“Ông chủ Kim, con gái ông vừa đen vừa gầy, mới học lớp 11 đã mang thai rồi đi nạo thai khiến cả trường biết chuyện, cha mẹ còn bị trường học mời đến làm thủ tục đuổi học, cái chất lượng này... ha, năm vạn tệ thôi, không thể nhiều hơn!” “Đồn nhảm, đều là đồn nhảm hết! Thầy Lăng, thầy xem thử xem, tôi có giấy giám định đây! Vừa mới tròn mười tám tuổi thôi, giá trị tuyệt đối có thể lên đến 20 vạn!” “Sáu vạn!” “Ít nhất phải tám vạn!” “Được rồi, tám vạn thì tám vạn đi, chuyển khoản qua wechat nhé.” Thế là Giang Mộng Nhàn cứ vậy bị cha ruột của cô là Kim Khải bán cho Lăng Vân với cái giá tám vạn, bởi vì Lăng Vân phán xí nghiệp Kim Khải rơi vào tình trạng phá sản là do mệnh cách của Giang Mộng Nhàn quá cứng, xung khắc với nhà họ Kim, tuy từ lúc cô sinh ra còn chưa được nhìn mặt cha mình, nhưng Lăng Vân lại là một ông thầy bói đại khái có thể bóc trần vận xấu của cô, thế là hai người làm một vụ hợp tác đơn giản. Lăng Vân trông còn rất trẻ, lịch sự, nhưng trong giới thượng lưu tại kinh đô, anh…
Chương 39: Chương 14.3: Dọa Cho Đái Cả Ra Quần!
Chồng Già Vợ Trẻ Trêu Nhau Hàng NgàyTác giả: Liễu Phú VũTruyện Ngôn Tình“Ông chủ Kim, con gái ông vừa đen vừa gầy, mới học lớp 11 đã mang thai rồi đi nạo thai khiến cả trường biết chuyện, cha mẹ còn bị trường học mời đến làm thủ tục đuổi học, cái chất lượng này... ha, năm vạn tệ thôi, không thể nhiều hơn!” “Đồn nhảm, đều là đồn nhảm hết! Thầy Lăng, thầy xem thử xem, tôi có giấy giám định đây! Vừa mới tròn mười tám tuổi thôi, giá trị tuyệt đối có thể lên đến 20 vạn!” “Sáu vạn!” “Ít nhất phải tám vạn!” “Được rồi, tám vạn thì tám vạn đi, chuyển khoản qua wechat nhé.” Thế là Giang Mộng Nhàn cứ vậy bị cha ruột của cô là Kim Khải bán cho Lăng Vân với cái giá tám vạn, bởi vì Lăng Vân phán xí nghiệp Kim Khải rơi vào tình trạng phá sản là do mệnh cách của Giang Mộng Nhàn quá cứng, xung khắc với nhà họ Kim, tuy từ lúc cô sinh ra còn chưa được nhìn mặt cha mình, nhưng Lăng Vân lại là một ông thầy bói đại khái có thể bóc trần vận xấu của cô, thế là hai người làm một vụ hợp tác đơn giản. Lăng Vân trông còn rất trẻ, lịch sự, nhưng trong giới thượng lưu tại kinh đô, anh… Mỗi lần từ nước ngoài trở về, anh đều phải làm vài món ăn thôn quê dân dã ăn cho đỡ thèm, lươn bắt được phải nuôi hai ngày rồi mới mang ra chế biến, tuy quản gia Lý đã biết thói quen của anh, nhưng anh vẫn không nhịn được mà hỏi quản gia Lý: “Lão Lý, mua lươn chưa?”Quản gia Lý hớn hở trả lời : “Biết cậu muốn ăn lươn, tôi đã chuẩn bị tốt từ mấy ngày trước rồi, đang nuôi trong ao tại vườn sau, vừa thô vừa dài!”Liên Hi Hoàn hài lòng gật đầu, nhưng vẫn có chút lo lắng, nên vẫn muốn đi xem thử : “Để tôi đi nhìn thử xem, chọn hai con thô nhất...”Giang Mộng Nhàn hãy còn đang đi trêи cầu thang hình xoắn ốc, chỉ nghe được ấy từ mấu chốt︰ lươn, thô, dài.Cô nghẹn một hơi thiếu chút nữa không thở được, chân bước hụt suýt chút nữa thì mất mặt.Cô biết Liên Hi Hoàn cực kỳ b**n th**, nhưng không nghĩ tới, anh lại b**n th** đến trình độ này!Thậm chí ngay cả lươn mà cũng dùng tới luôn rồi ! Kẻ có tiền trong giới nhà giàu tại kinh đô vậy mà lại thích chơi những thứ b**n th** như vậy!Dùng cái thứ kia chơi không chết người mới là lạ!Liên Hi Hoàn đại khái đang đi chọn lươn, thật lâu sau vẫn chưa thấy về, Giang Mộng Nhàn một mình nằm ở trêи chiếc giường tân hôn phủ đầy cánh hoa hồng, cả người giống như bị móc mất linh hồn.Bất cứ thứ gì ở trong căn phòng này, giờ rơi vào trong mắt cô đều đã có thể trở thành dụng cụ.Ngọn nến còn chưa cháy hết này cũng có thể làm đạo cụ này, giá cắm nến kia cũng có thể làm đạo cụ này.Chai rượu vang đỏ đắt tiền kia cũng có thể làm đạo cụ này.Cái bàn, khung hình, chổi lông gà...Cô chợt phát hiện, căn phòng được cho là phòng tân hôn này, chính là pháp trường mà Liên Hi Hoàn chuẩn bị cho cô.Một năm sống an lành của cô cuối cùng cũng đến hồi kết.Giang Mộng Nhàn không cam lòng nhắm nghiền hai mắt, hi vọng trêи thiên đường sẽ không còn kẻ nào b**n th** nữa...Cuối cùng thì Liên Hi Hoàn vẫn đến, anh còn cố ý ôm cả một bể cá đến, trong bể cá là hai con lươn, vừa thô vừa dài lại tươi mới, đúng là thứ anh yêu thích nhất.Lươn này quả thực chính là mỹ vị nhân gian, cuộc đời này sống mà không có lươn thì còn gì ý nghĩa nữa, Liên Hi Hoàn rất thích nuôi cá, nuôi lươn, nuôi trong bồn tắm vài ngày, dưỡng ra tình cảm sau đó lại ăn, hương vị kia, quả thực khiến người sống mơ mơ màng màng...Giang Mộng Nhàn đang nằm trêи giường, nghe thấy tiếng bước chân của Liên Hi Hoàn, cô giống như một phạm nhân bị phán xử tử hình nghe thấy tiếng đao phủ tới gần, trái tim nhỏ bé căng thẳng, ngay cả dũng khí mở mắt ra cũng không cóNhưng cuối cùng cô vẫn phải mở mắt, liếc mắt liền nhìn thấy Liên Hi Hoàn cùng hai con lươn vừa thô vừa dài, cô suýt chút nữa sợ tới mức toàn thân run lên, một dòng nước ấm chảy ra từ g*** h** ch*n.Trời ạ, cô lại bị dọa đến tè cả ra quần...Giang Mộng Nhàn cô cho rằng mình chỉ sợ tới mức, khóc không ra nước mắt thôi, không nghĩ tới cái chết của mình lại thê thảm như vậy.Chẳng qua cô lại không nghĩ tới, Liên Hi Hoàn có khứu giác đặc biệt nhạy cảm, anh nhanh chóng ngửi thấy một mùi hương quái dị, Giang Mộng Nhàn lật váy liền áo lên, chỉ thấy, trêи người cô vậy mà đã nhiễm một màu đỏ thẫm...………..
Mỗi lần từ nước ngoài trở về, anh đều phải làm vài món ăn thôn quê dân dã ăn cho đỡ thèm, lươn bắt được phải nuôi hai ngày rồi mới mang ra chế biến, tuy quản gia Lý đã biết thói quen của anh, nhưng anh vẫn không nhịn được mà hỏi quản gia Lý: “Lão Lý, mua lươn chưa?”
Quản gia Lý hớn hở trả lời : “Biết cậu muốn ăn lươn, tôi đã chuẩn bị tốt từ mấy ngày trước rồi, đang nuôi trong ao tại vườn sau, vừa thô vừa dài!”
Liên Hi Hoàn hài lòng gật đầu, nhưng vẫn có chút lo lắng, nên vẫn muốn đi xem thử : “Để tôi đi nhìn thử xem, chọn hai con thô nhất...”
Giang Mộng Nhàn hãy còn đang đi trêи cầu thang hình xoắn ốc, chỉ nghe được ấy từ mấu chốt︰ lươn, thô, dài.
Cô nghẹn một hơi thiếu chút nữa không thở được, chân bước hụt suýt chút nữa thì mất mặt.
Cô biết Liên Hi Hoàn cực kỳ b**n th**, nhưng không nghĩ tới, anh lại b**n th** đến trình độ này!
Thậm chí ngay cả lươn mà cũng dùng tới luôn rồi ! Kẻ có tiền trong giới nhà giàu tại kinh đô vậy mà lại thích chơi những thứ b**n th** như vậy!
Dùng cái thứ kia chơi không chết người mới là lạ!
Liên Hi Hoàn đại khái đang đi chọn lươn, thật lâu sau vẫn chưa thấy về, Giang Mộng Nhàn một mình nằm ở trêи chiếc giường tân hôn phủ đầy cánh hoa hồng, cả người giống như bị móc mất linh hồn.
Bất cứ thứ gì ở trong căn phòng này, giờ rơi vào trong mắt cô đều đã có thể trở thành dụng cụ.
Ngọn nến còn chưa cháy hết này cũng có thể làm đạo cụ này, giá cắm nến kia cũng có thể làm đạo cụ này.
Chai rượu vang đỏ đắt tiền kia cũng có thể làm đạo cụ này.
Cái bàn, khung hình, chổi lông gà...
Cô chợt phát hiện, căn phòng được cho là phòng tân hôn này, chính là pháp trường mà Liên Hi Hoàn chuẩn bị cho cô.
Một năm sống an lành của cô cuối cùng cũng đến hồi kết.
Giang Mộng Nhàn không cam lòng nhắm nghiền hai mắt, hi vọng trêи thiên đường sẽ không còn kẻ nào b**n th** nữa...
Cuối cùng thì Liên Hi Hoàn vẫn đến, anh còn cố ý ôm cả một bể cá đến, trong bể cá là hai con lươn, vừa thô vừa dài lại tươi mới, đúng là thứ anh yêu thích nhất.
Lươn này quả thực chính là mỹ vị nhân gian, cuộc đời này sống mà không có lươn thì còn gì ý nghĩa nữa, Liên Hi Hoàn rất thích nuôi cá, nuôi lươn, nuôi trong bồn tắm vài ngày, dưỡng ra tình cảm sau đó lại ăn, hương vị kia, quả thực khiến người sống mơ mơ màng màng...
Giang Mộng Nhàn đang nằm trêи giường, nghe thấy tiếng bước chân của Liên Hi Hoàn, cô giống như một phạm nhân bị phán xử tử hình nghe thấy tiếng đao phủ tới gần, trái tim nhỏ bé căng thẳng, ngay cả dũng khí mở mắt ra cũng không có
Nhưng cuối cùng cô vẫn phải mở mắt, liếc mắt liền nhìn thấy Liên Hi Hoàn cùng hai con lươn vừa thô vừa dài, cô suýt chút nữa sợ tới mức toàn thân run lên, một dòng nước ấm chảy ra từ g*** h** ch*n.
Trời ạ, cô lại bị dọa đến tè cả ra quần...
Giang Mộng Nhàn cô cho rằng mình chỉ sợ tới mức, khóc không ra nước mắt thôi, không nghĩ tới cái chết của mình lại thê thảm như vậy.
Chẳng qua cô lại không nghĩ tới, Liên Hi Hoàn có khứu giác đặc biệt nhạy cảm, anh nhanh chóng ngửi thấy một mùi hương quái dị, Giang Mộng Nhàn lật váy liền áo lên, chỉ thấy, trêи người cô vậy mà đã nhiễm một màu đỏ thẫm...
………..
Chồng Già Vợ Trẻ Trêu Nhau Hàng NgàyTác giả: Liễu Phú VũTruyện Ngôn Tình“Ông chủ Kim, con gái ông vừa đen vừa gầy, mới học lớp 11 đã mang thai rồi đi nạo thai khiến cả trường biết chuyện, cha mẹ còn bị trường học mời đến làm thủ tục đuổi học, cái chất lượng này... ha, năm vạn tệ thôi, không thể nhiều hơn!” “Đồn nhảm, đều là đồn nhảm hết! Thầy Lăng, thầy xem thử xem, tôi có giấy giám định đây! Vừa mới tròn mười tám tuổi thôi, giá trị tuyệt đối có thể lên đến 20 vạn!” “Sáu vạn!” “Ít nhất phải tám vạn!” “Được rồi, tám vạn thì tám vạn đi, chuyển khoản qua wechat nhé.” Thế là Giang Mộng Nhàn cứ vậy bị cha ruột của cô là Kim Khải bán cho Lăng Vân với cái giá tám vạn, bởi vì Lăng Vân phán xí nghiệp Kim Khải rơi vào tình trạng phá sản là do mệnh cách của Giang Mộng Nhàn quá cứng, xung khắc với nhà họ Kim, tuy từ lúc cô sinh ra còn chưa được nhìn mặt cha mình, nhưng Lăng Vân lại là một ông thầy bói đại khái có thể bóc trần vận xấu của cô, thế là hai người làm một vụ hợp tác đơn giản. Lăng Vân trông còn rất trẻ, lịch sự, nhưng trong giới thượng lưu tại kinh đô, anh… Mỗi lần từ nước ngoài trở về, anh đều phải làm vài món ăn thôn quê dân dã ăn cho đỡ thèm, lươn bắt được phải nuôi hai ngày rồi mới mang ra chế biến, tuy quản gia Lý đã biết thói quen của anh, nhưng anh vẫn không nhịn được mà hỏi quản gia Lý: “Lão Lý, mua lươn chưa?”Quản gia Lý hớn hở trả lời : “Biết cậu muốn ăn lươn, tôi đã chuẩn bị tốt từ mấy ngày trước rồi, đang nuôi trong ao tại vườn sau, vừa thô vừa dài!”Liên Hi Hoàn hài lòng gật đầu, nhưng vẫn có chút lo lắng, nên vẫn muốn đi xem thử : “Để tôi đi nhìn thử xem, chọn hai con thô nhất...”Giang Mộng Nhàn hãy còn đang đi trêи cầu thang hình xoắn ốc, chỉ nghe được ấy từ mấu chốt︰ lươn, thô, dài.Cô nghẹn một hơi thiếu chút nữa không thở được, chân bước hụt suýt chút nữa thì mất mặt.Cô biết Liên Hi Hoàn cực kỳ b**n th**, nhưng không nghĩ tới, anh lại b**n th** đến trình độ này!Thậm chí ngay cả lươn mà cũng dùng tới luôn rồi ! Kẻ có tiền trong giới nhà giàu tại kinh đô vậy mà lại thích chơi những thứ b**n th** như vậy!Dùng cái thứ kia chơi không chết người mới là lạ!Liên Hi Hoàn đại khái đang đi chọn lươn, thật lâu sau vẫn chưa thấy về, Giang Mộng Nhàn một mình nằm ở trêи chiếc giường tân hôn phủ đầy cánh hoa hồng, cả người giống như bị móc mất linh hồn.Bất cứ thứ gì ở trong căn phòng này, giờ rơi vào trong mắt cô đều đã có thể trở thành dụng cụ.Ngọn nến còn chưa cháy hết này cũng có thể làm đạo cụ này, giá cắm nến kia cũng có thể làm đạo cụ này.Chai rượu vang đỏ đắt tiền kia cũng có thể làm đạo cụ này.Cái bàn, khung hình, chổi lông gà...Cô chợt phát hiện, căn phòng được cho là phòng tân hôn này, chính là pháp trường mà Liên Hi Hoàn chuẩn bị cho cô.Một năm sống an lành của cô cuối cùng cũng đến hồi kết.Giang Mộng Nhàn không cam lòng nhắm nghiền hai mắt, hi vọng trêи thiên đường sẽ không còn kẻ nào b**n th** nữa...Cuối cùng thì Liên Hi Hoàn vẫn đến, anh còn cố ý ôm cả một bể cá đến, trong bể cá là hai con lươn, vừa thô vừa dài lại tươi mới, đúng là thứ anh yêu thích nhất.Lươn này quả thực chính là mỹ vị nhân gian, cuộc đời này sống mà không có lươn thì còn gì ý nghĩa nữa, Liên Hi Hoàn rất thích nuôi cá, nuôi lươn, nuôi trong bồn tắm vài ngày, dưỡng ra tình cảm sau đó lại ăn, hương vị kia, quả thực khiến người sống mơ mơ màng màng...Giang Mộng Nhàn đang nằm trêи giường, nghe thấy tiếng bước chân của Liên Hi Hoàn, cô giống như một phạm nhân bị phán xử tử hình nghe thấy tiếng đao phủ tới gần, trái tim nhỏ bé căng thẳng, ngay cả dũng khí mở mắt ra cũng không cóNhưng cuối cùng cô vẫn phải mở mắt, liếc mắt liền nhìn thấy Liên Hi Hoàn cùng hai con lươn vừa thô vừa dài, cô suýt chút nữa sợ tới mức toàn thân run lên, một dòng nước ấm chảy ra từ g*** h** ch*n.Trời ạ, cô lại bị dọa đến tè cả ra quần...Giang Mộng Nhàn cô cho rằng mình chỉ sợ tới mức, khóc không ra nước mắt thôi, không nghĩ tới cái chết của mình lại thê thảm như vậy.Chẳng qua cô lại không nghĩ tới, Liên Hi Hoàn có khứu giác đặc biệt nhạy cảm, anh nhanh chóng ngửi thấy một mùi hương quái dị, Giang Mộng Nhàn lật váy liền áo lên, chỉ thấy, trêи người cô vậy mà đã nhiễm một màu đỏ thẫm...………..