“Bé con, trông em đẹp quá…” Trong bóng tối, giọng nói từ tính khàn khàn của người đàn ông rơi vào tai của Tô Ánh Nguyệt. Người phụ nữ quỳ gối trước đầu giường, hai tay bị trói chặt bởi thắt lưng, còn đôi mắt thì bị che kín bởi dải ruy băng màu đen. Sau khi thị lực bị tước đoạt, các giác quan của cơ thể trở nên nhạy cảm hơn. Cô co người lại, cuộn tròn cơ thể, cảm nhận những cơn đau âm ỉ đang lan tràn khắp thân mình. Trong sự tăm tối, cô chỉ có thể cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông đang rình rập ở sau lưng mình cùng với xúc cảm của bàn tay đang m*n tr*n bờ lưng trần của cô. “Ngoan nào, đổi sang tư thế khác đi.” … Tô Ánh Nguyệt đột nhiên bừng mở mắt, trên đầu đổ đầy mồ hôi lạnh. Cô che đi hai gò má đang nóng bừng của mình. Đã năm năm trôi qua rồi, vì sao cô vẫn mơ thấy ác mộng này? Đứng dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, chất lỏng mát lạnh khiến cô tỉnh táo ngay lập tức. Cô cầm cốc nước, định xuống dưới lầu rót nước. “Con không muốn! Con không muốn gả cho tên b**n th** già khắm già…
Chương 294: Em Dùng Cách Đó Để Tỏ Tình Với Anh Nhé
Trên Trời Rớt Xuống Ba Báu Vật Hai Bảo Bảo Và Một Lão CôngTác giả: Vân Mị TrứTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Bé con, trông em đẹp quá…” Trong bóng tối, giọng nói từ tính khàn khàn của người đàn ông rơi vào tai của Tô Ánh Nguyệt. Người phụ nữ quỳ gối trước đầu giường, hai tay bị trói chặt bởi thắt lưng, còn đôi mắt thì bị che kín bởi dải ruy băng màu đen. Sau khi thị lực bị tước đoạt, các giác quan của cơ thể trở nên nhạy cảm hơn. Cô co người lại, cuộn tròn cơ thể, cảm nhận những cơn đau âm ỉ đang lan tràn khắp thân mình. Trong sự tăm tối, cô chỉ có thể cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông đang rình rập ở sau lưng mình cùng với xúc cảm của bàn tay đang m*n tr*n bờ lưng trần của cô. “Ngoan nào, đổi sang tư thế khác đi.” … Tô Ánh Nguyệt đột nhiên bừng mở mắt, trên đầu đổ đầy mồ hôi lạnh. Cô che đi hai gò má đang nóng bừng của mình. Đã năm năm trôi qua rồi, vì sao cô vẫn mơ thấy ác mộng này? Đứng dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, chất lỏng mát lạnh khiến cô tỉnh táo ngay lập tức. Cô cầm cốc nước, định xuống dưới lầu rót nước. “Con không muốn! Con không muốn gả cho tên b**n th** già khắm già… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thân phận của Tân Mộ Ngôn quá hiển hách, quá tỏa sáng.Mà cô thì lại quá bình thường.Tùy tiện công khai quan hệ, kết quả cuối cùng chỉ có thể giống như thế này.Nhưng mà…Cô cười khổ một tiếng.Mặc dù cô không thích loại cảm giác như thế này, nhưng cô cũng không thể quá ích kỷ.Tân Mộ Ngôn muốn công bố, thì cứ công bố thôi.Mặc dù thời gian ở cùng nhau không lâu nhưng anh đúng là vì cô mà làm rất nhiều chuyện.Cô không có lý do gì để từ chối.Hơn nữa đã công khai rồi nên cô từ chối cũng không có tác dụng.Nghĩ đến đây, Tô Ánh Nguyệt thở dài một cách bất lực.Cô trả lời từng tin nhắn mà những người đó gửi cho cô rất cẩn thận.Cho dù là người quen, hay là không quen.Đợi đến khi cô trả lời xong những tin nhắn này thì đã đến giờ cơm trưa rồi.Tân Tinh Thiên ở phía ngoài đã bắt đầu gõ cửa: “Mẹ ăn cơm thôi!”“Mẹ sẽ không mệt đến nỗi không thể xuống tầng ăn cơm đấy chứ?”“Mẹ ơi, hay là, con gọi bà Trương lên đây phục vụ mẹ nhé?”“Mặc dù con cảm thấy đây là một cách hay, nhưng con vẫn thấy mami sẽ chịu không nổi đâu, sẽ thấy ngượng đấy”“Nếu mẹ còn không ra ngoài, thì con sẽ tìm bà Trương đấy”“Mẹ ra ngay đây!”Tô Ánh Nguyệt thở dài một cách bất lực, vừa định đặt điện thoại xuống, thì có một tin nhắn gửi đến.Là của Diệp Thiên Văn gửi.“Tô Ánh Nguyệt, chúng ta nói chuyện đi?”“Tôi biết cô không muốn quan tâm đến tôi, nhưng những gì tôi nói với cô, đều liên quan đến mẹ của Tân Tỉnh Thiên và Tân Tinh Vân, cô không tò mò sao?”Tay của Tô Ánh Nguyệt đang chuẩn bị đặt điện thoại xuống thì ngưng lại một lát.Nói về mẹ của Tân Tinh Thiên và Tân Tinh Vân à…Cô ấy đúng là rất tò mò.Tân Tinh Thiên và Tân Tinh Vân không biết nhiều về người phụ nữ đó, Tân Mộ Ngôn hiếm khi nhắc tới trước mặt cô.Nhưng trước giờ cô không biết, hóa ra Diệp Thiên Văn cũng biết chuyện về người phụ nữ đó.Cô do dự hồi lâu, cuối cùng hít một hơi thật sâu, trả lời tin nhắn của cô ta: “Cô muốn nói gì?”Nhìn thấy câu trả lời của Tô Ánh Nguyệt, Diệp Thiên Văn ở đầu dây bên kia có vẻ rất đắc ý: “Cô đúng là rất tò mò về người phụ nữ kia nhỉ.”“Gửi cho cô địa chỉ, cô tới đây luôn nhé?”Tô Ánh Nguyệt cong môi cười: “Có gì thì nói ở đây luôn đi”*Tôi không có hứng thú gặp cô đâu”Lần trước lúc cô và Diệp Thiên Văn gặp nhau ở bên ngoài nhà họ Tân không ngờ là đêm Lạc Hân gặp tai nạn.Mặc dù không có băng chứng xác thực, nhưng Tô Ánh Nguyệt biết rất rõ lý do khiến Tô Huyền Anh có ác cảm với cô vào đêm đó, tất cả là vì Diệp Thiên Văn.“Haha, thật là cao quý đấy”.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thân phận của Tân Mộ Ngôn quá hiển hách, quá tỏa sáng.
Mà cô thì lại quá bình thường.
Tùy tiện công khai quan hệ, kết quả cuối cùng chỉ có thể giống như thế này.
Nhưng mà…
Cô cười khổ một tiếng.
Mặc dù cô không thích loại cảm giác như thế này, nhưng cô cũng không thể quá ích kỷ.
Tân Mộ Ngôn muốn công bố, thì cứ công bố thôi.
Mặc dù thời gian ở cùng nhau không lâu nhưng anh đúng là vì cô mà làm rất nhiều chuyện.
Cô không có lý do gì để từ chối.
Hơn nữa đã công khai rồi nên cô từ chối cũng không có tác dụng.
Nghĩ đến đây, Tô Ánh Nguyệt thở dài một cách bất lực.
Cô trả lời từng tin nhắn mà những người đó gửi cho cô rất cẩn thận.
Cho dù là người quen, hay là không quen.
Đợi đến khi cô trả lời xong những tin nhắn này thì đã đến giờ cơm trưa rồi.
Tân Tinh Thiên ở phía ngoài đã bắt đầu gõ cửa: “Mẹ ăn cơm thôi!”
“Mẹ sẽ không mệt đến nỗi không thể xuống tầng ăn cơm đấy chứ?”
“Mẹ ơi, hay là, con gọi bà Trương lên đây phục vụ mẹ nhé?”
“Mặc dù con cảm thấy đây là một cách hay, nhưng con vẫn thấy mami sẽ chịu không nổi đâu, sẽ thấy ngượng đấy”
“Nếu mẹ còn không ra ngoài, thì con sẽ tìm bà Trương đấy”
“Mẹ ra ngay đây!”
Tô Ánh Nguyệt thở dài một cách bất lực, vừa định đặt điện thoại xuống, thì có một tin nhắn gửi đến.
Là của Diệp Thiên Văn gửi.
“Tô Ánh Nguyệt, chúng ta nói chuyện đi?”
“Tôi biết cô không muốn quan tâm đến tôi, nhưng những gì tôi nói với cô, đều liên quan đến mẹ của Tân Tỉnh Thiên và Tân Tinh Vân, cô không tò mò sao?”
Tay của Tô Ánh Nguyệt đang chuẩn bị đặt điện thoại xuống thì ngưng lại một lát.
Nói về mẹ của Tân Tinh Thiên và Tân Tinh Vân à…
Cô ấy đúng là rất tò mò.
Tân Tinh Thiên và Tân Tinh Vân không biết nhiều về người phụ nữ đó, Tân Mộ Ngôn hiếm khi nhắc tới trước mặt cô.
Nhưng trước giờ cô không biết, hóa ra Diệp Thiên Văn cũng biết chuyện về người phụ nữ đó.
Cô do dự hồi lâu, cuối cùng hít một hơi thật sâu, trả lời tin nhắn của cô ta: “Cô muốn nói gì?”
Nhìn thấy câu trả lời của Tô Ánh Nguyệt, Diệp Thiên Văn ở đầu dây bên kia có vẻ rất đắc ý: “Cô đúng là rất tò mò về người phụ nữ kia nhỉ.”
“Gửi cho cô địa chỉ, cô tới đây luôn nhé?”
Tô Ánh Nguyệt cong môi cười: “Có gì thì nói ở đây luôn đi”
*Tôi không có hứng thú gặp cô đâu”
Lần trước lúc cô và Diệp Thiên Văn gặp nhau ở bên ngoài nhà họ Tân không ngờ là đêm Lạc Hân gặp tai nạn.
Mặc dù không có băng chứng xác thực, nhưng Tô Ánh Nguyệt biết rất rõ lý do khiến Tô Huyền Anh có ác cảm với cô vào đêm đó, tất cả là vì Diệp Thiên Văn.
“Haha, thật là cao quý đấy”.
Trên Trời Rớt Xuống Ba Báu Vật Hai Bảo Bảo Và Một Lão CôngTác giả: Vân Mị TrứTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Bé con, trông em đẹp quá…” Trong bóng tối, giọng nói từ tính khàn khàn của người đàn ông rơi vào tai của Tô Ánh Nguyệt. Người phụ nữ quỳ gối trước đầu giường, hai tay bị trói chặt bởi thắt lưng, còn đôi mắt thì bị che kín bởi dải ruy băng màu đen. Sau khi thị lực bị tước đoạt, các giác quan của cơ thể trở nên nhạy cảm hơn. Cô co người lại, cuộn tròn cơ thể, cảm nhận những cơn đau âm ỉ đang lan tràn khắp thân mình. Trong sự tăm tối, cô chỉ có thể cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông đang rình rập ở sau lưng mình cùng với xúc cảm của bàn tay đang m*n tr*n bờ lưng trần của cô. “Ngoan nào, đổi sang tư thế khác đi.” … Tô Ánh Nguyệt đột nhiên bừng mở mắt, trên đầu đổ đầy mồ hôi lạnh. Cô che đi hai gò má đang nóng bừng của mình. Đã năm năm trôi qua rồi, vì sao cô vẫn mơ thấy ác mộng này? Đứng dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, chất lỏng mát lạnh khiến cô tỉnh táo ngay lập tức. Cô cầm cốc nước, định xuống dưới lầu rót nước. “Con không muốn! Con không muốn gả cho tên b**n th** già khắm già… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thân phận của Tân Mộ Ngôn quá hiển hách, quá tỏa sáng.Mà cô thì lại quá bình thường.Tùy tiện công khai quan hệ, kết quả cuối cùng chỉ có thể giống như thế này.Nhưng mà…Cô cười khổ một tiếng.Mặc dù cô không thích loại cảm giác như thế này, nhưng cô cũng không thể quá ích kỷ.Tân Mộ Ngôn muốn công bố, thì cứ công bố thôi.Mặc dù thời gian ở cùng nhau không lâu nhưng anh đúng là vì cô mà làm rất nhiều chuyện.Cô không có lý do gì để từ chối.Hơn nữa đã công khai rồi nên cô từ chối cũng không có tác dụng.Nghĩ đến đây, Tô Ánh Nguyệt thở dài một cách bất lực.Cô trả lời từng tin nhắn mà những người đó gửi cho cô rất cẩn thận.Cho dù là người quen, hay là không quen.Đợi đến khi cô trả lời xong những tin nhắn này thì đã đến giờ cơm trưa rồi.Tân Tinh Thiên ở phía ngoài đã bắt đầu gõ cửa: “Mẹ ăn cơm thôi!”“Mẹ sẽ không mệt đến nỗi không thể xuống tầng ăn cơm đấy chứ?”“Mẹ ơi, hay là, con gọi bà Trương lên đây phục vụ mẹ nhé?”“Mặc dù con cảm thấy đây là một cách hay, nhưng con vẫn thấy mami sẽ chịu không nổi đâu, sẽ thấy ngượng đấy”“Nếu mẹ còn không ra ngoài, thì con sẽ tìm bà Trương đấy”“Mẹ ra ngay đây!”Tô Ánh Nguyệt thở dài một cách bất lực, vừa định đặt điện thoại xuống, thì có một tin nhắn gửi đến.Là của Diệp Thiên Văn gửi.“Tô Ánh Nguyệt, chúng ta nói chuyện đi?”“Tôi biết cô không muốn quan tâm đến tôi, nhưng những gì tôi nói với cô, đều liên quan đến mẹ của Tân Tỉnh Thiên và Tân Tinh Vân, cô không tò mò sao?”Tay của Tô Ánh Nguyệt đang chuẩn bị đặt điện thoại xuống thì ngưng lại một lát.Nói về mẹ của Tân Tinh Thiên và Tân Tinh Vân à…Cô ấy đúng là rất tò mò.Tân Tinh Thiên và Tân Tinh Vân không biết nhiều về người phụ nữ đó, Tân Mộ Ngôn hiếm khi nhắc tới trước mặt cô.Nhưng trước giờ cô không biết, hóa ra Diệp Thiên Văn cũng biết chuyện về người phụ nữ đó.Cô do dự hồi lâu, cuối cùng hít một hơi thật sâu, trả lời tin nhắn của cô ta: “Cô muốn nói gì?”Nhìn thấy câu trả lời của Tô Ánh Nguyệt, Diệp Thiên Văn ở đầu dây bên kia có vẻ rất đắc ý: “Cô đúng là rất tò mò về người phụ nữ kia nhỉ.”“Gửi cho cô địa chỉ, cô tới đây luôn nhé?”Tô Ánh Nguyệt cong môi cười: “Có gì thì nói ở đây luôn đi”*Tôi không có hứng thú gặp cô đâu”Lần trước lúc cô và Diệp Thiên Văn gặp nhau ở bên ngoài nhà họ Tân không ngờ là đêm Lạc Hân gặp tai nạn.Mặc dù không có băng chứng xác thực, nhưng Tô Ánh Nguyệt biết rất rõ lý do khiến Tô Huyền Anh có ác cảm với cô vào đêm đó, tất cả là vì Diệp Thiên Văn.“Haha, thật là cao quý đấy”.