Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 49
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 49: Cô khác với cô ấyKiểu Bích Ngọc ôm chăn, ở trên giường rất không thoải mái mànghiêng người, đột nhiên mở to mắt.Đã 9 giờ rồi, cô vội vàng ngồi dậy…Cô hơi giật mình, cảm thấy có chút kỳ lạ, bình thường 5 giờ sángđã bị nữ giúp việc gọi dậy ăn sáng với ông cụ, sao hôm nay không cóai đánh thức cô?Ngồi trên giường, nhìn một vòng trong phòng ngủ, sau đó cô cúingười nhìn bên cạnh mình…Tối hôm qua anh không trở về.Kiều Bích Ngọc nghĩ tới Quách Cao Minh, biểu cảm hơi bực bội.Cô vội vàng xuống giường, đến phòng tắm rửa mặt, lúc cô cầmlấy khăn mặt, đột nhiên phát hiện vết thương trên tay phải mình đãđỡ hơn nhiều.Lông mày thanh tú của cô nhíu lại, cẩn thận kiểm tra ngón taymình, dán sát vào chóp mũi ngửi, hình như có mùi thuốc đông y.Ai bôi thuốc cho mình thế?“Mợ chủ, cô dậy rồi à?“ Lúc này, cửa phòng bị nữ giúp việc đẩyra, bưng một phần cháo trắng đi vào.“Có phải tối qua cô gọi bác sĩ tới đây không?” Kiểu Bích Ngọcvươn đầu từ trong phòng tắm ra, hỏi nữ giúp việc.Nữ giúp việc nhanh chóng đặt cháo lên bàn, vẻ mặt lo lắng:“Không có, chỉ là sáng nay cậu chủ bảo chúng tôi đừng đánh thứccô, mợ chủ có phải là cơ thể cô không thoải mái hay không?”“Tôi không sao.” Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc rất phức tạp nói.Cô ăn cháo xong, một mình làm tổ trong phòng ngủ, suy nghĩ hơihỗn loạn.Cô ngồi khoanh chân trên giường, nhìn chằm chằm tay phải bịthương của mình, có phải là anh bôi thuốc giúp cô không?Hóa ra sáng hôm nay anh có về…Như vậy tối hôm qua… Tối hôm qua anh có ở bên Lê Yến Nhi haykhông? Đột nhiên Kiều Bích Ngọc rất muốn biết.Biểu cảm của Kiều Bích Ngọc không được tự nhiên, cô xoayngười, lập tức cầm lấy di động của mình lên, tìm kiếm tên Lê Yến Nhi,lập tức hiện ra một đống tin tức liên quan.Tìm tin mới nhất, biểu cảm của cô dần trở nên nghiêm túc hơn.Tầm mắt cô nhìn vào ảnh chụp trên màn hình di động, ở dưới bãiđỗ xe của quán bar Civilize, trong chiếc xe thể thao Aston Martin màuxám mở mui, đôi nam nữ đang triển miên với nhau.Người phụ nữ chủ động cởi áo sơ mi của anh, cô ta quay lưng vềống kính nên không thấy rõ, nhưng sườn mặt người đàn ông lạnhlùng…Kiểu Bích Ngọc liếc mắt một cái liền nhận ra là Quách Cao Minh.“Sốt ruột như vậy à, ở trước mặt công chúng còn dám chơi “xechấn”… Cô cắn môi lẩm bẩm, trong lòng không thoải mái.Cô nhìn ảnh chụp, có chút tức giận: “Mắt mù à, họ Lê này có gìtốt, tụ tập lại cắn thuốc, còn phẫu thuật thẩm mỹ!”Nhưng Quách Cao Minh lại cứ thích cô ta.Lục Khánh Nam từng nói, cậu chủ Quách chỉ từng hẹn hò với mộtngười bạn gái, đúng là cô Lê bảo bối của anh.“Chuyện cô ta phẫu thuật thẩm mỹ không nói thì hơn, tránh bịanh ta mắng một trận.“ Tâm trạng của Kiều Bích Ngọc rất bực bội,cho nên cô ném di động sang một bên.Cô mới ném di động về phía đầu giường, cửa đột nhiên bị mở ra.Kiểu Bích Ngọc ngẩng đầu nhìn theo bản năng, người đàn ông ởcửa cũng đang nhìn về phía cô.Bốn mắt giao nhau, biểu cảm của hai người đều rất phức tạp, đềuim lặng không nói gì.Kiểu Bích Ngọc quay đầu đi trước, leo lên đầu giường, giống nhưđang che giấu tâm sự, cô cầm lấy di động xóa tin tức xem lúc trướcđi.Cô không muốn anh biết mình tra chuyện xấu giữa anh và Lê YếnNhi.Không muốn để anh biết, không muốn… Khiến mình càng thêmhèn mọn.Quách Cao Minh không biết cô nghĩ gì, nhưng đôi mắt nhìn chằmchằm cô, nâng bước đi tới gần giường.“Vì sao tối hôm qua cô đi cùng Lục Khánh Nam tới Civilize?”Bỗng nhiên anh mở miệng trầm giọng hỏi.Kiều Bích Ngọc nghe anh nhắc tới chuyện tối qua, vẻ mặt âm u:“Không có gì.” Cô đáp qua loa một câu.Quách Cao Minh nhìn cô chằm chằm, đôi mắt càng lúc càngthâm thúy hơn, anh cố gắng nói dịu dàng hơn: “Không được phép tớiCivilize…”“Vì sao?“ Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.“Anh không cho tôi ra cửa, là vì quy củ của nhà họ Quách sao?Hay là nói, anh sợ tôi làm mất mặt anh?”Kiều Bích Ngọc nghĩ tới chuyện tối qua, còn ảnh chụp “xe chấn”vừa rồi nữa, cảm xúc của cô hơi kích động và không phục rồi.“Cô Lê của anh là minh tinh điện ảnh nổi tiếng, hiện giờ khắp nơitrên internet truyền thông đều có mặt cô ta, bộ dạng của tôi và cô tagiống nhau như vậy, vì sao cô ta có thể…“Cô khác với cô ấy!“ Quách Cao Minh sẵng giọng nói.“Tôi nói không được đi là không được đi! Sau này cô ra ngoài đềucó vệ sĩ đi theo, Kiều Bích Ngọc, đừng có mà cả ngày trêu chọc phiềnphức cho tôi, tôi không có nhiều thời gian nhìn chằm chằm cô nhưvậy.”Cô không hiểu cảm xúc âm trầm lạnh lẽo trong mắt anh lúc này,chỉ là đột nhiên cảm thấy hơi ấm ức, lần nào cũng vậy, anh đều dùngtiêu chuẩn khác biệt với cô và cô Lê của anh.Cô không muốn cãi nhau với anh, cô luôn nhắc nhở mình khôngcó tư cách đi so sánh những chuyện này, nhưng mà có đôi khi, tráitim luôn…Trái tim luôn không nhịn được để ý.Tuy anh rất lạnh lùng, nhưng có đôi khi, anh đối với cô rất dịudàng, muốn làm bộ coi như không có, nhưng lại tham lam muốn đạtđược.Kiểu Bích Ngọc cúi đầu, vành mắt hơi ửng đỏ.Cô xuống giường đi tới chỗ tủ quần áo để thay đồ, lập tức đi rangoài cửa: “Tôi đi xuống lầu chơi với ông nội.” Cô yếu ớt nói xong,giọng điệu rõ ràng là có xa cách.Ánh mắt Quách Cao Minh phức tạp nhìn cô, ngay lúc cô đi tớicửa phòng, anh đột nhiên gọi cô: “Kiều Bích Ngọc.”Kiểu Bích Ngọc dừng bước lại, nhưng không quay đầu.Chờ đợi mệnh lệnh của anh, dù sao anh ngoại trừ ra lệnh cho cô,thì không nói những lời khác.“Bánh sinh nhật đó…” Anh hỏi, trong giọng nói bao hàm một chútcảm xúc kìm nén.Kiểu Bích Ngọc nghe anh nói hai chữ “bánh sinh nhật” thì giậtmình, xoay người nhìn bên trái phòng, thiếu chút nữa là quên mấtbánh sinh nhật mình đặt ngày hôm qua.“Đó là tôi đột nhiên muốn ăn nên mua về!” Cô cao giọng nói,giống như đang phủ nhận chuyện gì đó.Quách Cao Minh nghe cô nói vậy, biểu cảm hơi giật mình.Mà Kiều Bích Ngọc thì bước nhanh tới bàn, cho bánh Tirasumiđặt trước đó vào, xoay người, ném thẳng vào trong thùng rác.Quách Cao Minh hơi mở to mắt, đôi mắt hơi phức tạp hung dữnhìn cô.Kiểu Bích Ngọc không dám nhìn gương mặt âm trầm của anh,nhếch môi, đi nhanh qua người anh, đi thẳng xuống lầu.Mà Quách Cao Minh lại đi tới trước thùng rác, nhìn bánh ngọt đãnát ở bên trong, anh hơi nhếch miệng cười tự giễu.Cho rằng cô cố ý chúc mừng cho mình…“Ngày hôm qua là sinh nhật của tên xấu xa kia, nhà họ Quáchchúng ta không có rằm tháng giêng…”Ở đại sảnh biệt thự chính nhà họ Quách, ông cụ Quách đangthảnh thơi dùng trà, thấy Kiều Bích Ngọc chơi cờ vua với ông ấy, chonên tâm trạng của ông ấy khá tốt, nói một số chuyện về Quách CaoMinh với cô.Kiều Bích Ngọc không muốn nghe chuyện về anh, phụng phịu, côgiả vờ không biết nói: “Ồ… Vậy sao, hóa ra hôm qua là sinh nhật củaanh ta.”Ông cụ Quách nhìn thế cờ, tùy ý đi một nước, hỏi lại: “Ngày hômqua quản gia nói cháu mua bánh sinh nhật…”“Bị cháu ném đi rồi.”Biểu cảm của Kiều Bích Ngọc hơi tức giận, lập tức cầm lấy quân“mã” không khách sáo ăn quân “xe” của ông cụ Quách.“Cháu! Cháu làm gì thế?“ Ông cụ Quách mất đi một quân “xe”,lập tức bất mãn rống to với cô: “Rốt cuộc là cháu có biết chơi cờ vuahay không?”“Chiến trường không có cha con!” Kiều Bích Ngọc lườm ông cụmột cái, cảm thấy nhìn người họ Quách đều rất khó chịu: “Ông nội,ông muốn đi lại không?”Vẻ mặt ông cụ Quách âm trầm.Mà quản gia ở bên cạnh cười ra tiếng: “Kỹ thuật đánh cờ của mợchủ rất tốt.“ Ông ta khen một câu.“Đó là đương nhiên, tôi chơi piano còn giỏi hơn!” Kiều Bích Ngọckhông khiêm tốn chút nào.“Piano?”Ông cụ Quách vốn không phục, nhưng nghe cô nhắc tới “piano”,trái lại trong mắt xuất hiện ý nghĩ sâu xa.“Rất thích đàn piano à?”“Không thích.” Từ nhỏ Kiểu Bích Ngọc đã rất hoạt bát, trước đâycô bị bắt luyện tập piano rất thống khổ.“Nhưng mà cháu thật sự đàn piano khá hay, trước đây ngoại trừlàm thuê trong tiệm trà sữa ra, cháu còn thường xuyên được mời làmgiáo viên đàn piano ở câu lạc bộ cao cấp nữa.” Cô nói tới việc đi làmthêm trước đây, trong lòng có chút tự hào.Ông cụ Quách nhìn cô, đôi mắt có vẻ đăm chiêu, lầm bẩm: “Nếukhông thì mua một cái đàn piano…”“Mợ chủ, cô tuyệt đối không thể đàn piano ở nhà họ Quáchchúng ta… Quản gia giống như e sợ chuyện gì đó, lập tức ngắt lờiông cụ nói.Kiểu Bích Ngọc hơi run lên một phen, chú ý tới vẻ mặt quản giahơi kỳ lạ, mà vẻ mặt ông cụ Quách ngồi đối diện cũng nghiêm trọnghơn.“Vì sao ạ?”Cô vừa hỏi ra miệng, thì thấy hai người ở đối diện cùng ngẩngđầu, vẻ mặt phức tạp nhìn cửa biệt thự…Kiểu Bích Ngọc nhìn theo bọn họ, trong đáy mắt có chút kinhngạc, anh không đi làm à?Quách Cao Minh giống như bình thường, vẻ mặt lạnh nhạt, giốngnhư không liếc mắt nhìn bọn họ một cái, tay phải cầm một phần vănkiện, đi qua đại sảnh tiến thẳng tới phòng làm việc ở tầng hai.“Nếu thằng bé không phản đối, vậy thì mua một cái đàn piano vềđi.Ngay lúc bóng dáng Quách Cao Minh biến mất ở bậc thang, ôngcụ Quách đột nhiên mở miệng, Kiều Bích Ngọc cảm thấy ông cụ nàyđang tính toán gì đó.Quách Cao Minh trở về phòng làm việc, nghe thấy rõ câu nói cuốicùng của ông nội, vẻ mặt anh hơi khó coi, đóng mạnh cửa phòng làmviệc lại.“Cậu Quách, camera ở tầng 35 quán bar Civilize tối qua đã điềutra rõ rồi…“ Nghe điện thoại, giám đốc bên Civilize báo cáo với anh.“Tối hôm qua lúc 8 giờ 5 phút, cậu Lục dẫn theo mợ chủ từ lốiVIP vào Civilize, sau đó cậu Lục gặp đám tổng giám đốc Tống, lập tứcbảo nhân viên phục vụ đưa mợ chủ lên tầng cao nhất…”Quản lý của Civilize nói rõ mọi chuyện, sợ bỏ quên tin tức nào sẽbị trách cứ.“Mợ chủ ở tầng 35 đột nhiên ra khỏi thang máy, đuổi theo côLê.. Khi nói tới cô Lê, giọng điệu của đối phương hơi do dự, bổsung: “Cô Lê và năm nghệ sĩ còn lại thuê một phòng, bọn họ cắnthuốc… Ở bên trong, bị mợ chủ thấy được…”Tuy người ngoài không biết, nhưng người đi theo Quách CaoMinh, phần lớn đều biết quan hệ giữa anh và Lê Yến Nhi, cũng chínhvì như vậy, cho nên bọn họ nể mặt Quách Cao Minh đối với Lê YếnNhi rất cung kính.Về chuyện Lê Yến Nhi dùng thuốc… Ông ta không dám báo cáo,Sợ Quách Cao Minh biết xong sẽ giận dữ, lại sợ đắc tội Lê Yến Nhi.Nhưng mà Quách Cao Minh không tức giận, trái lại lạnh lùngkhông kiên nhẫn thúc giục: “Tôi bảo ông điều tra vì sao Kiều BíchNgọc bị thương mà?”Quản lý của quán bar Civilize hơi ngạc nhiên.Nghe anh nói như vậy, giống như anh không để ý chuyện Lê YếnNhi cắn thuốc, làm loạn với đàn ông khác.“Mợ chủ, mợ chủ bị một người đàn ông tên Trương Cường nhậnnhầm là cô Lê, kéo vào trong toilet nam ở tầng 35…“ Ông ta vội vàngnói.Mà Quách Cao Minh ở đầu bên kia di động, cả người anh tỏa rahơi thở lạnh lẽo, tay phải nắm chặt lấy di động: “Sau đó thì sao?“ Anhtrầm giọng nói.Đối phương nghe giọng điệu của anh, trong lòng càng khẩntrương hơn, cố gắng mở miệng: “Tuy trong toilet không có camera,nhưng lúc chúng tôi tìm được Trương Cường, cậu ta đã hôn mê nằmtrên đất… Hẳn là mợ chủ không có gì đáng ngại…“Không có gì đáng ngại! Có phải là muốn cô ấy bị thương toànthân mới tính là xảy ra chuyện hay không?” Ở đầu bên kia di động vẻmặt Quách Cao Minh âm trầm, anh sẵng giọng giáo huấn: “Lập tứctìm Trương Cường, còn phải quản lý bên Civilize thật nghiêm túc,đừng để ai cũng có thể vào được!”“Dạ, dạ…“ Quản lý sợ tới mức vội vàng đồng ý.Đột nhiên nhớ tới một chuyện khác, ông ta nhỏ giọng nói: “Đúngrồi, cậu Quách, còn có tối qua cậu Lục dẫn theo mợ chủ tới Civilize,thật ra là vì tìm cậu…”Biểu cảm của Quách Cao Minh ngẩn ra, cô tìm mình sao?
Chương 49: Cô khác với cô ấy
Kiểu Bích Ngọc ôm chăn, ở trên giường rất không thoải mái mà
nghiêng người, đột nhiên mở to mắt.
Đã 9 giờ rồi, cô vội vàng ngồi dậy…
Cô hơi giật mình, cảm thấy có chút kỳ lạ, bình thường 5 giờ sáng
đã bị nữ giúp việc gọi dậy ăn sáng với ông cụ, sao hôm nay không có
ai đánh thức cô?
Ngồi trên giường, nhìn một vòng trong phòng ngủ, sau đó cô cúi
người nhìn bên cạnh mình…
Tối hôm qua anh không trở về.
Kiều Bích Ngọc nghĩ tới Quách Cao Minh, biểu cảm hơi bực bội.
Cô vội vàng xuống giường, đến phòng tắm rửa mặt, lúc cô cầm
lấy khăn mặt, đột nhiên phát hiện vết thương trên tay phải mình đã
đỡ hơn nhiều.
Lông mày thanh tú của cô nhíu lại, cẩn thận kiểm tra ngón tay
mình, dán sát vào chóp mũi ngửi, hình như có mùi thuốc đông y.
Ai bôi thuốc cho mình thế?
“Mợ chủ, cô dậy rồi à?“ Lúc này, cửa phòng bị nữ giúp việc đẩy
ra, bưng một phần cháo trắng đi vào.
“Có phải tối qua cô gọi bác sĩ tới đây không?” Kiểu Bích Ngọc
vươn đầu từ trong phòng tắm ra, hỏi nữ giúp việc.
Nữ giúp việc nhanh chóng đặt cháo lên bàn, vẻ mặt lo lắng:
“Không có, chỉ là sáng nay cậu chủ bảo chúng tôi đừng đánh thức
cô, mợ chủ có phải là cơ thể cô không thoải mái hay không?”
“Tôi không sao.” Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc rất phức tạp nói.
Cô ăn cháo xong, một mình làm tổ trong phòng ngủ, suy nghĩ hơi
hỗn loạn.
Cô ngồi khoanh chân trên giường, nhìn chằm chằm tay phải bị
thương của mình, có phải là anh bôi thuốc giúp cô không?
Hóa ra sáng hôm nay anh có về…
Như vậy tối hôm qua… Tối hôm qua anh có ở bên Lê Yến Nhi hay
không? Đột nhiên Kiều Bích Ngọc rất muốn biết.
Biểu cảm của Kiều Bích Ngọc không được tự nhiên, cô xoay
người, lập tức cầm lấy di động của mình lên, tìm kiếm tên Lê Yến Nhi,
lập tức hiện ra một đống tin tức liên quan.
Tìm tin mới nhất, biểu cảm của cô dần trở nên nghiêm túc hơn.
Tầm mắt cô nhìn vào ảnh chụp trên màn hình di động, ở dưới bãi
đỗ xe của quán bar Civilize, trong chiếc xe thể thao Aston Martin màu
xám mở mui, đôi nam nữ đang triển miên với nhau.
Người phụ nữ chủ động cởi áo sơ mi của anh, cô ta quay lưng về
ống kính nên không thấy rõ, nhưng sườn mặt người đàn ông lạnh
lùng…
Kiểu Bích Ngọc liếc mắt một cái liền nhận ra là Quách Cao Minh.
“Sốt ruột như vậy à, ở trước mặt công chúng còn dám chơi “xe
chấn”… Cô cắn môi lẩm bẩm, trong lòng không thoải mái.
Cô nhìn ảnh chụp, có chút tức giận: “Mắt mù à, họ Lê này có gì
tốt, tụ tập lại cắn thuốc, còn phẫu thuật thẩm mỹ!”
Nhưng Quách Cao Minh lại cứ thích cô ta.
Lục Khánh Nam từng nói, cậu chủ Quách chỉ từng hẹn hò với một
người bạn gái, đúng là cô Lê bảo bối của anh.
“Chuyện cô ta phẫu thuật thẩm mỹ không nói thì hơn, tránh bị
anh ta mắng một trận.“ Tâm trạng của Kiều Bích Ngọc rất bực bội,
cho nên cô ném di động sang một bên.
Cô mới ném di động về phía đầu giường, cửa đột nhiên bị mở ra.
Kiểu Bích Ngọc ngẩng đầu nhìn theo bản năng, người đàn ông ở
cửa cũng đang nhìn về phía cô.
Bốn mắt giao nhau, biểu cảm của hai người đều rất phức tạp, đều
im lặng không nói gì.
Kiểu Bích Ngọc quay đầu đi trước, leo lên đầu giường, giống như
đang che giấu tâm sự, cô cầm lấy di động xóa tin tức xem lúc trước
đi.
Cô không muốn anh biết mình tra chuyện xấu giữa anh và Lê Yến
Nhi.
Không muốn để anh biết, không muốn… Khiến mình càng thêm
hèn mọn.
Quách Cao Minh không biết cô nghĩ gì, nhưng đôi mắt nhìn chằm
chằm cô, nâng bước đi tới gần giường.
“Vì sao tối hôm qua cô đi cùng Lục Khánh Nam tới Civilize?”
Bỗng nhiên anh mở miệng trầm giọng hỏi.
Kiều Bích Ngọc nghe anh nhắc tới chuyện tối qua, vẻ mặt âm u:
“Không có gì.” Cô đáp qua loa một câu.
Quách Cao Minh nhìn cô chằm chằm, đôi mắt càng lúc càng
thâm thúy hơn, anh cố gắng nói dịu dàng hơn: “Không được phép tới
Civilize…”
“Vì sao?“ Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.
“Anh không cho tôi ra cửa, là vì quy củ của nhà họ Quách sao?
Hay là nói, anh sợ tôi làm mất mặt anh?”
Kiều Bích Ngọc nghĩ tới chuyện tối qua, còn ảnh chụp “xe chấn”
vừa rồi nữa, cảm xúc của cô hơi kích động và không phục rồi.
“Cô Lê của anh là minh tinh điện ảnh nổi tiếng, hiện giờ khắp nơi
trên internet truyền thông đều có mặt cô ta, bộ dạng của tôi và cô ta
giống nhau như vậy, vì sao cô ta có thể…
“Cô khác với cô ấy!“ Quách Cao Minh sẵng giọng nói.
“Tôi nói không được đi là không được đi! Sau này cô ra ngoài đều
có vệ sĩ đi theo, Kiều Bích Ngọc, đừng có mà cả ngày trêu chọc phiền
phức cho tôi, tôi không có nhiều thời gian nhìn chằm chằm cô như
vậy.”
Cô không hiểu cảm xúc âm trầm lạnh lẽo trong mắt anh lúc này,
chỉ là đột nhiên cảm thấy hơi ấm ức, lần nào cũng vậy, anh đều dùng
tiêu chuẩn khác biệt với cô và cô Lê của anh.
Cô không muốn cãi nhau với anh, cô luôn nhắc nhở mình không
có tư cách đi so sánh những chuyện này, nhưng mà có đôi khi, trái
tim luôn…
Trái tim luôn không nhịn được để ý.
Tuy anh rất lạnh lùng, nhưng có đôi khi, anh đối với cô rất dịu
dàng, muốn làm bộ coi như không có, nhưng lại tham lam muốn đạt
được.
Kiểu Bích Ngọc cúi đầu, vành mắt hơi ửng đỏ.
Cô xuống giường đi tới chỗ tủ quần áo để thay đồ, lập tức đi ra
ngoài cửa: “Tôi đi xuống lầu chơi với ông nội.” Cô yếu ớt nói xong,
giọng điệu rõ ràng là có xa cách.
Ánh mắt Quách Cao Minh phức tạp nhìn cô, ngay lúc cô đi tới
cửa phòng, anh đột nhiên gọi cô: “Kiều Bích Ngọc.”
Kiểu Bích Ngọc dừng bước lại, nhưng không quay đầu.
Chờ đợi mệnh lệnh của anh, dù sao anh ngoại trừ ra lệnh cho cô,
thì không nói những lời khác.
“Bánh sinh nhật đó…” Anh hỏi, trong giọng nói bao hàm một chút
cảm xúc kìm nén.
Kiểu Bích Ngọc nghe anh nói hai chữ “bánh sinh nhật” thì giật
mình, xoay người nhìn bên trái phòng, thiếu chút nữa là quên mất
bánh sinh nhật mình đặt ngày hôm qua.
“Đó là tôi đột nhiên muốn ăn nên mua về!” Cô cao giọng nói,
giống như đang phủ nhận chuyện gì đó.
Quách Cao Minh nghe cô nói vậy, biểu cảm hơi giật mình.
Mà Kiều Bích Ngọc thì bước nhanh tới bàn, cho bánh Tirasumi
đặt trước đó vào, xoay người, ném thẳng vào trong thùng rác.
Quách Cao Minh hơi mở to mắt, đôi mắt hơi phức tạp hung dữ
nhìn cô.
Kiểu Bích Ngọc không dám nhìn gương mặt âm trầm của anh,
nhếch môi, đi nhanh qua người anh, đi thẳng xuống lầu.
Mà Quách Cao Minh lại đi tới trước thùng rác, nhìn bánh ngọt đã
nát ở bên trong, anh hơi nhếch miệng cười tự giễu.
Cho rằng cô cố ý chúc mừng cho mình…
“Ngày hôm qua là sinh nhật của tên xấu xa kia, nhà họ Quách
chúng ta không có rằm tháng giêng…”
Ở đại sảnh biệt thự chính nhà họ Quách, ông cụ Quách đang
thảnh thơi dùng trà, thấy Kiều Bích Ngọc chơi cờ vua với ông ấy, cho
nên tâm trạng của ông ấy khá tốt, nói một số chuyện về Quách Cao
Minh với cô.
Kiều Bích Ngọc không muốn nghe chuyện về anh, phụng phịu, cô
giả vờ không biết nói: “Ồ… Vậy sao, hóa ra hôm qua là sinh nhật của
anh ta.”
Ông cụ Quách nhìn thế cờ, tùy ý đi một nước, hỏi lại: “Ngày hôm
qua quản gia nói cháu mua bánh sinh nhật…”
“Bị cháu ném đi rồi.”
Biểu cảm của Kiều Bích Ngọc hơi tức giận, lập tức cầm lấy quân
“mã” không khách sáo ăn quân “xe” của ông cụ Quách.
“Cháu! Cháu làm gì thế?“ Ông cụ Quách mất đi một quân “xe”,
lập tức bất mãn rống to với cô: “Rốt cuộc là cháu có biết chơi cờ vua
hay không?”
“Chiến trường không có cha con!” Kiều Bích Ngọc lườm ông cụ
một cái, cảm thấy nhìn người họ Quách đều rất khó chịu: “Ông nội,
ông muốn đi lại không?”
Vẻ mặt ông cụ Quách âm trầm.
Mà quản gia ở bên cạnh cười ra tiếng: “Kỹ thuật đánh cờ của mợ
chủ rất tốt.“ Ông ta khen một câu.
“Đó là đương nhiên, tôi chơi piano còn giỏi hơn!” Kiều Bích Ngọc
không khiêm tốn chút nào.
“Piano?”
Ông cụ Quách vốn không phục, nhưng nghe cô nhắc tới “piano”,
trái lại trong mắt xuất hiện ý nghĩ sâu xa.
“Rất thích đàn piano à?”
“Không thích.” Từ nhỏ Kiểu Bích Ngọc đã rất hoạt bát, trước đây
cô bị bắt luyện tập piano rất thống khổ.
“Nhưng mà cháu thật sự đàn piano khá hay, trước đây ngoại trừ
làm thuê trong tiệm trà sữa ra, cháu còn thường xuyên được mời làm
giáo viên đàn piano ở câu lạc bộ cao cấp nữa.” Cô nói tới việc đi làm
thêm trước đây, trong lòng có chút tự hào.
Ông cụ Quách nhìn cô, đôi mắt có vẻ đăm chiêu, lầm bẩm: “Nếu
không thì mua một cái đàn piano…”
“Mợ chủ, cô tuyệt đối không thể đàn piano ở nhà họ Quách
chúng ta… Quản gia giống như e sợ chuyện gì đó, lập tức ngắt lời
ông cụ nói.
Kiểu Bích Ngọc hơi run lên một phen, chú ý tới vẻ mặt quản gia
hơi kỳ lạ, mà vẻ mặt ông cụ Quách ngồi đối diện cũng nghiêm trọng
hơn.
“Vì sao ạ?”
Cô vừa hỏi ra miệng, thì thấy hai người ở đối diện cùng ngẩng
đầu, vẻ mặt phức tạp nhìn cửa biệt thự…
Kiểu Bích Ngọc nhìn theo bọn họ, trong đáy mắt có chút kinh
ngạc, anh không đi làm à?
Quách Cao Minh giống như bình thường, vẻ mặt lạnh nhạt, giống
như không liếc mắt nhìn bọn họ một cái, tay phải cầm một phần văn
kiện, đi qua đại sảnh tiến thẳng tới phòng làm việc ở tầng hai.
“Nếu thằng bé không phản đối, vậy thì mua một cái đàn piano về
đi.
Ngay lúc bóng dáng Quách Cao Minh biến mất ở bậc thang, ông
cụ Quách đột nhiên mở miệng, Kiều Bích Ngọc cảm thấy ông cụ này
đang tính toán gì đó.
Quách Cao Minh trở về phòng làm việc, nghe thấy rõ câu nói cuối
cùng của ông nội, vẻ mặt anh hơi khó coi, đóng mạnh cửa phòng làm
việc lại.
“Cậu Quách, camera ở tầng 35 quán bar Civilize tối qua đã điều
tra rõ rồi…“ Nghe điện thoại, giám đốc bên Civilize báo cáo với anh.
“Tối hôm qua lúc 8 giờ 5 phút, cậu Lục dẫn theo mợ chủ từ lối
VIP vào Civilize, sau đó cậu Lục gặp đám tổng giám đốc Tống, lập tức
bảo nhân viên phục vụ đưa mợ chủ lên tầng cao nhất…”
Quản lý của Civilize nói rõ mọi chuyện, sợ bỏ quên tin tức nào sẽ
bị trách cứ.
“Mợ chủ ở tầng 35 đột nhiên ra khỏi thang máy, đuổi theo cô
Lê.. Khi nói tới cô Lê, giọng điệu của đối phương hơi do dự, bổ
sung: “Cô Lê và năm nghệ sĩ còn lại thuê một phòng, bọn họ cắn
thuốc… Ở bên trong, bị mợ chủ thấy được…”
Tuy người ngoài không biết, nhưng người đi theo Quách Cao
Minh, phần lớn đều biết quan hệ giữa anh và Lê Yến Nhi, cũng chính
vì như vậy, cho nên bọn họ nể mặt Quách Cao Minh đối với Lê Yến
Nhi rất cung kính.
Về chuyện Lê Yến Nhi dùng thuốc… Ông ta không dám báo cáo,
Sợ Quách Cao Minh biết xong sẽ giận dữ, lại sợ đắc tội Lê Yến Nhi.
Nhưng mà Quách Cao Minh không tức giận, trái lại lạnh lùng
không kiên nhẫn thúc giục: “Tôi bảo ông điều tra vì sao Kiều Bích
Ngọc bị thương mà?”
Quản lý của quán bar Civilize hơi ngạc nhiên.
Nghe anh nói như vậy, giống như anh không để ý chuyện Lê Yến
Nhi cắn thuốc, làm loạn với đàn ông khác.
“Mợ chủ, mợ chủ bị một người đàn ông tên Trương Cường nhận
nhầm là cô Lê, kéo vào trong toilet nam ở tầng 35…“ Ông ta vội vàng
nói.
Mà Quách Cao Minh ở đầu bên kia di động, cả người anh tỏa ra
hơi thở lạnh lẽo, tay phải nắm chặt lấy di động: “Sau đó thì sao?“ Anh
trầm giọng nói.
Đối phương nghe giọng điệu của anh, trong lòng càng khẩn
trương hơn, cố gắng mở miệng: “Tuy trong toilet không có camera,
nhưng lúc chúng tôi tìm được Trương Cường, cậu ta đã hôn mê nằm
trên đất… Hẳn là mợ chủ không có gì đáng ngại…
“Không có gì đáng ngại! Có phải là muốn cô ấy bị thương toàn
thân mới tính là xảy ra chuyện hay không?” Ở đầu bên kia di động vẻ
mặt Quách Cao Minh âm trầm, anh sẵng giọng giáo huấn: “Lập tức
tìm Trương Cường, còn phải quản lý bên Civilize thật nghiêm túc,
đừng để ai cũng có thể vào được!”
“Dạ, dạ…“ Quản lý sợ tới mức vội vàng đồng ý.
Đột nhiên nhớ tới một chuyện khác, ông ta nhỏ giọng nói: “Đúng
rồi, cậu Quách, còn có tối qua cậu Lục dẫn theo mợ chủ tới Civilize,
thật ra là vì tìm cậu…”
Biểu cảm của Quách Cao Minh ngẩn ra, cô tìm mình sao?
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 49: Cô khác với cô ấyKiểu Bích Ngọc ôm chăn, ở trên giường rất không thoải mái mànghiêng người, đột nhiên mở to mắt.Đã 9 giờ rồi, cô vội vàng ngồi dậy…Cô hơi giật mình, cảm thấy có chút kỳ lạ, bình thường 5 giờ sángđã bị nữ giúp việc gọi dậy ăn sáng với ông cụ, sao hôm nay không cóai đánh thức cô?Ngồi trên giường, nhìn một vòng trong phòng ngủ, sau đó cô cúingười nhìn bên cạnh mình…Tối hôm qua anh không trở về.Kiều Bích Ngọc nghĩ tới Quách Cao Minh, biểu cảm hơi bực bội.Cô vội vàng xuống giường, đến phòng tắm rửa mặt, lúc cô cầmlấy khăn mặt, đột nhiên phát hiện vết thương trên tay phải mình đãđỡ hơn nhiều.Lông mày thanh tú của cô nhíu lại, cẩn thận kiểm tra ngón taymình, dán sát vào chóp mũi ngửi, hình như có mùi thuốc đông y.Ai bôi thuốc cho mình thế?“Mợ chủ, cô dậy rồi à?“ Lúc này, cửa phòng bị nữ giúp việc đẩyra, bưng một phần cháo trắng đi vào.“Có phải tối qua cô gọi bác sĩ tới đây không?” Kiểu Bích Ngọcvươn đầu từ trong phòng tắm ra, hỏi nữ giúp việc.Nữ giúp việc nhanh chóng đặt cháo lên bàn, vẻ mặt lo lắng:“Không có, chỉ là sáng nay cậu chủ bảo chúng tôi đừng đánh thứccô, mợ chủ có phải là cơ thể cô không thoải mái hay không?”“Tôi không sao.” Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc rất phức tạp nói.Cô ăn cháo xong, một mình làm tổ trong phòng ngủ, suy nghĩ hơihỗn loạn.Cô ngồi khoanh chân trên giường, nhìn chằm chằm tay phải bịthương của mình, có phải là anh bôi thuốc giúp cô không?Hóa ra sáng hôm nay anh có về…Như vậy tối hôm qua… Tối hôm qua anh có ở bên Lê Yến Nhi haykhông? Đột nhiên Kiều Bích Ngọc rất muốn biết.Biểu cảm của Kiều Bích Ngọc không được tự nhiên, cô xoayngười, lập tức cầm lấy di động của mình lên, tìm kiếm tên Lê Yến Nhi,lập tức hiện ra một đống tin tức liên quan.Tìm tin mới nhất, biểu cảm của cô dần trở nên nghiêm túc hơn.Tầm mắt cô nhìn vào ảnh chụp trên màn hình di động, ở dưới bãiđỗ xe của quán bar Civilize, trong chiếc xe thể thao Aston Martin màuxám mở mui, đôi nam nữ đang triển miên với nhau.Người phụ nữ chủ động cởi áo sơ mi của anh, cô ta quay lưng vềống kính nên không thấy rõ, nhưng sườn mặt người đàn ông lạnhlùng…Kiểu Bích Ngọc liếc mắt một cái liền nhận ra là Quách Cao Minh.“Sốt ruột như vậy à, ở trước mặt công chúng còn dám chơi “xechấn”… Cô cắn môi lẩm bẩm, trong lòng không thoải mái.Cô nhìn ảnh chụp, có chút tức giận: “Mắt mù à, họ Lê này có gìtốt, tụ tập lại cắn thuốc, còn phẫu thuật thẩm mỹ!”Nhưng Quách Cao Minh lại cứ thích cô ta.Lục Khánh Nam từng nói, cậu chủ Quách chỉ từng hẹn hò với mộtngười bạn gái, đúng là cô Lê bảo bối của anh.“Chuyện cô ta phẫu thuật thẩm mỹ không nói thì hơn, tránh bịanh ta mắng một trận.“ Tâm trạng của Kiều Bích Ngọc rất bực bội,cho nên cô ném di động sang một bên.Cô mới ném di động về phía đầu giường, cửa đột nhiên bị mở ra.Kiểu Bích Ngọc ngẩng đầu nhìn theo bản năng, người đàn ông ởcửa cũng đang nhìn về phía cô.Bốn mắt giao nhau, biểu cảm của hai người đều rất phức tạp, đềuim lặng không nói gì.Kiểu Bích Ngọc quay đầu đi trước, leo lên đầu giường, giống nhưđang che giấu tâm sự, cô cầm lấy di động xóa tin tức xem lúc trướcđi.Cô không muốn anh biết mình tra chuyện xấu giữa anh và Lê YếnNhi.Không muốn để anh biết, không muốn… Khiến mình càng thêmhèn mọn.Quách Cao Minh không biết cô nghĩ gì, nhưng đôi mắt nhìn chằmchằm cô, nâng bước đi tới gần giường.“Vì sao tối hôm qua cô đi cùng Lục Khánh Nam tới Civilize?”Bỗng nhiên anh mở miệng trầm giọng hỏi.Kiều Bích Ngọc nghe anh nhắc tới chuyện tối qua, vẻ mặt âm u:“Không có gì.” Cô đáp qua loa một câu.Quách Cao Minh nhìn cô chằm chằm, đôi mắt càng lúc càngthâm thúy hơn, anh cố gắng nói dịu dàng hơn: “Không được phép tớiCivilize…”“Vì sao?“ Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.“Anh không cho tôi ra cửa, là vì quy củ của nhà họ Quách sao?Hay là nói, anh sợ tôi làm mất mặt anh?”Kiều Bích Ngọc nghĩ tới chuyện tối qua, còn ảnh chụp “xe chấn”vừa rồi nữa, cảm xúc của cô hơi kích động và không phục rồi.“Cô Lê của anh là minh tinh điện ảnh nổi tiếng, hiện giờ khắp nơitrên internet truyền thông đều có mặt cô ta, bộ dạng của tôi và cô tagiống nhau như vậy, vì sao cô ta có thể…“Cô khác với cô ấy!“ Quách Cao Minh sẵng giọng nói.“Tôi nói không được đi là không được đi! Sau này cô ra ngoài đềucó vệ sĩ đi theo, Kiều Bích Ngọc, đừng có mà cả ngày trêu chọc phiềnphức cho tôi, tôi không có nhiều thời gian nhìn chằm chằm cô nhưvậy.”Cô không hiểu cảm xúc âm trầm lạnh lẽo trong mắt anh lúc này,chỉ là đột nhiên cảm thấy hơi ấm ức, lần nào cũng vậy, anh đều dùngtiêu chuẩn khác biệt với cô và cô Lê của anh.Cô không muốn cãi nhau với anh, cô luôn nhắc nhở mình khôngcó tư cách đi so sánh những chuyện này, nhưng mà có đôi khi, tráitim luôn…Trái tim luôn không nhịn được để ý.Tuy anh rất lạnh lùng, nhưng có đôi khi, anh đối với cô rất dịudàng, muốn làm bộ coi như không có, nhưng lại tham lam muốn đạtđược.Kiểu Bích Ngọc cúi đầu, vành mắt hơi ửng đỏ.Cô xuống giường đi tới chỗ tủ quần áo để thay đồ, lập tức đi rangoài cửa: “Tôi đi xuống lầu chơi với ông nội.” Cô yếu ớt nói xong,giọng điệu rõ ràng là có xa cách.Ánh mắt Quách Cao Minh phức tạp nhìn cô, ngay lúc cô đi tớicửa phòng, anh đột nhiên gọi cô: “Kiều Bích Ngọc.”Kiểu Bích Ngọc dừng bước lại, nhưng không quay đầu.Chờ đợi mệnh lệnh của anh, dù sao anh ngoại trừ ra lệnh cho cô,thì không nói những lời khác.“Bánh sinh nhật đó…” Anh hỏi, trong giọng nói bao hàm một chútcảm xúc kìm nén.Kiểu Bích Ngọc nghe anh nói hai chữ “bánh sinh nhật” thì giậtmình, xoay người nhìn bên trái phòng, thiếu chút nữa là quên mấtbánh sinh nhật mình đặt ngày hôm qua.“Đó là tôi đột nhiên muốn ăn nên mua về!” Cô cao giọng nói,giống như đang phủ nhận chuyện gì đó.Quách Cao Minh nghe cô nói vậy, biểu cảm hơi giật mình.Mà Kiều Bích Ngọc thì bước nhanh tới bàn, cho bánh Tirasumiđặt trước đó vào, xoay người, ném thẳng vào trong thùng rác.Quách Cao Minh hơi mở to mắt, đôi mắt hơi phức tạp hung dữnhìn cô.Kiểu Bích Ngọc không dám nhìn gương mặt âm trầm của anh,nhếch môi, đi nhanh qua người anh, đi thẳng xuống lầu.Mà Quách Cao Minh lại đi tới trước thùng rác, nhìn bánh ngọt đãnát ở bên trong, anh hơi nhếch miệng cười tự giễu.Cho rằng cô cố ý chúc mừng cho mình…“Ngày hôm qua là sinh nhật của tên xấu xa kia, nhà họ Quáchchúng ta không có rằm tháng giêng…”Ở đại sảnh biệt thự chính nhà họ Quách, ông cụ Quách đangthảnh thơi dùng trà, thấy Kiều Bích Ngọc chơi cờ vua với ông ấy, chonên tâm trạng của ông ấy khá tốt, nói một số chuyện về Quách CaoMinh với cô.Kiều Bích Ngọc không muốn nghe chuyện về anh, phụng phịu, côgiả vờ không biết nói: “Ồ… Vậy sao, hóa ra hôm qua là sinh nhật củaanh ta.”Ông cụ Quách nhìn thế cờ, tùy ý đi một nước, hỏi lại: “Ngày hômqua quản gia nói cháu mua bánh sinh nhật…”“Bị cháu ném đi rồi.”Biểu cảm của Kiều Bích Ngọc hơi tức giận, lập tức cầm lấy quân“mã” không khách sáo ăn quân “xe” của ông cụ Quách.“Cháu! Cháu làm gì thế?“ Ông cụ Quách mất đi một quân “xe”,lập tức bất mãn rống to với cô: “Rốt cuộc là cháu có biết chơi cờ vuahay không?”“Chiến trường không có cha con!” Kiều Bích Ngọc lườm ông cụmột cái, cảm thấy nhìn người họ Quách đều rất khó chịu: “Ông nội,ông muốn đi lại không?”Vẻ mặt ông cụ Quách âm trầm.Mà quản gia ở bên cạnh cười ra tiếng: “Kỹ thuật đánh cờ của mợchủ rất tốt.“ Ông ta khen một câu.“Đó là đương nhiên, tôi chơi piano còn giỏi hơn!” Kiều Bích Ngọckhông khiêm tốn chút nào.“Piano?”Ông cụ Quách vốn không phục, nhưng nghe cô nhắc tới “piano”,trái lại trong mắt xuất hiện ý nghĩ sâu xa.“Rất thích đàn piano à?”“Không thích.” Từ nhỏ Kiểu Bích Ngọc đã rất hoạt bát, trước đâycô bị bắt luyện tập piano rất thống khổ.“Nhưng mà cháu thật sự đàn piano khá hay, trước đây ngoại trừlàm thuê trong tiệm trà sữa ra, cháu còn thường xuyên được mời làmgiáo viên đàn piano ở câu lạc bộ cao cấp nữa.” Cô nói tới việc đi làmthêm trước đây, trong lòng có chút tự hào.Ông cụ Quách nhìn cô, đôi mắt có vẻ đăm chiêu, lầm bẩm: “Nếukhông thì mua một cái đàn piano…”“Mợ chủ, cô tuyệt đối không thể đàn piano ở nhà họ Quáchchúng ta… Quản gia giống như e sợ chuyện gì đó, lập tức ngắt lờiông cụ nói.Kiểu Bích Ngọc hơi run lên một phen, chú ý tới vẻ mặt quản giahơi kỳ lạ, mà vẻ mặt ông cụ Quách ngồi đối diện cũng nghiêm trọnghơn.“Vì sao ạ?”Cô vừa hỏi ra miệng, thì thấy hai người ở đối diện cùng ngẩngđầu, vẻ mặt phức tạp nhìn cửa biệt thự…Kiểu Bích Ngọc nhìn theo bọn họ, trong đáy mắt có chút kinhngạc, anh không đi làm à?Quách Cao Minh giống như bình thường, vẻ mặt lạnh nhạt, giốngnhư không liếc mắt nhìn bọn họ một cái, tay phải cầm một phần vănkiện, đi qua đại sảnh tiến thẳng tới phòng làm việc ở tầng hai.“Nếu thằng bé không phản đối, vậy thì mua một cái đàn piano vềđi.Ngay lúc bóng dáng Quách Cao Minh biến mất ở bậc thang, ôngcụ Quách đột nhiên mở miệng, Kiều Bích Ngọc cảm thấy ông cụ nàyđang tính toán gì đó.Quách Cao Minh trở về phòng làm việc, nghe thấy rõ câu nói cuốicùng của ông nội, vẻ mặt anh hơi khó coi, đóng mạnh cửa phòng làmviệc lại.“Cậu Quách, camera ở tầng 35 quán bar Civilize tối qua đã điềutra rõ rồi…“ Nghe điện thoại, giám đốc bên Civilize báo cáo với anh.“Tối hôm qua lúc 8 giờ 5 phút, cậu Lục dẫn theo mợ chủ từ lốiVIP vào Civilize, sau đó cậu Lục gặp đám tổng giám đốc Tống, lập tứcbảo nhân viên phục vụ đưa mợ chủ lên tầng cao nhất…”Quản lý của Civilize nói rõ mọi chuyện, sợ bỏ quên tin tức nào sẽbị trách cứ.“Mợ chủ ở tầng 35 đột nhiên ra khỏi thang máy, đuổi theo côLê.. Khi nói tới cô Lê, giọng điệu của đối phương hơi do dự, bổsung: “Cô Lê và năm nghệ sĩ còn lại thuê một phòng, bọn họ cắnthuốc… Ở bên trong, bị mợ chủ thấy được…”Tuy người ngoài không biết, nhưng người đi theo Quách CaoMinh, phần lớn đều biết quan hệ giữa anh và Lê Yến Nhi, cũng chínhvì như vậy, cho nên bọn họ nể mặt Quách Cao Minh đối với Lê YếnNhi rất cung kính.Về chuyện Lê Yến Nhi dùng thuốc… Ông ta không dám báo cáo,Sợ Quách Cao Minh biết xong sẽ giận dữ, lại sợ đắc tội Lê Yến Nhi.Nhưng mà Quách Cao Minh không tức giận, trái lại lạnh lùngkhông kiên nhẫn thúc giục: “Tôi bảo ông điều tra vì sao Kiều BíchNgọc bị thương mà?”Quản lý của quán bar Civilize hơi ngạc nhiên.Nghe anh nói như vậy, giống như anh không để ý chuyện Lê YếnNhi cắn thuốc, làm loạn với đàn ông khác.“Mợ chủ, mợ chủ bị một người đàn ông tên Trương Cường nhậnnhầm là cô Lê, kéo vào trong toilet nam ở tầng 35…“ Ông ta vội vàngnói.Mà Quách Cao Minh ở đầu bên kia di động, cả người anh tỏa rahơi thở lạnh lẽo, tay phải nắm chặt lấy di động: “Sau đó thì sao?“ Anhtrầm giọng nói.Đối phương nghe giọng điệu của anh, trong lòng càng khẩntrương hơn, cố gắng mở miệng: “Tuy trong toilet không có camera,nhưng lúc chúng tôi tìm được Trương Cường, cậu ta đã hôn mê nằmtrên đất… Hẳn là mợ chủ không có gì đáng ngại…“Không có gì đáng ngại! Có phải là muốn cô ấy bị thương toànthân mới tính là xảy ra chuyện hay không?” Ở đầu bên kia di động vẻmặt Quách Cao Minh âm trầm, anh sẵng giọng giáo huấn: “Lập tứctìm Trương Cường, còn phải quản lý bên Civilize thật nghiêm túc,đừng để ai cũng có thể vào được!”“Dạ, dạ…“ Quản lý sợ tới mức vội vàng đồng ý.Đột nhiên nhớ tới một chuyện khác, ông ta nhỏ giọng nói: “Đúngrồi, cậu Quách, còn có tối qua cậu Lục dẫn theo mợ chủ tới Civilize,thật ra là vì tìm cậu…”Biểu cảm của Quách Cao Minh ngẩn ra, cô tìm mình sao?