Tác giả:

“Bé con, trông em đẹp quá…” Trong bóng tối, giọng nói từ tính khàn khàn của người đàn ông rơi vào tai của Tô Ánh Nguyệt. Người phụ nữ quỳ gối trước đầu giường, hai tay bị trói chặt bởi thắt lưng, còn đôi mắt thì bị che kín bởi dải ruy băng màu đen. Sau khi thị lực bị tước đoạt, các giác quan của cơ thể trở nên nhạy cảm hơn. Cô co người lại, cuộn tròn cơ thể, cảm nhận những cơn đau âm ỉ đang lan tràn khắp thân mình. Trong sự tăm tối, cô chỉ có thể cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông đang rình rập ở sau lưng mình cùng với xúc cảm của bàn tay đang m*n tr*n bờ lưng trần của cô. “Ngoan nào, đổi sang tư thế khác đi.” … Tô Ánh Nguyệt đột nhiên bừng mở mắt, trên đầu đổ đầy mồ hôi lạnh. Cô che đi hai gò má đang nóng bừng của mình. Đã năm năm trôi qua rồi, vì sao cô vẫn mơ thấy ác mộng này? Đứng dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, chất lỏng mát lạnh khiến cô tỉnh táo ngay lập tức. Cô cầm cốc nước, định xuống dưới lầu rót nước. “Con không muốn! Con không muốn gả cho tên b**n th** già khắm già…

Chương 61: Chiếm Thời Gian Đêm Nay Của Tôi

Trên Trời Rớt Xuống Ba Báu Vật Hai Bảo Bảo Và Một Lão CôngTác giả: Vân Mị TrứTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Bé con, trông em đẹp quá…” Trong bóng tối, giọng nói từ tính khàn khàn của người đàn ông rơi vào tai của Tô Ánh Nguyệt. Người phụ nữ quỳ gối trước đầu giường, hai tay bị trói chặt bởi thắt lưng, còn đôi mắt thì bị che kín bởi dải ruy băng màu đen. Sau khi thị lực bị tước đoạt, các giác quan của cơ thể trở nên nhạy cảm hơn. Cô co người lại, cuộn tròn cơ thể, cảm nhận những cơn đau âm ỉ đang lan tràn khắp thân mình. Trong sự tăm tối, cô chỉ có thể cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông đang rình rập ở sau lưng mình cùng với xúc cảm của bàn tay đang m*n tr*n bờ lưng trần của cô. “Ngoan nào, đổi sang tư thế khác đi.” … Tô Ánh Nguyệt đột nhiên bừng mở mắt, trên đầu đổ đầy mồ hôi lạnh. Cô che đi hai gò má đang nóng bừng của mình. Đã năm năm trôi qua rồi, vì sao cô vẫn mơ thấy ác mộng này? Đứng dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, chất lỏng mát lạnh khiến cô tỉnh táo ngay lập tức. Cô cầm cốc nước, định xuống dưới lầu rót nước. “Con không muốn! Con không muốn gả cho tên b**n th** già khắm già… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Anh Nam Phong?”Trên hành lang bên ngoài thư phòng, Tân Tỉnh Thiên đang chuẩn bị xuống lầu rót nước, cau mày nhìn người đàn ông nào đó đang lén lút: “Đã muộn như vậy rồi sao anh lại ở trong nhà của tôi?”Tần Nam Phong giật mình, vội vàng “suyt” ra hiệu đối với cậu nhóc, chỉ vào thư phòng: “Đừng làm ồn! Bố và mẹ mới của em đều ở trong đó”Tân Tinh Thiên cau mày suy nghĩ và hiểu ra.Cậu nhóc bĩu môi, trực tiếp giơ tay túm lấy ống tay áo của Tân Nam Phong: “Vậy nếu em không thể làm phiền bọn họ, anh Nam Phong cũng không thể làm phiều bọn họ”“Đi thôi, em mời anh uống nước sôi!”Tân Nam Phong: Anh dừng lại và đứng im tại chỗ không nhúc nhích: “Em tự đi đi”“Anh họ còn có nhiệm vụ khác”Tân Tinh Thiên chớp mắt: “Nhiệm vụ gì?”“Đương nhiên là…”Anh cầm cây bút ghi âm trong tay, “Tân Nam Phong, xem ra cháu không cần Ánh Nguyệt giúp đỡ nữa”Sắc mặt Tân Nam Phong lập tức tái xanh.“Chú nhỏ, chú nghe nhầm rồi”“Bút ghi âm này của cháu… thực ra là để ghí âm lại giọng của thím khi giúp cháu phân tích kịch bản.”“Kịch bản gì?”Phía sau Tân Mộ Ngôn, một giọng nữ lạnh lùng vang lên.Tô Ánh Nguyệt vẫn mặc bộ đồ ngủ kín đáo đó, nhưng bên ngoài áo ngủ đã khoác thêm áo vest màu xám của Tân Mộ Ngôn.Áo khoác của anh rất lớn, cô mặc vào người, vạt áo vừa đủ che đến đùi, có thể che đi dáng người xinh đẹp của cô.“Là thế này”Tân Mộ Ngôn khẽ nói.Tô Ánh Nguyệt: ”…”Được rồi, cô đã hiểu lầm hoàn toàn…“Tuy nhiên…”Đôi mắt màu mực của người đàn ông quét qua khuôn mặt đỏ bừng của Tô Ánh Nguyệt, “Sau này sẽ thỏa mãn em”Tô Ánh Nguyệt: ”…”Cô không dám nhìn ánh mắt của anh, chỉ có thể cắn răng cầm kịch bản đi vào thư phòng: “Tôi xem giúp cậu”Tân Mộ Ngôn nhìn bóng lưng ủ rũ của cô, mỉm cười.“Vậy tối nay mẹ sẽ phải tăng ca ạ?”Tân Tinh Thiên mở to mắt nhìn theo bóng lưng của Tô Ánh Nguyệt.“Đúng vậy”“Mẹ cũng thật vất vả”Cậu nhóc thở dài: “Con bảo anh trai đi pha trà sữa cho mẹ vậy”Trà sữa?Hai mắt Tân Nam Phong lập tức tỏa sáng: “Cho anh một ly với.”.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Anh Nam Phong?”

Trên hành lang bên ngoài thư phòng, Tân Tỉnh Thiên đang chuẩn bị xuống lầu rót nước, cau mày nhìn người đàn ông nào đó đang lén lút: “Đã muộn như vậy rồi sao anh lại ở trong nhà của tôi?”

Tần Nam Phong giật mình, vội vàng “suyt” ra hiệu đối với cậu nhóc, chỉ vào thư phòng: “Đừng làm ồn! Bố và mẹ mới của em đều ở trong đó”

Tân Tinh Thiên cau mày suy nghĩ và hiểu ra.

Cậu nhóc bĩu môi, trực tiếp giơ tay túm lấy ống tay áo của Tân Nam Phong: “Vậy nếu em không thể làm phiền bọn họ, anh Nam Phong cũng không thể làm phiều bọn họ”

“Đi thôi, em mời anh uống nước sôi!”

Tân Nam Phong: Anh dừng lại và đứng im tại chỗ không nhúc nhích: “Em tự đi đi”

“Anh họ còn có nhiệm vụ khác”

Tân Tinh Thiên chớp mắt: “Nhiệm vụ gì?”

“Đương nhiên là…”

Image removed.

Anh cầm cây bút ghi âm trong tay, “Tân Nam Phong, xem ra cháu không cần Ánh Nguyệt giúp đỡ nữa”

Sắc mặt Tân Nam Phong lập tức tái xanh.

“Chú nhỏ, chú nghe nhầm rồi”

“Bút ghi âm này của cháu… thực ra là để ghí âm lại giọng của thím khi giúp cháu phân tích kịch bản.

“Kịch bản gì?”

Phía sau Tân Mộ Ngôn, một giọng nữ lạnh lùng vang lên.

Tô Ánh Nguyệt vẫn mặc bộ đồ ngủ kín đáo đó, nhưng bên ngoài áo ngủ đã khoác thêm áo vest màu xám của Tân Mộ Ngôn.

Áo khoác của anh rất lớn, cô mặc vào người, vạt áo vừa đủ che đến đùi, có thể che đi dáng người xinh đẹp của cô.

“Là thế này”

Image removed.

Tân Mộ Ngôn khẽ nói.

Tô Ánh Nguyệt: ”…”

Được rồi, cô đã hiểu lầm hoàn toàn…

“Tuy nhiên…”

Đôi mắt màu mực của người đàn ông quét qua khuôn mặt đỏ bừng của Tô Ánh Nguyệt, “Sau này sẽ thỏa mãn em”

Tô Ánh Nguyệt: ”…”

Cô không dám nhìn ánh mắt của anh, chỉ có thể cắn răng cầm kịch bản đi vào thư phòng: “Tôi xem giúp cậu”

Tân Mộ Ngôn nhìn bóng lưng ủ rũ của cô, mỉm cười.

“Vậy tối nay mẹ sẽ phải tăng ca ạ?”

Tân Tinh Thiên mở to mắt nhìn theo bóng lưng của Tô Ánh Nguyệt.

“Đúng vậy”

“Mẹ cũng thật vất vả”

Cậu nhóc thở dài: “Con bảo anh trai đi pha trà sữa cho mẹ vậy”

Trà sữa?

Hai mắt Tân Nam Phong lập tức tỏa sáng: “Cho anh một ly với.

”.

Trên Trời Rớt Xuống Ba Báu Vật Hai Bảo Bảo Và Một Lão CôngTác giả: Vân Mị TrứTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Bé con, trông em đẹp quá…” Trong bóng tối, giọng nói từ tính khàn khàn của người đàn ông rơi vào tai của Tô Ánh Nguyệt. Người phụ nữ quỳ gối trước đầu giường, hai tay bị trói chặt bởi thắt lưng, còn đôi mắt thì bị che kín bởi dải ruy băng màu đen. Sau khi thị lực bị tước đoạt, các giác quan của cơ thể trở nên nhạy cảm hơn. Cô co người lại, cuộn tròn cơ thể, cảm nhận những cơn đau âm ỉ đang lan tràn khắp thân mình. Trong sự tăm tối, cô chỉ có thể cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông đang rình rập ở sau lưng mình cùng với xúc cảm của bàn tay đang m*n tr*n bờ lưng trần của cô. “Ngoan nào, đổi sang tư thế khác đi.” … Tô Ánh Nguyệt đột nhiên bừng mở mắt, trên đầu đổ đầy mồ hôi lạnh. Cô che đi hai gò má đang nóng bừng của mình. Đã năm năm trôi qua rồi, vì sao cô vẫn mơ thấy ác mộng này? Đứng dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, chất lỏng mát lạnh khiến cô tỉnh táo ngay lập tức. Cô cầm cốc nước, định xuống dưới lầu rót nước. “Con không muốn! Con không muốn gả cho tên b**n th** già khắm già… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Anh Nam Phong?”Trên hành lang bên ngoài thư phòng, Tân Tỉnh Thiên đang chuẩn bị xuống lầu rót nước, cau mày nhìn người đàn ông nào đó đang lén lút: “Đã muộn như vậy rồi sao anh lại ở trong nhà của tôi?”Tần Nam Phong giật mình, vội vàng “suyt” ra hiệu đối với cậu nhóc, chỉ vào thư phòng: “Đừng làm ồn! Bố và mẹ mới của em đều ở trong đó”Tân Tinh Thiên cau mày suy nghĩ và hiểu ra.Cậu nhóc bĩu môi, trực tiếp giơ tay túm lấy ống tay áo của Tân Nam Phong: “Vậy nếu em không thể làm phiền bọn họ, anh Nam Phong cũng không thể làm phiều bọn họ”“Đi thôi, em mời anh uống nước sôi!”Tân Nam Phong: Anh dừng lại và đứng im tại chỗ không nhúc nhích: “Em tự đi đi”“Anh họ còn có nhiệm vụ khác”Tân Tinh Thiên chớp mắt: “Nhiệm vụ gì?”“Đương nhiên là…”Anh cầm cây bút ghi âm trong tay, “Tân Nam Phong, xem ra cháu không cần Ánh Nguyệt giúp đỡ nữa”Sắc mặt Tân Nam Phong lập tức tái xanh.“Chú nhỏ, chú nghe nhầm rồi”“Bút ghi âm này của cháu… thực ra là để ghí âm lại giọng của thím khi giúp cháu phân tích kịch bản.”“Kịch bản gì?”Phía sau Tân Mộ Ngôn, một giọng nữ lạnh lùng vang lên.Tô Ánh Nguyệt vẫn mặc bộ đồ ngủ kín đáo đó, nhưng bên ngoài áo ngủ đã khoác thêm áo vest màu xám của Tân Mộ Ngôn.Áo khoác của anh rất lớn, cô mặc vào người, vạt áo vừa đủ che đến đùi, có thể che đi dáng người xinh đẹp của cô.“Là thế này”Tân Mộ Ngôn khẽ nói.Tô Ánh Nguyệt: ”…”Được rồi, cô đã hiểu lầm hoàn toàn…“Tuy nhiên…”Đôi mắt màu mực của người đàn ông quét qua khuôn mặt đỏ bừng của Tô Ánh Nguyệt, “Sau này sẽ thỏa mãn em”Tô Ánh Nguyệt: ”…”Cô không dám nhìn ánh mắt của anh, chỉ có thể cắn răng cầm kịch bản đi vào thư phòng: “Tôi xem giúp cậu”Tân Mộ Ngôn nhìn bóng lưng ủ rũ của cô, mỉm cười.“Vậy tối nay mẹ sẽ phải tăng ca ạ?”Tân Tinh Thiên mở to mắt nhìn theo bóng lưng của Tô Ánh Nguyệt.“Đúng vậy”“Mẹ cũng thật vất vả”Cậu nhóc thở dài: “Con bảo anh trai đi pha trà sữa cho mẹ vậy”Trà sữa?Hai mắt Tân Nam Phong lập tức tỏa sáng: “Cho anh một ly với.”.

Chương 61: Chiếm Thời Gian Đêm Nay Của Tôi