Tác giả:

“Bé con, trông em đẹp quá…” Trong bóng tối, giọng nói từ tính khàn khàn của người đàn ông rơi vào tai của Tô Ánh Nguyệt. Người phụ nữ quỳ gối trước đầu giường, hai tay bị trói chặt bởi thắt lưng, còn đôi mắt thì bị che kín bởi dải ruy băng màu đen. Sau khi thị lực bị tước đoạt, các giác quan của cơ thể trở nên nhạy cảm hơn. Cô co người lại, cuộn tròn cơ thể, cảm nhận những cơn đau âm ỉ đang lan tràn khắp thân mình. Trong sự tăm tối, cô chỉ có thể cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông đang rình rập ở sau lưng mình cùng với xúc cảm của bàn tay đang m*n tr*n bờ lưng trần của cô. “Ngoan nào, đổi sang tư thế khác đi.” … Tô Ánh Nguyệt đột nhiên bừng mở mắt, trên đầu đổ đầy mồ hôi lạnh. Cô che đi hai gò má đang nóng bừng của mình. Đã năm năm trôi qua rồi, vì sao cô vẫn mơ thấy ác mộng này? Đứng dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, chất lỏng mát lạnh khiến cô tỉnh táo ngay lập tức. Cô cầm cốc nước, định xuống dưới lầu rót nước. “Con không muốn! Con không muốn gả cho tên b**n th** già khắm già…

Chương 75: Chúc Mừng Mẹ Đã Thực Hiện Được Ước Mơ Của Mình

Trên Trời Rớt Xuống Ba Báu Vật Hai Bảo Bảo Và Một Lão CôngTác giả: Vân Mị TrứTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Bé con, trông em đẹp quá…” Trong bóng tối, giọng nói từ tính khàn khàn của người đàn ông rơi vào tai của Tô Ánh Nguyệt. Người phụ nữ quỳ gối trước đầu giường, hai tay bị trói chặt bởi thắt lưng, còn đôi mắt thì bị che kín bởi dải ruy băng màu đen. Sau khi thị lực bị tước đoạt, các giác quan của cơ thể trở nên nhạy cảm hơn. Cô co người lại, cuộn tròn cơ thể, cảm nhận những cơn đau âm ỉ đang lan tràn khắp thân mình. Trong sự tăm tối, cô chỉ có thể cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông đang rình rập ở sau lưng mình cùng với xúc cảm của bàn tay đang m*n tr*n bờ lưng trần của cô. “Ngoan nào, đổi sang tư thế khác đi.” … Tô Ánh Nguyệt đột nhiên bừng mở mắt, trên đầu đổ đầy mồ hôi lạnh. Cô che đi hai gò má đang nóng bừng của mình. Đã năm năm trôi qua rồi, vì sao cô vẫn mơ thấy ác mộng này? Đứng dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, chất lỏng mát lạnh khiến cô tỉnh táo ngay lập tức. Cô cầm cốc nước, định xuống dưới lầu rót nước. “Con không muốn! Con không muốn gả cho tên b**n th** già khắm già… Tô Ánh Nguyệt giật mình.Suốt quãng đường từ phim trường về, hai câu nói của Tân Mộ Ngôn cứ văng vắng bên tai cô mãi không thôi “Trong mắt bọn họ, em chính là một kẻ yếu có thể dễ dàng ức h**p”“Nếu như muốn sau này không bị người khác ức h**p, không bị người khác gài bãy nữa… Thì hãy cố gắng biến mình trở nên mạnh hơn, giãm bọn họ dưới chân em”Dẫm bọn họ dưới chân cô…Cô nhắm mắt lại, hai tay đang buông thõng bên người cũng lặng lẽ nắm lại thật chặt.Có lẽ cô chỉ có thể đi con đường này mà thôi.Lần này may mà có Tân Mộ Ngôn giải quyết giúp cô.Thế còn lần sau thì sao?Lần sau nữa thì sao?Chỉ cần cô còn sống tiếp ở đây thì không thể tránh gặp mặt hay dây dưa với hai người kia mãi được.Nếu vậy thì thà rằng…Làm như những gì mà Tân Mộ Ngôn nói, dẫm bọn họ dưới chân cô!Cô vừa nghĩ tới đó thì xe đã dừng ở cửa biệt thự của nhà họ Tân.Lúc đi lên tầng, cô phát hiện Tân Tinh Thiên đang lén lén lút lút đi ra khỏi phòng cô.Cậu nhóc vừa quay đầu lại thì nhìn thấy ngay đôi mắt tò mò nhìn cậu nhóc của Tô Ánh Nguyệt Cậu nhóc sợ hết hồn, vừa cất tiếng chào cô vừa lén lút nhích về phía phòng làm việc nhỏ: “Mẹ về sớm thế ạ?”Tô Ánh Nguyệt chặn đường của cậu nhóc: “Con vào phòng mẹ làm gì thế?”“Không có gì ạ”Tân Tinh Thiên dẩu môi, quay mặt lại nhìn ra chỗ đầu cầu thang: “Bố về rồi”Tô Ánh Nguyệt cau mày.Sao Tân Mộ Ngôn bảo là anh phải đến công ty mà?Cô quay lại nhìn theo bản năng.Chỗ đầu cầu thang trống trơn, chẳng có ai cả “Rầm!”Sau lưng cô vang lên tiếng đóng sập cửa của phòng làm việc nhỏ.Cô lại cúi xuống nhìn, Tân Tinh Thiên đã chạy mất hút.Tô Ánh Nguyệt lắc đầu đầy bất đắc dĩ, bấy giờ cô mới đi về phòng mình.Trên bàn sách trong phòng cô có hai chồng sách rất cao.Hóa ra vừa nấy Tân Tinh Thiên lén lút vào phòng cô là để đưa sách cho cô?Cô hơi cau mày, bước tới, mở từng quyển một ra xem.Tất cả chỗ đó đều là sách tham khảo cho việc đóng phim, có sách nâng cao kĩ năng diễn xuất, có sách về những việc cần chú ý khi đóng phim, thậm chí còn có sách giáo khoa chuyên ngành diễn xuất nữa Giữa hai chồng sách là một tấm thiệp chúc mừng màu lam nhạt.Trên chiếc thiệp chúc mừng là mấy dòng chữ nhỏ, nét chữ rõ ràng đẹp đẽ.“Chúc mừng mẹ đã thực hiện được ước mơ của mình, trở thành một diễn viên chân chính.Mong mẹ sẽ càng ngày càng mạnh mẽ hơn.Cục cưng của mẹ, Tình Vân, Tỉnh Thiên.”Tô Ánh Nguyệt cầm tấm thiệp trong tay, cô cảm thấy lòng mình cực kì ấm áp.Cô muốn làm diễn viên là bởi vì một tai nạn khi còn bé.Sau tai nạn đó, ý nghĩ muốn được trở thành một diễn viên xuất sắc đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc trong lòng cô.Tuy sau đó cô có thi đỗ trường sân khấu điện ảnh, nhưng cuối cùng lại vì Trình Hiếu Quân mà không thể hoàn thành được giấc mộng của mình Mấy năm qua, dù là người nhà họ Tô hay là Giản Thành Công và tất cả những người thân của cô, bọn họ đều không ủng hộ cô làm diễn viên.Cô cũng dần dần quen với việc làm diễn viên đóng thế, chưa bao giờ hi vọng mình có thể hoàn thành được giấc mộng ban đầu.Nhưng bây giờ thì…Tuy cô mới chỉ trở thành người thân của hai đứa bé Tinh Vân và Tinh Thiên này được có một tháng, nhưng hai đứa bé lại cố gắng ủng hộ giấc mơ diễn viên của cô một cách hết mình.Cô càng nghĩ lại càng thấy cảm động muốn khóc.Cô sụt sịt mũi, cẩn thận gấp tấm thiệp chúc mừng lại, bỏ vào trong ví tiền.Sau đó cô sắp xếp phân loại đống sách trên bàn, lấy ra một quyến, bắt đầu đọc một cách chăm chú.“Anh à”

Tô Ánh Nguyệt giật mình.

Suốt quãng đường từ phim trường về, hai câu nói của Tân Mộ Ngôn cứ văng vắng bên tai cô mãi không thôi “Trong mắt bọn họ, em chính là một kẻ yếu có thể dễ dàng ức h**p”

“Nếu như muốn sau này không bị người khác ức h**p, không bị người khác gài bãy nữa… Thì hãy cố gắng biến mình trở nên mạnh hơn, giãm bọn họ dưới chân em”

Dẫm bọn họ dưới chân cô…

Cô nhắm mắt lại, hai tay đang buông thõng bên người cũng lặng lẽ nắm lại thật chặt.

Có lẽ cô chỉ có thể đi con đường này mà thôi.

Lần này may mà có Tân Mộ Ngôn giải quyết giúp cô.

Thế còn lần sau thì sao?

Lần sau nữa thì sao?

Chỉ cần cô còn sống tiếp ở đây thì không thể tránh gặp mặt hay dây dưa với hai người kia mãi được.

Nếu vậy thì thà rằng…

Làm như những gì mà Tân Mộ Ngôn nói, dẫm bọn họ dưới chân cô!

Cô vừa nghĩ tới đó thì xe đã dừng ở cửa biệt thự của nhà họ Tân.

Lúc đi lên tầng, cô phát hiện Tân Tinh Thiên đang lén lén lút lút đi ra khỏi phòng cô.

Cậu nhóc vừa quay đầu lại thì nhìn thấy ngay đôi mắt tò mò nhìn cậu nhóc của Tô Ánh Nguyệt Cậu nhóc sợ hết hồn, vừa cất tiếng chào cô vừa lén lút nhích về phía phòng làm việc nhỏ: “Mẹ về sớm thế ạ?”

Tô Ánh Nguyệt chặn đường của cậu nhóc: “Con vào phòng mẹ làm gì thế?”

“Không có gì ạ”

Tân Tinh Thiên dẩu môi, quay mặt lại nhìn ra chỗ đầu cầu thang: “Bố về rồi”

Tô Ánh Nguyệt cau mày.

Sao Tân Mộ Ngôn bảo là anh phải đến công ty mà?

Cô quay lại nhìn theo bản năng.

Chỗ đầu cầu thang trống trơn, chẳng có ai cả “Rầm!”

Sau lưng cô vang lên tiếng đóng sập cửa của phòng làm việc nhỏ.

Cô lại cúi xuống nhìn, Tân Tinh Thiên đã chạy mất hút.

Tô Ánh Nguyệt lắc đầu đầy bất đắc dĩ, bấy giờ cô mới đi về phòng mình.

Trên bàn sách trong phòng cô có hai chồng sách rất cao.

Hóa ra vừa nấy Tân Tinh Thiên lén lút vào phòng cô là để đưa sách cho cô?

Cô hơi cau mày, bước tới, mở từng quyển một ra xem.

Tất cả chỗ đó đều là sách tham khảo cho việc đóng phim, có sách nâng cao kĩ năng diễn xuất, có sách về những việc cần chú ý khi đóng phim, thậm chí còn có sách giáo khoa chuyên ngành diễn xuất nữa Giữa hai chồng sách là một tấm thiệp chúc mừng màu lam nhạt.

Trên chiếc thiệp chúc mừng là mấy dòng chữ nhỏ, nét chữ rõ ràng đẹp đẽ.

“Chúc mừng mẹ đã thực hiện được ước mơ của mình, trở thành một diễn viên chân chính.

Mong mẹ sẽ càng ngày càng mạnh mẽ hơn.

Cục cưng của mẹ, Tình Vân, Tỉnh Thiên.

Tô Ánh Nguyệt cầm tấm thiệp trong tay, cô cảm thấy lòng mình cực kì ấm áp.

Cô muốn làm diễn viên là bởi vì một tai nạn khi còn bé.

Sau tai nạn đó, ý nghĩ muốn được trở thành một diễn viên xuất sắc đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc trong lòng cô.

Tuy sau đó cô có thi đỗ trường sân khấu điện ảnh, nhưng cuối cùng lại vì Trình Hiếu Quân mà không thể hoàn thành được giấc mộng của mình Mấy năm qua, dù là người nhà họ Tô hay là Giản Thành Công và tất cả những người thân của cô, bọn họ đều không ủng hộ cô làm diễn viên.

Cô cũng dần dần quen với việc làm diễn viên đóng thế, chưa bao giờ hi vọng mình có thể hoàn thành được giấc mộng ban đầu.

Nhưng bây giờ thì…

Tuy cô mới chỉ trở thành người thân của hai đứa bé Tinh Vân và Tinh Thiên này được có một tháng, nhưng hai đứa bé lại cố gắng ủng hộ giấc mơ diễn viên của cô một cách hết mình.

Cô càng nghĩ lại càng thấy cảm động muốn khóc.

Cô sụt sịt mũi, cẩn thận gấp tấm thiệp chúc mừng lại, bỏ vào trong ví tiền.

Sau đó cô sắp xếp phân loại đống sách trên bàn, lấy ra một quyến, bắt đầu đọc một cách chăm chú.

“Anh à”

Trên Trời Rớt Xuống Ba Báu Vật Hai Bảo Bảo Và Một Lão CôngTác giả: Vân Mị TrứTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Bé con, trông em đẹp quá…” Trong bóng tối, giọng nói từ tính khàn khàn của người đàn ông rơi vào tai của Tô Ánh Nguyệt. Người phụ nữ quỳ gối trước đầu giường, hai tay bị trói chặt bởi thắt lưng, còn đôi mắt thì bị che kín bởi dải ruy băng màu đen. Sau khi thị lực bị tước đoạt, các giác quan của cơ thể trở nên nhạy cảm hơn. Cô co người lại, cuộn tròn cơ thể, cảm nhận những cơn đau âm ỉ đang lan tràn khắp thân mình. Trong sự tăm tối, cô chỉ có thể cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông đang rình rập ở sau lưng mình cùng với xúc cảm của bàn tay đang m*n tr*n bờ lưng trần của cô. “Ngoan nào, đổi sang tư thế khác đi.” … Tô Ánh Nguyệt đột nhiên bừng mở mắt, trên đầu đổ đầy mồ hôi lạnh. Cô che đi hai gò má đang nóng bừng của mình. Đã năm năm trôi qua rồi, vì sao cô vẫn mơ thấy ác mộng này? Đứng dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, chất lỏng mát lạnh khiến cô tỉnh táo ngay lập tức. Cô cầm cốc nước, định xuống dưới lầu rót nước. “Con không muốn! Con không muốn gả cho tên b**n th** già khắm già… Tô Ánh Nguyệt giật mình.Suốt quãng đường từ phim trường về, hai câu nói của Tân Mộ Ngôn cứ văng vắng bên tai cô mãi không thôi “Trong mắt bọn họ, em chính là một kẻ yếu có thể dễ dàng ức h**p”“Nếu như muốn sau này không bị người khác ức h**p, không bị người khác gài bãy nữa… Thì hãy cố gắng biến mình trở nên mạnh hơn, giãm bọn họ dưới chân em”Dẫm bọn họ dưới chân cô…Cô nhắm mắt lại, hai tay đang buông thõng bên người cũng lặng lẽ nắm lại thật chặt.Có lẽ cô chỉ có thể đi con đường này mà thôi.Lần này may mà có Tân Mộ Ngôn giải quyết giúp cô.Thế còn lần sau thì sao?Lần sau nữa thì sao?Chỉ cần cô còn sống tiếp ở đây thì không thể tránh gặp mặt hay dây dưa với hai người kia mãi được.Nếu vậy thì thà rằng…Làm như những gì mà Tân Mộ Ngôn nói, dẫm bọn họ dưới chân cô!Cô vừa nghĩ tới đó thì xe đã dừng ở cửa biệt thự của nhà họ Tân.Lúc đi lên tầng, cô phát hiện Tân Tinh Thiên đang lén lén lút lút đi ra khỏi phòng cô.Cậu nhóc vừa quay đầu lại thì nhìn thấy ngay đôi mắt tò mò nhìn cậu nhóc của Tô Ánh Nguyệt Cậu nhóc sợ hết hồn, vừa cất tiếng chào cô vừa lén lút nhích về phía phòng làm việc nhỏ: “Mẹ về sớm thế ạ?”Tô Ánh Nguyệt chặn đường của cậu nhóc: “Con vào phòng mẹ làm gì thế?”“Không có gì ạ”Tân Tinh Thiên dẩu môi, quay mặt lại nhìn ra chỗ đầu cầu thang: “Bố về rồi”Tô Ánh Nguyệt cau mày.Sao Tân Mộ Ngôn bảo là anh phải đến công ty mà?Cô quay lại nhìn theo bản năng.Chỗ đầu cầu thang trống trơn, chẳng có ai cả “Rầm!”Sau lưng cô vang lên tiếng đóng sập cửa của phòng làm việc nhỏ.Cô lại cúi xuống nhìn, Tân Tinh Thiên đã chạy mất hút.Tô Ánh Nguyệt lắc đầu đầy bất đắc dĩ, bấy giờ cô mới đi về phòng mình.Trên bàn sách trong phòng cô có hai chồng sách rất cao.Hóa ra vừa nấy Tân Tinh Thiên lén lút vào phòng cô là để đưa sách cho cô?Cô hơi cau mày, bước tới, mở từng quyển một ra xem.Tất cả chỗ đó đều là sách tham khảo cho việc đóng phim, có sách nâng cao kĩ năng diễn xuất, có sách về những việc cần chú ý khi đóng phim, thậm chí còn có sách giáo khoa chuyên ngành diễn xuất nữa Giữa hai chồng sách là một tấm thiệp chúc mừng màu lam nhạt.Trên chiếc thiệp chúc mừng là mấy dòng chữ nhỏ, nét chữ rõ ràng đẹp đẽ.“Chúc mừng mẹ đã thực hiện được ước mơ của mình, trở thành một diễn viên chân chính.Mong mẹ sẽ càng ngày càng mạnh mẽ hơn.Cục cưng của mẹ, Tình Vân, Tỉnh Thiên.”Tô Ánh Nguyệt cầm tấm thiệp trong tay, cô cảm thấy lòng mình cực kì ấm áp.Cô muốn làm diễn viên là bởi vì một tai nạn khi còn bé.Sau tai nạn đó, ý nghĩ muốn được trở thành một diễn viên xuất sắc đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc trong lòng cô.Tuy sau đó cô có thi đỗ trường sân khấu điện ảnh, nhưng cuối cùng lại vì Trình Hiếu Quân mà không thể hoàn thành được giấc mộng của mình Mấy năm qua, dù là người nhà họ Tô hay là Giản Thành Công và tất cả những người thân của cô, bọn họ đều không ủng hộ cô làm diễn viên.Cô cũng dần dần quen với việc làm diễn viên đóng thế, chưa bao giờ hi vọng mình có thể hoàn thành được giấc mộng ban đầu.Nhưng bây giờ thì…Tuy cô mới chỉ trở thành người thân của hai đứa bé Tinh Vân và Tinh Thiên này được có một tháng, nhưng hai đứa bé lại cố gắng ủng hộ giấc mơ diễn viên của cô một cách hết mình.Cô càng nghĩ lại càng thấy cảm động muốn khóc.Cô sụt sịt mũi, cẩn thận gấp tấm thiệp chúc mừng lại, bỏ vào trong ví tiền.Sau đó cô sắp xếp phân loại đống sách trên bàn, lấy ra một quyến, bắt đầu đọc một cách chăm chú.“Anh à”

Chương 75: Chúc Mừng Mẹ Đã Thực Hiện Được Ước Mơ Của Mình