Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 57

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 57: Cậu Quách, cậu bị bơ rồi“Lần này may mà đưa đến bệnh viện kịp thời.”“Cảm xúc của người bệnh vô cùng không ổn định, không được đểcô ấy chịu k*ch th*ch, chúng tôi đề nghị ít nhất phải nằm viện mộttuần, còn có về việc xuất huyết…“Ra ngoài, ra ngoài…”Bác sĩ điều trị chính ở trong phòng bệnh nói được một nửa, ngườiphụ nữ trên giường bệnh đột nhiên sắc mặt căng thẳng nhổm ngườidậy, sắc mặt trắng bệch, cánh môi run rẩy hét lớn về phía ngoàiphòng bệnh.Bác sĩ và y tá trong phòng lập tức quay đầu, Doãn Thành Trunglại nhanh chóng chạy ra khỏi phòng bệnh, đè thấp âm thanh: “Tôi nóirồi, anh đừng qua đây k*ch th*ch cô ấy nữa!”Quách Cao Minh chết sững ở cửa phòng bệnh, trên gương mặtlạnh lùng là sự phức tạp chưa từng có.“Cao Minh, Kiều Bích Ngọc cô ấy có thể là thật sự không thoảimái, chúng ta đến thăm cô ấy sau đi.“ Lục Khánh Nam ở sau lưngkhuyên anh một câu.Anh sợ nhất là Quách Cao Minh sẽ nổi đóa ngay tại đây, có aidám hét lớn đuổi anh ra ngoài như vậy đâu.Rầm!Cửa phòng bệnh bị tốc độ nhanh chóng sập vào, cứ thế, nhốtQuách Cao Minh ở bên ngoài.Mà anh lại không hề ngăn cản.Quách Cao Minh không nghe được âm thanh bên trong, cũngkhông có hành động gì, nhìn cánh cửa bị đóng chặt trước mắt, độtnhiên trầm mặc.Lục Khánh Nam sau lưng có chút lạnh, nếu như muốn xông vào,cánh cửa tầm thường này, anh một chân cũng có thể làm hỏng khóacửa.“Chuyện này về sau đừng nhắc đến trước mặt cô ấy…“ Rất lâusau Quách Cao Minh đột nhiên thấp giọng nói, vừa quay người, liềnbước lớn đi về phía thang máy.Lục Khánh Nam bỗng ngây ra, nhìn anh cứ như vậy rời khỏi, nhấtthời có chút không phản ứng kịp.Anh ấy bị ăn bơ như vậy, lại có thể cứ thế mà đi sao?Tính cách lạnh lùng của Quách Cao Minh trước đây đâu rồi, anhấy đã học được cách khoan dung lúc nào vậy?Kiểu Bích Ngọc nằm viện hai ngày một đêm, phần lớn thời gianđều là im lặng, cô không nói chuyện, cũng không ăn uống gì, chỉ dựavào việc truyền dinh dưỡng, mà Doãn Thành Trung luôn ở bên cô.“Bích Ngọc, em muốn uống nước không?”Đại khái là chín giờ tối, Doãn Thành Trung thấy cô mở mắt, lậptức đi đến bên giường.Ánh mắt Kiều Bích Ngọc nhìn chằm chằm vào cậu một lúc, giọngnói có chút khàn khàn: “Không cần.“ Cô nhẹ nhàng từ chối, mà lúcnày cảm xúc của cô đã ổn định hơn rất nhiều rồi.“Bác sĩ nói rồi, trong máu của em tìm thấy được một lượng nhỏchất phản ứng với thuốc, những loại thuốc này có thể k*ch th*ch thầnkinh, khiến cảm xúc của người ta mất khống chế, thai phụ dùng cóthể dẫn đến…”“Anh về đi.“ Cô đột nhiên nói, ngắt lời anh.Biểu cảm của Doãn Thành Trung bỗng có chút phức tạp: “Em cóthể cảm thấy anh làm những chuyện này là có mục đích gì đó, nhưng,không có! Kiều Bích Ngọc, tối hôm qua em gọi điện thoại cho anh,anh cảm thấy không ổn nên nhanh chóng chạy qua xem xem, anhthật sự không có mục đích khác…”Có lẽ là anh đã làm quá nhiều chuyện có lỗi với cô trong quá khứ,cho nên bây giờ bị cô nghỉ ngờ như vậy, Doãn Thành Trung tận đáylòng cảm thấy có chút xấu hổ cùng bất an.“Cảm ơn.” Cô cụp mắt, đơn giản nói ra hai từ.Nếu như không phải anh ấy, có lẽ…cô đã chết rồi.Tay phải cô khẽ túm chặt lấy ga trải giường màu trắng, đè nénmột loại cảm xúc khác.“Tối hôm qua em gọi điện thoại cho anh, anh cảm thấy có gì đókhông ổn nên chạy đến xem.“ Câu nói này, nghe thật nực cười.Cô có thế nào cũng không nghĩ đến, cô ấn nhầm số gọi cho DoãnThành Trung lại may mắn giữ được tính mạng, mà Quách Cao Minhthì sao, cô thậm chí đang cầu xin bọn họ, cô đã dè dặt cầu xin vậyrồi, tại sao lại tuyệt tình như vậy.Doãn Thành Trung đứng bên giường bệnh, chú ý đến tròng mắtcủa cô có chút đỏ lên, Kiều Bích Ngọc không giỏi giả bộ, tất cả cảmxúc của cô đều được hiện lên trên mặt, cô rất thất vọng, tức giận,còn có đau lòng…Tại sao chứ?“Anh về đi.” Cô thấp giọng lặp lại một lần.Doãn Thành Trung có chút do dự: “Nhưng em bây giờ…”Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu lên, miễn cưỡng cười: “Doãn ThànhTrung, lần trước tôi nhảy xuống sông cứu anh một lần, lần này anhcứu lại tôi. Nếu đã như vậy, tôi rộng lượng chúc phúc cho anh và DiệpTuyết, còn có con gái của anh nữa, đám cưới vui vẻ.”Lời của cô, khiến biểu cảm của anh ngượng ngùng.Chuyện của Diệp Tuyết, là do anh ngoại tình trước.Anh đột nhiên lên tiếng giọng nói có chút phức tạp: “Kiểu BíchNgọc, nếu như…”“Trên thế giới này không có nếu như, anh đi đi.“Con ngươi cả cô trong suốt, sắc mặt cũng tốt hơn lúc ban ngàyrất nhiều: “Doãn Thành Trung, anh có lẽ chưa từng hiểu tôi, nhưnganh không cần lo lắng cho tôi, bởi vì từ sau khi tôi rời khỏi nhà họKiều, tôi luôn chỉ có một mình mà thôi…”Một mình sống…Cho dù là chỉ có một mình, cô cũng có thể kiên cường.Doãn Thành Trung cắn chặt môi, muốn nói gì đó, nhưng lại cảmthấy bản thân không đủ tư cách.“Đúng rồi, lúc anh ra ngoài, giúp tôi khóa cửa lại, tôi không muốnnhìn thấy một số người.“ Kiều Bích Ngọc kéo chăn lên, nghiêng ngườisang một bên, giống như muốn đi ngủ một chút, nhàn nhàn nói thêmmột câu.Cô không hề quay người, chỉ nghe thấy tiếng bước chân, ngaysau đó liền là tiếng cửa phòng được khóa lại.Tay phải của Kiểu Bích Ngọc bất giác xoa bụng, mở to đôi mắtkhông có tiêu cự, mờ mịt nhìn ra ngoài cửa sổ ngoài ban công, chìmvào suy nghĩ…Đại khái đến một giờ sáng, một chiếc xe Maserati màu xanh ngọcgấp gáp dừng lại ngoài cửa bệnh viện.“Hiện tượng phản ứng do một số thuốc trong máu của cô Kiều đãqua rồi, cảm xúc cũng ổn định lại rôi…” Viện Trưởng bệnh viện cùngmột vài bác sĩ điều trị chính đang chờ đợi để trả lời.“Vậy đứa bé thì sao?” Lục Khánh Nam không nhịn được hỏi.Quách Cao Minh nghe thấy “đưa bé” thì mắt hơi híp lại, quét mắtvề phía bọn họ, lạnh lùng nói: “Cho dù đứa bé có thế nào, nói với côấy mọi chuyện đều không sao!”Viện trưởng và mấy bác sĩ nhất thời cảm thấy đầy áp lực: “CậuQuách, về chuyện của đứa bé, chuyện này lại không cần quá lo lắng,đứa bé quả thực là tạm thời được bảo vệ rồi.”Lục Khánh Nam nghe đến đây, lại có chút không tin tưởng:“Trong căn phòng ở khách sạn đó có rất nhiều máu, chuyện nàykhông cần phải giấu chúng tôi…Chuyện đã xảy ra rồi, bọn họ cũng đang xử lý, có điều Quách CaoMinh nói không để Kiều Bích Ngọc biết, điều này lại khiến anh cóchút bất ngờ.“Chúng tôi quả thực kiểm tra ra được có sự phản ứng với thuốctrong máu của cô Kiều, tạm thời chưa xác định được bệnh nhân đãdùng thuốc gì, nhưng lượng thuốc này không quá nhiều, sẽ khôngdẫn đến sảy thai.“ Một trong mấy bác sĩ điều trị chính đó liên tục giảithích.“Vậy tại sao lại bị xuất huyết?““Là như vậy, chúng tôi phát hiện cô Kiều bị viêm cổ t* c*ng, đâylà một loại bệnh mãn tính thường gặp, chỉ là cô Kiểu đang mang thai,tình hình sẽ nghiêm trọng hơn một chút, mà lần này xuất huyết là dotác dụng k*ch th*ch của thuốc, cùng với viêm cổ t* c*ng gây nên…“Quách Cao Minh nghe đến đây, đột nhiên thở phào.Không phải bởi vì đứa bé, mà là…Nếu như cái thai này không còn, vậy thì giữa anh và cô…“Các người nói tạm thời an toàn là có ý gì? Bệnh này của KiềuBích Ngọc nghiêm trọng lắm sao, lúc trước luôn làm kiểm tra tại saolại không kiểm tra ra.“ Lục Khánh Nam có nhiều bạn gái, bất kì ngườiphụ nữ nào cũng từng nhắc qua với anh ta về chuyện mang thai.“Đối với việc viêm cổ t* c*ng chúng tôi bây giờ lựa chọn cáchdùng thuốc để điều trị, nếu như chứng viêm của cô Kiều không thểloại trừ, vậy thì lại suy nghĩ dùng phẫu thuật để can thiệp, việc nàyđối với phụ nữ có ít tổn hại, chỉ cần bồi dưỡng cơ thể thật tốt, ảnhhưởng đối với phần bụng là không lớn.”Nói rồi, bác sĩ giống như sợ Quách Cao Minh trách mắng, lập tứcbổ sung một câu: “Cô Kiểu mang thai đôi, chứng viêm cổ t* c*ng gầnđây mới mắc phải mà thôi, cho nên mới không…”“Thai đôi?” Lục Khánh Nam không còn tâm trạng nào nghenhững từ ngữ chuyên ngành phía sau nữa, biểu cảm có chút kinhngạc.Nhưng Quách Cao Minh nghe thấy thai đôi, biểu cảm lại khôngvui cho lắm.Anh cũng không để ý đến những bác sĩ này nữa, trực tiếp bướcchân hướng về phía thang máy.Lục Khánh Nam và những bác sĩ ở lại trố mắt nhìn nhau: “CậuQuách không thích thai đôi sao?” Một người bác sĩ trong đó nhỏtiếng thì thầm, người bình thường nghe thấy thai đôi đều rất vuimừng mà.“Thai đôi?” Bởi vì bây giờ là rạng sáng, bên tầng lầu của bệnhviện vẫn còn rất yên tĩnh, trong thang máy chỉ có một mình QuáchCao Minh, anh khẽ lẩm bẩm.Anh bất chợt nghĩ đến lúc trước ở trong phòng học sinh học nhìnthấy bức ảnh lúc phụ nữ sinh đẻ máu me đầm đìa: “Phải sinh haiđứa…“ Âm thanh lạnh lùng trầm thấp đó, mang theo chút ý vị khôngrõ ràng.Tối hôm nay cũng giống như tối hôm qua, cũng là lúc rạng sáng,cũng là ở tòa nhà của bệnh viện này, nhưng ít nhất cũng không phiềnnão như bây giờ.Quách Cao Minh đi đến trước một phòng bệnh, anh lặng lẽ đứngở đó một lúc, lúc này mới đưa tay ra đẩy cửa.Anh nghĩ, cô đã ngủ rồi.Hoặc là cô vẫn đang truyền dịch, không biết tình hình hiện tại thếnào.Anh chỉ là muốn nhân lúc cô ngủ, đi vào xem xem, nhưng, cửa bịkhóa trong rồi.Gương mặt lạnh lùng của Quách Cao Minh trầm xuống, dùng sứcchuyển động khóa cửa, kẹt lại rồi.Biểu cảm của anh thoáng qua sự tức giận, cô ghét anh khôngmuốn gặp anh đến vậy à!Đêm khuya, cửa sổ trong phòng không đóng chặt, bây giờ là đầuhạ, gió đêm thổi vào trong có chút ẩm ướt.Người phụ nữ nằm trên giường bệnh quả thực là đang ngủ say,đột nhiên một bóng hình đứng lên, đi về phía cửa sổ, động tác nhẹnhàng đóng cửa sổ lại.Anh đi đến cạnh giường bệnh, đắp chăn lên cho cô, bởi vì trongphòng bị khóa ngược, lúc trước cũng đã dặn dò bác sĩ và y tá ở đâykhông cần vào làm phiền, cho nên lúc này, trong phòng này, chỉ có côvà anh.Anh đứng cạnh giường bệnh, ánh mắt phức tạp nghi hoặc nhìncô, đột nhiên giống như ma xui quỷ khiến, cúi người xuống, đưa ngóntay vuốt nhẹ môi cô…Đột nhiên rất muốn, rất muốn lại gần cô.Cúi đầu xuống, môi nhẹ nhàng hôn lên môi cô.Mà cô giống như rất mẫn cảm, đột nhiên quay đầu, người đànông bên cạnh giống như chột dạ kinh ngạc, lập tức đứng thẳng lên.“Cao Minh!“Bảy giờ sáng ngày hôm sau, Lục Khánh Nam đến bệnh viện, anhnghĩ chứng phản ứng thuốc kia của Kiều Bích Ngọc đã qua rồi, đãkhông còn nóng nảy như vậy nữa, muốn đến thăm cô xem sao.Không ngờ đến, nhìn thấy Quách Cao Minh ngồi ở ghế trước cửaphòng bệnh, anh ấy ngồi ở đây cả một đêm sao?!Anh ấy không vào trong sao?!Sắc mặt Quách Cao Minh không tốt lắm, lúc ngước mắt lên. Bácsĩ của bệnh viện bắt đầu đi làm rồi, y tá gật gật đầu chào bọn họ,bước lên, khẽ gõ cửa phòng.“Chào buổi sáng, chúng tôi bây giờ muốn vào.” Cô y tá lịch sự nóivới người bên trong.Lục Khánh Nam nghe đến đây lập tức biết, Quách Cao Minh bịKiểu Bích Ngọc nhốt ở ngoài rồi.Anh cảm thấy, sự nhẫn nại của Quách Cao Minh quả thực tănglên rồi.Nhưng lúc cửa phòng được mở ra, Quách Cao Minh khẽ ngướcmắt lên, đẩy hết bác sĩ và y tá phía trước ra nhanh chân bước vào.“Các người!” Anh tức giận trừng mắt nhìn Doãn Thành Trung ởtrước mắt, bọn họ ở cùng nhau cả một đêm!Chính là ở trong căn phòng khóa trái này!Kiều Bích Ngọc đã tỉnh lại rồi, tinh thần của cô tốt hơn trước rấtnhiều, nhưng gương mặt nhìn anh vẫn là bộ dạng như cũ.“Muốn nói gì?“ Cô nhìn thẳng vào mắt Quách Cao Minh, bỗngchốc cười nhạt: “Muốn nói tôi lằng lơ sao, ra ngoài câu dẫn đànông?”

Chương 57: Cậu Quách, cậu bị bơ rồi

“Lần này may mà đưa đến bệnh viện kịp thời.”

“Cảm xúc của người bệnh vô cùng không ổn định, không được để

cô ấy chịu k*ch th*ch, chúng tôi đề nghị ít nhất phải nằm viện một

tuần, còn có về việc xuất huyết…

“Ra ngoài, ra ngoài…”

Bác sĩ điều trị chính ở trong phòng bệnh nói được một nửa, người

phụ nữ trên giường bệnh đột nhiên sắc mặt căng thẳng nhổm người

dậy, sắc mặt trắng bệch, cánh môi run rẩy hét lớn về phía ngoài

phòng bệnh.

Bác sĩ và y tá trong phòng lập tức quay đầu, Doãn Thành Trung

lại nhanh chóng chạy ra khỏi phòng bệnh, đè thấp âm thanh: “Tôi nói

rồi, anh đừng qua đây k*ch th*ch cô ấy nữa!”

Quách Cao Minh chết sững ở cửa phòng bệnh, trên gương mặt

lạnh lùng là sự phức tạp chưa từng có.

“Cao Minh, Kiều Bích Ngọc cô ấy có thể là thật sự không thoải

mái, chúng ta đến thăm cô ấy sau đi.“ Lục Khánh Nam ở sau lưng

khuyên anh một câu.

Anh sợ nhất là Quách Cao Minh sẽ nổi đóa ngay tại đây, có ai

dám hét lớn đuổi anh ra ngoài như vậy đâu.

Rầm!

Cửa phòng bệnh bị tốc độ nhanh chóng sập vào, cứ thế, nhốt

Quách Cao Minh ở bên ngoài.

Mà anh lại không hề ngăn cản.

Quách Cao Minh không nghe được âm thanh bên trong, cũng

không có hành động gì, nhìn cánh cửa bị đóng chặt trước mắt, đột

nhiên trầm mặc.

Lục Khánh Nam sau lưng có chút lạnh, nếu như muốn xông vào,

cánh cửa tầm thường này, anh một chân cũng có thể làm hỏng khóa

cửa.

“Chuyện này về sau đừng nhắc đến trước mặt cô ấy…“ Rất lâu

sau Quách Cao Minh đột nhiên thấp giọng nói, vừa quay người, liền

bước lớn đi về phía thang máy.

Lục Khánh Nam bỗng ngây ra, nhìn anh cứ như vậy rời khỏi, nhất

thời có chút không phản ứng kịp.

Anh ấy bị ăn bơ như vậy, lại có thể cứ thế mà đi sao?

Tính cách lạnh lùng của Quách Cao Minh trước đây đâu rồi, anh

ấy đã học được cách khoan dung lúc nào vậy?

Kiểu Bích Ngọc nằm viện hai ngày một đêm, phần lớn thời gian

đều là im lặng, cô không nói chuyện, cũng không ăn uống gì, chỉ dựa

vào việc truyền dinh dưỡng, mà Doãn Thành Trung luôn ở bên cô.

“Bích Ngọc, em muốn uống nước không?”

Đại khái là chín giờ tối, Doãn Thành Trung thấy cô mở mắt, lập

tức đi đến bên giường.

Ánh mắt Kiều Bích Ngọc nhìn chằm chằm vào cậu một lúc, giọng

nói có chút khàn khàn: “Không cần.“ Cô nhẹ nhàng từ chối, mà lúc

này cảm xúc của cô đã ổn định hơn rất nhiều rồi.

“Bác sĩ nói rồi, trong máu của em tìm thấy được một lượng nhỏ

chất phản ứng với thuốc, những loại thuốc này có thể k*ch th*ch thần

kinh, khiến cảm xúc của người ta mất khống chế, thai phụ dùng có

thể dẫn đến…”

“Anh về đi.“ Cô đột nhiên nói, ngắt lời anh.

Biểu cảm của Doãn Thành Trung bỗng có chút phức tạp: “Em có

thể cảm thấy anh làm những chuyện này là có mục đích gì đó, nhưng,

không có! Kiều Bích Ngọc, tối hôm qua em gọi điện thoại cho anh,

anh cảm thấy không ổn nên nhanh chóng chạy qua xem xem, anh

thật sự không có mục đích khác…”

Có lẽ là anh đã làm quá nhiều chuyện có lỗi với cô trong quá khứ,

cho nên bây giờ bị cô nghỉ ngờ như vậy, Doãn Thành Trung tận đáy

lòng cảm thấy có chút xấu hổ cùng bất an.

“Cảm ơn.” Cô cụp mắt, đơn giản nói ra hai từ.

Nếu như không phải anh ấy, có lẽ…cô đã chết rồi.

Tay phải cô khẽ túm chặt lấy ga trải giường màu trắng, đè nén

một loại cảm xúc khác.

“Tối hôm qua em gọi điện thoại cho anh, anh cảm thấy có gì đó

không ổn nên chạy đến xem.“ Câu nói này, nghe thật nực cười.

Cô có thế nào cũng không nghĩ đến, cô ấn nhầm số gọi cho Doãn

Thành Trung lại may mắn giữ được tính mạng, mà Quách Cao Minh

thì sao, cô thậm chí đang cầu xin bọn họ, cô đã dè dặt cầu xin vậy

rồi, tại sao lại tuyệt tình như vậy.

Doãn Thành Trung đứng bên giường bệnh, chú ý đến tròng mắt

của cô có chút đỏ lên, Kiều Bích Ngọc không giỏi giả bộ, tất cả cảm

xúc của cô đều được hiện lên trên mặt, cô rất thất vọng, tức giận,

còn có đau lòng…

Tại sao chứ?

“Anh về đi.” Cô thấp giọng lặp lại một lần.

Doãn Thành Trung có chút do dự: “Nhưng em bây giờ…”

Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu lên, miễn cưỡng cười: “Doãn Thành

Trung, lần trước tôi nhảy xuống sông cứu anh một lần, lần này anh

cứu lại tôi. Nếu đã như vậy, tôi rộng lượng chúc phúc cho anh và Diệp

Tuyết, còn có con gái của anh nữa, đám cưới vui vẻ.”

Lời của cô, khiến biểu cảm của anh ngượng ngùng.

Chuyện của Diệp Tuyết, là do anh ngoại tình trước.

Anh đột nhiên lên tiếng giọng nói có chút phức tạp: “Kiểu Bích

Ngọc, nếu như…”

“Trên thế giới này không có nếu như, anh đi đi.“

Con ngươi cả cô trong suốt, sắc mặt cũng tốt hơn lúc ban ngày

rất nhiều: “Doãn Thành Trung, anh có lẽ chưa từng hiểu tôi, nhưng

anh không cần lo lắng cho tôi, bởi vì từ sau khi tôi rời khỏi nhà họ

Kiều, tôi luôn chỉ có một mình mà thôi…”

Một mình sống…

Cho dù là chỉ có một mình, cô cũng có thể kiên cường.

Doãn Thành Trung cắn chặt môi, muốn nói gì đó, nhưng lại cảm

thấy bản thân không đủ tư cách.

“Đúng rồi, lúc anh ra ngoài, giúp tôi khóa cửa lại, tôi không muốn

nhìn thấy một số người.“ Kiều Bích Ngọc kéo chăn lên, nghiêng người

sang một bên, giống như muốn đi ngủ một chút, nhàn nhàn nói thêm

một câu.

Cô không hề quay người, chỉ nghe thấy tiếng bước chân, ngay

sau đó liền là tiếng cửa phòng được khóa lại.

Tay phải của Kiểu Bích Ngọc bất giác xoa bụng, mở to đôi mắt

không có tiêu cự, mờ mịt nhìn ra ngoài cửa sổ ngoài ban công, chìm

vào suy nghĩ…

Đại khái đến một giờ sáng, một chiếc xe Maserati màu xanh ngọc

gấp gáp dừng lại ngoài cửa bệnh viện.

“Hiện tượng phản ứng do một số thuốc trong máu của cô Kiều đã

qua rồi, cảm xúc cũng ổn định lại rôi…” Viện Trưởng bệnh viện cùng

một vài bác sĩ điều trị chính đang chờ đợi để trả lời.

“Vậy đứa bé thì sao?” Lục Khánh Nam không nhịn được hỏi.

Quách Cao Minh nghe thấy “đưa bé” thì mắt hơi híp lại, quét mắt

về phía bọn họ, lạnh lùng nói: “Cho dù đứa bé có thế nào, nói với cô

ấy mọi chuyện đều không sao!”

Viện trưởng và mấy bác sĩ nhất thời cảm thấy đầy áp lực: “Cậu

Quách, về chuyện của đứa bé, chuyện này lại không cần quá lo lắng,

đứa bé quả thực là tạm thời được bảo vệ rồi.”

Lục Khánh Nam nghe đến đây, lại có chút không tin tưởng:

“Trong căn phòng ở khách sạn đó có rất nhiều máu, chuyện này

không cần phải giấu chúng tôi…

Chuyện đã xảy ra rồi, bọn họ cũng đang xử lý, có điều Quách Cao

Minh nói không để Kiều Bích Ngọc biết, điều này lại khiến anh có

chút bất ngờ.

“Chúng tôi quả thực kiểm tra ra được có sự phản ứng với thuốc

trong máu của cô Kiều, tạm thời chưa xác định được bệnh nhân đã

dùng thuốc gì, nhưng lượng thuốc này không quá nhiều, sẽ không

dẫn đến sảy thai.“ Một trong mấy bác sĩ điều trị chính đó liên tục giải

thích.

“Vậy tại sao lại bị xuất huyết?“

“Là như vậy, chúng tôi phát hiện cô Kiều bị viêm cổ t* c*ng, đây

là một loại bệnh mãn tính thường gặp, chỉ là cô Kiểu đang mang thai,

tình hình sẽ nghiêm trọng hơn một chút, mà lần này xuất huyết là do

tác dụng k*ch th*ch của thuốc, cùng với viêm cổ t* c*ng gây nên…“

Quách Cao Minh nghe đến đây, đột nhiên thở phào.

Không phải bởi vì đứa bé, mà là…

Nếu như cái thai này không còn, vậy thì giữa anh và cô…

“Các người nói tạm thời an toàn là có ý gì? Bệnh này của Kiều

Bích Ngọc nghiêm trọng lắm sao, lúc trước luôn làm kiểm tra tại sao

lại không kiểm tra ra.“ Lục Khánh Nam có nhiều bạn gái, bất kì người

phụ nữ nào cũng từng nhắc qua với anh ta về chuyện mang thai.

“Đối với việc viêm cổ t* c*ng chúng tôi bây giờ lựa chọn cách

dùng thuốc để điều trị, nếu như chứng viêm của cô Kiều không thể

loại trừ, vậy thì lại suy nghĩ dùng phẫu thuật để can thiệp, việc này

đối với phụ nữ có ít tổn hại, chỉ cần bồi dưỡng cơ thể thật tốt, ảnh

hưởng đối với phần bụng là không lớn.”

Nói rồi, bác sĩ giống như sợ Quách Cao Minh trách mắng, lập tức

bổ sung một câu: “Cô Kiểu mang thai đôi, chứng viêm cổ t* c*ng gần

đây mới mắc phải mà thôi, cho nên mới không…”

“Thai đôi?” Lục Khánh Nam không còn tâm trạng nào nghe

những từ ngữ chuyên ngành phía sau nữa, biểu cảm có chút kinh

ngạc.

Nhưng Quách Cao Minh nghe thấy thai đôi, biểu cảm lại không

vui cho lắm.

Anh cũng không để ý đến những bác sĩ này nữa, trực tiếp bước

chân hướng về phía thang máy.

Lục Khánh Nam và những bác sĩ ở lại trố mắt nhìn nhau: “Cậu

Quách không thích thai đôi sao?” Một người bác sĩ trong đó nhỏ

tiếng thì thầm, người bình thường nghe thấy thai đôi đều rất vui

mừng mà.

“Thai đôi?” Bởi vì bây giờ là rạng sáng, bên tầng lầu của bệnh

viện vẫn còn rất yên tĩnh, trong thang máy chỉ có một mình Quách

Cao Minh, anh khẽ lẩm bẩm.

Anh bất chợt nghĩ đến lúc trước ở trong phòng học sinh học nhìn

thấy bức ảnh lúc phụ nữ sinh đẻ máu me đầm đìa: “Phải sinh hai

đứa…“ Âm thanh lạnh lùng trầm thấp đó, mang theo chút ý vị không

rõ ràng.

Tối hôm nay cũng giống như tối hôm qua, cũng là lúc rạng sáng,

cũng là ở tòa nhà của bệnh viện này, nhưng ít nhất cũng không phiền

não như bây giờ.

Quách Cao Minh đi đến trước một phòng bệnh, anh lặng lẽ đứng

ở đó một lúc, lúc này mới đưa tay ra đẩy cửa.

Anh nghĩ, cô đã ngủ rồi.

Hoặc là cô vẫn đang truyền dịch, không biết tình hình hiện tại thế

nào.

Anh chỉ là muốn nhân lúc cô ngủ, đi vào xem xem, nhưng, cửa bị

khóa trong rồi.

Gương mặt lạnh lùng của Quách Cao Minh trầm xuống, dùng sức

chuyển động khóa cửa, kẹt lại rồi.

Biểu cảm của anh thoáng qua sự tức giận, cô ghét anh không

muốn gặp anh đến vậy à!

Đêm khuya, cửa sổ trong phòng không đóng chặt, bây giờ là đầu

hạ, gió đêm thổi vào trong có chút ẩm ướt.

Người phụ nữ nằm trên giường bệnh quả thực là đang ngủ say,

đột nhiên một bóng hình đứng lên, đi về phía cửa sổ, động tác nhẹ

nhàng đóng cửa sổ lại.

Anh đi đến cạnh giường bệnh, đắp chăn lên cho cô, bởi vì trong

phòng bị khóa ngược, lúc trước cũng đã dặn dò bác sĩ và y tá ở đây

không cần vào làm phiền, cho nên lúc này, trong phòng này, chỉ có cô

và anh.

Anh đứng cạnh giường bệnh, ánh mắt phức tạp nghi hoặc nhìn

cô, đột nhiên giống như ma xui quỷ khiến, cúi người xuống, đưa ngón

tay vuốt nhẹ môi cô…

Đột nhiên rất muốn, rất muốn lại gần cô.

Cúi đầu xuống, môi nhẹ nhàng hôn lên môi cô.

Mà cô giống như rất mẫn cảm, đột nhiên quay đầu, người đàn

ông bên cạnh giống như chột dạ kinh ngạc, lập tức đứng thẳng lên.

“Cao Minh!“

Bảy giờ sáng ngày hôm sau, Lục Khánh Nam đến bệnh viện, anh

nghĩ chứng phản ứng thuốc kia của Kiều Bích Ngọc đã qua rồi, đã

không còn nóng nảy như vậy nữa, muốn đến thăm cô xem sao.

Không ngờ đến, nhìn thấy Quách Cao Minh ngồi ở ghế trước cửa

phòng bệnh, anh ấy ngồi ở đây cả một đêm sao?!

Anh ấy không vào trong sao?!

Sắc mặt Quách Cao Minh không tốt lắm, lúc ngước mắt lên. Bác

sĩ của bệnh viện bắt đầu đi làm rồi, y tá gật gật đầu chào bọn họ,

bước lên, khẽ gõ cửa phòng.

“Chào buổi sáng, chúng tôi bây giờ muốn vào.” Cô y tá lịch sự nói

với người bên trong.

Lục Khánh Nam nghe đến đây lập tức biết, Quách Cao Minh bị

Kiểu Bích Ngọc nhốt ở ngoài rồi.

Anh cảm thấy, sự nhẫn nại của Quách Cao Minh quả thực tăng

lên rồi.

Nhưng lúc cửa phòng được mở ra, Quách Cao Minh khẽ ngước

mắt lên, đẩy hết bác sĩ và y tá phía trước ra nhanh chân bước vào.

“Các người!” Anh tức giận trừng mắt nhìn Doãn Thành Trung ở

trước mắt, bọn họ ở cùng nhau cả một đêm!

Chính là ở trong căn phòng khóa trái này!

Kiều Bích Ngọc đã tỉnh lại rồi, tinh thần của cô tốt hơn trước rất

nhiều, nhưng gương mặt nhìn anh vẫn là bộ dạng như cũ.

“Muốn nói gì?“ Cô nhìn thẳng vào mắt Quách Cao Minh, bỗng

chốc cười nhạt: “Muốn nói tôi lằng lơ sao, ra ngoài câu dẫn đàn

ông?”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 57: Cậu Quách, cậu bị bơ rồi“Lần này may mà đưa đến bệnh viện kịp thời.”“Cảm xúc của người bệnh vô cùng không ổn định, không được đểcô ấy chịu k*ch th*ch, chúng tôi đề nghị ít nhất phải nằm viện mộttuần, còn có về việc xuất huyết…“Ra ngoài, ra ngoài…”Bác sĩ điều trị chính ở trong phòng bệnh nói được một nửa, ngườiphụ nữ trên giường bệnh đột nhiên sắc mặt căng thẳng nhổm ngườidậy, sắc mặt trắng bệch, cánh môi run rẩy hét lớn về phía ngoàiphòng bệnh.Bác sĩ và y tá trong phòng lập tức quay đầu, Doãn Thành Trunglại nhanh chóng chạy ra khỏi phòng bệnh, đè thấp âm thanh: “Tôi nóirồi, anh đừng qua đây k*ch th*ch cô ấy nữa!”Quách Cao Minh chết sững ở cửa phòng bệnh, trên gương mặtlạnh lùng là sự phức tạp chưa từng có.“Cao Minh, Kiều Bích Ngọc cô ấy có thể là thật sự không thoảimái, chúng ta đến thăm cô ấy sau đi.“ Lục Khánh Nam ở sau lưngkhuyên anh một câu.Anh sợ nhất là Quách Cao Minh sẽ nổi đóa ngay tại đây, có aidám hét lớn đuổi anh ra ngoài như vậy đâu.Rầm!Cửa phòng bệnh bị tốc độ nhanh chóng sập vào, cứ thế, nhốtQuách Cao Minh ở bên ngoài.Mà anh lại không hề ngăn cản.Quách Cao Minh không nghe được âm thanh bên trong, cũngkhông có hành động gì, nhìn cánh cửa bị đóng chặt trước mắt, độtnhiên trầm mặc.Lục Khánh Nam sau lưng có chút lạnh, nếu như muốn xông vào,cánh cửa tầm thường này, anh một chân cũng có thể làm hỏng khóacửa.“Chuyện này về sau đừng nhắc đến trước mặt cô ấy…“ Rất lâusau Quách Cao Minh đột nhiên thấp giọng nói, vừa quay người, liềnbước lớn đi về phía thang máy.Lục Khánh Nam bỗng ngây ra, nhìn anh cứ như vậy rời khỏi, nhấtthời có chút không phản ứng kịp.Anh ấy bị ăn bơ như vậy, lại có thể cứ thế mà đi sao?Tính cách lạnh lùng của Quách Cao Minh trước đây đâu rồi, anhấy đã học được cách khoan dung lúc nào vậy?Kiểu Bích Ngọc nằm viện hai ngày một đêm, phần lớn thời gianđều là im lặng, cô không nói chuyện, cũng không ăn uống gì, chỉ dựavào việc truyền dinh dưỡng, mà Doãn Thành Trung luôn ở bên cô.“Bích Ngọc, em muốn uống nước không?”Đại khái là chín giờ tối, Doãn Thành Trung thấy cô mở mắt, lậptức đi đến bên giường.Ánh mắt Kiều Bích Ngọc nhìn chằm chằm vào cậu một lúc, giọngnói có chút khàn khàn: “Không cần.“ Cô nhẹ nhàng từ chối, mà lúcnày cảm xúc của cô đã ổn định hơn rất nhiều rồi.“Bác sĩ nói rồi, trong máu của em tìm thấy được một lượng nhỏchất phản ứng với thuốc, những loại thuốc này có thể k*ch th*ch thầnkinh, khiến cảm xúc của người ta mất khống chế, thai phụ dùng cóthể dẫn đến…”“Anh về đi.“ Cô đột nhiên nói, ngắt lời anh.Biểu cảm của Doãn Thành Trung bỗng có chút phức tạp: “Em cóthể cảm thấy anh làm những chuyện này là có mục đích gì đó, nhưng,không có! Kiều Bích Ngọc, tối hôm qua em gọi điện thoại cho anh,anh cảm thấy không ổn nên nhanh chóng chạy qua xem xem, anhthật sự không có mục đích khác…”Có lẽ là anh đã làm quá nhiều chuyện có lỗi với cô trong quá khứ,cho nên bây giờ bị cô nghỉ ngờ như vậy, Doãn Thành Trung tận đáylòng cảm thấy có chút xấu hổ cùng bất an.“Cảm ơn.” Cô cụp mắt, đơn giản nói ra hai từ.Nếu như không phải anh ấy, có lẽ…cô đã chết rồi.Tay phải cô khẽ túm chặt lấy ga trải giường màu trắng, đè nénmột loại cảm xúc khác.“Tối hôm qua em gọi điện thoại cho anh, anh cảm thấy có gì đókhông ổn nên chạy đến xem.“ Câu nói này, nghe thật nực cười.Cô có thế nào cũng không nghĩ đến, cô ấn nhầm số gọi cho DoãnThành Trung lại may mắn giữ được tính mạng, mà Quách Cao Minhthì sao, cô thậm chí đang cầu xin bọn họ, cô đã dè dặt cầu xin vậyrồi, tại sao lại tuyệt tình như vậy.Doãn Thành Trung đứng bên giường bệnh, chú ý đến tròng mắtcủa cô có chút đỏ lên, Kiều Bích Ngọc không giỏi giả bộ, tất cả cảmxúc của cô đều được hiện lên trên mặt, cô rất thất vọng, tức giận,còn có đau lòng…Tại sao chứ?“Anh về đi.” Cô thấp giọng lặp lại một lần.Doãn Thành Trung có chút do dự: “Nhưng em bây giờ…”Kiều Bích Ngọc ngẩng đầu lên, miễn cưỡng cười: “Doãn ThànhTrung, lần trước tôi nhảy xuống sông cứu anh một lần, lần này anhcứu lại tôi. Nếu đã như vậy, tôi rộng lượng chúc phúc cho anh và DiệpTuyết, còn có con gái của anh nữa, đám cưới vui vẻ.”Lời của cô, khiến biểu cảm của anh ngượng ngùng.Chuyện của Diệp Tuyết, là do anh ngoại tình trước.Anh đột nhiên lên tiếng giọng nói có chút phức tạp: “Kiểu BíchNgọc, nếu như…”“Trên thế giới này không có nếu như, anh đi đi.“Con ngươi cả cô trong suốt, sắc mặt cũng tốt hơn lúc ban ngàyrất nhiều: “Doãn Thành Trung, anh có lẽ chưa từng hiểu tôi, nhưnganh không cần lo lắng cho tôi, bởi vì từ sau khi tôi rời khỏi nhà họKiều, tôi luôn chỉ có một mình mà thôi…”Một mình sống…Cho dù là chỉ có một mình, cô cũng có thể kiên cường.Doãn Thành Trung cắn chặt môi, muốn nói gì đó, nhưng lại cảmthấy bản thân không đủ tư cách.“Đúng rồi, lúc anh ra ngoài, giúp tôi khóa cửa lại, tôi không muốnnhìn thấy một số người.“ Kiều Bích Ngọc kéo chăn lên, nghiêng ngườisang một bên, giống như muốn đi ngủ một chút, nhàn nhàn nói thêmmột câu.Cô không hề quay người, chỉ nghe thấy tiếng bước chân, ngaysau đó liền là tiếng cửa phòng được khóa lại.Tay phải của Kiểu Bích Ngọc bất giác xoa bụng, mở to đôi mắtkhông có tiêu cự, mờ mịt nhìn ra ngoài cửa sổ ngoài ban công, chìmvào suy nghĩ…Đại khái đến một giờ sáng, một chiếc xe Maserati màu xanh ngọcgấp gáp dừng lại ngoài cửa bệnh viện.“Hiện tượng phản ứng do một số thuốc trong máu của cô Kiều đãqua rồi, cảm xúc cũng ổn định lại rôi…” Viện Trưởng bệnh viện cùngmột vài bác sĩ điều trị chính đang chờ đợi để trả lời.“Vậy đứa bé thì sao?” Lục Khánh Nam không nhịn được hỏi.Quách Cao Minh nghe thấy “đưa bé” thì mắt hơi híp lại, quét mắtvề phía bọn họ, lạnh lùng nói: “Cho dù đứa bé có thế nào, nói với côấy mọi chuyện đều không sao!”Viện trưởng và mấy bác sĩ nhất thời cảm thấy đầy áp lực: “CậuQuách, về chuyện của đứa bé, chuyện này lại không cần quá lo lắng,đứa bé quả thực là tạm thời được bảo vệ rồi.”Lục Khánh Nam nghe đến đây, lại có chút không tin tưởng:“Trong căn phòng ở khách sạn đó có rất nhiều máu, chuyện nàykhông cần phải giấu chúng tôi…Chuyện đã xảy ra rồi, bọn họ cũng đang xử lý, có điều Quách CaoMinh nói không để Kiều Bích Ngọc biết, điều này lại khiến anh cóchút bất ngờ.“Chúng tôi quả thực kiểm tra ra được có sự phản ứng với thuốctrong máu của cô Kiều, tạm thời chưa xác định được bệnh nhân đãdùng thuốc gì, nhưng lượng thuốc này không quá nhiều, sẽ khôngdẫn đến sảy thai.“ Một trong mấy bác sĩ điều trị chính đó liên tục giảithích.“Vậy tại sao lại bị xuất huyết?““Là như vậy, chúng tôi phát hiện cô Kiều bị viêm cổ t* c*ng, đâylà một loại bệnh mãn tính thường gặp, chỉ là cô Kiểu đang mang thai,tình hình sẽ nghiêm trọng hơn một chút, mà lần này xuất huyết là dotác dụng k*ch th*ch của thuốc, cùng với viêm cổ t* c*ng gây nên…“Quách Cao Minh nghe đến đây, đột nhiên thở phào.Không phải bởi vì đứa bé, mà là…Nếu như cái thai này không còn, vậy thì giữa anh và cô…“Các người nói tạm thời an toàn là có ý gì? Bệnh này của KiềuBích Ngọc nghiêm trọng lắm sao, lúc trước luôn làm kiểm tra tại saolại không kiểm tra ra.“ Lục Khánh Nam có nhiều bạn gái, bất kì ngườiphụ nữ nào cũng từng nhắc qua với anh ta về chuyện mang thai.“Đối với việc viêm cổ t* c*ng chúng tôi bây giờ lựa chọn cáchdùng thuốc để điều trị, nếu như chứng viêm của cô Kiều không thểloại trừ, vậy thì lại suy nghĩ dùng phẫu thuật để can thiệp, việc nàyđối với phụ nữ có ít tổn hại, chỉ cần bồi dưỡng cơ thể thật tốt, ảnhhưởng đối với phần bụng là không lớn.”Nói rồi, bác sĩ giống như sợ Quách Cao Minh trách mắng, lập tứcbổ sung một câu: “Cô Kiểu mang thai đôi, chứng viêm cổ t* c*ng gầnđây mới mắc phải mà thôi, cho nên mới không…”“Thai đôi?” Lục Khánh Nam không còn tâm trạng nào nghenhững từ ngữ chuyên ngành phía sau nữa, biểu cảm có chút kinhngạc.Nhưng Quách Cao Minh nghe thấy thai đôi, biểu cảm lại khôngvui cho lắm.Anh cũng không để ý đến những bác sĩ này nữa, trực tiếp bướcchân hướng về phía thang máy.Lục Khánh Nam và những bác sĩ ở lại trố mắt nhìn nhau: “CậuQuách không thích thai đôi sao?” Một người bác sĩ trong đó nhỏtiếng thì thầm, người bình thường nghe thấy thai đôi đều rất vuimừng mà.“Thai đôi?” Bởi vì bây giờ là rạng sáng, bên tầng lầu của bệnhviện vẫn còn rất yên tĩnh, trong thang máy chỉ có một mình QuáchCao Minh, anh khẽ lẩm bẩm.Anh bất chợt nghĩ đến lúc trước ở trong phòng học sinh học nhìnthấy bức ảnh lúc phụ nữ sinh đẻ máu me đầm đìa: “Phải sinh haiđứa…“ Âm thanh lạnh lùng trầm thấp đó, mang theo chút ý vị khôngrõ ràng.Tối hôm nay cũng giống như tối hôm qua, cũng là lúc rạng sáng,cũng là ở tòa nhà của bệnh viện này, nhưng ít nhất cũng không phiềnnão như bây giờ.Quách Cao Minh đi đến trước một phòng bệnh, anh lặng lẽ đứngở đó một lúc, lúc này mới đưa tay ra đẩy cửa.Anh nghĩ, cô đã ngủ rồi.Hoặc là cô vẫn đang truyền dịch, không biết tình hình hiện tại thếnào.Anh chỉ là muốn nhân lúc cô ngủ, đi vào xem xem, nhưng, cửa bịkhóa trong rồi.Gương mặt lạnh lùng của Quách Cao Minh trầm xuống, dùng sứcchuyển động khóa cửa, kẹt lại rồi.Biểu cảm của anh thoáng qua sự tức giận, cô ghét anh khôngmuốn gặp anh đến vậy à!Đêm khuya, cửa sổ trong phòng không đóng chặt, bây giờ là đầuhạ, gió đêm thổi vào trong có chút ẩm ướt.Người phụ nữ nằm trên giường bệnh quả thực là đang ngủ say,đột nhiên một bóng hình đứng lên, đi về phía cửa sổ, động tác nhẹnhàng đóng cửa sổ lại.Anh đi đến cạnh giường bệnh, đắp chăn lên cho cô, bởi vì trongphòng bị khóa ngược, lúc trước cũng đã dặn dò bác sĩ và y tá ở đâykhông cần vào làm phiền, cho nên lúc này, trong phòng này, chỉ có côvà anh.Anh đứng cạnh giường bệnh, ánh mắt phức tạp nghi hoặc nhìncô, đột nhiên giống như ma xui quỷ khiến, cúi người xuống, đưa ngóntay vuốt nhẹ môi cô…Đột nhiên rất muốn, rất muốn lại gần cô.Cúi đầu xuống, môi nhẹ nhàng hôn lên môi cô.Mà cô giống như rất mẫn cảm, đột nhiên quay đầu, người đànông bên cạnh giống như chột dạ kinh ngạc, lập tức đứng thẳng lên.“Cao Minh!“Bảy giờ sáng ngày hôm sau, Lục Khánh Nam đến bệnh viện, anhnghĩ chứng phản ứng thuốc kia của Kiều Bích Ngọc đã qua rồi, đãkhông còn nóng nảy như vậy nữa, muốn đến thăm cô xem sao.Không ngờ đến, nhìn thấy Quách Cao Minh ngồi ở ghế trước cửaphòng bệnh, anh ấy ngồi ở đây cả một đêm sao?!Anh ấy không vào trong sao?!Sắc mặt Quách Cao Minh không tốt lắm, lúc ngước mắt lên. Bácsĩ của bệnh viện bắt đầu đi làm rồi, y tá gật gật đầu chào bọn họ,bước lên, khẽ gõ cửa phòng.“Chào buổi sáng, chúng tôi bây giờ muốn vào.” Cô y tá lịch sự nóivới người bên trong.Lục Khánh Nam nghe đến đây lập tức biết, Quách Cao Minh bịKiểu Bích Ngọc nhốt ở ngoài rồi.Anh cảm thấy, sự nhẫn nại của Quách Cao Minh quả thực tănglên rồi.Nhưng lúc cửa phòng được mở ra, Quách Cao Minh khẽ ngướcmắt lên, đẩy hết bác sĩ và y tá phía trước ra nhanh chân bước vào.“Các người!” Anh tức giận trừng mắt nhìn Doãn Thành Trung ởtrước mắt, bọn họ ở cùng nhau cả một đêm!Chính là ở trong căn phòng khóa trái này!Kiều Bích Ngọc đã tỉnh lại rồi, tinh thần của cô tốt hơn trước rấtnhiều, nhưng gương mặt nhìn anh vẫn là bộ dạng như cũ.“Muốn nói gì?“ Cô nhìn thẳng vào mắt Quách Cao Minh, bỗngchốc cười nhạt: “Muốn nói tôi lằng lơ sao, ra ngoài câu dẫn đànông?”

Chương 57