Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 53

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 53: Mối tình đầu, nhớ lại trường đã từng học“Đoàn phim chúng ta gần đây lấy cảnh quay ở trường cấp banày…”Lê Yến Nhi nhìn người đàn ông trước mắt, gò má ửng đỏ, thẹnthùng hỏi một câu: “Cao Minh, anh cảm thấy đồng phục học sinh nàycủa em như thế nào, đẹp không?”Đây là bộ phim truyền hình khủng do Điện Ảnh Truyền Hình làmlại với kinh phí đầu tư tỷ đô, nội dung chủ yếu kể về một nữ sinhtrung thực, dũng cảm thời dân quốc, tình cờ cứu được một quânphiệt đẹp trai trẻ tuổi và quyền lực nhất thời bấy giờ, giữa hai ngườinảy sinh tình yêu say đắm, đồng thời cùng nhau dấn thân vào câuchuyện cảm động cách mạng sự nghiệp sống chết có nhau.Nữ chính bộ phim này vốn cũng không phải Lê Yến Nhi, giớitruyền thông bên ngoài không mấy lạc quan về sự thay đổi đột ngộtcủa vai chính, tính cách mềm yếu của bản thân Lê Yến Nhi khác mộttrời một vực tính cách nữ chính trong kịch bản.Quách Cao Minh nhìn chằm chằm khuôn mặt tròn của cô ta vớiánh mắt trầm tư bên trong khóe mắt sâu thẳm đó.“Rất tốt, rất thích hợp.” Anh nhỏ giọng trả lời một câu.Lê Yến Nhi thân mật kéo tay anh, lại nghe được anh mở miệngkhen mình thì vô cùng giật mình.Cô ta hiểu rõ tính cách lạnh lùng của Quách Cao Minh không thểnào mở miệng khen người khác, cô ta chỉ vừa muốn làm nũng với anhmà thôi…Lúc này cô ta nhìn gương mặt nghiêng đẹp trai của anh, tronglòng càng đắc ý và yêu thích.“Yến Nhi, cô phải cố gắng lên, cậu Quách ủng hộ cô như vậy, côphải cố lên, đừng để những người bên ngoài kia xem thường.” Ngườiquản lý của Lê Yến Nhi đi tới bên cạnh họ cười lấy lòng.“Cậu Quách, cậu đến thăm bạn, cậu có muốn đến đoàn phim củachúng tôi nghỉ ngơi một lát không?”Người quản lí Anna mỉm cười hỏi, ánh mắt tràn đầy vui sướng.Người trong vòng đều suy đoán chỗ dựa của Lê Yến Nhi là ai, nếunhư hôm nay Quách Cao Minh đồng ý xuất hiện, như vậy sau này…những đạo diễn sản xuất kia cũng phải nhìn sắc mặt của họ mà làmviệc.Quách Cao Minh không để ý đến người quản lý, giương mắt phứctạp nhìn một vòng xung quanh.Trường cấp ba này…vẫn là dáng vẻ sáu năm trước, chỉ là…“Tôi chỉ đi ngang qua đây…”Giọng nói Quách Cao Minh trong trẻo lạnh lùng, anh rút tay về,đẩy Lê Yến Nhi ra.Anh tới đây cũng không phải thăm ban.Sắc mặt Lê Yến Nhi lúng túng, nhìn anh nhanh chân đi vào trongsân trường, hoàn toàn quên mất cô ta.Quách Cao Minh đến trường cấp ba này cũng không phải tới đâythăm cô, anh không thăm ban, vậy vì sao anh tới đây…Người quản lí vội vã đẩy Lê Yến Nhi một cái, nhỏ giọng dặn dò:“Xem ra tâm tình của cậu Quách không tốt lắm, cô đuổi theo, cẩnthận động viên anh ấy…“ Thời điểm người đàn ông đang mất phươnghướng đều khát vọng có một người phụ nữ dịu dàng.“Cao Minh, có phải chuyện của công ty không được suôn sẻkhông?”Lê Yến Nhi chạy từ từ theo, giọng nói kia dịu dàng nhỏ nhẹ quantâm.Ánh mắt Quách Cao Minh nhìn lướt qua khuôn mặt tròn này củacô ta, không để ý tới cô ta, nhưng cũng không mở miệng đuổi cô tađi.Hai người lặng lẽ đi dạo một vòng trong sân trường này, Lê YếnNhi phát hiện anh hết sức quen thuộc đối với ngôi trường này, mởmiệng muốn hỏi thêm vài câu, nhưng cũng không dám mở miệng.Quách Cao Minh chính là người đàn ông như vậy, khí chất xacách lạnh lùng của anh đều khiến người ta cẩn thận từng li từng tímột, không dám tới gần.Trường đại học trăm năm này lịch sử lâu đời, bởi vì đoàn phimđều lấy cảnh ở mặt trước trường học, học sinh đang trong kỳ nghỉ, vìthế cửa sau trường bên này không có ai.Quách Cao Minh nhanh chân đi ra từ cửa sau trường học, lập tứcxuất hiện ở trước mắt chính là một tiệm trà sữa.Anh đột nhiên dừng bước, ánh mắt thâm trầm mà nhìn tiệm tràsữa đối diện này.“Cao Minh, trước đây anh rất thường đến thăm tiệm đó à?“ Cô tahơi sốt sắng chỉ tay về tiệm trà sữa đối diện.“Rất ngọt.”Quách Cao Minh như đang hồi tưởng, thốt ra hai chữ không thểgiải thích.Những ly trà sữa đó rất ngọt.Xưa nay anh chưa từng thích đồ ngọt, chẳng qua…Anh nhìn về phía tiệm trà sữa đối diện kia, ánh mắt càng sâu xa.Như thể trở về quá khứ, anh vẫn đang đứng ở đây, vẫn còn nhìnbóng dáng trực ca đêm trên ô cửa kính của quán trà sữa đối diện vẫnbận rộn, những thứ đó đều do cô làm.Vẻ mặt của Lê Yến Nhi ngạc nhiên khi nghe anh nói, cô khôngLê Yến Nhi chạy từ từ theo, giọng nói kia dịu dàng nhỏ nhẹ quantâm.Ánh mắt Quách Cao Minh nhìn lướt qua khuôn mặt tròn này củacô ta, không để ý tới cô ta, nhưng cũng không mở miệng đuổi cô tađi.Hai người lặng lẽ đi dạo một vòng trong sân trường này, Lê YếnNhi phát hiện anh hết sức quen thuộc đối với ngôi trường này, mởmiệng muốn hỏi thêm vài câu, nhưng cũng không dám mở miệng.Quách Cao Minh chính là người đàn ông như vậy, khí chất xacách lạnh lùng của anh đều khiến người ta cẩn thận từng li từng tímột, không dám tới gần.Trường đại học trăm năm này lịch sử lâu đời, bởi vì đoàn phimđều lấy cảnh ở mặt trước trường học, học sinh đang trong kỳ nghỉ, vìthế cửa sau trường bên này không có ai.Quách Cao Minh nhanh chân đi ra từ cửa sau trường học, lập tứcxuất hiện ở trước mắt chính là một tiệm trà sữa.Anh đột nhiên dừng bước, ánh mắt thâm trầm mà nhìn tiệm tràsữa đối diện này.“Cao Minh, trước đây anh rất thường đến thăm tiệm đó à?“ Cô tahơi sốt sắng chỉ tay về tiệm trà sữa đối diện.“Rất ngọt.”Quách Cao Minh như đang hồi tưởng, thốt ra hai chữ không thểgiải thích.Những ly trà sữa đó rất ngọt.Xưa nay anh chưa từng thích đồ ngọt, chẳng qua…Anh nhìn về phía tiệm trà sữa đối diện kia, ánh mắt càng sâu xa.Như thể trở về quá khứ, anh vẫn đang đứng ở đây, vẫn còn nhìnbóng dáng trực ca đêm trên ô cửa kính của quán trà sữa đối diện vẫnbận rộn, những thứ đó đều do cô làm.Vẻ mặt của Lê Yến Nhi ngạc nhiên khi nghe anh nói, cô khôngbiết anh đang nghĩ gì.Nhưng ánh mắt tập trung của anh khiến hai má cô ta hơi ửng đỏ,giống như thiếu nữ mới biết đến tình yêu trai gái, ngượng ngùngnhướng mắt nhìn anh.Sáu năm trước, anh thực sự là người phái người đi mua trà sữavới số lượng lớn! Có một sự phấn khích và vui sướng trong lòng cô.“Vậy thì anh có phải vì…” Giọng nói của Lê Yến Nhi càng trở nêndịu dàng, kiềm chế sự xúc động và chờ mong.“Bởi vì thay đổi công việc rất phiền phức… tan làm sớm mộtchút.”Quách Cao Minh không rõ ràng bỏ lại một câu, đưa mắt nhìn vềphía quán trà sữa, như thể không có gì thu hút anh.Anh trực tiếp sải bước dọc theo con đường đến trước cửa khuônviên…Nhưng Lê Yến Nhi đã đóng băng tại chỗ.Nghĩa là gì?Vẻ mặt cô ta phức tạp nhìn bóng dáng đẹp trai trước mặt dầndần rời đi…“Anh ta nói những lời đó là có ý gì?“ Lê Yến Nhi không thể giảithích được.Cái gì mà thay đổi công việc rất phiền phức? Cái gì mà tan tầmsớm một chút? !Cách đây sáu năm, quán trà sữa bên kia đường mới mở cửa, ế ẩmđến nỗi suýt đóng cửa, vậy mà sáu tháng sau đã bán được gần mộttriệu cốc trà sữa, kỳ tích đáng kinh ngạc này đã khiến quán này sốnglại và phát triển mạnh từ đó. …Lê Yến Nhi biết rất rõ, bởi vì quán trà sữa này là của cô ta.Cách đây sáu năm, cô ta đã từng để ý thấy quán trà sữa củamình thường xuyên có nhân viên bán hàng đến đặt hàng số lượng lớnvào lúc nửa đêm, số lượng ít thì hơn một trăm cốc, có khi cả chụcnghìn cốc, hơn nữa thời gian để làm cũng rất thoáng, một tuần, nửatháng giao hàng cũng được.Đây hoàn toàn không phải là mua trà sữa mà là cho tiền.“Là Quách Cao Minh cho người tới mua, thật sự là anh ấy…”Nhưng, “Không phải anh ấy làm điều này vì muốn giúp đỡ giađình tôi sao?Vậy đó là vì sao…”Sắc mặt Lê Yến Nhi tái nhợt một hồi, chẳng lẽ là….“Thì ra là cậu chủ nhà họ Quách, chẳng trách tại sao anh ấy lạicó thể cướp vai của tôi!”Đột nhiên một bóng dáng kiêu ngạo sải bước sau đến lưng cô ta,giọng nói của Diệp Vân không chút nào che lấp sự chế nhạo.Lê Yến Nhi nghe thấy tiếng động, nhanh chóng quay người, nângchiếc cằm kiêu ngạo nhìn đối phương.“Diệp Vân.” Cô ta thì thầm cái tên ấy với vẻ khinh bỉ.Lê Yến Nhi bước lên trước, trên mặt mang theo nụ cười giả dối:“Quả nhiên là Quách Cao Minh đang giúp tôi, thế nào, ghen tị sao?”Diệp Vân trừng mắt nhìn cô ta: “Lê Yến Nhi, cô cũng thật dũngcảm!”Bản làm lại của Hoàn Ảnh Thị được tài trợ rất nhiều, nên đã tạođược đà từ truyền thông đến công chúng.Kể từ năm ngoái, các diễn viên nổi tiếng trên khắp thế giới đãtranh giành nó. Cô ta đã vượt qua rất nhiều khó khăn và giành đượcvị trí nữ chính. Mọi thứ đã được sắp xếp, nhưng cuối cùng lại bị cướpđi bởi tên họ Liễu này…Diệp Vân nghiến răng giận dữ nhìn vẻ mặt kiêu ngạo và đắc ý củaLê Yến Nhi ở phía bên kia, nhưng …“Lê Yến Nhi, mỗi lần nhìn thấy mặt của cô, tôi đều cảm thấy đặcbiệt khó chịu. Cô biết tại sao không?”Bỗng nhiên Diệp Vân bình tĩnh lại, giống như có điều gì đó làm côta vui mừng, cô cười nhạo một tiếng: “Bởi vì khuôn mặt của cô gầngiống hệt như đứa con gái rẻ tiền của tôi Kiều Bích Ngọc, hahaha….”Lê Yến Nhi vốn là kiêu ngạo muốn phản bác, nhưng khi nghe đếncái tên Kiều Bích Ngọc, trên mặt cô ta lại lóe lên vẻ phức tạp.“Cô nói cái gì vậy, Kiều Bích Ngọc cái gì chứ!” Giọng cô ta sắclạnh và đầy phấn khích.“Ồ, cô vẫn chưa biết sao, Kiều Bích Ngọc mà Quách Cao Minhcưới về nhà, cô ấy là đứa con gái rẻ tiền của tôi…”Diệp Vân nhìn thấy sắc mặt cô ta thay đổi, trong lòng càng vuivẻ, nở nụ cười mở miệng nói: “Thế nào? Rất ngạc nhiên sao. Ít ngườibiết đứa cô nhi đã lấy người chồng thứ hai sống ở thành phố Bắc Anvà từng sống trong cô nhi viện, thật ra thì, cô ấy là con gái duy nhấtcủa Kiểu Văn Vũ, người giàu nhất thành phố Hải Châu. ”Lê Yến Nhi nghe vậy sắc mặt lập tức tái nhợt, xấu xí.Cô ta nhớ rằng cô ta đã cười nhạo Kiều Bích Ngọc vì xuất thânthấp hèn… Cô ấy lại thực sự …“Đứa con gái rẻ tiền của tôi thật tuyệt vời. Con bé ấy cứng đầu vàcắt đứt quan hệ với gia đình họ Kiều. Vào năm lớp mười hai của cấpba, con bé ấy bắt đầu làm việc để nuôi sống bản thân. Nó cũng cầnphải chăm sóc người dì đã sắp chết và bệnh tật. Chậc chậc …Lê YếnNhi, đừng coi thường con bé ấy.”“Bất luận Kiều Bích Ngọc đi đến đâu làm công cũng sẽ có ngườitrong bóng tối giúp cô, cô thật sự bản thân có chỗ dựa là Quách CaoMinh nên rất đắc ý, tôi nhổ vào, cô là cái thá gì… Trước đây cô vàQuách Cao Minh yêu nhau ba năm, cô không mang thai, kết quả KiềuBích Ngọc chỉ ngủ với anh ấy một đêm đã mang thai…”Diệp Vân nhìn gương mặt trở nên dữ tợn đó của Lê Yến Nhị,không kìm nén được ghen tị và tức giận, càng cười lớn tiếng.“Lê Yến Nhi, chúng ta đều là phụ nữ trong vòng hỗn loạn, có mộtsố việc mọi người đều rất rõ ràng, nếu như một người đàn ông màanh ta không muốn để cô mang thai con trai của anh ta, cho dù rốtcuộc cô dây dưa với anh ta bao lâu cũng không có ý nghĩa, kẻ thứ bamãi mãi cũng chỉ là kẻ thứ ba…”“Cô im miệng cho tôi…”Lê Yến Nhi như thẹn quá thành giận, vung móng tay sắc bén củacô ta lên, buồn bực cào mặt Diệp Vân đối diện mặc kệ cô ta kêu gào.Diệp Vân cũng không phải hạng tầm thường, cô ta lùi một bướcdài về phía sau, liếc nhìn người phụ nữ xanh mặt đối diện.Lạnh lùng vứt câu kế tiếp: “Lê Yến Nhi, khuôn mặt tròn này củacô, không phải cô giấu gì đó với Quách Cao Minh chứ…“ Diệp Vâncuối cùng nói ra một câu đe dọa.Nếu như Lê Yến Nhi dám che giấu Quách Cao Minh chuyện gì đó,như vậy… Kẻ xui xẻo cuối cùng chính là cô ta.Vẻ mặt Lê Yến Nhi cứng đờ, giống như chột dạ, quăng một câuhung ác theo sau: “Diệp Vân, chúng ta chờ xem.”“Thế nào…”“Này, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy…”Người quản lý Anna mới vừa ra khỏi phòng nghỉ ngơi thì kinhngạc nhìn một mảnh ngổn ngang tàn tạ trong phòng.“Cút, cút ra ngoài hết cho tôi…“Sắc mặt Lê Yến Nhi tăm tối vô cùng, tức giận mà quét hết tất cảdụng cụ trang điểm hóa trang trước bàn xuống đất, bình thủy tỉnh vỡvụn leng beng lách cách, tung tóe xung quanh dưới đất…Sắc mặt Anna căng thẳng, vội vã đóng cửa phòng nghỉ lại,khuyên nhủ: “Yến Nhi, cô bình tĩnh một chút, bên ngoài vẫn còn rấtnhiều đạo diễn và nhà sản xuất, bọn họ nhìn thấy sẽ ảnh hưởng hìnhtượng của cô…”“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, không phải vừa rồi cô đang yên đanglành đi dạo với Quách Cao Minh trong trường sao, cô chọc tức anh tarồi?”Lê Yến Nhi nghe thấy cái tên Quách Cao Minh này, cô ta cố kìmnén một phần chột dạ và hoảng sợ trong lòng, quay lại và cầm mộtđĩa lớn trang trí gốm sứ trước tủ, tựa như trút giận đập mạnh xuốngsàn nhà.Một tiếng lang bang…“Không thể! Người phụ nữ trong đồng hồ bỏ túi kia của anhkhông thể là cô ta… Không thể!” Cô ta hô to mắng lớn lộn xộn.Anna nghe thấy cô ta nói thì nhặt đồng hồ bỏ túi lên, lập tức sốtsắng truy hỏi: “Sao vậy, chuyện cô sửa mặt bị Quách Cao Minh biếtrồi?”“Ba năm trước, tôi đã nói với cô, khuyên cô đừng nhảy sông Xengiả chết, cô nhất định phải tức giận nói không muốn là thế thân củangười phụ nữ trong đồng hồ bỏ túi kia, nhưng bây giờ…“ Anna cũng lolăng.Khóe mắt Lê Yến Nhi đầy tơ máu đỏ, quay đầu phẫn nộ với ngườiquản lí: “Ba năm trước, tôi sửa mặt rồi về sau xuất hiện di chứng, tôikhông thể không giả chết, cô cho rằng tôi không muốn gả vào nhà họQuách!”Tôi xém chút đã trở thành bà chủ nhà họ Quách.Nhưng bây giờ người anh lấy về nhà vẫn cứ là Kiều Bích Ngọc.“Kiều Bích Ngọc.“ Lê Yến Nhi lạnh lùng nỉ non cái tên này.Nghĩ tới gương mặt đó của đối phương, đáy lòng liền thấp thỏmkhông yên…“Bây giờ cô muốn đi đâu?” Người quản lí thấy cô ta đột nhiênlạnh lùng nhanh chân chạy ra ngoài, vội đuổi theo.Vẻ mặt Lê Yến Nhi nham hiểm, lạnh lùng phun ra một câu: “Hômnay tôi muốn dọn dẹp những thứ chướng mắt này đi…”

Chương 53: Mối tình đầu, nhớ lại trường đã từng học

“Đoàn phim chúng ta gần đây lấy cảnh quay ở trường cấp ba

này…”

Lê Yến Nhi nhìn người đàn ông trước mắt, gò má ửng đỏ, thẹn

thùng hỏi một câu: “Cao Minh, anh cảm thấy đồng phục học sinh này

của em như thế nào, đẹp không?”

Đây là bộ phim truyền hình khủng do Điện Ảnh Truyền Hình làm

lại với kinh phí đầu tư tỷ đô, nội dung chủ yếu kể về một nữ sinh

trung thực, dũng cảm thời dân quốc, tình cờ cứu được một quân

phiệt đẹp trai trẻ tuổi và quyền lực nhất thời bấy giờ, giữa hai người

nảy sinh tình yêu say đắm, đồng thời cùng nhau dấn thân vào câu

chuyện cảm động cách mạng sự nghiệp sống chết có nhau.

Nữ chính bộ phim này vốn cũng không phải Lê Yến Nhi, giới

truyền thông bên ngoài không mấy lạc quan về sự thay đổi đột ngột

của vai chính, tính cách mềm yếu của bản thân Lê Yến Nhi khác một

trời một vực tính cách nữ chính trong kịch bản.

Quách Cao Minh nhìn chằm chằm khuôn mặt tròn của cô ta với

ánh mắt trầm tư bên trong khóe mắt sâu thẳm đó.

“Rất tốt, rất thích hợp.” Anh nhỏ giọng trả lời một câu.

Lê Yến Nhi thân mật kéo tay anh, lại nghe được anh mở miệng

khen mình thì vô cùng giật mình.

Cô ta hiểu rõ tính cách lạnh lùng của Quách Cao Minh không thể

nào mở miệng khen người khác, cô ta chỉ vừa muốn làm nũng với anh

mà thôi…

Lúc này cô ta nhìn gương mặt nghiêng đẹp trai của anh, trong

lòng càng đắc ý và yêu thích.

“Yến Nhi, cô phải cố gắng lên, cậu Quách ủng hộ cô như vậy, cô

phải cố lên, đừng để những người bên ngoài kia xem thường.” Người

quản lý của Lê Yến Nhi đi tới bên cạnh họ cười lấy lòng.

“Cậu Quách, cậu đến thăm bạn, cậu có muốn đến đoàn phim của

chúng tôi nghỉ ngơi một lát không?”

Người quản lí Anna mỉm cười hỏi, ánh mắt tràn đầy vui sướng.

Người trong vòng đều suy đoán chỗ dựa của Lê Yến Nhi là ai, nếu

như hôm nay Quách Cao Minh đồng ý xuất hiện, như vậy sau này…

những đạo diễn sản xuất kia cũng phải nhìn sắc mặt của họ mà làm

việc.

Quách Cao Minh không để ý đến người quản lý, giương mắt phức

tạp nhìn một vòng xung quanh.

Trường cấp ba này…vẫn là dáng vẻ sáu năm trước, chỉ là…

“Tôi chỉ đi ngang qua đây…”

Giọng nói Quách Cao Minh trong trẻo lạnh lùng, anh rút tay về,

đẩy Lê Yến Nhi ra.

Anh tới đây cũng không phải thăm ban.

Sắc mặt Lê Yến Nhi lúng túng, nhìn anh nhanh chân đi vào trong

sân trường, hoàn toàn quên mất cô ta.

Quách Cao Minh đến trường cấp ba này cũng không phải tới đây

thăm cô, anh không thăm ban, vậy vì sao anh tới đây…

Người quản lí vội vã đẩy Lê Yến Nhi một cái, nhỏ giọng dặn dò:

“Xem ra tâm tình của cậu Quách không tốt lắm, cô đuổi theo, cẩn

thận động viên anh ấy…“ Thời điểm người đàn ông đang mất phương

hướng đều khát vọng có một người phụ nữ dịu dàng.

“Cao Minh, có phải chuyện của công ty không được suôn sẻ

không?”

Lê Yến Nhi chạy từ từ theo, giọng nói kia dịu dàng nhỏ nhẹ quan

tâm.

Ánh mắt Quách Cao Minh nhìn lướt qua khuôn mặt tròn này của

cô ta, không để ý tới cô ta, nhưng cũng không mở miệng đuổi cô ta

đi.

Hai người lặng lẽ đi dạo một vòng trong sân trường này, Lê Yến

Nhi phát hiện anh hết sức quen thuộc đối với ngôi trường này, mở

miệng muốn hỏi thêm vài câu, nhưng cũng không dám mở miệng.

Quách Cao Minh chính là người đàn ông như vậy, khí chất xa

cách lạnh lùng của anh đều khiến người ta cẩn thận từng li từng tí

một, không dám tới gần.

Trường đại học trăm năm này lịch sử lâu đời, bởi vì đoàn phim

đều lấy cảnh ở mặt trước trường học, học sinh đang trong kỳ nghỉ, vì

thế cửa sau trường bên này không có ai.

Quách Cao Minh nhanh chân đi ra từ cửa sau trường học, lập tức

xuất hiện ở trước mắt chính là một tiệm trà sữa.

Anh đột nhiên dừng bước, ánh mắt thâm trầm mà nhìn tiệm trà

sữa đối diện này.

“Cao Minh, trước đây anh rất thường đến thăm tiệm đó à?“ Cô ta

hơi sốt sắng chỉ tay về tiệm trà sữa đối diện.

“Rất ngọt.”

Quách Cao Minh như đang hồi tưởng, thốt ra hai chữ không thể

giải thích.

Những ly trà sữa đó rất ngọt.

Xưa nay anh chưa từng thích đồ ngọt, chẳng qua…

Anh nhìn về phía tiệm trà sữa đối diện kia, ánh mắt càng sâu xa.

Như thể trở về quá khứ, anh vẫn đang đứng ở đây, vẫn còn nhìn

bóng dáng trực ca đêm trên ô cửa kính của quán trà sữa đối diện vẫn

bận rộn, những thứ đó đều do cô làm.

Vẻ mặt của Lê Yến Nhi ngạc nhiên khi nghe anh nói, cô không

Lê Yến Nhi chạy từ từ theo, giọng nói kia dịu dàng nhỏ nhẹ quan

tâm.

Ánh mắt Quách Cao Minh nhìn lướt qua khuôn mặt tròn này của

cô ta, không để ý tới cô ta, nhưng cũng không mở miệng đuổi cô ta

đi.

Hai người lặng lẽ đi dạo một vòng trong sân trường này, Lê Yến

Nhi phát hiện anh hết sức quen thuộc đối với ngôi trường này, mở

miệng muốn hỏi thêm vài câu, nhưng cũng không dám mở miệng.

Quách Cao Minh chính là người đàn ông như vậy, khí chất xa

cách lạnh lùng của anh đều khiến người ta cẩn thận từng li từng tí

một, không dám tới gần.

Trường đại học trăm năm này lịch sử lâu đời, bởi vì đoàn phim

đều lấy cảnh ở mặt trước trường học, học sinh đang trong kỳ nghỉ, vì

thế cửa sau trường bên này không có ai.

Quách Cao Minh nhanh chân đi ra từ cửa sau trường học, lập tức

xuất hiện ở trước mắt chính là một tiệm trà sữa.

Anh đột nhiên dừng bước, ánh mắt thâm trầm mà nhìn tiệm trà

sữa đối diện này.

“Cao Minh, trước đây anh rất thường đến thăm tiệm đó à?“ Cô ta

hơi sốt sắng chỉ tay về tiệm trà sữa đối diện.

“Rất ngọt.”

Quách Cao Minh như đang hồi tưởng, thốt ra hai chữ không thể

giải thích.

Những ly trà sữa đó rất ngọt.

Xưa nay anh chưa từng thích đồ ngọt, chẳng qua…

Anh nhìn về phía tiệm trà sữa đối diện kia, ánh mắt càng sâu xa.

Như thể trở về quá khứ, anh vẫn đang đứng ở đây, vẫn còn nhìn

bóng dáng trực ca đêm trên ô cửa kính của quán trà sữa đối diện vẫn

bận rộn, những thứ đó đều do cô làm.

Vẻ mặt của Lê Yến Nhi ngạc nhiên khi nghe anh nói, cô không

biết anh đang nghĩ gì.

Nhưng ánh mắt tập trung của anh khiến hai má cô ta hơi ửng đỏ,

giống như thiếu nữ mới biết đến tình yêu trai gái, ngượng ngùng

nhướng mắt nhìn anh.

Sáu năm trước, anh thực sự là người phái người đi mua trà sữa

với số lượng lớn! Có một sự phấn khích và vui sướng trong lòng cô.

“Vậy thì anh có phải vì…” Giọng nói của Lê Yến Nhi càng trở nên

dịu dàng, kiềm chế sự xúc động và chờ mong.

“Bởi vì thay đổi công việc rất phiền phức… tan làm sớm một

chút.”

Quách Cao Minh không rõ ràng bỏ lại một câu, đưa mắt nhìn về

phía quán trà sữa, như thể không có gì thu hút anh.

Anh trực tiếp sải bước dọc theo con đường đến trước cửa khuôn

viên…

Nhưng Lê Yến Nhi đã đóng băng tại chỗ.

Nghĩa là gì?

Vẻ mặt cô ta phức tạp nhìn bóng dáng đẹp trai trước mặt dần

dần rời đi…

“Anh ta nói những lời đó là có ý gì?“ Lê Yến Nhi không thể giải

thích được.

Cái gì mà thay đổi công việc rất phiền phức? Cái gì mà tan tầm

sớm một chút? !

Cách đây sáu năm, quán trà sữa bên kia đường mới mở cửa, ế ẩm

đến nỗi suýt đóng cửa, vậy mà sáu tháng sau đã bán được gần một

triệu cốc trà sữa, kỳ tích đáng kinh ngạc này đã khiến quán này sống

lại và phát triển mạnh từ đó. …

Lê Yến Nhi biết rất rõ, bởi vì quán trà sữa này là của cô ta.

Cách đây sáu năm, cô ta đã từng để ý thấy quán trà sữa của

mình thường xuyên có nhân viên bán hàng đến đặt hàng số lượng lớn

vào lúc nửa đêm, số lượng ít thì hơn một trăm cốc, có khi cả chục

nghìn cốc, hơn nữa thời gian để làm cũng rất thoáng, một tuần, nửa

tháng giao hàng cũng được.

Đây hoàn toàn không phải là mua trà sữa mà là cho tiền.

“Là Quách Cao Minh cho người tới mua, thật sự là anh ấy…”

Nhưng, “Không phải anh ấy làm điều này vì muốn giúp đỡ gia

đình tôi sao?Vậy đó là vì sao…”

Sắc mặt Lê Yến Nhi tái nhợt một hồi, chẳng lẽ là….

“Thì ra là cậu chủ nhà họ Quách, chẳng trách tại sao anh ấy lại

có thể cướp vai của tôi!”

Đột nhiên một bóng dáng kiêu ngạo sải bước sau đến lưng cô ta,

giọng nói của Diệp Vân không chút nào che lấp sự chế nhạo.

Lê Yến Nhi nghe thấy tiếng động, nhanh chóng quay người, nâng

chiếc cằm kiêu ngạo nhìn đối phương.

“Diệp Vân.” Cô ta thì thầm cái tên ấy với vẻ khinh bỉ.

Lê Yến Nhi bước lên trước, trên mặt mang theo nụ cười giả dối:

“Quả nhiên là Quách Cao Minh đang giúp tôi, thế nào, ghen tị sao?”

Diệp Vân trừng mắt nhìn cô ta: “Lê Yến Nhi, cô cũng thật dũng

cảm!”

Bản làm lại của Hoàn Ảnh Thị được tài trợ rất nhiều, nên đã tạo

được đà từ truyền thông đến công chúng.

Kể từ năm ngoái, các diễn viên nổi tiếng trên khắp thế giới đã

tranh giành nó. Cô ta đã vượt qua rất nhiều khó khăn và giành được

vị trí nữ chính. Mọi thứ đã được sắp xếp, nhưng cuối cùng lại bị cướp

đi bởi tên họ Liễu này…

Diệp Vân nghiến răng giận dữ nhìn vẻ mặt kiêu ngạo và đắc ý của

Lê Yến Nhi ở phía bên kia, nhưng …

“Lê Yến Nhi, mỗi lần nhìn thấy mặt của cô, tôi đều cảm thấy đặc

biệt khó chịu. Cô biết tại sao không?”

Bỗng nhiên Diệp Vân bình tĩnh lại, giống như có điều gì đó làm cô

ta vui mừng, cô cười nhạo một tiếng: “Bởi vì khuôn mặt của cô gần

giống hệt như đứa con gái rẻ tiền của tôi Kiều Bích Ngọc, hahaha….”

Lê Yến Nhi vốn là kiêu ngạo muốn phản bác, nhưng khi nghe đến

cái tên Kiều Bích Ngọc, trên mặt cô ta lại lóe lên vẻ phức tạp.

“Cô nói cái gì vậy, Kiều Bích Ngọc cái gì chứ!” Giọng cô ta sắc

lạnh và đầy phấn khích.

“Ồ, cô vẫn chưa biết sao, Kiều Bích Ngọc mà Quách Cao Minh

cưới về nhà, cô ấy là đứa con gái rẻ tiền của tôi…”

Diệp Vân nhìn thấy sắc mặt cô ta thay đổi, trong lòng càng vui

vẻ, nở nụ cười mở miệng nói: “Thế nào? Rất ngạc nhiên sao. Ít người

biết đứa cô nhi đã lấy người chồng thứ hai sống ở thành phố Bắc An

và từng sống trong cô nhi viện, thật ra thì, cô ấy là con gái duy nhất

của Kiểu Văn Vũ, người giàu nhất thành phố Hải Châu. ”

Lê Yến Nhi nghe vậy sắc mặt lập tức tái nhợt, xấu xí.

Cô ta nhớ rằng cô ta đã cười nhạo Kiều Bích Ngọc vì xuất thân

thấp hèn… Cô ấy lại thực sự …

“Đứa con gái rẻ tiền của tôi thật tuyệt vời. Con bé ấy cứng đầu và

cắt đứt quan hệ với gia đình họ Kiều. Vào năm lớp mười hai của cấp

ba, con bé ấy bắt đầu làm việc để nuôi sống bản thân. Nó cũng cần

phải chăm sóc người dì đã sắp chết và bệnh tật. Chậc chậc …Lê Yến

Nhi, đừng coi thường con bé ấy.”

“Bất luận Kiều Bích Ngọc đi đến đâu làm công cũng sẽ có người

trong bóng tối giúp cô, cô thật sự bản thân có chỗ dựa là Quách Cao

Minh nên rất đắc ý, tôi nhổ vào, cô là cái thá gì… Trước đây cô và

Quách Cao Minh yêu nhau ba năm, cô không mang thai, kết quả Kiều

Bích Ngọc chỉ ngủ với anh ấy một đêm đã mang thai…”

Diệp Vân nhìn gương mặt trở nên dữ tợn đó của Lê Yến Nhị,

không kìm nén được ghen tị và tức giận, càng cười lớn tiếng.

“Lê Yến Nhi, chúng ta đều là phụ nữ trong vòng hỗn loạn, có một

số việc mọi người đều rất rõ ràng, nếu như một người đàn ông mà

anh ta không muốn để cô mang thai con trai của anh ta, cho dù rốt

cuộc cô dây dưa với anh ta bao lâu cũng không có ý nghĩa, kẻ thứ ba

mãi mãi cũng chỉ là kẻ thứ ba…”

“Cô im miệng cho tôi…”

Lê Yến Nhi như thẹn quá thành giận, vung móng tay sắc bén của

cô ta lên, buồn bực cào mặt Diệp Vân đối diện mặc kệ cô ta kêu gào.

Diệp Vân cũng không phải hạng tầm thường, cô ta lùi một bước

dài về phía sau, liếc nhìn người phụ nữ xanh mặt đối diện.

Lạnh lùng vứt câu kế tiếp: “Lê Yến Nhi, khuôn mặt tròn này của

cô, không phải cô giấu gì đó với Quách Cao Minh chứ…“ Diệp Vân

cuối cùng nói ra một câu đe dọa.

Nếu như Lê Yến Nhi dám che giấu Quách Cao Minh chuyện gì đó,

như vậy… Kẻ xui xẻo cuối cùng chính là cô ta.

Vẻ mặt Lê Yến Nhi cứng đờ, giống như chột dạ, quăng một câu

hung ác theo sau: “Diệp Vân, chúng ta chờ xem.”

“Thế nào…”

“Này, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy…”

Người quản lý Anna mới vừa ra khỏi phòng nghỉ ngơi thì kinh

ngạc nhìn một mảnh ngổn ngang tàn tạ trong phòng.

“Cút, cút ra ngoài hết cho tôi…“

Sắc mặt Lê Yến Nhi tăm tối vô cùng, tức giận mà quét hết tất cả

dụng cụ trang điểm hóa trang trước bàn xuống đất, bình thủy tỉnh vỡ

vụn leng beng lách cách, tung tóe xung quanh dưới đất…

Sắc mặt Anna căng thẳng, vội vã đóng cửa phòng nghỉ lại,

khuyên nhủ: “Yến Nhi, cô bình tĩnh một chút, bên ngoài vẫn còn rất

nhiều đạo diễn và nhà sản xuất, bọn họ nhìn thấy sẽ ảnh hưởng hình

tượng của cô…”

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, không phải vừa rồi cô đang yên đang

lành đi dạo với Quách Cao Minh trong trường sao, cô chọc tức anh ta

rồi?”

Lê Yến Nhi nghe thấy cái tên Quách Cao Minh này, cô ta cố kìm

nén một phần chột dạ và hoảng sợ trong lòng, quay lại và cầm một

đĩa lớn trang trí gốm sứ trước tủ, tựa như trút giận đập mạnh xuống

sàn nhà.

Một tiếng lang bang…

“Không thể! Người phụ nữ trong đồng hồ bỏ túi kia của anh

không thể là cô ta… Không thể!” Cô ta hô to mắng lớn lộn xộn.

Anna nghe thấy cô ta nói thì nhặt đồng hồ bỏ túi lên, lập tức sốt

sắng truy hỏi: “Sao vậy, chuyện cô sửa mặt bị Quách Cao Minh biết

rồi?”

“Ba năm trước, tôi đã nói với cô, khuyên cô đừng nhảy sông Xen

giả chết, cô nhất định phải tức giận nói không muốn là thế thân của

người phụ nữ trong đồng hồ bỏ túi kia, nhưng bây giờ…“ Anna cũng lo

lăng.

Khóe mắt Lê Yến Nhi đầy tơ máu đỏ, quay đầu phẫn nộ với người

quản lí: “Ba năm trước, tôi sửa mặt rồi về sau xuất hiện di chứng, tôi

không thể không giả chết, cô cho rằng tôi không muốn gả vào nhà họ

Quách!”

Tôi xém chút đã trở thành bà chủ nhà họ Quách.

Nhưng bây giờ người anh lấy về nhà vẫn cứ là Kiều Bích Ngọc.

“Kiều Bích Ngọc.“ Lê Yến Nhi lạnh lùng nỉ non cái tên này.

Nghĩ tới gương mặt đó của đối phương, đáy lòng liền thấp thỏm

không yên…

“Bây giờ cô muốn đi đâu?” Người quản lí thấy cô ta đột nhiên

lạnh lùng nhanh chân chạy ra ngoài, vội đuổi theo.

Vẻ mặt Lê Yến Nhi nham hiểm, lạnh lùng phun ra một câu: “Hôm

nay tôi muốn dọn dẹp những thứ chướng mắt này đi…”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 53: Mối tình đầu, nhớ lại trường đã từng học“Đoàn phim chúng ta gần đây lấy cảnh quay ở trường cấp banày…”Lê Yến Nhi nhìn người đàn ông trước mắt, gò má ửng đỏ, thẹnthùng hỏi một câu: “Cao Minh, anh cảm thấy đồng phục học sinh nàycủa em như thế nào, đẹp không?”Đây là bộ phim truyền hình khủng do Điện Ảnh Truyền Hình làmlại với kinh phí đầu tư tỷ đô, nội dung chủ yếu kể về một nữ sinhtrung thực, dũng cảm thời dân quốc, tình cờ cứu được một quânphiệt đẹp trai trẻ tuổi và quyền lực nhất thời bấy giờ, giữa hai ngườinảy sinh tình yêu say đắm, đồng thời cùng nhau dấn thân vào câuchuyện cảm động cách mạng sự nghiệp sống chết có nhau.Nữ chính bộ phim này vốn cũng không phải Lê Yến Nhi, giớitruyền thông bên ngoài không mấy lạc quan về sự thay đổi đột ngộtcủa vai chính, tính cách mềm yếu của bản thân Lê Yến Nhi khác mộttrời một vực tính cách nữ chính trong kịch bản.Quách Cao Minh nhìn chằm chằm khuôn mặt tròn của cô ta vớiánh mắt trầm tư bên trong khóe mắt sâu thẳm đó.“Rất tốt, rất thích hợp.” Anh nhỏ giọng trả lời một câu.Lê Yến Nhi thân mật kéo tay anh, lại nghe được anh mở miệngkhen mình thì vô cùng giật mình.Cô ta hiểu rõ tính cách lạnh lùng của Quách Cao Minh không thểnào mở miệng khen người khác, cô ta chỉ vừa muốn làm nũng với anhmà thôi…Lúc này cô ta nhìn gương mặt nghiêng đẹp trai của anh, tronglòng càng đắc ý và yêu thích.“Yến Nhi, cô phải cố gắng lên, cậu Quách ủng hộ cô như vậy, côphải cố lên, đừng để những người bên ngoài kia xem thường.” Ngườiquản lý của Lê Yến Nhi đi tới bên cạnh họ cười lấy lòng.“Cậu Quách, cậu đến thăm bạn, cậu có muốn đến đoàn phim củachúng tôi nghỉ ngơi một lát không?”Người quản lí Anna mỉm cười hỏi, ánh mắt tràn đầy vui sướng.Người trong vòng đều suy đoán chỗ dựa của Lê Yến Nhi là ai, nếunhư hôm nay Quách Cao Minh đồng ý xuất hiện, như vậy sau này…những đạo diễn sản xuất kia cũng phải nhìn sắc mặt của họ mà làmviệc.Quách Cao Minh không để ý đến người quản lý, giương mắt phứctạp nhìn một vòng xung quanh.Trường cấp ba này…vẫn là dáng vẻ sáu năm trước, chỉ là…“Tôi chỉ đi ngang qua đây…”Giọng nói Quách Cao Minh trong trẻo lạnh lùng, anh rút tay về,đẩy Lê Yến Nhi ra.Anh tới đây cũng không phải thăm ban.Sắc mặt Lê Yến Nhi lúng túng, nhìn anh nhanh chân đi vào trongsân trường, hoàn toàn quên mất cô ta.Quách Cao Minh đến trường cấp ba này cũng không phải tới đâythăm cô, anh không thăm ban, vậy vì sao anh tới đây…Người quản lí vội vã đẩy Lê Yến Nhi một cái, nhỏ giọng dặn dò:“Xem ra tâm tình của cậu Quách không tốt lắm, cô đuổi theo, cẩnthận động viên anh ấy…“ Thời điểm người đàn ông đang mất phươnghướng đều khát vọng có một người phụ nữ dịu dàng.“Cao Minh, có phải chuyện của công ty không được suôn sẻkhông?”Lê Yến Nhi chạy từ từ theo, giọng nói kia dịu dàng nhỏ nhẹ quantâm.Ánh mắt Quách Cao Minh nhìn lướt qua khuôn mặt tròn này củacô ta, không để ý tới cô ta, nhưng cũng không mở miệng đuổi cô tađi.Hai người lặng lẽ đi dạo một vòng trong sân trường này, Lê YếnNhi phát hiện anh hết sức quen thuộc đối với ngôi trường này, mởmiệng muốn hỏi thêm vài câu, nhưng cũng không dám mở miệng.Quách Cao Minh chính là người đàn ông như vậy, khí chất xacách lạnh lùng của anh đều khiến người ta cẩn thận từng li từng tímột, không dám tới gần.Trường đại học trăm năm này lịch sử lâu đời, bởi vì đoàn phimđều lấy cảnh ở mặt trước trường học, học sinh đang trong kỳ nghỉ, vìthế cửa sau trường bên này không có ai.Quách Cao Minh nhanh chân đi ra từ cửa sau trường học, lập tứcxuất hiện ở trước mắt chính là một tiệm trà sữa.Anh đột nhiên dừng bước, ánh mắt thâm trầm mà nhìn tiệm tràsữa đối diện này.“Cao Minh, trước đây anh rất thường đến thăm tiệm đó à?“ Cô tahơi sốt sắng chỉ tay về tiệm trà sữa đối diện.“Rất ngọt.”Quách Cao Minh như đang hồi tưởng, thốt ra hai chữ không thểgiải thích.Những ly trà sữa đó rất ngọt.Xưa nay anh chưa từng thích đồ ngọt, chẳng qua…Anh nhìn về phía tiệm trà sữa đối diện kia, ánh mắt càng sâu xa.Như thể trở về quá khứ, anh vẫn đang đứng ở đây, vẫn còn nhìnbóng dáng trực ca đêm trên ô cửa kính của quán trà sữa đối diện vẫnbận rộn, những thứ đó đều do cô làm.Vẻ mặt của Lê Yến Nhi ngạc nhiên khi nghe anh nói, cô khôngLê Yến Nhi chạy từ từ theo, giọng nói kia dịu dàng nhỏ nhẹ quantâm.Ánh mắt Quách Cao Minh nhìn lướt qua khuôn mặt tròn này củacô ta, không để ý tới cô ta, nhưng cũng không mở miệng đuổi cô tađi.Hai người lặng lẽ đi dạo một vòng trong sân trường này, Lê YếnNhi phát hiện anh hết sức quen thuộc đối với ngôi trường này, mởmiệng muốn hỏi thêm vài câu, nhưng cũng không dám mở miệng.Quách Cao Minh chính là người đàn ông như vậy, khí chất xacách lạnh lùng của anh đều khiến người ta cẩn thận từng li từng tímột, không dám tới gần.Trường đại học trăm năm này lịch sử lâu đời, bởi vì đoàn phimđều lấy cảnh ở mặt trước trường học, học sinh đang trong kỳ nghỉ, vìthế cửa sau trường bên này không có ai.Quách Cao Minh nhanh chân đi ra từ cửa sau trường học, lập tứcxuất hiện ở trước mắt chính là một tiệm trà sữa.Anh đột nhiên dừng bước, ánh mắt thâm trầm mà nhìn tiệm tràsữa đối diện này.“Cao Minh, trước đây anh rất thường đến thăm tiệm đó à?“ Cô tahơi sốt sắng chỉ tay về tiệm trà sữa đối diện.“Rất ngọt.”Quách Cao Minh như đang hồi tưởng, thốt ra hai chữ không thểgiải thích.Những ly trà sữa đó rất ngọt.Xưa nay anh chưa từng thích đồ ngọt, chẳng qua…Anh nhìn về phía tiệm trà sữa đối diện kia, ánh mắt càng sâu xa.Như thể trở về quá khứ, anh vẫn đang đứng ở đây, vẫn còn nhìnbóng dáng trực ca đêm trên ô cửa kính của quán trà sữa đối diện vẫnbận rộn, những thứ đó đều do cô làm.Vẻ mặt của Lê Yến Nhi ngạc nhiên khi nghe anh nói, cô khôngbiết anh đang nghĩ gì.Nhưng ánh mắt tập trung của anh khiến hai má cô ta hơi ửng đỏ,giống như thiếu nữ mới biết đến tình yêu trai gái, ngượng ngùngnhướng mắt nhìn anh.Sáu năm trước, anh thực sự là người phái người đi mua trà sữavới số lượng lớn! Có một sự phấn khích và vui sướng trong lòng cô.“Vậy thì anh có phải vì…” Giọng nói của Lê Yến Nhi càng trở nêndịu dàng, kiềm chế sự xúc động và chờ mong.“Bởi vì thay đổi công việc rất phiền phức… tan làm sớm mộtchút.”Quách Cao Minh không rõ ràng bỏ lại một câu, đưa mắt nhìn vềphía quán trà sữa, như thể không có gì thu hút anh.Anh trực tiếp sải bước dọc theo con đường đến trước cửa khuônviên…Nhưng Lê Yến Nhi đã đóng băng tại chỗ.Nghĩa là gì?Vẻ mặt cô ta phức tạp nhìn bóng dáng đẹp trai trước mặt dầndần rời đi…“Anh ta nói những lời đó là có ý gì?“ Lê Yến Nhi không thể giảithích được.Cái gì mà thay đổi công việc rất phiền phức? Cái gì mà tan tầmsớm một chút? !Cách đây sáu năm, quán trà sữa bên kia đường mới mở cửa, ế ẩmđến nỗi suýt đóng cửa, vậy mà sáu tháng sau đã bán được gần mộttriệu cốc trà sữa, kỳ tích đáng kinh ngạc này đã khiến quán này sốnglại và phát triển mạnh từ đó. …Lê Yến Nhi biết rất rõ, bởi vì quán trà sữa này là của cô ta.Cách đây sáu năm, cô ta đã từng để ý thấy quán trà sữa củamình thường xuyên có nhân viên bán hàng đến đặt hàng số lượng lớnvào lúc nửa đêm, số lượng ít thì hơn một trăm cốc, có khi cả chụcnghìn cốc, hơn nữa thời gian để làm cũng rất thoáng, một tuần, nửatháng giao hàng cũng được.Đây hoàn toàn không phải là mua trà sữa mà là cho tiền.“Là Quách Cao Minh cho người tới mua, thật sự là anh ấy…”Nhưng, “Không phải anh ấy làm điều này vì muốn giúp đỡ giađình tôi sao?Vậy đó là vì sao…”Sắc mặt Lê Yến Nhi tái nhợt một hồi, chẳng lẽ là….“Thì ra là cậu chủ nhà họ Quách, chẳng trách tại sao anh ấy lạicó thể cướp vai của tôi!”Đột nhiên một bóng dáng kiêu ngạo sải bước sau đến lưng cô ta,giọng nói của Diệp Vân không chút nào che lấp sự chế nhạo.Lê Yến Nhi nghe thấy tiếng động, nhanh chóng quay người, nângchiếc cằm kiêu ngạo nhìn đối phương.“Diệp Vân.” Cô ta thì thầm cái tên ấy với vẻ khinh bỉ.Lê Yến Nhi bước lên trước, trên mặt mang theo nụ cười giả dối:“Quả nhiên là Quách Cao Minh đang giúp tôi, thế nào, ghen tị sao?”Diệp Vân trừng mắt nhìn cô ta: “Lê Yến Nhi, cô cũng thật dũngcảm!”Bản làm lại của Hoàn Ảnh Thị được tài trợ rất nhiều, nên đã tạođược đà từ truyền thông đến công chúng.Kể từ năm ngoái, các diễn viên nổi tiếng trên khắp thế giới đãtranh giành nó. Cô ta đã vượt qua rất nhiều khó khăn và giành đượcvị trí nữ chính. Mọi thứ đã được sắp xếp, nhưng cuối cùng lại bị cướpđi bởi tên họ Liễu này…Diệp Vân nghiến răng giận dữ nhìn vẻ mặt kiêu ngạo và đắc ý củaLê Yến Nhi ở phía bên kia, nhưng …“Lê Yến Nhi, mỗi lần nhìn thấy mặt của cô, tôi đều cảm thấy đặcbiệt khó chịu. Cô biết tại sao không?”Bỗng nhiên Diệp Vân bình tĩnh lại, giống như có điều gì đó làm côta vui mừng, cô cười nhạo một tiếng: “Bởi vì khuôn mặt của cô gầngiống hệt như đứa con gái rẻ tiền của tôi Kiều Bích Ngọc, hahaha….”Lê Yến Nhi vốn là kiêu ngạo muốn phản bác, nhưng khi nghe đếncái tên Kiều Bích Ngọc, trên mặt cô ta lại lóe lên vẻ phức tạp.“Cô nói cái gì vậy, Kiều Bích Ngọc cái gì chứ!” Giọng cô ta sắclạnh và đầy phấn khích.“Ồ, cô vẫn chưa biết sao, Kiều Bích Ngọc mà Quách Cao Minhcưới về nhà, cô ấy là đứa con gái rẻ tiền của tôi…”Diệp Vân nhìn thấy sắc mặt cô ta thay đổi, trong lòng càng vuivẻ, nở nụ cười mở miệng nói: “Thế nào? Rất ngạc nhiên sao. Ít ngườibiết đứa cô nhi đã lấy người chồng thứ hai sống ở thành phố Bắc Anvà từng sống trong cô nhi viện, thật ra thì, cô ấy là con gái duy nhấtcủa Kiểu Văn Vũ, người giàu nhất thành phố Hải Châu. ”Lê Yến Nhi nghe vậy sắc mặt lập tức tái nhợt, xấu xí.Cô ta nhớ rằng cô ta đã cười nhạo Kiều Bích Ngọc vì xuất thânthấp hèn… Cô ấy lại thực sự …“Đứa con gái rẻ tiền của tôi thật tuyệt vời. Con bé ấy cứng đầu vàcắt đứt quan hệ với gia đình họ Kiều. Vào năm lớp mười hai của cấpba, con bé ấy bắt đầu làm việc để nuôi sống bản thân. Nó cũng cầnphải chăm sóc người dì đã sắp chết và bệnh tật. Chậc chậc …Lê YếnNhi, đừng coi thường con bé ấy.”“Bất luận Kiều Bích Ngọc đi đến đâu làm công cũng sẽ có ngườitrong bóng tối giúp cô, cô thật sự bản thân có chỗ dựa là Quách CaoMinh nên rất đắc ý, tôi nhổ vào, cô là cái thá gì… Trước đây cô vàQuách Cao Minh yêu nhau ba năm, cô không mang thai, kết quả KiềuBích Ngọc chỉ ngủ với anh ấy một đêm đã mang thai…”Diệp Vân nhìn gương mặt trở nên dữ tợn đó của Lê Yến Nhị,không kìm nén được ghen tị và tức giận, càng cười lớn tiếng.“Lê Yến Nhi, chúng ta đều là phụ nữ trong vòng hỗn loạn, có mộtsố việc mọi người đều rất rõ ràng, nếu như một người đàn ông màanh ta không muốn để cô mang thai con trai của anh ta, cho dù rốtcuộc cô dây dưa với anh ta bao lâu cũng không có ý nghĩa, kẻ thứ bamãi mãi cũng chỉ là kẻ thứ ba…”“Cô im miệng cho tôi…”Lê Yến Nhi như thẹn quá thành giận, vung móng tay sắc bén củacô ta lên, buồn bực cào mặt Diệp Vân đối diện mặc kệ cô ta kêu gào.Diệp Vân cũng không phải hạng tầm thường, cô ta lùi một bướcdài về phía sau, liếc nhìn người phụ nữ xanh mặt đối diện.Lạnh lùng vứt câu kế tiếp: “Lê Yến Nhi, khuôn mặt tròn này củacô, không phải cô giấu gì đó với Quách Cao Minh chứ…“ Diệp Vâncuối cùng nói ra một câu đe dọa.Nếu như Lê Yến Nhi dám che giấu Quách Cao Minh chuyện gì đó,như vậy… Kẻ xui xẻo cuối cùng chính là cô ta.Vẻ mặt Lê Yến Nhi cứng đờ, giống như chột dạ, quăng một câuhung ác theo sau: “Diệp Vân, chúng ta chờ xem.”“Thế nào…”“Này, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy…”Người quản lý Anna mới vừa ra khỏi phòng nghỉ ngơi thì kinhngạc nhìn một mảnh ngổn ngang tàn tạ trong phòng.“Cút, cút ra ngoài hết cho tôi…“Sắc mặt Lê Yến Nhi tăm tối vô cùng, tức giận mà quét hết tất cảdụng cụ trang điểm hóa trang trước bàn xuống đất, bình thủy tỉnh vỡvụn leng beng lách cách, tung tóe xung quanh dưới đất…Sắc mặt Anna căng thẳng, vội vã đóng cửa phòng nghỉ lại,khuyên nhủ: “Yến Nhi, cô bình tĩnh một chút, bên ngoài vẫn còn rấtnhiều đạo diễn và nhà sản xuất, bọn họ nhìn thấy sẽ ảnh hưởng hìnhtượng của cô…”“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, không phải vừa rồi cô đang yên đanglành đi dạo với Quách Cao Minh trong trường sao, cô chọc tức anh tarồi?”Lê Yến Nhi nghe thấy cái tên Quách Cao Minh này, cô ta cố kìmnén một phần chột dạ và hoảng sợ trong lòng, quay lại và cầm mộtđĩa lớn trang trí gốm sứ trước tủ, tựa như trút giận đập mạnh xuốngsàn nhà.Một tiếng lang bang…“Không thể! Người phụ nữ trong đồng hồ bỏ túi kia của anhkhông thể là cô ta… Không thể!” Cô ta hô to mắng lớn lộn xộn.Anna nghe thấy cô ta nói thì nhặt đồng hồ bỏ túi lên, lập tức sốtsắng truy hỏi: “Sao vậy, chuyện cô sửa mặt bị Quách Cao Minh biếtrồi?”“Ba năm trước, tôi đã nói với cô, khuyên cô đừng nhảy sông Xengiả chết, cô nhất định phải tức giận nói không muốn là thế thân củangười phụ nữ trong đồng hồ bỏ túi kia, nhưng bây giờ…“ Anna cũng lolăng.Khóe mắt Lê Yến Nhi đầy tơ máu đỏ, quay đầu phẫn nộ với ngườiquản lí: “Ba năm trước, tôi sửa mặt rồi về sau xuất hiện di chứng, tôikhông thể không giả chết, cô cho rằng tôi không muốn gả vào nhà họQuách!”Tôi xém chút đã trở thành bà chủ nhà họ Quách.Nhưng bây giờ người anh lấy về nhà vẫn cứ là Kiều Bích Ngọc.“Kiều Bích Ngọc.“ Lê Yến Nhi lạnh lùng nỉ non cái tên này.Nghĩ tới gương mặt đó của đối phương, đáy lòng liền thấp thỏmkhông yên…“Bây giờ cô muốn đi đâu?” Người quản lí thấy cô ta đột nhiênlạnh lùng nhanh chân chạy ra ngoài, vội đuổi theo.Vẻ mặt Lê Yến Nhi nham hiểm, lạnh lùng phun ra một câu: “Hômnay tôi muốn dọn dẹp những thứ chướng mắt này đi…”

Chương 53