“Bé con, trông em đẹp quá…” Trong bóng tối, giọng nói từ tính khàn khàn của người đàn ông rơi vào tai của Tô Ánh Nguyệt. Người phụ nữ quỳ gối trước đầu giường, hai tay bị trói chặt bởi thắt lưng, còn đôi mắt thì bị che kín bởi dải ruy băng màu đen. Sau khi thị lực bị tước đoạt, các giác quan của cơ thể trở nên nhạy cảm hơn. Cô co người lại, cuộn tròn cơ thể, cảm nhận những cơn đau âm ỉ đang lan tràn khắp thân mình. Trong sự tăm tối, cô chỉ có thể cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông đang rình rập ở sau lưng mình cùng với xúc cảm của bàn tay đang m*n tr*n bờ lưng trần của cô. “Ngoan nào, đổi sang tư thế khác đi.” … Tô Ánh Nguyệt đột nhiên bừng mở mắt, trên đầu đổ đầy mồ hôi lạnh. Cô che đi hai gò má đang nóng bừng của mình. Đã năm năm trôi qua rồi, vì sao cô vẫn mơ thấy ác mộng này? Đứng dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, chất lỏng mát lạnh khiến cô tỉnh táo ngay lập tức. Cô cầm cốc nước, định xuống dưới lầu rót nước. “Con không muốn! Con không muốn gả cho tên b**n th** già khắm già…
Chương 108
Trên Trời Rớt Xuống Ba Báu Vật Hai Bảo Bảo Và Một Lão CôngTác giả: Vân Mị TrứTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Bé con, trông em đẹp quá…” Trong bóng tối, giọng nói từ tính khàn khàn của người đàn ông rơi vào tai của Tô Ánh Nguyệt. Người phụ nữ quỳ gối trước đầu giường, hai tay bị trói chặt bởi thắt lưng, còn đôi mắt thì bị che kín bởi dải ruy băng màu đen. Sau khi thị lực bị tước đoạt, các giác quan của cơ thể trở nên nhạy cảm hơn. Cô co người lại, cuộn tròn cơ thể, cảm nhận những cơn đau âm ỉ đang lan tràn khắp thân mình. Trong sự tăm tối, cô chỉ có thể cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông đang rình rập ở sau lưng mình cùng với xúc cảm của bàn tay đang m*n tr*n bờ lưng trần của cô. “Ngoan nào, đổi sang tư thế khác đi.” … Tô Ánh Nguyệt đột nhiên bừng mở mắt, trên đầu đổ đầy mồ hôi lạnh. Cô che đi hai gò má đang nóng bừng của mình. Đã năm năm trôi qua rồi, vì sao cô vẫn mơ thấy ác mộng này? Đứng dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, chất lỏng mát lạnh khiến cô tỉnh táo ngay lập tức. Cô cầm cốc nước, định xuống dưới lầu rót nước. “Con không muốn! Con không muốn gả cho tên b**n th** già khắm già… Tô Ánh Nguyệt đối với cánh cửa lạnh như băng, nhíu mày.“Qúy Ngân”Cô nâng tay gõ cửa: “Tớ còn chưa vào mà”“Em không vào được đâu”Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên.Tô Ánh Nguyệt vội vàng ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt sâu không thấy đáy của Tần Mộ Ngôn.Lúc này, hai tay anh đang khoanh trước ngực, ưu nhã lại hờ hững dựa vào bên cửa nhìn cô.Ánh sáng trong ánh mắt anh, giống hệt như tối qua khi anh lừa cô vậy.Tô Ánh Nguyệt có chút sợ.Tô Ánh Nguyệt nuốt nước bọt, lại nâng tay gõ cửa: “Phúc Qúy Ngân, cậu mở cửa ra đi”“Ánh Nguyệt”Bên trong truyền đến giọng nói của Phúc Qúy Ngân: “Ánh Nguyệt, cậu đến chỗ của cậu ba Tần đi.”Tô Ánh Nguyệt: “…”“Bà Tần”Người đàn ông chậm rãi tiến đến, từng bước một ép sát vào Tô Ánh Nguyệt: “Vội vàng muốn trở về như vậy, là không muốn ở cùng tôi sao?”Tất nhiên cô không muốn rồi.Nhưng cho dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng cô cũng không dám nói ra ngoài.“Em không có ý đó.”“Vậy là ý gì?”Anh đẩy cô tựa vào tường hành làng, đôi môi móng cười như không cười: “Chán ghét?”Tô Ánh Nguyệt: “..”Gương mặt cô lập tức trở thành lò lửa.Cô cúi thấp đầu, không dám đối mặt với anh: “Tần Mộ Ngôn, đây là hành lang”Người đàn ông cong môi: “Nhắc nhở rất kịp lúc”.Nói xong, cánh tay dài của anh giơ ta, trực tiếp bế ngang cô lên.Cơ thể đột nhiên mất trọng lượng, Tô Ánh Nguyệt hô lên một tiếng, cả người rơi vào vòng ôm ấm áp của Tần Mộ Ngôn.Ngày hôm sau, Tô Ánh Nguyệt ngồi trên xe trở về thành phố Dung Hưng, cả người giống như con cá muối dựa vào lưng ghế sau, xương cốt đều rã rời.Mà Tần Mộ Ngôn ngồi bên cạnh cô vẫn tràn đầy tinh thần nhìn điện thoại.Tô Ánh Nguyệt nhắm mắt vừa muốn ngủ, điện thoại của cô vang lên.Cô nhíu mày, cầm điện thoại, nhìn một cái.Là thầy Tần của công ty giải trí Phong Đô.“Tám giờ sáng mai, đến buổi thử vai ở lầu ba của công ty giải trí Phong Đô”Tin nhắn này, khiến Tô Ánh Nguyệt nhanh chóng lấy lại tinh thần.Tám giờ sáng mai là buổi thử vai rồi.Cô hít sâu một hơi, kích động định chia sẽ tin tức này cho Phúc Qúy Ngân biết.Lúc này, điện thoại cô lại vang lên.“Nghe nói cô muốn đến buổi thử vai cho bộ phim “Tử Thành” của đạo diễn Trần đúng không?”Tin nhắn này là do Trình Hiếu Quân gửi đến.“Đúng vậy, làm sao?”Cô cười nhẹ trả lời Trình Hiểu Quân.Vốn dĩ Tô Ánh Nguyệt đã kéo số điện thoại của Trình Hiểu Quân và Hướng Kim Tâm vào danh sách đen rồi, nhưng bởi vì phải diễn cùng Trình Hiểu Quân một bộ phim nên cô chỉ đành cho Trình Hiếu Quân ra.Không ngờ thầy Tần vừa thông báo, Trình Hiếu Quân đã tìm đến cô rồi, tin tức cũng linh hoạt đấy chứ.“Kim Tâm cũng muốn vai diễn này”Trình Hiếu Quân không hề khách sáo với Tô Ánh Nguyệt chút nào: “Ngày mai khi hai người đi thử vai, cô dạy Kim Tâm đi, để cô ấy thuận lợi lấy được vai này”“Vai diễn này rất quan trọng với Kim Tâm”.
Tô Ánh Nguyệt đối với cánh cửa lạnh như băng, nhíu mày.
“Qúy Ngân”
Cô nâng tay gõ cửa: “Tớ còn chưa vào mà”
“Em không vào được đâu”
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên.
Tô Ánh Nguyệt vội vàng ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt sâu không thấy đáy của Tần Mộ Ngôn.
Lúc này, hai tay anh đang khoanh trước ngực, ưu nhã lại hờ hững dựa vào bên cửa nhìn cô.
Ánh sáng trong ánh mắt anh, giống hệt như tối qua khi anh lừa cô vậy.
Tô Ánh Nguyệt có chút sợ.
Tô Ánh Nguyệt nuốt nước bọt, lại nâng tay gõ cửa: “Phúc Qúy Ngân, cậu mở cửa ra đi”
“Ánh Nguyệt”
Bên trong truyền đến giọng nói của Phúc Qúy Ngân: “Ánh Nguyệt, cậu đến chỗ của cậu ba Tần đi.
”
Tô Ánh Nguyệt: “…”
“Bà Tần”
Người đàn ông chậm rãi tiến đến, từng bước một ép sát vào Tô Ánh Nguyệt: “Vội vàng muốn trở về như vậy, là không muốn ở cùng tôi sao?”
Tất nhiên cô không muốn rồi.
Nhưng cho dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng cô cũng không dám nói ra ngoài.
“Em không có ý đó.
”
“Vậy là ý gì?”
Anh đẩy cô tựa vào tường hành làng, đôi môi móng cười như không cười: “Chán ghét?”
Tô Ánh Nguyệt: “.
.
”
Gương mặt cô lập tức trở thành lò lửa.
Cô cúi thấp đầu, không dám đối mặt với anh: “Tần Mộ Ngôn, đây là hành lang”
Người đàn ông cong môi: “Nhắc nhở rất kịp lúc”.
Nói xong, cánh tay dài của anh giơ ta, trực tiếp bế ngang cô lên.
Cơ thể đột nhiên mất trọng lượng, Tô Ánh Nguyệt hô lên một tiếng, cả người rơi vào vòng ôm ấm áp của Tần Mộ Ngôn.
Ngày hôm sau, Tô Ánh Nguyệt ngồi trên xe trở về thành phố Dung Hưng, cả người giống như con cá muối dựa vào lưng ghế sau, xương cốt đều rã rời.
Mà Tần Mộ Ngôn ngồi bên cạnh cô vẫn tràn đầy tinh thần nhìn điện thoại.
Tô Ánh Nguyệt nhắm mắt vừa muốn ngủ, điện thoại của cô vang lên.
Cô nhíu mày, cầm điện thoại, nhìn một cái.
Là thầy Tần của công ty giải trí Phong Đô.
“Tám giờ sáng mai, đến buổi thử vai ở lầu ba của công ty giải trí Phong Đô”
Tin nhắn này, khiến Tô Ánh Nguyệt nhanh chóng lấy lại tinh thần.
Tám giờ sáng mai là buổi thử vai rồi.
Cô hít sâu một hơi, kích động định chia sẽ tin tức này cho Phúc Qúy Ngân biết.
Lúc này, điện thoại cô lại vang lên.
“Nghe nói cô muốn đến buổi thử vai cho bộ phim “Tử Thành” của đạo diễn Trần đúng không?”
Tin nhắn này là do Trình Hiếu Quân gửi đến.
“Đúng vậy, làm sao?”
Cô cười nhẹ trả lời Trình Hiểu Quân.
Vốn dĩ Tô Ánh Nguyệt đã kéo số điện thoại của Trình Hiểu Quân và Hướng Kim Tâm vào danh sách đen rồi, nhưng bởi vì phải diễn cùng Trình Hiểu Quân một bộ phim nên cô chỉ đành cho Trình Hiếu Quân ra.
Không ngờ thầy Tần vừa thông báo, Trình Hiếu Quân đã tìm đến cô rồi, tin tức cũng linh hoạt đấy chứ.
“Kim Tâm cũng muốn vai diễn này”
Trình Hiếu Quân không hề khách sáo với Tô Ánh Nguyệt chút nào: “Ngày mai khi hai người đi thử vai, cô dạy Kim Tâm đi, để cô ấy thuận lợi lấy được vai này”
“Vai diễn này rất quan trọng với Kim Tâm”.
Trên Trời Rớt Xuống Ba Báu Vật Hai Bảo Bảo Và Một Lão CôngTác giả: Vân Mị TrứTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Bé con, trông em đẹp quá…” Trong bóng tối, giọng nói từ tính khàn khàn của người đàn ông rơi vào tai của Tô Ánh Nguyệt. Người phụ nữ quỳ gối trước đầu giường, hai tay bị trói chặt bởi thắt lưng, còn đôi mắt thì bị che kín bởi dải ruy băng màu đen. Sau khi thị lực bị tước đoạt, các giác quan của cơ thể trở nên nhạy cảm hơn. Cô co người lại, cuộn tròn cơ thể, cảm nhận những cơn đau âm ỉ đang lan tràn khắp thân mình. Trong sự tăm tối, cô chỉ có thể cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông đang rình rập ở sau lưng mình cùng với xúc cảm của bàn tay đang m*n tr*n bờ lưng trần của cô. “Ngoan nào, đổi sang tư thế khác đi.” … Tô Ánh Nguyệt đột nhiên bừng mở mắt, trên đầu đổ đầy mồ hôi lạnh. Cô che đi hai gò má đang nóng bừng của mình. Đã năm năm trôi qua rồi, vì sao cô vẫn mơ thấy ác mộng này? Đứng dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, chất lỏng mát lạnh khiến cô tỉnh táo ngay lập tức. Cô cầm cốc nước, định xuống dưới lầu rót nước. “Con không muốn! Con không muốn gả cho tên b**n th** già khắm già… Tô Ánh Nguyệt đối với cánh cửa lạnh như băng, nhíu mày.“Qúy Ngân”Cô nâng tay gõ cửa: “Tớ còn chưa vào mà”“Em không vào được đâu”Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên.Tô Ánh Nguyệt vội vàng ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt sâu không thấy đáy của Tần Mộ Ngôn.Lúc này, hai tay anh đang khoanh trước ngực, ưu nhã lại hờ hững dựa vào bên cửa nhìn cô.Ánh sáng trong ánh mắt anh, giống hệt như tối qua khi anh lừa cô vậy.Tô Ánh Nguyệt có chút sợ.Tô Ánh Nguyệt nuốt nước bọt, lại nâng tay gõ cửa: “Phúc Qúy Ngân, cậu mở cửa ra đi”“Ánh Nguyệt”Bên trong truyền đến giọng nói của Phúc Qúy Ngân: “Ánh Nguyệt, cậu đến chỗ của cậu ba Tần đi.”Tô Ánh Nguyệt: “…”“Bà Tần”Người đàn ông chậm rãi tiến đến, từng bước một ép sát vào Tô Ánh Nguyệt: “Vội vàng muốn trở về như vậy, là không muốn ở cùng tôi sao?”Tất nhiên cô không muốn rồi.Nhưng cho dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng cô cũng không dám nói ra ngoài.“Em không có ý đó.”“Vậy là ý gì?”Anh đẩy cô tựa vào tường hành làng, đôi môi móng cười như không cười: “Chán ghét?”Tô Ánh Nguyệt: “..”Gương mặt cô lập tức trở thành lò lửa.Cô cúi thấp đầu, không dám đối mặt với anh: “Tần Mộ Ngôn, đây là hành lang”Người đàn ông cong môi: “Nhắc nhở rất kịp lúc”.Nói xong, cánh tay dài của anh giơ ta, trực tiếp bế ngang cô lên.Cơ thể đột nhiên mất trọng lượng, Tô Ánh Nguyệt hô lên một tiếng, cả người rơi vào vòng ôm ấm áp của Tần Mộ Ngôn.Ngày hôm sau, Tô Ánh Nguyệt ngồi trên xe trở về thành phố Dung Hưng, cả người giống như con cá muối dựa vào lưng ghế sau, xương cốt đều rã rời.Mà Tần Mộ Ngôn ngồi bên cạnh cô vẫn tràn đầy tinh thần nhìn điện thoại.Tô Ánh Nguyệt nhắm mắt vừa muốn ngủ, điện thoại của cô vang lên.Cô nhíu mày, cầm điện thoại, nhìn một cái.Là thầy Tần của công ty giải trí Phong Đô.“Tám giờ sáng mai, đến buổi thử vai ở lầu ba của công ty giải trí Phong Đô”Tin nhắn này, khiến Tô Ánh Nguyệt nhanh chóng lấy lại tinh thần.Tám giờ sáng mai là buổi thử vai rồi.Cô hít sâu một hơi, kích động định chia sẽ tin tức này cho Phúc Qúy Ngân biết.Lúc này, điện thoại cô lại vang lên.“Nghe nói cô muốn đến buổi thử vai cho bộ phim “Tử Thành” của đạo diễn Trần đúng không?”Tin nhắn này là do Trình Hiếu Quân gửi đến.“Đúng vậy, làm sao?”Cô cười nhẹ trả lời Trình Hiểu Quân.Vốn dĩ Tô Ánh Nguyệt đã kéo số điện thoại của Trình Hiểu Quân và Hướng Kim Tâm vào danh sách đen rồi, nhưng bởi vì phải diễn cùng Trình Hiểu Quân một bộ phim nên cô chỉ đành cho Trình Hiếu Quân ra.Không ngờ thầy Tần vừa thông báo, Trình Hiếu Quân đã tìm đến cô rồi, tin tức cũng linh hoạt đấy chứ.“Kim Tâm cũng muốn vai diễn này”Trình Hiếu Quân không hề khách sáo với Tô Ánh Nguyệt chút nào: “Ngày mai khi hai người đi thử vai, cô dạy Kim Tâm đi, để cô ấy thuận lợi lấy được vai này”“Vai diễn này rất quan trọng với Kim Tâm”.