Trong biệt thự tràn ngập khí thế, Du Ánh Tuyết mới tắm xong, mái tóc của cô còn ẩm ướt, ngồi khoanh chân làm tổ trên ghế sofa xem TV. Lúc đang xem tivi tới thất thần, bỗng nhiên tất cả người giúp việc trong biệt thự vội vã chạy ra, vẻ mặt mọi người đều căng thẳng. Du Ánh Tuyết quay đầu thấy vẻ mặt mọi người, lập tức hiểu rõ là có chuyện gì. Trong miệng ngậm một quả nho còn chưa kịp nuốt xuống, thì tắt TV luôn, đứng dậy rời khỏi ghế sofa muốn lên trên tầng. Nhưng mà… Đã không kịp. Cửa trong biệt thự được người ta kéo từ bên trong. “Chào mừng ngày trở về. ”Ngay ngắn chỉnh tề, giọng nói cung kính lập tức vang lên, tràn ngập khí thế. Người đàn ông được nghênh đón với chiến trận lớn, thân hình thẳng tắp, cao khoảng một mét tám mươi lăm. Dưới sự vây quanh của mọi người, người đàn ông ăn mặc nghiêm chỉnh chậm rãi bước tới. Trên gương mặt tuấn tú cương nghị, cũng không có quá nhiều biểu cảm. Chỉ nhìn một lượt xung quanh, lập tức dời mắt nhìn Du Ánh Tuyết đang đứng thẳng không cử động trong…
Chương 24: Ra Sức Chõng Cự
Mối Tình Của Vị Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: AutumnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong biệt thự tràn ngập khí thế, Du Ánh Tuyết mới tắm xong, mái tóc của cô còn ẩm ướt, ngồi khoanh chân làm tổ trên ghế sofa xem TV. Lúc đang xem tivi tới thất thần, bỗng nhiên tất cả người giúp việc trong biệt thự vội vã chạy ra, vẻ mặt mọi người đều căng thẳng. Du Ánh Tuyết quay đầu thấy vẻ mặt mọi người, lập tức hiểu rõ là có chuyện gì. Trong miệng ngậm một quả nho còn chưa kịp nuốt xuống, thì tắt TV luôn, đứng dậy rời khỏi ghế sofa muốn lên trên tầng. Nhưng mà… Đã không kịp. Cửa trong biệt thự được người ta kéo từ bên trong. “Chào mừng ngày trở về. ”Ngay ngắn chỉnh tề, giọng nói cung kính lập tức vang lên, tràn ngập khí thế. Người đàn ông được nghênh đón với chiến trận lớn, thân hình thẳng tắp, cao khoảng một mét tám mươi lăm. Dưới sự vây quanh của mọi người, người đàn ông ăn mặc nghiêm chỉnh chậm rãi bước tới. Trên gương mặt tuấn tú cương nghị, cũng không có quá nhiều biểu cảm. Chỉ nhìn một lượt xung quanh, lập tức dời mắt nhìn Du Ánh Tuyết đang đứng thẳng không cử động trong… Qua loa, dứt khoát, không phải đang trưngcầu ý kiến của cô mà chính là đang ra lệnhCô không nhúc nhích, trong lòng xoắn xuýt, dùsao cô cũng là người có da mặt mỏngTừ sau tối hôm nay, sau khi nghe thấy nhữnglời khó hiếu kia của chú tư, trong thời gian ngắn,cô thật sự không có cách nào ở chung một phòngvới anh, nhất là vừa rồi trong đầu cô xuất hiện haitừ kia, Du Ảnh Tuyết càng bị dọa sợ không nhẹAnh lại không để ý đến cô, đi đến từng giásách, vẫn đang lựa chọn sách, một lúc lâu, anhbông nhiên từ trong sách ngấng đầu lên, nghiêmkhắc nhìn chăm chẳắm vào cô: “Học đi!”Còn nghiêm khắc hơn cả cha ruộtVì thế, người như vậy, làm sao có thế đang tántính với cô chứ?Du Ảnh Tuyết nghĩ như thể, lè lưỡi, trong nháymắt, trong lòng cô cảm thấy tự nhiên hơn không ítVì thế ở trong phòng làm việc, ai làm việc củangười đóDu Ảnh Tuyết ngồi ở trên bàn làm bài tập, KiêuPhong Khang dựa người vào giá sách để đọcsáchThời gian giỗng như đang dừng lại, trongkhông khí đều là hơi thở an tĩnhNhiều lần, Du Ảnh Tuyết không nhịn được, ánhmắt liếc thoáng qua anh.Từ góc độ của cô chỉ cóthế thấy được sườn mặt của anh, đường nét trênqương mặt anh rất hoàn mỹ, góc cạnh rõ rànggiống như một tác phẩm điêu khắc.Du Ánh Tuyếtkhông nhịn được sinh ra hiếu kỳ, một người đànông đẹp trai như vậy, lại có tiên, đã hơn 30 tuổi rồi,sao anh còn chưa lập gia đình? Là vì cô Tô HoàngQuyên không chỉnh phục được anh ư?Cũng không biết, người đàn ông như thế,tương lai sẽ bị người phụ nữ nào chỉnh phụcCô suy nghĩ miên man, lúc lần thứ tư cô quayđầu lại nhìn anh, anh bông nhiên đóng sách lại,ngãng đầu, đối diện với ánh mắt của cô: “Đẹp traikhông?”Du Ảnh Tuyết quản báchNgười này sao lại tự luyễn như thế“Thật ra cháu chỉ muốn xin giúp đỡ” Cô qualoa tìm cớ, nhưng lời này cũng là thật: “Có một đềtoán, cháu không biết làm ”Kiều Phong Khang đế sách xuống, sải bước điđếnCô ngôi, anh đứng, anh rất cao, đem đến mộtbóng mờ, giống như một tấm lưới dày đặc, vây côbên trong“Đề nào?” Anh hỏi, người hơi cúi xuõng, mộttay chống đỡ bên cạnh cô“Chính là đề này, rất khó, cháu sắp nghĩ nát ócrồi” Cô uế oải cầm bút chỉ vào trong sách, tay kiađánh vào đầu mìnhKiều Phong Khang nhíu mày, che ở trên đầucô, ngăn cán hành vi tự ngược của cô: “Khôngcho phép cháu tự ngược như thế, càng đánh càngngõc”Nhịp tìm không khỏi đập nhanh hơn, bêntrong hơi thở còn có thể cảm nhận mùi hươngđặc trưng của người đàn ôngCô vô thức thu tay lại, bu môi nói: “Thật sự rấtkhó, chú chưa chắc đã làm được”“Đưa bút cho tôi ”Du Ảnh Tuyết ngoan ngoãn nghe theo lời anh,đưa bút và nháp đếnAnh cúi người xuống bàn giải đề, Du ẢnhTuyết lập tức cấn thận nhìnSau khi tắm xong, mùi hương thơm ngát trênngười cô quấn quanh chóp mũi của anh, khóemắt anh nhìn qương mặt xinh đẹp, hôn nhiên chỉcách mình có mãy centimet, lúc này cô vẫn khônghề hay biết, khoảng cách lúc này giữa hai ngườinhư thế nào, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn vàoTổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồingòi bút của anhẢnh mắt anh lơ đãng nhìn xuống dướiCô mặc một bộ quãn áo ngủ mỏng manh, đơngiản, ở khoảng cách gần như thế, cố áo trượtxuống thấp, lại cộng thêm tư thế của anh từ trêncao nhìn xuống, trong áo ngủ là cảnh sắc đã hoàntoàn nảy nở, lại chưa ai khai phá, trắng như tuyết,nhất thời đập vào mắt anhKiêu Phong Khang cau mày, cả người khônóng khó có thế an tínhCô nhóc không sợ chết này, thế mà bên trongáo ngủ lại trống trơn, không mặc gì“Chú ba, chú cũng không làm được à?” Nhìnthấy anh dừng bút, cô cho rằng anh không giảiđượcSắc mặt Kiêu Phong Khang rất khó coi“Lấy chăn mỏng trên ghế sofa đến đây”“Hả? Đế làm gì?” Cô cảm thấy kỳ lạ, nhưngnghiêng người cầm lên đưa cho anhngòi bút của anhẢnh mắt anh lơ đãng nhìn xuống dướiCô mặc một bộ quần áo ngủ móng manh, đơngiản, ở khoảng cách gần như thế, cố áo trượtxuỗng thấp, lại cộng thêm tư thế của anh từ trêncao nhìn xuống, trong áo ngủ là cảnh sắc đã hoàntoàn nảy nở, lại chưa ai khai phá, trắng như tuyết,nhất thời đập vào mắt anhKiều Phong Khang cau mày, cả người khônóng khó có thế an tĩnhCô nhóc không sợ chết này, thế mà bên trongáo ngủ lại trống trơn, không mặc gì“Chú ba, chú cũng không làm được à?” Nhìnthấy anh dừng bút, cô cho rằng anh không giảiđượcSắc mặt Kiều Phong Khang rất khó coi“Lấy chăn mỏng trên ghế sofa đến đây”“Hả? Đế làm gì?” Cô cảm thấy kỳ lạ, nhưngnghiêng người cầm lên đưa cho anh“Khoác lên trên vai” Kiêu Phong Khang khôngnhận, chỉ ra lệnh như thế, sau đấy lại tiếp tục cúiđầu giải đề, nhưng rất khó tập trung.Trong đầuanh đều là dáng vẻ quyến rũ của cô nhóc này, rấtmệt mỏi“Khoác cái này lên vai?” Du Ảnh Tuyết cảmthấy anh rất kỳ quái: “Chú ba à, hiện tại nhiệt độ ởbên ngoài là 30 đó ”Ngày hè nóng nực, khoác chăn lông… Chú bamuốn cô bị phát sốt à?Ném chăn sang một bên, cô không để ý đến,chuyên tâm nhìn đề.Kiều Phong Khang cúi đầuxuống, nơi đó trắng như tuyết, khiến anh khô nóngđến mức nối giận, gầm lên: “Bảo cháu khoác lênthì nhanh khoác lên, nói nhiều như thế làm gì?”Du Ảnh Tuyết bị anh quát đến mức sửng sốt,giương mắt, ánh mắt có phần hoảng sợ nhìn anh,thấy sắc mặt anh rất khó coi, cô cấn thận cầm lạichăn lông trong tay, nhưng thật sự rất nóng, côãm ức nói: “Chú ba, thật sự rất nóng”Cô nóng, Kiều Phong Khang lại càng nónghơnAnh không thể nhịn được nữa, ném bút đi,nhãc cô từ trên ghế lênBàn tay anh n*ng m*ng cô lên, dễ dàng ômcô ngồi trên bản làm việc, để cho cô nhìn thắngvào mắt mìnhCòn chưa chờ cô lấy lại tinh thân, không nóigì, từ dưới vạt áo ngủ của cô, bàn tay nóng rựccủa anh tham lam đi vào, dùng sức xâm chiếm,một bền hung dữ nói: “Ø trước mặt tôi lại khôngmặc gì bên trong, cô muốn làm gì, hả?”Giọng nói của anh trầm thấp, đôi môi mỏnggợi cảm của anh nói ra từng chữ đều là chí mạng,âm cuối kéo dài, mang theo vài phần mập mờTrong lòng bàn tay anh là cơ thế hoàn mỹ củacô, khiến trong nháy mắt, hơi thở của anh trở nêndồn dập, giọng điệu không cầm giữ được, đốigiọngột người đàn ông 30 tuõi, đối với anh mànói, thân thế phụ nữ đã sớm không còn gì mới là,nhưng cô nhóc nàyGiờ phút này đây, chỉ sợ anh không cần làm gì,cứ như thế nắm giữ lấy một bên đắy đà của cô,đã khiến cho anh muôn ngừng mà không đượcRất muốn có được càng nhiêu hơnMột giây, hai giâyĐến giây thứ ba, cuõi cùng Du Ảnh Tuyết cũnglấy lại được tỉnh thân.Trong đầu cô “ong” mộttiếng, cảm thấy choáng váng, có lẽ là vì cảm giácbị nhục nhã, mặt cô đó bừng, không còn gì đế nói,chỉ liêu mạng giãy dụa đấy người đàn ông ở trướcmặt raGiống như trước mắt chính là một kẻ cầm thủVội vàng không kịp chuãn bị, Kiêu PhongKhang đột nhiên bị đấy đến mức lùi lại phía saumột bước, Du Ảnh Tuyết thở hốn hến, gần như làlập tức từ trên mặt bàn trượt xuống, cất bướcmuốn chạyNgười đàn ông cau mày, nghiêm mặt, giữ chặtlẫy cõ tay cô, hơi dùng lực, cả người cô bị anh thôlô kéo vệSức lực của anh không nhỏ, mông của cô đậpmạnh vào mép bàn, trong lúc hỗn loạn, áo của côbị bung mất hai cúc, cảnh xuân trước ngực nhưấn như hiệnDu Ảnh Tuyết càng bị dọa cho sợ hãi, khôngbiết là do quá đau, hay là bị hành động của anhdọa sợ, Du Ảnh Tuyết e ngại níu chặt cố áo ngủcủa mình, vành mắt đỏ lên, nước mắt chảy xuống“Anh… Anh muốn làm gì?” Du Ảnh Tuyết hungdữ trừng mắt nhìn anh, nghẹn ngào hỏi, trên ngựcgiõng như còn lưu lại nhiệt độ trên lòng bàn taycủa anh, nóng đến mức làm cho cô sợ hãiTrong mắt của cô mang theo cảnh giác và đềphòng, khiến trái tìm anh như bị siết chặt, bị đaođâm trúng, đáy mắt lướt qua bi thương, sức lựctrên tay không khỏi càng lúc càng nặngNhiêu năm như thê, sợ dọa đến cô, cho nênanh đau khố kiêm chế, ấn nhắn, nhưng giờ phútnày, ở trong mắt cô, anh chính là cầm thúẢnh mắt Kiêu Phong Khang u ám, nhìn chắmchãm vào đôi mắt đắm lệ của cô: “Khóc cái gì?”Không hỏi còn tốt, anh vừa hỏi, Du Ảnh Tuyếtcàng khóc nức nở, gương mặt nhỏ nhắn lập tứcgiỗng như con mèo mướp phải chịu ấm ức lớnNước mắt của cô giống như đánh mạnh vàotim Kiều Phong Khang, trong lúc nhất thời khiếntrong lòng anh bực bội, đưa tay ra, muôn nângmặt cô lên, nhưng anh vừa mới chạm vào cô, DuAnh Tuyết giõng như chim sợ cành cong, nhanhchóng lùi lại một bước, gần như lùi đến bàn làmviệc, hoảng hốt nghiêng mặt sang một bên khác“Không cho phép anh chạm vào tôi, tôi là vợchưa cưới của Minh Đức” Cô nghẹn ngào quátlên, nhắc nhớ người đàn ông trước mặt về sự thậtnày, giống như chỉ chậm một giây, mình sẽ bị anhcợt nháhưng thật ra, anh chí muôn giúp cô lau sạchnước mắt mà thôiChỉ đơn giản như thếTay của anh cứng đờ trên không trungLòng bàn tay trông rông, nắm chặt lại, đều làkhông khiAnh nhìn thoáng qua tay mình, ánh mắt càngâm trầm, anh không nói gì, mà chính là cưỡng épgiữ cảm cô, không cho phép cô né tránhCô không muốn cho anh chạm vào, anh muốnngày ngày đều chạm vào cô, nhất là, cô khôngnên nhắc nhớ anh, cô thuộc về Kiêu Minh Đức,nhiêu năm như thế, điêu anh vẫn luôn canh cánhtrong lòng chính là thân phận này của cô“Kiêu Phong Khang, hôm nay, nếu như anhdám làm di tôi, anh… Anh thật sự là một tên biếnthái!” Cô dùng sức giãy dụa, nhưng không thế nàotránh thoát khỏi tay anhCô sợ hãi, từ từ nhắm mắt lại, giọng nói runrun, giỗng như bằng bất cứ giá nào, gầm lênTrong đầu hiện lên một vài tin tức hot đượctruyền thông đăng tải, bậc cha chú xuống tay vớicon cháu mình, điều này càng khiến người cô corúm lạiGân xanh trên trán Kiêu Phong Khang nối lên,ngón tay dính nước mắt của cô hơi căng lên, vừađịnh thu lại, đột nhiên giữ lấy mặt cô, nâng lênCăn răng: “Cô thử lặp lại một lần nữa xem!”b**n th**?Nhiều năm như thế, anh che giấu tất cả nỗilòng, lúc này lại bị cô nói ra thành hai chữ gay gắtnhư vậy, tim đau đớn, thậm chí là không cam lòngNhững năm này, anh tự nhận mình là cứngđầu cứng cõ, không ai làm gì được anhNhưng lại gặp phải cô, từ đó cô chính là uyh**p của anh, là vũ khí có thế làm tốn thươngđược anhDu Ảnh Tuyết hít sâu một hơi: “Tôi nói gì saisao? Vừa rồi anh định làm gì, trong lòng anh rất rõràng..” Hành vi vừa rôi, không phải b**n th** thì làgì?Anh hừ lạnh một tiếng: “s* s**ng cô?”“Anh..” Cô tức giận đến mức nghẹn họng,gương mặt nhỏ nhắn lúc đỏ lúc trắng, làm ra loạichuyện kia, anh thế mà còn có mặt mũi nói đúnglý hợp tình như vậyAnh là người lớn, đối với cô nhỏ hơn anh 12tuổi, sao anh có thế không biết liêm sỉ như vậy?“Anh… Đồ b**n th**!” Cô vừa sợ vừa tức, mắnganhKiêu Phong Khang nheo mắt lại, ánh mắt trànngập nguy hiếm, một tay giữ chặt lấy eo cô, kéocô lại gân mình: “Cô luôn miệng mắng tôi là biếnthái, nếu như hôm nay tôi không có hành độngphù hợp với hai chữ “b**n th**” này, có phải làđáng tiếc?”Ở khoảng cách rất gần, hơi thở trên người đànông rất chí mạng, từng chữ mà anh nói ra đềuấn dây thần kinh của Du Ảnh Tuyết căng cứng,chuông báo động trong lòng cô không ngừngvang lên.Bởi vì vừa trải qua giãy dụa, áo choàng ngủcủa anh đã lộ ra một phần lớn, cơ ngực gợi cảm,áo ngủ của cô cũng trượt xuống, hai người kề sátnhau như thế, gân như là da chạm daNóng đến mức trên người Du Ảnh Tuyết đốmồ hôiNhất là trong lúc giãy dụa, n** m*m m** củacô ma sát với lồng ngực rắn chắc của anh, càngkích một cảm xúc khó hiếu trong côRất lạ lắm, khiến cô cảm thấy hơi xấu hốCô càng thêm sợ hãi, giống như phía trước làvực thắmNghĩ đến đây, cô càng thêm ra sức giãy dụaKiêu Phong Khang đâu chịu được loại tra tấnnày.Anh rên lên một tiếng đau đớn, giữ lấy cảmdưới của cô, nhìn vào đôi môi đỏ quật cường lạiyếu ớt của cô, hung ác cắnLúc hàm răng chạm vào môi cô, sau đó,mạnh mẽ hôn lên.
Qua loa, dứt khoát, không phải đang trưng
cầu ý kiến của cô mà chính là đang ra lệnh
Cô không nhúc nhích, trong lòng xoắn xuýt, dù
sao cô cũng là người có da mặt mỏng
Từ sau tối hôm nay, sau khi nghe thấy những
lời khó hiếu kia của chú tư, trong thời gian ngắn,
cô thật sự không có cách nào ở chung một phòng
với anh, nhất là vừa rồi trong đầu cô xuất hiện hai
từ kia, Du Ảnh Tuyết càng bị dọa sợ không nhẹ
Anh lại không để ý đến cô, đi đến từng giá
sách, vẫn đang lựa chọn sách, một lúc lâu, anh
bông nhiên từ trong sách ngấng đầu lên, nghiêm
khắc nhìn chăm chẳắm vào cô: “Học đi!”
Còn nghiêm khắc hơn cả cha ruột
Vì thế, người như vậy, làm sao có thế đang tán
tính với cô chứ?
Du Ảnh Tuyết nghĩ như thể, lè lưỡi, trong nháy
mắt, trong lòng cô cảm thấy tự nhiên hơn không ít
Vì thế ở trong phòng làm việc, ai làm việc của
người đó
Du Ảnh Tuyết ngồi ở trên bàn làm bài tập, Kiêu
Phong Khang dựa người vào giá sách để đọc
sách
Thời gian giỗng như đang dừng lại, trong
không khí đều là hơi thở an tĩnh
Nhiều lần, Du Ảnh Tuyết không nhịn được, ánh
mắt liếc thoáng qua anh.
Từ góc độ của cô chỉ có
thế thấy được sườn mặt của anh, đường nét trên
qương mặt anh rất hoàn mỹ, góc cạnh rõ ràng
giống như một tác phẩm điêu khắc.
Du Ánh Tuyết
không nhịn được sinh ra hiếu kỳ, một người đàn
ông đẹp trai như vậy, lại có tiên, đã hơn 30 tuổi rồi,
sao anh còn chưa lập gia đình? Là vì cô Tô Hoàng
Quyên không chỉnh phục được anh ư?
Cũng không biết, người đàn ông như thế,
tương lai sẽ bị người phụ nữ nào chỉnh phục
Cô suy nghĩ miên man, lúc lần thứ tư cô quay
đầu lại nhìn anh, anh bông nhiên đóng sách lại,
ngãng đầu, đối diện với ánh mắt của cô: “Đẹp trai
không?”
Du Ảnh Tuyết quản bách
Người này sao lại tự luyễn như thế
“Thật ra cháu chỉ muốn xin giúp đỡ” Cô qua
loa tìm cớ, nhưng lời này cũng là thật: “Có một đề
toán, cháu không biết làm ”
Kiều Phong Khang đế sách xuống, sải bước đi
đến
Cô ngôi, anh đứng, anh rất cao, đem đến một
bóng mờ, giống như một tấm lưới dày đặc, vây cô
bên trong
“Đề nào?” Anh hỏi, người hơi cúi xuõng, một
tay chống đỡ bên cạnh cô
“Chính là đề này, rất khó, cháu sắp nghĩ nát óc
rồi” Cô uế oải cầm bút chỉ vào trong sách, tay kia
đánh vào đầu mình
Kiều Phong Khang nhíu mày, che ở trên đầu
cô, ngăn cán hành vi tự ngược của cô: “Không
cho phép cháu tự ngược như thế, càng đánh càng
ngõc”
Nhịp tìm không khỏi đập nhanh hơn, bên
trong hơi thở còn có thể cảm nhận mùi hương
đặc trưng của người đàn ông
Cô vô thức thu tay lại, bu môi nói: “Thật sự rất
khó, chú chưa chắc đã làm được”
“Đưa bút cho tôi ”
Du Ảnh Tuyết ngoan ngoãn nghe theo lời anh,
đưa bút và nháp đến
Anh cúi người xuống bàn giải đề, Du Ảnh
Tuyết lập tức cấn thận nhìn
Sau khi tắm xong, mùi hương thơm ngát trên
người cô quấn quanh chóp mũi của anh, khóe
mắt anh nhìn qương mặt xinh đẹp, hôn nhiên chỉ
cách mình có mãy centimet, lúc này cô vẫn không
hề hay biết, khoảng cách lúc này giữa hai người
như thế nào, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn vào
Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi
ngòi bút của anh
Ảnh mắt anh lơ đãng nhìn xuống dưới
Cô mặc một bộ quãn áo ngủ mỏng manh, đơn
giản, ở khoảng cách gần như thế, cố áo trượt
xuống thấp, lại cộng thêm tư thế của anh từ trên
cao nhìn xuống, trong áo ngủ là cảnh sắc đã hoàn
toàn nảy nở, lại chưa ai khai phá, trắng như tuyết,
nhất thời đập vào mắt anh
Kiêu Phong Khang cau mày, cả người khô
nóng khó có thế an tính
Cô nhóc không sợ chết này, thế mà bên trong
áo ngủ lại trống trơn, không mặc gì
“Chú ba, chú cũng không làm được à?” Nhìn
thấy anh dừng bút, cô cho rằng anh không giải
được
Sắc mặt Kiêu Phong Khang rất khó coi
“Lấy chăn mỏng trên ghế sofa đến đây”
“Hả? Đế làm gì?” Cô cảm thấy kỳ lạ, nhưng
nghiêng người cầm lên đưa cho anh
ngòi bút của anh
Ảnh mắt anh lơ đãng nhìn xuống dưới
Cô mặc một bộ quần áo ngủ móng manh, đơn
giản, ở khoảng cách gần như thế, cố áo trượt
xuỗng thấp, lại cộng thêm tư thế của anh từ trên
cao nhìn xuống, trong áo ngủ là cảnh sắc đã hoàn
toàn nảy nở, lại chưa ai khai phá, trắng như tuyết,
nhất thời đập vào mắt anh
Kiều Phong Khang cau mày, cả người khô
nóng khó có thế an tĩnh
Cô nhóc không sợ chết này, thế mà bên trong
áo ngủ lại trống trơn, không mặc gì
“Chú ba, chú cũng không làm được à?” Nhìn
thấy anh dừng bút, cô cho rằng anh không giải
được
Sắc mặt Kiều Phong Khang rất khó coi
“Lấy chăn mỏng trên ghế sofa đến đây”
“Hả? Đế làm gì?” Cô cảm thấy kỳ lạ, nhưng
nghiêng người cầm lên đưa cho anh
“Khoác lên trên vai” Kiêu Phong Khang không
nhận, chỉ ra lệnh như thế, sau đấy lại tiếp tục cúi
đầu giải đề, nhưng rất khó tập trung.
Trong đầu
anh đều là dáng vẻ quyến rũ của cô nhóc này, rất
mệt mỏi
“Khoác cái này lên vai?” Du Ảnh Tuyết cảm
thấy anh rất kỳ quái: “Chú ba à, hiện tại nhiệt độ ở
bên ngoài là 30 đó ”
Ngày hè nóng nực, khoác chăn lông… Chú ba
muốn cô bị phát sốt à?
Ném chăn sang một bên, cô không để ý đến,
chuyên tâm nhìn đề.
Kiều Phong Khang cúi đầu
xuống, nơi đó trắng như tuyết, khiến anh khô nóng
đến mức nối giận, gầm lên: “Bảo cháu khoác lên
thì nhanh khoác lên, nói nhiều như thế làm gì?”
Du Ảnh Tuyết bị anh quát đến mức sửng sốt,
giương mắt, ánh mắt có phần hoảng sợ nhìn anh,
thấy sắc mặt anh rất khó coi, cô cấn thận cầm lại
chăn lông trong tay, nhưng thật sự rất nóng, cô
ãm ức nói: “Chú ba, thật sự rất nóng”
Cô nóng, Kiều Phong Khang lại càng nóng
hơn
Anh không thể nhịn được nữa, ném bút đi,
nhãc cô từ trên ghế lên
Bàn tay anh n*ng m*ng cô lên, dễ dàng ôm
cô ngồi trên bản làm việc, để cho cô nhìn thắng
vào mắt mình
Còn chưa chờ cô lấy lại tinh thân, không nói
gì, từ dưới vạt áo ngủ của cô, bàn tay nóng rực
của anh tham lam đi vào, dùng sức xâm chiếm,
một bền hung dữ nói: “Ø trước mặt tôi lại không
mặc gì bên trong, cô muốn làm gì, hả?”
Giọng nói của anh trầm thấp, đôi môi mỏng
gợi cảm của anh nói ra từng chữ đều là chí mạng,
âm cuối kéo dài, mang theo vài phần mập mờ
Trong lòng bàn tay anh là cơ thế hoàn mỹ của
cô, khiến trong nháy mắt, hơi thở của anh trở nên
dồn dập, giọng điệu không cầm giữ được, đối
giọng
ột người đàn ông 30 tuõi, đối với anh mà
nói, thân thế phụ nữ đã sớm không còn gì mới là,
nhưng cô nhóc này
Giờ phút này đây, chỉ sợ anh không cần làm gì,
cứ như thế nắm giữ lấy một bên đắy đà của cô,
đã khiến cho anh muôn ngừng mà không được
Rất muốn có được càng nhiêu hơn
Một giây, hai giây
Đến giây thứ ba, cuõi cùng Du Ảnh Tuyết cũng
lấy lại được tỉnh thân.
Trong đầu cô “ong” một
tiếng, cảm thấy choáng váng, có lẽ là vì cảm giác
bị nhục nhã, mặt cô đó bừng, không còn gì đế nói,
chỉ liêu mạng giãy dụa đấy người đàn ông ở trước
mặt ra
Giống như trước mắt chính là một kẻ cầm thủ
Vội vàng không kịp chuãn bị, Kiêu Phong
Khang đột nhiên bị đấy đến mức lùi lại phía sau
một bước, Du Ảnh Tuyết thở hốn hến, gần như là
lập tức từ trên mặt bàn trượt xuống, cất bước
muốn chạy
Người đàn ông cau mày, nghiêm mặt, giữ chặt
lẫy cõ tay cô, hơi dùng lực, cả người cô bị anh thô
lô kéo vệ
Sức lực của anh không nhỏ, mông của cô đập
mạnh vào mép bàn, trong lúc hỗn loạn, áo của cô
bị bung mất hai cúc, cảnh xuân trước ngực như
ấn như hiện
Du Ảnh Tuyết càng bị dọa cho sợ hãi, không
biết là do quá đau, hay là bị hành động của anh
dọa sợ, Du Ảnh Tuyết e ngại níu chặt cố áo ngủ
của mình, vành mắt đỏ lên, nước mắt chảy xuống
“Anh… Anh muốn làm gì?” Du Ảnh Tuyết hung
dữ trừng mắt nhìn anh, nghẹn ngào hỏi, trên ngực
giõng như còn lưu lại nhiệt độ trên lòng bàn tay
của anh, nóng đến mức làm cho cô sợ hãi
Trong mắt của cô mang theo cảnh giác và đề
phòng, khiến trái tìm anh như bị siết chặt, bị đao
đâm trúng, đáy mắt lướt qua bi thương, sức lực
trên tay không khỏi càng lúc càng nặng
Nhiêu năm như thê, sợ dọa đến cô, cho nên
anh đau khố kiêm chế, ấn nhắn, nhưng giờ phút
này, ở trong mắt cô, anh chính là cầm thú
Ảnh mắt Kiêu Phong Khang u ám, nhìn chắm
chãm vào đôi mắt đắm lệ của cô: “Khóc cái gì?”
Không hỏi còn tốt, anh vừa hỏi, Du Ảnh Tuyết
càng khóc nức nở, gương mặt nhỏ nhắn lập tức
giỗng như con mèo mướp phải chịu ấm ức lớn
Nước mắt của cô giống như đánh mạnh vào
tim Kiều Phong Khang, trong lúc nhất thời khiến
trong lòng anh bực bội, đưa tay ra, muôn nâng
mặt cô lên, nhưng anh vừa mới chạm vào cô, Du
Anh Tuyết giõng như chim sợ cành cong, nhanh
chóng lùi lại một bước, gần như lùi đến bàn làm
việc, hoảng hốt nghiêng mặt sang một bên khác
“Không cho phép anh chạm vào tôi, tôi là vợ
chưa cưới của Minh Đức” Cô nghẹn ngào quát
lên, nhắc nhớ người đàn ông trước mặt về sự thật
này, giống như chỉ chậm một giây, mình sẽ bị anh
cợt nhá
hưng thật ra, anh chí muôn giúp cô lau sạch
nước mắt mà thôi
Chỉ đơn giản như thế
Tay của anh cứng đờ trên không trung
Lòng bàn tay trông rông, nắm chặt lại, đều là
không khi
Anh nhìn thoáng qua tay mình, ánh mắt càng
âm trầm, anh không nói gì, mà chính là cưỡng ép
giữ cảm cô, không cho phép cô né tránh
Cô không muốn cho anh chạm vào, anh muốn
ngày ngày đều chạm vào cô, nhất là, cô không
nên nhắc nhớ anh, cô thuộc về Kiêu Minh Đức,
nhiêu năm như thế, điêu anh vẫn luôn canh cánh
trong lòng chính là thân phận này của cô
“Kiêu Phong Khang, hôm nay, nếu như anh
dám làm di tôi, anh… Anh thật sự là một tên biến
thái!” Cô dùng sức giãy dụa, nhưng không thế nào
tránh thoát khỏi tay anh
Cô sợ hãi, từ từ nhắm mắt lại, giọng nói run
run, giỗng như bằng bất cứ giá nào, gầm lên
Trong đầu hiện lên một vài tin tức hot được
truyền thông đăng tải, bậc cha chú xuống tay với
con cháu mình, điều này càng khiến người cô co
rúm lại
Gân xanh trên trán Kiêu Phong Khang nối lên,
ngón tay dính nước mắt của cô hơi căng lên, vừa
định thu lại, đột nhiên giữ lấy mặt cô, nâng lên
Căn răng: “Cô thử lặp lại một lần nữa xem!”
b**n th**?
Nhiều năm như thế, anh che giấu tất cả nỗi
lòng, lúc này lại bị cô nói ra thành hai chữ gay gắt
như vậy, tim đau đớn, thậm chí là không cam lòng
Những năm này, anh tự nhận mình là cứng
đầu cứng cõ, không ai làm gì được anh
Nhưng lại gặp phải cô, từ đó cô chính là uy
h**p của anh, là vũ khí có thế làm tốn thương
được anh
Du Ảnh Tuyết hít sâu một hơi: “Tôi nói gì sai
sao? Vừa rồi anh định làm gì, trong lòng anh rất rõ
ràng.
.
” Hành vi vừa rôi, không phải b**n th** thì là
gì?
Anh hừ lạnh một tiếng: “s* s**ng cô?”
“Anh.
.
” Cô tức giận đến mức nghẹn họng,
gương mặt nhỏ nhắn lúc đỏ lúc trắng, làm ra loại
chuyện kia, anh thế mà còn có mặt mũi nói đúng
lý hợp tình như vậy
Anh là người lớn, đối với cô nhỏ hơn anh 12
tuổi, sao anh có thế không biết liêm sỉ như vậy?
“Anh… Đồ b**n th**!” Cô vừa sợ vừa tức, mắng
anh
Kiêu Phong Khang nheo mắt lại, ánh mắt tràn
ngập nguy hiếm, một tay giữ chặt lấy eo cô, kéo
cô lại gân mình: “Cô luôn miệng mắng tôi là biến
thái, nếu như hôm nay tôi không có hành động
phù hợp với hai chữ “b**n th**” này, có phải là
đáng tiếc?”
Ở khoảng cách rất gần, hơi thở trên người đàn
ông rất chí mạng, từng chữ mà anh nói ra đều
ấn dây thần kinh của Du Ảnh Tuyết căng cứng,
chuông báo động trong lòng cô không ngừng
vang lên.
Bởi vì vừa trải qua giãy dụa, áo choàng ngủ
của anh đã lộ ra một phần lớn, cơ ngực gợi cảm,
áo ngủ của cô cũng trượt xuống, hai người kề sát
nhau như thế, gân như là da chạm da
Nóng đến mức trên người Du Ảnh Tuyết đố
mồ hôi
Nhất là trong lúc giãy dụa, n** m*m m** của
cô ma sát với lồng ngực rắn chắc của anh, càng
kích một cảm xúc khó hiếu trong cô
Rất lạ lắm, khiến cô cảm thấy hơi xấu hố
Cô càng thêm sợ hãi, giống như phía trước là
vực thắm
Nghĩ đến đây, cô càng thêm ra sức giãy dụa
Kiêu Phong Khang đâu chịu được loại tra tấn
này.
Anh rên lên một tiếng đau đớn, giữ lấy cảm
dưới của cô, nhìn vào đôi môi đỏ quật cường lại
yếu ớt của cô, hung ác cắn
Lúc hàm răng chạm vào môi cô, sau đó,
mạnh mẽ hôn lên
.
Mối Tình Của Vị Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: AutumnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong biệt thự tràn ngập khí thế, Du Ánh Tuyết mới tắm xong, mái tóc của cô còn ẩm ướt, ngồi khoanh chân làm tổ trên ghế sofa xem TV. Lúc đang xem tivi tới thất thần, bỗng nhiên tất cả người giúp việc trong biệt thự vội vã chạy ra, vẻ mặt mọi người đều căng thẳng. Du Ánh Tuyết quay đầu thấy vẻ mặt mọi người, lập tức hiểu rõ là có chuyện gì. Trong miệng ngậm một quả nho còn chưa kịp nuốt xuống, thì tắt TV luôn, đứng dậy rời khỏi ghế sofa muốn lên trên tầng. Nhưng mà… Đã không kịp. Cửa trong biệt thự được người ta kéo từ bên trong. “Chào mừng ngày trở về. ”Ngay ngắn chỉnh tề, giọng nói cung kính lập tức vang lên, tràn ngập khí thế. Người đàn ông được nghênh đón với chiến trận lớn, thân hình thẳng tắp, cao khoảng một mét tám mươi lăm. Dưới sự vây quanh của mọi người, người đàn ông ăn mặc nghiêm chỉnh chậm rãi bước tới. Trên gương mặt tuấn tú cương nghị, cũng không có quá nhiều biểu cảm. Chỉ nhìn một lượt xung quanh, lập tức dời mắt nhìn Du Ánh Tuyết đang đứng thẳng không cử động trong… Qua loa, dứt khoát, không phải đang trưngcầu ý kiến của cô mà chính là đang ra lệnhCô không nhúc nhích, trong lòng xoắn xuýt, dùsao cô cũng là người có da mặt mỏngTừ sau tối hôm nay, sau khi nghe thấy nhữnglời khó hiếu kia của chú tư, trong thời gian ngắn,cô thật sự không có cách nào ở chung một phòngvới anh, nhất là vừa rồi trong đầu cô xuất hiện haitừ kia, Du Ảnh Tuyết càng bị dọa sợ không nhẹAnh lại không để ý đến cô, đi đến từng giásách, vẫn đang lựa chọn sách, một lúc lâu, anhbông nhiên từ trong sách ngấng đầu lên, nghiêmkhắc nhìn chăm chẳắm vào cô: “Học đi!”Còn nghiêm khắc hơn cả cha ruộtVì thế, người như vậy, làm sao có thế đang tántính với cô chứ?Du Ảnh Tuyết nghĩ như thể, lè lưỡi, trong nháymắt, trong lòng cô cảm thấy tự nhiên hơn không ítVì thế ở trong phòng làm việc, ai làm việc củangười đóDu Ảnh Tuyết ngồi ở trên bàn làm bài tập, KiêuPhong Khang dựa người vào giá sách để đọcsáchThời gian giỗng như đang dừng lại, trongkhông khí đều là hơi thở an tĩnhNhiều lần, Du Ảnh Tuyết không nhịn được, ánhmắt liếc thoáng qua anh.Từ góc độ của cô chỉ cóthế thấy được sườn mặt của anh, đường nét trênqương mặt anh rất hoàn mỹ, góc cạnh rõ rànggiống như một tác phẩm điêu khắc.Du Ánh Tuyếtkhông nhịn được sinh ra hiếu kỳ, một người đànông đẹp trai như vậy, lại có tiên, đã hơn 30 tuổi rồi,sao anh còn chưa lập gia đình? Là vì cô Tô HoàngQuyên không chỉnh phục được anh ư?Cũng không biết, người đàn ông như thế,tương lai sẽ bị người phụ nữ nào chỉnh phụcCô suy nghĩ miên man, lúc lần thứ tư cô quayđầu lại nhìn anh, anh bông nhiên đóng sách lại,ngãng đầu, đối diện với ánh mắt của cô: “Đẹp traikhông?”Du Ảnh Tuyết quản báchNgười này sao lại tự luyễn như thế“Thật ra cháu chỉ muốn xin giúp đỡ” Cô qualoa tìm cớ, nhưng lời này cũng là thật: “Có một đềtoán, cháu không biết làm ”Kiều Phong Khang đế sách xuống, sải bước điđếnCô ngôi, anh đứng, anh rất cao, đem đến mộtbóng mờ, giống như một tấm lưới dày đặc, vây côbên trong“Đề nào?” Anh hỏi, người hơi cúi xuõng, mộttay chống đỡ bên cạnh cô“Chính là đề này, rất khó, cháu sắp nghĩ nát ócrồi” Cô uế oải cầm bút chỉ vào trong sách, tay kiađánh vào đầu mìnhKiều Phong Khang nhíu mày, che ở trên đầucô, ngăn cán hành vi tự ngược của cô: “Khôngcho phép cháu tự ngược như thế, càng đánh càngngõc”Nhịp tìm không khỏi đập nhanh hơn, bêntrong hơi thở còn có thể cảm nhận mùi hươngđặc trưng của người đàn ôngCô vô thức thu tay lại, bu môi nói: “Thật sự rấtkhó, chú chưa chắc đã làm được”“Đưa bút cho tôi ”Du Ảnh Tuyết ngoan ngoãn nghe theo lời anh,đưa bút và nháp đếnAnh cúi người xuống bàn giải đề, Du ẢnhTuyết lập tức cấn thận nhìnSau khi tắm xong, mùi hương thơm ngát trênngười cô quấn quanh chóp mũi của anh, khóemắt anh nhìn qương mặt xinh đẹp, hôn nhiên chỉcách mình có mãy centimet, lúc này cô vẫn khônghề hay biết, khoảng cách lúc này giữa hai ngườinhư thế nào, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn vàoTổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồingòi bút của anhẢnh mắt anh lơ đãng nhìn xuống dướiCô mặc một bộ quãn áo ngủ mỏng manh, đơngiản, ở khoảng cách gần như thế, cố áo trượtxuống thấp, lại cộng thêm tư thế của anh từ trêncao nhìn xuống, trong áo ngủ là cảnh sắc đã hoàntoàn nảy nở, lại chưa ai khai phá, trắng như tuyết,nhất thời đập vào mắt anhKiêu Phong Khang cau mày, cả người khônóng khó có thế an tínhCô nhóc không sợ chết này, thế mà bên trongáo ngủ lại trống trơn, không mặc gì“Chú ba, chú cũng không làm được à?” Nhìnthấy anh dừng bút, cô cho rằng anh không giảiđượcSắc mặt Kiêu Phong Khang rất khó coi“Lấy chăn mỏng trên ghế sofa đến đây”“Hả? Đế làm gì?” Cô cảm thấy kỳ lạ, nhưngnghiêng người cầm lên đưa cho anhngòi bút của anhẢnh mắt anh lơ đãng nhìn xuống dướiCô mặc một bộ quần áo ngủ móng manh, đơngiản, ở khoảng cách gần như thế, cố áo trượtxuỗng thấp, lại cộng thêm tư thế của anh từ trêncao nhìn xuống, trong áo ngủ là cảnh sắc đã hoàntoàn nảy nở, lại chưa ai khai phá, trắng như tuyết,nhất thời đập vào mắt anhKiều Phong Khang cau mày, cả người khônóng khó có thế an tĩnhCô nhóc không sợ chết này, thế mà bên trongáo ngủ lại trống trơn, không mặc gì“Chú ba, chú cũng không làm được à?” Nhìnthấy anh dừng bút, cô cho rằng anh không giảiđượcSắc mặt Kiều Phong Khang rất khó coi“Lấy chăn mỏng trên ghế sofa đến đây”“Hả? Đế làm gì?” Cô cảm thấy kỳ lạ, nhưngnghiêng người cầm lên đưa cho anh“Khoác lên trên vai” Kiêu Phong Khang khôngnhận, chỉ ra lệnh như thế, sau đấy lại tiếp tục cúiđầu giải đề, nhưng rất khó tập trung.Trong đầuanh đều là dáng vẻ quyến rũ của cô nhóc này, rấtmệt mỏi“Khoác cái này lên vai?” Du Ảnh Tuyết cảmthấy anh rất kỳ quái: “Chú ba à, hiện tại nhiệt độ ởbên ngoài là 30 đó ”Ngày hè nóng nực, khoác chăn lông… Chú bamuốn cô bị phát sốt à?Ném chăn sang một bên, cô không để ý đến,chuyên tâm nhìn đề.Kiều Phong Khang cúi đầuxuống, nơi đó trắng như tuyết, khiến anh khô nóngđến mức nối giận, gầm lên: “Bảo cháu khoác lênthì nhanh khoác lên, nói nhiều như thế làm gì?”Du Ảnh Tuyết bị anh quát đến mức sửng sốt,giương mắt, ánh mắt có phần hoảng sợ nhìn anh,thấy sắc mặt anh rất khó coi, cô cấn thận cầm lạichăn lông trong tay, nhưng thật sự rất nóng, côãm ức nói: “Chú ba, thật sự rất nóng”Cô nóng, Kiều Phong Khang lại càng nónghơnAnh không thể nhịn được nữa, ném bút đi,nhãc cô từ trên ghế lênBàn tay anh n*ng m*ng cô lên, dễ dàng ômcô ngồi trên bản làm việc, để cho cô nhìn thắngvào mắt mìnhCòn chưa chờ cô lấy lại tinh thân, không nóigì, từ dưới vạt áo ngủ của cô, bàn tay nóng rựccủa anh tham lam đi vào, dùng sức xâm chiếm,một bền hung dữ nói: “Ø trước mặt tôi lại khôngmặc gì bên trong, cô muốn làm gì, hả?”Giọng nói của anh trầm thấp, đôi môi mỏnggợi cảm của anh nói ra từng chữ đều là chí mạng,âm cuối kéo dài, mang theo vài phần mập mờTrong lòng bàn tay anh là cơ thế hoàn mỹ củacô, khiến trong nháy mắt, hơi thở của anh trở nêndồn dập, giọng điệu không cầm giữ được, đốigiọngột người đàn ông 30 tuõi, đối với anh mànói, thân thế phụ nữ đã sớm không còn gì mới là,nhưng cô nhóc nàyGiờ phút này đây, chỉ sợ anh không cần làm gì,cứ như thế nắm giữ lấy một bên đắy đà của cô,đã khiến cho anh muôn ngừng mà không đượcRất muốn có được càng nhiêu hơnMột giây, hai giâyĐến giây thứ ba, cuõi cùng Du Ảnh Tuyết cũnglấy lại được tỉnh thân.Trong đầu cô “ong” mộttiếng, cảm thấy choáng váng, có lẽ là vì cảm giácbị nhục nhã, mặt cô đó bừng, không còn gì đế nói,chỉ liêu mạng giãy dụa đấy người đàn ông ở trướcmặt raGiống như trước mắt chính là một kẻ cầm thủVội vàng không kịp chuãn bị, Kiêu PhongKhang đột nhiên bị đấy đến mức lùi lại phía saumột bước, Du Ảnh Tuyết thở hốn hến, gần như làlập tức từ trên mặt bàn trượt xuống, cất bướcmuốn chạyNgười đàn ông cau mày, nghiêm mặt, giữ chặtlẫy cõ tay cô, hơi dùng lực, cả người cô bị anh thôlô kéo vệSức lực của anh không nhỏ, mông của cô đậpmạnh vào mép bàn, trong lúc hỗn loạn, áo của côbị bung mất hai cúc, cảnh xuân trước ngực nhưấn như hiệnDu Ảnh Tuyết càng bị dọa cho sợ hãi, khôngbiết là do quá đau, hay là bị hành động của anhdọa sợ, Du Ảnh Tuyết e ngại níu chặt cố áo ngủcủa mình, vành mắt đỏ lên, nước mắt chảy xuống“Anh… Anh muốn làm gì?” Du Ảnh Tuyết hungdữ trừng mắt nhìn anh, nghẹn ngào hỏi, trên ngựcgiõng như còn lưu lại nhiệt độ trên lòng bàn taycủa anh, nóng đến mức làm cho cô sợ hãiTrong mắt của cô mang theo cảnh giác và đềphòng, khiến trái tìm anh như bị siết chặt, bị đaođâm trúng, đáy mắt lướt qua bi thương, sức lựctrên tay không khỏi càng lúc càng nặngNhiêu năm như thê, sợ dọa đến cô, cho nênanh đau khố kiêm chế, ấn nhắn, nhưng giờ phútnày, ở trong mắt cô, anh chính là cầm thúẢnh mắt Kiêu Phong Khang u ám, nhìn chắmchãm vào đôi mắt đắm lệ của cô: “Khóc cái gì?”Không hỏi còn tốt, anh vừa hỏi, Du Ảnh Tuyếtcàng khóc nức nở, gương mặt nhỏ nhắn lập tứcgiỗng như con mèo mướp phải chịu ấm ức lớnNước mắt của cô giống như đánh mạnh vàotim Kiều Phong Khang, trong lúc nhất thời khiếntrong lòng anh bực bội, đưa tay ra, muôn nângmặt cô lên, nhưng anh vừa mới chạm vào cô, DuAnh Tuyết giõng như chim sợ cành cong, nhanhchóng lùi lại một bước, gần như lùi đến bàn làmviệc, hoảng hốt nghiêng mặt sang một bên khác“Không cho phép anh chạm vào tôi, tôi là vợchưa cưới của Minh Đức” Cô nghẹn ngào quátlên, nhắc nhớ người đàn ông trước mặt về sự thậtnày, giống như chỉ chậm một giây, mình sẽ bị anhcợt nháhưng thật ra, anh chí muôn giúp cô lau sạchnước mắt mà thôiChỉ đơn giản như thếTay của anh cứng đờ trên không trungLòng bàn tay trông rông, nắm chặt lại, đều làkhông khiAnh nhìn thoáng qua tay mình, ánh mắt càngâm trầm, anh không nói gì, mà chính là cưỡng épgiữ cảm cô, không cho phép cô né tránhCô không muốn cho anh chạm vào, anh muốnngày ngày đều chạm vào cô, nhất là, cô khôngnên nhắc nhớ anh, cô thuộc về Kiêu Minh Đức,nhiêu năm như thế, điêu anh vẫn luôn canh cánhtrong lòng chính là thân phận này của cô“Kiêu Phong Khang, hôm nay, nếu như anhdám làm di tôi, anh… Anh thật sự là một tên biếnthái!” Cô dùng sức giãy dụa, nhưng không thế nàotránh thoát khỏi tay anhCô sợ hãi, từ từ nhắm mắt lại, giọng nói runrun, giỗng như bằng bất cứ giá nào, gầm lênTrong đầu hiện lên một vài tin tức hot đượctruyền thông đăng tải, bậc cha chú xuống tay vớicon cháu mình, điều này càng khiến người cô corúm lạiGân xanh trên trán Kiêu Phong Khang nối lên,ngón tay dính nước mắt của cô hơi căng lên, vừađịnh thu lại, đột nhiên giữ lấy mặt cô, nâng lênCăn răng: “Cô thử lặp lại một lần nữa xem!”b**n th**?Nhiều năm như thế, anh che giấu tất cả nỗilòng, lúc này lại bị cô nói ra thành hai chữ gay gắtnhư vậy, tim đau đớn, thậm chí là không cam lòngNhững năm này, anh tự nhận mình là cứngđầu cứng cõ, không ai làm gì được anhNhưng lại gặp phải cô, từ đó cô chính là uyh**p của anh, là vũ khí có thế làm tốn thươngđược anhDu Ảnh Tuyết hít sâu một hơi: “Tôi nói gì saisao? Vừa rồi anh định làm gì, trong lòng anh rất rõràng..” Hành vi vừa rôi, không phải b**n th** thì làgì?Anh hừ lạnh một tiếng: “s* s**ng cô?”“Anh..” Cô tức giận đến mức nghẹn họng,gương mặt nhỏ nhắn lúc đỏ lúc trắng, làm ra loạichuyện kia, anh thế mà còn có mặt mũi nói đúnglý hợp tình như vậyAnh là người lớn, đối với cô nhỏ hơn anh 12tuổi, sao anh có thế không biết liêm sỉ như vậy?“Anh… Đồ b**n th**!” Cô vừa sợ vừa tức, mắnganhKiêu Phong Khang nheo mắt lại, ánh mắt trànngập nguy hiếm, một tay giữ chặt lấy eo cô, kéocô lại gân mình: “Cô luôn miệng mắng tôi là biếnthái, nếu như hôm nay tôi không có hành độngphù hợp với hai chữ “b**n th**” này, có phải làđáng tiếc?”Ở khoảng cách rất gần, hơi thở trên người đànông rất chí mạng, từng chữ mà anh nói ra đềuấn dây thần kinh của Du Ảnh Tuyết căng cứng,chuông báo động trong lòng cô không ngừngvang lên.Bởi vì vừa trải qua giãy dụa, áo choàng ngủcủa anh đã lộ ra một phần lớn, cơ ngực gợi cảm,áo ngủ của cô cũng trượt xuống, hai người kề sátnhau như thế, gân như là da chạm daNóng đến mức trên người Du Ảnh Tuyết đốmồ hôiNhất là trong lúc giãy dụa, n** m*m m** củacô ma sát với lồng ngực rắn chắc của anh, càngkích một cảm xúc khó hiếu trong côRất lạ lắm, khiến cô cảm thấy hơi xấu hốCô càng thêm sợ hãi, giống như phía trước làvực thắmNghĩ đến đây, cô càng thêm ra sức giãy dụaKiêu Phong Khang đâu chịu được loại tra tấnnày.Anh rên lên một tiếng đau đớn, giữ lấy cảmdưới của cô, nhìn vào đôi môi đỏ quật cường lạiyếu ớt của cô, hung ác cắnLúc hàm răng chạm vào môi cô, sau đó,mạnh mẽ hôn lên.