Trong một khu biệt thự, vào buổi sáng mặt trời đã lên cao, bầu trời trong xanh không một gợn mây, những tia nắng chiếu qua rèm cửa vào giường của một cô gái. Bạch Tiểu Nhi chói mắt, lờ mờ dậy nhìn đồng hồ đã 9 giờ sáng rồi. Cô vươn vai một cái, đi vào phòng vệ sinh cá nhân. Cuối cùng cô cũng kết thúc những năm học đại học gian nan, vất vả. Học xong cô cũng chưa muốn đi làm, mặc dù ba cô đã thúc giục cô đến công ty của gia đình cai quản. Cô còn trẻ muốn được đi chơi. Vệ sinh cá nhân xong cô xuống dưới ăn sáng, cô nói với bác quản gia: - Bác ơi có đồ ăn sáng chưa ạ? Quản gia cúi chào nói: - Bạch tiểu thư để tôi lấy đồ ăn cho cô. Cô ngồi vào bàn, chờ ông lấy đấy đồ ăn ra rồi ngồi ăn. Cô ăn thì chuông điện thoại reo lên, đó là ba cô. Cô nghe máy nói: - Alo, ba gọi cho con có việc gì đấy. Ông Bạch nói: - Con chuẩn bị đến công ty làm ngay, suốt ngày ở nhà nằm ngủ rồi đi chơi la cà. Đừng để cho ba nhắc lần nữa. Cô bĩu môi nói: - Ba à, con mới học xong mà. Con chưa muốn đi làm đâu. Sau này…
Chương 41: Tôi Không Cần Ai Quan Tâm
Vợ À, Xin Em Đừng Rời Xa AnhTác giả: My mậpTruyện Ngôn TìnhTrong một khu biệt thự, vào buổi sáng mặt trời đã lên cao, bầu trời trong xanh không một gợn mây, những tia nắng chiếu qua rèm cửa vào giường của một cô gái. Bạch Tiểu Nhi chói mắt, lờ mờ dậy nhìn đồng hồ đã 9 giờ sáng rồi. Cô vươn vai một cái, đi vào phòng vệ sinh cá nhân. Cuối cùng cô cũng kết thúc những năm học đại học gian nan, vất vả. Học xong cô cũng chưa muốn đi làm, mặc dù ba cô đã thúc giục cô đến công ty của gia đình cai quản. Cô còn trẻ muốn được đi chơi. Vệ sinh cá nhân xong cô xuống dưới ăn sáng, cô nói với bác quản gia: - Bác ơi có đồ ăn sáng chưa ạ? Quản gia cúi chào nói: - Bạch tiểu thư để tôi lấy đồ ăn cho cô. Cô ngồi vào bàn, chờ ông lấy đấy đồ ăn ra rồi ngồi ăn. Cô ăn thì chuông điện thoại reo lên, đó là ba cô. Cô nghe máy nói: - Alo, ba gọi cho con có việc gì đấy. Ông Bạch nói: - Con chuẩn bị đến công ty làm ngay, suốt ngày ở nhà nằm ngủ rồi đi chơi la cà. Đừng để cho ba nhắc lần nữa. Cô bĩu môi nói: - Ba à, con mới học xong mà. Con chưa muốn đi làm đâu. Sau này… Nói xong anh đi ra ngoài. Bây giờ lòng cô đau như chết đi vậy. Cô không còn nước mắt mà khóc nữa rồi. Đứa con anh nói nghiệt chủng, lúc thằng bé được 5 tháng anh bắt cô phá thai muốn g**t ch*t thằng bé. Giờ đây anh lại muốn cướp đứa bé khỏi tay cô. Cô chịu bao đau đớn, tủi nhục để sinh non, chăm sóc thằng bé, để được nhìn thằng bé một lần mà chịu bao nhiêu sự đánh đòn của các người. Công bằng ở đâu?Lúc này Như Như bước vào, thấy cô đang nằm dưới sàn cả người bất động thì hoảng sợ đỡ cô dậy.- Tiểu thư, cô có sao không. Mau… mau lên giường nằm.Cô không nói gì, cả người vô hồn đi về phía giường nằm xuống chùm chăn lại.Vừa nãy ở bên ngoài, Như Như cũng nghe thấy tiếng hai người cãi nhau. Con bé sợ anh sẽ nổi tức giận mà đánh cô mất. Nhiều lần muốn vào ngăn nhưng Như Như nó cũng rất sợ. Chỉ chờ anh đi ra khỏi để vào xem cô thế nào.Như Như nhận ra cô chưa ăn gì, liền ra ngoài mua đồ ăn bổ dưỡng cho cô. Cô nằm trên giường chả khóc, chả nói, chả làm gì. Một cô gái luôn luôn cười nói trong mọi hoàn cảnh giờ đâu rồi?Anh về phòng bệnh của ả ta, ả ta nghe thấy tiếng mở cửa nói:- Triệt hả anh. Vừa nãy anh đi đâu vậy?- Tố Lan, em muốn có con để chăm sóc không?- Có chứ. Em rất muốn mình sau này sinh được thêm nhiều đứa trẻ sẽ là con của hai chúng ta. Nhưng...em...hức...em biết mình sẽ còn rất ít khả năng có thai nữa rồi...hức...Em...em không sinh được con cho anh..hức…Anh nhìn ả khóc mà đau lòng, ôm ả vào lòng vỗ về:- Đừng em đừng khóc. Em vẫn sẽ có thai và sinh con được. Bây giờ khoa học phát triển lắm. Tố Lan anh có chuyện này muốn nói với em.- Anh...anh nói đi.- Em có muốn chăm sóc nuôi nấng một đứa bé không phải do em sinh ra không?- Sao anh lại nói thế. Có chuyện gì xảy ra sao?- Thật ra, người hiến mắt cho em là Bạch Tiểu Nhi. Cô ta có giác mạc tốt, phù hợp với em mà lúc đó em cần giác mạc nhanh chóng để phẫu thuật. Cô ta đồng ý hiến giác mạc cho em. Giờ cô ta bị mù rồi, hết giá trị lợi dụng. Anh sẽ ly hôn với cô ta, rồi cưới em nhưng còn thằng bé anh muốn cùng em nuôi nấng, chăm sóc nó thật tốt.- Triệt, nếu chị ý đã hiến giác mạc cho em. Em rất cảm kích, biết ơn. Chị ý mù không thể nuôi nấng thằng bé chu đáo. Để cho chúng ta chăm sóc cũng rất tốt đúng không anh? Dù sao anh cũng là cha đứa bé mà. Anh đừng lo em không có vấn đề với ác cảm gì cả.- Cảm ơn em, em đúng rất hiểu chuyện.Ả ta nằm trong lòng anh mà cười thầm:" Đúng thật không ngờ cô ta hiến mắt cho mình. Mà tên Lăng Triệt này còn định cướp con của cô ta cho mình nuôi. Haha, Bạch Tiểu Nhi xem tôi hành hạ con cô như thế nào"........Như Như mua thức ăn xong mở cửa đi vào nói:- Tiểu thư ăn một chút cháo đi. Cả ngày hôm qua chị chưa ăn gì rồi.- Tôi không ănNhư Như đến gần khuyên nhủ cô ăn:- Tiểu thư chị ăn đi. Đói quá sẽ mệt lắm.Không thấy cô trả lời, Như Như nhẹ nhàng gỡ chăn ra khỏi người cô. Cô tức giận, ngồi dậy ủn mạnh khiến Như Như lùi ra đằng sau mấy bước:- Cút đi, tôi bảo không ăn. Tôi không cần cô thương hại. Cút ngay đi. Các người nghe theo lời anh ta muốn tôi chết thôi đúng không. Cút ngay, tôi không cần ai quan tâm.- Tiểu thư, chị bình tĩnh lại đi. Em...em không có làm hại chị đâu. Á…- Cút ngay.Cô vớ lấy bình nước ném mạnh xuống sàn. Như Như hoảng sợ, nhanh chóng chạy ra ngoài. Cô bây giờ không thể tin tưởng bất kỳ ai cả. Tất cả họ chỉ diễn kịch thôi là diễn viên mà anh ta thuê thôi. Không thể tin được, cô càng phải đề phòng cẩn thận.
Nói xong anh đi ra ngoài. Bây giờ lòng cô đau như chết đi vậy. Cô không còn nước mắt mà khóc nữa rồi. Đứa con anh nói nghiệt chủng, lúc thằng bé được 5 tháng anh bắt cô phá thai muốn g**t ch*t thằng bé. Giờ đây anh lại muốn cướp đứa bé khỏi tay cô. Cô chịu bao đau đớn, tủi nhục để sinh non, chăm sóc thằng bé, để được nhìn thằng bé một lần mà chịu bao nhiêu sự đánh đòn của các người. Công bằng ở đâu?
Lúc này Như Như bước vào, thấy cô đang nằm dưới sàn cả người bất động thì hoảng sợ đỡ cô dậy.
- Tiểu thư, cô có sao không. Mau… mau lên giường nằm.
Cô không nói gì, cả người vô hồn đi về phía giường nằm xuống chùm chăn lại.
Vừa nãy ở bên ngoài, Như Như cũng nghe thấy tiếng hai người cãi nhau. Con bé sợ anh sẽ nổi tức giận mà đánh cô mất. Nhiều lần muốn vào ngăn nhưng Như Như nó cũng rất sợ. Chỉ chờ anh đi ra khỏi để vào xem cô thế nào.
Như Như nhận ra cô chưa ăn gì, liền ra ngoài mua đồ ăn bổ dưỡng cho cô. Cô nằm trên giường chả khóc, chả nói, chả làm gì. Một cô gái luôn luôn cười nói trong mọi hoàn cảnh giờ đâu rồi?
Anh về phòng bệnh của ả ta, ả ta nghe thấy tiếng mở cửa nói:
- Triệt hả anh. Vừa nãy anh đi đâu vậy?
- Tố Lan, em muốn có con để chăm sóc không?
- Có chứ. Em rất muốn mình sau này sinh được thêm nhiều đứa trẻ sẽ là con của hai chúng ta. Nhưng...em...hức...em biết mình sẽ còn rất ít khả năng có thai nữa rồi...hức...Em...em không sinh được con cho anh..hức…
Anh nhìn ả khóc mà đau lòng, ôm ả vào lòng vỗ về:
- Đừng em đừng khóc. Em vẫn sẽ có thai và sinh con được. Bây giờ khoa học phát triển lắm. Tố Lan anh có chuyện này muốn nói với em.
- Anh...anh nói đi.
- Em có muốn chăm sóc nuôi nấng một đứa bé không phải do em sinh ra không?
- Sao anh lại nói thế. Có chuyện gì xảy ra sao?
- Thật ra, người hiến mắt cho em là Bạch Tiểu Nhi. Cô ta có giác mạc tốt, phù hợp với em mà lúc đó em cần giác mạc nhanh chóng để phẫu thuật. Cô ta đồng ý hiến giác mạc cho em. Giờ cô ta bị mù rồi, hết giá trị lợi dụng. Anh sẽ ly hôn với cô ta, rồi cưới em nhưng còn thằng bé anh muốn cùng em nuôi nấng, chăm sóc nó thật tốt.
- Triệt, nếu chị ý đã hiến giác mạc cho em. Em rất cảm kích, biết ơn. Chị ý mù không thể nuôi nấng thằng bé chu đáo. Để cho chúng ta chăm sóc cũng rất tốt đúng không anh? Dù sao anh cũng là cha đứa bé mà. Anh đừng lo em không có vấn đề với ác cảm gì cả.
- Cảm ơn em, em đúng rất hiểu chuyện.
Ả ta nằm trong lòng anh mà cười thầm:
" Đúng thật không ngờ cô ta hiến mắt cho mình. Mà tên Lăng Triệt này còn định cướp con của cô ta cho mình nuôi. Haha, Bạch Tiểu Nhi xem tôi hành hạ con cô như thế nào"
........
Như Như mua thức ăn xong mở cửa đi vào nói:
- Tiểu thư ăn một chút cháo đi. Cả ngày hôm qua chị chưa ăn gì rồi.
- Tôi không ăn
Như Như đến gần khuyên nhủ cô ăn:
- Tiểu thư chị ăn đi. Đói quá sẽ mệt lắm.
Không thấy cô trả lời, Như Như nhẹ nhàng gỡ chăn ra khỏi người cô. Cô tức giận, ngồi dậy ủn mạnh khiến Như Như lùi ra đằng sau mấy bước:
- Cút đi, tôi bảo không ăn. Tôi không cần cô thương hại. Cút ngay đi. Các người nghe theo lời anh ta muốn tôi chết thôi đúng không. Cút ngay, tôi không cần ai quan tâm.
- Tiểu thư, chị bình tĩnh lại đi. Em...em không có làm hại chị đâu. Á…
- Cút ngay.
Cô vớ lấy bình nước ném mạnh xuống sàn. Như Như hoảng sợ, nhanh chóng chạy ra ngoài. Cô bây giờ không thể tin tưởng bất kỳ ai cả. Tất cả họ chỉ diễn kịch thôi là diễn viên mà anh ta thuê thôi. Không thể tin được, cô càng phải đề phòng cẩn thận.
Vợ À, Xin Em Đừng Rời Xa AnhTác giả: My mậpTruyện Ngôn TìnhTrong một khu biệt thự, vào buổi sáng mặt trời đã lên cao, bầu trời trong xanh không một gợn mây, những tia nắng chiếu qua rèm cửa vào giường của một cô gái. Bạch Tiểu Nhi chói mắt, lờ mờ dậy nhìn đồng hồ đã 9 giờ sáng rồi. Cô vươn vai một cái, đi vào phòng vệ sinh cá nhân. Cuối cùng cô cũng kết thúc những năm học đại học gian nan, vất vả. Học xong cô cũng chưa muốn đi làm, mặc dù ba cô đã thúc giục cô đến công ty của gia đình cai quản. Cô còn trẻ muốn được đi chơi. Vệ sinh cá nhân xong cô xuống dưới ăn sáng, cô nói với bác quản gia: - Bác ơi có đồ ăn sáng chưa ạ? Quản gia cúi chào nói: - Bạch tiểu thư để tôi lấy đồ ăn cho cô. Cô ngồi vào bàn, chờ ông lấy đấy đồ ăn ra rồi ngồi ăn. Cô ăn thì chuông điện thoại reo lên, đó là ba cô. Cô nghe máy nói: - Alo, ba gọi cho con có việc gì đấy. Ông Bạch nói: - Con chuẩn bị đến công ty làm ngay, suốt ngày ở nhà nằm ngủ rồi đi chơi la cà. Đừng để cho ba nhắc lần nữa. Cô bĩu môi nói: - Ba à, con mới học xong mà. Con chưa muốn đi làm đâu. Sau này… Nói xong anh đi ra ngoài. Bây giờ lòng cô đau như chết đi vậy. Cô không còn nước mắt mà khóc nữa rồi. Đứa con anh nói nghiệt chủng, lúc thằng bé được 5 tháng anh bắt cô phá thai muốn g**t ch*t thằng bé. Giờ đây anh lại muốn cướp đứa bé khỏi tay cô. Cô chịu bao đau đớn, tủi nhục để sinh non, chăm sóc thằng bé, để được nhìn thằng bé một lần mà chịu bao nhiêu sự đánh đòn của các người. Công bằng ở đâu?Lúc này Như Như bước vào, thấy cô đang nằm dưới sàn cả người bất động thì hoảng sợ đỡ cô dậy.- Tiểu thư, cô có sao không. Mau… mau lên giường nằm.Cô không nói gì, cả người vô hồn đi về phía giường nằm xuống chùm chăn lại.Vừa nãy ở bên ngoài, Như Như cũng nghe thấy tiếng hai người cãi nhau. Con bé sợ anh sẽ nổi tức giận mà đánh cô mất. Nhiều lần muốn vào ngăn nhưng Như Như nó cũng rất sợ. Chỉ chờ anh đi ra khỏi để vào xem cô thế nào.Như Như nhận ra cô chưa ăn gì, liền ra ngoài mua đồ ăn bổ dưỡng cho cô. Cô nằm trên giường chả khóc, chả nói, chả làm gì. Một cô gái luôn luôn cười nói trong mọi hoàn cảnh giờ đâu rồi?Anh về phòng bệnh của ả ta, ả ta nghe thấy tiếng mở cửa nói:- Triệt hả anh. Vừa nãy anh đi đâu vậy?- Tố Lan, em muốn có con để chăm sóc không?- Có chứ. Em rất muốn mình sau này sinh được thêm nhiều đứa trẻ sẽ là con của hai chúng ta. Nhưng...em...hức...em biết mình sẽ còn rất ít khả năng có thai nữa rồi...hức...Em...em không sinh được con cho anh..hức…Anh nhìn ả khóc mà đau lòng, ôm ả vào lòng vỗ về:- Đừng em đừng khóc. Em vẫn sẽ có thai và sinh con được. Bây giờ khoa học phát triển lắm. Tố Lan anh có chuyện này muốn nói với em.- Anh...anh nói đi.- Em có muốn chăm sóc nuôi nấng một đứa bé không phải do em sinh ra không?- Sao anh lại nói thế. Có chuyện gì xảy ra sao?- Thật ra, người hiến mắt cho em là Bạch Tiểu Nhi. Cô ta có giác mạc tốt, phù hợp với em mà lúc đó em cần giác mạc nhanh chóng để phẫu thuật. Cô ta đồng ý hiến giác mạc cho em. Giờ cô ta bị mù rồi, hết giá trị lợi dụng. Anh sẽ ly hôn với cô ta, rồi cưới em nhưng còn thằng bé anh muốn cùng em nuôi nấng, chăm sóc nó thật tốt.- Triệt, nếu chị ý đã hiến giác mạc cho em. Em rất cảm kích, biết ơn. Chị ý mù không thể nuôi nấng thằng bé chu đáo. Để cho chúng ta chăm sóc cũng rất tốt đúng không anh? Dù sao anh cũng là cha đứa bé mà. Anh đừng lo em không có vấn đề với ác cảm gì cả.- Cảm ơn em, em đúng rất hiểu chuyện.Ả ta nằm trong lòng anh mà cười thầm:" Đúng thật không ngờ cô ta hiến mắt cho mình. Mà tên Lăng Triệt này còn định cướp con của cô ta cho mình nuôi. Haha, Bạch Tiểu Nhi xem tôi hành hạ con cô như thế nào"........Như Như mua thức ăn xong mở cửa đi vào nói:- Tiểu thư ăn một chút cháo đi. Cả ngày hôm qua chị chưa ăn gì rồi.- Tôi không ănNhư Như đến gần khuyên nhủ cô ăn:- Tiểu thư chị ăn đi. Đói quá sẽ mệt lắm.Không thấy cô trả lời, Như Như nhẹ nhàng gỡ chăn ra khỏi người cô. Cô tức giận, ngồi dậy ủn mạnh khiến Như Như lùi ra đằng sau mấy bước:- Cút đi, tôi bảo không ăn. Tôi không cần cô thương hại. Cút ngay đi. Các người nghe theo lời anh ta muốn tôi chết thôi đúng không. Cút ngay, tôi không cần ai quan tâm.- Tiểu thư, chị bình tĩnh lại đi. Em...em không có làm hại chị đâu. Á…- Cút ngay.Cô vớ lấy bình nước ném mạnh xuống sàn. Như Như hoảng sợ, nhanh chóng chạy ra ngoài. Cô bây giờ không thể tin tưởng bất kỳ ai cả. Tất cả họ chỉ diễn kịch thôi là diễn viên mà anh ta thuê thôi. Không thể tin được, cô càng phải đề phòng cẩn thận.