Ở trong một căn phòng sang trọng, phông nền đỏ trắng, một cô gái có mái tóc tóc đen tuyền nhìn khoảng 18 tuổi mặc một chiếc váy ngủ trắng nằm nghiêng trên chiếc giường King Size đang nhắm chặt hai mắt. Cạch, cánh cửa mở ra, một chàng trai tóc màu trắng mặc âu phục trắng nhìn chững chạc bước vào. - Bảo bối, đến giờ dậy rồi.- Anh ta cất tiếng nói mang vẻ nghiêm túc. Cô gái nằm trên giường run nhẹ đôi mi cong, mở mắt ra. Đôi mắt đỏ như màu máu còn vương hơi sương nhìn chàng trai và chau đôi mày kiếm lại: - Tôi muốn ngủ...! Giọng cô gái ngái ngủ nhưng vẫn mang vẻ lãnh đạm, nhưng nếu để ý kĩ thì sẽ cảm thấy một chút chán nản và tức giận trong lời nói. Chàng trai híp đôi mắt đen sâu thẳm của mình cười tươi rói tựa ánh ban mai: - Nhưng hôm nay không được nha. Cô thấy nụ cười của anh thì chói mắt đến mức tỉnh ngủ nhưng người vẫn còn mệt mỏi vì nằm nhiều. Như theo thói quen, cô giơ một cánh tay lên, anh chàng kia thấy thế thì cũng theo thói quen là tiến tới và nâng cánh tay kéo cả người cô…
Chương 78: Tiểu Thư Nhỏ Và Chàng Quản Gia 3
Cùng Ta Qua Từng Thế GiớiTác giả: MyRioTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngỞ trong một căn phòng sang trọng, phông nền đỏ trắng, một cô gái có mái tóc tóc đen tuyền nhìn khoảng 18 tuổi mặc một chiếc váy ngủ trắng nằm nghiêng trên chiếc giường King Size đang nhắm chặt hai mắt. Cạch, cánh cửa mở ra, một chàng trai tóc màu trắng mặc âu phục trắng nhìn chững chạc bước vào. - Bảo bối, đến giờ dậy rồi.- Anh ta cất tiếng nói mang vẻ nghiêm túc. Cô gái nằm trên giường run nhẹ đôi mi cong, mở mắt ra. Đôi mắt đỏ như màu máu còn vương hơi sương nhìn chàng trai và chau đôi mày kiếm lại: - Tôi muốn ngủ...! Giọng cô gái ngái ngủ nhưng vẫn mang vẻ lãnh đạm, nhưng nếu để ý kĩ thì sẽ cảm thấy một chút chán nản và tức giận trong lời nói. Chàng trai híp đôi mắt đen sâu thẳm của mình cười tươi rói tựa ánh ban mai: - Nhưng hôm nay không được nha. Cô thấy nụ cười của anh thì chói mắt đến mức tỉnh ngủ nhưng người vẫn còn mệt mỏi vì nằm nhiều. Như theo thói quen, cô giơ một cánh tay lên, anh chàng kia thấy thế thì cũng theo thói quen là tiến tới và nâng cánh tay kéo cả người cô… Hoàng My nhìn nhiệm vụ nguyện vọng mà có chút bất ngờ.Hoàng My mở mắt ra, ngước đầu lên nhìn Đoàn Huy.Cảm nhận được ánh mắt của ai kia, anh cũng mở mắt ra, cúi đầu xuống, nhanh chóng hôn cô một cái rồi cười vô tội.- Nhiệm vụ chỉ có như vậy?! - Hoàng My với với tay, đẩy cằm Đoàn Huy.- Chỉ vậy thôi! Vì là nhiệm vụ cấp C nên thiên đạo sẽ bảo vệ nhân vật chính đấy! Không dễ để làm gì Hồng Ngân đâu! - Đoàn Huy bắt lấy cổ tay của cái tay đang chới với kia.- Được rồi! Tôi muốn gặp cha mẹ! - Hoàng My giật cánh tay ra.Đoàn Huy cười nhẹ, bế cô lên rồi ra khỏi phòng.____________________- Xuống rồi sao?! - Hoàng Thư nheo mắt cười.- Để tiểu thư ngồi trên ghế đi! - Chiến Thành cầm ly cà phê lên.- Vâng! - Đoàn Huy giữ gương mặt lạnh của mình, đặt Hoàng My ngồi trên ghế sofa.- Tôi sẽ đi pha trà! - Đoàn Huy cúi đầu 45 độ rồi tiến vào nhà bếp.Khi Đoàn Huy đi, Hoàng My nhếch môi cười.đôi chân bắt chéo lại nhìn cha mẹ và anh trai ở sofa đối diện.- Cả ba người có vẻ rất thích phá con nhỉ?! - Hoàng My chống hai tay trên thành ghế.- Ai bảo con đi mà không về thăm mẹ! - Hoàng Thư đặt ly nước ép lên bàn.- Cả nhà đều nhớ em mà! Em không về thì phải đến chứ sao?! - Hoàng Long cầm nước ngọt trên tay, cười giễu Hoàng My.- Rồi rồi!! Con mới đi có hơn một tháng thôi đấy! - Hoàng My nheo mắt lại, giọng điệu mang theo cười cợt.- Một tháng là lâu rồi! Cả dòng họ đang nhớ con muốn chết kìa! - Chiến Thành rùng mình một cái.- Trà đến rồi đây! - Đoàn Huy nói vọng ra từ nhà bếp.Cả gia đình này chậm rãi trở lại tư thế ban đầu.Đoàn Huy bưng khay đựng trà ra, đặt tách trà lên bàn rồi cầm khay đứng sau sofa của Hoàng My.Cô cầm lấy tách trà, quý phái uống như thường.Gia đình đang thưởng thức nước uống thì tiếng chuông cửa vang lên, người hầu tự giác ra mở cửa.- Kính chào đại công tước và đại công tước phu nhân! - Cường Quân đi vào nhà, cúi người chào cha mẹ Minh.- Cậu không cần khách sáo như vậy đâu! - Hoàng Long giật giật khóe miệng, nói theo nguyên văn của nguyên chủ.- Được rồi! - Cường Quân cười.Bên kia Hoàng Long đang "chống chọi với địch" thì bên này, Hoàng My vẫn dựa ghế uống trà rất yên bình.- Này! Bây giờ tôi mới thấy anh già hơn rồi đó! - Hoàng My liếc mắt sang nhìn Cường Quân, nói nhỏ đủ cho hai người nghe.- Anh cũng đâu có lớn quá! Anh chỉ mới mười lăm tuổi thôi đấy! - Đoàn Huy híp mắt nói lại.- Ừ thì không lớn! - Hoàng My gật gù.Mãi một lúc thì Cường Quân mới nhớ ra cô em gái "mưa", anh ta ngó nghiêng thì nhìn thấy Hoàng My đang quý phái nhấp trà nói chuyện với quản gia bên kia.- My My!! - Cường Quân đưa tay vẫy vẫy.Hoàng My đang uống trà thì suýt nữa thì phun hết ra ngoài.Cô nhìn sang Cường Quân nhỏ đang vẫy cánh tay kia, vẻ mặt không có gì là tươi tắn như nguyên chủ khi Cường Quân gọi vậy.Đoàn Huy cũng chẳng vui vẻ gì, mắt anh liếc sang Cường Quân đầy hận thù.- Em không đến chơi với bọn anh sao?! - Cường Quân nào biết gì về hai cái ánh mắt không mấy thân thiện của hai người kia, anh ta cười cười vui vẻ.- Xin lỗi! Hôm nay tiểu thư không khỏe! Đành để lần sau chơi với thái tử rồi! - Đoàn Huy nhanh chóng nói thay Hoàng My rồi tiện thể bế cô lên.Đoàn Huy bế cô lên phòng, để lại đằng sau là gương mặt ngơ ngác của Hoàng Long, Cường Quân và gương mặt đờ đẫn của Hoàng Thư và Chiến Thành.Lên đến căn phòng thân thương, Hoàng My thở phào một hơi.Đoàn Huy bằng cách nào đó đã vui trở lại.Căn phòng chủ đạo đỏ trắng nay nổi bật lạ thường khi một đứa bé mặc váy màu xanh trời ngồi trên giường và một thanh niên mặc đồ đen quản gia đứng đối diện.- Thằng nhóc đó...chậc! - Hoàng My bấu chặt tay vào ga giường- Bảo bối ngoan! Chỉ cần tránh thằng nhóc đó là được rồi! - Đoàn Huy quỳ trước chân cô, anh ngước đầu lên xoa đầu cô.- Ổn thôi! Tôi không muốn nghe một cái biệt hiệu thân mật nào phát ra từ miệng người ngoài đâu! - Hoàng My đưa bàn tay nhỏ đặt lên bàn tay trên đầu mình._____________________________**Góc trò chuyện cùng tác giả**Chủ nhật, ngày 26 tháng 7 năm 2020Thời gian đăng: 23 giờ 30 phútThời gian hoàn thành: 22 giờ 51 phútThật ra thì ad không có hay đọc mấy cái truyện liên quan đến Âu cổ cho lắm, mà nếu đọc thì ad toàn đọc mấy cái truyện con gái được yêu quý của nhà vua này nọ thôi nên mấy cái danh xưng và từ ngữ nó sẽ hơi hiện đại.Nếu mà có cái nào nó hiện đại quá thì mong mọi người thông cảm! Mọi người có thể góp ý để tác phẩm của ad ngày một tốt hơn nhé!
Hoàng My nhìn nhiệm vụ nguyện vọng mà có chút bất ngờ.
Hoàng My mở mắt ra, ngước đầu lên nhìn Đoàn Huy.
Cảm nhận được ánh mắt của ai kia, anh cũng mở mắt ra, cúi đầu xuống, nhanh chóng hôn cô một cái rồi cười vô tội.
- Nhiệm vụ chỉ có như vậy?! - Hoàng My với với tay, đẩy cằm Đoàn Huy.
- Chỉ vậy thôi! Vì là nhiệm vụ cấp C nên thiên đạo sẽ bảo vệ nhân vật chính đấy! Không dễ để làm gì Hồng Ngân đâu! - Đoàn Huy bắt lấy cổ tay của cái tay đang chới với kia.
- Được rồi! Tôi muốn gặp cha mẹ! - Hoàng My giật cánh tay ra.
Đoàn Huy cười nhẹ, bế cô lên rồi ra khỏi phòng.
____________________
- Xuống rồi sao?! - Hoàng Thư nheo mắt cười.
- Để tiểu thư ngồi trên ghế đi! - Chiến Thành cầm ly cà phê lên.
- Vâng! - Đoàn Huy giữ gương mặt lạnh của mình, đặt Hoàng My ngồi trên ghế sofa.
- Tôi sẽ đi pha trà! - Đoàn Huy cúi đầu 45 độ rồi tiến vào nhà bếp.
Khi Đoàn Huy đi, Hoàng My nhếch môi cười.
đôi chân bắt chéo lại nhìn cha mẹ và anh trai ở sofa đối diện.
- Cả ba người có vẻ rất thích phá con nhỉ?! - Hoàng My chống hai tay trên thành ghế.
- Ai bảo con đi mà không về thăm mẹ! - Hoàng Thư đặt ly nước ép lên bàn.
- Cả nhà đều nhớ em mà! Em không về thì phải đến chứ sao?! - Hoàng Long cầm nước ngọt trên tay, cười giễu Hoàng My.
- Rồi rồi!! Con mới đi có hơn một tháng thôi đấy! - Hoàng My nheo mắt lại, giọng điệu mang theo cười cợt.
- Một tháng là lâu rồi! Cả dòng họ đang nhớ con muốn chết kìa! - Chiến Thành rùng mình một cái.
- Trà đến rồi đây! - Đoàn Huy nói vọng ra từ nhà bếp.
Cả gia đình này chậm rãi trở lại tư thế ban đầu.
Đoàn Huy bưng khay đựng trà ra, đặt tách trà lên bàn rồi cầm khay đứng sau sofa của Hoàng My.
Cô cầm lấy tách trà, quý phái uống như thường.
Gia đình đang thưởng thức nước uống thì tiếng chuông cửa vang lên, người hầu tự giác ra mở cửa.
- Kính chào đại công tước và đại công tước phu nhân! - Cường Quân đi vào nhà, cúi người chào cha mẹ Minh.
- Cậu không cần khách sáo như vậy đâu! - Hoàng Long giật giật khóe miệng, nói theo nguyên văn của nguyên chủ.
- Được rồi! - Cường Quân cười.
Bên kia Hoàng Long đang "chống chọi với địch" thì bên này, Hoàng My vẫn dựa ghế uống trà rất yên bình.
- Này! Bây giờ tôi mới thấy anh già hơn rồi đó! - Hoàng My liếc mắt sang nhìn Cường Quân, nói nhỏ đủ cho hai người nghe.
- Anh cũng đâu có lớn quá! Anh chỉ mới mười lăm tuổi thôi đấy! - Đoàn Huy híp mắt nói lại.
- Ừ thì không lớn! - Hoàng My gật gù.
Mãi một lúc thì Cường Quân mới nhớ ra cô em gái "mưa", anh ta ngó nghiêng thì nhìn thấy Hoàng My đang quý phái nhấp trà nói chuyện với quản gia bên kia.
- My My!! - Cường Quân đưa tay vẫy vẫy.
Hoàng My đang uống trà thì suýt nữa thì phun hết ra ngoài.
Cô nhìn sang Cường Quân nhỏ đang vẫy cánh tay kia, vẻ mặt không có gì là tươi tắn như nguyên chủ khi Cường Quân gọi vậy.
Đoàn Huy cũng chẳng vui vẻ gì, mắt anh liếc sang Cường Quân đầy hận thù.
- Em không đến chơi với bọn anh sao?! - Cường Quân nào biết gì về hai cái ánh mắt không mấy thân thiện của hai người kia, anh ta cười cười vui vẻ.
- Xin lỗi! Hôm nay tiểu thư không khỏe! Đành để lần sau chơi với thái tử rồi! - Đoàn Huy nhanh chóng nói thay Hoàng My rồi tiện thể bế cô lên.
Đoàn Huy bế cô lên phòng, để lại đằng sau là gương mặt ngơ ngác của Hoàng Long, Cường Quân và gương mặt đờ đẫn của Hoàng Thư và Chiến Thành.
Lên đến căn phòng thân thương, Hoàng My thở phào một hơi.
Đoàn Huy bằng cách nào đó đã vui trở lại.
Căn phòng chủ đạo đỏ trắng nay nổi bật lạ thường khi một đứa bé mặc váy màu xanh trời ngồi trên giường và một thanh niên mặc đồ đen quản gia đứng đối diện.
- Thằng nhóc đó...chậc! - Hoàng My bấu chặt tay vào ga giường
- Bảo bối ngoan! Chỉ cần tránh thằng nhóc đó là được rồi! - Đoàn Huy quỳ trước chân cô, anh ngước đầu lên xoa đầu cô.
- Ổn thôi! Tôi không muốn nghe một cái biệt hiệu thân mật nào phát ra từ miệng người ngoài đâu! - Hoàng My đưa bàn tay nhỏ đặt lên bàn tay trên đầu mình.
____________________
_________**Góc trò chuyện cùng tác giả**
Chủ nhật, ngày 26 tháng 7 năm 2020
Thời gian đăng: 23 giờ 30 phút
Thời gian hoàn thành: 22 giờ 51 phút
Thật ra thì ad không có hay đọc mấy cái truyện liên quan đến Âu cổ cho lắm, mà nếu đọc thì ad toàn đọc mấy cái truyện con gái được yêu quý của nhà vua này nọ thôi nên mấy cái danh xưng và từ ngữ nó sẽ hơi hiện đại.
Nếu mà có cái nào nó hiện đại quá thì mong mọi người thông cảm! Mọi người có thể góp ý để tác phẩm của ad ngày một tốt hơn nhé!
Cùng Ta Qua Từng Thế GiớiTác giả: MyRioTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngỞ trong một căn phòng sang trọng, phông nền đỏ trắng, một cô gái có mái tóc tóc đen tuyền nhìn khoảng 18 tuổi mặc một chiếc váy ngủ trắng nằm nghiêng trên chiếc giường King Size đang nhắm chặt hai mắt. Cạch, cánh cửa mở ra, một chàng trai tóc màu trắng mặc âu phục trắng nhìn chững chạc bước vào. - Bảo bối, đến giờ dậy rồi.- Anh ta cất tiếng nói mang vẻ nghiêm túc. Cô gái nằm trên giường run nhẹ đôi mi cong, mở mắt ra. Đôi mắt đỏ như màu máu còn vương hơi sương nhìn chàng trai và chau đôi mày kiếm lại: - Tôi muốn ngủ...! Giọng cô gái ngái ngủ nhưng vẫn mang vẻ lãnh đạm, nhưng nếu để ý kĩ thì sẽ cảm thấy một chút chán nản và tức giận trong lời nói. Chàng trai híp đôi mắt đen sâu thẳm của mình cười tươi rói tựa ánh ban mai: - Nhưng hôm nay không được nha. Cô thấy nụ cười của anh thì chói mắt đến mức tỉnh ngủ nhưng người vẫn còn mệt mỏi vì nằm nhiều. Như theo thói quen, cô giơ một cánh tay lên, anh chàng kia thấy thế thì cũng theo thói quen là tiến tới và nâng cánh tay kéo cả người cô… Hoàng My nhìn nhiệm vụ nguyện vọng mà có chút bất ngờ.Hoàng My mở mắt ra, ngước đầu lên nhìn Đoàn Huy.Cảm nhận được ánh mắt của ai kia, anh cũng mở mắt ra, cúi đầu xuống, nhanh chóng hôn cô một cái rồi cười vô tội.- Nhiệm vụ chỉ có như vậy?! - Hoàng My với với tay, đẩy cằm Đoàn Huy.- Chỉ vậy thôi! Vì là nhiệm vụ cấp C nên thiên đạo sẽ bảo vệ nhân vật chính đấy! Không dễ để làm gì Hồng Ngân đâu! - Đoàn Huy bắt lấy cổ tay của cái tay đang chới với kia.- Được rồi! Tôi muốn gặp cha mẹ! - Hoàng My giật cánh tay ra.Đoàn Huy cười nhẹ, bế cô lên rồi ra khỏi phòng.____________________- Xuống rồi sao?! - Hoàng Thư nheo mắt cười.- Để tiểu thư ngồi trên ghế đi! - Chiến Thành cầm ly cà phê lên.- Vâng! - Đoàn Huy giữ gương mặt lạnh của mình, đặt Hoàng My ngồi trên ghế sofa.- Tôi sẽ đi pha trà! - Đoàn Huy cúi đầu 45 độ rồi tiến vào nhà bếp.Khi Đoàn Huy đi, Hoàng My nhếch môi cười.đôi chân bắt chéo lại nhìn cha mẹ và anh trai ở sofa đối diện.- Cả ba người có vẻ rất thích phá con nhỉ?! - Hoàng My chống hai tay trên thành ghế.- Ai bảo con đi mà không về thăm mẹ! - Hoàng Thư đặt ly nước ép lên bàn.- Cả nhà đều nhớ em mà! Em không về thì phải đến chứ sao?! - Hoàng Long cầm nước ngọt trên tay, cười giễu Hoàng My.- Rồi rồi!! Con mới đi có hơn một tháng thôi đấy! - Hoàng My nheo mắt lại, giọng điệu mang theo cười cợt.- Một tháng là lâu rồi! Cả dòng họ đang nhớ con muốn chết kìa! - Chiến Thành rùng mình một cái.- Trà đến rồi đây! - Đoàn Huy nói vọng ra từ nhà bếp.Cả gia đình này chậm rãi trở lại tư thế ban đầu.Đoàn Huy bưng khay đựng trà ra, đặt tách trà lên bàn rồi cầm khay đứng sau sofa của Hoàng My.Cô cầm lấy tách trà, quý phái uống như thường.Gia đình đang thưởng thức nước uống thì tiếng chuông cửa vang lên, người hầu tự giác ra mở cửa.- Kính chào đại công tước và đại công tước phu nhân! - Cường Quân đi vào nhà, cúi người chào cha mẹ Minh.- Cậu không cần khách sáo như vậy đâu! - Hoàng Long giật giật khóe miệng, nói theo nguyên văn của nguyên chủ.- Được rồi! - Cường Quân cười.Bên kia Hoàng Long đang "chống chọi với địch" thì bên này, Hoàng My vẫn dựa ghế uống trà rất yên bình.- Này! Bây giờ tôi mới thấy anh già hơn rồi đó! - Hoàng My liếc mắt sang nhìn Cường Quân, nói nhỏ đủ cho hai người nghe.- Anh cũng đâu có lớn quá! Anh chỉ mới mười lăm tuổi thôi đấy! - Đoàn Huy híp mắt nói lại.- Ừ thì không lớn! - Hoàng My gật gù.Mãi một lúc thì Cường Quân mới nhớ ra cô em gái "mưa", anh ta ngó nghiêng thì nhìn thấy Hoàng My đang quý phái nhấp trà nói chuyện với quản gia bên kia.- My My!! - Cường Quân đưa tay vẫy vẫy.Hoàng My đang uống trà thì suýt nữa thì phun hết ra ngoài.Cô nhìn sang Cường Quân nhỏ đang vẫy cánh tay kia, vẻ mặt không có gì là tươi tắn như nguyên chủ khi Cường Quân gọi vậy.Đoàn Huy cũng chẳng vui vẻ gì, mắt anh liếc sang Cường Quân đầy hận thù.- Em không đến chơi với bọn anh sao?! - Cường Quân nào biết gì về hai cái ánh mắt không mấy thân thiện của hai người kia, anh ta cười cười vui vẻ.- Xin lỗi! Hôm nay tiểu thư không khỏe! Đành để lần sau chơi với thái tử rồi! - Đoàn Huy nhanh chóng nói thay Hoàng My rồi tiện thể bế cô lên.Đoàn Huy bế cô lên phòng, để lại đằng sau là gương mặt ngơ ngác của Hoàng Long, Cường Quân và gương mặt đờ đẫn của Hoàng Thư và Chiến Thành.Lên đến căn phòng thân thương, Hoàng My thở phào một hơi.Đoàn Huy bằng cách nào đó đã vui trở lại.Căn phòng chủ đạo đỏ trắng nay nổi bật lạ thường khi một đứa bé mặc váy màu xanh trời ngồi trên giường và một thanh niên mặc đồ đen quản gia đứng đối diện.- Thằng nhóc đó...chậc! - Hoàng My bấu chặt tay vào ga giường- Bảo bối ngoan! Chỉ cần tránh thằng nhóc đó là được rồi! - Đoàn Huy quỳ trước chân cô, anh ngước đầu lên xoa đầu cô.- Ổn thôi! Tôi không muốn nghe một cái biệt hiệu thân mật nào phát ra từ miệng người ngoài đâu! - Hoàng My đưa bàn tay nhỏ đặt lên bàn tay trên đầu mình._____________________________**Góc trò chuyện cùng tác giả**Chủ nhật, ngày 26 tháng 7 năm 2020Thời gian đăng: 23 giờ 30 phútThời gian hoàn thành: 22 giờ 51 phútThật ra thì ad không có hay đọc mấy cái truyện liên quan đến Âu cổ cho lắm, mà nếu đọc thì ad toàn đọc mấy cái truyện con gái được yêu quý của nhà vua này nọ thôi nên mấy cái danh xưng và từ ngữ nó sẽ hơi hiện đại.Nếu mà có cái nào nó hiện đại quá thì mong mọi người thông cảm! Mọi người có thể góp ý để tác phẩm của ad ngày một tốt hơn nhé!