Trong một khu biệt thự, vào buổi sáng mặt trời đã lên cao, bầu trời trong xanh không một gợn mây, những tia nắng chiếu qua rèm cửa vào giường của một cô gái. Bạch Tiểu Nhi chói mắt, lờ mờ dậy nhìn đồng hồ đã 9 giờ sáng rồi. Cô vươn vai một cái, đi vào phòng vệ sinh cá nhân. Cuối cùng cô cũng kết thúc những năm học đại học gian nan, vất vả. Học xong cô cũng chưa muốn đi làm, mặc dù ba cô đã thúc giục cô đến công ty của gia đình cai quản. Cô còn trẻ muốn được đi chơi. Vệ sinh cá nhân xong cô xuống dưới ăn sáng, cô nói với bác quản gia: - Bác ơi có đồ ăn sáng chưa ạ? Quản gia cúi chào nói: - Bạch tiểu thư để tôi lấy đồ ăn cho cô. Cô ngồi vào bàn, chờ ông lấy đấy đồ ăn ra rồi ngồi ăn. Cô ăn thì chuông điện thoại reo lên, đó là ba cô. Cô nghe máy nói: - Alo, ba gọi cho con có việc gì đấy. Ông Bạch nói: - Con chuẩn bị đến công ty làm ngay, suốt ngày ở nhà nằm ngủ rồi đi chơi la cà. Đừng để cho ba nhắc lần nữa. Cô bĩu môi nói: - Ba à, con mới học xong mà. Con chưa muốn đi làm đâu. Sau này…
Chương 13: Hạnh Phúc Hóa Thành Bọt Biển (1)
Vợ À, Xin Em Đừng Rời Xa AnhTác giả: My mậpTruyện Ngôn TìnhTrong một khu biệt thự, vào buổi sáng mặt trời đã lên cao, bầu trời trong xanh không một gợn mây, những tia nắng chiếu qua rèm cửa vào giường của một cô gái. Bạch Tiểu Nhi chói mắt, lờ mờ dậy nhìn đồng hồ đã 9 giờ sáng rồi. Cô vươn vai một cái, đi vào phòng vệ sinh cá nhân. Cuối cùng cô cũng kết thúc những năm học đại học gian nan, vất vả. Học xong cô cũng chưa muốn đi làm, mặc dù ba cô đã thúc giục cô đến công ty của gia đình cai quản. Cô còn trẻ muốn được đi chơi. Vệ sinh cá nhân xong cô xuống dưới ăn sáng, cô nói với bác quản gia: - Bác ơi có đồ ăn sáng chưa ạ? Quản gia cúi chào nói: - Bạch tiểu thư để tôi lấy đồ ăn cho cô. Cô ngồi vào bàn, chờ ông lấy đấy đồ ăn ra rồi ngồi ăn. Cô ăn thì chuông điện thoại reo lên, đó là ba cô. Cô nghe máy nói: - Alo, ba gọi cho con có việc gì đấy. Ông Bạch nói: - Con chuẩn bị đến công ty làm ngay, suốt ngày ở nhà nằm ngủ rồi đi chơi la cà. Đừng để cho ba nhắc lần nữa. Cô bĩu môi nói: - Ba à, con mới học xong mà. Con chưa muốn đi làm đâu. Sau này… Và quả không có một con đường nào tràn ngập màu hồng, rải đầy hoa hồng đâu. Điều đó đã thật sự xảy ra với cô.Từng ngày trôi qua nhanh chóng, cuối cùng hôm nay cũng là ngày mà cô mong chờ nhất. Cô tỉnh dậy từ sớm nhưng đã thấy anh đi trước mình. Cô tươi cười hạnh phúc vì hôm nay là ngày trọng đại của mình. Cô nghĩ rất nhiều cảnh tượng đẹp trong đám cưới của anh và cô. Sau đó cô nhanh chóng vệ sinh cá nhân, rồi đến phòng trang điểm thay đồ.Tất cả được chuẩn bị xong, anh nói chỉ cần tổ chức lễ cưới đơn giản và có người thân thôi. Cô cũng không thích hoành tráng nên cũng không đòi hỏi gì nhiều.Cô ngồi trong phòng chờ, có bạn bè vào nói chuyện chúc mừng với cô. Cô rất vui và cười rất nhiều nhưng người cô muốn thấy nhất là anh. Nhưng cô nghĩ tí nữa sẽ thấy anh rồi nên không rất hồi hập, vui mừng.Vậy bây giờ anh đang ở đâu? Có phải anh đang ở phòng chờ của chú rể không?Không, anh không có mặt ở nơi tổ chức lễ cưới. Anh đang ở cùng Tố Lan ( Là mối tình đầu của anh, là người con gái khiến anh năm đấy dành trọn vẹn tình yêu của mình cho cô ta.)Một tiếng trước, thư kí Quân gọi điện cho anh:- Thưa giám đốc, đã tìm thấy Tố tiểu thư ạ.Anh đang lái đến nơi tổ chức lễ cưới, nghe thấy tên cô ta, anh liền nói:- Thật không, cậu gửi vị trí Tố Lan cho tôi.Anh lập tức phóng xe đến khách sạn cô ta đang ở, bỏ qua mọi việc đằng sau.Lúc này cô ta đang cười nham hiểm nói:- Lăng Triệt tôi biết chắc chắn anh sẽ tới đây tìm tôi. Tố Lan đã quay trở lại rồi đây. HahaCô ta cười lớn, sau đó thay bộ quần áo cũ kĩ, quê mùa rồi trang điểm cho mặt nhợt nhạt đi.10 phút sau, bên ngoài có người gõ cửa, cô ta giả vờ yếu ớt ra mở cửa nhìn thấy anh liền đóng lại nhưng anh ngăn lại. Với một lực nhẹ nhàng anh mở được cánh cửa ra vào bên trong nói:- Tố Lan em….em sao thế này.Bây giờ trông cô ta thảm hại, yếu ớt. Nhìn vào ai cũng phải thương xót, cũng muốn được che chở.Cô ta nức nở khóc:- Triệt..anh..hức...anh đi ra ngoài đi. Em xin lỗi, em...hức….không có đu can đảm để gặp anh. Hức…Anh lại gần ôm cô ta vào lòng nhẹ nhàng nói:- Em đừng khóc, nín đi. Ngoan, anh tha thứ cho em rất lâu rồi. Anh không giận em một chút nào cả. Ngoan.Cô ta càng khóc to hơn khiến áo anh ướt một mảng. Nước mắt như những giọt độc tố cứ chảy vào tim gan anh. Rồi đến một ngày nó sẽ khiến con người ta chết trong sự đau khổ.Lúc này đã đến giờ tổ chức hôn lễ mà chú rể vẫn chưa có mặt. Mọi người ai cũng thắc mắc, khách khứa đã đến đủ hết rồi. Như Ý ( bạn thân của cô) chạy vào nói:- Nhi ơi, sao chú rể chưa đến thế. Cậu gọi điện cho anh ta đi.Con bé Thu ( đứa nhỏ giúp việc ở nhà, cô với Thu là chị em thân thiết. Thu cũng được mời đến dự đám cưới của cô) nói:- Chị ơi, đến giờ làm lễ rồi chị mau gọi đi.Cô nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho anh.Anh hiện tại đang cùng cô ta ăn sáng, nhìn thấy số cô gọi anh định đứng dậy ra ngoài nói chuyện nhưng cô ta biết đó là vợ anh gọi. Có phục vụ đang bê canh đến, ả ta liền ngáng chân khiến phục vụ làm đổ chén canh vào người ả. Ả ta kêu:- Á..á...á, tôi đau quá...hức..Anh liền quay sang thấy ả bị bỏng liền chạy tới, sơ cứu cho cô ta quát:- Cô làm đổ canh nóng lên người cô ý hả. Đi không nhìn đường à, đừng để tôi gặp lại lần nữa. Chết tiệt.Nói rồi anh bế cô ta đi ra xe đến bệnh viện, mặc kệ cô phục vụ quỳ xuống van xin:- Tôi xin lỗi, cầu xin anh tha thứ đừng đuổi việc tôi. Tôi không cố tình làmThật đáng thương cho cô phục vụ, bị ả ta hãm hại.
Và quả không có một con đường nào tràn ngập màu hồng, rải đầy hoa hồng đâu. Điều đó đã thật sự xảy ra với cô.
Từng ngày trôi qua nhanh chóng, cuối cùng hôm nay cũng là ngày mà cô mong chờ nhất. Cô tỉnh dậy từ sớm nhưng đã thấy anh đi trước mình. Cô tươi cười hạnh phúc vì hôm nay là ngày trọng đại của mình. Cô nghĩ rất nhiều cảnh tượng đẹp trong đám cưới của anh và cô. Sau đó cô nhanh chóng vệ sinh cá nhân, rồi đến phòng trang điểm thay đồ.
Tất cả được chuẩn bị xong, anh nói chỉ cần tổ chức lễ cưới đơn giản và có người thân thôi. Cô cũng không thích hoành tráng nên cũng không đòi hỏi gì nhiều.
Cô ngồi trong phòng chờ, có bạn bè vào nói chuyện chúc mừng với cô. Cô rất vui và cười rất nhiều nhưng người cô muốn thấy nhất là anh. Nhưng cô nghĩ tí nữa sẽ thấy anh rồi nên không rất hồi hập, vui mừng.
Vậy bây giờ anh đang ở đâu? Có phải anh đang ở phòng chờ của chú rể không?
Không, anh không có mặt ở nơi tổ chức lễ cưới. Anh đang ở cùng Tố Lan ( Là mối tình đầu của anh, là người con gái khiến anh năm đấy dành trọn vẹn tình yêu của mình cho cô ta.)
Một tiếng trước, thư kí Quân gọi điện cho anh:
- Thưa giám đốc, đã tìm thấy Tố tiểu thư ạ.
Anh đang lái đến nơi tổ chức lễ cưới, nghe thấy tên cô ta, anh liền nói:
- Thật không, cậu gửi vị trí Tố Lan cho tôi.
Anh lập tức phóng xe đến khách sạn cô ta đang ở, bỏ qua mọi việc đằng sau.
Lúc này cô ta đang cười nham hiểm nói:
- Lăng Triệt tôi biết chắc chắn anh sẽ tới đây tìm tôi. Tố Lan đã quay trở lại rồi đây. Haha
Cô ta cười lớn, sau đó thay bộ quần áo cũ kĩ, quê mùa rồi trang điểm cho mặt nhợt nhạt đi.
10 phút sau, bên ngoài có người gõ cửa, cô ta giả vờ yếu ớt ra mở cửa nhìn thấy anh liền đóng lại nhưng anh ngăn lại. Với một lực nhẹ nhàng anh mở được cánh cửa ra vào bên trong nói:
- Tố Lan em….em sao thế này.
Bây giờ trông cô ta thảm hại, yếu ớt. Nhìn vào ai cũng phải thương xót, cũng muốn được che chở.
Cô ta nức nở khóc:
- Triệt..anh..hức...anh đi ra ngoài đi. Em xin lỗi, em...hức….không có đu can đảm để gặp anh. Hức…
Anh lại gần ôm cô ta vào lòng nhẹ nhàng nói:
- Em đừng khóc, nín đi. Ngoan, anh tha thứ cho em rất lâu rồi. Anh không giận em một chút nào cả. Ngoan.
Cô ta càng khóc to hơn khiến áo anh ướt một mảng. Nước mắt như những giọt độc tố cứ chảy vào tim gan anh. Rồi đến một ngày nó sẽ khiến con người ta chết trong sự đau khổ.
Lúc này đã đến giờ tổ chức hôn lễ mà chú rể vẫn chưa có mặt. Mọi người ai cũng thắc mắc, khách khứa đã đến đủ hết rồi. Như Ý ( bạn thân của cô) chạy vào nói:
- Nhi ơi, sao chú rể chưa đến thế. Cậu gọi điện cho anh ta đi.
Con bé Thu ( đứa nhỏ giúp việc ở nhà, cô với Thu là chị em thân thiết. Thu cũng được mời đến dự đám cưới của cô) nói:
- Chị ơi, đến giờ làm lễ rồi chị mau gọi đi.
Cô nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho anh.
Anh hiện tại đang cùng cô ta ăn sáng, nhìn thấy số cô gọi anh định đứng dậy ra ngoài nói chuyện nhưng cô ta biết đó là vợ anh gọi. Có phục vụ đang bê canh đến, ả ta liền ngáng chân khiến phục vụ làm đổ chén canh vào người ả. Ả ta kêu:
- Á..á...á, tôi đau quá...hức..
Anh liền quay sang thấy ả bị bỏng liền chạy tới, sơ cứu cho cô ta quát:
- Cô làm đổ canh nóng lên người cô ý hả. Đi không nhìn đường à, đừng để tôi gặp lại lần nữa. Chết tiệt.
Nói rồi anh bế cô ta đi ra xe đến bệnh viện, mặc kệ cô phục vụ quỳ xuống van xin:
- Tôi xin lỗi, cầu xin anh tha thứ đừng đuổi việc tôi. Tôi không cố tình làm
Thật đáng thương cho cô phục vụ, bị ả ta hãm hại.
Vợ À, Xin Em Đừng Rời Xa AnhTác giả: My mậpTruyện Ngôn TìnhTrong một khu biệt thự, vào buổi sáng mặt trời đã lên cao, bầu trời trong xanh không một gợn mây, những tia nắng chiếu qua rèm cửa vào giường của một cô gái. Bạch Tiểu Nhi chói mắt, lờ mờ dậy nhìn đồng hồ đã 9 giờ sáng rồi. Cô vươn vai một cái, đi vào phòng vệ sinh cá nhân. Cuối cùng cô cũng kết thúc những năm học đại học gian nan, vất vả. Học xong cô cũng chưa muốn đi làm, mặc dù ba cô đã thúc giục cô đến công ty của gia đình cai quản. Cô còn trẻ muốn được đi chơi. Vệ sinh cá nhân xong cô xuống dưới ăn sáng, cô nói với bác quản gia: - Bác ơi có đồ ăn sáng chưa ạ? Quản gia cúi chào nói: - Bạch tiểu thư để tôi lấy đồ ăn cho cô. Cô ngồi vào bàn, chờ ông lấy đấy đồ ăn ra rồi ngồi ăn. Cô ăn thì chuông điện thoại reo lên, đó là ba cô. Cô nghe máy nói: - Alo, ba gọi cho con có việc gì đấy. Ông Bạch nói: - Con chuẩn bị đến công ty làm ngay, suốt ngày ở nhà nằm ngủ rồi đi chơi la cà. Đừng để cho ba nhắc lần nữa. Cô bĩu môi nói: - Ba à, con mới học xong mà. Con chưa muốn đi làm đâu. Sau này… Và quả không có một con đường nào tràn ngập màu hồng, rải đầy hoa hồng đâu. Điều đó đã thật sự xảy ra với cô.Từng ngày trôi qua nhanh chóng, cuối cùng hôm nay cũng là ngày mà cô mong chờ nhất. Cô tỉnh dậy từ sớm nhưng đã thấy anh đi trước mình. Cô tươi cười hạnh phúc vì hôm nay là ngày trọng đại của mình. Cô nghĩ rất nhiều cảnh tượng đẹp trong đám cưới của anh và cô. Sau đó cô nhanh chóng vệ sinh cá nhân, rồi đến phòng trang điểm thay đồ.Tất cả được chuẩn bị xong, anh nói chỉ cần tổ chức lễ cưới đơn giản và có người thân thôi. Cô cũng không thích hoành tráng nên cũng không đòi hỏi gì nhiều.Cô ngồi trong phòng chờ, có bạn bè vào nói chuyện chúc mừng với cô. Cô rất vui và cười rất nhiều nhưng người cô muốn thấy nhất là anh. Nhưng cô nghĩ tí nữa sẽ thấy anh rồi nên không rất hồi hập, vui mừng.Vậy bây giờ anh đang ở đâu? Có phải anh đang ở phòng chờ của chú rể không?Không, anh không có mặt ở nơi tổ chức lễ cưới. Anh đang ở cùng Tố Lan ( Là mối tình đầu của anh, là người con gái khiến anh năm đấy dành trọn vẹn tình yêu của mình cho cô ta.)Một tiếng trước, thư kí Quân gọi điện cho anh:- Thưa giám đốc, đã tìm thấy Tố tiểu thư ạ.Anh đang lái đến nơi tổ chức lễ cưới, nghe thấy tên cô ta, anh liền nói:- Thật không, cậu gửi vị trí Tố Lan cho tôi.Anh lập tức phóng xe đến khách sạn cô ta đang ở, bỏ qua mọi việc đằng sau.Lúc này cô ta đang cười nham hiểm nói:- Lăng Triệt tôi biết chắc chắn anh sẽ tới đây tìm tôi. Tố Lan đã quay trở lại rồi đây. HahaCô ta cười lớn, sau đó thay bộ quần áo cũ kĩ, quê mùa rồi trang điểm cho mặt nhợt nhạt đi.10 phút sau, bên ngoài có người gõ cửa, cô ta giả vờ yếu ớt ra mở cửa nhìn thấy anh liền đóng lại nhưng anh ngăn lại. Với một lực nhẹ nhàng anh mở được cánh cửa ra vào bên trong nói:- Tố Lan em….em sao thế này.Bây giờ trông cô ta thảm hại, yếu ớt. Nhìn vào ai cũng phải thương xót, cũng muốn được che chở.Cô ta nức nở khóc:- Triệt..anh..hức...anh đi ra ngoài đi. Em xin lỗi, em...hức….không có đu can đảm để gặp anh. Hức…Anh lại gần ôm cô ta vào lòng nhẹ nhàng nói:- Em đừng khóc, nín đi. Ngoan, anh tha thứ cho em rất lâu rồi. Anh không giận em một chút nào cả. Ngoan.Cô ta càng khóc to hơn khiến áo anh ướt một mảng. Nước mắt như những giọt độc tố cứ chảy vào tim gan anh. Rồi đến một ngày nó sẽ khiến con người ta chết trong sự đau khổ.Lúc này đã đến giờ tổ chức hôn lễ mà chú rể vẫn chưa có mặt. Mọi người ai cũng thắc mắc, khách khứa đã đến đủ hết rồi. Như Ý ( bạn thân của cô) chạy vào nói:- Nhi ơi, sao chú rể chưa đến thế. Cậu gọi điện cho anh ta đi.Con bé Thu ( đứa nhỏ giúp việc ở nhà, cô với Thu là chị em thân thiết. Thu cũng được mời đến dự đám cưới của cô) nói:- Chị ơi, đến giờ làm lễ rồi chị mau gọi đi.Cô nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho anh.Anh hiện tại đang cùng cô ta ăn sáng, nhìn thấy số cô gọi anh định đứng dậy ra ngoài nói chuyện nhưng cô ta biết đó là vợ anh gọi. Có phục vụ đang bê canh đến, ả ta liền ngáng chân khiến phục vụ làm đổ chén canh vào người ả. Ả ta kêu:- Á..á...á, tôi đau quá...hức..Anh liền quay sang thấy ả bị bỏng liền chạy tới, sơ cứu cho cô ta quát:- Cô làm đổ canh nóng lên người cô ý hả. Đi không nhìn đường à, đừng để tôi gặp lại lần nữa. Chết tiệt.Nói rồi anh bế cô ta đi ra xe đến bệnh viện, mặc kệ cô phục vụ quỳ xuống van xin:- Tôi xin lỗi, cầu xin anh tha thứ đừng đuổi việc tôi. Tôi không cố tình làmThật đáng thương cho cô phục vụ, bị ả ta hãm hại.