Trong một khu biệt thự, vào buổi sáng mặt trời đã lên cao, bầu trời trong xanh không một gợn mây, những tia nắng chiếu qua rèm cửa vào giường của một cô gái. Bạch Tiểu Nhi chói mắt, lờ mờ dậy nhìn đồng hồ đã 9 giờ sáng rồi. Cô vươn vai một cái, đi vào phòng vệ sinh cá nhân. Cuối cùng cô cũng kết thúc những năm học đại học gian nan, vất vả. Học xong cô cũng chưa muốn đi làm, mặc dù ba cô đã thúc giục cô đến công ty của gia đình cai quản. Cô còn trẻ muốn được đi chơi. Vệ sinh cá nhân xong cô xuống dưới ăn sáng, cô nói với bác quản gia: - Bác ơi có đồ ăn sáng chưa ạ? Quản gia cúi chào nói: - Bạch tiểu thư để tôi lấy đồ ăn cho cô. Cô ngồi vào bàn, chờ ông lấy đấy đồ ăn ra rồi ngồi ăn. Cô ăn thì chuông điện thoại reo lên, đó là ba cô. Cô nghe máy nói: - Alo, ba gọi cho con có việc gì đấy. Ông Bạch nói: - Con chuẩn bị đến công ty làm ngay, suốt ngày ở nhà nằm ngủ rồi đi chơi la cà. Đừng để cho ba nhắc lần nữa. Cô bĩu môi nói: - Ba à, con mới học xong mà. Con chưa muốn đi làm đâu. Sau này…
Chương 54: Tự Trừng Phạt Bản Thân ?
Vợ À, Xin Em Đừng Rời Xa AnhTác giả: My mậpTruyện Ngôn TìnhTrong một khu biệt thự, vào buổi sáng mặt trời đã lên cao, bầu trời trong xanh không một gợn mây, những tia nắng chiếu qua rèm cửa vào giường của một cô gái. Bạch Tiểu Nhi chói mắt, lờ mờ dậy nhìn đồng hồ đã 9 giờ sáng rồi. Cô vươn vai một cái, đi vào phòng vệ sinh cá nhân. Cuối cùng cô cũng kết thúc những năm học đại học gian nan, vất vả. Học xong cô cũng chưa muốn đi làm, mặc dù ba cô đã thúc giục cô đến công ty của gia đình cai quản. Cô còn trẻ muốn được đi chơi. Vệ sinh cá nhân xong cô xuống dưới ăn sáng, cô nói với bác quản gia: - Bác ơi có đồ ăn sáng chưa ạ? Quản gia cúi chào nói: - Bạch tiểu thư để tôi lấy đồ ăn cho cô. Cô ngồi vào bàn, chờ ông lấy đấy đồ ăn ra rồi ngồi ăn. Cô ăn thì chuông điện thoại reo lên, đó là ba cô. Cô nghe máy nói: - Alo, ba gọi cho con có việc gì đấy. Ông Bạch nói: - Con chuẩn bị đến công ty làm ngay, suốt ngày ở nhà nằm ngủ rồi đi chơi la cà. Đừng để cho ba nhắc lần nữa. Cô bĩu môi nói: - Ba à, con mới học xong mà. Con chưa muốn đi làm đâu. Sau này… Lúc này ở trong một căn phòng hôi hám, bẩn thỉu, có một người phụ nữ đầu tóc bù xù, thân thể tả tơi, bầm tím. Đó chính là ả ta. Tay chân ả ta bị còng chặt lại, ông ra lệnh cho thuộc hạ dùng mọi cách hành hạ ả ta chết dần chết mòn.Cô dám làm hại chắt tôi và cháu dâu của tôi. Người đâu cho cô ta biết thế nào là đau đớn muốn chết cũng không được sống cũng không xong đi.Nói rồi ông bỏ ra ngoài, họ tiêm một loại thuốc độc mới nghiên cứu thử nghiệm trên người ả. Chất lỏng nhanh chóng ngấm vào người ả, phá hủy toàn bộ lục phủ ngũ tạng của ả ta làm cho ả đau đớn muốn chết đi......Ông sai người đi đến chỗ anh. Chiếc xe nhanh chóng hướng đến biệt thự Thanh Vân.Nửa tiếng sau, ông đến nơi. Ông đi lên phòng anh, vừa bước vào mùi rượu nồng nặc bay thẳng vào mũi ông. Anh ngồi dưới đất liên tục uống rượu nặng, trên tay cầm sợi dây chuyền mới xâu xong mà nâng niu ngắm nghía. Xung quanh phòng thì bừa bộn, vỏ chai rượu rỗng ở khắp nơi.Anh ngồi đó mà lẩm bẩm, lúc cười, lúc khóc một mình:Tiểu Nhi em đi đâu vậy, về đi anh thấy rất nhớ em.....Tiểu Nhi là tại anh, tại anh đã hại em. Là anh khốn nạn, ngu dốt. Tự tay anh đã phá đi gia đình hạnh phúc của chính mình….hức…..hức…..Anh sai rồi...sai thật rồi......Ông nội đứng ngoài cửa chứng kiến tất cả. Ông vừa tức giận, vừa thương anh. Ông đi vào tát mạnh vào mặt anh một cái mắng:Mày mau tỉnh lại đi. Mày giả bộ đau khổ làm gì hả. Những chuyện trong quá khứ xảy ra nó có trở về ban đầu được không. Mày nên nhớ rằng mọi chuyện đã xảy ra dù đúng hay sai cũng không thể níu kéo lại được.Ông ơi...ông mau đánh con đi….Ông đánh con mạnh vào, con không thấy đau. Cô ấy….cô ấy bị đánh đau hơn nhiều….. Ông mau lấy roi gai đánh con đi, đánh gãy chân con đi….Mày muốn thế để làm gì. Mau đi ngủ đi, mai dậy mà đến chăm tiểu Khải. Còn con bé có lẽ cũng không còn sống nữa rồi….KHÔNG! Cô ấy vẫn còn sống và con nhất định sẽ tìm thấy. Ông đi ra khỏi phòng con. Tất cả cút hết đi.Anh tức giận mà hét lớn. Ông nội đóng cửa ra ngoài. Anh gục đầu nắm chặt dây chuyền trong tay mà bật khóc lớn. Từng giọt nước mắt lóng lánh rơi xuống sàn. Cứ thế khóc không biết đến bao giờ anh ngừng lại.......Những ngày hôm sau mới là khủng hoảng. Anh bỏ mặc hết công việc, không quan tâm đến ai. Nhốt mình trong phòng không ăn không uống. Không ai dám lại gần phòng anh cả, họ sợ anh sẽ nổi điên mà đuổi việc họ mất.Tiểu Khải cuối cùng cũng khỏi. Ông nội mang thằng bé về nhà chăm sóc. Ông nhìn chắt mình mà thấy đau lòng. Mẹ không biết rõ sống chết ra sao, bố thì ngày ngày tồi tệ hơn. Thằng bé không có tình thương yêu đầy đủ của gia đình. Cuối cùng vẫn chỉ có tiểu Khải là khổ nhất. Ông thương, đau lòng cho mọi người sao mọi chuyện lại thê thảm đến như vậy.Cứ thế trong một thời gian dài, anh không ra khỏi phòng tự nhốt mình không nói chuyện với ai. Anh ra lệnh cho thuộc hạ phải đánh anh thật mạnh. Anh muốn chịu tất cả những nỗi đau đớn mà anh gây ra cho cô. Họ đành phải nhắm mắt nghe lời anh. Vì nếu không làm theo gia đình họ sẽ bị anh giết hết. Bọn họ đành dùng sức quật thật mạnh roi gai lên người anh.Có đau không? Không đau mà phải gọi là rất đau. Cả người anh đau đớn như cắt đôi người vậy. Anh cắn răng chịu đựng không hề kêu một tiếng. Đau như vậy, thế mà lúc anh đánh cô. Cô cầu xin anh nhiều như vậy sao anh không nhẹ tay một chút nào vậy. Sao anh không tha cho cô chứ!Sau mấy tiếng bị trừng phạt, anh đau đớn, khắp người máu chảy ngấm hết vào áo trắng. Quần áo rách, toàn thân đau đến tận xương tủy. Tuy nhiên anh vẫn không kêu một tiếng nào, khuôn mặt không hồn, phờ phạc đi.Rồi anh chống tay đứng dậy, bước từng bước nặng nề ra trước ngoài cổng biệt thự quỳ. Bên ngoài trời nắng chói chang, oi bức. Anh cứ quỳ trước cổng như thế đến tối muộn mặc kệ mọi người có khuyên bảo anh thế nào.
Lúc này ở trong một căn phòng hôi hám, bẩn thỉu, có một người phụ nữ đầu tóc bù xù, thân thể tả tơi, bầm tím. Đó chính là ả ta. Tay chân ả ta bị còng chặt lại, ông ra lệnh cho thuộc hạ dùng mọi cách hành hạ ả ta chết dần chết mòn.
Cô dám làm hại chắt tôi và cháu dâu của tôi. Người đâu cho cô ta biết thế nào là đau đớn muốn chết cũng không được sống cũng không xong đi.
Nói rồi ông bỏ ra ngoài, họ tiêm một loại thuốc độc mới nghiên cứu thử nghiệm trên người ả. Chất lỏng nhanh chóng ngấm vào người ả, phá hủy toàn bộ lục phủ ngũ tạng của ả ta làm cho ả đau đớn muốn chết đi.
.....
Ông sai người đi đến chỗ anh. Chiếc xe nhanh chóng hướng đến biệt thự Thanh Vân.
Nửa tiếng sau, ông đến nơi. Ông đi lên phòng anh, vừa bước vào mùi rượu nồng nặc bay thẳng vào mũi ông. Anh ngồi dưới đất liên tục uống rượu nặng, trên tay cầm sợi dây chuyền mới xâu xong mà nâng niu ngắm nghía. Xung quanh phòng thì bừa bộn, vỏ chai rượu rỗng ở khắp nơi.
Anh ngồi đó mà lẩm bẩm, lúc cười, lúc khóc một mình:
Tiểu Nhi em đi đâu vậy, về đi anh thấy rất nhớ em.
....
Tiểu Nhi là tại anh, tại anh đã hại em. Là anh khốn nạn, ngu dốt. Tự tay anh đã phá đi gia đình hạnh phúc của chính mình….hức…..hức…..Anh sai rồi...sai thật rồi.
.....
Ông nội đứng ngoài cửa chứng kiến tất cả. Ông vừa tức giận, vừa thương anh. Ông đi vào tát mạnh vào mặt anh một cái mắng:
Mày mau tỉnh lại đi. Mày giả bộ đau khổ làm gì hả. Những chuyện trong quá khứ xảy ra nó có trở về ban đầu được không. Mày nên nhớ rằng mọi chuyện đã xảy ra dù đúng hay sai cũng không thể níu kéo lại được.
Ông ơi...ông mau đánh con đi….Ông đánh con mạnh vào, con không thấy đau. Cô ấy….cô ấy bị đánh đau hơn nhiều….. Ông mau lấy roi gai đánh con đi, đánh gãy chân con đi….
Mày muốn thế để làm gì. Mau đi ngủ đi, mai dậy mà đến chăm tiểu Khải. Còn con bé có lẽ cũng không còn sống nữa rồi….
KHÔNG! Cô ấy vẫn còn sống và con nhất định sẽ tìm thấy. Ông đi ra khỏi phòng con. Tất cả cút hết đi.
Anh tức giận mà hét lớn. Ông nội đóng cửa ra ngoài. Anh gục đầu nắm chặt dây chuyền trong tay mà bật khóc lớn. Từng giọt nước mắt lóng lánh rơi xuống sàn. Cứ thế khóc không biết đến bao giờ anh ngừng lại.
......
Những ngày hôm sau mới là khủng hoảng. Anh bỏ mặc hết công việc, không quan tâm đến ai. Nhốt mình trong phòng không ăn không uống. Không ai dám lại gần phòng anh cả, họ sợ anh sẽ nổi điên mà đuổi việc họ mất.
Tiểu Khải cuối cùng cũng khỏi. Ông nội mang thằng bé về nhà chăm sóc. Ông nhìn chắt mình mà thấy đau lòng. Mẹ không biết rõ sống chết ra sao, bố thì ngày ngày tồi tệ hơn. Thằng bé không có tình thương yêu đầy đủ của gia đình. Cuối cùng vẫn chỉ có tiểu Khải là khổ nhất. Ông thương, đau lòng cho mọi người sao mọi chuyện lại thê thảm đến như vậy.
Cứ thế trong một thời gian dài, anh không ra khỏi phòng tự nhốt mình không nói chuyện với ai. Anh ra lệnh cho thuộc hạ phải đánh anh thật mạnh. Anh muốn chịu tất cả những nỗi đau đớn mà anh gây ra cho cô. Họ đành phải nhắm mắt nghe lời anh. Vì nếu không làm theo gia đình họ sẽ bị anh giết hết. Bọn họ đành dùng sức quật thật mạnh roi gai lên người anh.
Có đau không? Không đau mà phải gọi là rất đau. Cả người anh đau đớn như cắt đôi người vậy. Anh cắn răng chịu đựng không hề kêu một tiếng. Đau như vậy, thế mà lúc anh đánh cô. Cô cầu xin anh nhiều như vậy sao anh không nhẹ tay một chút nào vậy. Sao anh không tha cho cô chứ!
Sau mấy tiếng bị trừng phạt, anh đau đớn, khắp người máu chảy ngấm hết vào áo trắng. Quần áo rách, toàn thân đau đến tận xương tủy. Tuy nhiên anh vẫn không kêu một tiếng nào, khuôn mặt không hồn, phờ phạc đi.
Rồi anh chống tay đứng dậy, bước từng bước nặng nề ra trước ngoài cổng biệt thự quỳ. Bên ngoài trời nắng chói chang, oi bức. Anh cứ quỳ trước cổng như thế đến tối muộn mặc kệ mọi người có khuyên bảo anh thế nào.
Vợ À, Xin Em Đừng Rời Xa AnhTác giả: My mậpTruyện Ngôn TìnhTrong một khu biệt thự, vào buổi sáng mặt trời đã lên cao, bầu trời trong xanh không một gợn mây, những tia nắng chiếu qua rèm cửa vào giường của một cô gái. Bạch Tiểu Nhi chói mắt, lờ mờ dậy nhìn đồng hồ đã 9 giờ sáng rồi. Cô vươn vai một cái, đi vào phòng vệ sinh cá nhân. Cuối cùng cô cũng kết thúc những năm học đại học gian nan, vất vả. Học xong cô cũng chưa muốn đi làm, mặc dù ba cô đã thúc giục cô đến công ty của gia đình cai quản. Cô còn trẻ muốn được đi chơi. Vệ sinh cá nhân xong cô xuống dưới ăn sáng, cô nói với bác quản gia: - Bác ơi có đồ ăn sáng chưa ạ? Quản gia cúi chào nói: - Bạch tiểu thư để tôi lấy đồ ăn cho cô. Cô ngồi vào bàn, chờ ông lấy đấy đồ ăn ra rồi ngồi ăn. Cô ăn thì chuông điện thoại reo lên, đó là ba cô. Cô nghe máy nói: - Alo, ba gọi cho con có việc gì đấy. Ông Bạch nói: - Con chuẩn bị đến công ty làm ngay, suốt ngày ở nhà nằm ngủ rồi đi chơi la cà. Đừng để cho ba nhắc lần nữa. Cô bĩu môi nói: - Ba à, con mới học xong mà. Con chưa muốn đi làm đâu. Sau này… Lúc này ở trong một căn phòng hôi hám, bẩn thỉu, có một người phụ nữ đầu tóc bù xù, thân thể tả tơi, bầm tím. Đó chính là ả ta. Tay chân ả ta bị còng chặt lại, ông ra lệnh cho thuộc hạ dùng mọi cách hành hạ ả ta chết dần chết mòn.Cô dám làm hại chắt tôi và cháu dâu của tôi. Người đâu cho cô ta biết thế nào là đau đớn muốn chết cũng không được sống cũng không xong đi.Nói rồi ông bỏ ra ngoài, họ tiêm một loại thuốc độc mới nghiên cứu thử nghiệm trên người ả. Chất lỏng nhanh chóng ngấm vào người ả, phá hủy toàn bộ lục phủ ngũ tạng của ả ta làm cho ả đau đớn muốn chết đi......Ông sai người đi đến chỗ anh. Chiếc xe nhanh chóng hướng đến biệt thự Thanh Vân.Nửa tiếng sau, ông đến nơi. Ông đi lên phòng anh, vừa bước vào mùi rượu nồng nặc bay thẳng vào mũi ông. Anh ngồi dưới đất liên tục uống rượu nặng, trên tay cầm sợi dây chuyền mới xâu xong mà nâng niu ngắm nghía. Xung quanh phòng thì bừa bộn, vỏ chai rượu rỗng ở khắp nơi.Anh ngồi đó mà lẩm bẩm, lúc cười, lúc khóc một mình:Tiểu Nhi em đi đâu vậy, về đi anh thấy rất nhớ em.....Tiểu Nhi là tại anh, tại anh đã hại em. Là anh khốn nạn, ngu dốt. Tự tay anh đã phá đi gia đình hạnh phúc của chính mình….hức…..hức…..Anh sai rồi...sai thật rồi......Ông nội đứng ngoài cửa chứng kiến tất cả. Ông vừa tức giận, vừa thương anh. Ông đi vào tát mạnh vào mặt anh một cái mắng:Mày mau tỉnh lại đi. Mày giả bộ đau khổ làm gì hả. Những chuyện trong quá khứ xảy ra nó có trở về ban đầu được không. Mày nên nhớ rằng mọi chuyện đã xảy ra dù đúng hay sai cũng không thể níu kéo lại được.Ông ơi...ông mau đánh con đi….Ông đánh con mạnh vào, con không thấy đau. Cô ấy….cô ấy bị đánh đau hơn nhiều….. Ông mau lấy roi gai đánh con đi, đánh gãy chân con đi….Mày muốn thế để làm gì. Mau đi ngủ đi, mai dậy mà đến chăm tiểu Khải. Còn con bé có lẽ cũng không còn sống nữa rồi….KHÔNG! Cô ấy vẫn còn sống và con nhất định sẽ tìm thấy. Ông đi ra khỏi phòng con. Tất cả cút hết đi.Anh tức giận mà hét lớn. Ông nội đóng cửa ra ngoài. Anh gục đầu nắm chặt dây chuyền trong tay mà bật khóc lớn. Từng giọt nước mắt lóng lánh rơi xuống sàn. Cứ thế khóc không biết đến bao giờ anh ngừng lại.......Những ngày hôm sau mới là khủng hoảng. Anh bỏ mặc hết công việc, không quan tâm đến ai. Nhốt mình trong phòng không ăn không uống. Không ai dám lại gần phòng anh cả, họ sợ anh sẽ nổi điên mà đuổi việc họ mất.Tiểu Khải cuối cùng cũng khỏi. Ông nội mang thằng bé về nhà chăm sóc. Ông nhìn chắt mình mà thấy đau lòng. Mẹ không biết rõ sống chết ra sao, bố thì ngày ngày tồi tệ hơn. Thằng bé không có tình thương yêu đầy đủ của gia đình. Cuối cùng vẫn chỉ có tiểu Khải là khổ nhất. Ông thương, đau lòng cho mọi người sao mọi chuyện lại thê thảm đến như vậy.Cứ thế trong một thời gian dài, anh không ra khỏi phòng tự nhốt mình không nói chuyện với ai. Anh ra lệnh cho thuộc hạ phải đánh anh thật mạnh. Anh muốn chịu tất cả những nỗi đau đớn mà anh gây ra cho cô. Họ đành phải nhắm mắt nghe lời anh. Vì nếu không làm theo gia đình họ sẽ bị anh giết hết. Bọn họ đành dùng sức quật thật mạnh roi gai lên người anh.Có đau không? Không đau mà phải gọi là rất đau. Cả người anh đau đớn như cắt đôi người vậy. Anh cắn răng chịu đựng không hề kêu một tiếng. Đau như vậy, thế mà lúc anh đánh cô. Cô cầu xin anh nhiều như vậy sao anh không nhẹ tay một chút nào vậy. Sao anh không tha cho cô chứ!Sau mấy tiếng bị trừng phạt, anh đau đớn, khắp người máu chảy ngấm hết vào áo trắng. Quần áo rách, toàn thân đau đến tận xương tủy. Tuy nhiên anh vẫn không kêu một tiếng nào, khuôn mặt không hồn, phờ phạc đi.Rồi anh chống tay đứng dậy, bước từng bước nặng nề ra trước ngoài cổng biệt thự quỳ. Bên ngoài trời nắng chói chang, oi bức. Anh cứ quỳ trước cổng như thế đến tối muộn mặc kệ mọi người có khuyên bảo anh thế nào.