Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 65

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 65: Con gái cô không phải là do cô sinh raKhi yêu, con gái sẽ luôn lo lắng, anh ấy có yêu mình hay không?Thật ra thì nếu muốn một người đàn ông yêu mình, đầu tiênngười phụ nữ phải học cách yêu bản thân trước đã.Khi bạn có thể trở nên tỏa sáng trong mắt của người khác, tựnhiên bạn sẽ được mọi người theo đuổi tán dương.Mà tình yêu lại quá mức xa xỉ, cho nên phụ nữ không muốn dễdàng đi yêu người khác, người nào trước, kết cục chắc chắn sẽ phảitrả giá nhiều hơn, thua càng thảm hại hơn…Kiểu Bích Ngọc không thích kiểu cách, lại càng không thích tỏ ravui buồn trước sự thay đổi của các mùa.Nhưng mà, không biết có phải là thời gian gần đây sinh sống ởnhà họ Quách quá yên bình hay không, mà cô đột nhiên nhớ lạinhững đạo lý lớn về chuyện tình yêu mà Cung Nhã Yến đã dạy chocô.“Ông nội, hôm nay con muốn đến viện điều dưỡng ở phía bắcthành phố để thăm dì nhỏ một chút.”Sáng sớm sau khi cùng ăn sáng với ông cụ Quách xong, KiềuBích Ngọc mở miệng hỏi một câu.Ông cụ Quách cũng không co phản đối, liếc mắt nhìn Quách CaoMinh ở phía đối diện một cái, trầm giọng mở miệng: “Việc chuẩn bịcho lễ kỷ niệm năm mươi năm thành lập của tập đoàn IP&G cũng gầnxong rồi, cháu có thời gian thì đi cùng con bé…”“Không, không cần làm phiền anh ấy đâu.” Kiều Bích Ngọc gầnnhư là từ chối theo bản năng.Con ngươi của Quách Cao Minh hơi tối lại, đôi mắt nhìn thẳng vàoKiểu Bích Ngọc bị anh nhìn tới mức rất không được tự nhiên, cúiđầu, giải thích: “Trước đó Lục Khánh Nam đã đồng ý đi cùng vớicháu, anh ấy chơi bời lêu lổng ở bên ngoài cả ngày nên có rất nhiềuthời gian rảnh rỗi.”Tình nguyện làm phiền Lục Khánh Nam, cũng không cần anh…Vào khoảng tám giờ sáng, Lục Khánh Nam vô cùng không tìnhnguyện mà lái xe tới.“Để ý tới cô ấy!”Vẻ mặt Quách Cao Minh khó coi, lạnh lùng dặn dò một câu.Lục Khánh Nam ngồi ở chỗ tài xế ngồi, nắm tay lái, da đầu tê dại,sau khi anh ngẩng đầu lên nhìn kỹ người phụ nữ ở trong gương chiếuhậu, thấy cô trực tiếp ra hiệu cho mình nhanh chóng lái xe rời đi.“Kiểu Bích Ngọc chết tiệt, rõ ràng là hôm nay Quách Cao Minh ởnhà rất rỗi rãnh, tại sao cô lại không bảo cậu ấy lái xe đưa cô đếnviện điều dưỡng hả!”Sau khi lái xe rời khỏi nhà họ Quách, lúc này Lục Khánh Nam mớibắt đầu lớn tiếng, gào lên với người phụ nữ ngồi ghế sau.Kiểu Bích Ngọc tự biết mình có lỗi với anh ta, nên cũng im miệngkhông nói lời nào.Lục Khánh Nam tức giận đen cả mặt, suy nghĩ một chút, lại cảmthấy có cái gì rất không đúng.“Kiều Bích Ngọc, có phải Cao Minh cậu ấy đã chính thức ra mắtdì nhỏ của cô đúng không?” Anh ta vừa lái xe, vừa suy đoán hỏi.“Không phải.” Cô thành thật nói cho anh ta biết.Két ——Lục Khánh Nam đột nhiên phanh gấp, xe suýt chút nữa đâm vàocột đèn phía đối diện.“Anh lái xe thế nào vậy!” Kiều Bích Ngọc sợ hết hồn.Sự tức giận lúc này của Lục Khánh Nam đã biến thành gió bão,nghiêng đầu hưng dữ nhìn cô: “Kiều Bích Ngọc, cô có phải là khôngbiết kiến thức thông thường hay không, lần đầu tiên cô dẫn mộtngười đàn ông đi gặp người lớn trong nhà, cô có biết là chuyện nàyđại diện cho điều gì không!“Xong rồi!! Không trách được ánh mắt lúc Quách Cao Minh nhìnanh lại tràn đầy sát khí như vậy.“Chỉ có một chút chuyện nhỏ như vậy, anh có cần phải kích độngnhư vậy không!” Kiều Bích Ngọc bị anh nhìn có chút chột dạ.Cô quay đầu nhìn về phía cửa xe, lầm bầm: “Không phải là tôi vớianh rất quen thuộc nhau sao, anh giả vờ một chút đi…”“Ai quen biết với cô chứ!”Lục Khánh Nam tức giận tới mức trên đầu bốc khói: “Cô muốn tôigiả vờ cái gì hả, cư nhiên lại để cho tôi thay thế thân phận của QuáchCao Minh, đóng giả làm chồng cô, cô muốn chết, nhưng tôi còn chưacó sống đủ đâu!”Lục Khánh Nam cảm giác mình trúng phải bẫy rập của yêu nữnày, không được, phải lập tức ném giả người phụ nữ này về nhà họQuách.Kiều Bích Ngọc thấy anh đánh tay lái trở về nhà họ Quách, lậptức nóng nảy: “Này, Lục Khánh Nam, anh có nghĩa khí thì giúp tôi mộtchút đi được không, tôi thật sự không thể nghĩ ra được cách nào tốthơn…”“Tôi còn chưa nói chuyện mình và Doãn Thành Trung với dì nhỏ,hơn nữa là do tôi mang thai ngoài ý muốn nên mới gả vào nhà họQuách, những chuyện hư hỏng này làm sao tôi có thể nói với bà ấyđây, trái tim của dì nhỏ tôi không tốt…”Kiểu Bích Ngọc nhỏ giọng nói, tay phải lôi kéo cánh tay của LụcKhánh Nam, khó được lúc lộ ra vẻ mặt như đưa đám không biết làmsao.“Này, Lục Khánh Nam, anh đã giúp tôi một lần này đi. Tôi sẽ nóichuyện mình đã ly hôn với dì nhỏ, nhưng mà chuyện mang thai gảvào nhà họ Quách, anh cứ giả chết đừng nhắc tới.”“Cô định giấu giếm dì nhỏ mình chuyện cô đã gả vào nhà họQuách?”Vẻ mặt Lục Khánh Nam có chút phức tạp, ánh mắt quan sát cô từtrên xuống dưới: “Kiều Bích Ngọc, sớm muộn gì thì bà ấy cũng sẽ biếtthôi.”“Đến lúc đó thì tôi cũng đã rời khỏi nhà họ Quách rồi.” Cô nhỏgiọng lầm bầm.Lục Khánh Nam không nghe rõ lời của cô: “Cái gì?”Kiểu Bích Ngọc không nói gì thêm, con ngươi trong suốt, có vẻnhư có chút tối lại.Lục Khánh Nam cũng đã quen biết cô một khoảng thời gian, biếtngười phụ nữ này có tính tình quật cường không dễ dàng cầu xinngười khác, hơn nữa cậu chủ Lục là một người dễ mầm lòng…“Kiểu Bích Ngọc, tôi nói cho cô biết, đến lúc đó cô phải nói với dìcủa cô, tôi chỉ là một người bạn tốt bình thường của cô mà thôi, trămngàn lần đừng có nói là cô có quan hệ mập mờ gì đó với tôi, nếukhông thì tôi sẽ trực tiếp vạch trần cô ở đó luôn! Bạn bè bình thường,nhớ, là bình thường đó!”Kiểu Bích Ngọc nở một nụ cười thật là rực rỡ với anh ta, tay phảiliên tục vỗ vỗ đầu vai của anh.“Tôi biết, không nhìn ra nha Lục Khánh Nam, cái tên hoa hoacông tử như anh, mà nhân phẩm cũng không tệ đâu.”“Cô cút nhanh đi, ông đây là nể mặt Cao Minh mới giúp cô.” LụcKhánh Nam hừ một tiếng.“Giờ đi đâu?”“Đi gặp người lớn, dù sao cũng phải mua chút trái cây.” Khôngbiết tại sao, Lục Khánh Nam lại bắt đầu có chút hơi khẩn trương.Đối diện phố buôn bán có một vài cửa hàng bán hoa quả, LụcKhánh Nam dừng xe ở ven đường, trực tiếp xuống xe.Kiểu Bích Ngọc làm tổ ở ghế sau của xe như cũ, nhàm chán nhìnLục Khánh Nam đi vào một cửa hàng hoa quả lựa chọn một giỏ hoaquả.“Không trách được cái tên phong lưu như này lại được nhiềungười phụ nữ hoan nghênh như thế, rất chu đáo…” Cô nhận xét mộtcâu.Nhưng mà đột nhiên, Kiều Bích Ngọc ngồi thẳng cả người lên, cônheo mắt lại, ánh mắt sáng quắc nhìn về phía bên kia đường…Là mấy người bọn họ…Lê Yến Nhi và Diệp Tuyết?“Vẻ mặt kia của Diệp Tuyết cũng thật là kỳ lạ…” Kiểu Bích Ngọcvội vàng xuống xe.“Lê Yến Nhi, cô không được nói lung tung, không có chuyện đóđâu!”Hai người phụ nữ đi tới một góc yên lặng trong ngõ hẻm, vẻ mặtcủa Diệp Tuyết âm trầm khó coi, giọng nói chói tai, giống như là đangrất tức giận mà cảnh cáo Lê Yến Nhi trước mặt.“Cô với chị tôi đều là người trong cùng giới, cô đắc tội với tôi, tôisẽ khiến cô không thể sống tốt qua ngày!”Lê Yến Nhi cười lạnh một tiếng: “Chị cô, cô cho rằng tôi sẽ sợDiệp Vân sao?”“Lê Yến Nhi, tôi biết gần đây cô bị Quách Cao Minh lạnh nhạt,bây giờ tất cả mọi người trong giới đều biết tình trạng của cô. Cô vẫncòn ở đây giả vờ thanh cao làm gì chứ, tôi là mợ chủ của nhà họDoãn, chị tôi là vợ nhà họ Kiều, cô thật sự muốn đối nghịch với haichị em chúng tôi sao!” Diệp Tuyết và cô ta nhìn nhau, trong giọng nóilộ ra vẻ cười nhạo.Lúc Lê Yến Nhi nghe thấy tên của tên Quách Cao Minh, vẻ mặthơi thay đổi.Cô thẹn quá hóa giận, cắn răng nghiến lợi mở miệng: “Giữa tôi vàQuách Cao Minh chẳng qua chỉ là người yêu cãi nhau một chút màthôi, mấy kẻ người ngoài như cô không xen vào được đâu!”“Diệp Tuyết, cô nghĩ mình là mợ chủ của nhà họ Doãn sao, tôi sợcô ngồi ở vị trí này không vững là có thể ngã xuống bất kỳ lúc nào…”“Cô ở đây nói nhăng nói cuội gì đó!” Phản ứng của Diệp Tuyết cóchút kích động.Cô và Doãn Thành Trung đã cùng đi nhận giấy chứng nhận, gầnđây chuẩn bị chuyện hôn lễ đều rất thuận lợi, chẳng qua là…Từ lần trước sau khi Quách Cao Minh tự mình đi tìm cô, ngay cảchính cô cũng không nhịn được mà chột dạ một chút.“Chột dạ đúng không.” Khóe môi Lê Yến Nhi nhếch lên mang vẻkhinh thường.“Diệp Tuyết, tôi và cô đều là người đi chung một đường, côkhông cần giả vờ ở trước mặt tôi..Diệp Tuyết giống như là bị k*ch th*ch vậy, vẻ mặt trở nên dữ tợn:“Lê Yến Nhi, cô đừng có nói hưu nói vượn nữa, đừng trách tôi khôngkhách khí!”Lê Yến Nhi nhanh chóng lấy ra một phần tài liệu từ trong túi xách,trực tiếp ném lên trên mặt Diệp Tuyết.“Diệp Tuyết, con gái cô căn bản không phải là do cô sinh ra!”Cô bé kia không phải là con gái ruột của Diệp Tuyết?!Mà lúc này, vẻ mặt Kiều Bích Ngọc khiếp sợ, cô giấu mình phíasau cột đèn điện nghe lén, không nghĩ tới là sẽ nghe được nhữngchuyện này.Diệp Tuyết cầm giấy chứng nhận sinh đẻ lên, vẻ mặt trở nêntrắng bệch, dưới đáy mắt tràn đầy sự chột dạ và hoảng sợ.“Như thế nào? Không có cách nào phủ nhận đúng không.”Lê Yến Nhi thấy Diệp Tuyết thay đổi sắc mặt, nhất thời cười đếnphách lối: “Tôi đã nói rồi, sao tôi lại cảm thấy cô nhìn rất quen mắtnhư vậy, hóa ra là do tôi đã từng nhìn thấy cô ở nước Mĩ.”“Cô đi tìm Amanda để sinh con gái thay cho cô, tỉnh trùng là củaDoãn Thành Trung, Chậc chậc…Nhà họ Doãn thế nào cũng khôngnghĩ tới, cô dẫn con gái về, đúng thật là mang dòng máu của nhà họDoãn, nhưng mà, ngược lại người mẹ của đứa nhỏ lại không có mộtchút quan hệ máu mủ nào…”“Cô câm miệng lại! Lê Yến Nhi, cô câm miệng lại cho tôi ——”Vẻ mặt của Diệp Tuyết cực kỳ khó coi, kích động la hét về phíacô ta.Lê Yến Nhi cười cực kỳ đắc ý: “Diệp Tuyết, thật ra thì tôi cũng rấtđồng tình với cô, trời sinh đã không có cách nào để sinh đẻ, muốngiữ người đàn ông lại, vậy cũng chỉ có thể đến chợ đen tìm ngườimang thai hộ, cô cho rằng dẫn theo con gái của Doãn Thành Trungtrở về là có thể yên ổn hưởng thụ vị trí mợ chủ của nhà họ Doãn haysao. Thật đúng lúc nha, Amanda cũng từng có giao dịch bí mật vớitOI”“Rốt cuộc là cô muốn như thế nào!”Diệp Tuyết đưa tay xé vụn phần tài liệu chứng minh sinh đẻ này,vẻ mặt dữ tợn nhìn chằm chằm cô.“Diệp Tuyết, thật ra thì chúng ta cũng có thể làm đồng minh tốtcủa nhau.” Lê Yến Nhi nhìn cô, giọng nói dần bình tĩnh lại: “Cô nênbiết, chúng ta cũng có cùng chung một kẻ thù…”Diệp Tuyết nghe cô nói tới chỗ này, trong nháy mắt con ngươi hơitối lại: “Cô nói là, Kiểu Bích Ngọc?”“Kiểu Bích Ngọc và Doãn Thành Trung dây dưa không rõ, chẳnglẽ cô không cảm thấy cô ta rất chướng mắt hay sao…”Lúc Lê Yến Nhi nhắc tới ba chữ Kiều Bích Ngọc này, không khỏinhấn mạnh hơn, lộ ra vẻ hận thù.“Diệp Tuyết, bây giờ có một cơ hội có thể để cho cô thoải mái, tôiđã nghĩ xong kế sách vẹn toàn, tôi hoảng sợ khi nhận được một lá thưđe dọa nặc danh, cô ở sau lưng giúp tôi phóng đại bức thư máu ấylên, tung tin đồn nhảm là do Quách Cao Minh làm liên lụy tới tôi, nhưvậy thì anh ấy chắc chắn sẽ đau lòng cho tôi, tôi nhân cơ hội này…”Diệp Tuyết lại đột nhiên cười lạnh thành tiếng: “Lê Yến Nhi, cô trara được nhiều bí mật của tôi như vậy, lại lập tức muốn tôi liên thủ vớicô để đối phó Kiểu Bích Ngọc, cũng chỉ vì gần đây Quách Cao Minhlạnh nhạt với cô đúng không?”“Tôi sẽ không giúp cô đâu!”Khiến cho Lê Yến Nhi bất ngờ là cô ta có thể từ chối một cáchdứt khoát như vậy.“Cho dù cô có đem chuyện con gái của tôi nói ra ngoài, tôi cũngsẽ không giúp cô…Lê Yến Nhi, tôi nói cho cô biết, việc tôi có thể đinhận giấy chứng nhận rồi làm hôn lễ cùng với Doãn Thành Trung, đóđều là ý của Quách Cao Minh, cô dám đối nghịch với anh ta sao!”Cái gì?Lê Yến Nhi nghe thấy lời này của cô, vừa khiếp sợ lại hoangmang.“Kiểu, Bảo, Nhi.” Diệp Tuyết nhỏ giọng lẩm bẩm cái tên này, trênmặt cô là vẻ âm trầm, tiến lên từng bước, giọng nói âm trầm kia ghévào bên tai Lê Yến Nhi, cắn môi không rõ cảm xúc nói nhỏ.“…Tôi khuyên cô tốt nhất là đừng động vào cô ấy.”“Kiều Bích Ngọc!”Không biết qua bao lâu, hai người phụ nữ ở đầu bên kia ngõ hẻmđã rời đi, Kiều Bích Ngọc vẫn đứng ở phía sau cột đèn, vẻ mặt mêmang.Lời mới vừa rồi của Diệp Tuyết…“Quách Cao Minh đã sớm biết, cô bé kia không phải là con gáiruột của Diệp Tuyết?”“…Tại sao anh ấy lại không nói ra.”Cho dù có như thế nào thì Doãn Thành Trung cũng là em họ củaanh, chuyện như vậy, anh không chỉ không nói ra, ngược lại còn âmthầm giúp ỡ Diệp Tuyết gả vào nhà họ Doãn.Hơn nữa, Kiều Bích Ngọc còn cực kỳ căm hận hai chị em nhà họDiệp này, Diệp Tuyết là kẻ thứ ba đã chen ngang vào cuộc hôn nhântrước kia của cô, hơn nữa Diệp Vân còn dồn ép mẹ cô đến chết.Quách Cao Minh lại có thể giúp đỡ Diệp Tuyết…Anh giúp cô tachèn ép cô?!“Kiều Bích Ngọc…”Một giọng nói quen thuộc không ngừng gọi tên của cô, Kiều BíchNgọc giật mình, lúc này mới phục hồi tinh thần lại.Ngẩng đầu nhìn lại, trên mặt lộ ra vẻ phức tạp…

Chương 65: Con gái cô không phải là do cô sinh ra

Khi yêu, con gái sẽ luôn lo lắng, anh ấy có yêu mình hay không?

Thật ra thì nếu muốn một người đàn ông yêu mình, đầu tiên

người phụ nữ phải học cách yêu bản thân trước đã.

Khi bạn có thể trở nên tỏa sáng trong mắt của người khác, tự

nhiên bạn sẽ được mọi người theo đuổi tán dương.

Mà tình yêu lại quá mức xa xỉ, cho nên phụ nữ không muốn dễ

dàng đi yêu người khác, người nào trước, kết cục chắc chắn sẽ phải

trả giá nhiều hơn, thua càng thảm hại hơn…

Kiểu Bích Ngọc không thích kiểu cách, lại càng không thích tỏ ra

vui buồn trước sự thay đổi của các mùa.

Nhưng mà, không biết có phải là thời gian gần đây sinh sống ở

nhà họ Quách quá yên bình hay không, mà cô đột nhiên nhớ lại

những đạo lý lớn về chuyện tình yêu mà Cung Nhã Yến đã dạy cho

cô.

“Ông nội, hôm nay con muốn đến viện điều dưỡng ở phía bắc

thành phố để thăm dì nhỏ một chút.”

Sáng sớm sau khi cùng ăn sáng với ông cụ Quách xong, Kiều

Bích Ngọc mở miệng hỏi một câu.

Ông cụ Quách cũng không co phản đối, liếc mắt nhìn Quách Cao

Minh ở phía đối diện một cái, trầm giọng mở miệng: “Việc chuẩn bị

cho lễ kỷ niệm năm mươi năm thành lập của tập đoàn IP&G cũng gần

xong rồi, cháu có thời gian thì đi cùng con bé…”

“Không, không cần làm phiền anh ấy đâu.” Kiều Bích Ngọc gần

như là từ chối theo bản năng.

Con ngươi của Quách Cao Minh hơi tối lại, đôi mắt nhìn thẳng vào

Kiểu Bích Ngọc bị anh nhìn tới mức rất không được tự nhiên, cúi

đầu, giải thích: “Trước đó Lục Khánh Nam đã đồng ý đi cùng với

cháu, anh ấy chơi bời lêu lổng ở bên ngoài cả ngày nên có rất nhiều

thời gian rảnh rỗi.”

Tình nguyện làm phiền Lục Khánh Nam, cũng không cần anh…

Vào khoảng tám giờ sáng, Lục Khánh Nam vô cùng không tình

nguyện mà lái xe tới.

“Để ý tới cô ấy!”

Vẻ mặt Quách Cao Minh khó coi, lạnh lùng dặn dò một câu.

Lục Khánh Nam ngồi ở chỗ tài xế ngồi, nắm tay lái, da đầu tê dại,

sau khi anh ngẩng đầu lên nhìn kỹ người phụ nữ ở trong gương chiếu

hậu, thấy cô trực tiếp ra hiệu cho mình nhanh chóng lái xe rời đi.

“Kiểu Bích Ngọc chết tiệt, rõ ràng là hôm nay Quách Cao Minh ở

nhà rất rỗi rãnh, tại sao cô lại không bảo cậu ấy lái xe đưa cô đến

viện điều dưỡng hả!”

Sau khi lái xe rời khỏi nhà họ Quách, lúc này Lục Khánh Nam mới

bắt đầu lớn tiếng, gào lên với người phụ nữ ngồi ghế sau.

Kiểu Bích Ngọc tự biết mình có lỗi với anh ta, nên cũng im miệng

không nói lời nào.

Lục Khánh Nam tức giận đen cả mặt, suy nghĩ một chút, lại cảm

thấy có cái gì rất không đúng.

“Kiều Bích Ngọc, có phải Cao Minh cậu ấy đã chính thức ra mắt

dì nhỏ của cô đúng không?” Anh ta vừa lái xe, vừa suy đoán hỏi.

“Không phải.” Cô thành thật nói cho anh ta biết.

Két ——

Lục Khánh Nam đột nhiên phanh gấp, xe suýt chút nữa đâm vào

cột đèn phía đối diện.

“Anh lái xe thế nào vậy!” Kiều Bích Ngọc sợ hết hồn.

Sự tức giận lúc này của Lục Khánh Nam đã biến thành gió bão,

nghiêng đầu hưng dữ nhìn cô: “Kiều Bích Ngọc, cô có phải là không

biết kiến thức thông thường hay không, lần đầu tiên cô dẫn một

người đàn ông đi gặp người lớn trong nhà, cô có biết là chuyện này

đại diện cho điều gì không!“

Xong rồi!! Không trách được ánh mắt lúc Quách Cao Minh nhìn

anh lại tràn đầy sát khí như vậy.

“Chỉ có một chút chuyện nhỏ như vậy, anh có cần phải kích động

như vậy không!” Kiều Bích Ngọc bị anh nhìn có chút chột dạ.

Cô quay đầu nhìn về phía cửa xe, lầm bầm: “Không phải là tôi với

anh rất quen thuộc nhau sao, anh giả vờ một chút đi…”

“Ai quen biết với cô chứ!”

Lục Khánh Nam tức giận tới mức trên đầu bốc khói: “Cô muốn tôi

giả vờ cái gì hả, cư nhiên lại để cho tôi thay thế thân phận của Quách

Cao Minh, đóng giả làm chồng cô, cô muốn chết, nhưng tôi còn chưa

có sống đủ đâu!”

Lục Khánh Nam cảm giác mình trúng phải bẫy rập của yêu nữ

này, không được, phải lập tức ném giả người phụ nữ này về nhà họ

Quách.

Kiều Bích Ngọc thấy anh đánh tay lái trở về nhà họ Quách, lập

tức nóng nảy: “Này, Lục Khánh Nam, anh có nghĩa khí thì giúp tôi một

chút đi được không, tôi thật sự không thể nghĩ ra được cách nào tốt

hơn…”

“Tôi còn chưa nói chuyện mình và Doãn Thành Trung với dì nhỏ,

hơn nữa là do tôi mang thai ngoài ý muốn nên mới gả vào nhà họ

Quách, những chuyện hư hỏng này làm sao tôi có thể nói với bà ấy

đây, trái tim của dì nhỏ tôi không tốt…”

Kiểu Bích Ngọc nhỏ giọng nói, tay phải lôi kéo cánh tay của Lục

Khánh Nam, khó được lúc lộ ra vẻ mặt như đưa đám không biết làm

sao.

“Này, Lục Khánh Nam, anh đã giúp tôi một lần này đi. Tôi sẽ nói

chuyện mình đã ly hôn với dì nhỏ, nhưng mà chuyện mang thai gả

vào nhà họ Quách, anh cứ giả chết đừng nhắc tới.”

“Cô định giấu giếm dì nhỏ mình chuyện cô đã gả vào nhà họ

Quách?”

Vẻ mặt Lục Khánh Nam có chút phức tạp, ánh mắt quan sát cô từ

trên xuống dưới: “Kiều Bích Ngọc, sớm muộn gì thì bà ấy cũng sẽ biết

thôi.”

“Đến lúc đó thì tôi cũng đã rời khỏi nhà họ Quách rồi.” Cô nhỏ

giọng lầm bầm.

Lục Khánh Nam không nghe rõ lời của cô: “Cái gì?”

Kiểu Bích Ngọc không nói gì thêm, con ngươi trong suốt, có vẻ

như có chút tối lại.

Lục Khánh Nam cũng đã quen biết cô một khoảng thời gian, biết

người phụ nữ này có tính tình quật cường không dễ dàng cầu xin

người khác, hơn nữa cậu chủ Lục là một người dễ mầm lòng…

“Kiểu Bích Ngọc, tôi nói cho cô biết, đến lúc đó cô phải nói với dì

của cô, tôi chỉ là một người bạn tốt bình thường của cô mà thôi, trăm

ngàn lần đừng có nói là cô có quan hệ mập mờ gì đó với tôi, nếu

không thì tôi sẽ trực tiếp vạch trần cô ở đó luôn! Bạn bè bình thường,

nhớ, là bình thường đó!”

Kiểu Bích Ngọc nở một nụ cười thật là rực rỡ với anh ta, tay phải

liên tục vỗ vỗ đầu vai của anh.

“Tôi biết, không nhìn ra nha Lục Khánh Nam, cái tên hoa hoa

công tử như anh, mà nhân phẩm cũng không tệ đâu.”

“Cô cút nhanh đi, ông đây là nể mặt Cao Minh mới giúp cô.” Lục

Khánh Nam hừ một tiếng.

“Giờ đi đâu?”

“Đi gặp người lớn, dù sao cũng phải mua chút trái cây.” Không

biết tại sao, Lục Khánh Nam lại bắt đầu có chút hơi khẩn trương.

Đối diện phố buôn bán có một vài cửa hàng bán hoa quả, Lục

Khánh Nam dừng xe ở ven đường, trực tiếp xuống xe.

Kiểu Bích Ngọc làm tổ ở ghế sau của xe như cũ, nhàm chán nhìn

Lục Khánh Nam đi vào một cửa hàng hoa quả lựa chọn một giỏ hoa

quả.

“Không trách được cái tên phong lưu như này lại được nhiều

người phụ nữ hoan nghênh như thế, rất chu đáo…” Cô nhận xét một

câu.

Nhưng mà đột nhiên, Kiều Bích Ngọc ngồi thẳng cả người lên, cô

nheo mắt lại, ánh mắt sáng quắc nhìn về phía bên kia đường…

Là mấy người bọn họ…

Lê Yến Nhi và Diệp Tuyết?

“Vẻ mặt kia của Diệp Tuyết cũng thật là kỳ lạ…” Kiểu Bích Ngọc

vội vàng xuống xe.

“Lê Yến Nhi, cô không được nói lung tung, không có chuyện đó

đâu!”

Hai người phụ nữ đi tới một góc yên lặng trong ngõ hẻm, vẻ mặt

của Diệp Tuyết âm trầm khó coi, giọng nói chói tai, giống như là đang

rất tức giận mà cảnh cáo Lê Yến Nhi trước mặt.

“Cô với chị tôi đều là người trong cùng giới, cô đắc tội với tôi, tôi

sẽ khiến cô không thể sống tốt qua ngày!”

Lê Yến Nhi cười lạnh một tiếng: “Chị cô, cô cho rằng tôi sẽ sợ

Diệp Vân sao?”

“Lê Yến Nhi, tôi biết gần đây cô bị Quách Cao Minh lạnh nhạt,

bây giờ tất cả mọi người trong giới đều biết tình trạng của cô. Cô vẫn

còn ở đây giả vờ thanh cao làm gì chứ, tôi là mợ chủ của nhà họ

Doãn, chị tôi là vợ nhà họ Kiều, cô thật sự muốn đối nghịch với hai

chị em chúng tôi sao!” Diệp Tuyết và cô ta nhìn nhau, trong giọng nói

lộ ra vẻ cười nhạo.

Lúc Lê Yến Nhi nghe thấy tên của tên Quách Cao Minh, vẻ mặt

hơi thay đổi.

Cô thẹn quá hóa giận, cắn răng nghiến lợi mở miệng: “Giữa tôi và

Quách Cao Minh chẳng qua chỉ là người yêu cãi nhau một chút mà

thôi, mấy kẻ người ngoài như cô không xen vào được đâu!”

“Diệp Tuyết, cô nghĩ mình là mợ chủ của nhà họ Doãn sao, tôi sợ

cô ngồi ở vị trí này không vững là có thể ngã xuống bất kỳ lúc nào…”

“Cô ở đây nói nhăng nói cuội gì đó!” Phản ứng của Diệp Tuyết có

chút kích động.

Cô và Doãn Thành Trung đã cùng đi nhận giấy chứng nhận, gần

đây chuẩn bị chuyện hôn lễ đều rất thuận lợi, chẳng qua là…

Từ lần trước sau khi Quách Cao Minh tự mình đi tìm cô, ngay cả

chính cô cũng không nhịn được mà chột dạ một chút.

“Chột dạ đúng không.” Khóe môi Lê Yến Nhi nhếch lên mang vẻ

khinh thường.

“Diệp Tuyết, tôi và cô đều là người đi chung một đường, cô

không cần giả vờ ở trước mặt tôi..

Diệp Tuyết giống như là bị k*ch th*ch vậy, vẻ mặt trở nên dữ tợn:

“Lê Yến Nhi, cô đừng có nói hưu nói vượn nữa, đừng trách tôi không

khách khí!”

Lê Yến Nhi nhanh chóng lấy ra một phần tài liệu từ trong túi xách,

trực tiếp ném lên trên mặt Diệp Tuyết.

“Diệp Tuyết, con gái cô căn bản không phải là do cô sinh ra!”

Cô bé kia không phải là con gái ruột của Diệp Tuyết?!

Mà lúc này, vẻ mặt Kiều Bích Ngọc khiếp sợ, cô giấu mình phía

sau cột đèn điện nghe lén, không nghĩ tới là sẽ nghe được những

chuyện này.

Diệp Tuyết cầm giấy chứng nhận sinh đẻ lên, vẻ mặt trở nên

trắng bệch, dưới đáy mắt tràn đầy sự chột dạ và hoảng sợ.

“Như thế nào? Không có cách nào phủ nhận đúng không.”

Lê Yến Nhi thấy Diệp Tuyết thay đổi sắc mặt, nhất thời cười đến

phách lối: “Tôi đã nói rồi, sao tôi lại cảm thấy cô nhìn rất quen mắt

như vậy, hóa ra là do tôi đã từng nhìn thấy cô ở nước Mĩ.”

“Cô đi tìm Amanda để sinh con gái thay cho cô, tỉnh trùng là của

Doãn Thành Trung, Chậc chậc…Nhà họ Doãn thế nào cũng không

nghĩ tới, cô dẫn con gái về, đúng thật là mang dòng máu của nhà họ

Doãn, nhưng mà, ngược lại người mẹ của đứa nhỏ lại không có một

chút quan hệ máu mủ nào…”

“Cô câm miệng lại! Lê Yến Nhi, cô câm miệng lại cho tôi ——”

Vẻ mặt của Diệp Tuyết cực kỳ khó coi, kích động la hét về phía

cô ta.

Lê Yến Nhi cười cực kỳ đắc ý: “Diệp Tuyết, thật ra thì tôi cũng rất

đồng tình với cô, trời sinh đã không có cách nào để sinh đẻ, muốn

giữ người đàn ông lại, vậy cũng chỉ có thể đến chợ đen tìm người

mang thai hộ, cô cho rằng dẫn theo con gái của Doãn Thành Trung

trở về là có thể yên ổn hưởng thụ vị trí mợ chủ của nhà họ Doãn hay

sao. Thật đúng lúc nha, Amanda cũng từng có giao dịch bí mật với

tOI”

“Rốt cuộc là cô muốn như thế nào!”

Diệp Tuyết đưa tay xé vụn phần tài liệu chứng minh sinh đẻ này,

vẻ mặt dữ tợn nhìn chằm chằm cô.

“Diệp Tuyết, thật ra thì chúng ta cũng có thể làm đồng minh tốt

của nhau.” Lê Yến Nhi nhìn cô, giọng nói dần bình tĩnh lại: “Cô nên

biết, chúng ta cũng có cùng chung một kẻ thù…”

Diệp Tuyết nghe cô nói tới chỗ này, trong nháy mắt con ngươi hơi

tối lại: “Cô nói là, Kiểu Bích Ngọc?”

“Kiểu Bích Ngọc và Doãn Thành Trung dây dưa không rõ, chẳng

lẽ cô không cảm thấy cô ta rất chướng mắt hay sao…”

Lúc Lê Yến Nhi nhắc tới ba chữ Kiều Bích Ngọc này, không khỏi

nhấn mạnh hơn, lộ ra vẻ hận thù.

“Diệp Tuyết, bây giờ có một cơ hội có thể để cho cô thoải mái, tôi

đã nghĩ xong kế sách vẹn toàn, tôi hoảng sợ khi nhận được một lá thư

đe dọa nặc danh, cô ở sau lưng giúp tôi phóng đại bức thư máu ấy

lên, tung tin đồn nhảm là do Quách Cao Minh làm liên lụy tới tôi, như

vậy thì anh ấy chắc chắn sẽ đau lòng cho tôi, tôi nhân cơ hội này…”

Diệp Tuyết lại đột nhiên cười lạnh thành tiếng: “Lê Yến Nhi, cô tra

ra được nhiều bí mật của tôi như vậy, lại lập tức muốn tôi liên thủ với

cô để đối phó Kiểu Bích Ngọc, cũng chỉ vì gần đây Quách Cao Minh

lạnh nhạt với cô đúng không?”

“Tôi sẽ không giúp cô đâu!”

Khiến cho Lê Yến Nhi bất ngờ là cô ta có thể từ chối một cách

dứt khoát như vậy.

“Cho dù cô có đem chuyện con gái của tôi nói ra ngoài, tôi cũng

sẽ không giúp cô…Lê Yến Nhi, tôi nói cho cô biết, việc tôi có thể đi

nhận giấy chứng nhận rồi làm hôn lễ cùng với Doãn Thành Trung, đó

đều là ý của Quách Cao Minh, cô dám đối nghịch với anh ta sao!”

Cái gì?

Lê Yến Nhi nghe thấy lời này của cô, vừa khiếp sợ lại hoang

mang.

“Kiểu, Bảo, Nhi.” Diệp Tuyết nhỏ giọng lẩm bẩm cái tên này, trên

mặt cô là vẻ âm trầm, tiến lên từng bước, giọng nói âm trầm kia ghé

vào bên tai Lê Yến Nhi, cắn môi không rõ cảm xúc nói nhỏ.

“…Tôi khuyên cô tốt nhất là đừng động vào cô ấy.”

“Kiều Bích Ngọc!”

Không biết qua bao lâu, hai người phụ nữ ở đầu bên kia ngõ hẻm

đã rời đi, Kiều Bích Ngọc vẫn đứng ở phía sau cột đèn, vẻ mặt mê

mang.

Lời mới vừa rồi của Diệp Tuyết…

“Quách Cao Minh đã sớm biết, cô bé kia không phải là con gái

ruột của Diệp Tuyết?”

“…Tại sao anh ấy lại không nói ra.”

Cho dù có như thế nào thì Doãn Thành Trung cũng là em họ của

anh, chuyện như vậy, anh không chỉ không nói ra, ngược lại còn âm

thầm giúp ỡ Diệp Tuyết gả vào nhà họ Doãn.

Hơn nữa, Kiều Bích Ngọc còn cực kỳ căm hận hai chị em nhà họ

Diệp này, Diệp Tuyết là kẻ thứ ba đã chen ngang vào cuộc hôn nhân

trước kia của cô, hơn nữa Diệp Vân còn dồn ép mẹ cô đến chết.

Quách Cao Minh lại có thể giúp đỡ Diệp Tuyết…Anh giúp cô ta

chèn ép cô?!

“Kiều Bích Ngọc…”

Một giọng nói quen thuộc không ngừng gọi tên của cô, Kiều Bích

Ngọc giật mình, lúc này mới phục hồi tinh thần lại.

Ngẩng đầu nhìn lại, trên mặt lộ ra vẻ phức tạp…

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 65: Con gái cô không phải là do cô sinh raKhi yêu, con gái sẽ luôn lo lắng, anh ấy có yêu mình hay không?Thật ra thì nếu muốn một người đàn ông yêu mình, đầu tiênngười phụ nữ phải học cách yêu bản thân trước đã.Khi bạn có thể trở nên tỏa sáng trong mắt của người khác, tựnhiên bạn sẽ được mọi người theo đuổi tán dương.Mà tình yêu lại quá mức xa xỉ, cho nên phụ nữ không muốn dễdàng đi yêu người khác, người nào trước, kết cục chắc chắn sẽ phảitrả giá nhiều hơn, thua càng thảm hại hơn…Kiểu Bích Ngọc không thích kiểu cách, lại càng không thích tỏ ravui buồn trước sự thay đổi của các mùa.Nhưng mà, không biết có phải là thời gian gần đây sinh sống ởnhà họ Quách quá yên bình hay không, mà cô đột nhiên nhớ lạinhững đạo lý lớn về chuyện tình yêu mà Cung Nhã Yến đã dạy chocô.“Ông nội, hôm nay con muốn đến viện điều dưỡng ở phía bắcthành phố để thăm dì nhỏ một chút.”Sáng sớm sau khi cùng ăn sáng với ông cụ Quách xong, KiềuBích Ngọc mở miệng hỏi một câu.Ông cụ Quách cũng không co phản đối, liếc mắt nhìn Quách CaoMinh ở phía đối diện một cái, trầm giọng mở miệng: “Việc chuẩn bịcho lễ kỷ niệm năm mươi năm thành lập của tập đoàn IP&G cũng gầnxong rồi, cháu có thời gian thì đi cùng con bé…”“Không, không cần làm phiền anh ấy đâu.” Kiều Bích Ngọc gầnnhư là từ chối theo bản năng.Con ngươi của Quách Cao Minh hơi tối lại, đôi mắt nhìn thẳng vàoKiểu Bích Ngọc bị anh nhìn tới mức rất không được tự nhiên, cúiđầu, giải thích: “Trước đó Lục Khánh Nam đã đồng ý đi cùng vớicháu, anh ấy chơi bời lêu lổng ở bên ngoài cả ngày nên có rất nhiềuthời gian rảnh rỗi.”Tình nguyện làm phiền Lục Khánh Nam, cũng không cần anh…Vào khoảng tám giờ sáng, Lục Khánh Nam vô cùng không tìnhnguyện mà lái xe tới.“Để ý tới cô ấy!”Vẻ mặt Quách Cao Minh khó coi, lạnh lùng dặn dò một câu.Lục Khánh Nam ngồi ở chỗ tài xế ngồi, nắm tay lái, da đầu tê dại,sau khi anh ngẩng đầu lên nhìn kỹ người phụ nữ ở trong gương chiếuhậu, thấy cô trực tiếp ra hiệu cho mình nhanh chóng lái xe rời đi.“Kiểu Bích Ngọc chết tiệt, rõ ràng là hôm nay Quách Cao Minh ởnhà rất rỗi rãnh, tại sao cô lại không bảo cậu ấy lái xe đưa cô đếnviện điều dưỡng hả!”Sau khi lái xe rời khỏi nhà họ Quách, lúc này Lục Khánh Nam mớibắt đầu lớn tiếng, gào lên với người phụ nữ ngồi ghế sau.Kiểu Bích Ngọc tự biết mình có lỗi với anh ta, nên cũng im miệngkhông nói lời nào.Lục Khánh Nam tức giận đen cả mặt, suy nghĩ một chút, lại cảmthấy có cái gì rất không đúng.“Kiều Bích Ngọc, có phải Cao Minh cậu ấy đã chính thức ra mắtdì nhỏ của cô đúng không?” Anh ta vừa lái xe, vừa suy đoán hỏi.“Không phải.” Cô thành thật nói cho anh ta biết.Két ——Lục Khánh Nam đột nhiên phanh gấp, xe suýt chút nữa đâm vàocột đèn phía đối diện.“Anh lái xe thế nào vậy!” Kiều Bích Ngọc sợ hết hồn.Sự tức giận lúc này của Lục Khánh Nam đã biến thành gió bão,nghiêng đầu hưng dữ nhìn cô: “Kiều Bích Ngọc, cô có phải là khôngbiết kiến thức thông thường hay không, lần đầu tiên cô dẫn mộtngười đàn ông đi gặp người lớn trong nhà, cô có biết là chuyện nàyđại diện cho điều gì không!“Xong rồi!! Không trách được ánh mắt lúc Quách Cao Minh nhìnanh lại tràn đầy sát khí như vậy.“Chỉ có một chút chuyện nhỏ như vậy, anh có cần phải kích độngnhư vậy không!” Kiều Bích Ngọc bị anh nhìn có chút chột dạ.Cô quay đầu nhìn về phía cửa xe, lầm bầm: “Không phải là tôi vớianh rất quen thuộc nhau sao, anh giả vờ một chút đi…”“Ai quen biết với cô chứ!”Lục Khánh Nam tức giận tới mức trên đầu bốc khói: “Cô muốn tôigiả vờ cái gì hả, cư nhiên lại để cho tôi thay thế thân phận của QuáchCao Minh, đóng giả làm chồng cô, cô muốn chết, nhưng tôi còn chưacó sống đủ đâu!”Lục Khánh Nam cảm giác mình trúng phải bẫy rập của yêu nữnày, không được, phải lập tức ném giả người phụ nữ này về nhà họQuách.Kiều Bích Ngọc thấy anh đánh tay lái trở về nhà họ Quách, lậptức nóng nảy: “Này, Lục Khánh Nam, anh có nghĩa khí thì giúp tôi mộtchút đi được không, tôi thật sự không thể nghĩ ra được cách nào tốthơn…”“Tôi còn chưa nói chuyện mình và Doãn Thành Trung với dì nhỏ,hơn nữa là do tôi mang thai ngoài ý muốn nên mới gả vào nhà họQuách, những chuyện hư hỏng này làm sao tôi có thể nói với bà ấyđây, trái tim của dì nhỏ tôi không tốt…”Kiểu Bích Ngọc nhỏ giọng nói, tay phải lôi kéo cánh tay của LụcKhánh Nam, khó được lúc lộ ra vẻ mặt như đưa đám không biết làmsao.“Này, Lục Khánh Nam, anh đã giúp tôi một lần này đi. Tôi sẽ nóichuyện mình đã ly hôn với dì nhỏ, nhưng mà chuyện mang thai gảvào nhà họ Quách, anh cứ giả chết đừng nhắc tới.”“Cô định giấu giếm dì nhỏ mình chuyện cô đã gả vào nhà họQuách?”Vẻ mặt Lục Khánh Nam có chút phức tạp, ánh mắt quan sát cô từtrên xuống dưới: “Kiều Bích Ngọc, sớm muộn gì thì bà ấy cũng sẽ biếtthôi.”“Đến lúc đó thì tôi cũng đã rời khỏi nhà họ Quách rồi.” Cô nhỏgiọng lầm bầm.Lục Khánh Nam không nghe rõ lời của cô: “Cái gì?”Kiểu Bích Ngọc không nói gì thêm, con ngươi trong suốt, có vẻnhư có chút tối lại.Lục Khánh Nam cũng đã quen biết cô một khoảng thời gian, biếtngười phụ nữ này có tính tình quật cường không dễ dàng cầu xinngười khác, hơn nữa cậu chủ Lục là một người dễ mầm lòng…“Kiểu Bích Ngọc, tôi nói cho cô biết, đến lúc đó cô phải nói với dìcủa cô, tôi chỉ là một người bạn tốt bình thường của cô mà thôi, trămngàn lần đừng có nói là cô có quan hệ mập mờ gì đó với tôi, nếukhông thì tôi sẽ trực tiếp vạch trần cô ở đó luôn! Bạn bè bình thường,nhớ, là bình thường đó!”Kiểu Bích Ngọc nở một nụ cười thật là rực rỡ với anh ta, tay phảiliên tục vỗ vỗ đầu vai của anh.“Tôi biết, không nhìn ra nha Lục Khánh Nam, cái tên hoa hoacông tử như anh, mà nhân phẩm cũng không tệ đâu.”“Cô cút nhanh đi, ông đây là nể mặt Cao Minh mới giúp cô.” LụcKhánh Nam hừ một tiếng.“Giờ đi đâu?”“Đi gặp người lớn, dù sao cũng phải mua chút trái cây.” Khôngbiết tại sao, Lục Khánh Nam lại bắt đầu có chút hơi khẩn trương.Đối diện phố buôn bán có một vài cửa hàng bán hoa quả, LụcKhánh Nam dừng xe ở ven đường, trực tiếp xuống xe.Kiểu Bích Ngọc làm tổ ở ghế sau của xe như cũ, nhàm chán nhìnLục Khánh Nam đi vào một cửa hàng hoa quả lựa chọn một giỏ hoaquả.“Không trách được cái tên phong lưu như này lại được nhiềungười phụ nữ hoan nghênh như thế, rất chu đáo…” Cô nhận xét mộtcâu.Nhưng mà đột nhiên, Kiều Bích Ngọc ngồi thẳng cả người lên, cônheo mắt lại, ánh mắt sáng quắc nhìn về phía bên kia đường…Là mấy người bọn họ…Lê Yến Nhi và Diệp Tuyết?“Vẻ mặt kia của Diệp Tuyết cũng thật là kỳ lạ…” Kiểu Bích Ngọcvội vàng xuống xe.“Lê Yến Nhi, cô không được nói lung tung, không có chuyện đóđâu!”Hai người phụ nữ đi tới một góc yên lặng trong ngõ hẻm, vẻ mặtcủa Diệp Tuyết âm trầm khó coi, giọng nói chói tai, giống như là đangrất tức giận mà cảnh cáo Lê Yến Nhi trước mặt.“Cô với chị tôi đều là người trong cùng giới, cô đắc tội với tôi, tôisẽ khiến cô không thể sống tốt qua ngày!”Lê Yến Nhi cười lạnh một tiếng: “Chị cô, cô cho rằng tôi sẽ sợDiệp Vân sao?”“Lê Yến Nhi, tôi biết gần đây cô bị Quách Cao Minh lạnh nhạt,bây giờ tất cả mọi người trong giới đều biết tình trạng của cô. Cô vẫncòn ở đây giả vờ thanh cao làm gì chứ, tôi là mợ chủ của nhà họDoãn, chị tôi là vợ nhà họ Kiều, cô thật sự muốn đối nghịch với haichị em chúng tôi sao!” Diệp Tuyết và cô ta nhìn nhau, trong giọng nóilộ ra vẻ cười nhạo.Lúc Lê Yến Nhi nghe thấy tên của tên Quách Cao Minh, vẻ mặthơi thay đổi.Cô thẹn quá hóa giận, cắn răng nghiến lợi mở miệng: “Giữa tôi vàQuách Cao Minh chẳng qua chỉ là người yêu cãi nhau một chút màthôi, mấy kẻ người ngoài như cô không xen vào được đâu!”“Diệp Tuyết, cô nghĩ mình là mợ chủ của nhà họ Doãn sao, tôi sợcô ngồi ở vị trí này không vững là có thể ngã xuống bất kỳ lúc nào…”“Cô ở đây nói nhăng nói cuội gì đó!” Phản ứng của Diệp Tuyết cóchút kích động.Cô và Doãn Thành Trung đã cùng đi nhận giấy chứng nhận, gầnđây chuẩn bị chuyện hôn lễ đều rất thuận lợi, chẳng qua là…Từ lần trước sau khi Quách Cao Minh tự mình đi tìm cô, ngay cảchính cô cũng không nhịn được mà chột dạ một chút.“Chột dạ đúng không.” Khóe môi Lê Yến Nhi nhếch lên mang vẻkhinh thường.“Diệp Tuyết, tôi và cô đều là người đi chung một đường, côkhông cần giả vờ ở trước mặt tôi..Diệp Tuyết giống như là bị k*ch th*ch vậy, vẻ mặt trở nên dữ tợn:“Lê Yến Nhi, cô đừng có nói hưu nói vượn nữa, đừng trách tôi khôngkhách khí!”Lê Yến Nhi nhanh chóng lấy ra một phần tài liệu từ trong túi xách,trực tiếp ném lên trên mặt Diệp Tuyết.“Diệp Tuyết, con gái cô căn bản không phải là do cô sinh ra!”Cô bé kia không phải là con gái ruột của Diệp Tuyết?!Mà lúc này, vẻ mặt Kiều Bích Ngọc khiếp sợ, cô giấu mình phíasau cột đèn điện nghe lén, không nghĩ tới là sẽ nghe được nhữngchuyện này.Diệp Tuyết cầm giấy chứng nhận sinh đẻ lên, vẻ mặt trở nêntrắng bệch, dưới đáy mắt tràn đầy sự chột dạ và hoảng sợ.“Như thế nào? Không có cách nào phủ nhận đúng không.”Lê Yến Nhi thấy Diệp Tuyết thay đổi sắc mặt, nhất thời cười đếnphách lối: “Tôi đã nói rồi, sao tôi lại cảm thấy cô nhìn rất quen mắtnhư vậy, hóa ra là do tôi đã từng nhìn thấy cô ở nước Mĩ.”“Cô đi tìm Amanda để sinh con gái thay cho cô, tỉnh trùng là củaDoãn Thành Trung, Chậc chậc…Nhà họ Doãn thế nào cũng khôngnghĩ tới, cô dẫn con gái về, đúng thật là mang dòng máu của nhà họDoãn, nhưng mà, ngược lại người mẹ của đứa nhỏ lại không có mộtchút quan hệ máu mủ nào…”“Cô câm miệng lại! Lê Yến Nhi, cô câm miệng lại cho tôi ——”Vẻ mặt của Diệp Tuyết cực kỳ khó coi, kích động la hét về phíacô ta.Lê Yến Nhi cười cực kỳ đắc ý: “Diệp Tuyết, thật ra thì tôi cũng rấtđồng tình với cô, trời sinh đã không có cách nào để sinh đẻ, muốngiữ người đàn ông lại, vậy cũng chỉ có thể đến chợ đen tìm ngườimang thai hộ, cô cho rằng dẫn theo con gái của Doãn Thành Trungtrở về là có thể yên ổn hưởng thụ vị trí mợ chủ của nhà họ Doãn haysao. Thật đúng lúc nha, Amanda cũng từng có giao dịch bí mật vớitOI”“Rốt cuộc là cô muốn như thế nào!”Diệp Tuyết đưa tay xé vụn phần tài liệu chứng minh sinh đẻ này,vẻ mặt dữ tợn nhìn chằm chằm cô.“Diệp Tuyết, thật ra thì chúng ta cũng có thể làm đồng minh tốtcủa nhau.” Lê Yến Nhi nhìn cô, giọng nói dần bình tĩnh lại: “Cô nênbiết, chúng ta cũng có cùng chung một kẻ thù…”Diệp Tuyết nghe cô nói tới chỗ này, trong nháy mắt con ngươi hơitối lại: “Cô nói là, Kiểu Bích Ngọc?”“Kiểu Bích Ngọc và Doãn Thành Trung dây dưa không rõ, chẳnglẽ cô không cảm thấy cô ta rất chướng mắt hay sao…”Lúc Lê Yến Nhi nhắc tới ba chữ Kiều Bích Ngọc này, không khỏinhấn mạnh hơn, lộ ra vẻ hận thù.“Diệp Tuyết, bây giờ có một cơ hội có thể để cho cô thoải mái, tôiđã nghĩ xong kế sách vẹn toàn, tôi hoảng sợ khi nhận được một lá thưđe dọa nặc danh, cô ở sau lưng giúp tôi phóng đại bức thư máu ấylên, tung tin đồn nhảm là do Quách Cao Minh làm liên lụy tới tôi, nhưvậy thì anh ấy chắc chắn sẽ đau lòng cho tôi, tôi nhân cơ hội này…”Diệp Tuyết lại đột nhiên cười lạnh thành tiếng: “Lê Yến Nhi, cô trara được nhiều bí mật của tôi như vậy, lại lập tức muốn tôi liên thủ vớicô để đối phó Kiểu Bích Ngọc, cũng chỉ vì gần đây Quách Cao Minhlạnh nhạt với cô đúng không?”“Tôi sẽ không giúp cô đâu!”Khiến cho Lê Yến Nhi bất ngờ là cô ta có thể từ chối một cáchdứt khoát như vậy.“Cho dù cô có đem chuyện con gái của tôi nói ra ngoài, tôi cũngsẽ không giúp cô…Lê Yến Nhi, tôi nói cho cô biết, việc tôi có thể đinhận giấy chứng nhận rồi làm hôn lễ cùng với Doãn Thành Trung, đóđều là ý của Quách Cao Minh, cô dám đối nghịch với anh ta sao!”Cái gì?Lê Yến Nhi nghe thấy lời này của cô, vừa khiếp sợ lại hoangmang.“Kiểu, Bảo, Nhi.” Diệp Tuyết nhỏ giọng lẩm bẩm cái tên này, trênmặt cô là vẻ âm trầm, tiến lên từng bước, giọng nói âm trầm kia ghévào bên tai Lê Yến Nhi, cắn môi không rõ cảm xúc nói nhỏ.“…Tôi khuyên cô tốt nhất là đừng động vào cô ấy.”“Kiều Bích Ngọc!”Không biết qua bao lâu, hai người phụ nữ ở đầu bên kia ngõ hẻmđã rời đi, Kiều Bích Ngọc vẫn đứng ở phía sau cột đèn, vẻ mặt mêmang.Lời mới vừa rồi của Diệp Tuyết…“Quách Cao Minh đã sớm biết, cô bé kia không phải là con gáiruột của Diệp Tuyết?”“…Tại sao anh ấy lại không nói ra.”Cho dù có như thế nào thì Doãn Thành Trung cũng là em họ củaanh, chuyện như vậy, anh không chỉ không nói ra, ngược lại còn âmthầm giúp ỡ Diệp Tuyết gả vào nhà họ Doãn.Hơn nữa, Kiều Bích Ngọc còn cực kỳ căm hận hai chị em nhà họDiệp này, Diệp Tuyết là kẻ thứ ba đã chen ngang vào cuộc hôn nhântrước kia của cô, hơn nữa Diệp Vân còn dồn ép mẹ cô đến chết.Quách Cao Minh lại có thể giúp đỡ Diệp Tuyết…Anh giúp cô tachèn ép cô?!“Kiều Bích Ngọc…”Một giọng nói quen thuộc không ngừng gọi tên của cô, Kiều BíchNgọc giật mình, lúc này mới phục hồi tinh thần lại.Ngẩng đầu nhìn lại, trên mặt lộ ra vẻ phức tạp…

Chương 65