Tác giả:

“Bé con, trông em đẹp quá…” Trong bóng tối, giọng nói từ tính khàn khàn của người đàn ông rơi vào tai của Tô Ánh Nguyệt. Người phụ nữ quỳ gối trước đầu giường, hai tay bị trói chặt bởi thắt lưng, còn đôi mắt thì bị che kín bởi dải ruy băng màu đen. Sau khi thị lực bị tước đoạt, các giác quan của cơ thể trở nên nhạy cảm hơn. Cô co người lại, cuộn tròn cơ thể, cảm nhận những cơn đau âm ỉ đang lan tràn khắp thân mình. Trong sự tăm tối, cô chỉ có thể cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông đang rình rập ở sau lưng mình cùng với xúc cảm của bàn tay đang m*n tr*n bờ lưng trần của cô. “Ngoan nào, đổi sang tư thế khác đi.” … Tô Ánh Nguyệt đột nhiên bừng mở mắt, trên đầu đổ đầy mồ hôi lạnh. Cô che đi hai gò má đang nóng bừng của mình. Đã năm năm trôi qua rồi, vì sao cô vẫn mơ thấy ác mộng này? Đứng dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, chất lỏng mát lạnh khiến cô tỉnh táo ngay lập tức. Cô cầm cốc nước, định xuống dưới lầu rót nước. “Con không muốn! Con không muốn gả cho tên b**n th** già khắm già…

Chương 140

Trên Trời Rớt Xuống Ba Báu Vật Hai Bảo Bảo Và Một Lão CôngTác giả: Vân Mị TrứTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Bé con, trông em đẹp quá…” Trong bóng tối, giọng nói từ tính khàn khàn của người đàn ông rơi vào tai của Tô Ánh Nguyệt. Người phụ nữ quỳ gối trước đầu giường, hai tay bị trói chặt bởi thắt lưng, còn đôi mắt thì bị che kín bởi dải ruy băng màu đen. Sau khi thị lực bị tước đoạt, các giác quan của cơ thể trở nên nhạy cảm hơn. Cô co người lại, cuộn tròn cơ thể, cảm nhận những cơn đau âm ỉ đang lan tràn khắp thân mình. Trong sự tăm tối, cô chỉ có thể cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông đang rình rập ở sau lưng mình cùng với xúc cảm của bàn tay đang m*n tr*n bờ lưng trần của cô. “Ngoan nào, đổi sang tư thế khác đi.” … Tô Ánh Nguyệt đột nhiên bừng mở mắt, trên đầu đổ đầy mồ hôi lạnh. Cô che đi hai gò má đang nóng bừng của mình. Đã năm năm trôi qua rồi, vì sao cô vẫn mơ thấy ác mộng này? Đứng dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, chất lỏng mát lạnh khiến cô tỉnh táo ngay lập tức. Cô cầm cốc nước, định xuống dưới lầu rót nước. “Con không muốn! Con không muốn gả cho tên b**n th** già khắm già… Tô Ánh Nguyệt cười cười: “Thật ra tôi đã quên lâu rồi.”“Cô quên rồi, nhưng tôi thì chưa?Vương Khải cười nhìn các phóng viên đang chụp ảnh bọn họ ở xa: “Chuyện tôi ngồi bên cạnh cô đủ để cho cô lên đầu tiêu đề tối nay rồi chứ?”“Coi như là tôi tặng cô quà xin lỗi đi”Tô Ánh Nguyệt: “…”Anh ta không nói cô còn không phát hiện, xung quanh vậy mà lại có nhiều phóng viên chụp ảnh cô và Vương Khải như vậy.Chẳng trách lúc này cô luôn cảm thấy lạnh sống lưng.Cô hít sâu một hơi, tiếp tục quay đầu cười nói với Vương Khải.Trong một phòng bao nào đó ở tầng hai, một người đàn ông mặc đồ đen cầm một cốc rượu vang trên tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn người phụ nữ trong chiếc váy màu xanh nước biển.“Mộ Ngôn, làm sao vậy?”Thấy anh vẫn luôn dựa vào đó không động đậy, Bạch Hạo Nam nhíu mày đi đến.Vừa nhìn đã nhìn thấy dáng vẻ Tô Ánh Nguyệt đang nói cười với Vương Khải ở dưới tầng.“Chẳng trách lại đứng yên ở đây.”Bạch Hạo Nam vỗ vai Tần Mộ Ngôn trêu chọc: “Xem dáng vẻ chỉ là nói chuyện công việc thôi mà, không phải hai người họ đang hợp tác một bộ phim điện ảnh sao?”“Còn là do cậu tìm cơ hội giúp Tô Ánh Nguyệt giành lấy.”“Không cần phải ghen chứ?Tần Mộ Ngôn khẽ nheo mắt, nâng mắt nhìn anh ta: “Ai nói tôi đang ghen?”“Vậy sao cậu lại đứng yên không động đậy chứ?”Bạch Hạo Nam cong môi: “Đừng quên, tối nay chúng ta qua đây không phải để xem náo nhiệt”Người đàn ông quay đầu nhìn anh ta: “Không phải đến xem náo nhiệt, vậy đến làm gì?”Bạch Hạo Nam: “..”Tối nay bọn họ đến lễ trao giải Cánh Diều Vàng trong giới giải trí, rõ ràng là đều điều tra một gián điệp thương nghiệp.Lúc trước nhận được tin tức, gián điệp thương nghiệp đó giao tiếp với người nào đó ở lễ trao giải này, cho nên bọn họ mới đặc biệt đến đây chờ.Nhưng không ngờ, sau khi đến đây, Tần Mộ Ngôn hoàn toàn không có tâm tự điều tra gián điệp.Trong mắt anh chỉ còn lại Tô Ánh Nguyệt.“Đừng nhìn nữa”Bạch Hạo Nam giơ tay chặn tầm nhìn của Tần Mộ Ngôn: “Cô ấy là vợ cậu, cậu về nhà không phải tùy ý nhìn sao?”Tần Mộ Ngôn nheo mắt, vỗ rơi tay anh ta, tiếp tục dùng ánh mắt như lửa đốt nhìn về phía Tô Ánh Nguyệt và Vương Khải.Cái này…Bạch Hạo Nam trợn trắng mắt: “Vậy cậu có còn điều tra chuyện gián điệp nữa không?”“Còn có cậu”Tần Mộ Ngôn nhàn nhạt liếc nhìn anh ta: “Cậu đi đi.”Bạch Hạo Nam: “..”Tập đoàn nhà họ Tần rốt cuộc là công ty của Tân Mộ Ngôn hay là của anh ta chứ?Tại sao anh ta phải đi điều tra chứ?Có điều…Bạch Hạo Nam thở dài.Thật ra tổn thất mấy tỷ đối với Tần Mộ Ngôn nói hoàn toàn không đáng nhắc đến.Anh chủ động đề ra chuyện đi điều tra, thật ra cũng khiến Bạch Hạo Nam rất ngạc nhiên.Không ngờ cậu ba Tần bình thường bao nhiêu việc, vậy mà lại chủ động ra mặt đi điều tra một gián điệp nhỏ bé.Có lẽ, từ lúc mới bắt đầu, mục đích của Tần Mộ Ngôn, chỉ là đến xem Tô Ánh Nguyệt mà thôi.Nghĩ đến đây, Bạch Hạo Nam nhấc chân, vừa muốn rời khỏi đã nghe thấy giọng nói trầm thấp củaTần Mộ Ngôn vang lên: “Cậu nói, tôi gia nhập giới giải trí thì sẽ thế nào?”Bạch Hạo Nam suýt chút nữa trượt ngã.Anh ta yếu ớt quay đầu lại: “Cậu chịu phải k*ch th*ch thì vậy?”Người đàn ông nghiêm túc nhìn về phía Tô Ánh Nguyệt: “Nhìn thấy cô ấy nói chuyện với anh ta, không thoải mái”Bạch Hạo Nam: “..”Anh trai à, cậu như vậy còn bảo không ghen sao?

Tô Ánh Nguyệt cười cười: “Thật ra tôi đã quên lâu rồi.

“Cô quên rồi, nhưng tôi thì chưa?

Vương Khải cười nhìn các phóng viên đang chụp ảnh bọn họ ở xa: “Chuyện tôi ngồi bên cạnh cô đủ để cho cô lên đầu tiêu đề tối nay rồi chứ?”

“Coi như là tôi tặng cô quà xin lỗi đi”

Tô Ánh Nguyệt: “…”

Anh ta không nói cô còn không phát hiện, xung quanh vậy mà lại có nhiều phóng viên chụp ảnh cô và Vương Khải như vậy.

Chẳng trách lúc này cô luôn cảm thấy lạnh sống lưng.

Cô hít sâu một hơi, tiếp tục quay đầu cười nói với Vương Khải.

Trong một phòng bao nào đó ở tầng hai, một người đàn ông mặc đồ đen cầm một cốc rượu vang trên tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn người phụ nữ trong chiếc váy màu xanh nước biển.

“Mộ Ngôn, làm sao vậy?”

Thấy anh vẫn luôn dựa vào đó không động đậy, Bạch Hạo Nam nhíu mày đi đến.

Vừa nhìn đã nhìn thấy dáng vẻ Tô Ánh Nguyệt đang nói cười với Vương Khải ở dưới tầng.

“Chẳng trách lại đứng yên ở đây.

Bạch Hạo Nam vỗ vai Tần Mộ Ngôn trêu chọc: “Xem dáng vẻ chỉ là nói chuyện công việc thôi mà, không phải hai người họ đang hợp tác một bộ phim điện ảnh sao?”

“Còn là do cậu tìm cơ hội giúp Tô Ánh Nguyệt giành lấy.

“Không cần phải ghen chứ?

Tần Mộ Ngôn khẽ nheo mắt, nâng mắt nhìn anh ta: “Ai nói tôi đang ghen?”

“Vậy sao cậu lại đứng yên không động đậy chứ?”

Bạch Hạo Nam cong môi: “Đừng quên, tối nay chúng ta qua đây không phải để xem náo nhiệt”

Người đàn ông quay đầu nhìn anh ta: “Không phải đến xem náo nhiệt, vậy đến làm gì?”

Bạch Hạo Nam: “.

.

Tối nay bọn họ đến lễ trao giải Cánh Diều Vàng trong giới giải trí, rõ ràng là đều điều tra một gián điệp thương nghiệp.

Lúc trước nhận được tin tức, gián điệp thương nghiệp đó giao tiếp với người nào đó ở lễ trao giải này, cho nên bọn họ mới đặc biệt đến đây chờ.

Nhưng không ngờ, sau khi đến đây, Tần Mộ Ngôn hoàn toàn không có tâm tự điều tra gián điệp.

Trong mắt anh chỉ còn lại Tô Ánh Nguyệt.

“Đừng nhìn nữa”

Bạch Hạo Nam giơ tay chặn tầm nhìn của Tần Mộ Ngôn: “Cô ấy là vợ cậu, cậu về nhà không phải tùy ý nhìn sao?”

Tần Mộ Ngôn nheo mắt, vỗ rơi tay anh ta, tiếp tục dùng ánh mắt như lửa đốt nhìn về phía Tô Ánh Nguyệt và Vương Khải.

Cái này…

Bạch Hạo Nam trợn trắng mắt: “Vậy cậu có còn điều tra chuyện gián điệp nữa không?”

“Còn có cậu”

Tần Mộ Ngôn nhàn nhạt liếc nhìn anh ta: “Cậu đi đi.

Bạch Hạo Nam: “.

.

Tập đoàn nhà họ Tần rốt cuộc là công ty của Tân Mộ Ngôn hay là của anh ta chứ?

Tại sao anh ta phải đi điều tra chứ?

Có điều…

Bạch Hạo Nam thở dài.

Thật ra tổn thất mấy tỷ đối với Tần Mộ Ngôn nói hoàn toàn không đáng nhắc đến.

Anh chủ động đề ra chuyện đi điều tra, thật ra cũng khiến Bạch Hạo Nam rất ngạc nhiên.

Không ngờ cậu ba Tần bình thường bao nhiêu việc, vậy mà lại chủ động ra mặt đi điều tra một gián điệp nhỏ bé.

Có lẽ, từ lúc mới bắt đầu, mục đích của Tần Mộ Ngôn, chỉ là đến xem Tô Ánh Nguyệt mà thôi.

Nghĩ đến đây, Bạch Hạo Nam nhấc chân, vừa muốn rời khỏi đã nghe thấy giọng nói trầm thấp của

Tần Mộ Ngôn vang lên: “Cậu nói, tôi gia nhập giới giải trí thì sẽ thế nào?”

Bạch Hạo Nam suýt chút nữa trượt ngã.

Anh ta yếu ớt quay đầu lại: “Cậu chịu phải k*ch th*ch thì vậy?”

Người đàn ông nghiêm túc nhìn về phía Tô Ánh Nguyệt: “Nhìn thấy cô ấy nói chuyện với anh ta, không thoải mái”

Bạch Hạo Nam: “.

.

Anh trai à, cậu như vậy còn bảo không ghen sao?

Trên Trời Rớt Xuống Ba Báu Vật Hai Bảo Bảo Và Một Lão CôngTác giả: Vân Mị TrứTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Bé con, trông em đẹp quá…” Trong bóng tối, giọng nói từ tính khàn khàn của người đàn ông rơi vào tai của Tô Ánh Nguyệt. Người phụ nữ quỳ gối trước đầu giường, hai tay bị trói chặt bởi thắt lưng, còn đôi mắt thì bị che kín bởi dải ruy băng màu đen. Sau khi thị lực bị tước đoạt, các giác quan của cơ thể trở nên nhạy cảm hơn. Cô co người lại, cuộn tròn cơ thể, cảm nhận những cơn đau âm ỉ đang lan tràn khắp thân mình. Trong sự tăm tối, cô chỉ có thể cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông đang rình rập ở sau lưng mình cùng với xúc cảm của bàn tay đang m*n tr*n bờ lưng trần của cô. “Ngoan nào, đổi sang tư thế khác đi.” … Tô Ánh Nguyệt đột nhiên bừng mở mắt, trên đầu đổ đầy mồ hôi lạnh. Cô che đi hai gò má đang nóng bừng của mình. Đã năm năm trôi qua rồi, vì sao cô vẫn mơ thấy ác mộng này? Đứng dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, chất lỏng mát lạnh khiến cô tỉnh táo ngay lập tức. Cô cầm cốc nước, định xuống dưới lầu rót nước. “Con không muốn! Con không muốn gả cho tên b**n th** già khắm già… Tô Ánh Nguyệt cười cười: “Thật ra tôi đã quên lâu rồi.”“Cô quên rồi, nhưng tôi thì chưa?Vương Khải cười nhìn các phóng viên đang chụp ảnh bọn họ ở xa: “Chuyện tôi ngồi bên cạnh cô đủ để cho cô lên đầu tiêu đề tối nay rồi chứ?”“Coi như là tôi tặng cô quà xin lỗi đi”Tô Ánh Nguyệt: “…”Anh ta không nói cô còn không phát hiện, xung quanh vậy mà lại có nhiều phóng viên chụp ảnh cô và Vương Khải như vậy.Chẳng trách lúc này cô luôn cảm thấy lạnh sống lưng.Cô hít sâu một hơi, tiếp tục quay đầu cười nói với Vương Khải.Trong một phòng bao nào đó ở tầng hai, một người đàn ông mặc đồ đen cầm một cốc rượu vang trên tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn người phụ nữ trong chiếc váy màu xanh nước biển.“Mộ Ngôn, làm sao vậy?”Thấy anh vẫn luôn dựa vào đó không động đậy, Bạch Hạo Nam nhíu mày đi đến.Vừa nhìn đã nhìn thấy dáng vẻ Tô Ánh Nguyệt đang nói cười với Vương Khải ở dưới tầng.“Chẳng trách lại đứng yên ở đây.”Bạch Hạo Nam vỗ vai Tần Mộ Ngôn trêu chọc: “Xem dáng vẻ chỉ là nói chuyện công việc thôi mà, không phải hai người họ đang hợp tác một bộ phim điện ảnh sao?”“Còn là do cậu tìm cơ hội giúp Tô Ánh Nguyệt giành lấy.”“Không cần phải ghen chứ?Tần Mộ Ngôn khẽ nheo mắt, nâng mắt nhìn anh ta: “Ai nói tôi đang ghen?”“Vậy sao cậu lại đứng yên không động đậy chứ?”Bạch Hạo Nam cong môi: “Đừng quên, tối nay chúng ta qua đây không phải để xem náo nhiệt”Người đàn ông quay đầu nhìn anh ta: “Không phải đến xem náo nhiệt, vậy đến làm gì?”Bạch Hạo Nam: “..”Tối nay bọn họ đến lễ trao giải Cánh Diều Vàng trong giới giải trí, rõ ràng là đều điều tra một gián điệp thương nghiệp.Lúc trước nhận được tin tức, gián điệp thương nghiệp đó giao tiếp với người nào đó ở lễ trao giải này, cho nên bọn họ mới đặc biệt đến đây chờ.Nhưng không ngờ, sau khi đến đây, Tần Mộ Ngôn hoàn toàn không có tâm tự điều tra gián điệp.Trong mắt anh chỉ còn lại Tô Ánh Nguyệt.“Đừng nhìn nữa”Bạch Hạo Nam giơ tay chặn tầm nhìn của Tần Mộ Ngôn: “Cô ấy là vợ cậu, cậu về nhà không phải tùy ý nhìn sao?”Tần Mộ Ngôn nheo mắt, vỗ rơi tay anh ta, tiếp tục dùng ánh mắt như lửa đốt nhìn về phía Tô Ánh Nguyệt và Vương Khải.Cái này…Bạch Hạo Nam trợn trắng mắt: “Vậy cậu có còn điều tra chuyện gián điệp nữa không?”“Còn có cậu”Tần Mộ Ngôn nhàn nhạt liếc nhìn anh ta: “Cậu đi đi.”Bạch Hạo Nam: “..”Tập đoàn nhà họ Tần rốt cuộc là công ty của Tân Mộ Ngôn hay là của anh ta chứ?Tại sao anh ta phải đi điều tra chứ?Có điều…Bạch Hạo Nam thở dài.Thật ra tổn thất mấy tỷ đối với Tần Mộ Ngôn nói hoàn toàn không đáng nhắc đến.Anh chủ động đề ra chuyện đi điều tra, thật ra cũng khiến Bạch Hạo Nam rất ngạc nhiên.Không ngờ cậu ba Tần bình thường bao nhiêu việc, vậy mà lại chủ động ra mặt đi điều tra một gián điệp nhỏ bé.Có lẽ, từ lúc mới bắt đầu, mục đích của Tần Mộ Ngôn, chỉ là đến xem Tô Ánh Nguyệt mà thôi.Nghĩ đến đây, Bạch Hạo Nam nhấc chân, vừa muốn rời khỏi đã nghe thấy giọng nói trầm thấp củaTần Mộ Ngôn vang lên: “Cậu nói, tôi gia nhập giới giải trí thì sẽ thế nào?”Bạch Hạo Nam suýt chút nữa trượt ngã.Anh ta yếu ớt quay đầu lại: “Cậu chịu phải k*ch th*ch thì vậy?”Người đàn ông nghiêm túc nhìn về phía Tô Ánh Nguyệt: “Nhìn thấy cô ấy nói chuyện với anh ta, không thoải mái”Bạch Hạo Nam: “..”Anh trai à, cậu như vậy còn bảo không ghen sao?

Chương 140