Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 4
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 4: Không được phép ly hônKiều Bích Ngọc liếc mắt nhìn người phụ nữ trước mặt, trong đầucô lập tức trống rỗng.“Diệp Tuyết!”Đôi mắt Kiểu Bích Ngọc trợn to, nhìn chẩm chẳm tình nhân củachồng với vẻ không dám tin, vậy mà là người quen cũ“Diệp Tuyết, là cô, hóa ra là cô quyến rũ chồng tôi…”Giọng nói của Kiểu Bích Ngọc nghẹn ở yết hẩu, đau đớn tậnxương tùy khiển đôi mắt cô tràn ngập tơ máu.‘Bốp.Kiểu Bích Ngọc tát mạnh người phụ nữ trước mặt một cái“Diệp Tuyết, đổ đê tiện này! Chị gái cô trèo lên giường của chatô, cô lại đến đây quyến rũ chồng tôi, hai chị em các người đềukhông chết tử tế được đâu..” Ngực Kiểu Bích Ngọc lên xuống kịchliệt, nhớ lại từng chuyện cũ mà mình oán hận.‘rái tìm đập nhanh hơn.Kiểu Bích Ngọc bị người ta đẩy mạnh một cái, đầu đập mạnh vàovách tưởng.“Kiều Bích Ngọc, cô dám tát cô ấy!”Doãn Thành Trung thay áo ngủ xong, vội văng lao tới bảo vệ Diệp.Tuyết.Nước mắt trong vành mắt cô còn chưa lau đ*, không có cách nào.hình dung tâm trạng của mình lúc này,Nhìn chồng mình che chở kẻ thù của mình, kẻ thứ ba này, ngườiphụ nữ đê tiện này hủy đi từng gia đình của cô.“Xây ra chuyện gì thế?”Ở cầu thang, vẻ mặt Quách Thanh Nga nghiêm trọng, nhanhchóng đi đến.“Rốt cuộc là đã xây ra chuyện gì thể..”“Mẹ, đây là…“ Doãn Thành Trung ấp ủng mở miệng.Từ trước tới nay Doãn Thành Trung luôn sợ Quách Thanh Nga ~mẹ anh ta, lúc trước là Quách Thanh Nga bảo anh ta theo đuổi Kiểu.Bích Ngọc, anh ta mới cưới Kiểu Bích Ngọc…“Con, con muốn ly hôn…”Kiểu Bích Ngọc chống tay lên vách tưởng, đứng dậy, nghẹn ngào.nói, giọng điệu kiên quyết“Bích Ngọc, chuyện ly hôn không thể nói lung tung được, ngườimột nhà có gì nên chậm rãi bàn bạc với nhau…“(Quách Thanh Nga nhìn thoáng qua Diệp Tuyết, ra lệnh với qula: “Người phụ nữ này ở đâu ra đây, nhanh đuổi cô ta ra ngoài“Mẹ, cô ấy là Diệp Tuyết..” Doãn Thành Trung vội vàng che chởngười phụ nữ kia ra sau lưng.Mà lúc này, bỗng nhiên đứa bé ẩm ức khóc toNghe thấy tiếng đứa bé khóc, vẻ mặt Quách Thanh Nga cũngkinh ngạc, Doãn Thành Trung lập tức ôm đứa bé ba tuổi ổi: “Mẹ, đâylà cháu gái ruột của mẹ.”kiều Bích Ngọc nghe đến đó, mặt xám như tro tàn.Quách Thanh Nga vẫn luôn nhắc bọn họ kết hôn ba năm, vì saoKiểu Bích Ngọc vẫn luôn không mang thai, bỗng nhiên xuất hiện cháu‘gái đáng yêu, trong lòng bà ta tràn ngập vui mừng.Diệp Tuyết đột nhiên quỳ trên đất, ch** n**c mắt nói‘Bác gái cháu biết bác không thích cháu, nhưng Thanh Tâm là cháu gái ruộtcon bé mới bị Kiểu Bích Ngọc đẩy một cải, cái tay bị gãy rồi,cháu cầu xin bác hãy đưa con bé tới bệnh viện, đứa bé vô tội, mọingười muốn đánh muốn mắng cứ việc nhằm vào cháu, đừng thương.tổn đứa bé của cháu…”Đứa bé bị gãy xương rồi.‘Doãn Thành Trung lập tức vén tay áo của bé gái kia lên, thấy tayphải con gái là một vết bẩm tim, đứa bé còn không ngừng khóc lóc.“Kiều Bích Ngọc cô điên rồi, vậy mà ra tay với con gái của tôi.”lều Bích Ngọc tức tới mức vành mắt đỏ bừng: “Tôi chỉ đụng phải‘con bé một chút, sao có thể gãy xương được!““Thành Trung, đưa con gái của chúng ta tới bệnh viện đi, nếukhông tay đứa bé sẽ hỏng mất..” Diệp Tuyết nằm lầy cánh tay anh ta,ấm ức khóc toĐôi mắt Doãn Thành Trung càng lúc càng hung ác nham hiểmhơn: “Kiểu Bích Ngọc, nếu con gái của tôi xảy ra chuyện gì, tôi nhấtđịnh sẽ không tha cho cô đâu…”Nhà họ Doãn loạn lên, Doãn Thành Trung và Diệp Tuyết ôm bégái kí i xe vội vàng lái tới bệnh viện, Quách Thanh Nga.‘cũng vội vã theo sau.chạy ra xe,‘Rạng sáng ngày đông giá rét, gió đêm lạnh thấu xương.Cơ thể gây yếu của Kiểu Bích Ngọc dựa vào vách tưởng, hãi tay.êm đầu gổi, cô cổ nén không cho nước mắt chảy ra.Kết hôn ba năm, cô đã làm sai chuyện gì, vì sao lại đổi xử với cônhư vậy.“Ly hôn sao?”“Mẹ đã nối rồi, không cho phép hãi đứa ly hôn!”Lúc này, bên ngoài hành lang khoa nhí trong bệnh viện.“Thành Trung, con thích nuôi phụ nữ sinh con ở ngoài, mẹ đều.có thể không quan tâm, nhưng chuyện ly hôn mẹ tuyệt đổi không.đồng ý! Mẹ chỉ muốn tốt cho con…Doãn Thành Trung không có cơ hội phản bắc, mà vẻ mặt QuáchThanh Nga lại nghiêm túc hơn, lạnh lùng dặn dò: “Tháng sau nhà họ.Quách sẽ tổ chức một bữa tiệc rất long trọng, trong bữa tiệc đó, connhớ dẫn theo Kiểu Bích Ngọc cùng tham dự, đừng làm mất mặt trước.mặt ông ngoại con, nhớ kỹ anh họ của con mới từ nước Mĩ trở về,trăm ngàn lần đừng đắc tội cậu ta”Anh họ…Doãn Thành Trung nghe thấy hai chữ anh họ, biểu cảm trở nênphức tạp hơn,“Quách Cao Minh…”Sắc mặt Quách Thanh Nga âm trầm hơn, đứa chấu trai này củabà ta đột nhiên về nước trở thành tổng giám đốc của tập đoàn IP&G,thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn…
Chương 4: Không được phép ly hôn
Kiều Bích Ngọc liếc mắt nhìn người phụ nữ trước mặt, trong đầu
cô lập tức trống rỗng.
“Diệp Tuyết!”
Đôi mắt Kiểu Bích Ngọc trợn to, nhìn chẩm chẳm tình nhân của
chồng với vẻ không dám tin, vậy mà là người quen cũ
“Diệp Tuyết, là cô, hóa ra là cô quyến rũ chồng tôi…”
Giọng nói của Kiểu Bích Ngọc nghẹn ở yết hẩu, đau đớn tận
xương tùy khiển đôi mắt cô tràn ngập tơ máu.
‘Bốp.
Kiểu Bích Ngọc tát mạnh người phụ nữ trước mặt một cái
“Diệp Tuyết, đổ đê tiện này! Chị gái cô trèo lên giường của cha
tô, cô lại đến đây quyến rũ chồng tôi, hai chị em các người đều
không chết tử tế được đâu..” Ngực Kiểu Bích Ngọc lên xuống kịch
liệt, nhớ lại từng chuyện cũ mà mình oán hận.
‘rái tìm đập nhanh hơn.
Kiểu Bích Ngọc bị người ta đẩy mạnh một cái, đầu đập mạnh vào
vách tưởng.
“Kiều Bích Ngọc, cô dám tát cô ấy!”
Doãn Thành Trung thay áo ngủ xong, vội văng lao tới bảo vệ Diệp.
Tuyết.
Nước mắt trong vành mắt cô còn chưa lau đ*, không có cách nào.
hình dung tâm trạng của mình lúc này,
Nhìn chồng mình che chở kẻ thù của mình, kẻ thứ ba này, người
phụ nữ đê tiện này hủy đi từng gia đình của cô.
“Xây ra chuyện gì thế?”
Ở cầu thang, vẻ mặt Quách Thanh Nga nghiêm trọng, nhanh
chóng đi đến.
“Rốt cuộc là đã xây ra chuyện gì thể..”
“Mẹ, đây là…“ Doãn Thành Trung ấp ủng mở miệng.
Từ trước tới nay Doãn Thành Trung luôn sợ Quách Thanh Nga ~
mẹ anh ta, lúc trước là Quách Thanh Nga bảo anh ta theo đuổi Kiểu.
Bích Ngọc, anh ta mới cưới Kiểu Bích Ngọc…
“Con, con muốn ly hôn…”
Kiểu Bích Ngọc chống tay lên vách tưởng, đứng dậy, nghẹn ngào.
nói, giọng điệu kiên quyết
“Bích Ngọc, chuyện ly hôn không thể nói lung tung được, người
một nhà có gì nên chậm rãi bàn bạc với nhau…“
(Quách Thanh Nga nhìn thoáng qua Diệp Tuyết, ra lệnh với qu
la: “Người phụ nữ này ở đâu ra đây, nhanh đuổi cô ta ra ngoài
“Mẹ, cô ấy là Diệp Tuyết..” Doãn Thành Trung vội vàng che chở
người phụ nữ kia ra sau lưng.
Mà lúc này, bỗng nhiên đứa bé ẩm ức khóc to
Nghe thấy tiếng đứa bé khóc, vẻ mặt Quách Thanh Nga cũng
kinh ngạc, Doãn Thành Trung lập tức ôm đứa bé ba tuổi ổi: “Mẹ, đây
là cháu gái ruột của mẹ.”
kiều Bích Ngọc nghe đến đó, mặt xám như tro tàn.
Quách Thanh Nga vẫn luôn nhắc bọn họ kết hôn ba năm, vì sao
Kiểu Bích Ngọc vẫn luôn không mang thai, bỗng nhiên xuất hiện cháu
‘gái đáng yêu, trong lòng bà ta tràn ngập vui mừng.
Diệp Tuyết đột nhiên quỳ trên đất, ch** n**c mắt nói
‘Bác gái cháu biết bác không thích cháu, nhưng Thanh Tâm là cháu gái ruột
con bé mới bị Kiểu Bích Ngọc đẩy một cải, cái tay bị gãy rồi,
cháu cầu xin bác hãy đưa con bé tới bệnh viện, đứa bé vô tội, mọi
người muốn đánh muốn mắng cứ việc nhằm vào cháu, đừng thương.
tổn đứa bé của cháu…”
Đứa bé bị gãy xương rồi.
‘Doãn Thành Trung lập tức vén tay áo của bé gái kia lên, thấy tay
phải con gái là một vết bẩm tim, đứa bé còn không ngừng khóc lóc.
“Kiều Bích Ngọc cô điên rồi, vậy mà ra tay với con gái của tôi.”
lều Bích Ngọc tức tới mức vành mắt đỏ bừng: “Tôi chỉ đụng phải
‘con bé một chút, sao có thể gãy xương được!“
“Thành Trung, đưa con gái của chúng ta tới bệnh viện đi, nếu
không tay đứa bé sẽ hỏng mất..” Diệp Tuyết nằm lầy cánh tay anh ta,
ấm ức khóc to
Đôi mắt Doãn Thành Trung càng lúc càng hung ác nham hiểm
hơn: “Kiểu Bích Ngọc, nếu con gái của tôi xảy ra chuyện gì, tôi nhất
định sẽ không tha cho cô đâu…”
Nhà họ Doãn loạn lên, Doãn Thành Trung và Diệp Tuyết ôm bé
gái kí i xe vội vàng lái tới bệnh viện, Quách Thanh Nga.
‘cũng vội vã theo sau.
chạy ra xe,
‘Rạng sáng ngày đông giá rét, gió đêm lạnh thấu xương.
Cơ thể gây yếu của Kiểu Bích Ngọc dựa vào vách tưởng, hãi tay
.êm đầu gổi, cô cổ nén không cho nước mắt chảy ra.
Kết hôn ba năm, cô đã làm sai chuyện gì, vì sao lại đổi xử với cô
như vậy.
“Ly hôn sao?”
“Mẹ đã nối rồi, không cho phép hãi đứa ly hôn!”
Lúc này, bên ngoài hành lang khoa nhí trong bệnh viện.
“Thành Trung, con thích nuôi phụ nữ sinh con ở ngoài, mẹ đều.
có thể không quan tâm, nhưng chuyện ly hôn mẹ tuyệt đổi không
.đồng ý! Mẹ chỉ muốn tốt cho con…
Doãn Thành Trung không có cơ hội phản bắc, mà vẻ mặt Quách
Thanh Nga lại nghiêm túc hơn, lạnh lùng dặn dò: “Tháng sau nhà họ.
Quách sẽ tổ chức một bữa tiệc rất long trọng, trong bữa tiệc đó, con
nhớ dẫn theo Kiểu Bích Ngọc cùng tham dự, đừng làm mất mặt trước.
mặt ông ngoại con, nhớ kỹ anh họ của con mới từ nước Mĩ trở về,
trăm ngàn lần đừng đắc tội cậu ta”
Anh họ…
Doãn Thành Trung nghe thấy hai chữ anh họ, biểu cảm trở nên
phức tạp hơn,
“Quách Cao Minh…”
Sắc mặt Quách Thanh Nga âm trầm hơn, đứa chấu trai này của
bà ta đột nhiên về nước trở thành tổng giám đốc của tập đoàn IP&G,
thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn…
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 4: Không được phép ly hônKiều Bích Ngọc liếc mắt nhìn người phụ nữ trước mặt, trong đầucô lập tức trống rỗng.“Diệp Tuyết!”Đôi mắt Kiểu Bích Ngọc trợn to, nhìn chẩm chẳm tình nhân củachồng với vẻ không dám tin, vậy mà là người quen cũ“Diệp Tuyết, là cô, hóa ra là cô quyến rũ chồng tôi…”Giọng nói của Kiểu Bích Ngọc nghẹn ở yết hẩu, đau đớn tậnxương tùy khiển đôi mắt cô tràn ngập tơ máu.‘Bốp.Kiểu Bích Ngọc tát mạnh người phụ nữ trước mặt một cái“Diệp Tuyết, đổ đê tiện này! Chị gái cô trèo lên giường của chatô, cô lại đến đây quyến rũ chồng tôi, hai chị em các người đềukhông chết tử tế được đâu..” Ngực Kiểu Bích Ngọc lên xuống kịchliệt, nhớ lại từng chuyện cũ mà mình oán hận.‘rái tìm đập nhanh hơn.Kiểu Bích Ngọc bị người ta đẩy mạnh một cái, đầu đập mạnh vàovách tưởng.“Kiều Bích Ngọc, cô dám tát cô ấy!”Doãn Thành Trung thay áo ngủ xong, vội văng lao tới bảo vệ Diệp.Tuyết.Nước mắt trong vành mắt cô còn chưa lau đ*, không có cách nào.hình dung tâm trạng của mình lúc này,Nhìn chồng mình che chở kẻ thù của mình, kẻ thứ ba này, ngườiphụ nữ đê tiện này hủy đi từng gia đình của cô.“Xây ra chuyện gì thế?”Ở cầu thang, vẻ mặt Quách Thanh Nga nghiêm trọng, nhanhchóng đi đến.“Rốt cuộc là đã xây ra chuyện gì thể..”“Mẹ, đây là…“ Doãn Thành Trung ấp ủng mở miệng.Từ trước tới nay Doãn Thành Trung luôn sợ Quách Thanh Nga ~mẹ anh ta, lúc trước là Quách Thanh Nga bảo anh ta theo đuổi Kiểu.Bích Ngọc, anh ta mới cưới Kiểu Bích Ngọc…“Con, con muốn ly hôn…”Kiểu Bích Ngọc chống tay lên vách tưởng, đứng dậy, nghẹn ngào.nói, giọng điệu kiên quyết“Bích Ngọc, chuyện ly hôn không thể nói lung tung được, ngườimột nhà có gì nên chậm rãi bàn bạc với nhau…“(Quách Thanh Nga nhìn thoáng qua Diệp Tuyết, ra lệnh với qula: “Người phụ nữ này ở đâu ra đây, nhanh đuổi cô ta ra ngoài“Mẹ, cô ấy là Diệp Tuyết..” Doãn Thành Trung vội vàng che chởngười phụ nữ kia ra sau lưng.Mà lúc này, bỗng nhiên đứa bé ẩm ức khóc toNghe thấy tiếng đứa bé khóc, vẻ mặt Quách Thanh Nga cũngkinh ngạc, Doãn Thành Trung lập tức ôm đứa bé ba tuổi ổi: “Mẹ, đâylà cháu gái ruột của mẹ.”kiều Bích Ngọc nghe đến đó, mặt xám như tro tàn.Quách Thanh Nga vẫn luôn nhắc bọn họ kết hôn ba năm, vì saoKiểu Bích Ngọc vẫn luôn không mang thai, bỗng nhiên xuất hiện cháu‘gái đáng yêu, trong lòng bà ta tràn ngập vui mừng.Diệp Tuyết đột nhiên quỳ trên đất, ch** n**c mắt nói‘Bác gái cháu biết bác không thích cháu, nhưng Thanh Tâm là cháu gái ruộtcon bé mới bị Kiểu Bích Ngọc đẩy một cải, cái tay bị gãy rồi,cháu cầu xin bác hãy đưa con bé tới bệnh viện, đứa bé vô tội, mọingười muốn đánh muốn mắng cứ việc nhằm vào cháu, đừng thương.tổn đứa bé của cháu…”Đứa bé bị gãy xương rồi.‘Doãn Thành Trung lập tức vén tay áo của bé gái kia lên, thấy tayphải con gái là một vết bẩm tim, đứa bé còn không ngừng khóc lóc.“Kiều Bích Ngọc cô điên rồi, vậy mà ra tay với con gái của tôi.”lều Bích Ngọc tức tới mức vành mắt đỏ bừng: “Tôi chỉ đụng phải‘con bé một chút, sao có thể gãy xương được!““Thành Trung, đưa con gái của chúng ta tới bệnh viện đi, nếukhông tay đứa bé sẽ hỏng mất..” Diệp Tuyết nằm lầy cánh tay anh ta,ấm ức khóc toĐôi mắt Doãn Thành Trung càng lúc càng hung ác nham hiểmhơn: “Kiểu Bích Ngọc, nếu con gái của tôi xảy ra chuyện gì, tôi nhấtđịnh sẽ không tha cho cô đâu…”Nhà họ Doãn loạn lên, Doãn Thành Trung và Diệp Tuyết ôm bégái kí i xe vội vàng lái tới bệnh viện, Quách Thanh Nga.‘cũng vội vã theo sau.chạy ra xe,‘Rạng sáng ngày đông giá rét, gió đêm lạnh thấu xương.Cơ thể gây yếu của Kiểu Bích Ngọc dựa vào vách tưởng, hãi tay.êm đầu gổi, cô cổ nén không cho nước mắt chảy ra.Kết hôn ba năm, cô đã làm sai chuyện gì, vì sao lại đổi xử với cônhư vậy.“Ly hôn sao?”“Mẹ đã nối rồi, không cho phép hãi đứa ly hôn!”Lúc này, bên ngoài hành lang khoa nhí trong bệnh viện.“Thành Trung, con thích nuôi phụ nữ sinh con ở ngoài, mẹ đều.có thể không quan tâm, nhưng chuyện ly hôn mẹ tuyệt đổi không.đồng ý! Mẹ chỉ muốn tốt cho con…Doãn Thành Trung không có cơ hội phản bắc, mà vẻ mặt QuáchThanh Nga lại nghiêm túc hơn, lạnh lùng dặn dò: “Tháng sau nhà họ.Quách sẽ tổ chức một bữa tiệc rất long trọng, trong bữa tiệc đó, connhớ dẫn theo Kiểu Bích Ngọc cùng tham dự, đừng làm mất mặt trước.mặt ông ngoại con, nhớ kỹ anh họ của con mới từ nước Mĩ trở về,trăm ngàn lần đừng đắc tội cậu ta”Anh họ…Doãn Thành Trung nghe thấy hai chữ anh họ, biểu cảm trở nênphức tạp hơn,“Quách Cao Minh…”Sắc mặt Quách Thanh Nga âm trầm hơn, đứa chấu trai này củabà ta đột nhiên về nước trở thành tổng giám đốc của tập đoàn IP&G,thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn…