Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 80

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 80: Chồng à anh năm trên giường có được khôngKiểu Bích Ngọc ăn cơm ở nhà họ Quách, không còn gò bó nhưtrước đây, ngược lại cũng khá có phép tắc, không dám thô lỗ.Mà hai ông cháu nhà họ Quách còn lại trên bàn ăn lại rất chútrọng lễ nghi khi dùng cơm, cầm đũa ưu nhã ăn cơm, rất ít nóichuyện.Cô đút một thìa cháo dinh dưỡng vào trong miệng, ánh mắt lạilén quan sát người đàn ông bên cạnh.Quách Cao Minh dường như không muốn ăn gì, anh chỉ gắp mấyđũa rau xanh mà nhai xong lập tức buông đũa.Con ngươi Kiều Bích Ngọc bỗng nhiên sáng lên, cô nhận radường như lông mày Quách Cao Minh đang cau lại giống như đangchịu đựng điều gì đó, ngay cả trán của anh cũng lấm tấm mồ hôi…Kiều Bích Ngọc thăm dò tập trung nhìn, cơ thể không tự chủ xíchlại gần anh một chút.“Bích Ngọc cháu đang nhìn gì vậy?”Ông cụ Quách ngồi đối diện bình tĩnh hỏi một câu, thấy khi dùngcơm mà cơ thể cô nghiêng một bên có chút không hợp lễ nghi.Quách Cao Minh nghiêng đầu, vừa lúc đối mặt với Kiều BíchNgọc, đột nhiên bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều giật mình một chút,mặt Kiều Bích Ngọc lập tức đỏ lên, như làm chuyện gì mắc cỡ, chộtdạ rất nhanh quay đầu sang chỗ khác.“…Không có gì ạ.”Cô xấu hổ nhìn lung tung, cuối cùng đường nhìn rơi xuống bátcanh hải sâm thơm phức trên bàn, tìm đại một cái cớ: “Cháu muốn ăncanh…”Người hầu nữ đứng ở bên cạnh nghe vậy, lập tức tiến lên múcmột bát cho cô.Tuy rằng khi mang thai cô phải kiêng rất nhiều thứ, nhưng móngà hầm hải sâm này vẫn có thể uống, tuy có hơi nóng.Để che giấu, Kiều Bích Ngọc cúi đầu, áp sát chén canh, khôngngừng thổi, nhìn qua thật sự giống như rất muốn uống chén canh hảisâm này vậy.“Mọi người ăn tiếp đi.”Quách Cao Minh đứng dậy khỏi ghế, giọng nói lại hơi khàn.Anh rời khỏi bàn ăn, còn thuận tay đặt một bát canh không cònnóng nữa trước mặt Kiều Bích Ngọc.Kiểu Bích Ngọc mở to hai mắt, ngẩng mặt lên, lại tình cờ chạmvào tay của Quách Cao Minh đang thu lại.“Tay anh nóng quá vậy?” Cô hỏi một câu theo bản năng.Đôi mày thanh tú của cô cau lại, nhìn thằng anh.Quách Cao Minh dường như đang che giấu điều gì không muốnđể người khác biết, vẻ mặt lạnh lùng có chút không vui.Không muốn đối mặt với cô, nhanh chóng xoay người, không nóicâu nào, nhấc chân trực tiếp rời đi.“Này, có phải anh bị cảm lạnh bởi ngâm ước sông không…” KiềuBích Ngọc nhớ lại lúc xuất viện, Lục Khánh Nam nói anh bị cảm, độngtác của cô rất nhanh, như là phản ứng bản năng, đưa tay kéo cổ tayQuách Cao Minh lại.Kiểu Bích Ngọc nói được phân nửa, bỗng dưng sắc mặt thay đổi,bỗng nhiên đứng dậy khỏi ghế.(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được không“Anh sốt cao rồi!”Quách Cao Minh nghe thấy cô hô lên, sắc mặt có chút không vui,vung tay phải lên, muốn hất tay cô ra.“Buông tay.” Giọng nói của anh khàn khàn.Nhưng cô nắm chặt tay, hoặc có thể Quách Cao Minh cũngkhông dùng quá nhiều sức.Kiểu Bích Ngọc có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra trên dathịt anh, sự lo lắng căng thẳng trong lòng ập lên: “Quách Cao Minh,anh đã uống thuốc hạ sốt chưa?”Quách Cao Minh không trả lời cô, sắc mặt khó coi: “Buông tay cónghe không!”Dường như anh không thể nhẫn nại được nữa, trực tiếp dùng taykia tách ngón tay của cô ra, Kiều Bích Ngọc rất nhanh bị anh đẩy ra.“Chuyện của tôi cô không có quyền hỏi!” Dường như anh rấtphản cảm đối với sự quan tâm của cô.Kiểu Bích Ngọc bị anh đẩy ra, rất là vô tội.Quách Cao Minh dường như không muốn nhìn thấy biểu cảm củacô, nhanh chóng xoay người, nhấc bước chân, gấp gáp đi ra cửa.Kiều Bích Ngọc nhìn anh rời đi, đột nhiên tức giận.Bỗng nhiên giống như có cái gì xông lên não, cô lại nhào tới, haitay trực tiếp vây quanh thắt lưng của anh, ôm thật chặt.Hành động này khiến cả người Quách Cao Minh cứng đờ tại chỗ.Ngay cả những người hầu khác nhà họ Quách đứng bên cạnhcũng thấy kinh ngạc.Mọi người giật mình nhìn Kiều Bích Ngọc cứ như vậy phi qua, mọiánh mắt đều nhìn chằm chằm Kiều Bích Ngọc, trong lòng không khỏithắc mắc, cậu chủ của bọn họ xưa này tính cách tàn bạo liệu có đánhbay cô không.Kiểu Bích Ngọc cứ ôm chặt anh như vậy.(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được khôngCô quay đầu, vẻ mặt căng thẳng nhìn ông cụ Quách bên kia hôto: “Ông nội à, nhiệt độ của anh ấy rất nóng đó!”Ông lão trên bàn ăn đầu tiên hơi ngẩn ra, sau đó lập tức nhíuchặt mày.Kiểu Bích Ngọc vốn cho là ông lão sẽ lớn giọng quát Quách CaoMinh, thế nhưng không có, ông cụ Quách giống như tập mãi thànhthói quen, để đũa xuống, chỉ nói một câu: “Chú ý thân thể.”“Kiều Bích Ngọc —”Quách Cao Minh nghiêng đầu, sắc mặt đã tối sầm lại, nghiếnrăng nghiến lợi gầm nhẹ tên của cô, rõ ràng không hài lòng với hànhđộng đánh bừa đánh bãi của cô.Anh ghét nhất những người phụ nữ luôn dây dưa với mình.“Muốn mắng thì mắng đi, tùy anh, tôi chính là phiền như vậy!”Vẻ mặt cô giận dữ, lớn giọng nói, đôi mắt trong veo trực tiếp nhìnanh: “Quách Cao Minh, anh có biết sốt cao cũng có thể gây chếtngười không!”Dường như nhớ ra cái gì đó, tâm trạng cô hơi kích động: “Khi cònbé tôi có chơi với một người bạn, cậu ấy sốt cao ở nhà cả ngày, cũngkhông có ai đưa cậu ấy đi khám bệnh, kết quả một tuần sau tôi tìmcậu ấy ở nhà trẻ, cả người cậu ấy dại ra, tự khép mình không nóichuyện với ai.”“Tất cả mọi người nói cậu ấy bị sốt nên não gặp vấn đề, biếnthành kẻ ngốc rồi… Cô gần như hét lên, như thể rất tức giận vớiđoạn kí ức này.Sắc mặt Quách Cao Minh phức tạp, anh đảo mắt nhìn về phía haitay của cô đang ôm chặt ông mình, anh có thể cảm giác được sức lựccủa cô, hơi run rẩy và một chút…căng thẳng.Cô căng thẳng như vậy, bởi vì mình?“Quách Cao Minh, ngày hôm nay anh phải đi truyền nước mớiđược.” Giọng nói của cô cực kỳ nghiêm túc.(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được khôngQuách Cao Minh không biết là sốt cao nên phản ứng chậm chạp,hay do nguyên nhân gì khác, anh lại để cho Kiều Bích Ngọc kéo đi…Ông cụ Quách ở chỗ bàn anh nhìn bóng dáng hai người họ rời đi,lập tức ngẩng đầu liếc nhìn quản gia bên cạnh, cả hai đều đều cóchút kinh ngạc.Ông cụ Quách thấy vui vẻ yên tâm, khẩu vị cũng tốt lên, cầm đũagặp một miếng thịt bò nhai.Quả nhiên, lúc người ta cưới vợ, sự kiên nhẫn cũng sẽ tăng lênnhiều…Quách Cao Minh bị cô kéo về phòng ngủ, bác sĩ cũng tới rấtnhanh, đo nhiệt độ cơ thể cho Quách Cao Minh, cũng không tính làbệnh nặng, lập tức cho vài thứ thuốc.Kiểu Bích Ngọc đứng ở bên cạnh, nhìn trên nhiệt kế là ba mươichín độ, biểu cảm rất lo lắng, cương quyết yêu cầu nhất định phải đểcho Quách Cao Minh truyền nước.Bác sĩ và người hầu thấy bầu không khí rất kì lạ, vội vã rút lui.Sắc mặt Quách Cao Minh khó coi, nhất là khi ánh mắt khi nhìnthấy công cụ truyền dịch bên tay trái, chết tiệt, bộ dáng như vậykhông có cách nào làm việc, anh có thói quen dùng tay trái ký tên!Kiểu Bích Ngọc biết tâm trạng của anh không tốt, hiếm khi làmmột người vợ hiền, nhẹ giọng hỏi: “Có muốn tới giường nằm không?”Anh không để ý tới cô.Nhìn hai lọ thuốc trên kệ sách, tính toán thời gian, anh còn phảilàm rất nhiều chuyện.“Quách Cao Minh, tới giường nằm có thể sẽ thoải mái hơn…” Côđứng sát lại anh, có chút kiên trì, tiếp tục dịu dàng hỏi.Lông mày Quách Cao Minh hơi nhướng lên, anh nhìn chằm chằmkhuôn mặt phía trước.Cô thật sự lo cho anh.Trong lòng anh có một cảm giác không giải thích được, không(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được khôngbiết là bởi vì cái gì, Quách Cao Minh giống như bị ma xui quỷ khiếnmà đến giường nằm.“Quách Cao Minh, anh có khó chịu ở đâu không?“Trán anh còn rất nóng, nếu không tôi đắp miếng dán hạ sốt choanh nhé…Hay anh thích dùng nước lạnh, có lẽ dùng cồn vật lý có thểhạ nhiệt độ nhỉ?”Cô rất ồn ào.Quách Cao Minh nằm ở trên giường rộng lớn, bởi vì sốt cao thânthể cũng không có sức lực, nhắm mắt lại, chỉ nghe được tiếng lải nhảicủa người phụ nữ bên tai, không ngừng bận rộn bên cạnh anh.“Quách Cao Minh…”Kiểu Bích Ngọc tới sát giường, thấy anh đang nhắm mắt, thìkhông lên tiếng, cố ý hạ giọng khẽ gọi tên anh.“Còn có chuyện gì?”Người đàn ông trên giường bởi vì sốt cao nên giọng nói hơi khànkhàn, nhưng không khó nghe ra trong giọng nói của anh có buồn bựcvà bất đắc dĩ.“À, không có gì, tôi nghĩ anh đang ngủ, nên gọi anh một tiếngthôi.” Kiều Bích Ngọc bắt đầu kiểm điểm bản thân: “Tôi không làmphiền anh nữa, tôi đi ra ngoài, anh ở đây nghỉ ngơi đi.”“Chờ một chút.”Nghe cô nói sẽ đi ra, Quách Cao Minh đột nhiên mở mắt ra.“Có phải anh khó chịu ở đâu không?” Kiều Bích Ngọc đứng ở bêngiường, ánh mắt lo lắng nhìn anh.Trên khuôn mặt của Quách Cao Minh hiện lên vẻ lúng túng, anhnói hai chữ với giọng điệu kì quái: “Đau đầu.”“Tôi bóp đầu giúp anh…”Kiểu Bích Ngọc xem anh là bệnh nhân, cởi giầy, trực tiếp leo lêngiường.(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được khôngCúi đầu nhìn người đàn ông đang nằm trên giường, cực kỳ thànhthật mà thú nhận với anh: “Xoa huyệt thái dương à? Tôi không có kinhnghiệm gì hết.”“Không sao…”Sự thực chứng minh, Kiều Bích Ngọc không hề nói dối, cô thật sựkhông có kinh nghiệm.Người phụ nữ đáng chết này, lực tay mạnh như vậy.Đầu của Quách Cao Minh dưới móng vuốt ma quỷ của cô, bị côn*n b*p tùy ý, khiến nó còn đau hơn trước.Kiều Bích Ngọc cũng tự hiểu rõ bản thân mình, cho nên cố gắngsử dụng lực tay nhẹ: “Quách Cao Minh, anh có thể lật người một chútkhông?”“Hửm?”Anh bị cô bấm ót, bởi vì sốt cao mà không muốn nói nhiều.Quách Cao Minh như cá chết nằm lỳ ở trên giường, mặt của anhbị Kiều Bích Ngọc đặt lên gối đầu, hít thở cũng có chút khó chịu, anhnghỉ ngờ Kiều Bích Ngọc đang lợi dụng lúc anh bị bệnh mà trả thù.Nhưng thật ra Kiều Bích Ngọc cho rằng bộ dáng mèo bệnh nàycủa anh khá dễ ở chung, bởi vì hiện tại Quách Cao Minh đưa lưng vềphía cô, cho nên cô cũng không thấy quá xấu hổ.Kỹ thuật xoa bóp của cô vẫn chưa thành thạo lắm, nhưng cô đãnắm rõ sức lực để xoa bóp, Quách Cao Minh cảm thấy nhẹ nhõm,cảm thấy mình nằm úp sấp như vậy cũng rất đáng giá.“Lần trước lúc nhóc Đần bị sốt cao, suốt hai năm đều không nóichuyện…” Phỏng ngủ quá yên tĩnh, Kiều Bích Ngọc nhớ tới việc trướcđây, nói chuyện với cái ót của anh.Nhóc Đần?Biệt danh này nghe có vẻ rất thân.Nhóc Đần này là nam hay là nữ?Quách Cao Minh không ngăn cản cô nói chuyện, và anh là người(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được khôngduy nhất quan tâm đến vấn đề giới tính vào lúc này.“Ông ngoại của nhóc Đần và ông ngoại của tôi là đồng đội rấtthân, tôi quen cậu ấy từ nhỏ.” Kiều Bích Ngọc nhớ tới bạn của mìnhlúc đó, giọng nói có chút bi thương.“Cậu ấy là con riêng, mẹ cậu ấy bị đàn ông lừa, ngay từ đầu bà ấykhông biết người đàn ông kia đã có vợ, sau lại mang thai nên trở vềnhà mẹ đẻ, gia đình độc thân cũng không sao cả, nhưng hết lần nàytới lần khác mẹ của nhóc Đần lúc sinh cậu ấy bị khó sinh mà chất…”“Không bao lâu, cậu ấy được cha mình nhận lại, nhưng cha và mẹkế của cậu ấy đối xử với cậu ấy không tốt, mẹ kế của cậu ấy thườngxuyên nhốt cậu ấy ở tầng cao nhất vừa nhỏ hẹp vừa dơ bẩn, nhưchăn nuôi động vật mà đúng giờ đưa đồ cho cậu ấy ăn. Có một lần,còn cố ý nhốt cậu ấy ở cốp xe để hù dọa…”Kiểu Bích Ngọc kể, tâm trạng kích động: “Nhóc Đần thật sự rấtngốc, từ nhỏ cậu ấy đã im lặng như vậy, không hay nói, bị người khácức h**p cũng không phản kháng, những kẻ đó đánh cậu ấy, cậu ấycũng không biết chạy trốn…”Khi đó cô không quá thích cậu bé này, nghĩ cậu ta rất ngu, nêncô còn đặt cho cậu ta biệt danh nhóc Đần, cười nhạo cậu ta đần độnngu xuẩn ngốc nghếch, chỉ biết chịu đựng.Nhưng sau đó…“Sau đó cậu ta làm sao?” Quách Cao Minh ở trên giường độtnhiên mở miệng, giọng nói có chút cứng nhắc.Nhưng mà, anh vừa nghiêng đầu, lại thấy viền mắt Kiều BíchNgọc đỏ hoe, bộ dáng sắp khóc.“Kiều Bích Ngọc!”Anh đột nhiên cao giọng gọi tên cô, giọng nói có chút tức giận.Kiểu Bích Ngọc bị anh rống lên, lập tức phục hồi tinh thần lại:“Làm, làm gì vậy?!”Quách Cao Minh không biết sau đó “Nhóc Đần” kia có việc gì, cólẽ đã gặp chuyện bất hạnh, nhưng những chuyện này anh đều không(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được khôngcó hứng thú.“Kiều Bích Ngọc, vai! Xoa bóp vai cho tôi.” Giọng nói của anh cóchút bực bội, không khách khí chút nào mà ra lệnh.Suy nghĩ một chút, giọng điệu bình tĩnh lại, nhấn mạnh: “Khôngđược nói chuyện!”.a

Chương 80: Chồng à anh năm trên giường có được không

Kiểu Bích Ngọc ăn cơm ở nhà họ Quách, không còn gò bó như

trước đây, ngược lại cũng khá có phép tắc, không dám thô lỗ.

Mà hai ông cháu nhà họ Quách còn lại trên bàn ăn lại rất chú

trọng lễ nghi khi dùng cơm, cầm đũa ưu nhã ăn cơm, rất ít nói

chuyện.

Cô đút một thìa cháo dinh dưỡng vào trong miệng, ánh mắt lại

lén quan sát người đàn ông bên cạnh.

Quách Cao Minh dường như không muốn ăn gì, anh chỉ gắp mấy

đũa rau xanh mà nhai xong lập tức buông đũa.

Con ngươi Kiều Bích Ngọc bỗng nhiên sáng lên, cô nhận ra

dường như lông mày Quách Cao Minh đang cau lại giống như đang

chịu đựng điều gì đó, ngay cả trán của anh cũng lấm tấm mồ hôi…

Kiều Bích Ngọc thăm dò tập trung nhìn, cơ thể không tự chủ xích

lại gần anh một chút.

“Bích Ngọc cháu đang nhìn gì vậy?”

Ông cụ Quách ngồi đối diện bình tĩnh hỏi một câu, thấy khi dùng

cơm mà cơ thể cô nghiêng một bên có chút không hợp lễ nghi.

Quách Cao Minh nghiêng đầu, vừa lúc đối mặt với Kiều Bích

Ngọc, đột nhiên bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều giật mình một chút,

mặt Kiều Bích Ngọc lập tức đỏ lên, như làm chuyện gì mắc cỡ, chột

dạ rất nhanh quay đầu sang chỗ khác.

“…Không có gì ạ.”

Cô xấu hổ nhìn lung tung, cuối cùng đường nhìn rơi xuống bát

canh hải sâm thơm phức trên bàn, tìm đại một cái cớ: “Cháu muốn ăn

canh…”

Người hầu nữ đứng ở bên cạnh nghe vậy, lập tức tiến lên múc

một bát cho cô.

Tuy rằng khi mang thai cô phải kiêng rất nhiều thứ, nhưng món

gà hầm hải sâm này vẫn có thể uống, tuy có hơi nóng.

Để che giấu, Kiều Bích Ngọc cúi đầu, áp sát chén canh, không

ngừng thổi, nhìn qua thật sự giống như rất muốn uống chén canh hải

sâm này vậy.

“Mọi người ăn tiếp đi.”

Quách Cao Minh đứng dậy khỏi ghế, giọng nói lại hơi khàn.

Anh rời khỏi bàn ăn, còn thuận tay đặt một bát canh không còn

nóng nữa trước mặt Kiều Bích Ngọc.

Kiểu Bích Ngọc mở to hai mắt, ngẩng mặt lên, lại tình cờ chạm

vào tay của Quách Cao Minh đang thu lại.

“Tay anh nóng quá vậy?” Cô hỏi một câu theo bản năng.

Đôi mày thanh tú của cô cau lại, nhìn thằng anh.

Quách Cao Minh dường như đang che giấu điều gì không muốn

để người khác biết, vẻ mặt lạnh lùng có chút không vui.

Không muốn đối mặt với cô, nhanh chóng xoay người, không nói

câu nào, nhấc chân trực tiếp rời đi.

“Này, có phải anh bị cảm lạnh bởi ngâm ước sông không…” Kiều

Bích Ngọc nhớ lại lúc xuất viện, Lục Khánh Nam nói anh bị cảm, động

tác của cô rất nhanh, như là phản ứng bản năng, đưa tay kéo cổ tay

Quách Cao Minh lại.

Kiểu Bích Ngọc nói được phân nửa, bỗng dưng sắc mặt thay đổi,

bỗng nhiên đứng dậy khỏi ghế.

(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được không

“Anh sốt cao rồi!”

Quách Cao Minh nghe thấy cô hô lên, sắc mặt có chút không vui,

vung tay phải lên, muốn hất tay cô ra.

“Buông tay.” Giọng nói của anh khàn khàn.

Nhưng cô nắm chặt tay, hoặc có thể Quách Cao Minh cũng

không dùng quá nhiều sức.

Kiểu Bích Ngọc có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra trên da

thịt anh, sự lo lắng căng thẳng trong lòng ập lên: “Quách Cao Minh,

anh đã uống thuốc hạ sốt chưa?”

Quách Cao Minh không trả lời cô, sắc mặt khó coi: “Buông tay có

nghe không!”

Dường như anh không thể nhẫn nại được nữa, trực tiếp dùng tay

kia tách ngón tay của cô ra, Kiều Bích Ngọc rất nhanh bị anh đẩy ra.

“Chuyện của tôi cô không có quyền hỏi!” Dường như anh rất

phản cảm đối với sự quan tâm của cô.

Kiểu Bích Ngọc bị anh đẩy ra, rất là vô tội.

Quách Cao Minh dường như không muốn nhìn thấy biểu cảm của

cô, nhanh chóng xoay người, nhấc bước chân, gấp gáp đi ra cửa.

Kiều Bích Ngọc nhìn anh rời đi, đột nhiên tức giận.

Bỗng nhiên giống như có cái gì xông lên não, cô lại nhào tới, hai

tay trực tiếp vây quanh thắt lưng của anh, ôm thật chặt.

Hành động này khiến cả người Quách Cao Minh cứng đờ tại chỗ.

Ngay cả những người hầu khác nhà họ Quách đứng bên cạnh

cũng thấy kinh ngạc.

Mọi người giật mình nhìn Kiều Bích Ngọc cứ như vậy phi qua, mọi

ánh mắt đều nhìn chằm chằm Kiều Bích Ngọc, trong lòng không khỏi

thắc mắc, cậu chủ của bọn họ xưa này tính cách tàn bạo liệu có đánh

bay cô không.

Kiểu Bích Ngọc cứ ôm chặt anh như vậy.

(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được không

Cô quay đầu, vẻ mặt căng thẳng nhìn ông cụ Quách bên kia hô

to: “Ông nội à, nhiệt độ của anh ấy rất nóng đó!”

Ông lão trên bàn ăn đầu tiên hơi ngẩn ra, sau đó lập tức nhíu

chặt mày.

Kiểu Bích Ngọc vốn cho là ông lão sẽ lớn giọng quát Quách Cao

Minh, thế nhưng không có, ông cụ Quách giống như tập mãi thành

thói quen, để đũa xuống, chỉ nói một câu: “Chú ý thân thể.”

“Kiều Bích Ngọc —”

Quách Cao Minh nghiêng đầu, sắc mặt đã tối sầm lại, nghiến

răng nghiến lợi gầm nhẹ tên của cô, rõ ràng không hài lòng với hành

động đánh bừa đánh bãi của cô.

Anh ghét nhất những người phụ nữ luôn dây dưa với mình.

“Muốn mắng thì mắng đi, tùy anh, tôi chính là phiền như vậy!”

Vẻ mặt cô giận dữ, lớn giọng nói, đôi mắt trong veo trực tiếp nhìn

anh: “Quách Cao Minh, anh có biết sốt cao cũng có thể gây chết

người không!”

Dường như nhớ ra cái gì đó, tâm trạng cô hơi kích động: “Khi còn

bé tôi có chơi với một người bạn, cậu ấy sốt cao ở nhà cả ngày, cũng

không có ai đưa cậu ấy đi khám bệnh, kết quả một tuần sau tôi tìm

cậu ấy ở nhà trẻ, cả người cậu ấy dại ra, tự khép mình không nói

chuyện với ai.”

“Tất cả mọi người nói cậu ấy bị sốt nên não gặp vấn đề, biến

thành kẻ ngốc rồi… Cô gần như hét lên, như thể rất tức giận với

đoạn kí ức này.

Sắc mặt Quách Cao Minh phức tạp, anh đảo mắt nhìn về phía hai

tay của cô đang ôm chặt ông mình, anh có thể cảm giác được sức lực

của cô, hơi run rẩy và một chút…căng thẳng.

Cô căng thẳng như vậy, bởi vì mình?

“Quách Cao Minh, ngày hôm nay anh phải đi truyền nước mới

được.” Giọng nói của cô cực kỳ nghiêm túc.

(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được không

Quách Cao Minh không biết là sốt cao nên phản ứng chậm chạp,

hay do nguyên nhân gì khác, anh lại để cho Kiều Bích Ngọc kéo đi…

Ông cụ Quách ở chỗ bàn anh nhìn bóng dáng hai người họ rời đi,

lập tức ngẩng đầu liếc nhìn quản gia bên cạnh, cả hai đều đều có

chút kinh ngạc.

Ông cụ Quách thấy vui vẻ yên tâm, khẩu vị cũng tốt lên, cầm đũa

gặp một miếng thịt bò nhai.

Quả nhiên, lúc người ta cưới vợ, sự kiên nhẫn cũng sẽ tăng lên

nhiều…

Quách Cao Minh bị cô kéo về phòng ngủ, bác sĩ cũng tới rất

nhanh, đo nhiệt độ cơ thể cho Quách Cao Minh, cũng không tính là

bệnh nặng, lập tức cho vài thứ thuốc.

Kiểu Bích Ngọc đứng ở bên cạnh, nhìn trên nhiệt kế là ba mươi

chín độ, biểu cảm rất lo lắng, cương quyết yêu cầu nhất định phải để

cho Quách Cao Minh truyền nước.

Bác sĩ và người hầu thấy bầu không khí rất kì lạ, vội vã rút lui.

Sắc mặt Quách Cao Minh khó coi, nhất là khi ánh mắt khi nhìn

thấy công cụ truyền dịch bên tay trái, chết tiệt, bộ dáng như vậy

không có cách nào làm việc, anh có thói quen dùng tay trái ký tên!

Kiểu Bích Ngọc biết tâm trạng của anh không tốt, hiếm khi làm

một người vợ hiền, nhẹ giọng hỏi: “Có muốn tới giường nằm không?”

Anh không để ý tới cô.

Nhìn hai lọ thuốc trên kệ sách, tính toán thời gian, anh còn phải

làm rất nhiều chuyện.

“Quách Cao Minh, tới giường nằm có thể sẽ thoải mái hơn…” Cô

đứng sát lại anh, có chút kiên trì, tiếp tục dịu dàng hỏi.

Lông mày Quách Cao Minh hơi nhướng lên, anh nhìn chằm chằm

khuôn mặt phía trước.

Cô thật sự lo cho anh.

Trong lòng anh có một cảm giác không giải thích được, không

(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được không

biết là bởi vì cái gì, Quách Cao Minh giống như bị ma xui quỷ khiến

mà đến giường nằm.

“Quách Cao Minh, anh có khó chịu ở đâu không?

“Trán anh còn rất nóng, nếu không tôi đắp miếng dán hạ sốt cho

anh nhé…Hay anh thích dùng nước lạnh, có lẽ dùng cồn vật lý có thể

hạ nhiệt độ nhỉ?”

Cô rất ồn ào.

Quách Cao Minh nằm ở trên giường rộng lớn, bởi vì sốt cao thân

thể cũng không có sức lực, nhắm mắt lại, chỉ nghe được tiếng lải nhải

của người phụ nữ bên tai, không ngừng bận rộn bên cạnh anh.

“Quách Cao Minh…”

Kiểu Bích Ngọc tới sát giường, thấy anh đang nhắm mắt, thì

không lên tiếng, cố ý hạ giọng khẽ gọi tên anh.

“Còn có chuyện gì?”

Người đàn ông trên giường bởi vì sốt cao nên giọng nói hơi khàn

khàn, nhưng không khó nghe ra trong giọng nói của anh có buồn bực

và bất đắc dĩ.

“À, không có gì, tôi nghĩ anh đang ngủ, nên gọi anh một tiếng

thôi.” Kiều Bích Ngọc bắt đầu kiểm điểm bản thân: “Tôi không làm

phiền anh nữa, tôi đi ra ngoài, anh ở đây nghỉ ngơi đi.”

“Chờ một chút.”

Nghe cô nói sẽ đi ra, Quách Cao Minh đột nhiên mở mắt ra.

“Có phải anh khó chịu ở đâu không?” Kiều Bích Ngọc đứng ở bên

giường, ánh mắt lo lắng nhìn anh.

Trên khuôn mặt của Quách Cao Minh hiện lên vẻ lúng túng, anh

nói hai chữ với giọng điệu kì quái: “Đau đầu.”

“Tôi bóp đầu giúp anh…”

Kiểu Bích Ngọc xem anh là bệnh nhân, cởi giầy, trực tiếp leo lên

giường.

(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được không

Cúi đầu nhìn người đàn ông đang nằm trên giường, cực kỳ thành

thật mà thú nhận với anh: “Xoa huyệt thái dương à? Tôi không có kinh

nghiệm gì hết.”

“Không sao…”

Sự thực chứng minh, Kiều Bích Ngọc không hề nói dối, cô thật sự

không có kinh nghiệm.

Người phụ nữ đáng chết này, lực tay mạnh như vậy.

Đầu của Quách Cao Minh dưới móng vuốt ma quỷ của cô, bị cô

n*n b*p tùy ý, khiến nó còn đau hơn trước.

Kiều Bích Ngọc cũng tự hiểu rõ bản thân mình, cho nên cố gắng

sử dụng lực tay nhẹ: “Quách Cao Minh, anh có thể lật người một chút

không?”

“Hửm?”

Anh bị cô bấm ót, bởi vì sốt cao mà không muốn nói nhiều.

Quách Cao Minh như cá chết nằm lỳ ở trên giường, mặt của anh

bị Kiều Bích Ngọc đặt lên gối đầu, hít thở cũng có chút khó chịu, anh

nghỉ ngờ Kiều Bích Ngọc đang lợi dụng lúc anh bị bệnh mà trả thù.

Nhưng thật ra Kiều Bích Ngọc cho rằng bộ dáng mèo bệnh này

của anh khá dễ ở chung, bởi vì hiện tại Quách Cao Minh đưa lưng về

phía cô, cho nên cô cũng không thấy quá xấu hổ.

Kỹ thuật xoa bóp của cô vẫn chưa thành thạo lắm, nhưng cô đã

nắm rõ sức lực để xoa bóp, Quách Cao Minh cảm thấy nhẹ nhõm,

cảm thấy mình nằm úp sấp như vậy cũng rất đáng giá.

“Lần trước lúc nhóc Đần bị sốt cao, suốt hai năm đều không nói

chuyện…” Phỏng ngủ quá yên tĩnh, Kiều Bích Ngọc nhớ tới việc trước

đây, nói chuyện với cái ót của anh.

Nhóc Đần?

Biệt danh này nghe có vẻ rất thân.

Nhóc Đần này là nam hay là nữ?

Quách Cao Minh không ngăn cản cô nói chuyện, và anh là người

(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được không

duy nhất quan tâm đến vấn đề giới tính vào lúc này.

“Ông ngoại của nhóc Đần và ông ngoại của tôi là đồng đội rất

thân, tôi quen cậu ấy từ nhỏ.” Kiều Bích Ngọc nhớ tới bạn của mình

lúc đó, giọng nói có chút bi thương.

“Cậu ấy là con riêng, mẹ cậu ấy bị đàn ông lừa, ngay từ đầu bà ấy

không biết người đàn ông kia đã có vợ, sau lại mang thai nên trở về

nhà mẹ đẻ, gia đình độc thân cũng không sao cả, nhưng hết lần này

tới lần khác mẹ của nhóc Đần lúc sinh cậu ấy bị khó sinh mà chất…”

“Không bao lâu, cậu ấy được cha mình nhận lại, nhưng cha và mẹ

kế của cậu ấy đối xử với cậu ấy không tốt, mẹ kế của cậu ấy thường

xuyên nhốt cậu ấy ở tầng cao nhất vừa nhỏ hẹp vừa dơ bẩn, như

chăn nuôi động vật mà đúng giờ đưa đồ cho cậu ấy ăn. Có một lần,

còn cố ý nhốt cậu ấy ở cốp xe để hù dọa…”

Kiểu Bích Ngọc kể, tâm trạng kích động: “Nhóc Đần thật sự rất

ngốc, từ nhỏ cậu ấy đã im lặng như vậy, không hay nói, bị người khác

ức h**p cũng không phản kháng, những kẻ đó đánh cậu ấy, cậu ấy

cũng không biết chạy trốn…”

Khi đó cô không quá thích cậu bé này, nghĩ cậu ta rất ngu, nên

cô còn đặt cho cậu ta biệt danh nhóc Đần, cười nhạo cậu ta đần độn

ngu xuẩn ngốc nghếch, chỉ biết chịu đựng.

Nhưng sau đó…

“Sau đó cậu ta làm sao?” Quách Cao Minh ở trên giường đột

nhiên mở miệng, giọng nói có chút cứng nhắc.

Nhưng mà, anh vừa nghiêng đầu, lại thấy viền mắt Kiều Bích

Ngọc đỏ hoe, bộ dáng sắp khóc.

“Kiều Bích Ngọc!”

Anh đột nhiên cao giọng gọi tên cô, giọng nói có chút tức giận.

Kiểu Bích Ngọc bị anh rống lên, lập tức phục hồi tinh thần lại:

“Làm, làm gì vậy?!”

Quách Cao Minh không biết sau đó “Nhóc Đần” kia có việc gì, có

lẽ đã gặp chuyện bất hạnh, nhưng những chuyện này anh đều không

(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được không

có hứng thú.

“Kiều Bích Ngọc, vai! Xoa bóp vai cho tôi.” Giọng nói của anh có

chút bực bội, không khách khí chút nào mà ra lệnh.

Suy nghĩ một chút, giọng điệu bình tĩnh lại, nhấn mạnh: “Không

được nói chuyện!”.a

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 80: Chồng à anh năm trên giường có được khôngKiểu Bích Ngọc ăn cơm ở nhà họ Quách, không còn gò bó nhưtrước đây, ngược lại cũng khá có phép tắc, không dám thô lỗ.Mà hai ông cháu nhà họ Quách còn lại trên bàn ăn lại rất chútrọng lễ nghi khi dùng cơm, cầm đũa ưu nhã ăn cơm, rất ít nóichuyện.Cô đút một thìa cháo dinh dưỡng vào trong miệng, ánh mắt lạilén quan sát người đàn ông bên cạnh.Quách Cao Minh dường như không muốn ăn gì, anh chỉ gắp mấyđũa rau xanh mà nhai xong lập tức buông đũa.Con ngươi Kiều Bích Ngọc bỗng nhiên sáng lên, cô nhận radường như lông mày Quách Cao Minh đang cau lại giống như đangchịu đựng điều gì đó, ngay cả trán của anh cũng lấm tấm mồ hôi…Kiều Bích Ngọc thăm dò tập trung nhìn, cơ thể không tự chủ xíchlại gần anh một chút.“Bích Ngọc cháu đang nhìn gì vậy?”Ông cụ Quách ngồi đối diện bình tĩnh hỏi một câu, thấy khi dùngcơm mà cơ thể cô nghiêng một bên có chút không hợp lễ nghi.Quách Cao Minh nghiêng đầu, vừa lúc đối mặt với Kiều BíchNgọc, đột nhiên bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều giật mình một chút,mặt Kiều Bích Ngọc lập tức đỏ lên, như làm chuyện gì mắc cỡ, chộtdạ rất nhanh quay đầu sang chỗ khác.“…Không có gì ạ.”Cô xấu hổ nhìn lung tung, cuối cùng đường nhìn rơi xuống bátcanh hải sâm thơm phức trên bàn, tìm đại một cái cớ: “Cháu muốn ăncanh…”Người hầu nữ đứng ở bên cạnh nghe vậy, lập tức tiến lên múcmột bát cho cô.Tuy rằng khi mang thai cô phải kiêng rất nhiều thứ, nhưng móngà hầm hải sâm này vẫn có thể uống, tuy có hơi nóng.Để che giấu, Kiều Bích Ngọc cúi đầu, áp sát chén canh, khôngngừng thổi, nhìn qua thật sự giống như rất muốn uống chén canh hảisâm này vậy.“Mọi người ăn tiếp đi.”Quách Cao Minh đứng dậy khỏi ghế, giọng nói lại hơi khàn.Anh rời khỏi bàn ăn, còn thuận tay đặt một bát canh không cònnóng nữa trước mặt Kiều Bích Ngọc.Kiểu Bích Ngọc mở to hai mắt, ngẩng mặt lên, lại tình cờ chạmvào tay của Quách Cao Minh đang thu lại.“Tay anh nóng quá vậy?” Cô hỏi một câu theo bản năng.Đôi mày thanh tú của cô cau lại, nhìn thằng anh.Quách Cao Minh dường như đang che giấu điều gì không muốnđể người khác biết, vẻ mặt lạnh lùng có chút không vui.Không muốn đối mặt với cô, nhanh chóng xoay người, không nóicâu nào, nhấc chân trực tiếp rời đi.“Này, có phải anh bị cảm lạnh bởi ngâm ước sông không…” KiềuBích Ngọc nhớ lại lúc xuất viện, Lục Khánh Nam nói anh bị cảm, độngtác của cô rất nhanh, như là phản ứng bản năng, đưa tay kéo cổ tayQuách Cao Minh lại.Kiểu Bích Ngọc nói được phân nửa, bỗng dưng sắc mặt thay đổi,bỗng nhiên đứng dậy khỏi ghế.(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được không“Anh sốt cao rồi!”Quách Cao Minh nghe thấy cô hô lên, sắc mặt có chút không vui,vung tay phải lên, muốn hất tay cô ra.“Buông tay.” Giọng nói của anh khàn khàn.Nhưng cô nắm chặt tay, hoặc có thể Quách Cao Minh cũngkhông dùng quá nhiều sức.Kiểu Bích Ngọc có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra trên dathịt anh, sự lo lắng căng thẳng trong lòng ập lên: “Quách Cao Minh,anh đã uống thuốc hạ sốt chưa?”Quách Cao Minh không trả lời cô, sắc mặt khó coi: “Buông tay cónghe không!”Dường như anh không thể nhẫn nại được nữa, trực tiếp dùng taykia tách ngón tay của cô ra, Kiều Bích Ngọc rất nhanh bị anh đẩy ra.“Chuyện của tôi cô không có quyền hỏi!” Dường như anh rấtphản cảm đối với sự quan tâm của cô.Kiểu Bích Ngọc bị anh đẩy ra, rất là vô tội.Quách Cao Minh dường như không muốn nhìn thấy biểu cảm củacô, nhanh chóng xoay người, nhấc bước chân, gấp gáp đi ra cửa.Kiều Bích Ngọc nhìn anh rời đi, đột nhiên tức giận.Bỗng nhiên giống như có cái gì xông lên não, cô lại nhào tới, haitay trực tiếp vây quanh thắt lưng của anh, ôm thật chặt.Hành động này khiến cả người Quách Cao Minh cứng đờ tại chỗ.Ngay cả những người hầu khác nhà họ Quách đứng bên cạnhcũng thấy kinh ngạc.Mọi người giật mình nhìn Kiều Bích Ngọc cứ như vậy phi qua, mọiánh mắt đều nhìn chằm chằm Kiều Bích Ngọc, trong lòng không khỏithắc mắc, cậu chủ của bọn họ xưa này tính cách tàn bạo liệu có đánhbay cô không.Kiểu Bích Ngọc cứ ôm chặt anh như vậy.(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được khôngCô quay đầu, vẻ mặt căng thẳng nhìn ông cụ Quách bên kia hôto: “Ông nội à, nhiệt độ của anh ấy rất nóng đó!”Ông lão trên bàn ăn đầu tiên hơi ngẩn ra, sau đó lập tức nhíuchặt mày.Kiểu Bích Ngọc vốn cho là ông lão sẽ lớn giọng quát Quách CaoMinh, thế nhưng không có, ông cụ Quách giống như tập mãi thànhthói quen, để đũa xuống, chỉ nói một câu: “Chú ý thân thể.”“Kiều Bích Ngọc —”Quách Cao Minh nghiêng đầu, sắc mặt đã tối sầm lại, nghiếnrăng nghiến lợi gầm nhẹ tên của cô, rõ ràng không hài lòng với hànhđộng đánh bừa đánh bãi của cô.Anh ghét nhất những người phụ nữ luôn dây dưa với mình.“Muốn mắng thì mắng đi, tùy anh, tôi chính là phiền như vậy!”Vẻ mặt cô giận dữ, lớn giọng nói, đôi mắt trong veo trực tiếp nhìnanh: “Quách Cao Minh, anh có biết sốt cao cũng có thể gây chếtngười không!”Dường như nhớ ra cái gì đó, tâm trạng cô hơi kích động: “Khi cònbé tôi có chơi với một người bạn, cậu ấy sốt cao ở nhà cả ngày, cũngkhông có ai đưa cậu ấy đi khám bệnh, kết quả một tuần sau tôi tìmcậu ấy ở nhà trẻ, cả người cậu ấy dại ra, tự khép mình không nóichuyện với ai.”“Tất cả mọi người nói cậu ấy bị sốt nên não gặp vấn đề, biếnthành kẻ ngốc rồi… Cô gần như hét lên, như thể rất tức giận vớiđoạn kí ức này.Sắc mặt Quách Cao Minh phức tạp, anh đảo mắt nhìn về phía haitay của cô đang ôm chặt ông mình, anh có thể cảm giác được sức lựccủa cô, hơi run rẩy và một chút…căng thẳng.Cô căng thẳng như vậy, bởi vì mình?“Quách Cao Minh, ngày hôm nay anh phải đi truyền nước mớiđược.” Giọng nói của cô cực kỳ nghiêm túc.(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được khôngQuách Cao Minh không biết là sốt cao nên phản ứng chậm chạp,hay do nguyên nhân gì khác, anh lại để cho Kiều Bích Ngọc kéo đi…Ông cụ Quách ở chỗ bàn anh nhìn bóng dáng hai người họ rời đi,lập tức ngẩng đầu liếc nhìn quản gia bên cạnh, cả hai đều đều cóchút kinh ngạc.Ông cụ Quách thấy vui vẻ yên tâm, khẩu vị cũng tốt lên, cầm đũagặp một miếng thịt bò nhai.Quả nhiên, lúc người ta cưới vợ, sự kiên nhẫn cũng sẽ tăng lênnhiều…Quách Cao Minh bị cô kéo về phòng ngủ, bác sĩ cũng tới rấtnhanh, đo nhiệt độ cơ thể cho Quách Cao Minh, cũng không tính làbệnh nặng, lập tức cho vài thứ thuốc.Kiểu Bích Ngọc đứng ở bên cạnh, nhìn trên nhiệt kế là ba mươichín độ, biểu cảm rất lo lắng, cương quyết yêu cầu nhất định phải đểcho Quách Cao Minh truyền nước.Bác sĩ và người hầu thấy bầu không khí rất kì lạ, vội vã rút lui.Sắc mặt Quách Cao Minh khó coi, nhất là khi ánh mắt khi nhìnthấy công cụ truyền dịch bên tay trái, chết tiệt, bộ dáng như vậykhông có cách nào làm việc, anh có thói quen dùng tay trái ký tên!Kiểu Bích Ngọc biết tâm trạng của anh không tốt, hiếm khi làmmột người vợ hiền, nhẹ giọng hỏi: “Có muốn tới giường nằm không?”Anh không để ý tới cô.Nhìn hai lọ thuốc trên kệ sách, tính toán thời gian, anh còn phảilàm rất nhiều chuyện.“Quách Cao Minh, tới giường nằm có thể sẽ thoải mái hơn…” Côđứng sát lại anh, có chút kiên trì, tiếp tục dịu dàng hỏi.Lông mày Quách Cao Minh hơi nhướng lên, anh nhìn chằm chằmkhuôn mặt phía trước.Cô thật sự lo cho anh.Trong lòng anh có một cảm giác không giải thích được, không(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được khôngbiết là bởi vì cái gì, Quách Cao Minh giống như bị ma xui quỷ khiếnmà đến giường nằm.“Quách Cao Minh, anh có khó chịu ở đâu không?“Trán anh còn rất nóng, nếu không tôi đắp miếng dán hạ sốt choanh nhé…Hay anh thích dùng nước lạnh, có lẽ dùng cồn vật lý có thểhạ nhiệt độ nhỉ?”Cô rất ồn ào.Quách Cao Minh nằm ở trên giường rộng lớn, bởi vì sốt cao thânthể cũng không có sức lực, nhắm mắt lại, chỉ nghe được tiếng lải nhảicủa người phụ nữ bên tai, không ngừng bận rộn bên cạnh anh.“Quách Cao Minh…”Kiểu Bích Ngọc tới sát giường, thấy anh đang nhắm mắt, thìkhông lên tiếng, cố ý hạ giọng khẽ gọi tên anh.“Còn có chuyện gì?”Người đàn ông trên giường bởi vì sốt cao nên giọng nói hơi khànkhàn, nhưng không khó nghe ra trong giọng nói của anh có buồn bựcvà bất đắc dĩ.“À, không có gì, tôi nghĩ anh đang ngủ, nên gọi anh một tiếngthôi.” Kiều Bích Ngọc bắt đầu kiểm điểm bản thân: “Tôi không làmphiền anh nữa, tôi đi ra ngoài, anh ở đây nghỉ ngơi đi.”“Chờ một chút.”Nghe cô nói sẽ đi ra, Quách Cao Minh đột nhiên mở mắt ra.“Có phải anh khó chịu ở đâu không?” Kiều Bích Ngọc đứng ở bêngiường, ánh mắt lo lắng nhìn anh.Trên khuôn mặt của Quách Cao Minh hiện lên vẻ lúng túng, anhnói hai chữ với giọng điệu kì quái: “Đau đầu.”“Tôi bóp đầu giúp anh…”Kiểu Bích Ngọc xem anh là bệnh nhân, cởi giầy, trực tiếp leo lêngiường.(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được khôngCúi đầu nhìn người đàn ông đang nằm trên giường, cực kỳ thànhthật mà thú nhận với anh: “Xoa huyệt thái dương à? Tôi không có kinhnghiệm gì hết.”“Không sao…”Sự thực chứng minh, Kiều Bích Ngọc không hề nói dối, cô thật sựkhông có kinh nghiệm.Người phụ nữ đáng chết này, lực tay mạnh như vậy.Đầu của Quách Cao Minh dưới móng vuốt ma quỷ của cô, bị côn*n b*p tùy ý, khiến nó còn đau hơn trước.Kiều Bích Ngọc cũng tự hiểu rõ bản thân mình, cho nên cố gắngsử dụng lực tay nhẹ: “Quách Cao Minh, anh có thể lật người một chútkhông?”“Hửm?”Anh bị cô bấm ót, bởi vì sốt cao mà không muốn nói nhiều.Quách Cao Minh như cá chết nằm lỳ ở trên giường, mặt của anhbị Kiều Bích Ngọc đặt lên gối đầu, hít thở cũng có chút khó chịu, anhnghỉ ngờ Kiều Bích Ngọc đang lợi dụng lúc anh bị bệnh mà trả thù.Nhưng thật ra Kiều Bích Ngọc cho rằng bộ dáng mèo bệnh nàycủa anh khá dễ ở chung, bởi vì hiện tại Quách Cao Minh đưa lưng vềphía cô, cho nên cô cũng không thấy quá xấu hổ.Kỹ thuật xoa bóp của cô vẫn chưa thành thạo lắm, nhưng cô đãnắm rõ sức lực để xoa bóp, Quách Cao Minh cảm thấy nhẹ nhõm,cảm thấy mình nằm úp sấp như vậy cũng rất đáng giá.“Lần trước lúc nhóc Đần bị sốt cao, suốt hai năm đều không nóichuyện…” Phỏng ngủ quá yên tĩnh, Kiều Bích Ngọc nhớ tới việc trướcđây, nói chuyện với cái ót của anh.Nhóc Đần?Biệt danh này nghe có vẻ rất thân.Nhóc Đần này là nam hay là nữ?Quách Cao Minh không ngăn cản cô nói chuyện, và anh là người(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được khôngduy nhất quan tâm đến vấn đề giới tính vào lúc này.“Ông ngoại của nhóc Đần và ông ngoại của tôi là đồng đội rấtthân, tôi quen cậu ấy từ nhỏ.” Kiều Bích Ngọc nhớ tới bạn của mìnhlúc đó, giọng nói có chút bi thương.“Cậu ấy là con riêng, mẹ cậu ấy bị đàn ông lừa, ngay từ đầu bà ấykhông biết người đàn ông kia đã có vợ, sau lại mang thai nên trở vềnhà mẹ đẻ, gia đình độc thân cũng không sao cả, nhưng hết lần nàytới lần khác mẹ của nhóc Đần lúc sinh cậu ấy bị khó sinh mà chất…”“Không bao lâu, cậu ấy được cha mình nhận lại, nhưng cha và mẹkế của cậu ấy đối xử với cậu ấy không tốt, mẹ kế của cậu ấy thườngxuyên nhốt cậu ấy ở tầng cao nhất vừa nhỏ hẹp vừa dơ bẩn, nhưchăn nuôi động vật mà đúng giờ đưa đồ cho cậu ấy ăn. Có một lần,còn cố ý nhốt cậu ấy ở cốp xe để hù dọa…”Kiểu Bích Ngọc kể, tâm trạng kích động: “Nhóc Đần thật sự rấtngốc, từ nhỏ cậu ấy đã im lặng như vậy, không hay nói, bị người khácức h**p cũng không phản kháng, những kẻ đó đánh cậu ấy, cậu ấycũng không biết chạy trốn…”Khi đó cô không quá thích cậu bé này, nghĩ cậu ta rất ngu, nêncô còn đặt cho cậu ta biệt danh nhóc Đần, cười nhạo cậu ta đần độnngu xuẩn ngốc nghếch, chỉ biết chịu đựng.Nhưng sau đó…“Sau đó cậu ta làm sao?” Quách Cao Minh ở trên giường độtnhiên mở miệng, giọng nói có chút cứng nhắc.Nhưng mà, anh vừa nghiêng đầu, lại thấy viền mắt Kiều BíchNgọc đỏ hoe, bộ dáng sắp khóc.“Kiều Bích Ngọc!”Anh đột nhiên cao giọng gọi tên cô, giọng nói có chút tức giận.Kiểu Bích Ngọc bị anh rống lên, lập tức phục hồi tinh thần lại:“Làm, làm gì vậy?!”Quách Cao Minh không biết sau đó “Nhóc Đần” kia có việc gì, cólẽ đã gặp chuyện bất hạnh, nhưng những chuyện này anh đều không(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 80:…có được khôngcó hứng thú.“Kiều Bích Ngọc, vai! Xoa bóp vai cho tôi.” Giọng nói của anh cóchút bực bội, không khách khí chút nào mà ra lệnh.Suy nghĩ một chút, giọng điệu bình tĩnh lại, nhấn mạnh: “Khôngđược nói chuyện!”.a

Chương 80