Tác giả:

“Ông chủ Kim, con gái ông vừa đen vừa gầy, mới học lớp 11 đã mang thai rồi đi nạo thai khiến cả trường biết chuyện, cha mẹ còn bị trường học mời đến làm thủ tục đuổi học, cái chất lượng này... ha, năm vạn tệ thôi, không thể nhiều hơn!” “Đồn nhảm, đều là đồn nhảm hết! Thầy Lăng, thầy xem thử xem, tôi có giấy giám định đây! Vừa mới tròn mười tám tuổi thôi, giá trị tuyệt đối có thể lên đến 20 vạn!” “Sáu vạn!” “Ít nhất phải tám vạn!” “Được rồi, tám vạn thì tám vạn đi, chuyển khoản qua wechat nhé.” Thế là Giang Mộng Nhàn cứ vậy bị cha ruột của cô là Kim Khải bán cho Lăng Vân với cái giá tám vạn, bởi vì Lăng Vân phán xí nghiệp Kim Khải rơi vào tình trạng phá sản là do mệnh cách của Giang Mộng Nhàn quá cứng, xung khắc với nhà họ Kim, tuy từ lúc cô sinh ra còn chưa được nhìn mặt cha mình, nhưng Lăng Vân lại là một ông thầy bói đại khái có thể bóc trần vận xấu của cô, thế là hai người làm một vụ hợp tác đơn giản. Lăng Vân trông còn rất trẻ, lịch sự, nhưng trong giới thượng lưu tại kinh đô, anh…

Chương 7: Chương 3.2: Lễ Nhập Học Cho Tân Sinh Viên

Chồng Già Vợ Trẻ Trêu Nhau Hàng NgàyTác giả: Liễu Phú VũTruyện Ngôn Tình“Ông chủ Kim, con gái ông vừa đen vừa gầy, mới học lớp 11 đã mang thai rồi đi nạo thai khiến cả trường biết chuyện, cha mẹ còn bị trường học mời đến làm thủ tục đuổi học, cái chất lượng này... ha, năm vạn tệ thôi, không thể nhiều hơn!” “Đồn nhảm, đều là đồn nhảm hết! Thầy Lăng, thầy xem thử xem, tôi có giấy giám định đây! Vừa mới tròn mười tám tuổi thôi, giá trị tuyệt đối có thể lên đến 20 vạn!” “Sáu vạn!” “Ít nhất phải tám vạn!” “Được rồi, tám vạn thì tám vạn đi, chuyển khoản qua wechat nhé.” Thế là Giang Mộng Nhàn cứ vậy bị cha ruột của cô là Kim Khải bán cho Lăng Vân với cái giá tám vạn, bởi vì Lăng Vân phán xí nghiệp Kim Khải rơi vào tình trạng phá sản là do mệnh cách của Giang Mộng Nhàn quá cứng, xung khắc với nhà họ Kim, tuy từ lúc cô sinh ra còn chưa được nhìn mặt cha mình, nhưng Lăng Vân lại là một ông thầy bói đại khái có thể bóc trần vận xấu của cô, thế là hai người làm một vụ hợp tác đơn giản. Lăng Vân trông còn rất trẻ, lịch sự, nhưng trong giới thượng lưu tại kinh đô, anh… Đại học Kinh Đô có hơn hai mươi nghìn sinh viên, hàng năm chỉ tuyển có 3000 người, 3000 người này đều là rồng trong biển người, thành công xông qua vô số người với tỉ lệ chọi nghịch thiên, vô cùng nổi bật.Ngày khai giảng, tại bãi đỗ xe rộng lớn của trường học đỗ đầy xe sang, nghiễm nhiên trở thành một cuộc triển lãm xe, thậm chí còn có sân bay chuyên dụng, trong đó đã có không ít máy bay tư nhân.Ở trong này, không có sang nhất, chỉ có sang hơn.Ngày đầu tiên khai giảng, trường học đã kẹt xe, đoàn xe sang cứ giống như ốc sên chậm rì rì tiến về phía trước, con xe máy Yamaha của Giang Mộng Nhàn linh hoạt vượt qua tất cả xe sang, bay vút đến vững vàng dừng ở vị trí đỗ xe máy tạm thời mới chỉ có lẹt đẹt vào cái.Giang Mộng Nhàn tháo mũ bảo hiểm ra, để lộ một gương mặt xinh đẹp, thanh thuần như băng tuyết, một năm trôi qua, cô đã không còn là vịt con xấu xí, cánh chim đã đủ vững, giống như một con thiên nga giang rộng đôi cánh của mình, khiến vô số người kinh diễm chú ý đến!Một mái tóc xoăn đen bóng thả đến thắt lưng, chiếc đồng phục hở rốn để lộ vòng eo nhỏ nhắn, áo may-ô bao chọn lấy dáng người yểu điệu, quần da bọc lấy đôi chân thon dài, dáng người dong dỏng hoàn mỹ, trêи dưới không có chỗ nào mà không lộ ra hơi thở mị hoặc.Mấy chiếc xe sang kéo hết cửa sổ xe xuống, đoàn người trêи xe thi nhau thò đầu ra nhìn nữ sinh còn đang ngồi trêи xe máy, nữ sinh trong trường học này đại đa số đều là thiên kim tiểu thư nhà giàu, cách ăn mặc khéo léo, hành vi cử chỉ vô cùng đúng mực, không hề dám vượt qua khuôn phép, bỗng nhiên xuất hiện một chút báo nhỏ đầy hoang dã, không biết đã hấp dẫn sự chú ý của bao nhiêu người nữa, ai nấy đều thi nhau hỏi xem đây là thiên kim tiểu thư nhà ai.Giang Mộng Nhàn tháo kính đen xuống, xoay xoay cái chìa khóa trong tay, đi đến hội trường khai giảng hôm nay, hôm nay tất cả cả tân sinh viên đều phải đến đây tham dự lễ nhập học.Tuy hiện tại cô có tiền, nhưng cô lại không động đến một đồng tiền nào trong sổ tiết kiệm, tất cả đều dựa vào thành tích mà vào đây, cũng coi như là loại người thứ ba, hôm nay, cô là một thành phần tiêu biểu cho con em bình dân, lát nữa còn phải lên sân khấu phát biểu.Cả hội trường dần được ngồi kín, đại học Kinh Đô là trường đại học tốt nhất Trung Quốc, do Bộ Giáo ɖu͙ƈ quốc gia trực tiếp quản lý, đại hội tân sinh viên của đại học Kinh Đô, không ai dám không đến.Năm nay có đến mấy nghìn tân sinh viên, trong đó chiếm đa số vẫn là con cháu nhà giàu, con em bình dân dựa vào thành tích thi đỗ vào đây không nhiều lắm, chích có mấy trăm người, không tới bằng một phần mười tổng số tân sinh viên, bọn họ mặc quần áo thường thường ngoan ngoãn ngồi ở khu vực của mình, hình thành sự đối lập mãnh liệt với những cậu ấm cô chiêu quần là áo lượt, giá trị xa xỉ ngồi ở khu bên cạnh, cho dù là cùng một ngôi trường nhưng sinh viên nhà bình dân và sinh viên con cháu nhà giàu vẫn như hai thế giới.Giang Mộng Nhàn ngồi vào đội ngũ sinh viên nhà bình dân, chiếc áo ngắn hở rốn cùng khuôn mặt nhỏ nhắn được tô một lớp trang điểm nhạt, trông vô cùng xinh đẹp, khiến cô trở nên vô cùng nổi bật trong đám sinh viên ngồi quy củ ở đó, vô số ánh mắt liên tiếp rơi vào trêи người cô.Giang Mộng Nhàn mới ngồi xuống được một chốc, liền nghe thấy một trận tiếng cười quen thuộc, khoảnh khắc đó, linh hồn của cô giống như bị người ta chém làm mấy phần rồi rút dần, cả linh hồn không ngừng run lên, mí mắt khẽ nhấc lên chỉ thấy người tới, khóe môi nhếch lên tạo thành nụ cười đầy badboy.“Là học trưởng Trạch Thiên đến!”

Đại học Kinh Đô có hơn hai mươi nghìn sinh viên, hàng năm chỉ tuyển có 3000 người, 3000 người này đều là rồng trong biển người, thành công xông qua vô số người với tỉ lệ chọi nghịch thiên, vô cùng nổi bật.

Ngày khai giảng, tại bãi đỗ xe rộng lớn của trường học đỗ đầy xe sang, nghiễm nhiên trở thành một cuộc triển lãm xe, thậm chí còn có sân bay chuyên dụng, trong đó đã có không ít máy bay tư nhân.

Ở trong này, không có sang nhất, chỉ có sang hơn.

Ngày đầu tiên khai giảng, trường học đã kẹt xe, đoàn xe sang cứ giống như ốc sên chậm rì rì tiến về phía trước, con xe máy Yamaha của Giang Mộng Nhàn linh hoạt vượt qua tất cả xe sang, bay vút đến vững vàng dừng ở vị trí đỗ xe máy tạm thời mới chỉ có lẹt đẹt vào cái.

Giang Mộng Nhàn tháo mũ bảo hiểm ra, để lộ một gương mặt xinh đẹp, thanh thuần như băng tuyết, một năm trôi qua, cô đã không còn là vịt con xấu xí, cánh chim đã đủ vững, giống như một con thiên nga giang rộng đôi cánh của mình, khiến vô số người kinh diễm chú ý đến!

Một mái tóc xoăn đen bóng thả đến thắt lưng, chiếc đồng phục hở rốn để lộ vòng eo nhỏ nhắn, áo may-ô bao chọn lấy dáng người yểu điệu, quần da bọc lấy đôi chân thon dài, dáng người dong dỏng hoàn mỹ, trêи dưới không có chỗ nào mà không lộ ra hơi thở mị hoặc.

Mấy chiếc xe sang kéo hết cửa sổ xe xuống, đoàn người trêи xe thi nhau thò đầu ra nhìn nữ sinh còn đang ngồi trêи xe máy, nữ sinh trong trường học này đại đa số đều là thiên kim tiểu thư nhà giàu, cách ăn mặc khéo léo, hành vi cử chỉ vô cùng đúng mực, không hề dám vượt qua khuôn phép, bỗng nhiên xuất hiện một chút báo nhỏ đầy hoang dã, không biết đã hấp dẫn sự chú ý của bao nhiêu người nữa, ai nấy đều thi nhau hỏi xem đây là thiên kim tiểu thư nhà ai.

Giang Mộng Nhàn tháo kính đen xuống, xoay xoay cái chìa khóa trong tay, đi đến hội trường khai giảng hôm nay, hôm nay tất cả cả tân sinh viên đều phải đến đây tham dự lễ nhập học.

Tuy hiện tại cô có tiền, nhưng cô lại không động đến một đồng tiền nào trong sổ tiết kiệm, tất cả đều dựa vào thành tích mà vào đây, cũng coi như là loại người thứ ba, hôm nay, cô là một thành phần tiêu biểu cho con em bình dân, lát nữa còn phải lên sân khấu phát biểu.

Cả hội trường dần được ngồi kín, đại học Kinh Đô là trường đại học tốt nhất Trung Quốc, do Bộ Giáo ɖu͙ƈ quốc gia trực tiếp quản lý, đại hội tân sinh viên của đại học Kinh Đô, không ai dám không đến.

Năm nay có đến mấy nghìn tân sinh viên, trong đó chiếm đa số vẫn là con cháu nhà giàu, con em bình dân dựa vào thành tích thi đỗ vào đây không nhiều lắm, chích có mấy trăm người, không tới bằng một phần mười tổng số tân sinh viên, bọn họ mặc quần áo thường thường ngoan ngoãn ngồi ở khu vực của mình, hình thành sự đối lập mãnh liệt với những cậu ấm cô chiêu quần là áo lượt, giá trị xa xỉ ngồi ở khu bên cạnh, cho dù là cùng một ngôi trường nhưng sinh viên nhà bình dân và sinh viên con cháu nhà giàu vẫn như hai thế giới.

Giang Mộng Nhàn ngồi vào đội ngũ sinh viên nhà bình dân, chiếc áo ngắn hở rốn cùng khuôn mặt nhỏ nhắn được tô một lớp trang điểm nhạt, trông vô cùng xinh đẹp, khiến cô trở nên vô cùng nổi bật trong đám sinh viên ngồi quy củ ở đó, vô số ánh mắt liên tiếp rơi vào trêи người cô.

Giang Mộng Nhàn mới ngồi xuống được một chốc, liền nghe thấy một trận tiếng cười quen thuộc, khoảnh khắc đó, linh hồn của cô giống như bị người ta chém làm mấy phần rồi rút dần, cả linh hồn không ngừng run lên, mí mắt khẽ nhấc lên chỉ thấy người tới, khóe môi nhếch lên tạo thành nụ cười đầy badboy.

“Là học trưởng Trạch Thiên đến!”

Chồng Già Vợ Trẻ Trêu Nhau Hàng NgàyTác giả: Liễu Phú VũTruyện Ngôn Tình“Ông chủ Kim, con gái ông vừa đen vừa gầy, mới học lớp 11 đã mang thai rồi đi nạo thai khiến cả trường biết chuyện, cha mẹ còn bị trường học mời đến làm thủ tục đuổi học, cái chất lượng này... ha, năm vạn tệ thôi, không thể nhiều hơn!” “Đồn nhảm, đều là đồn nhảm hết! Thầy Lăng, thầy xem thử xem, tôi có giấy giám định đây! Vừa mới tròn mười tám tuổi thôi, giá trị tuyệt đối có thể lên đến 20 vạn!” “Sáu vạn!” “Ít nhất phải tám vạn!” “Được rồi, tám vạn thì tám vạn đi, chuyển khoản qua wechat nhé.” Thế là Giang Mộng Nhàn cứ vậy bị cha ruột của cô là Kim Khải bán cho Lăng Vân với cái giá tám vạn, bởi vì Lăng Vân phán xí nghiệp Kim Khải rơi vào tình trạng phá sản là do mệnh cách của Giang Mộng Nhàn quá cứng, xung khắc với nhà họ Kim, tuy từ lúc cô sinh ra còn chưa được nhìn mặt cha mình, nhưng Lăng Vân lại là một ông thầy bói đại khái có thể bóc trần vận xấu của cô, thế là hai người làm một vụ hợp tác đơn giản. Lăng Vân trông còn rất trẻ, lịch sự, nhưng trong giới thượng lưu tại kinh đô, anh… Đại học Kinh Đô có hơn hai mươi nghìn sinh viên, hàng năm chỉ tuyển có 3000 người, 3000 người này đều là rồng trong biển người, thành công xông qua vô số người với tỉ lệ chọi nghịch thiên, vô cùng nổi bật.Ngày khai giảng, tại bãi đỗ xe rộng lớn của trường học đỗ đầy xe sang, nghiễm nhiên trở thành một cuộc triển lãm xe, thậm chí còn có sân bay chuyên dụng, trong đó đã có không ít máy bay tư nhân.Ở trong này, không có sang nhất, chỉ có sang hơn.Ngày đầu tiên khai giảng, trường học đã kẹt xe, đoàn xe sang cứ giống như ốc sên chậm rì rì tiến về phía trước, con xe máy Yamaha của Giang Mộng Nhàn linh hoạt vượt qua tất cả xe sang, bay vút đến vững vàng dừng ở vị trí đỗ xe máy tạm thời mới chỉ có lẹt đẹt vào cái.Giang Mộng Nhàn tháo mũ bảo hiểm ra, để lộ một gương mặt xinh đẹp, thanh thuần như băng tuyết, một năm trôi qua, cô đã không còn là vịt con xấu xí, cánh chim đã đủ vững, giống như một con thiên nga giang rộng đôi cánh của mình, khiến vô số người kinh diễm chú ý đến!Một mái tóc xoăn đen bóng thả đến thắt lưng, chiếc đồng phục hở rốn để lộ vòng eo nhỏ nhắn, áo may-ô bao chọn lấy dáng người yểu điệu, quần da bọc lấy đôi chân thon dài, dáng người dong dỏng hoàn mỹ, trêи dưới không có chỗ nào mà không lộ ra hơi thở mị hoặc.Mấy chiếc xe sang kéo hết cửa sổ xe xuống, đoàn người trêи xe thi nhau thò đầu ra nhìn nữ sinh còn đang ngồi trêи xe máy, nữ sinh trong trường học này đại đa số đều là thiên kim tiểu thư nhà giàu, cách ăn mặc khéo léo, hành vi cử chỉ vô cùng đúng mực, không hề dám vượt qua khuôn phép, bỗng nhiên xuất hiện một chút báo nhỏ đầy hoang dã, không biết đã hấp dẫn sự chú ý của bao nhiêu người nữa, ai nấy đều thi nhau hỏi xem đây là thiên kim tiểu thư nhà ai.Giang Mộng Nhàn tháo kính đen xuống, xoay xoay cái chìa khóa trong tay, đi đến hội trường khai giảng hôm nay, hôm nay tất cả cả tân sinh viên đều phải đến đây tham dự lễ nhập học.Tuy hiện tại cô có tiền, nhưng cô lại không động đến một đồng tiền nào trong sổ tiết kiệm, tất cả đều dựa vào thành tích mà vào đây, cũng coi như là loại người thứ ba, hôm nay, cô là một thành phần tiêu biểu cho con em bình dân, lát nữa còn phải lên sân khấu phát biểu.Cả hội trường dần được ngồi kín, đại học Kinh Đô là trường đại học tốt nhất Trung Quốc, do Bộ Giáo ɖu͙ƈ quốc gia trực tiếp quản lý, đại hội tân sinh viên của đại học Kinh Đô, không ai dám không đến.Năm nay có đến mấy nghìn tân sinh viên, trong đó chiếm đa số vẫn là con cháu nhà giàu, con em bình dân dựa vào thành tích thi đỗ vào đây không nhiều lắm, chích có mấy trăm người, không tới bằng một phần mười tổng số tân sinh viên, bọn họ mặc quần áo thường thường ngoan ngoãn ngồi ở khu vực của mình, hình thành sự đối lập mãnh liệt với những cậu ấm cô chiêu quần là áo lượt, giá trị xa xỉ ngồi ở khu bên cạnh, cho dù là cùng một ngôi trường nhưng sinh viên nhà bình dân và sinh viên con cháu nhà giàu vẫn như hai thế giới.Giang Mộng Nhàn ngồi vào đội ngũ sinh viên nhà bình dân, chiếc áo ngắn hở rốn cùng khuôn mặt nhỏ nhắn được tô một lớp trang điểm nhạt, trông vô cùng xinh đẹp, khiến cô trở nên vô cùng nổi bật trong đám sinh viên ngồi quy củ ở đó, vô số ánh mắt liên tiếp rơi vào trêи người cô.Giang Mộng Nhàn mới ngồi xuống được một chốc, liền nghe thấy một trận tiếng cười quen thuộc, khoảnh khắc đó, linh hồn của cô giống như bị người ta chém làm mấy phần rồi rút dần, cả linh hồn không ngừng run lên, mí mắt khẽ nhấc lên chỉ thấy người tới, khóe môi nhếch lên tạo thành nụ cười đầy badboy.“Là học trưởng Trạch Thiên đến!”

Chương 7: Chương 3.2: Lễ Nhập Học Cho Tân Sinh Viên