Nhân thành phố Hướng Dương…” Điện thoại đột nhiên bị cắt ngang, không còn có giọng nói… “Đây… Đây là giọng của Tố Nghi?” Trên bục giảng, người đàn ông vốn còn nho nhã bỗng chốc bùng nổ sát khí ngập trời, lan tràn khắp phòng học. Con gái của mình?! Con gái của Diệp Phùng ta đây ư? Bục giảng bằng gỗ hoa lê bỗng chốc bị anh đập bể tan tành. “Ahhhhhl” Tiếng hét thê lương vang vọng trời xanh. Người đàn ông bỏ mặc hết thảy, không nói một câu rời khỏi phòng học bằng tốc độ nhanh nhất. Cảnh tượng bất thình lình xảy ra khiến mọi người vốn đang cung kính nghe giảng đều đứng dậy. Ba mươi sáu người trong phòng học bao quát toàn bộ các lĩnh vực quân đội, chính trị, thương nghiệp, có chiến thần quyền lực một vùng, có ông trùm kinh doanh giàu có ngút trời, mỗi người đều là nhân vật quyền quý mà dậm chân một phát… Chương 30: Hà Tố Nghi là kẻ trộm?Đêm nay, Hà Tố Nghỉ ngủ rất ngon. Chưachồng mà chửa, bị đuổi khỏi nhà, nuôi nấngcon gái chịu hết tủi nhục, nhưng cuối cùng vẫnkhổ tận cam lai, có ba yêu thương mình, cóchồng và con gái, dường như mọi khổ cực đềuđáng giá.Một đêm lặng lẽ trôi qua, chờ đến khi côthức dậy, mặt trời đã lên cao. Cô mặc quần áorời khỏi phòng, giọng nói ấm áp của DiệpPhùng vang lên: “Em dậy rồi à? Rửa mặt rồichuẩn bị ăn cơm đi.”Hà Tố Nghỉ ngẩng đầu nhìn thì thấy trênbàn cơm đã chuẩn bị bữa sáng thịnh soạn, ThiNguyệt đang cầm đồ ăn ăn ngấu nghiến.“Mấy món này… Đều là anh nấu à?” Hà TốNghi khó tin nhìn Diệp Phùng.“Ha ha, anh chỉ tùy ý làm thôi, không biếtem có thích hay không.”“Mẹ mau tới đây! Ba nấu cơm ngon lắm!”Thi Nguyệt không hề xấu hổ nịnh bợ DiệpPhùng.Hà Tố Nghỉ rửa mặt xong xuôi rồi ăn bữasáng, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn DiệpPhùng.“Sao vậy? Trên mặt anh có hoa à?”Giọng nói đùa giỡn vang lên. Hà Tố Nghiđỏ mặt, khẽ căn môi: “Không… Không có… Emchỉ hơi khó hiểu, hôm lễ cưới… Mấy người kiathật sự đều là học trò của anh sao?”Diệp Phùng cười: “Anh là giáo viên, họcđều từng ít nhiều gì được anh dạy bảo. Hômqua anh muốn cho em một lễ cưới long trọngnên mới nhờ họ ra mặt.Nghe vậy, Hà Tố Nghi đau lòng nhìn DiệpPhùng. Để giúp cô có thể diện, có lẽ DiệpPhùng cũng tốn không ít công sức mới nhờcác học trò ra mặt, không thì anh chỉ là mộtgiáo viên nho nhỏ, dựa vào chút tình nghĩathầy trò sao có thể tìm được nhiều người nhưvậy?“Người ta đều là nhân vật lớn địa vị cao,hôm qua rất nể mặt chúng ta, mặc dù chúng†a không thể giúp họ, nhưng anh nhất địnhphải ghi nhớ ân tình này, biết chưa?”Thấy Hà Tố Nghi hiểu nhầm, Diệp Phùngkhông giải thích nhiều. Chung quy thân phậncủa anh liên lụy quá lớn, sợ Hà Tố Nghỉ nhấtthời không chấp nhận được.“Ừ, đều nghe em.” Diệp Phùng cười đồng ý.Ăn cơm xong, Diệp Phùng kêu Hà Tố Nghị,đưa cho cô một tấm thẻ ngân hàng màu đen.Hà Tố Nghi khó hiểu: “Đây là cái gì?”Diệp Phùng cười nói: “Cuộc sống bìnhthường không có tiền gì làm gì được? Có câunói “chồng làm việc kiếm tiền, vợ chăm lo nhàcửa, đây là một chút tiền tiết kiệm của anhsau nhiều năm làm giáo viên, bây giờ đươngnhiên phải nộp cho vợ chứ.”Mặt Hà Tố Nghỉ đỏ như trái táo, rất đángyêu, nhẹ nhàng trợn trắng mắt nhìn anh: “Đồbẻm mép!Mặc dù nói vậy, nhưng ánh mắt cô vẫntràn đầy sung sướng, lập tức nhận thẻ ngânhàng. Đúng như Diệp Phùng nói, cuộc sốngtương lai còn rất dài, còn nhiều thứ cần dùngtiền, Diệp Phùng làm vậy chứng tỏ anh thật sựquan tâm tới gia đình này. Nghĩ vậy, cô càngthấy ngọt ngào, đồng thời tràn đầy hy vọng vềcuộc sống sau này. Cô cẩn thận cất tấm thẻvào túi xách, sau đó nói: “Vậy thì em sẽ giữthẻ cho anh, dù gì Thi Nguyệt cũng sắp đếntuổi đi học rồi, sau này còn nhiều cái cần dùngtiên.Diệp Phùng cười ấm áp: “Ừ, em cứ quyếtđịnh đi.”“Diệp Phùng, anh ở nhà chăm sóc ThiNguyệt, em đi chợ mua ít đồ ăn.”Đối với Hà Tố Nghi mà nói, đã làm vợ thìviệc mua đồ ăn nấu cơm, chăm lo cho giađình trở thành bổn phận của mình. Cô ra khỏinhà, sờ lên ví tiền, chỉ còn mấy chục ngàn tiềnmặt. Nghĩ tới nơi như chợ trời thì chủ yếu làtrả bằng tiền mặt, cô bèn ghé qua chỗ khác,đến ngân hàng gần đó.Hôm nay ngân hàng rất đông người, côxếp hàng rất lâu mới tới lượt mình.“Cô muốn làm thủ tục gì?” Hà Tố Nghi vừangồi lên ghế, giọng nói không kiên nhẫn củanhân viên ngân hàng vang lên.“Rút tiền.”“Rút tiền?” Nhân viên ngân hàng sửng sốt,sau đó bất mãn nói: “Rút tiền mà không biếtrút ở máy ATM hả?”Hà Tố Nghỉ hơi xấu hổ. Cô không biết DiệpPhùng cho mình bao nhiêu tiền, cũng khôngtính sử dụng. Trong thẻ của cô vẫn còn mấytrăm ngàn, hơn nữa có số lẻ, máy ATM chỉ rútđược tiền chẵn, còn tiền lẻ thì không rút được.Thấy vậy, nhân viên ngân hàng lập tức biếtcô túng quân, vẻ mặt trở nên khinh thường.Trông mặt mũi còn rất xinh đẹp, không ngờ lạilà tên nghèo kiết xác.“Lấy thẻ ra đây.”Hà Tố Nghỉ vội lấy thẻ ngân hàng củamình từ trong túi xác, ngượng ngùng cúi đầu:“Đều… Đều rút hết.”Nhân viên khinh miệt nhận thẻ, song khithấy hoa văn ngũ trảo kim long trên thẻ đen,cậu ta trợn tròn mắt, tay run lên suýt nữa némtấm thẻ đi.“Cô… Cô vừa nói gì? Rút hết tiền ư?”Hà Tố Nghi ngượng ngùng gật đầu. Người†rưởng thành mà còn tới ngân hàng lấy tiền lẻthì đúng là rất xấu hổ.“Cô… Cô chờ một chút!” Nói xong, cậu takhông chờ Hà Tố Nghi kịp phản ứng thì đãchạy vào văn phòng giám đốc.“Giám đốc! Giám đốc! Không tốt!”Giám đốc đang ôm nữ nhân viên xinh đẹpvừa nhậm chức, đang định ra tay thì bỗng cóngười xông vào, hắn ta lập tức giận dữ măng:“Cậu không biết gõ cửa hả?! Luống ca luốngcuống, còn ra thể thống gì! Cút ra ngoài rồi gõcửa vào cho tôi!”Nhân viên nuốt nước miếng, không để ýgiám đốc răn dạy, run rẩy đưa thẻ đen: “Vừarồi có một khách hàng nói… nói muốn rút hếttiền trong thẻ đenGiám đốc thờ ơ liếc nhìn, sau đó suýt nữatrừng lồi mắt. Hắn ta đẩy nữ nhân viên tronglòng ra, cầm thẻ đen nhìn qua nhìn lại. Khôngnhầm được, đây chính là thẻ Rồng Vàng ChíTôn mà ngân hàng thế giới cùng nhau tuyênbố, mức tiền tích trữ thấp nhất cao tới 1.500 tỷđồng! Hơn nữa đây là loại thẻ mà tổng giámđốc của ngân hàng thế giới chuyên làm chocác nhân vật lớn, đừng nói là thành phốHướng Dương nho nhỏ này, cho dù là trongphạm vi cả nước cũng chỉ có mấy người nhậnđược loại thẻ này thôi!Rút hết tiền ư? Lấy hết toàn bộ tiền mặtcủa các ngân hàng ở thành phố Hướng Dươngcũng không đủ mức thấp nhất trong thẻ này!Nhưng ngay sau đó, hắn ta mau chóng tỉnhtáo lại, hỏi: “Khách hàng cầm thẻ này là ngườinhư thế nào?”“Là một cô gái rất xinh đẹp, nhưng ăn mặcgiản dị, không có bất cứ trang sức, nhìn khônggiống như người giàu. Quan trọng là ngườinắm giữ loại thẻ này, ai không phải là nhân vật†ầm cỡ thế giới? Sao có thể đích thân tới ngânhàng xếp hàng rút tiền mặt?”Giám đốc chợt hiểu: “Ý cậu là…”“Giám đốc, tôi nghỉ ngờ tấm thẻ này khôngphải do cô ta nhặt được, mà là..” Cậu takhông nói “ăn trộm”, nhưng vẻ mặt đã rất rõ ràng.Giám đốc gật đầu, càng nghĩ càng thấyđúng, lập tức đập bàn: “Dám ăn trộm thứ này,đúng là gan lớn bằng trời! Lập tức kêu bảo vệkhống chế cô tai”Hà Tố Nghi chờ ở trước quầy thật lâu màkhông thấy ai, không khỏi thấy là lạ, sao đi lâuvậy mà chưa quay về? Chẳng lẽ mức sống bâygiờ đã cao đến mức ngân hàng cũng khôngdự trữ tiền lẻ? Cô đang nghĩ vậy thì bỗng haingười đàn ông cao to xuất hiện bên cạnhmình, lạnh lùng nhìn cô: “Đứng lên! Đi theochúng tôi một chuyến