Tác giả:

Trong biệt thự tràn ngập khí thế, Du Ánh Tuyết mới tắm xong, mái tóc của cô còn ẩm ướt, ngồi khoanh chân làm tổ trên ghế sofa xem TV. Lúc đang xem tivi tới thất thần, bỗng nhiên tất cả người giúp việc trong biệt thự vội vã chạy ra, vẻ mặt mọi người đều căng thẳng. Du Ánh Tuyết quay đầu thấy vẻ mặt mọi người, lập tức hiểu rõ là có chuyện gì. Trong miệng ngậm một quả nho còn chưa kịp nuốt xuống, thì tắt TV luôn, đứng dậy rời khỏi ghế sofa muốn lên trên tầng. Nhưng mà… Đã không kịp. Cửa trong biệt thự được người ta kéo từ bên trong. “Chào mừng ngày trở về. ”Ngay ngắn chỉnh tề, giọng nói cung kính lập tức vang lên, tràn ngập khí thế. Người đàn ông được nghênh đón với chiến trận lớn, thân hình thẳng tắp, cao khoảng một mét tám mươi lăm. Dưới sự vây quanh của mọi người, người đàn ông ăn mặc nghiêm chỉnh chậm rãi bước tới. Trên gương mặt tuấn tú cương nghị, cũng không có quá nhiều biểu cảm. Chỉ nhìn một lượt xung quanh, lập tức dời mắt nhìn Du Ánh Tuyết đang đứng thẳng không cử động trong…

Chương 26: Đi Rồi Thì Đừng Quay Trở Lại

Mối Tình Của Vị Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: AutumnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong biệt thự tràn ngập khí thế, Du Ánh Tuyết mới tắm xong, mái tóc của cô còn ẩm ướt, ngồi khoanh chân làm tổ trên ghế sofa xem TV. Lúc đang xem tivi tới thất thần, bỗng nhiên tất cả người giúp việc trong biệt thự vội vã chạy ra, vẻ mặt mọi người đều căng thẳng. Du Ánh Tuyết quay đầu thấy vẻ mặt mọi người, lập tức hiểu rõ là có chuyện gì. Trong miệng ngậm một quả nho còn chưa kịp nuốt xuống, thì tắt TV luôn, đứng dậy rời khỏi ghế sofa muốn lên trên tầng. Nhưng mà… Đã không kịp. Cửa trong biệt thự được người ta kéo từ bên trong. “Chào mừng ngày trở về. ”Ngay ngắn chỉnh tề, giọng nói cung kính lập tức vang lên, tràn ngập khí thế. Người đàn ông được nghênh đón với chiến trận lớn, thân hình thẳng tắp, cao khoảng một mét tám mươi lăm. Dưới sự vây quanh của mọi người, người đàn ông ăn mặc nghiêm chỉnh chậm rãi bước tới. Trên gương mặt tuấn tú cương nghị, cũng không có quá nhiều biểu cảm. Chỉ nhìn một lượt xung quanh, lập tức dời mắt nhìn Du Ánh Tuyết đang đứng thẳng không cử động trong… Đã muộn như vậy rồi, ngày mai cô còn có rấtnhiều tiết học, anh cân gì phải chọc cô tức giận?Rõ ràng biết cô chán ghét mình như vậyKiêu Phong Khang mím chặt môi, sau khidừng lại trong chớp mắt thì nặng nê rời khỏiẢnh đèn nhàn nhạt chiếu xuống, kéo cái bóngcao ngất của anh càng dài ra thêm, bóng dángcao lớn kia như mang theo cô đơnSáng hôm sau, khi Kiều Phong Khang chạy bộvẽ thì vẫn còn sớm.Anh vừa vào nhà, dì Lý đã nói:“Cậu chủ, có khách đến chơi ”“Chào buõi sáng, Phong Khang”Người tới là Tô Hoàng Quyên, cô ta đứng dậykhỏi sofa, mỉm cười chào hỏi anh.Hôm nay TôHoàng Quyên không ăn mặc nghiêm túc như khidân Chương trình tin tức trên tivi ngày thườngTóc xoắn đến eo, váy ngắn màu xanh lá mạ dàiđến gối, để lộ đôi chân thon dài trắng ngần, khôngquá dè dặt, cũng không quyến rũ quá đángBởi vì muốn đến gặp anh, cho nên cô ta đãtrang điểm rất tỉ mi, thế nhưngNgười nào đó chỉ tùy ý liếc qua cô ta, trongmắt không hề có rung động nào: ”Sao cỏ lại tớiđây?”Tô Hoàng Quyên không để ý, cô ta đã quenvới chuyện này.Đây chính là Kiêu Phong Khang!Không cô gái nào có thế lọt vào mắt anh dù chỉmột xíu, kế cả chính bản thân cô ta.Nhưng mà, sovới những người phụ nữ khác thì anh xem như đãđối xử khác với cô ta rôiNhiêu năm như vậy, mặc dù giữa hai ngườibọn họ không chọc thủng lớp cửa số giấy kia,nhưng cô ta tin rằng trong lòng cả hai đều biết rõNgày nào đó Kiều Phong Khang sẽ lấy một ngườiphụ nữ, người phụ nữ đó chính là cô ta, cũng chílà cô taCó lẽ đó cũng là lý do lần trước truyền thôngxào nấu scandal của bọn họ nhưng anh vẫnkhông phủ nhận!“Đưa bữa sáng cho anh” Tô Hoàng Quyênđến gân: “Đã đem vào phòng bếp, lát nữa đế anhnếm thử”Đi lên một bước có thế ngửi thấy hơi thở vôcùng quyến rũ thuộc vẽ đàn ông trên người anh,rất gợi cảmKiêu Phong Khang mặc đồ thế thao, khôngnghiêm túc như thường ngày mà trẻ trung đẹp traihơn không ít, Tô Hoàng Quyên gần như nhìn đếnSi meKiêu Phong Khang nói: “Cần gì phái phiênphức như vậy, ở nhà có người làm”“Đó là do tự tay em nấu” Cô ta cười: “Thật raem cũng biết là phiên phức, nhưng cha em luônkêu em tới đây.Anh cũng biết ý của ông ãy mà,em không tiện làm trái.Anh xem như làm vui lòngngười lớn đi”Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu AnhKiêu Phong Khang không từ chối, gật đầu, vẫnkhông nói nhiều: “Tôi lên lầu tắm rửa trước, nếucô vẫn chưa ăn sáng thì ở lại ăn chung”Tô Hoàng Quyên lập tức cười bảo: “Vậy emchờ anh”Kiêu Phong Khang lên lầu, Tô Hoàng Quyênliên tùy ý quan sát ngôi biệt thự này.Đây là lầnđầu tiên cô ta tới đây, nghe nói ở đây còn có mộtcô cháu gái ở chung với anh, nhưng mà, tới giờ TôHoàng Quyên vẫn chưa nhìn thấy cô cháu gái đóCô ta rất hiếu kỳBên kia, Du Ảnh Tuyết đã dọn dẹp xong mãythứ đơn giản của mình.Thật ra đến khi dọn dẹpmới phát hiện, tuy rằng trong lòng âm thâm thêkhông dùng một đồng của anh, thế nhưng toàn bộnhững thứ mang đi đều liên quan tới anhTừ quần áo mà bình thường cô mặt cho tớiđồ rửa mặt, có thứ nào mà không tiêu tiên củaanh chứ?u Ánh Tuyết uế oải đóng vali lại, tự lấm bấman ủi mình: “Sau này, chờ tôi kiếm được tiên rồinhất định sẽ trả lại cho anh.Nhất định không nợanh một xu nào!”Nghĩ vậy, trong lòng Du Ảnh Tuyết nhẹ nhõmhơn không ít, cô kéo vali rời khỏi phòngXuõng lầu vừa khẻo gặp phải đi Lý, cuộc gặpgỡ tối qua khiến Du Ảnh Tuyết cảm thấy lúng túng,cô cúi đầu, rầu rĩï chào hỏi: “Dì Lý”“Cô Du, cô đang làm gì vậy? Sao mới sángsớm đã kéo vali đi rõi?”“Sau này tôi không ở đây nữa”Dì Lý kinh ngạc, càng thêm chắc chắn suyđoán tối qua của mình.Nhưng cậu chủ thươngyêu cô như vậy, không đến mức khiến cô ãm ứcnhư thế chứ“Cô đừng có nói lung tung, nếu cậu chủ biết,nhất định sẽ giận lắm đấy” Dì Lý nhỏ giọng nóiDu Ánh Tuyết: “..”nh bắt nạt cô trước, còn muốn nối giận vớicô? Được rồi, cho dù nối giận cũng được, dù saocô cũng không thế ở lại.Sau này, lỡ như xảy rachuyện quá đáng hơnDù sao việc này nghĩ thế nào cũng.Rất kỳ lạ, không được tự nhiên“Người kia còn ở đây chứ?” Du Ánh Tuyết hỏi“Còn, đang ở phòng ăn ăn sáng”“Vậy bây giờ tôi đi tìm anh ta”Dứt lời, Du Ảnh Tuyết kéo vali đi về phía phòngbếp, dáng vẻ như sắp anh dũng hy sinhTrên đường đi lòng cô bắt đầu bõn chôn, thấpthỏm bất anThứ nhất là vì lời nhắc nhở ban nãy của dì Lý,thật ra cô cũng lo Kiêu Phong Khang sẽ nối giậnTức thì tức, nhưng cô vẫn khá sợ dáng vẻ khi anhnối giậnThứ hai, tối hôm qua vừa xảy ra… Chuyện nhưvậy, mới đó mà đã đối mặt với anh, cô thật sựkhông thế thản nhiên nối, đa mặt cô không đủ dàyDu Ảnh Tuyết kiên trì tới phòng ăn, còn chưatiến vào đã chợt nghe thấy một giọng nữ dê nghe“Nếẽm thử cái bánh bao xá xíu này đi, tối quaem bận rộn đến nửa đêm là vì nó đấy” Sau khidừng lại một lát, cô gái tràn đây mong đợi hỏi“Mùi vị thế nào?”“Ư, cũng được” Thái độ của anh vản lãnhđạm như vậy, đáp lại rất hờ hữngNhưng dù vậy đối phương vẫn rất vui vẻ: “Anhnếm thử cái này nữa đi”Du Ánh Tuyết suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫntiến vào.Lúc vào, chí thấy cô gái bên cạnh anhđang xé một miếng bánh đút tới bên môi anhNghe thấy tiếng bước chân, cô gái kia ngấngđầu lên trước.Du Ảnh Tuyết lập tức nhận ra, thì ralà Tô Hoàng Quyên, bạn gái của anh, thảo nàogiọng nói này êm tai như vậyKiêu Phong Khang liễc qua Du Ảnh Tuyết, ánhmắt thâm thúy, thoáng hiện chút phức tạp.Sauđó, anh cúi đầu ăn miếng bánh trong tay TôHoàng Quyên.Không biết là vô tình hay cố ý, môidưới của anh chạm vào đầu ngón tay của ngườiphụ nữ, lập tức khiến Tô Hoàng Quyên mặt đỏ timrun, biểu cảm có chút ngượng ngùngCảnh tượng này rơi vào mắt của Du ẢnhTuyết, đột nhiên trong lòng cô cực kỳ khó chịumột cách khó hiếuNhớ tới tối qua lúc mình đút bánh bích quycho anh, còn bị anhE rằng, với cô gái nào anh cũng dùng chiêunàyHơn nữa, rõ ràng anh đã có bạn gái, sángsớm ở đây thế hiện tình cảm, tối qua rõ ràng cònCàng nghĩ càng tức giận“Phong Khang, chắc đây là Du Ảnh Tuyếtđúng không?”Người mở miệng phá vỡ bầu không khí trâmmặc này vẫn là Tô Hoàng QuyênKiêu Phong Khang không đáp lời mà lạnhlùng nhìn về phía vali trong tay Du Ảnh TuyếtDu Ảnh Tuyết sợ hãi, cố lấy can đảm quậtcường nói: “Cháu đến đế nói với chú một tiếng,hôm nay cháu sẽ dọn ra ngoài ”Kiêu Phong Khang không lên tiếngAnh cúi đầu, tiếp tục dùng bữa.Từ góc độ củaDu Ảnh Tuyết nhìn sang không thấy thắng mặtanh, không phân biệt được vui buôn.Nhưng ápsuất không khí quanh người anh cực thấpDu Ảnh Tuyết mặc kệ, tiếp tục nói hết câu“Sau này, cháu sẽ không về đây nữa”Trong câu có chút giận dôi.Tôi qua KiêuPhong Khang kêu cô cút! Lòng dạ cô hẹp hòi, cônhớ vô cùng rõ ràng“Cảm ơn chú đã nuôi dưỡng cháu nhiều nămnhư vậy” Câu cảm ơn này lại rất chân thành.Lúcsắp đi thật, trong lòng Du Ảnh Tuyết lại hơi đauxót.Nhưng hiện tại không thế rút lại được nữa“Còn số tiên chú dùng cho cháu mấy năm nay,chờ cháu kiếm được sẽ lập tức trả cho chú.Chúba, chú yên tâm, cháu sẽ không thiếu nợ”Chữ “Chú” còn chưa nói ra khói miệng, mộttiếng “cộp” thật lớn vang lên, chiếc thìa trong tayKiều Phong Khang bị đập mạnh xuõng bàn, gânxanh nối trên mu bàn tay giật giậtHành động này khiến Tô Hoàng Quyên ở bêncạnh hốt hoảng đến suýt đánh rơi đũa, câm nhưhếnDu Ảnh Tuyết cũng rụt vai theo bán năng,dùng sức nắm tay xách vali mới không run chắntới mức ngã nhào ra đất“Có phải muốn đi thật hay không?” Anh hỏiTừng chữ, từng chữ đều được gắn mạnh, ánhmắt u ám càng khiến người ta kinh hôn bạt víaDu Ánh Tuyết nhát gan th* d*cö ràng hai người cách nhau ít nhất năm mét,anh ngồi, cô đứng, thế nhưng cảm giác ngột ngạtvà kinh hãi lan tràn từ người anh lại mãnh liệt đếnmức khiến cô khó thở“Đúng… Đúng… Là chú bảo cháu cút đi mà”Cô sợ sệt liễm môi dưới một cái, gian nan thốt ramãy câu cứng rắn: “Cháu nghe lời chú, không ở lìđây nữa ”Sắc mặt anh lạnh như sương: “Đi rồi thì vĩnhviên đừng quay lại nữa!”Cô muốn vạch rõ giới hạn với anh như vậy,muốn trả hết nợ nân với anh như vậy, mãi mãikhông bao giờ liên quan tới anh, thế nhưng, côchưa từng nghĩ tới phải trả tình cảm của anh!Trong thế giới của cô, e rằng mãi mãi không baogiờ có anhDường như Du Ảnh Tuyết không ngờ anh sẽnói như vậy, lập tức sặc tới mức cay mũiÍt nhiều gì mình cũng ở đây sáu năm, tuy rằngcô biết đây không phải nhà mình, nhưng trongiêm thức cô đã sớm xem đây là cảng tránh gió,xem anh thành người nhà của mìnhBây giờ, cô bị anh làm giận tới mức rời nhà bỏđi, chắng những anh không giữ lại mà còn xuađuối, cảm giác này thật sự khó chịu muốn chết!“Không về thì không về!” Cô nhớ tới gì đó, đỏmắt, tức giận giật cái vòng tay trên cố tay củamình xuống, vì dùng sức quá mức nên đầu ngóntay bị trây da, một vệt máu chảy ra, cô không pháthiện, chỉ kéo đứt, hung hăng ném về phía KiêuPhong Khang: “Của chú này, cháu không thèm, trảlại cho chú! Còn nữaCô kéo vali qua, quật cường trừng anh: “Cháumà quay lại đây, còn đế ý chú nữa thì chính là conchó! Đô đáng ghét!”Sau khi nói xong, cô xoay người bỏ điKhoảnh khắc xoay người, nước mắt thoángcái chảy ra khỏi hốc mắt.Là tức giận, là phiềnmuộn, cũng là đau khổ.Với cái nhà này, với KiêuPhong Khang, không phải cô thật sự hoàn toànkhông có tình cảm.Sáu năm không phải là giả, côluôn coi anh là chú ruộtKiêu Phong Khang nhìn chäm chảm cái vòngtay bị kéo đứt, không hề thương tiếc ném vòng tayxuống đất, các khớp ngón tay đặt trên bàn căngđến mức trắng bệchĐó là quà trưởng thành anh tặng cô, đâu đótrên vòng tay, anh còn tự tay khắc tên của côAnh cấn thận lựa chọnNhưng hiến nhiên giống như cô nói, cô khôngcân“Cô chủ, cô không thế đi được.Cô không chakhông mẹ, ra ngoài như vậy, không có ai dựa dâm,Sau này ai chăm sóc cô” Dì Lý nghe thấy độngtĩnh, vội vàng chạy đến, Du Ảnh Tuyết do một taybà ấy nuôi lớn từ năm mười hai tuổi, sao bà ấy nỡđế cô đi?Vừa nói vậy, Du Ảnh Tuyết nghĩ tới mình là cônhi, trong lòng lập tức cảm thấy khó chịu, nướcmắt “tí tách” rơi xuõng: “Anh ta đã đuối tôi đi rồi,n ở lại đây làm gì nữa? Ớ lại đế anh ta tứcgiận à?”“Cô ngốc ơi, cậu ấy là chú ba của cô, tức giậnmột xíu thì sao chứ.Cô nhanh xin lôi cậu chủ đi,nói chuyện nhỏ nhẹ, cậu chủ thương cô, chắcchắn sẽ không giận cô nữa”“Tôi không muốn xin lôi!” Một khi cô bướngbính thì cứng đầu như con bò“Con nhóc này! Cô đi như vậy, không phải cố ýkhiến tôi lo lắng sao? Làm sao cô tự chăm sócbản thân được?”Du Ảnh Tuyết khịt mũi, nghẹn ngào nói: “Dikhông cần lo cho tôi, chờ tôi tốt nghiệp xong sẽđến Bắc An tìm Minh Đức.Tôi sẽ chăm sóc tốtcho bản thân”Trong phòng ăn, động tác khom người nhặtvòng tay của Kiều Phong Khang cứng đờ, nửagiây sau, nhặt lên, nắm chặt vào lòng bàn tay,từng viên kim cương nhỏ vụn gãn như cửa vào daanh, khám vào trong máu thịt.

Đã muộn như vậy rồi, ngày mai cô còn có rất

nhiều tiết học, anh cân gì phải chọc cô tức giận?

Rõ ràng biết cô chán ghét mình như vậy

Kiêu Phong Khang mím chặt môi, sau khi

dừng lại trong chớp mắt thì nặng nê rời khỏi

Ảnh đèn nhàn nhạt chiếu xuống, kéo cái bóng

cao ngất của anh càng dài ra thêm, bóng dáng

cao lớn kia như mang theo cô đơn

Sáng hôm sau, khi Kiều Phong Khang chạy bộ

vẽ thì vẫn còn sớm.

Anh vừa vào nhà, dì Lý đã nói:

“Cậu chủ, có khách đến chơi ”

“Chào buõi sáng, Phong Khang”

Người tới là Tô Hoàng Quyên, cô ta đứng dậy

khỏi sofa, mỉm cười chào hỏi anh.

Hôm nay Tô

Hoàng Quyên không ăn mặc nghiêm túc như khi

dân Chương trình tin tức trên tivi ngày thường

Tóc xoắn đến eo, váy ngắn màu xanh lá mạ dài

đến gối, để lộ đôi chân thon dài trắng ngần, không

quá dè dặt, cũng không quyến rũ quá đáng

Bởi vì muốn đến gặp anh, cho nên cô ta đã

trang điểm rất tỉ mi, thế nhưng

Người nào đó chỉ tùy ý liếc qua cô ta, trong

mắt không hề có rung động nào: ”Sao cỏ lại tới

đây?”

Tô Hoàng Quyên không để ý, cô ta đã quen

với chuyện này.

Đây chính là Kiêu Phong Khang!

Không cô gái nào có thế lọt vào mắt anh dù chỉ

một xíu, kế cả chính bản thân cô ta.

Nhưng mà, so

với những người phụ nữ khác thì anh xem như đã

đối xử khác với cô ta rôi

Nhiêu năm như vậy, mặc dù giữa hai người

bọn họ không chọc thủng lớp cửa số giấy kia,

nhưng cô ta tin rằng trong lòng cả hai đều biết rõ

Ngày nào đó Kiều Phong Khang sẽ lấy một người

phụ nữ, người phụ nữ đó chính là cô ta, cũng chí

là cô ta

Có lẽ đó cũng là lý do lần trước truyền thông

xào nấu scandal của bọn họ nhưng anh vẫn

không phủ nhận!

“Đưa bữa sáng cho anh” Tô Hoàng Quyên

đến gân: “Đã đem vào phòng bếp, lát nữa đế anh

nếm thử”

Đi lên một bước có thế ngửi thấy hơi thở vô

cùng quyến rũ thuộc vẽ đàn ông trên người anh,

rất gợi cảm

Kiêu Phong Khang mặc đồ thế thao, không

nghiêm túc như thường ngày mà trẻ trung đẹp trai

hơn không ít, Tô Hoàng Quyên gần như nhìn đến

Si me

Kiêu Phong Khang nói: “Cần gì phái phiên

phức như vậy, ở nhà có người làm”

“Đó là do tự tay em nấu” Cô ta cười: “Thật ra

em cũng biết là phiên phức, nhưng cha em luôn

kêu em tới đây.

Anh cũng biết ý của ông ãy mà,

em không tiện làm trái.

Anh xem như làm vui lòng

người lớn đi”

Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Kiêu Phong Khang không từ chối, gật đầu, vẫn

không nói nhiều: “Tôi lên lầu tắm rửa trước, nếu

cô vẫn chưa ăn sáng thì ở lại ăn chung”

Tô Hoàng Quyên lập tức cười bảo: “Vậy em

chờ anh”

Kiêu Phong Khang lên lầu, Tô Hoàng Quyên

liên tùy ý quan sát ngôi biệt thự này.

Đây là lần

đầu tiên cô ta tới đây, nghe nói ở đây còn có một

cô cháu gái ở chung với anh, nhưng mà, tới giờ Tô

Hoàng Quyên vẫn chưa nhìn thấy cô cháu gái đó

Cô ta rất hiếu kỳ

Bên kia, Du Ảnh Tuyết đã dọn dẹp xong mãy

thứ đơn giản của mình.

Thật ra đến khi dọn dẹp

mới phát hiện, tuy rằng trong lòng âm thâm thê

không dùng một đồng của anh, thế nhưng toàn bộ

những thứ mang đi đều liên quan tới anh

Từ quần áo mà bình thường cô mặt cho tới

đồ rửa mặt, có thứ nào mà không tiêu tiên của

anh chứ?

u Ánh Tuyết uế oải đóng vali lại, tự lấm bấm

an ủi mình: “Sau này, chờ tôi kiếm được tiên rồi

nhất định sẽ trả lại cho anh.

Nhất định không nợ

anh một xu nào!”

Nghĩ vậy, trong lòng Du Ảnh Tuyết nhẹ nhõm

hơn không ít, cô kéo vali rời khỏi phòng

Xuõng lầu vừa khẻo gặp phải đi Lý, cuộc gặp

gỡ tối qua khiến Du Ảnh Tuyết cảm thấy lúng túng,

cô cúi đầu, rầu rĩï chào hỏi: “Dì Lý”

“Cô Du, cô đang làm gì vậy? Sao mới sáng

sớm đã kéo vali đi rõi?”

“Sau này tôi không ở đây nữa”

Dì Lý kinh ngạc, càng thêm chắc chắn suy

đoán tối qua của mình.

Nhưng cậu chủ thương

yêu cô như vậy, không đến mức khiến cô ãm ức

như thế chứ

“Cô đừng có nói lung tung, nếu cậu chủ biết,

nhất định sẽ giận lắm đấy” Dì Lý nhỏ giọng nói

Du Ánh Tuyết: “.

.

nh bắt nạt cô trước, còn muốn nối giận với

cô? Được rồi, cho dù nối giận cũng được, dù sao

cô cũng không thế ở lại.

Sau này, lỡ như xảy ra

chuyện quá đáng hơn

Dù sao việc này nghĩ thế nào cũng.

Rất kỳ lạ, không được tự nhiên

“Người kia còn ở đây chứ?” Du Ánh Tuyết hỏi

“Còn, đang ở phòng ăn ăn sáng”

“Vậy bây giờ tôi đi tìm anh ta”

Dứt lời, Du Ảnh Tuyết kéo vali đi về phía phòng

bếp, dáng vẻ như sắp anh dũng hy sinh

Trên đường đi lòng cô bắt đầu bõn chôn, thấp

thỏm bất an

Thứ nhất là vì lời nhắc nhở ban nãy của dì Lý,

thật ra cô cũng lo Kiêu Phong Khang sẽ nối giận

Tức thì tức, nhưng cô vẫn khá sợ dáng vẻ khi anh

nối giận

Thứ hai, tối hôm qua vừa xảy ra… Chuyện như

vậy, mới đó mà đã đối mặt với anh, cô thật sự

không thế thản nhiên nối, đa mặt cô không đủ dày

Du Ảnh Tuyết kiên trì tới phòng ăn, còn chưa

tiến vào đã chợt nghe thấy một giọng nữ dê nghe

“Nếẽm thử cái bánh bao xá xíu này đi, tối qua

em bận rộn đến nửa đêm là vì nó đấy” Sau khi

dừng lại một lát, cô gái tràn đây mong đợi hỏi

“Mùi vị thế nào?”

“Ư, cũng được” Thái độ của anh vản lãnh

đạm như vậy, đáp lại rất hờ hững

Nhưng dù vậy đối phương vẫn rất vui vẻ: “Anh

nếm thử cái này nữa đi”

Du Ánh Tuyết suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn

tiến vào.

Lúc vào, chí thấy cô gái bên cạnh anh

đang xé một miếng bánh đút tới bên môi anh

Nghe thấy tiếng bước chân, cô gái kia ngấng

đầu lên trước.

Du Ảnh Tuyết lập tức nhận ra, thì ra

là Tô Hoàng Quyên, bạn gái của anh, thảo nào

giọng nói này êm tai như vậy

Kiêu Phong Khang liễc qua Du Ảnh Tuyết, ánh

mắt thâm thúy, thoáng hiện chút phức tạp.

Sau

đó, anh cúi đầu ăn miếng bánh trong tay Tô

Hoàng Quyên.

Không biết là vô tình hay cố ý, môi

dưới của anh chạm vào đầu ngón tay của người

phụ nữ, lập tức khiến Tô Hoàng Quyên mặt đỏ tim

run, biểu cảm có chút ngượng ngùng

Cảnh tượng này rơi vào mắt của Du Ảnh

Tuyết, đột nhiên trong lòng cô cực kỳ khó chịu

một cách khó hiếu

Nhớ tới tối qua lúc mình đút bánh bích quy

cho anh, còn bị anh

E rằng, với cô gái nào anh cũng dùng chiêu

này

Hơn nữa, rõ ràng anh đã có bạn gái, sáng

sớm ở đây thế hiện tình cảm, tối qua rõ ràng còn

Càng nghĩ càng tức giận

“Phong Khang, chắc đây là Du Ảnh Tuyết

đúng không?”

Người mở miệng phá vỡ bầu không khí trâm

mặc này vẫn là Tô Hoàng Quyên

Kiêu Phong Khang không đáp lời mà lạnh

lùng nhìn về phía vali trong tay Du Ảnh Tuyết

Du Ảnh Tuyết sợ hãi, cố lấy can đảm quật

cường nói: “Cháu đến đế nói với chú một tiếng,

hôm nay cháu sẽ dọn ra ngoài ”

Kiêu Phong Khang không lên tiếng

Anh cúi đầu, tiếp tục dùng bữa.

Từ góc độ của

Du Ảnh Tuyết nhìn sang không thấy thắng mặt

anh, không phân biệt được vui buôn.

Nhưng áp

suất không khí quanh người anh cực thấp

Du Ảnh Tuyết mặc kệ, tiếp tục nói hết câu

“Sau này, cháu sẽ không về đây nữa”

Trong câu có chút giận dôi.

Tôi qua Kiêu

Phong Khang kêu cô cút! Lòng dạ cô hẹp hòi, cô

nhớ vô cùng rõ ràng

“Cảm ơn chú đã nuôi dưỡng cháu nhiều năm

như vậy” Câu cảm ơn này lại rất chân thành.

Lúc

sắp đi thật, trong lòng Du Ảnh Tuyết lại hơi đau

xót.

Nhưng hiện tại không thế rút lại được nữa

“Còn số tiên chú dùng cho cháu mấy năm nay,

chờ cháu kiếm được sẽ lập tức trả cho chú.

Chú

ba, chú yên tâm, cháu sẽ không thiếu nợ”

Chữ “Chú” còn chưa nói ra khói miệng, một

tiếng “cộp” thật lớn vang lên, chiếc thìa trong tay

Kiều Phong Khang bị đập mạnh xuõng bàn, gân

xanh nối trên mu bàn tay giật giật

Hành động này khiến Tô Hoàng Quyên ở bên

cạnh hốt hoảng đến suýt đánh rơi đũa, câm như

hến

Du Ảnh Tuyết cũng rụt vai theo bán năng,

dùng sức nắm tay xách vali mới không run chắn

tới mức ngã nhào ra đất

“Có phải muốn đi thật hay không?” Anh hỏi

Từng chữ, từng chữ đều được gắn mạnh, ánh

mắt u ám càng khiến người ta kinh hôn bạt vía

Du Ánh Tuyết nhát gan th* d*c

ö ràng hai người cách nhau ít nhất năm mét,

anh ngồi, cô đứng, thế nhưng cảm giác ngột ngạt

và kinh hãi lan tràn từ người anh lại mãnh liệt đến

mức khiến cô khó thở

“Đúng… Đúng… Là chú bảo cháu cút đi mà”

Cô sợ sệt liễm môi dưới một cái, gian nan thốt ra

mãy câu cứng rắn: “Cháu nghe lời chú, không ở lì

đây nữa ”

Sắc mặt anh lạnh như sương: “Đi rồi thì vĩnh

viên đừng quay lại nữa!”

Cô muốn vạch rõ giới hạn với anh như vậy,

muốn trả hết nợ nân với anh như vậy, mãi mãi

không bao giờ liên quan tới anh, thế nhưng, cô

chưa từng nghĩ tới phải trả tình cảm của anh!

Trong thế giới của cô, e rằng mãi mãi không bao

giờ có anh

Dường như Du Ảnh Tuyết không ngờ anh sẽ

nói như vậy, lập tức sặc tới mức cay mũi

Ít nhiều gì mình cũng ở đây sáu năm, tuy rằng

cô biết đây không phải nhà mình, nhưng trong

iêm thức cô đã sớm xem đây là cảng tránh gió,

xem anh thành người nhà của mình

Bây giờ, cô bị anh làm giận tới mức rời nhà bỏ

đi, chắng những anh không giữ lại mà còn xua

đuối, cảm giác này thật sự khó chịu muốn chết!

“Không về thì không về!” Cô nhớ tới gì đó, đỏ

mắt, tức giận giật cái vòng tay trên cố tay của

mình xuống, vì dùng sức quá mức nên đầu ngón

tay bị trây da, một vệt máu chảy ra, cô không phát

hiện, chỉ kéo đứt, hung hăng ném về phía Kiêu

Phong Khang: “Của chú này, cháu không thèm, trả

lại cho chú! Còn nữa

Cô kéo vali qua, quật cường trừng anh: “Cháu

mà quay lại đây, còn đế ý chú nữa thì chính là con

chó! Đô đáng ghét!”

Sau khi nói xong, cô xoay người bỏ đi

Khoảnh khắc xoay người, nước mắt thoáng

cái chảy ra khỏi hốc mắt.

Là tức giận, là phiền

muộn, cũng là đau khổ.

Với cái nhà này, với Kiêu

Phong Khang, không phải cô thật sự hoàn toàn

không có tình cảm.

Sáu năm không phải là giả, cô

luôn coi anh là chú ruột

Kiêu Phong Khang nhìn chäm chảm cái vòng

tay bị kéo đứt, không hề thương tiếc ném vòng tay

xuống đất, các khớp ngón tay đặt trên bàn căng

đến mức trắng bệch

Đó là quà trưởng thành anh tặng cô, đâu đó

trên vòng tay, anh còn tự tay khắc tên của cô

Anh cấn thận lựa chọn

Nhưng hiến nhiên giống như cô nói, cô không

cân

“Cô chủ, cô không thế đi được.

Cô không cha

không mẹ, ra ngoài như vậy, không có ai dựa dâm,

Sau này ai chăm sóc cô” Dì Lý nghe thấy động

tĩnh, vội vàng chạy đến, Du Ảnh Tuyết do một tay

bà ấy nuôi lớn từ năm mười hai tuổi, sao bà ấy nỡ

đế cô đi?

Vừa nói vậy, Du Ảnh Tuyết nghĩ tới mình là cô

nhi, trong lòng lập tức cảm thấy khó chịu, nước

mắt “tí tách” rơi xuõng: “Anh ta đã đuối tôi đi rồi,

n ở lại đây làm gì nữa? Ớ lại đế anh ta tức

giận à?”

“Cô ngốc ơi, cậu ấy là chú ba của cô, tức giận

một xíu thì sao chứ.

Cô nhanh xin lôi cậu chủ đi,

nói chuyện nhỏ nhẹ, cậu chủ thương cô, chắc

chắn sẽ không giận cô nữa”

“Tôi không muốn xin lôi!” Một khi cô bướng

bính thì cứng đầu như con bò

“Con nhóc này! Cô đi như vậy, không phải cố ý

khiến tôi lo lắng sao? Làm sao cô tự chăm sóc

bản thân được?”

Du Ảnh Tuyết khịt mũi, nghẹn ngào nói: “Di

không cần lo cho tôi, chờ tôi tốt nghiệp xong sẽ

đến Bắc An tìm Minh Đức.

Tôi sẽ chăm sóc tốt

cho bản thân”

Trong phòng ăn, động tác khom người nhặt

vòng tay của Kiều Phong Khang cứng đờ, nửa

giây sau, nhặt lên, nắm chặt vào lòng bàn tay,

từng viên kim cương nhỏ vụn gãn như cửa vào da

anh, khám vào trong máu thịt

.

Mối Tình Của Vị Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: AutumnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong biệt thự tràn ngập khí thế, Du Ánh Tuyết mới tắm xong, mái tóc của cô còn ẩm ướt, ngồi khoanh chân làm tổ trên ghế sofa xem TV. Lúc đang xem tivi tới thất thần, bỗng nhiên tất cả người giúp việc trong biệt thự vội vã chạy ra, vẻ mặt mọi người đều căng thẳng. Du Ánh Tuyết quay đầu thấy vẻ mặt mọi người, lập tức hiểu rõ là có chuyện gì. Trong miệng ngậm một quả nho còn chưa kịp nuốt xuống, thì tắt TV luôn, đứng dậy rời khỏi ghế sofa muốn lên trên tầng. Nhưng mà… Đã không kịp. Cửa trong biệt thự được người ta kéo từ bên trong. “Chào mừng ngày trở về. ”Ngay ngắn chỉnh tề, giọng nói cung kính lập tức vang lên, tràn ngập khí thế. Người đàn ông được nghênh đón với chiến trận lớn, thân hình thẳng tắp, cao khoảng một mét tám mươi lăm. Dưới sự vây quanh của mọi người, người đàn ông ăn mặc nghiêm chỉnh chậm rãi bước tới. Trên gương mặt tuấn tú cương nghị, cũng không có quá nhiều biểu cảm. Chỉ nhìn một lượt xung quanh, lập tức dời mắt nhìn Du Ánh Tuyết đang đứng thẳng không cử động trong… Đã muộn như vậy rồi, ngày mai cô còn có rấtnhiều tiết học, anh cân gì phải chọc cô tức giận?Rõ ràng biết cô chán ghét mình như vậyKiêu Phong Khang mím chặt môi, sau khidừng lại trong chớp mắt thì nặng nê rời khỏiẢnh đèn nhàn nhạt chiếu xuống, kéo cái bóngcao ngất của anh càng dài ra thêm, bóng dángcao lớn kia như mang theo cô đơnSáng hôm sau, khi Kiều Phong Khang chạy bộvẽ thì vẫn còn sớm.Anh vừa vào nhà, dì Lý đã nói:“Cậu chủ, có khách đến chơi ”“Chào buõi sáng, Phong Khang”Người tới là Tô Hoàng Quyên, cô ta đứng dậykhỏi sofa, mỉm cười chào hỏi anh.Hôm nay TôHoàng Quyên không ăn mặc nghiêm túc như khidân Chương trình tin tức trên tivi ngày thườngTóc xoắn đến eo, váy ngắn màu xanh lá mạ dàiđến gối, để lộ đôi chân thon dài trắng ngần, khôngquá dè dặt, cũng không quyến rũ quá đángBởi vì muốn đến gặp anh, cho nên cô ta đãtrang điểm rất tỉ mi, thế nhưngNgười nào đó chỉ tùy ý liếc qua cô ta, trongmắt không hề có rung động nào: ”Sao cỏ lại tớiđây?”Tô Hoàng Quyên không để ý, cô ta đã quenvới chuyện này.Đây chính là Kiêu Phong Khang!Không cô gái nào có thế lọt vào mắt anh dù chỉmột xíu, kế cả chính bản thân cô ta.Nhưng mà, sovới những người phụ nữ khác thì anh xem như đãđối xử khác với cô ta rôiNhiêu năm như vậy, mặc dù giữa hai ngườibọn họ không chọc thủng lớp cửa số giấy kia,nhưng cô ta tin rằng trong lòng cả hai đều biết rõNgày nào đó Kiều Phong Khang sẽ lấy một ngườiphụ nữ, người phụ nữ đó chính là cô ta, cũng chílà cô taCó lẽ đó cũng là lý do lần trước truyền thôngxào nấu scandal của bọn họ nhưng anh vẫnkhông phủ nhận!“Đưa bữa sáng cho anh” Tô Hoàng Quyênđến gân: “Đã đem vào phòng bếp, lát nữa đế anhnếm thử”Đi lên một bước có thế ngửi thấy hơi thở vôcùng quyến rũ thuộc vẽ đàn ông trên người anh,rất gợi cảmKiêu Phong Khang mặc đồ thế thao, khôngnghiêm túc như thường ngày mà trẻ trung đẹp traihơn không ít, Tô Hoàng Quyên gần như nhìn đếnSi meKiêu Phong Khang nói: “Cần gì phái phiênphức như vậy, ở nhà có người làm”“Đó là do tự tay em nấu” Cô ta cười: “Thật raem cũng biết là phiên phức, nhưng cha em luônkêu em tới đây.Anh cũng biết ý của ông ãy mà,em không tiện làm trái.Anh xem như làm vui lòngngười lớn đi”Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu AnhKiêu Phong Khang không từ chối, gật đầu, vẫnkhông nói nhiều: “Tôi lên lầu tắm rửa trước, nếucô vẫn chưa ăn sáng thì ở lại ăn chung”Tô Hoàng Quyên lập tức cười bảo: “Vậy emchờ anh”Kiêu Phong Khang lên lầu, Tô Hoàng Quyênliên tùy ý quan sát ngôi biệt thự này.Đây là lầnđầu tiên cô ta tới đây, nghe nói ở đây còn có mộtcô cháu gái ở chung với anh, nhưng mà, tới giờ TôHoàng Quyên vẫn chưa nhìn thấy cô cháu gái đóCô ta rất hiếu kỳBên kia, Du Ảnh Tuyết đã dọn dẹp xong mãythứ đơn giản của mình.Thật ra đến khi dọn dẹpmới phát hiện, tuy rằng trong lòng âm thâm thêkhông dùng một đồng của anh, thế nhưng toàn bộnhững thứ mang đi đều liên quan tới anhTừ quần áo mà bình thường cô mặt cho tớiđồ rửa mặt, có thứ nào mà không tiêu tiên củaanh chứ?u Ánh Tuyết uế oải đóng vali lại, tự lấm bấman ủi mình: “Sau này, chờ tôi kiếm được tiên rồinhất định sẽ trả lại cho anh.Nhất định không nợanh một xu nào!”Nghĩ vậy, trong lòng Du Ảnh Tuyết nhẹ nhõmhơn không ít, cô kéo vali rời khỏi phòngXuõng lầu vừa khẻo gặp phải đi Lý, cuộc gặpgỡ tối qua khiến Du Ảnh Tuyết cảm thấy lúng túng,cô cúi đầu, rầu rĩï chào hỏi: “Dì Lý”“Cô Du, cô đang làm gì vậy? Sao mới sángsớm đã kéo vali đi rõi?”“Sau này tôi không ở đây nữa”Dì Lý kinh ngạc, càng thêm chắc chắn suyđoán tối qua của mình.Nhưng cậu chủ thươngyêu cô như vậy, không đến mức khiến cô ãm ứcnhư thế chứ“Cô đừng có nói lung tung, nếu cậu chủ biết,nhất định sẽ giận lắm đấy” Dì Lý nhỏ giọng nóiDu Ánh Tuyết: “..”nh bắt nạt cô trước, còn muốn nối giận vớicô? Được rồi, cho dù nối giận cũng được, dù saocô cũng không thế ở lại.Sau này, lỡ như xảy rachuyện quá đáng hơnDù sao việc này nghĩ thế nào cũng.Rất kỳ lạ, không được tự nhiên“Người kia còn ở đây chứ?” Du Ánh Tuyết hỏi“Còn, đang ở phòng ăn ăn sáng”“Vậy bây giờ tôi đi tìm anh ta”Dứt lời, Du Ảnh Tuyết kéo vali đi về phía phòngbếp, dáng vẻ như sắp anh dũng hy sinhTrên đường đi lòng cô bắt đầu bõn chôn, thấpthỏm bất anThứ nhất là vì lời nhắc nhở ban nãy của dì Lý,thật ra cô cũng lo Kiêu Phong Khang sẽ nối giậnTức thì tức, nhưng cô vẫn khá sợ dáng vẻ khi anhnối giậnThứ hai, tối hôm qua vừa xảy ra… Chuyện nhưvậy, mới đó mà đã đối mặt với anh, cô thật sựkhông thế thản nhiên nối, đa mặt cô không đủ dàyDu Ảnh Tuyết kiên trì tới phòng ăn, còn chưatiến vào đã chợt nghe thấy một giọng nữ dê nghe“Nếẽm thử cái bánh bao xá xíu này đi, tối quaem bận rộn đến nửa đêm là vì nó đấy” Sau khidừng lại một lát, cô gái tràn đây mong đợi hỏi“Mùi vị thế nào?”“Ư, cũng được” Thái độ của anh vản lãnhđạm như vậy, đáp lại rất hờ hữngNhưng dù vậy đối phương vẫn rất vui vẻ: “Anhnếm thử cái này nữa đi”Du Ánh Tuyết suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫntiến vào.Lúc vào, chí thấy cô gái bên cạnh anhđang xé một miếng bánh đút tới bên môi anhNghe thấy tiếng bước chân, cô gái kia ngấngđầu lên trước.Du Ảnh Tuyết lập tức nhận ra, thì ralà Tô Hoàng Quyên, bạn gái của anh, thảo nàogiọng nói này êm tai như vậyKiêu Phong Khang liễc qua Du Ảnh Tuyết, ánhmắt thâm thúy, thoáng hiện chút phức tạp.Sauđó, anh cúi đầu ăn miếng bánh trong tay TôHoàng Quyên.Không biết là vô tình hay cố ý, môidưới của anh chạm vào đầu ngón tay của ngườiphụ nữ, lập tức khiến Tô Hoàng Quyên mặt đỏ timrun, biểu cảm có chút ngượng ngùngCảnh tượng này rơi vào mắt của Du ẢnhTuyết, đột nhiên trong lòng cô cực kỳ khó chịumột cách khó hiếuNhớ tới tối qua lúc mình đút bánh bích quycho anh, còn bị anhE rằng, với cô gái nào anh cũng dùng chiêunàyHơn nữa, rõ ràng anh đã có bạn gái, sángsớm ở đây thế hiện tình cảm, tối qua rõ ràng cònCàng nghĩ càng tức giận“Phong Khang, chắc đây là Du Ảnh Tuyếtđúng không?”Người mở miệng phá vỡ bầu không khí trâmmặc này vẫn là Tô Hoàng QuyênKiêu Phong Khang không đáp lời mà lạnhlùng nhìn về phía vali trong tay Du Ảnh TuyếtDu Ảnh Tuyết sợ hãi, cố lấy can đảm quậtcường nói: “Cháu đến đế nói với chú một tiếng,hôm nay cháu sẽ dọn ra ngoài ”Kiêu Phong Khang không lên tiếngAnh cúi đầu, tiếp tục dùng bữa.Từ góc độ củaDu Ảnh Tuyết nhìn sang không thấy thắng mặtanh, không phân biệt được vui buôn.Nhưng ápsuất không khí quanh người anh cực thấpDu Ảnh Tuyết mặc kệ, tiếp tục nói hết câu“Sau này, cháu sẽ không về đây nữa”Trong câu có chút giận dôi.Tôi qua KiêuPhong Khang kêu cô cút! Lòng dạ cô hẹp hòi, cônhớ vô cùng rõ ràng“Cảm ơn chú đã nuôi dưỡng cháu nhiều nămnhư vậy” Câu cảm ơn này lại rất chân thành.Lúcsắp đi thật, trong lòng Du Ảnh Tuyết lại hơi đauxót.Nhưng hiện tại không thế rút lại được nữa“Còn số tiên chú dùng cho cháu mấy năm nay,chờ cháu kiếm được sẽ lập tức trả cho chú.Chúba, chú yên tâm, cháu sẽ không thiếu nợ”Chữ “Chú” còn chưa nói ra khói miệng, mộttiếng “cộp” thật lớn vang lên, chiếc thìa trong tayKiều Phong Khang bị đập mạnh xuõng bàn, gânxanh nối trên mu bàn tay giật giậtHành động này khiến Tô Hoàng Quyên ở bêncạnh hốt hoảng đến suýt đánh rơi đũa, câm nhưhếnDu Ảnh Tuyết cũng rụt vai theo bán năng,dùng sức nắm tay xách vali mới không run chắntới mức ngã nhào ra đất“Có phải muốn đi thật hay không?” Anh hỏiTừng chữ, từng chữ đều được gắn mạnh, ánhmắt u ám càng khiến người ta kinh hôn bạt víaDu Ánh Tuyết nhát gan th* d*cö ràng hai người cách nhau ít nhất năm mét,anh ngồi, cô đứng, thế nhưng cảm giác ngột ngạtvà kinh hãi lan tràn từ người anh lại mãnh liệt đếnmức khiến cô khó thở“Đúng… Đúng… Là chú bảo cháu cút đi mà”Cô sợ sệt liễm môi dưới một cái, gian nan thốt ramãy câu cứng rắn: “Cháu nghe lời chú, không ở lìđây nữa ”Sắc mặt anh lạnh như sương: “Đi rồi thì vĩnhviên đừng quay lại nữa!”Cô muốn vạch rõ giới hạn với anh như vậy,muốn trả hết nợ nân với anh như vậy, mãi mãikhông bao giờ liên quan tới anh, thế nhưng, côchưa từng nghĩ tới phải trả tình cảm của anh!Trong thế giới của cô, e rằng mãi mãi không baogiờ có anhDường như Du Ảnh Tuyết không ngờ anh sẽnói như vậy, lập tức sặc tới mức cay mũiÍt nhiều gì mình cũng ở đây sáu năm, tuy rằngcô biết đây không phải nhà mình, nhưng trongiêm thức cô đã sớm xem đây là cảng tránh gió,xem anh thành người nhà của mìnhBây giờ, cô bị anh làm giận tới mức rời nhà bỏđi, chắng những anh không giữ lại mà còn xuađuối, cảm giác này thật sự khó chịu muốn chết!“Không về thì không về!” Cô nhớ tới gì đó, đỏmắt, tức giận giật cái vòng tay trên cố tay củamình xuống, vì dùng sức quá mức nên đầu ngóntay bị trây da, một vệt máu chảy ra, cô không pháthiện, chỉ kéo đứt, hung hăng ném về phía KiêuPhong Khang: “Của chú này, cháu không thèm, trảlại cho chú! Còn nữaCô kéo vali qua, quật cường trừng anh: “Cháumà quay lại đây, còn đế ý chú nữa thì chính là conchó! Đô đáng ghét!”Sau khi nói xong, cô xoay người bỏ điKhoảnh khắc xoay người, nước mắt thoángcái chảy ra khỏi hốc mắt.Là tức giận, là phiềnmuộn, cũng là đau khổ.Với cái nhà này, với KiêuPhong Khang, không phải cô thật sự hoàn toànkhông có tình cảm.Sáu năm không phải là giả, côluôn coi anh là chú ruộtKiêu Phong Khang nhìn chäm chảm cái vòngtay bị kéo đứt, không hề thương tiếc ném vòng tayxuống đất, các khớp ngón tay đặt trên bàn căngđến mức trắng bệchĐó là quà trưởng thành anh tặng cô, đâu đótrên vòng tay, anh còn tự tay khắc tên của côAnh cấn thận lựa chọnNhưng hiến nhiên giống như cô nói, cô khôngcân“Cô chủ, cô không thế đi được.Cô không chakhông mẹ, ra ngoài như vậy, không có ai dựa dâm,Sau này ai chăm sóc cô” Dì Lý nghe thấy độngtĩnh, vội vàng chạy đến, Du Ảnh Tuyết do một taybà ấy nuôi lớn từ năm mười hai tuổi, sao bà ấy nỡđế cô đi?Vừa nói vậy, Du Ảnh Tuyết nghĩ tới mình là cônhi, trong lòng lập tức cảm thấy khó chịu, nướcmắt “tí tách” rơi xuõng: “Anh ta đã đuối tôi đi rồi,n ở lại đây làm gì nữa? Ớ lại đế anh ta tứcgiận à?”“Cô ngốc ơi, cậu ấy là chú ba của cô, tức giậnmột xíu thì sao chứ.Cô nhanh xin lôi cậu chủ đi,nói chuyện nhỏ nhẹ, cậu chủ thương cô, chắcchắn sẽ không giận cô nữa”“Tôi không muốn xin lôi!” Một khi cô bướngbính thì cứng đầu như con bò“Con nhóc này! Cô đi như vậy, không phải cố ýkhiến tôi lo lắng sao? Làm sao cô tự chăm sócbản thân được?”Du Ảnh Tuyết khịt mũi, nghẹn ngào nói: “Dikhông cần lo cho tôi, chờ tôi tốt nghiệp xong sẽđến Bắc An tìm Minh Đức.Tôi sẽ chăm sóc tốtcho bản thân”Trong phòng ăn, động tác khom người nhặtvòng tay của Kiều Phong Khang cứng đờ, nửagiây sau, nhặt lên, nắm chặt vào lòng bàn tay,từng viên kim cương nhỏ vụn gãn như cửa vào daanh, khám vào trong máu thịt.

Chương 26: Đi Rồi Thì Đừng Quay Trở Lại