Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 40

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 4O: Thật ra tôi rất để ý“Giai đoạn đầu mang thai có một số thứ không thể ăn, ví dụ nhưba ba, nha đam, cua, mướp đắng, rau ngót… Những thực phẩm nàysẽ khiến co thắt t* c*ng hoặc sinh non, nhất định phải chú ý, ngoài racó một số thuốc bổ, bao gồm nhân sâm và đông trùng hạ thảo khôngđược bác sĩ đồng ý thì đừng dùng…”Hôm nay là chủ nhật, Quách Cao Minh và Kiều Bích Ngọc bị ôngcụ Quách ép đi học làm cha mẹ đúng tiêu chuẩn, khi bọn họ nghe nóikhông được ăn cua, biểu cảm của hai người đều rất phức tạp.“Đều nhớ kỹ cho tôi!“ Quách Cao Minh trầm giọng dặn dò ngườiphụ nữ bên cạnh một câu.Kiều Bích Ngọc biết lần trước mình thèm ăn, nhưng mà: “Ngày đólà anh làm cua tẩm bột chiên giòn.” Cô trách một câu, cho nên QuáchCao Minh cũng sai.Vậy mà dám cãi lại, vẻ mặt Quách Cao Minh âm trầm.“Ba tháng đầu khi mang thai cần bổ sung vitamin B11, nếu cần bổsung vitamin gì, có thể uống thêm vitamin hoặc sữa bột của phụ nữcó thai khi bác sĩ yêu cầu, nhưng không được cùng uống hai thứ này,để tránh quá nhiều vitamin, trái lại ảnh hưởng không tốt tới bécưng…”Giáo viên ở trên bục tiếp tục giảng giải cho bọn họ, Kiều BíchNgọc đứng thẳng sống lưng, ngồi nghiêm chỉnh, còn muốn mở ghiâm trong di động của mình, vừa nghe vừa ghi chép.Quách Cao Minh nâng mắt nhìn bộ dạng nghiêm túc của cô, nhớtới lúc trước mình mắng cô không để đứa bé trong bụng ở trong lòng,trong mắt có chút suy nghĩ sâu xa.Giáo viên ở trên bục tiếp tục chậm rãi nói: “Trong thời gian mangthai, người mẹ không được tắm nước quá ấm, nhiệt độ phải dưới 40độ, tốt nhất là đừng tắm vòi hoa sen. Bình thường cố gắng đừng xáchvật nặng, khi rời giường không được lập tức ngồi thẳng…”Trên gương mặt lạnh lùng của Quách Cao Minh không có quánhiều cảm xúc, nhưng những chuyện cần chú ý anh đều ghi nhớtrong đầu.Bỗng nhiên, một người phụ nữ ở đây khóc rống lên: “Đứa nhỏ nàyem không muốn nữa…”Kiểu Bích Ngọc và những người khác lập tức quay đầu nhìn ngườiphụ nữ kia, ánh mắt cả đám tò mò, đều sáng rực nhìn chằm chằmngười chồng bên cạnh người phụ nữ kia.“Quách Cao Minh, anh nói xem có phải tên khốn kia ngoại tình…Hay không?” Kiều Bích Ngọc nhỏ giọng suy đoán.Quách Cao Minh không để ý tới cô, chỉ thấy vẻ mặt người phụ nữkia trắng xanh, cánh môi trắng bệch nhìn rất yếu ớt, cơ thể giống nhưkhông khỏe, một giây sau, người phụ nữ khom lưng muốn nôn.“Lệ Mỹ, em sao thế?” Vẻ mặt chồng đối phương buồn rầu an ủicô ấy.“Anh cút ngay!“ Tính tình của phụ nữ có thai rất nóng nảy, mộtlát lại khóc to, một lát như nổi bão mắng.“Em mang thai đã 9 tuần, phần lớn là ăn gì nôn nấy, hiện giờ mỗingày đều ngậm gừng, ngay cả ngửi mùi đều đã buồn nôn, nôn tớimức dạ dày chua xót đau đớn…”Người xung quanh nghe thấy cô ấy nói vậy, giáo viên và nhữngngười khác cũng đi lên khuyên bảo: “Nôn nghén là chuyện bìnhthường.”Vẻ mặt người phụ nữ có thai ấm ức: “Hơn nữa, lúc em mang thaicòn tăng lên hẳn 5 cân, mọi người đều vui sướng chờ mong đứa béđược sinh ra, mà em thì sao, mỗi ngày em đều khó chịu như vậy, chịuhành hạ, ngay cả máu loãng em đều nôn ra rồi, còn nói em yếu ớt…”Kiều Bích Ngọc nghe cô ấy kể khổ, nghĩ lại mình cũng mang thaikhoảng 9 tuần, may mà…Quách Cao Minh vươn tay sờ đầu cô, Kiều Bích Ngọc ngẩng đầunhìn người đàn ông bên cạnh mình, vẻ mặt anh hơi nghiêm trọng, cóvẻ đăm chiêu nhìn cô một cái.Anh trầm giọng nói: “May mà cô chịu nổi dày vò.” Nói thẳng ra là,Kiều Bích Ngọc không phải người yếu ớt.Cái gì mà chịu nổi dày vò? Biểu cảm của Kiều Bích Ngọc rất buồnbực.“Em muốn uống rượu, em muốn uống rượu, em không muốnmang thai, em không muốn sinh con…” Người phụ nữ có thai kia khóc†o xong được nâng ra ngoài.Quách Cao Minh nhìn bộ dạng thống khổ của người phụ nữ kia,cúi đầu nhìn người phụ nữ vui vẻ bên cạnh mình, tay phải ôm lấy eocô, bàn tay đặt lên cái bụng bằng phẳng của cô: “Kiểu Bích Ngọc,chúng ta chỉ sinh một đứa là được.”Anh gần như ôm cô vào lòng, Kiểu Bích Ngọc dán sát vào ngựcanh, giọng nói của anh trầm thấp nhẹ nhàng, giống như đang trấn ancô, trong lúc này Kiều Bích Ngọc không quen lắm, đôi má lập tức ửngđỏ.“Vậy, vậy anh còn muốn mấy đứa, đương nhiên là phải sinh mộtrồi.“ Cái thai này vốn là ngoài ý muốn, cho dù thật sự có thai tiếp, cólẽ là của anh và Lê Yến Nhi rồi.Sau đó giáo viên còn giảng cho bọn họ về phản ứng nôn nghén,cùng với khả năng bị chuột rút, phù chân,… khi mang thai.Lúc giáo viên cho bọn họ xem ảnh một số đứa bé sinh ra, KiềuBích Ngọc mở to mắt, ảnh bụng sản phụ chảy máu đầm đìa ôm đứatrẻ sơ sinh ra, rất dọa người.Sinh con, phải rạch bụng đấy!Nhưng mà phản ứng của người đàn ông ở bên cạnh cô còn lớnhơn, Quách Cao Minh trợn to mắt nhìn ảnh chụp này, sau đó quayđầu nhìn chằm chằm Kiều Bích Ngọc rất lâu…Kiểu Bích Ngọc rất hoài nghi có phải là anh khiếp sợ quá độ haykhông, nghe nói khi đàn ông tiến vào phòng sinh thấy máu là ngất,không biết Quách Cao Minh có ngất đi hay không?“Thật ra ngoại trừ mang thai giai đoạn đầu và giai đoạn cuối, giaiđoạn giữa cũng phải thả lỏng thể xác và tinh thần…” Giáo viên nóixong lời cuối cùng, cười trêu chọc mấy người đang học làm cha mẹ ởphía dưới.Hôm nay bọn họ kết thúc bài học xong, Kiều Bích Ngọc lén lútkéo Quách Cao Minh đến một góc: “Quách Cao Minh, tôi nói với anhnày…”Quách Cao Minh nhìn đôi má ửng đỏ của cô, không biết có phảivì mang thai hay không, anh cảm thấy gần đây làn da của cô càngthêm nhẫn mịn, nhìn cánh môi đỏ bừng của cô, huyết dịch toàn thânanh kêu gào loạn lên.Anh mở miệng giọng nói hơi khàn khàn: “Nói cái gì, qua ba thángđầu, đúng lúc cần phải vận động có ích cho thể xác và tinh thần, KiềuBích Ngọc chúng ta có cần thử một lần.. ““Thử cái gì?”Kiều Bích Ngọc nghe anh nói như vậy, lập tức thẹn quá hóa giận,cô phát hiện đàn ông đều là động vật nửa th*n d***.“Tôi muốn nói, những người phụ nữ vừa rồi, bọn họ đều như sóinhìn anh.”Quách Cao Minh nghe cô nói vậy, miễn cưỡng à một tiếng, khôngđể ý lắm, dù sao anh cũng quen rồi.Kiều Bích Ngọc có vẻ kích động, chủ động dán sát vào anh, cườigian trá giống như hồ ly: “Quách Cao Minh, vừa rồi ở trong toilet, bọnhọ vây quanh tôi nói chồng cô thật đẹp trai, còn có người hỏi tôi cóphải là minh tinh hay không đấy…”Vẻ mặt cô kiêu ngạo, cười rất đắc ý: “Quách Cao Minh, bộ dạngcon chúng ta sau này chắc chắn rất đẹp, đương nhiên, chủ yếu là ditruyền từ tôi, mẹ đứa bé đẹp như vậy muốn xấu cũng rất khó…”Quách Cao Minh nhìn cô, cười khẽ ra tiếng, vươn tay véo mũi cô:“Rất đắc ý à?”“Bộ dạng của hai người đẹp như vậy, bé cưng di truyền từ bất cứngười nào đều xinh đẹp hết.“ Lúc này bên phải truyền tới giọng nói xalạ, là giáo viên giảng bài lúc trước.Kiểu Bích Ngọc ngẩng đầu nhìn, đúng lúc thấy bên ngoài cửathủy tỉnh bên tay phải bọn họ, một đám người đã nghe thấy rõ cuộcđối thoại của hai người.Quá mất mặt!Gương mặt cô đỏ bừng, lập tức xoay người vùi đầu vào lòngQuách Cao Minh: “Sao anh không nói cho tôi biết bên cửa thủy tỉnhcó người…” Cô oán trách.Quách Cao Minh không giải thích, cúi đầu nhìn bộ dạng thẹnthùng của cô gái nhỏ, giống như bị cô chọc cười, bàn tay xoa đầu côđầy cưng chiều, cười càng thêm tùy ý.Ngay cả Kiều Bích Ngọc cũng cảm nhận được lồng ngực anh hơirung động, đám phụ nữ ở bên ngoài thì lại nhìn tới mê mẩn, ngườiđàn ông này cười rộ lên đúng là… Mê người.Mình mất mặt, anh vui như vậy sao, Kiều Bích Ngọc rầu rĩ, nhưngmà…Cô lén ngẩng đầu nhìn người đàn ông trên đỉnh đầu, Quách CaoMinh giống như rất vui, đây là lần đầu tiên cô thấy anh cười tươi nhưvậy.Kiều Bích Ngọc nhìn anh như vậy, bộ dạng hiện giờ của anh kháchoàn toàn với lúc lạnh như băng thường ngày, khiến cô nhìn tới thấtthần, anh thật sự rất đẹp trai.“Đang nhìn gì thế?“ Quách Cao Minh thấy cô ngẩn người, ôm lấybả vai cô nhỏ giọng nói một câu: “Đói chưa?”“Không đói.“ Cô cúi đầu, giọng nói hơi khó chịu.Nhất là bị anh ôm vai cùng rời đi, cô có chút không quen, nhưngđột nhiên… Đột nhiên cảm thấy dựa vào người đàn ông như vậy thậttốt.Quách Cao Minh là cháu trai nhà họ Quách, trời sinh đã có khíchất lạnh lùng quý phái, tuy khiến người ta không tiện tới gần, nhưngkhông thể phủ nhận, khi anh nghiêm túc luôn khiến người ta có cảmgiác an toàn, giống như ở bên anh sẽ không sợ gì.Trái lại tâm trạng của Quách Cao Minh khá tốt nói: “Kiều BíchNgọc, không phải lúc trước cô nói, dạ dày của mình rất lớn sao?”Anh chú ý thấy đôi má cô ửng đỏ, cười khẽ một tiếng, vậy màngười phụ nữ này cũng sẽ rụt rè.“Giữa trưa muốn ăn gì?“Hai người ngồi vào trong xe, hôm nay không gọi lái xe, QuáchCao Minh tự mình lái xe, anh vừa đi về phía xe vừa hỏi.Không biết xuất phát từ tâm trạng gì, trong giây phút này, KiềuBích Ngọc có một loại ảo giác bọn họ như đôi vợ chồng bình thường.Nếu, nếu anh và cô giống như một đôi vợ chồng bình thường…Sao có thể chứ, anh là vì cô có thai ngoài ý muốn mới cưới cô.“Tôi không kén ăn.” Cô tùy ý đáp một câu.“Kiều Bích Ngọc, cô còn không biết xấu hổ nói mình không kénăn.” Quách Cao Minh lái xe, liếc mắt nhìn người phụ nữ ngồi bên ghếphụ, cảm nhận được hình như cô mất hứng.“Ngoại trừ những đồ ăn mà phụ nữ có thai không ăn được ra,hôm nay cô có thể ăn thoải mái, tôi sẽ không nói cho ông nội, về nhàhọ Quách cô phải ăn đồ ăn dinh dưỡng.”Quách Cao Minh đổi hướng đi, đi thẳng tới nhà hàng nổi tiếng ởthành phố Bắc An.Kiểu Bích Ngọc nhìn chỉ đường trong xe, đó là nhà hàng mà côthích nhất, cô quay đầu, đôi mắt sáng rực nhìn sườn mặt lạnh lùngcủa Quách Cao Minh suy nghĩ sâu xa, vì sao anh lại đối xử với cô tốtnhư vậy.“Kiều Bích Ngọc, đừng dùng ánh mắt như nhìn thấy thịt để nhìntôi.“ Quách Cao Minh tức giận liếc cô một cái.Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc lúng túng, xấu hổ quay đầu nhìn bênngoài cửa sổ.Trong lúc này, bên trong xe vô cùng yên tĩnh, hai người đềukhông nói gì, xe vững vàng rời đi.Từ xưa tới nay Quách Cao Minh không thích nói chuyện, thỉnhthoảng ánh mắt sẽ nhìn người phụ nữ bên cạnh, phát hiện cô hơi imlặng, bình thường cô rất hoạt bát, cô đang nghĩ gì thế?Anh không phải là Lục Khánh Nam, rất ít khi nói chuyện với phụnữ, càng không biết suy nghĩ trong đầu phụ nữ.“Muốn đi thăm dì út của cô không?“ Quách Cao Minh đột nhiêntrầm giọng hỏi một câu.Kiểu Bích Ngọc nghe thấy anh nói vậy, lập tức lấy lại tỉnh thần:“Quách Cao Minh, anh thật sự đồng ý cho tôi đi thăm dì út sao?”Vẻ mặt Quách Cao Minh lạnh nhạt nhìn thoáng qua gương mặtkích động của cô, anh biết, điều khiến cô lo lắng nhất chính là sứckhỏe của dì út.Anh lạnh nhạt bổ sung: “Gần đây đã tìm được ba trái tìm thíchhợp, bệnh của dì út cô sẽ có cơ hội chữa khỏi.” Cho nên không cần lolắng cho bà ấy.Kiều Bích Ngọc ngẩn người, lập tức kích động nắm lấy tay anh:“Thật, thật sao? Bệnh của dì út tôi có thể chữa khỏi được à?”Quách Cao Minh khẽ ừ một tiếng, chú ý thấy đôi mắt cô hơi ửngđỏ.Cô thật sự rất cảm kích anh, rất cảm kích nhà họ Quách.Dì út và cô sống nương tựa lẫn nhau, bác sĩ nói không tìm đượctrái tim thích hợp, dì út của cô sẽ sống không quá ba năm, cô vẫnluôn lo lắng người thân rời đi.Kiểu Bích Ngọc hít sâu một hơi, đôi mắt kiên định hứa hẹn vớianh: “Quách Cao Minh, tôi cam đoan với anh, tôi sẽ không ăn linh tỉnhnữa, tôi sẽ chú ý để thai nhi khỏe mạnh, nhất định sẽ không để đứabé xảy ra chuyện ngoài ý muốn…Cô biết, cô ở nhà họ Quách có giá trị duy nhất là sinh một ngườithừa kế khỏe mạnh, cô không phải người già mồm cãi láo, cô khôngquan tâm bị lợi dụng, chỉ cần người thân của cô khỏe mạnh, bảo côlàm gì cô cũng nguyện ý.Chỉ là như vậy, mọi chuyện đều trở nên giống như một cuộc giaodịch…Giữa anh và cô, thực ra ngay từ lúc bắt đầu đã chỉ là một cuộcgiao dịch.Chỉ là công cụ sinh con…Nhưng mà Quách Cao Minh nghe thấy lời cô nói, sắc mặt thay đổi.Anh im lặng, nhìn đôi mắt cô xuất hiện sự hèn mọn, muốn mởmiệng nói gì đó…Nổ hũ trúng lơn tại w88 dễ chơi, dễ rút tiền.

Chương 4O: Thật ra tôi rất để ý

“Giai đoạn đầu mang thai có một số thứ không thể ăn, ví dụ như

ba ba, nha đam, cua, mướp đắng, rau ngót… Những thực phẩm này

sẽ khiến co thắt t* c*ng hoặc sinh non, nhất định phải chú ý, ngoài ra

có một số thuốc bổ, bao gồm nhân sâm và đông trùng hạ thảo không

được bác sĩ đồng ý thì đừng dùng…”

Hôm nay là chủ nhật, Quách Cao Minh và Kiều Bích Ngọc bị ông

cụ Quách ép đi học làm cha mẹ đúng tiêu chuẩn, khi bọn họ nghe nói

không được ăn cua, biểu cảm của hai người đều rất phức tạp.

“Đều nhớ kỹ cho tôi!“ Quách Cao Minh trầm giọng dặn dò người

phụ nữ bên cạnh một câu.

Kiều Bích Ngọc biết lần trước mình thèm ăn, nhưng mà: “Ngày đó

là anh làm cua tẩm bột chiên giòn.” Cô trách một câu, cho nên Quách

Cao Minh cũng sai.

Vậy mà dám cãi lại, vẻ mặt Quách Cao Minh âm trầm.

“Ba tháng đầu khi mang thai cần bổ sung vitamin B11, nếu cần bổ

sung vitamin gì, có thể uống thêm vitamin hoặc sữa bột của phụ nữ

có thai khi bác sĩ yêu cầu, nhưng không được cùng uống hai thứ này,

để tránh quá nhiều vitamin, trái lại ảnh hưởng không tốt tới bé

cưng…”

Giáo viên ở trên bục tiếp tục giảng giải cho bọn họ, Kiều Bích

Ngọc đứng thẳng sống lưng, ngồi nghiêm chỉnh, còn muốn mở ghi

âm trong di động của mình, vừa nghe vừa ghi chép.

Quách Cao Minh nâng mắt nhìn bộ dạng nghiêm túc của cô, nhớ

tới lúc trước mình mắng cô không để đứa bé trong bụng ở trong lòng,

trong mắt có chút suy nghĩ sâu xa.

Giáo viên ở trên bục tiếp tục chậm rãi nói: “Trong thời gian mang

thai, người mẹ không được tắm nước quá ấm, nhiệt độ phải dưới 40

độ, tốt nhất là đừng tắm vòi hoa sen. Bình thường cố gắng đừng xách

vật nặng, khi rời giường không được lập tức ngồi thẳng…”

Trên gương mặt lạnh lùng của Quách Cao Minh không có quá

nhiều cảm xúc, nhưng những chuyện cần chú ý anh đều ghi nhớ

trong đầu.

Bỗng nhiên, một người phụ nữ ở đây khóc rống lên: “Đứa nhỏ này

em không muốn nữa…”

Kiểu Bích Ngọc và những người khác lập tức quay đầu nhìn người

phụ nữ kia, ánh mắt cả đám tò mò, đều sáng rực nhìn chằm chằm

người chồng bên cạnh người phụ nữ kia.

“Quách Cao Minh, anh nói xem có phải tên khốn kia ngoại tình…

Hay không?” Kiều Bích Ngọc nhỏ giọng suy đoán.

Quách Cao Minh không để ý tới cô, chỉ thấy vẻ mặt người phụ nữ

kia trắng xanh, cánh môi trắng bệch nhìn rất yếu ớt, cơ thể giống như

không khỏe, một giây sau, người phụ nữ khom lưng muốn nôn.

“Lệ Mỹ, em sao thế?” Vẻ mặt chồng đối phương buồn rầu an ủi

cô ấy.

“Anh cút ngay!“ Tính tình của phụ nữ có thai rất nóng nảy, một

lát lại khóc to, một lát như nổi bão mắng.

“Em mang thai đã 9 tuần, phần lớn là ăn gì nôn nấy, hiện giờ mỗi

ngày đều ngậm gừng, ngay cả ngửi mùi đều đã buồn nôn, nôn tới

mức dạ dày chua xót đau đớn…”

Người xung quanh nghe thấy cô ấy nói vậy, giáo viên và những

người khác cũng đi lên khuyên bảo: “Nôn nghén là chuyện bình

thường.”

Vẻ mặt người phụ nữ có thai ấm ức: “Hơn nữa, lúc em mang thai

còn tăng lên hẳn 5 cân, mọi người đều vui sướng chờ mong đứa bé

được sinh ra, mà em thì sao, mỗi ngày em đều khó chịu như vậy, chịu

hành hạ, ngay cả máu loãng em đều nôn ra rồi, còn nói em yếu ớt…”

Kiều Bích Ngọc nghe cô ấy kể khổ, nghĩ lại mình cũng mang thai

khoảng 9 tuần, may mà…

Quách Cao Minh vươn tay sờ đầu cô, Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu

nhìn người đàn ông bên cạnh mình, vẻ mặt anh hơi nghiêm trọng, có

vẻ đăm chiêu nhìn cô một cái.

Anh trầm giọng nói: “May mà cô chịu nổi dày vò.” Nói thẳng ra là,

Kiều Bích Ngọc không phải người yếu ớt.

Cái gì mà chịu nổi dày vò? Biểu cảm của Kiều Bích Ngọc rất buồn

bực.

“Em muốn uống rượu, em muốn uống rượu, em không muốn

mang thai, em không muốn sinh con…” Người phụ nữ có thai kia khóc

†o xong được nâng ra ngoài.

Quách Cao Minh nhìn bộ dạng thống khổ của người phụ nữ kia,

cúi đầu nhìn người phụ nữ vui vẻ bên cạnh mình, tay phải ôm lấy eo

cô, bàn tay đặt lên cái bụng bằng phẳng của cô: “Kiểu Bích Ngọc,

chúng ta chỉ sinh một đứa là được.”

Anh gần như ôm cô vào lòng, Kiểu Bích Ngọc dán sát vào ngực

anh, giọng nói của anh trầm thấp nhẹ nhàng, giống như đang trấn an

cô, trong lúc này Kiều Bích Ngọc không quen lắm, đôi má lập tức ửng

đỏ.

“Vậy, vậy anh còn muốn mấy đứa, đương nhiên là phải sinh một

rồi.“ Cái thai này vốn là ngoài ý muốn, cho dù thật sự có thai tiếp, có

lẽ là của anh và Lê Yến Nhi rồi.

Sau đó giáo viên còn giảng cho bọn họ về phản ứng nôn nghén,

cùng với khả năng bị chuột rút, phù chân,… khi mang thai.

Lúc giáo viên cho bọn họ xem ảnh một số đứa bé sinh ra, Kiều

Bích Ngọc mở to mắt, ảnh bụng sản phụ chảy máu đầm đìa ôm đứa

trẻ sơ sinh ra, rất dọa người.

Sinh con, phải rạch bụng đấy!

Nhưng mà phản ứng của người đàn ông ở bên cạnh cô còn lớn

hơn, Quách Cao Minh trợn to mắt nhìn ảnh chụp này, sau đó quay

đầu nhìn chằm chằm Kiều Bích Ngọc rất lâu…

Kiểu Bích Ngọc rất hoài nghi có phải là anh khiếp sợ quá độ hay

không, nghe nói khi đàn ông tiến vào phòng sinh thấy máu là ngất,

không biết Quách Cao Minh có ngất đi hay không?

“Thật ra ngoại trừ mang thai giai đoạn đầu và giai đoạn cuối, giai

đoạn giữa cũng phải thả lỏng thể xác và tinh thần…” Giáo viên nói

xong lời cuối cùng, cười trêu chọc mấy người đang học làm cha mẹ ở

phía dưới.

Hôm nay bọn họ kết thúc bài học xong, Kiều Bích Ngọc lén lút

kéo Quách Cao Minh đến một góc: “Quách Cao Minh, tôi nói với anh

này…”

Quách Cao Minh nhìn đôi má ửng đỏ của cô, không biết có phải

vì mang thai hay không, anh cảm thấy gần đây làn da của cô càng

thêm nhẫn mịn, nhìn cánh môi đỏ bừng của cô, huyết dịch toàn thân

anh kêu gào loạn lên.

Anh mở miệng giọng nói hơi khàn khàn: “Nói cái gì, qua ba tháng

đầu, đúng lúc cần phải vận động có ích cho thể xác và tinh thần, Kiều

Bích Ngọc chúng ta có cần thử một lần.. “

“Thử cái gì?”

Kiều Bích Ngọc nghe anh nói như vậy, lập tức thẹn quá hóa giận,

cô phát hiện đàn ông đều là động vật nửa th*n d***.

“Tôi muốn nói, những người phụ nữ vừa rồi, bọn họ đều như sói

nhìn anh.”

Quách Cao Minh nghe cô nói vậy, miễn cưỡng à một tiếng, không

để ý lắm, dù sao anh cũng quen rồi.

Kiều Bích Ngọc có vẻ kích động, chủ động dán sát vào anh, cười

gian trá giống như hồ ly: “Quách Cao Minh, vừa rồi ở trong toilet, bọn

họ vây quanh tôi nói chồng cô thật đẹp trai, còn có người hỏi tôi có

phải là minh tinh hay không đấy…”

Vẻ mặt cô kiêu ngạo, cười rất đắc ý: “Quách Cao Minh, bộ dạng

con chúng ta sau này chắc chắn rất đẹp, đương nhiên, chủ yếu là di

truyền từ tôi, mẹ đứa bé đẹp như vậy muốn xấu cũng rất khó…”

Quách Cao Minh nhìn cô, cười khẽ ra tiếng, vươn tay véo mũi cô:

“Rất đắc ý à?”

“Bộ dạng của hai người đẹp như vậy, bé cưng di truyền từ bất cứ

người nào đều xinh đẹp hết.“ Lúc này bên phải truyền tới giọng nói xa

lạ, là giáo viên giảng bài lúc trước.

Kiểu Bích Ngọc ngẩng đầu nhìn, đúng lúc thấy bên ngoài cửa

thủy tỉnh bên tay phải bọn họ, một đám người đã nghe thấy rõ cuộc

đối thoại của hai người.

Quá mất mặt!

Gương mặt cô đỏ bừng, lập tức xoay người vùi đầu vào lòng

Quách Cao Minh: “Sao anh không nói cho tôi biết bên cửa thủy tỉnh

có người…” Cô oán trách.

Quách Cao Minh không giải thích, cúi đầu nhìn bộ dạng thẹn

thùng của cô gái nhỏ, giống như bị cô chọc cười, bàn tay xoa đầu cô

đầy cưng chiều, cười càng thêm tùy ý.

Ngay cả Kiều Bích Ngọc cũng cảm nhận được lồng ngực anh hơi

rung động, đám phụ nữ ở bên ngoài thì lại nhìn tới mê mẩn, người

đàn ông này cười rộ lên đúng là… Mê người.

Mình mất mặt, anh vui như vậy sao, Kiều Bích Ngọc rầu rĩ, nhưng

mà…

Cô lén ngẩng đầu nhìn người đàn ông trên đỉnh đầu, Quách Cao

Minh giống như rất vui, đây là lần đầu tiên cô thấy anh cười tươi như

vậy.

Kiều Bích Ngọc nhìn anh như vậy, bộ dạng hiện giờ của anh khác

hoàn toàn với lúc lạnh như băng thường ngày, khiến cô nhìn tới thất

thần, anh thật sự rất đẹp trai.

“Đang nhìn gì thế?“ Quách Cao Minh thấy cô ngẩn người, ôm lấy

bả vai cô nhỏ giọng nói một câu: “Đói chưa?”

“Không đói.“ Cô cúi đầu, giọng nói hơi khó chịu.

Nhất là bị anh ôm vai cùng rời đi, cô có chút không quen, nhưng

đột nhiên… Đột nhiên cảm thấy dựa vào người đàn ông như vậy thật

tốt.

Quách Cao Minh là cháu trai nhà họ Quách, trời sinh đã có khí

chất lạnh lùng quý phái, tuy khiến người ta không tiện tới gần, nhưng

không thể phủ nhận, khi anh nghiêm túc luôn khiến người ta có cảm

giác an toàn, giống như ở bên anh sẽ không sợ gì.

Trái lại tâm trạng của Quách Cao Minh khá tốt nói: “Kiều Bích

Ngọc, không phải lúc trước cô nói, dạ dày của mình rất lớn sao?”

Anh chú ý thấy đôi má cô ửng đỏ, cười khẽ một tiếng, vậy mà

người phụ nữ này cũng sẽ rụt rè.

“Giữa trưa muốn ăn gì?“

Hai người ngồi vào trong xe, hôm nay không gọi lái xe, Quách

Cao Minh tự mình lái xe, anh vừa đi về phía xe vừa hỏi.

Không biết xuất phát từ tâm trạng gì, trong giây phút này, Kiều

Bích Ngọc có một loại ảo giác bọn họ như đôi vợ chồng bình thường.

Nếu, nếu anh và cô giống như một đôi vợ chồng bình thường…

Sao có thể chứ, anh là vì cô có thai ngoài ý muốn mới cưới cô.

“Tôi không kén ăn.” Cô tùy ý đáp một câu.

“Kiều Bích Ngọc, cô còn không biết xấu hổ nói mình không kén

ăn.” Quách Cao Minh lái xe, liếc mắt nhìn người phụ nữ ngồi bên ghế

phụ, cảm nhận được hình như cô mất hứng.

“Ngoại trừ những đồ ăn mà phụ nữ có thai không ăn được ra,

hôm nay cô có thể ăn thoải mái, tôi sẽ không nói cho ông nội, về nhà

họ Quách cô phải ăn đồ ăn dinh dưỡng.”

Quách Cao Minh đổi hướng đi, đi thẳng tới nhà hàng nổi tiếng ở

thành phố Bắc An.

Kiểu Bích Ngọc nhìn chỉ đường trong xe, đó là nhà hàng mà cô

thích nhất, cô quay đầu, đôi mắt sáng rực nhìn sườn mặt lạnh lùng

của Quách Cao Minh suy nghĩ sâu xa, vì sao anh lại đối xử với cô tốt

như vậy.

“Kiều Bích Ngọc, đừng dùng ánh mắt như nhìn thấy thịt để nhìn

tôi.“ Quách Cao Minh tức giận liếc cô một cái.

Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc lúng túng, xấu hổ quay đầu nhìn bên

ngoài cửa sổ.

Trong lúc này, bên trong xe vô cùng yên tĩnh, hai người đều

không nói gì, xe vững vàng rời đi.

Từ xưa tới nay Quách Cao Minh không thích nói chuyện, thỉnh

thoảng ánh mắt sẽ nhìn người phụ nữ bên cạnh, phát hiện cô hơi im

lặng, bình thường cô rất hoạt bát, cô đang nghĩ gì thế?

Anh không phải là Lục Khánh Nam, rất ít khi nói chuyện với phụ

nữ, càng không biết suy nghĩ trong đầu phụ nữ.

“Muốn đi thăm dì út của cô không?“ Quách Cao Minh đột nhiên

trầm giọng hỏi một câu.

Kiểu Bích Ngọc nghe thấy anh nói vậy, lập tức lấy lại tỉnh thần:

“Quách Cao Minh, anh thật sự đồng ý cho tôi đi thăm dì út sao?”

Vẻ mặt Quách Cao Minh lạnh nhạt nhìn thoáng qua gương mặt

kích động của cô, anh biết, điều khiến cô lo lắng nhất chính là sức

khỏe của dì út.

Anh lạnh nhạt bổ sung: “Gần đây đã tìm được ba trái tìm thích

hợp, bệnh của dì út cô sẽ có cơ hội chữa khỏi.” Cho nên không cần lo

lắng cho bà ấy.

Kiều Bích Ngọc ngẩn người, lập tức kích động nắm lấy tay anh:

“Thật, thật sao? Bệnh của dì út tôi có thể chữa khỏi được à?”

Quách Cao Minh khẽ ừ một tiếng, chú ý thấy đôi mắt cô hơi ửng

đỏ.

Cô thật sự rất cảm kích anh, rất cảm kích nhà họ Quách.

Dì út và cô sống nương tựa lẫn nhau, bác sĩ nói không tìm được

trái tim thích hợp, dì út của cô sẽ sống không quá ba năm, cô vẫn

luôn lo lắng người thân rời đi.

Kiểu Bích Ngọc hít sâu một hơi, đôi mắt kiên định hứa hẹn với

anh: “Quách Cao Minh, tôi cam đoan với anh, tôi sẽ không ăn linh tỉnh

nữa, tôi sẽ chú ý để thai nhi khỏe mạnh, nhất định sẽ không để đứa

bé xảy ra chuyện ngoài ý muốn…

Cô biết, cô ở nhà họ Quách có giá trị duy nhất là sinh một người

thừa kế khỏe mạnh, cô không phải người già mồm cãi láo, cô không

quan tâm bị lợi dụng, chỉ cần người thân của cô khỏe mạnh, bảo cô

làm gì cô cũng nguyện ý.

Chỉ là như vậy, mọi chuyện đều trở nên giống như một cuộc giao

dịch…

Giữa anh và cô, thực ra ngay từ lúc bắt đầu đã chỉ là một cuộc

giao dịch.

Chỉ là công cụ sinh con…

Nhưng mà Quách Cao Minh nghe thấy lời cô nói, sắc mặt thay đổi.

Anh im lặng, nhìn đôi mắt cô xuất hiện sự hèn mọn, muốn mở

miệng nói gì đó…

Nổ hũ trúng lơn tại w88 dễ chơi, dễ rút tiền.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 4O: Thật ra tôi rất để ý“Giai đoạn đầu mang thai có một số thứ không thể ăn, ví dụ nhưba ba, nha đam, cua, mướp đắng, rau ngót… Những thực phẩm nàysẽ khiến co thắt t* c*ng hoặc sinh non, nhất định phải chú ý, ngoài racó một số thuốc bổ, bao gồm nhân sâm và đông trùng hạ thảo khôngđược bác sĩ đồng ý thì đừng dùng…”Hôm nay là chủ nhật, Quách Cao Minh và Kiều Bích Ngọc bị ôngcụ Quách ép đi học làm cha mẹ đúng tiêu chuẩn, khi bọn họ nghe nóikhông được ăn cua, biểu cảm của hai người đều rất phức tạp.“Đều nhớ kỹ cho tôi!“ Quách Cao Minh trầm giọng dặn dò ngườiphụ nữ bên cạnh một câu.Kiều Bích Ngọc biết lần trước mình thèm ăn, nhưng mà: “Ngày đólà anh làm cua tẩm bột chiên giòn.” Cô trách một câu, cho nên QuáchCao Minh cũng sai.Vậy mà dám cãi lại, vẻ mặt Quách Cao Minh âm trầm.“Ba tháng đầu khi mang thai cần bổ sung vitamin B11, nếu cần bổsung vitamin gì, có thể uống thêm vitamin hoặc sữa bột của phụ nữcó thai khi bác sĩ yêu cầu, nhưng không được cùng uống hai thứ này,để tránh quá nhiều vitamin, trái lại ảnh hưởng không tốt tới bécưng…”Giáo viên ở trên bục tiếp tục giảng giải cho bọn họ, Kiều BíchNgọc đứng thẳng sống lưng, ngồi nghiêm chỉnh, còn muốn mở ghiâm trong di động của mình, vừa nghe vừa ghi chép.Quách Cao Minh nâng mắt nhìn bộ dạng nghiêm túc của cô, nhớtới lúc trước mình mắng cô không để đứa bé trong bụng ở trong lòng,trong mắt có chút suy nghĩ sâu xa.Giáo viên ở trên bục tiếp tục chậm rãi nói: “Trong thời gian mangthai, người mẹ không được tắm nước quá ấm, nhiệt độ phải dưới 40độ, tốt nhất là đừng tắm vòi hoa sen. Bình thường cố gắng đừng xáchvật nặng, khi rời giường không được lập tức ngồi thẳng…”Trên gương mặt lạnh lùng của Quách Cao Minh không có quánhiều cảm xúc, nhưng những chuyện cần chú ý anh đều ghi nhớtrong đầu.Bỗng nhiên, một người phụ nữ ở đây khóc rống lên: “Đứa nhỏ nàyem không muốn nữa…”Kiểu Bích Ngọc và những người khác lập tức quay đầu nhìn ngườiphụ nữ kia, ánh mắt cả đám tò mò, đều sáng rực nhìn chằm chằmngười chồng bên cạnh người phụ nữ kia.“Quách Cao Minh, anh nói xem có phải tên khốn kia ngoại tình…Hay không?” Kiều Bích Ngọc nhỏ giọng suy đoán.Quách Cao Minh không để ý tới cô, chỉ thấy vẻ mặt người phụ nữkia trắng xanh, cánh môi trắng bệch nhìn rất yếu ớt, cơ thể giống nhưkhông khỏe, một giây sau, người phụ nữ khom lưng muốn nôn.“Lệ Mỹ, em sao thế?” Vẻ mặt chồng đối phương buồn rầu an ủicô ấy.“Anh cút ngay!“ Tính tình của phụ nữ có thai rất nóng nảy, mộtlát lại khóc to, một lát như nổi bão mắng.“Em mang thai đã 9 tuần, phần lớn là ăn gì nôn nấy, hiện giờ mỗingày đều ngậm gừng, ngay cả ngửi mùi đều đã buồn nôn, nôn tớimức dạ dày chua xót đau đớn…”Người xung quanh nghe thấy cô ấy nói vậy, giáo viên và nhữngngười khác cũng đi lên khuyên bảo: “Nôn nghén là chuyện bìnhthường.”Vẻ mặt người phụ nữ có thai ấm ức: “Hơn nữa, lúc em mang thaicòn tăng lên hẳn 5 cân, mọi người đều vui sướng chờ mong đứa béđược sinh ra, mà em thì sao, mỗi ngày em đều khó chịu như vậy, chịuhành hạ, ngay cả máu loãng em đều nôn ra rồi, còn nói em yếu ớt…”Kiều Bích Ngọc nghe cô ấy kể khổ, nghĩ lại mình cũng mang thaikhoảng 9 tuần, may mà…Quách Cao Minh vươn tay sờ đầu cô, Kiều Bích Ngọc ngẩng đầunhìn người đàn ông bên cạnh mình, vẻ mặt anh hơi nghiêm trọng, cóvẻ đăm chiêu nhìn cô một cái.Anh trầm giọng nói: “May mà cô chịu nổi dày vò.” Nói thẳng ra là,Kiều Bích Ngọc không phải người yếu ớt.Cái gì mà chịu nổi dày vò? Biểu cảm của Kiều Bích Ngọc rất buồnbực.“Em muốn uống rượu, em muốn uống rượu, em không muốnmang thai, em không muốn sinh con…” Người phụ nữ có thai kia khóc†o xong được nâng ra ngoài.Quách Cao Minh nhìn bộ dạng thống khổ của người phụ nữ kia,cúi đầu nhìn người phụ nữ vui vẻ bên cạnh mình, tay phải ôm lấy eocô, bàn tay đặt lên cái bụng bằng phẳng của cô: “Kiểu Bích Ngọc,chúng ta chỉ sinh một đứa là được.”Anh gần như ôm cô vào lòng, Kiểu Bích Ngọc dán sát vào ngựcanh, giọng nói của anh trầm thấp nhẹ nhàng, giống như đang trấn ancô, trong lúc này Kiều Bích Ngọc không quen lắm, đôi má lập tức ửngđỏ.“Vậy, vậy anh còn muốn mấy đứa, đương nhiên là phải sinh mộtrồi.“ Cái thai này vốn là ngoài ý muốn, cho dù thật sự có thai tiếp, cólẽ là của anh và Lê Yến Nhi rồi.Sau đó giáo viên còn giảng cho bọn họ về phản ứng nôn nghén,cùng với khả năng bị chuột rút, phù chân,… khi mang thai.Lúc giáo viên cho bọn họ xem ảnh một số đứa bé sinh ra, KiềuBích Ngọc mở to mắt, ảnh bụng sản phụ chảy máu đầm đìa ôm đứatrẻ sơ sinh ra, rất dọa người.Sinh con, phải rạch bụng đấy!Nhưng mà phản ứng của người đàn ông ở bên cạnh cô còn lớnhơn, Quách Cao Minh trợn to mắt nhìn ảnh chụp này, sau đó quayđầu nhìn chằm chằm Kiều Bích Ngọc rất lâu…Kiểu Bích Ngọc rất hoài nghi có phải là anh khiếp sợ quá độ haykhông, nghe nói khi đàn ông tiến vào phòng sinh thấy máu là ngất,không biết Quách Cao Minh có ngất đi hay không?“Thật ra ngoại trừ mang thai giai đoạn đầu và giai đoạn cuối, giaiđoạn giữa cũng phải thả lỏng thể xác và tinh thần…” Giáo viên nóixong lời cuối cùng, cười trêu chọc mấy người đang học làm cha mẹ ởphía dưới.Hôm nay bọn họ kết thúc bài học xong, Kiều Bích Ngọc lén lútkéo Quách Cao Minh đến một góc: “Quách Cao Minh, tôi nói với anhnày…”Quách Cao Minh nhìn đôi má ửng đỏ của cô, không biết có phảivì mang thai hay không, anh cảm thấy gần đây làn da của cô càngthêm nhẫn mịn, nhìn cánh môi đỏ bừng của cô, huyết dịch toàn thânanh kêu gào loạn lên.Anh mở miệng giọng nói hơi khàn khàn: “Nói cái gì, qua ba thángđầu, đúng lúc cần phải vận động có ích cho thể xác và tinh thần, KiềuBích Ngọc chúng ta có cần thử một lần.. ““Thử cái gì?”Kiều Bích Ngọc nghe anh nói như vậy, lập tức thẹn quá hóa giận,cô phát hiện đàn ông đều là động vật nửa th*n d***.“Tôi muốn nói, những người phụ nữ vừa rồi, bọn họ đều như sóinhìn anh.”Quách Cao Minh nghe cô nói vậy, miễn cưỡng à một tiếng, khôngđể ý lắm, dù sao anh cũng quen rồi.Kiều Bích Ngọc có vẻ kích động, chủ động dán sát vào anh, cườigian trá giống như hồ ly: “Quách Cao Minh, vừa rồi ở trong toilet, bọnhọ vây quanh tôi nói chồng cô thật đẹp trai, còn có người hỏi tôi cóphải là minh tinh hay không đấy…”Vẻ mặt cô kiêu ngạo, cười rất đắc ý: “Quách Cao Minh, bộ dạngcon chúng ta sau này chắc chắn rất đẹp, đương nhiên, chủ yếu là ditruyền từ tôi, mẹ đứa bé đẹp như vậy muốn xấu cũng rất khó…”Quách Cao Minh nhìn cô, cười khẽ ra tiếng, vươn tay véo mũi cô:“Rất đắc ý à?”“Bộ dạng của hai người đẹp như vậy, bé cưng di truyền từ bất cứngười nào đều xinh đẹp hết.“ Lúc này bên phải truyền tới giọng nói xalạ, là giáo viên giảng bài lúc trước.Kiểu Bích Ngọc ngẩng đầu nhìn, đúng lúc thấy bên ngoài cửathủy tỉnh bên tay phải bọn họ, một đám người đã nghe thấy rõ cuộcđối thoại của hai người.Quá mất mặt!Gương mặt cô đỏ bừng, lập tức xoay người vùi đầu vào lòngQuách Cao Minh: “Sao anh không nói cho tôi biết bên cửa thủy tỉnhcó người…” Cô oán trách.Quách Cao Minh không giải thích, cúi đầu nhìn bộ dạng thẹnthùng của cô gái nhỏ, giống như bị cô chọc cười, bàn tay xoa đầu côđầy cưng chiều, cười càng thêm tùy ý.Ngay cả Kiều Bích Ngọc cũng cảm nhận được lồng ngực anh hơirung động, đám phụ nữ ở bên ngoài thì lại nhìn tới mê mẩn, ngườiđàn ông này cười rộ lên đúng là… Mê người.Mình mất mặt, anh vui như vậy sao, Kiều Bích Ngọc rầu rĩ, nhưngmà…Cô lén ngẩng đầu nhìn người đàn ông trên đỉnh đầu, Quách CaoMinh giống như rất vui, đây là lần đầu tiên cô thấy anh cười tươi nhưvậy.Kiều Bích Ngọc nhìn anh như vậy, bộ dạng hiện giờ của anh kháchoàn toàn với lúc lạnh như băng thường ngày, khiến cô nhìn tới thấtthần, anh thật sự rất đẹp trai.“Đang nhìn gì thế?“ Quách Cao Minh thấy cô ngẩn người, ôm lấybả vai cô nhỏ giọng nói một câu: “Đói chưa?”“Không đói.“ Cô cúi đầu, giọng nói hơi khó chịu.Nhất là bị anh ôm vai cùng rời đi, cô có chút không quen, nhưngđột nhiên… Đột nhiên cảm thấy dựa vào người đàn ông như vậy thậttốt.Quách Cao Minh là cháu trai nhà họ Quách, trời sinh đã có khíchất lạnh lùng quý phái, tuy khiến người ta không tiện tới gần, nhưngkhông thể phủ nhận, khi anh nghiêm túc luôn khiến người ta có cảmgiác an toàn, giống như ở bên anh sẽ không sợ gì.Trái lại tâm trạng của Quách Cao Minh khá tốt nói: “Kiều BíchNgọc, không phải lúc trước cô nói, dạ dày của mình rất lớn sao?”Anh chú ý thấy đôi má cô ửng đỏ, cười khẽ một tiếng, vậy màngười phụ nữ này cũng sẽ rụt rè.“Giữa trưa muốn ăn gì?“Hai người ngồi vào trong xe, hôm nay không gọi lái xe, QuáchCao Minh tự mình lái xe, anh vừa đi về phía xe vừa hỏi.Không biết xuất phát từ tâm trạng gì, trong giây phút này, KiềuBích Ngọc có một loại ảo giác bọn họ như đôi vợ chồng bình thường.Nếu, nếu anh và cô giống như một đôi vợ chồng bình thường…Sao có thể chứ, anh là vì cô có thai ngoài ý muốn mới cưới cô.“Tôi không kén ăn.” Cô tùy ý đáp một câu.“Kiều Bích Ngọc, cô còn không biết xấu hổ nói mình không kénăn.” Quách Cao Minh lái xe, liếc mắt nhìn người phụ nữ ngồi bên ghếphụ, cảm nhận được hình như cô mất hứng.“Ngoại trừ những đồ ăn mà phụ nữ có thai không ăn được ra,hôm nay cô có thể ăn thoải mái, tôi sẽ không nói cho ông nội, về nhàhọ Quách cô phải ăn đồ ăn dinh dưỡng.”Quách Cao Minh đổi hướng đi, đi thẳng tới nhà hàng nổi tiếng ởthành phố Bắc An.Kiểu Bích Ngọc nhìn chỉ đường trong xe, đó là nhà hàng mà côthích nhất, cô quay đầu, đôi mắt sáng rực nhìn sườn mặt lạnh lùngcủa Quách Cao Minh suy nghĩ sâu xa, vì sao anh lại đối xử với cô tốtnhư vậy.“Kiều Bích Ngọc, đừng dùng ánh mắt như nhìn thấy thịt để nhìntôi.“ Quách Cao Minh tức giận liếc cô một cái.Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc lúng túng, xấu hổ quay đầu nhìn bênngoài cửa sổ.Trong lúc này, bên trong xe vô cùng yên tĩnh, hai người đềukhông nói gì, xe vững vàng rời đi.Từ xưa tới nay Quách Cao Minh không thích nói chuyện, thỉnhthoảng ánh mắt sẽ nhìn người phụ nữ bên cạnh, phát hiện cô hơi imlặng, bình thường cô rất hoạt bát, cô đang nghĩ gì thế?Anh không phải là Lục Khánh Nam, rất ít khi nói chuyện với phụnữ, càng không biết suy nghĩ trong đầu phụ nữ.“Muốn đi thăm dì út của cô không?“ Quách Cao Minh đột nhiêntrầm giọng hỏi một câu.Kiểu Bích Ngọc nghe thấy anh nói vậy, lập tức lấy lại tỉnh thần:“Quách Cao Minh, anh thật sự đồng ý cho tôi đi thăm dì út sao?”Vẻ mặt Quách Cao Minh lạnh nhạt nhìn thoáng qua gương mặtkích động của cô, anh biết, điều khiến cô lo lắng nhất chính là sứckhỏe của dì út.Anh lạnh nhạt bổ sung: “Gần đây đã tìm được ba trái tìm thíchhợp, bệnh của dì út cô sẽ có cơ hội chữa khỏi.” Cho nên không cần lolắng cho bà ấy.Kiều Bích Ngọc ngẩn người, lập tức kích động nắm lấy tay anh:“Thật, thật sao? Bệnh của dì út tôi có thể chữa khỏi được à?”Quách Cao Minh khẽ ừ một tiếng, chú ý thấy đôi mắt cô hơi ửngđỏ.Cô thật sự rất cảm kích anh, rất cảm kích nhà họ Quách.Dì út và cô sống nương tựa lẫn nhau, bác sĩ nói không tìm đượctrái tim thích hợp, dì út của cô sẽ sống không quá ba năm, cô vẫnluôn lo lắng người thân rời đi.Kiểu Bích Ngọc hít sâu một hơi, đôi mắt kiên định hứa hẹn vớianh: “Quách Cao Minh, tôi cam đoan với anh, tôi sẽ không ăn linh tỉnhnữa, tôi sẽ chú ý để thai nhi khỏe mạnh, nhất định sẽ không để đứabé xảy ra chuyện ngoài ý muốn…Cô biết, cô ở nhà họ Quách có giá trị duy nhất là sinh một ngườithừa kế khỏe mạnh, cô không phải người già mồm cãi láo, cô khôngquan tâm bị lợi dụng, chỉ cần người thân của cô khỏe mạnh, bảo côlàm gì cô cũng nguyện ý.Chỉ là như vậy, mọi chuyện đều trở nên giống như một cuộc giaodịch…Giữa anh và cô, thực ra ngay từ lúc bắt đầu đã chỉ là một cuộcgiao dịch.Chỉ là công cụ sinh con…Nhưng mà Quách Cao Minh nghe thấy lời cô nói, sắc mặt thay đổi.Anh im lặng, nhìn đôi mắt cô xuất hiện sự hèn mọn, muốn mởmiệng nói gì đó…Nổ hũ trúng lơn tại w88 dễ chơi, dễ rút tiền.

Chương 40