Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 8

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 8: Chúc mừng, cô đã có thai“Cần tôi một cái, đã muốn chạy trốn… Bên tai truyền tới giọngnam trẩm thấp mắt lạnh.kiều Bích Ngọc cảm thấy giọng nói này hơi quen thuộc.Vì mất máu quá nhiều mà gương mặt cô trắng bệch, cô suy yếu“quay đầu lại, tẩm mắt mơ hồ nhìn người đàn ông trước mặt,Người đàn ông đó ngồi xổm sau lưng cô, mái tóc ngắn màu đenche kín lông mày hình lưỡi mác, cái mũi cao thẳng, gương mặt hỗnhuyết Á Âu, nhìn rất tuấn tú, tính tế.Khí chất của người đàn ông này cao quý trời sinh, xa cách kiêungạo.“Chỉ liếc mắt một cái, không có người nào có thể quên được.Đương nhiên là Kiểu Bích Ngọc nhận ra anh.Là anh.Là tên khổn nạn ngủ với mình.“Đừng đụng vào tối…”Kiểu Bích Ngọc vùng vẫy, quật cường kêu to, không muốn anhđụng vào.Cơ thể vặn vẹo, khiến vết thương trên tay cô chảy càng nhiềumáu hơn…Mất máu quá nhiều khiến sắc mặt cô tái nhợt, bốn phía truyền tớitiếng bàn tán xôn xao, mọi người ở đây đều đang cười nhạo cô, bảovệ Diệp Tuyết và con gái của cô ta, mắng mình quá ác độc.Tôi không đánh cô bé kia, cô ấm ức cố nén lệ.Giống như bị cả thế giới cô lập, tuyệt vọng bất lực, quật cườngkhông nguyện ý khuất phục, đẩy người đàn ông ở phía sau..“Đj, tránh ra..” Kiểu Bích Ngọc liều mạng vùng vẫy, lớn tiếng hòhét.Nhưng đột nhiên trước mặt cô bổng tối sắm lại, cơ thể không cònsức..Quách Cao Minh thấy cô đột nhiên nhắm hai mắt lạiLúc này mới chú ý tới cơ thể cô rất nóng, lay cô một lát, vậy mà‘cô không có phản ứng gì.Trên gương mặt luôn lạnh lùng của anh, vậy mà xuất hiện chútsốt ruột quan tâm, anh lập tức bế cô lên.“Bế cứng…”‘Cơ thể Kiểu Bích Ngọc tất suy yếu, nhắm mắt thật chặt, ngủ rấtsay.Thậm chỉ là ở trong mơ, cô còn nghe thấy có người lo lắng gọitên cún cơm của cô,Khi mẹ cô còn sống, thường xuyên gọi cô là bé cưng, cô vốn làcô chủ của nhà họ Kiểu, hòn ngọc quý trên tay nhà họ Kiểu, nhưngmà…Năm cô 17 tuổi, cha Kiểu Văn Vũ dẫn theo kẻ thứ ba về nhà, sauđồ mẹ cô chết, cô và cha đoạn tuyệt quan hệ.Sau khi rời khỏi nhà họ Kiểu, trải qua cuộc sống tiết kiệm, khôngcô là con gái của nhà giàu nhất ở thành phố bên cạnh, lúctrước, khi cô gã cho Doãn Thành Trung, cũng không tham tiền nhàanh ta, chỉ muốn có một gia đình.Nhưng Doãn Thành Trung ngoại tình… Diệp Tuyết dẫn theo con‘gái cười nhạo mình không sinh được…Kiểu Bích Ngọc thống khổ vùng vẫy trên giường bệnh, giống như.mơ thấy ác mộng..‘Bỗng nhiên cô mở to mắt, thái dương chảy đấy mổ hôi lạnh, thởhổn hển từng hơi.Đôi mắt cô mê mang nhìn trần nhà trắng toát, thoáng hoàn hồn,trong chớp mũi tràn ngập mùi thuốc sát trùng, cô biết nơi này là bệnhviện.“Cð Kiều, cô tỉnh rồi“Một y tế đứng bên giường bệnh, thấy cô tỉnh lại, lập tức mïm cườiân cần hỏi thăm.Bích Ngọc lau mổ hôi lạnh trên thái dương, hit sâu một hơi,nhìn về phía y tá: “Tôi, tôi làm sao vậy…”Cơ thể cô vẫn rất suy yếu, trí nhớ hơi hỗn loạn, cô nhớ rõ mìnhđang cãi nhau với Diệp Tuyết ở nhà họ Quách, bị Doãn Thành Trungđẩy ngã chảy máu, còn có người đàn ông kia.Y tá vừa cẩn thận đổi bình truyền dịch cho cô, vừa nhẹ giọng nói,long điều rất cung kính: “Cô Kiều, cô mang thai rồi”“Cải gi?”Biểu cảm của Kiểu Bích Ngọc hơi hoảng sợ, cô cho rằng mình.nghe nhầm rồi.“Trên gương mặt y tá tràn ngập nụ cười chúc mừng: “Chúc mừng,‘cô Kiểu, cô có thai sáu tuần rồi…”Trên gương mặt Kiểu Bích Ngọc không có chút vui vẻ nào, trái lại‘vô cùng hoảng sợ, lộ ra chút thấp thỏm lo âu,Mình mang thai rồi sao?Tay phải của Kiểu Bích Ngọc không tự giác được xoa cái bụngbằng phẳng của mình, biểu cảm khiếp sợ, kích động đứng bật dậy:“Tôi, sao tôi lại mang thai rồi?”Làm sao có thể.Làm sao có thể có thai được…Trong đầu Kiểu Bích Ngọc trống rỗng.

Chương 8: Chúc mừng, cô đã có thai

“Cần tôi một cái, đã muốn chạy trốn… Bên tai truyền tới giọng

nam trẩm thấp mắt lạnh.

kiều Bích Ngọc cảm thấy giọng nói này hơi quen thuộc.

Vì mất máu quá nhiều mà gương mặt cô trắng bệch, cô suy yếu

“quay đầu lại, tẩm mắt mơ hồ nhìn người đàn ông trước mặt,

Người đàn ông đó ngồi xổm sau lưng cô, mái tóc ngắn màu đen

che kín lông mày hình lưỡi mác, cái mũi cao thẳng, gương mặt hỗn

huyết Á Âu, nhìn rất tuấn tú, tính tế.

Khí chất của người đàn ông này cao quý trời sinh, xa cách kiêu

ngạo.

“Chỉ liếc mắt một cái, không có người nào có thể quên được.

Đương nhiên là Kiểu Bích Ngọc nhận ra anh.

Là anh.

Là tên khổn nạn ngủ với mình.

“Đừng đụng vào tối…”

Kiểu Bích Ngọc vùng vẫy, quật cường kêu to, không muốn anh

đụng vào.

Cơ thể vặn vẹo, khiến vết thương trên tay cô chảy càng nhiều

máu hơn…

Mất máu quá nhiều khiến sắc mặt cô tái nhợt, bốn phía truyền tới

tiếng bàn tán xôn xao, mọi người ở đây đều đang cười nhạo cô, bảo

vệ Diệp Tuyết và con gái của cô ta, mắng mình quá ác độc.

Tôi không đánh cô bé kia, cô ấm ức cố nén lệ.

Giống như bị cả thế giới cô lập, tuyệt vọng bất lực, quật cường

không nguyện ý khuất phục, đẩy người đàn ông ở phía sau..

“Đj, tránh ra..” Kiểu Bích Ngọc liều mạng vùng vẫy, lớn tiếng hò

hét.

Nhưng đột nhiên trước mặt cô bổng tối sắm lại, cơ thể không còn

sức..

Quách Cao Minh thấy cô đột nhiên nhắm hai mắt lại

Lúc này mới chú ý tới cơ thể cô rất nóng, lay cô một lát, vậy mà

‘cô không có phản ứng gì.

Trên gương mặt luôn lạnh lùng của anh, vậy mà xuất hiện chút

sốt ruột quan tâm, anh lập tức bế cô lên.

“Bế cứng…”

‘Cơ thể Kiểu Bích Ngọc tất suy yếu, nhắm mắt thật chặt, ngủ rất

say.

Thậm chỉ là ở trong mơ, cô còn nghe thấy có người lo lắng gọi

tên cún cơm của cô,

Khi mẹ cô còn sống, thường xuyên gọi cô là bé cưng, cô vốn là

cô chủ của nhà họ Kiểu, hòn ngọc quý trên tay nhà họ Kiểu, nhưng

mà…

Năm cô 17 tuổi, cha Kiểu Văn Vũ dẫn theo kẻ thứ ba về nhà, sau

đồ mẹ cô chết, cô và cha đoạn tuyệt quan hệ.

Sau khi rời khỏi nhà họ Kiểu, trải qua cuộc sống tiết kiệm, không

cô là con gái của nhà giàu nhất ở thành phố bên cạnh, lúc

trước, khi cô gã cho Doãn Thành Trung, cũng không tham tiền nhà

anh ta, chỉ muốn có một gia đình.

Nhưng Doãn Thành Trung ngoại tình… Diệp Tuyết dẫn theo con

‘gái cười nhạo mình không sinh được…

Kiểu Bích Ngọc thống khổ vùng vẫy trên giường bệnh, giống như.

mơ thấy ác mộng..

‘Bỗng nhiên cô mở to mắt, thái dương chảy đấy mổ hôi lạnh, thở

hổn hển từng hơi.

Đôi mắt cô mê mang nhìn trần nhà trắng toát, thoáng hoàn hồn,

trong chớp mũi tràn ngập mùi thuốc sát trùng, cô biết nơi này là bệnh

viện.

“Cð Kiều, cô tỉnh rồi“

Một y tế đứng bên giường bệnh, thấy cô tỉnh lại, lập tức mïm cười

ân cần hỏi thăm.

Bích Ngọc lau mổ hôi lạnh trên thái dương, hit sâu một hơi,

nhìn về phía y tá: “Tôi, tôi làm sao vậy…”

Cơ thể cô vẫn rất suy yếu, trí nhớ hơi hỗn loạn, cô nhớ rõ mình

đang cãi nhau với Diệp Tuyết ở nhà họ Quách, bị Doãn Thành Trung

đẩy ngã chảy máu, còn có người đàn ông kia.

Y tá vừa cẩn thận đổi bình truyền dịch cho cô, vừa nhẹ giọng nói,

long điều rất cung kính: “Cô Kiều, cô mang thai rồi”

“Cải gi?”

Biểu cảm của Kiểu Bích Ngọc hơi hoảng sợ, cô cho rằng mình.

nghe nhầm rồi.

“Trên gương mặt y tá tràn ngập nụ cười chúc mừng: “Chúc mừng,

‘cô Kiểu, cô có thai sáu tuần rồi…”

Trên gương mặt Kiểu Bích Ngọc không có chút vui vẻ nào, trái lại

‘vô cùng hoảng sợ, lộ ra chút thấp thỏm lo âu,

Mình mang thai rồi sao?

Tay phải của Kiểu Bích Ngọc không tự giác được xoa cái bụng

bằng phẳng của mình, biểu cảm khiếp sợ, kích động đứng bật dậy:

“Tôi, sao tôi lại mang thai rồi?”

Làm sao có thể.

Làm sao có thể có thai được…

Trong đầu Kiểu Bích Ngọc trống rỗng.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 8: Chúc mừng, cô đã có thai“Cần tôi một cái, đã muốn chạy trốn… Bên tai truyền tới giọngnam trẩm thấp mắt lạnh.kiều Bích Ngọc cảm thấy giọng nói này hơi quen thuộc.Vì mất máu quá nhiều mà gương mặt cô trắng bệch, cô suy yếu“quay đầu lại, tẩm mắt mơ hồ nhìn người đàn ông trước mặt,Người đàn ông đó ngồi xổm sau lưng cô, mái tóc ngắn màu đenche kín lông mày hình lưỡi mác, cái mũi cao thẳng, gương mặt hỗnhuyết Á Âu, nhìn rất tuấn tú, tính tế.Khí chất của người đàn ông này cao quý trời sinh, xa cách kiêungạo.“Chỉ liếc mắt một cái, không có người nào có thể quên được.Đương nhiên là Kiểu Bích Ngọc nhận ra anh.Là anh.Là tên khổn nạn ngủ với mình.“Đừng đụng vào tối…”Kiểu Bích Ngọc vùng vẫy, quật cường kêu to, không muốn anhđụng vào.Cơ thể vặn vẹo, khiến vết thương trên tay cô chảy càng nhiềumáu hơn…Mất máu quá nhiều khiến sắc mặt cô tái nhợt, bốn phía truyền tớitiếng bàn tán xôn xao, mọi người ở đây đều đang cười nhạo cô, bảovệ Diệp Tuyết và con gái của cô ta, mắng mình quá ác độc.Tôi không đánh cô bé kia, cô ấm ức cố nén lệ.Giống như bị cả thế giới cô lập, tuyệt vọng bất lực, quật cườngkhông nguyện ý khuất phục, đẩy người đàn ông ở phía sau..“Đj, tránh ra..” Kiểu Bích Ngọc liều mạng vùng vẫy, lớn tiếng hòhét.Nhưng đột nhiên trước mặt cô bổng tối sắm lại, cơ thể không cònsức..Quách Cao Minh thấy cô đột nhiên nhắm hai mắt lạiLúc này mới chú ý tới cơ thể cô rất nóng, lay cô một lát, vậy mà‘cô không có phản ứng gì.Trên gương mặt luôn lạnh lùng của anh, vậy mà xuất hiện chútsốt ruột quan tâm, anh lập tức bế cô lên.“Bế cứng…”‘Cơ thể Kiểu Bích Ngọc tất suy yếu, nhắm mắt thật chặt, ngủ rấtsay.Thậm chỉ là ở trong mơ, cô còn nghe thấy có người lo lắng gọitên cún cơm của cô,Khi mẹ cô còn sống, thường xuyên gọi cô là bé cưng, cô vốn làcô chủ của nhà họ Kiểu, hòn ngọc quý trên tay nhà họ Kiểu, nhưngmà…Năm cô 17 tuổi, cha Kiểu Văn Vũ dẫn theo kẻ thứ ba về nhà, sauđồ mẹ cô chết, cô và cha đoạn tuyệt quan hệ.Sau khi rời khỏi nhà họ Kiểu, trải qua cuộc sống tiết kiệm, khôngcô là con gái của nhà giàu nhất ở thành phố bên cạnh, lúctrước, khi cô gã cho Doãn Thành Trung, cũng không tham tiền nhàanh ta, chỉ muốn có một gia đình.Nhưng Doãn Thành Trung ngoại tình… Diệp Tuyết dẫn theo con‘gái cười nhạo mình không sinh được…Kiểu Bích Ngọc thống khổ vùng vẫy trên giường bệnh, giống như.mơ thấy ác mộng..‘Bỗng nhiên cô mở to mắt, thái dương chảy đấy mổ hôi lạnh, thởhổn hển từng hơi.Đôi mắt cô mê mang nhìn trần nhà trắng toát, thoáng hoàn hồn,trong chớp mũi tràn ngập mùi thuốc sát trùng, cô biết nơi này là bệnhviện.“Cð Kiều, cô tỉnh rồi“Một y tế đứng bên giường bệnh, thấy cô tỉnh lại, lập tức mïm cườiân cần hỏi thăm.Bích Ngọc lau mổ hôi lạnh trên thái dương, hit sâu một hơi,nhìn về phía y tá: “Tôi, tôi làm sao vậy…”Cơ thể cô vẫn rất suy yếu, trí nhớ hơi hỗn loạn, cô nhớ rõ mìnhđang cãi nhau với Diệp Tuyết ở nhà họ Quách, bị Doãn Thành Trungđẩy ngã chảy máu, còn có người đàn ông kia.Y tá vừa cẩn thận đổi bình truyền dịch cho cô, vừa nhẹ giọng nói,long điều rất cung kính: “Cô Kiều, cô mang thai rồi”“Cải gi?”Biểu cảm của Kiểu Bích Ngọc hơi hoảng sợ, cô cho rằng mình.nghe nhầm rồi.“Trên gương mặt y tá tràn ngập nụ cười chúc mừng: “Chúc mừng,‘cô Kiểu, cô có thai sáu tuần rồi…”Trên gương mặt Kiểu Bích Ngọc không có chút vui vẻ nào, trái lại‘vô cùng hoảng sợ, lộ ra chút thấp thỏm lo âu,Mình mang thai rồi sao?Tay phải của Kiểu Bích Ngọc không tự giác được xoa cái bụngbằng phẳng của mình, biểu cảm khiếp sợ, kích động đứng bật dậy:“Tôi, sao tôi lại mang thai rồi?”Làm sao có thể.Làm sao có thể có thai được…Trong đầu Kiểu Bích Ngọc trống rỗng.

Chương 8