Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 89
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 89: Lấy tình yêu làm cái cớ giam giữ cô“Buông ra…”“Quách Cao Minh, thả tôi ra…”Cô bị anh nắm cổ tay và kéo xuống cầu thang.Hàng lông mày thanh tú của Kiều Bích Ngọc nhíu lại, cô nhìngương mặt của người đàn ông lạnh lùng trước mặt mình này, độtnhiên anh xuất hiện ở cái nhà trọ cũ kỹ này rồi lạnh lùng vứt một câu:“Cô nghĩ tôi là người thế nào.” Sau đó kéo cô đi, cô không hiểu rốtcuộc anh đang nghĩ gì.Kiểu Bích Ngọc quay đầu, lo lắng nhìn về phía cầu thang…Anh kéo cô đi, nhưng Doãn Thành Trung lại không cho đứngchắn ở giữa, Doãn Thành Trung đứng không vững nên ngã xuống,hình như bị rất nhiều mảnh kính vỡ găm vào cánh tay.“Lo cho anh ta à?”Anh nói một cách lạnh lùng nặng nề, nhìn thẳng vào cô khiếntrong lòng Kiều Bích Ngọc trở nên lạnh lẽo.Quách Cao Minh tức giận nhìn dáng vẻ co ro của cô, gần từngcâu từng chữ với cô: “Em họ tôi đã cho người trông coi nhà trọ cô ởphía đối diện, nó đối xử với cô…đúng là rất có lòng.” Anh nói đến chữcuối cùng thì hơi chế giễu.Kiểu Bích Ngọc vô cùng tức giận: “Quách Cao Minh, anh nói thếlà có ý gì! Lúc nãy Doãn Thành Trung uống rượu nên tôi mới dìu anhta, chúng tôi không…”“Ngồi vào.”Anh không kiên nhẫn ra lệnh cho cô ngồi vào trong xe.Anh lập tức khởi động xe, vững vàng chạy ra đường, anh nhìn vềphía trước không chớp mắt, Kiểu Bích Ngọc đang ngồi ở ghế phụdùng ánh mắt phức tạp nhìn người đàn ông ngồi cạnh mình, anh imlặng, bầu không khí chợt trở nên rất yên tĩnh.Kiểu Bích Ngọc nhìn anh, cô định mở miệng nhưng lại không biếtnên nói gì.Tối hôm qua anh vừa gửi tin nhắn cho cô kể tình hình ở bên Mỹ,nói phải tháng sau mới về được, mà giờ lại đột nhiên xuất hiện ởthành phố Bắc An…Anh mặc một bộ âu phục đắt tiền, vẫn rất khôi ngô tuấn tú,nhưng hình như anh gầy hơn, hai hàng lông mày nhíu lại, có vẻ mệtmỏi.Anh đi Mỹ khoảng hai tuần mà không hiểu sao cô lại có cảm giácnhư lâu lắm rồi chưa được gặp anh.Kiểu Bích Ngọc nghiêng đầu, trong lòng hỗn loạn, cô có rất nhiềuthứ muốn hỏi anh.Nhất là mấy lời mà Doãn Thành Trung đã nói, sáu năm trước…Cô do dự một hồi lâu, vừa mở miệng định hỏi anh thì lại thấyphong cảnh xa lạ ngoài cửa sổ xe, cô giật mình: “Đi đâu?”Đây không phải đường về nhà họ Quách.Anh không trả lời cô.Đã chạng vạng tối, sắc trời lờ mờ, từng chiếc đèn đường đượcbật lên.Hiếm khi Quách Cao Minh tự lái xe, khuôn mặt lạnh lùng của anhchẳng có biểu cảm gì, tay phải cầm tay lái, rẽ tại đường giao nhauhình chữ T ở phía trước và lái nhanh vào bóng đêm sâu hun hút.Xe chạy khoảng ba mươi phút, khi ra khỏi đường cao tốc, cảnhđường phố xung quanh dần trở nên sáng sủa hơn, ánh đèn rực rỡ,biển quảng cáo nhấp nháy không ngừng.Đây là khu giải trí rất nổi tiếng của Thành Đông, cũng có ngườingầm gọi nơi này là Las Vegas phiên bản hai, nghe nói ban ngày nơinày giống như một thành phố không có người, nhưng khi màn đêmbuông xuống, nơi này sẽ trở nên rất ồn ào náo nhiệt.Có không ít khách du lịch nghe thấy tiếng tăm của nơi này nênnhân lúc buổi tối mà đến, nhưng nếu không có người quen thì muốnchơi cũng chẳng tìm ra cách.Mà nơi này lại rất lạ lẫm với Kiều Bích Ngọc.Quách Cao Minh không lái xe vào khu vực phồn hoa nhất đó, màrẽ trái đi vào một con đường nhỏ vắng vẻ.Kiểu Bích Ngọc nhìn khung cảng xa lạ trước mặt, chợt lo lắngtrong lòng.Tại sao anh ta lại dẫn mình tới đây?Một lát sau, chiếc xe dừng lại ở một con ngõ tối tăm vắng vẻ rộngrãi.Quách Cao Minh vừa mở cửa xe liền có hai người vội vàng đi tới,vẻ mặt hai người đó nịnh nọt, hơi khom lưng nói nhỏ vào tai anh cái gìđó.“Ra đây.”Quách Cao Minh quay đầu lại nhìn vào trong xe gọi một tiếng,giọng điệu vô hồn, không thể biết tâm trạng của anh.Cô ngồi ở ghế phụ, cảm thấy rất lo lắng, mở cửa xe ra, vẻ mặtcảnh giác chậm rãi bước xuống xe.Mà lúc Kiểu Bích Ngọc vừa bước xuống xe, hai người đàn ôngđứng sau lưng họ giật mình một cái, dường như bọn họ rất kinh ngạcvới việc Quách Cao Minh dẫn theo phụ nữ.Hình như hai người đàn ông đó không dám nhìn thẳng vào cô, chỉkhẽ gật đầu với Kiều Bích Ngọc, rồi nghiêm túc dẫn đường cho bọnhọ.Đi thẳng tới cuối con ngõ tối tăm, có một người đàn ông đi lên,gõ năm lần lên một chiếc cửa sắt lớn khó thấy, ba tiếng dài hai tiếngngắn.Chẳng mấy chốc chiếc cửa sắt nặng nề đấy được mở ra.Kiều Bích Ngọc nhìn qua thì giật mình.Mặc dù ánh đèn trong đó không sáng nhưng vẫn thấy cách bàytrí và trang trí rất nguy nag tráng lệ, đi vào bên trong, thỉnh thoảngcòn nghe thấy tiếng nhạc ầm ï náo nhiệt truyền tới, mà càng đi vàotrong thì ánh sáng càng sáng chói mắt.Sự căng thẳng trong lòng cô càng tăng thêm.Cô đi vào thang máy theo Quách Cao Minh, tầng bốn, cô cứ cảmthấy cái số tầng này nhìn không rõ, mà người đàn ông lạnh lùng bêncạnh chẳng nói lời nào.Lúc đến tầng bốn, một đầu hành lang cổ kính hiện ra trước mặt,trên vách tường ở hai bên treo những chiếc đèn thủy tỉnh kiểu châuu, ánh sáng màu da cam, không quá sáng lại hơi âm u.Mỗi lần bước đi, Kiều Bích Ngọc lại có thể nghe thấy bước châncủa chính mình, tầng này đúng là rất yên tĩnh.Mà lúc có một vài người tình cờ gặp bọn họ đều sẽ đứng thẳngbất động, cúi đầu xuống, nhường đường cho bọn họ.Mà những người này đều vô thức nhìn Kiểu Bích Ngọc quan sát,dường như bọn họ thấy sự xuất hiện của cô rất kỳ quái, chuyện nàykhiến da đầu Kiểu Bích Ngọc hơi ngứa ngáy.Rốt cuộc đây là đâu?Đột nhiên người đàn ông vẫn luôn dẫn đường phía trước nhậnmột cuộc điện thoại, sau khi anh ta cúp máy thì đi tới cạnh QuáchCao Minh, khẽ báo cáo: “Cậu Quách, Quách Thanh Nga đưa hạngmục Hải Thành cho Doãn thị, nhưng ngân sách đã vượt quá ba mươiphần trăm so với giá thị trường…”Hiển nhiên bọn họ đang nói tới chuyện công việc, Quách ThanhNga lợi dụng chức quyền của Quách thị để lấy tiền của nhà chồng bàta.Cô đã nghe nói chuyện mấy bà bác của Quách Cao Minh vắt ócsuy tính với tập đoàn từ lâu.Nhưng Kiểu Bích Ngọc thấy rất kỳ lạ, người đàn ông này gọithẳng tên của Quách Thanh Nga, dù sao Quách Thanh Nga cũng làbác cả của Quách Cao Minh, giọng điệu của người đàn ông này cònhơi khinh thường chứ đừng nói gì đến chuyện kính trọng.Mấy người này không phải người của nhà họ Quách.Kiểu Bích Ngọc nghĩ lại, người của ông cụ Quách thường gọiQuách Cao Minh là cậu Cao Minh.“Muốn lấy tiền cũng được.” Quách Cao Minh đi tới chỗ điêu khắctượng gỗ đen trước cánh cổng nặng nề, vẻ mặt lạnh lùng, thản nhiênnói tiếp: “Vậy phải xem ông ta có đáng giá hay không.”“Vâng.” Người đàn ông đó gật đầu rồi quay người rời đi.Kiều Bích Ngọc không hiểu rõ ý của bọn họ, nhưng cái giọng nóilạnh lùng đấy của Quách Cao Minh thì chắc chắn chẳng có chuyện gìtôt.Cánh cửa gỗ đen sang trọng và được chạm khắc tỉnh xảo đượcmở ra, dáng người Quách Cao Minh rất đẹp, anh sải bước đi vào, KiềuBích Ngọc đứng ở công, không nhấc chân lên được.Cô không muốn đi vào.Bởi vì có một âm thanh rất kinh khủng truyền ra từ trong đó…Có người đang ra sức dập đầu, tiếng bộp bộp bộp vang lên, đậplên sàn nhà đá cẩm thạch lạnh buốt, tay chân ông ta bị trói chặt bởidây thừng, quỳ trên mặt đất, giọng nói run rẩy không ngừng cầu xintha thứ: “Tôi sai rồi, tôi thật sự biết sai rồi, lần sau tôi không dámnữa…”“Đường Vĩnh Hậu, mày nghĩ còn có lần sau à?”Một người đàn ông vạm vỡ cao ít nhất là một mét chín dùnggiọng điệu khinh thường thô lỗ chửi một câu, gã tàn nhẫn quất chiếcroi da đen dài vào người đàn ông quỳ trên mặt đất đó.Chát ——Âm thanh này rất chói tai, trong lòng Kiều Bích Ngọc run lên mộtcái, chỉ trong nháy mắt lưng người đàn ông quỳ trên mặt đất đó trởnên da tróc thịt bong, ông ta đau đến mức kêu gào đến lạc cả giọng.“Cậu Quách.”“Cậu Quách…”Lúc Quách Cao Minh đi tới gần, những người đàn ông cầm roi dađó lập tức đứng thẳng người, khẽ gọi anh.Người đàn ông nhếch nhác nằm rạp trên sàn nhà vội ngẩng đầulên, lúc ông ta nhìn thấy Quách Cao Minh, hai con mắt càng trợn tohơn, run rẩy nói năng lộn xộn: “Cậu, Cậu Quách, tôi…tôi sẽ phụ tráchnhóm tấm thép này, chắc chắn tôi sẽ nghĩ cách…”So với vẻ hoảng sợ lo lắng của ông ta, vẻ mặt bình tĩnh lãnh đạmcủa người đàn ông đang đứng kia còn đáng sợ hơn.“Chú Đường, chúng ta cũng được coi là thông gia, chú không cầnphải căng thẳng như vậy.”Quách Cao Minh thản nhiên nói một câu, không nghe ra đượcchút cảm xúc nào từ giọng nói của anh.Nhưng mà hai tiếng ‘chú Đường’ của anh lại khiến người đàn ôngtrên mặt đất sợ chết khiếp: “Cậu Quách, tôi không dám, khôngdám…Quách Cao Minh chẳng thèm nhìn lại ông ta, quay đầu ra cửa khẽgọi: “Bích Ngọc, tới chào hỏi chú họ cô đi.”Cơ thể Kiều Bích Ngọc cứng đờ, trong lòng trở nên rất hỗn loạn.Đây là lần đầu tiên Quách Cao Minh gọi cô như vậy, trước kia hầunhư là gọi họ tên đầy đủ của cô, anh gọi cô là Bích Ngọc rất nhẹnhàng rất dịu dàng, nhưng cô nghe xong lại thấy hơi lạnh sau lưng.Mà giờ cô cũng nhận ra người đàn ông trung niên đang nằm rạptrên sàn nhà, đúng là một người bà con xa phía ba cô.“Bích Ngọc, Bích Ngọc nhà chúng ta đấy à!” Người đàn ông đókích động gọi lớn ra ngoài cửa: “Bích Ngọc, chú là chú Đường củacháu đây, lúc cháu còn bé chú còn bế cháu, cháu có nhớ chúkhông…” Ông ta cố bày ra một khuôn mặt tươi cười lấy lòng, nhưnggương mặt dính máu lại càng đáng sợ hơn.Kiểu Bích Ngọc bị hai người đàn ông vạm vỡ sau lưng ‘mời’ tớichỗ Quách Cao Minh, cô rất không cam lòng tới gần, Quách CaoMinh ngồi chính giữa chiếc sô pha lớn bằng da màu đỏ sậm.Lúc cô tới gần, anh duỗi cánh tay ra kéo cô ngồi trên đùi anh.Động tác của anh rất nhanh nhẹn, khiến cô không thể kháng cự.Kiểu Bích Ngọc bị anh giam trước ngực cực kỳ không tự nhiên,cô vô thức tránh ra nhưng hai tay Quách Cao Minh ôm trên eo cô, âmthầm dùng sức không cho cô động đậy lung tung.Mà vẻ mặt của Quách Cao Minh lại rất bình tĩnh, hơi lười biếngnghiêng đầu nhàn nhã dựa vào vai trái của cô, từ xa nhìn lại trôngchẳng khác gì một đôi.“Bích Ngọc, vị chú Đường này của cô đã làm một chuyện khôngnên làm, cô nói thử xem nên xử lý sao đây?”Đôi môi của Quách Cao Minh dán lên tai cô, trầm giọng hỏi mộtcâu, giống như anh thật sự chẳng quan tâm tới chuyện này mà chỉ xửlý theo ý cô.Kiều Bích Ngọc kiểm nén nỗi lo lắng không yên trong mắt, mímmôi, không nói gì…“Cô biết không, hiện hơn bảy mươi phần trăm hạng mục của nhàhọ Kiều đều dựa vào Quách thị.” Quách Cao Minh dựa vào bả vai cô,không chậm không nhanh nói tiếp: “Vị chú họ này của cô đã trộmlong tráo phụng trong một hạng mục, đổi thép Đức thành hàng nộiđịa, nuốt hai nghìn tỷ đồng tiền chênh lệch.”Kiều Bích Ngọc nghe đến đó thì sắc mặt trở nên trắng bệch.Dường như Quách Cao Minh rất hài lòng với vẻ mặt lo lắng nàycủa cô, nhàm chán dùng tay phải vuốt tóc cô, lầm bẩm: “Nếu truy tốchuyện này theo pháp luật thì sẽ liên quan tới nhà họ Kiều, ba cô –Kiểu Văn Vũ sẽ không bao giờ ngóc được đầu lên trong thươngtrường.”“Anh, anh muốn nói gì!” Cô không thể kiềm chế được nhịp timhỗn loạn của mình, nôn nóng hỏi anh.Chẳng mấy chốc Kiều Bích Ngọc đã ý thức được anh cố ý nóinhững chuyện này với mình.“Vụ án năm đó của Doãn Thành Trung là do tôi sai người làm.”Đột nhiên Quách Cao Minh ngồi thẳng lên, sắc mặt trở nên u ám,nhìn thẳng vào khuôn mặt sợ hãi của nó.Cô nhìn anh, không ngờ anh lại thừa nhận không chút kiêng dè.Là do anh làm, sao lại có thể thế được!“Kiểu Bích Ngọc, cô là người thông minh, tuyệt đối đừng làmchuyện tôi không thích giống như chú họ cô…” Anh cười khẩy mộtcái, nhấn mạnh.Hình như Quách Cao Minh rất bực bội, anh đẩy cô ra.Kiểu Bích Ngọc lập tức đứng lên, khuôn mặt căng thẳng đứngmột bên, cô nhìn thấy anh cầm chai rượu tây trên bàn lên, rót gầnnửa ly rồi cầm lên uống một hơi cạn sạch.Sau đó Quách Cao Minh đặt chiếc ly thủy tinh lấp lánh lên mặtbàn một cách nặng nề, ngẩng đầu lên và lạnh lùng nói một câu: “Đưalên đài, chịu được mười lăm phút thì mạng này là của ông…”“Đừng, đừng mà cậu Quách, tôi biết sai rồi, cầu xin cậu cầu xincậu hãy cho tôi một con đường sống…”Đường Vĩnh Hậu khóc lóc thảm thiết, toàn thân run rẩy cầu xintha thứ nhưng cuối cùng vẫn bị kéo lên võ đài.Mười lăm phút, đương nhiên ông ta không thể chịu được đònđánh tàn nhẫn của những tay quyền anh chuyên nghiệp, từng tiếnghét đầy đau đớn thảm thiết, tiếng khóc, tiếng van xin đứt quãng…Đốiphương ác độc đánh vào xương vai phải của ông ta, xương cốt vỡvụn…Khuôn mặt Kiều Bích Ngọc trắng bệch, mở ta hai mắt nhìn toànbộ quá trình ông ta bị hành hạ, hiện thực tàn bạo.Cơ thể trở nên run rẩy…anh đang cảnh cáo cô.Cô nhớ tới câu “Cô nghĩ tôi là người thế nào?” mà anh đã nóitrước đó.Mà giờ anh lại dẫn cô tới đây, anh muốn nói cho cô biết, QuáchCao Minh anh chính là người như thế.Nếu phạm phải sai lầm, anh cũng sẽ dùng thủ đoạn như thế với cô
Chương 89: Lấy tình yêu làm cái cớ giam giữ cô
“Buông ra…”
“Quách Cao Minh, thả tôi ra…”
Cô bị anh nắm cổ tay và kéo xuống cầu thang.
Hàng lông mày thanh tú của Kiều Bích Ngọc nhíu lại, cô nhìn
gương mặt của người đàn ông lạnh lùng trước mặt mình này, đột
nhiên anh xuất hiện ở cái nhà trọ cũ kỹ này rồi lạnh lùng vứt một câu:
“Cô nghĩ tôi là người thế nào.” Sau đó kéo cô đi, cô không hiểu rốt
cuộc anh đang nghĩ gì.
Kiểu Bích Ngọc quay đầu, lo lắng nhìn về phía cầu thang…
Anh kéo cô đi, nhưng Doãn Thành Trung lại không cho đứng
chắn ở giữa, Doãn Thành Trung đứng không vững nên ngã xuống,
hình như bị rất nhiều mảnh kính vỡ găm vào cánh tay.
“Lo cho anh ta à?”
Anh nói một cách lạnh lùng nặng nề, nhìn thẳng vào cô khiến
trong lòng Kiều Bích Ngọc trở nên lạnh lẽo.
Quách Cao Minh tức giận nhìn dáng vẻ co ro của cô, gần từng
câu từng chữ với cô: “Em họ tôi đã cho người trông coi nhà trọ cô ở
phía đối diện, nó đối xử với cô…đúng là rất có lòng.” Anh nói đến chữ
cuối cùng thì hơi chế giễu.
Kiểu Bích Ngọc vô cùng tức giận: “Quách Cao Minh, anh nói thế
là có ý gì! Lúc nãy Doãn Thành Trung uống rượu nên tôi mới dìu anh
ta, chúng tôi không…”
“Ngồi vào.”
Anh không kiên nhẫn ra lệnh cho cô ngồi vào trong xe.
Anh lập tức khởi động xe, vững vàng chạy ra đường, anh nhìn về
phía trước không chớp mắt, Kiểu Bích Ngọc đang ngồi ở ghế phụ
dùng ánh mắt phức tạp nhìn người đàn ông ngồi cạnh mình, anh im
lặng, bầu không khí chợt trở nên rất yên tĩnh.
Kiểu Bích Ngọc nhìn anh, cô định mở miệng nhưng lại không biết
nên nói gì.
Tối hôm qua anh vừa gửi tin nhắn cho cô kể tình hình ở bên Mỹ,
nói phải tháng sau mới về được, mà giờ lại đột nhiên xuất hiện ở
thành phố Bắc An…
Anh mặc một bộ âu phục đắt tiền, vẫn rất khôi ngô tuấn tú,
nhưng hình như anh gầy hơn, hai hàng lông mày nhíu lại, có vẻ mệt
mỏi.
Anh đi Mỹ khoảng hai tuần mà không hiểu sao cô lại có cảm giác
như lâu lắm rồi chưa được gặp anh.
Kiểu Bích Ngọc nghiêng đầu, trong lòng hỗn loạn, cô có rất nhiều
thứ muốn hỏi anh.
Nhất là mấy lời mà Doãn Thành Trung đã nói, sáu năm trước…
Cô do dự một hồi lâu, vừa mở miệng định hỏi anh thì lại thấy
phong cảnh xa lạ ngoài cửa sổ xe, cô giật mình: “Đi đâu?”
Đây không phải đường về nhà họ Quách.
Anh không trả lời cô.
Đã chạng vạng tối, sắc trời lờ mờ, từng chiếc đèn đường được
bật lên.
Hiếm khi Quách Cao Minh tự lái xe, khuôn mặt lạnh lùng của anh
chẳng có biểu cảm gì, tay phải cầm tay lái, rẽ tại đường giao nhau
hình chữ T ở phía trước và lái nhanh vào bóng đêm sâu hun hút.
Xe chạy khoảng ba mươi phút, khi ra khỏi đường cao tốc, cảnh
đường phố xung quanh dần trở nên sáng sủa hơn, ánh đèn rực rỡ,
biển quảng cáo nhấp nháy không ngừng.
Đây là khu giải trí rất nổi tiếng của Thành Đông, cũng có người
ngầm gọi nơi này là Las Vegas phiên bản hai, nghe nói ban ngày nơi
này giống như một thành phố không có người, nhưng khi màn đêm
buông xuống, nơi này sẽ trở nên rất ồn ào náo nhiệt.
Có không ít khách du lịch nghe thấy tiếng tăm của nơi này nên
nhân lúc buổi tối mà đến, nhưng nếu không có người quen thì muốn
chơi cũng chẳng tìm ra cách.
Mà nơi này lại rất lạ lẫm với Kiều Bích Ngọc.
Quách Cao Minh không lái xe vào khu vực phồn hoa nhất đó, mà
rẽ trái đi vào một con đường nhỏ vắng vẻ.
Kiểu Bích Ngọc nhìn khung cảng xa lạ trước mặt, chợt lo lắng
trong lòng.
Tại sao anh ta lại dẫn mình tới đây?
Một lát sau, chiếc xe dừng lại ở một con ngõ tối tăm vắng vẻ rộng
rãi.
Quách Cao Minh vừa mở cửa xe liền có hai người vội vàng đi tới,
vẻ mặt hai người đó nịnh nọt, hơi khom lưng nói nhỏ vào tai anh cái gì
đó.
“Ra đây.”
Quách Cao Minh quay đầu lại nhìn vào trong xe gọi một tiếng,
giọng điệu vô hồn, không thể biết tâm trạng của anh.
Cô ngồi ở ghế phụ, cảm thấy rất lo lắng, mở cửa xe ra, vẻ mặt
cảnh giác chậm rãi bước xuống xe.
Mà lúc Kiểu Bích Ngọc vừa bước xuống xe, hai người đàn ông
đứng sau lưng họ giật mình một cái, dường như bọn họ rất kinh ngạc
với việc Quách Cao Minh dẫn theo phụ nữ.
Hình như hai người đàn ông đó không dám nhìn thẳng vào cô, chỉ
khẽ gật đầu với Kiều Bích Ngọc, rồi nghiêm túc dẫn đường cho bọn
họ.
Đi thẳng tới cuối con ngõ tối tăm, có một người đàn ông đi lên,
gõ năm lần lên một chiếc cửa sắt lớn khó thấy, ba tiếng dài hai tiếng
ngắn.
Chẳng mấy chốc chiếc cửa sắt nặng nề đấy được mở ra.
Kiều Bích Ngọc nhìn qua thì giật mình.
Mặc dù ánh đèn trong đó không sáng nhưng vẫn thấy cách bày
trí và trang trí rất nguy nag tráng lệ, đi vào bên trong, thỉnh thoảng
còn nghe thấy tiếng nhạc ầm ï náo nhiệt truyền tới, mà càng đi vào
trong thì ánh sáng càng sáng chói mắt.
Sự căng thẳng trong lòng cô càng tăng thêm.
Cô đi vào thang máy theo Quách Cao Minh, tầng bốn, cô cứ cảm
thấy cái số tầng này nhìn không rõ, mà người đàn ông lạnh lùng bên
cạnh chẳng nói lời nào.
Lúc đến tầng bốn, một đầu hành lang cổ kính hiện ra trước mặt,
trên vách tường ở hai bên treo những chiếc đèn thủy tỉnh kiểu châu
u, ánh sáng màu da cam, không quá sáng lại hơi âm u.
Mỗi lần bước đi, Kiều Bích Ngọc lại có thể nghe thấy bước chân
của chính mình, tầng này đúng là rất yên tĩnh.
Mà lúc có một vài người tình cờ gặp bọn họ đều sẽ đứng thẳng
bất động, cúi đầu xuống, nhường đường cho bọn họ.
Mà những người này đều vô thức nhìn Kiểu Bích Ngọc quan sát,
dường như bọn họ thấy sự xuất hiện của cô rất kỳ quái, chuyện này
khiến da đầu Kiểu Bích Ngọc hơi ngứa ngáy.
Rốt cuộc đây là đâu?
Đột nhiên người đàn ông vẫn luôn dẫn đường phía trước nhận
một cuộc điện thoại, sau khi anh ta cúp máy thì đi tới cạnh Quách
Cao Minh, khẽ báo cáo: “Cậu Quách, Quách Thanh Nga đưa hạng
mục Hải Thành cho Doãn thị, nhưng ngân sách đã vượt quá ba mươi
phần trăm so với giá thị trường…”
Hiển nhiên bọn họ đang nói tới chuyện công việc, Quách Thanh
Nga lợi dụng chức quyền của Quách thị để lấy tiền của nhà chồng bà
ta.
Cô đã nghe nói chuyện mấy bà bác của Quách Cao Minh vắt óc
suy tính với tập đoàn từ lâu.
Nhưng Kiểu Bích Ngọc thấy rất kỳ lạ, người đàn ông này gọi
thẳng tên của Quách Thanh Nga, dù sao Quách Thanh Nga cũng là
bác cả của Quách Cao Minh, giọng điệu của người đàn ông này còn
hơi khinh thường chứ đừng nói gì đến chuyện kính trọng.
Mấy người này không phải người của nhà họ Quách.
Kiểu Bích Ngọc nghĩ lại, người của ông cụ Quách thường gọi
Quách Cao Minh là cậu Cao Minh.
“Muốn lấy tiền cũng được.” Quách Cao Minh đi tới chỗ điêu khắc
tượng gỗ đen trước cánh cổng nặng nề, vẻ mặt lạnh lùng, thản nhiên
nói tiếp: “Vậy phải xem ông ta có đáng giá hay không.”
“Vâng.” Người đàn ông đó gật đầu rồi quay người rời đi.
Kiều Bích Ngọc không hiểu rõ ý của bọn họ, nhưng cái giọng nói
lạnh lùng đấy của Quách Cao Minh thì chắc chắn chẳng có chuyện gì
tôt.
Cánh cửa gỗ đen sang trọng và được chạm khắc tỉnh xảo được
mở ra, dáng người Quách Cao Minh rất đẹp, anh sải bước đi vào, Kiều
Bích Ngọc đứng ở công, không nhấc chân lên được.
Cô không muốn đi vào.
Bởi vì có một âm thanh rất kinh khủng truyền ra từ trong đó…
Có người đang ra sức dập đầu, tiếng bộp bộp bộp vang lên, đập
lên sàn nhà đá cẩm thạch lạnh buốt, tay chân ông ta bị trói chặt bởi
dây thừng, quỳ trên mặt đất, giọng nói run rẩy không ngừng cầu xin
tha thứ: “Tôi sai rồi, tôi thật sự biết sai rồi, lần sau tôi không dám
nữa…”
“Đường Vĩnh Hậu, mày nghĩ còn có lần sau à?”
Một người đàn ông vạm vỡ cao ít nhất là một mét chín dùng
giọng điệu khinh thường thô lỗ chửi một câu, gã tàn nhẫn quất chiếc
roi da đen dài vào người đàn ông quỳ trên mặt đất đó.
Chát ——
Âm thanh này rất chói tai, trong lòng Kiều Bích Ngọc run lên một
cái, chỉ trong nháy mắt lưng người đàn ông quỳ trên mặt đất đó trở
nên da tróc thịt bong, ông ta đau đến mức kêu gào đến lạc cả giọng.
“Cậu Quách.”
“Cậu Quách…”
Lúc Quách Cao Minh đi tới gần, những người đàn ông cầm roi da
đó lập tức đứng thẳng người, khẽ gọi anh.
Người đàn ông nhếch nhác nằm rạp trên sàn nhà vội ngẩng đầu
lên, lúc ông ta nhìn thấy Quách Cao Minh, hai con mắt càng trợn to
hơn, run rẩy nói năng lộn xộn: “Cậu, Cậu Quách, tôi…tôi sẽ phụ trách
nhóm tấm thép này, chắc chắn tôi sẽ nghĩ cách…”
So với vẻ hoảng sợ lo lắng của ông ta, vẻ mặt bình tĩnh lãnh đạm
của người đàn ông đang đứng kia còn đáng sợ hơn.
“Chú Đường, chúng ta cũng được coi là thông gia, chú không cần
phải căng thẳng như vậy.”
Quách Cao Minh thản nhiên nói một câu, không nghe ra được
chút cảm xúc nào từ giọng nói của anh.
Nhưng mà hai tiếng ‘chú Đường’ của anh lại khiến người đàn ông
trên mặt đất sợ chết khiếp: “Cậu Quách, tôi không dám, không
dám…
Quách Cao Minh chẳng thèm nhìn lại ông ta, quay đầu ra cửa khẽ
gọi: “Bích Ngọc, tới chào hỏi chú họ cô đi.”
Cơ thể Kiều Bích Ngọc cứng đờ, trong lòng trở nên rất hỗn loạn.
Đây là lần đầu tiên Quách Cao Minh gọi cô như vậy, trước kia hầu
như là gọi họ tên đầy đủ của cô, anh gọi cô là Bích Ngọc rất nhẹ
nhàng rất dịu dàng, nhưng cô nghe xong lại thấy hơi lạnh sau lưng.
Mà giờ cô cũng nhận ra người đàn ông trung niên đang nằm rạp
trên sàn nhà, đúng là một người bà con xa phía ba cô.
“Bích Ngọc, Bích Ngọc nhà chúng ta đấy à!” Người đàn ông đó
kích động gọi lớn ra ngoài cửa: “Bích Ngọc, chú là chú Đường của
cháu đây, lúc cháu còn bé chú còn bế cháu, cháu có nhớ chú
không…” Ông ta cố bày ra một khuôn mặt tươi cười lấy lòng, nhưng
gương mặt dính máu lại càng đáng sợ hơn.
Kiểu Bích Ngọc bị hai người đàn ông vạm vỡ sau lưng ‘mời’ tới
chỗ Quách Cao Minh, cô rất không cam lòng tới gần, Quách Cao
Minh ngồi chính giữa chiếc sô pha lớn bằng da màu đỏ sậm.
Lúc cô tới gần, anh duỗi cánh tay ra kéo cô ngồi trên đùi anh.
Động tác của anh rất nhanh nhẹn, khiến cô không thể kháng cự.
Kiểu Bích Ngọc bị anh giam trước ngực cực kỳ không tự nhiên,
cô vô thức tránh ra nhưng hai tay Quách Cao Minh ôm trên eo cô, âm
thầm dùng sức không cho cô động đậy lung tung.
Mà vẻ mặt của Quách Cao Minh lại rất bình tĩnh, hơi lười biếng
nghiêng đầu nhàn nhã dựa vào vai trái của cô, từ xa nhìn lại trông
chẳng khác gì một đôi.
“Bích Ngọc, vị chú Đường này của cô đã làm một chuyện không
nên làm, cô nói thử xem nên xử lý sao đây?”
Đôi môi của Quách Cao Minh dán lên tai cô, trầm giọng hỏi một
câu, giống như anh thật sự chẳng quan tâm tới chuyện này mà chỉ xử
lý theo ý cô.
Kiều Bích Ngọc kiểm nén nỗi lo lắng không yên trong mắt, mím
môi, không nói gì…
“Cô biết không, hiện hơn bảy mươi phần trăm hạng mục của nhà
họ Kiều đều dựa vào Quách thị.” Quách Cao Minh dựa vào bả vai cô,
không chậm không nhanh nói tiếp: “Vị chú họ này của cô đã trộm
long tráo phụng trong một hạng mục, đổi thép Đức thành hàng nội
địa, nuốt hai nghìn tỷ đồng tiền chênh lệch.”
Kiều Bích Ngọc nghe đến đó thì sắc mặt trở nên trắng bệch.
Dường như Quách Cao Minh rất hài lòng với vẻ mặt lo lắng này
của cô, nhàm chán dùng tay phải vuốt tóc cô, lầm bẩm: “Nếu truy tố
chuyện này theo pháp luật thì sẽ liên quan tới nhà họ Kiều, ba cô –
Kiểu Văn Vũ sẽ không bao giờ ngóc được đầu lên trong thương
trường.”
“Anh, anh muốn nói gì!” Cô không thể kiềm chế được nhịp tim
hỗn loạn của mình, nôn nóng hỏi anh.
Chẳng mấy chốc Kiều Bích Ngọc đã ý thức được anh cố ý nói
những chuyện này với mình.
“Vụ án năm đó của Doãn Thành Trung là do tôi sai người làm.”
Đột nhiên Quách Cao Minh ngồi thẳng lên, sắc mặt trở nên u ám,
nhìn thẳng vào khuôn mặt sợ hãi của nó.
Cô nhìn anh, không ngờ anh lại thừa nhận không chút kiêng dè.
Là do anh làm, sao lại có thể thế được!
“Kiểu Bích Ngọc, cô là người thông minh, tuyệt đối đừng làm
chuyện tôi không thích giống như chú họ cô…” Anh cười khẩy một
cái, nhấn mạnh.
Hình như Quách Cao Minh rất bực bội, anh đẩy cô ra.
Kiểu Bích Ngọc lập tức đứng lên, khuôn mặt căng thẳng đứng
một bên, cô nhìn thấy anh cầm chai rượu tây trên bàn lên, rót gần
nửa ly rồi cầm lên uống một hơi cạn sạch.
Sau đó Quách Cao Minh đặt chiếc ly thủy tinh lấp lánh lên mặt
bàn một cách nặng nề, ngẩng đầu lên và lạnh lùng nói một câu: “Đưa
lên đài, chịu được mười lăm phút thì mạng này là của ông…”
“Đừng, đừng mà cậu Quách, tôi biết sai rồi, cầu xin cậu cầu xin
cậu hãy cho tôi một con đường sống…”
Đường Vĩnh Hậu khóc lóc thảm thiết, toàn thân run rẩy cầu xin
tha thứ nhưng cuối cùng vẫn bị kéo lên võ đài.
Mười lăm phút, đương nhiên ông ta không thể chịu được đòn
đánh tàn nhẫn của những tay quyền anh chuyên nghiệp, từng tiếng
hét đầy đau đớn thảm thiết, tiếng khóc, tiếng van xin đứt quãng…Đối
phương ác độc đánh vào xương vai phải của ông ta, xương cốt vỡ
vụn…
Khuôn mặt Kiều Bích Ngọc trắng bệch, mở ta hai mắt nhìn toàn
bộ quá trình ông ta bị hành hạ, hiện thực tàn bạo.
Cơ thể trở nên run rẩy…anh đang cảnh cáo cô.
Cô nhớ tới câu “Cô nghĩ tôi là người thế nào?” mà anh đã nói
trước đó.
Mà giờ anh lại dẫn cô tới đây, anh muốn nói cho cô biết, Quách
Cao Minh anh chính là người như thế.
Nếu phạm phải sai lầm, anh cũng sẽ dùng thủ đoạn như thế với cô
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 89: Lấy tình yêu làm cái cớ giam giữ cô“Buông ra…”“Quách Cao Minh, thả tôi ra…”Cô bị anh nắm cổ tay và kéo xuống cầu thang.Hàng lông mày thanh tú của Kiều Bích Ngọc nhíu lại, cô nhìngương mặt của người đàn ông lạnh lùng trước mặt mình này, độtnhiên anh xuất hiện ở cái nhà trọ cũ kỹ này rồi lạnh lùng vứt một câu:“Cô nghĩ tôi là người thế nào.” Sau đó kéo cô đi, cô không hiểu rốtcuộc anh đang nghĩ gì.Kiểu Bích Ngọc quay đầu, lo lắng nhìn về phía cầu thang…Anh kéo cô đi, nhưng Doãn Thành Trung lại không cho đứngchắn ở giữa, Doãn Thành Trung đứng không vững nên ngã xuống,hình như bị rất nhiều mảnh kính vỡ găm vào cánh tay.“Lo cho anh ta à?”Anh nói một cách lạnh lùng nặng nề, nhìn thẳng vào cô khiếntrong lòng Kiều Bích Ngọc trở nên lạnh lẽo.Quách Cao Minh tức giận nhìn dáng vẻ co ro của cô, gần từngcâu từng chữ với cô: “Em họ tôi đã cho người trông coi nhà trọ cô ởphía đối diện, nó đối xử với cô…đúng là rất có lòng.” Anh nói đến chữcuối cùng thì hơi chế giễu.Kiểu Bích Ngọc vô cùng tức giận: “Quách Cao Minh, anh nói thếlà có ý gì! Lúc nãy Doãn Thành Trung uống rượu nên tôi mới dìu anhta, chúng tôi không…”“Ngồi vào.”Anh không kiên nhẫn ra lệnh cho cô ngồi vào trong xe.Anh lập tức khởi động xe, vững vàng chạy ra đường, anh nhìn vềphía trước không chớp mắt, Kiểu Bích Ngọc đang ngồi ở ghế phụdùng ánh mắt phức tạp nhìn người đàn ông ngồi cạnh mình, anh imlặng, bầu không khí chợt trở nên rất yên tĩnh.Kiểu Bích Ngọc nhìn anh, cô định mở miệng nhưng lại không biếtnên nói gì.Tối hôm qua anh vừa gửi tin nhắn cho cô kể tình hình ở bên Mỹ,nói phải tháng sau mới về được, mà giờ lại đột nhiên xuất hiện ởthành phố Bắc An…Anh mặc một bộ âu phục đắt tiền, vẫn rất khôi ngô tuấn tú,nhưng hình như anh gầy hơn, hai hàng lông mày nhíu lại, có vẻ mệtmỏi.Anh đi Mỹ khoảng hai tuần mà không hiểu sao cô lại có cảm giácnhư lâu lắm rồi chưa được gặp anh.Kiểu Bích Ngọc nghiêng đầu, trong lòng hỗn loạn, cô có rất nhiềuthứ muốn hỏi anh.Nhất là mấy lời mà Doãn Thành Trung đã nói, sáu năm trước…Cô do dự một hồi lâu, vừa mở miệng định hỏi anh thì lại thấyphong cảnh xa lạ ngoài cửa sổ xe, cô giật mình: “Đi đâu?”Đây không phải đường về nhà họ Quách.Anh không trả lời cô.Đã chạng vạng tối, sắc trời lờ mờ, từng chiếc đèn đường đượcbật lên.Hiếm khi Quách Cao Minh tự lái xe, khuôn mặt lạnh lùng của anhchẳng có biểu cảm gì, tay phải cầm tay lái, rẽ tại đường giao nhauhình chữ T ở phía trước và lái nhanh vào bóng đêm sâu hun hút.Xe chạy khoảng ba mươi phút, khi ra khỏi đường cao tốc, cảnhđường phố xung quanh dần trở nên sáng sủa hơn, ánh đèn rực rỡ,biển quảng cáo nhấp nháy không ngừng.Đây là khu giải trí rất nổi tiếng của Thành Đông, cũng có ngườingầm gọi nơi này là Las Vegas phiên bản hai, nghe nói ban ngày nơinày giống như một thành phố không có người, nhưng khi màn đêmbuông xuống, nơi này sẽ trở nên rất ồn ào náo nhiệt.Có không ít khách du lịch nghe thấy tiếng tăm của nơi này nênnhân lúc buổi tối mà đến, nhưng nếu không có người quen thì muốnchơi cũng chẳng tìm ra cách.Mà nơi này lại rất lạ lẫm với Kiều Bích Ngọc.Quách Cao Minh không lái xe vào khu vực phồn hoa nhất đó, màrẽ trái đi vào một con đường nhỏ vắng vẻ.Kiểu Bích Ngọc nhìn khung cảng xa lạ trước mặt, chợt lo lắngtrong lòng.Tại sao anh ta lại dẫn mình tới đây?Một lát sau, chiếc xe dừng lại ở một con ngõ tối tăm vắng vẻ rộngrãi.Quách Cao Minh vừa mở cửa xe liền có hai người vội vàng đi tới,vẻ mặt hai người đó nịnh nọt, hơi khom lưng nói nhỏ vào tai anh cái gìđó.“Ra đây.”Quách Cao Minh quay đầu lại nhìn vào trong xe gọi một tiếng,giọng điệu vô hồn, không thể biết tâm trạng của anh.Cô ngồi ở ghế phụ, cảm thấy rất lo lắng, mở cửa xe ra, vẻ mặtcảnh giác chậm rãi bước xuống xe.Mà lúc Kiểu Bích Ngọc vừa bước xuống xe, hai người đàn ôngđứng sau lưng họ giật mình một cái, dường như bọn họ rất kinh ngạcvới việc Quách Cao Minh dẫn theo phụ nữ.Hình như hai người đàn ông đó không dám nhìn thẳng vào cô, chỉkhẽ gật đầu với Kiều Bích Ngọc, rồi nghiêm túc dẫn đường cho bọnhọ.Đi thẳng tới cuối con ngõ tối tăm, có một người đàn ông đi lên,gõ năm lần lên một chiếc cửa sắt lớn khó thấy, ba tiếng dài hai tiếngngắn.Chẳng mấy chốc chiếc cửa sắt nặng nề đấy được mở ra.Kiều Bích Ngọc nhìn qua thì giật mình.Mặc dù ánh đèn trong đó không sáng nhưng vẫn thấy cách bàytrí và trang trí rất nguy nag tráng lệ, đi vào bên trong, thỉnh thoảngcòn nghe thấy tiếng nhạc ầm ï náo nhiệt truyền tới, mà càng đi vàotrong thì ánh sáng càng sáng chói mắt.Sự căng thẳng trong lòng cô càng tăng thêm.Cô đi vào thang máy theo Quách Cao Minh, tầng bốn, cô cứ cảmthấy cái số tầng này nhìn không rõ, mà người đàn ông lạnh lùng bêncạnh chẳng nói lời nào.Lúc đến tầng bốn, một đầu hành lang cổ kính hiện ra trước mặt,trên vách tường ở hai bên treo những chiếc đèn thủy tỉnh kiểu châuu, ánh sáng màu da cam, không quá sáng lại hơi âm u.Mỗi lần bước đi, Kiều Bích Ngọc lại có thể nghe thấy bước châncủa chính mình, tầng này đúng là rất yên tĩnh.Mà lúc có một vài người tình cờ gặp bọn họ đều sẽ đứng thẳngbất động, cúi đầu xuống, nhường đường cho bọn họ.Mà những người này đều vô thức nhìn Kiểu Bích Ngọc quan sát,dường như bọn họ thấy sự xuất hiện của cô rất kỳ quái, chuyện nàykhiến da đầu Kiểu Bích Ngọc hơi ngứa ngáy.Rốt cuộc đây là đâu?Đột nhiên người đàn ông vẫn luôn dẫn đường phía trước nhậnmột cuộc điện thoại, sau khi anh ta cúp máy thì đi tới cạnh QuáchCao Minh, khẽ báo cáo: “Cậu Quách, Quách Thanh Nga đưa hạngmục Hải Thành cho Doãn thị, nhưng ngân sách đã vượt quá ba mươiphần trăm so với giá thị trường…”Hiển nhiên bọn họ đang nói tới chuyện công việc, Quách ThanhNga lợi dụng chức quyền của Quách thị để lấy tiền của nhà chồng bàta.Cô đã nghe nói chuyện mấy bà bác của Quách Cao Minh vắt ócsuy tính với tập đoàn từ lâu.Nhưng Kiểu Bích Ngọc thấy rất kỳ lạ, người đàn ông này gọithẳng tên của Quách Thanh Nga, dù sao Quách Thanh Nga cũng làbác cả của Quách Cao Minh, giọng điệu của người đàn ông này cònhơi khinh thường chứ đừng nói gì đến chuyện kính trọng.Mấy người này không phải người của nhà họ Quách.Kiểu Bích Ngọc nghĩ lại, người của ông cụ Quách thường gọiQuách Cao Minh là cậu Cao Minh.“Muốn lấy tiền cũng được.” Quách Cao Minh đi tới chỗ điêu khắctượng gỗ đen trước cánh cổng nặng nề, vẻ mặt lạnh lùng, thản nhiênnói tiếp: “Vậy phải xem ông ta có đáng giá hay không.”“Vâng.” Người đàn ông đó gật đầu rồi quay người rời đi.Kiều Bích Ngọc không hiểu rõ ý của bọn họ, nhưng cái giọng nóilạnh lùng đấy của Quách Cao Minh thì chắc chắn chẳng có chuyện gìtôt.Cánh cửa gỗ đen sang trọng và được chạm khắc tỉnh xảo đượcmở ra, dáng người Quách Cao Minh rất đẹp, anh sải bước đi vào, KiềuBích Ngọc đứng ở công, không nhấc chân lên được.Cô không muốn đi vào.Bởi vì có một âm thanh rất kinh khủng truyền ra từ trong đó…Có người đang ra sức dập đầu, tiếng bộp bộp bộp vang lên, đậplên sàn nhà đá cẩm thạch lạnh buốt, tay chân ông ta bị trói chặt bởidây thừng, quỳ trên mặt đất, giọng nói run rẩy không ngừng cầu xintha thứ: “Tôi sai rồi, tôi thật sự biết sai rồi, lần sau tôi không dámnữa…”“Đường Vĩnh Hậu, mày nghĩ còn có lần sau à?”Một người đàn ông vạm vỡ cao ít nhất là một mét chín dùnggiọng điệu khinh thường thô lỗ chửi một câu, gã tàn nhẫn quất chiếcroi da đen dài vào người đàn ông quỳ trên mặt đất đó.Chát ——Âm thanh này rất chói tai, trong lòng Kiều Bích Ngọc run lên mộtcái, chỉ trong nháy mắt lưng người đàn ông quỳ trên mặt đất đó trởnên da tróc thịt bong, ông ta đau đến mức kêu gào đến lạc cả giọng.“Cậu Quách.”“Cậu Quách…”Lúc Quách Cao Minh đi tới gần, những người đàn ông cầm roi dađó lập tức đứng thẳng người, khẽ gọi anh.Người đàn ông nhếch nhác nằm rạp trên sàn nhà vội ngẩng đầulên, lúc ông ta nhìn thấy Quách Cao Minh, hai con mắt càng trợn tohơn, run rẩy nói năng lộn xộn: “Cậu, Cậu Quách, tôi…tôi sẽ phụ tráchnhóm tấm thép này, chắc chắn tôi sẽ nghĩ cách…”So với vẻ hoảng sợ lo lắng của ông ta, vẻ mặt bình tĩnh lãnh đạmcủa người đàn ông đang đứng kia còn đáng sợ hơn.“Chú Đường, chúng ta cũng được coi là thông gia, chú không cầnphải căng thẳng như vậy.”Quách Cao Minh thản nhiên nói một câu, không nghe ra đượcchút cảm xúc nào từ giọng nói của anh.Nhưng mà hai tiếng ‘chú Đường’ của anh lại khiến người đàn ôngtrên mặt đất sợ chết khiếp: “Cậu Quách, tôi không dám, khôngdám…Quách Cao Minh chẳng thèm nhìn lại ông ta, quay đầu ra cửa khẽgọi: “Bích Ngọc, tới chào hỏi chú họ cô đi.”Cơ thể Kiều Bích Ngọc cứng đờ, trong lòng trở nên rất hỗn loạn.Đây là lần đầu tiên Quách Cao Minh gọi cô như vậy, trước kia hầunhư là gọi họ tên đầy đủ của cô, anh gọi cô là Bích Ngọc rất nhẹnhàng rất dịu dàng, nhưng cô nghe xong lại thấy hơi lạnh sau lưng.Mà giờ cô cũng nhận ra người đàn ông trung niên đang nằm rạptrên sàn nhà, đúng là một người bà con xa phía ba cô.“Bích Ngọc, Bích Ngọc nhà chúng ta đấy à!” Người đàn ông đókích động gọi lớn ra ngoài cửa: “Bích Ngọc, chú là chú Đường củacháu đây, lúc cháu còn bé chú còn bế cháu, cháu có nhớ chúkhông…” Ông ta cố bày ra một khuôn mặt tươi cười lấy lòng, nhưnggương mặt dính máu lại càng đáng sợ hơn.Kiểu Bích Ngọc bị hai người đàn ông vạm vỡ sau lưng ‘mời’ tớichỗ Quách Cao Minh, cô rất không cam lòng tới gần, Quách CaoMinh ngồi chính giữa chiếc sô pha lớn bằng da màu đỏ sậm.Lúc cô tới gần, anh duỗi cánh tay ra kéo cô ngồi trên đùi anh.Động tác của anh rất nhanh nhẹn, khiến cô không thể kháng cự.Kiểu Bích Ngọc bị anh giam trước ngực cực kỳ không tự nhiên,cô vô thức tránh ra nhưng hai tay Quách Cao Minh ôm trên eo cô, âmthầm dùng sức không cho cô động đậy lung tung.Mà vẻ mặt của Quách Cao Minh lại rất bình tĩnh, hơi lười biếngnghiêng đầu nhàn nhã dựa vào vai trái của cô, từ xa nhìn lại trôngchẳng khác gì một đôi.“Bích Ngọc, vị chú Đường này của cô đã làm một chuyện khôngnên làm, cô nói thử xem nên xử lý sao đây?”Đôi môi của Quách Cao Minh dán lên tai cô, trầm giọng hỏi mộtcâu, giống như anh thật sự chẳng quan tâm tới chuyện này mà chỉ xửlý theo ý cô.Kiều Bích Ngọc kiểm nén nỗi lo lắng không yên trong mắt, mímmôi, không nói gì…“Cô biết không, hiện hơn bảy mươi phần trăm hạng mục của nhàhọ Kiều đều dựa vào Quách thị.” Quách Cao Minh dựa vào bả vai cô,không chậm không nhanh nói tiếp: “Vị chú họ này của cô đã trộmlong tráo phụng trong một hạng mục, đổi thép Đức thành hàng nộiđịa, nuốt hai nghìn tỷ đồng tiền chênh lệch.”Kiều Bích Ngọc nghe đến đó thì sắc mặt trở nên trắng bệch.Dường như Quách Cao Minh rất hài lòng với vẻ mặt lo lắng nàycủa cô, nhàm chán dùng tay phải vuốt tóc cô, lầm bẩm: “Nếu truy tốchuyện này theo pháp luật thì sẽ liên quan tới nhà họ Kiều, ba cô –Kiểu Văn Vũ sẽ không bao giờ ngóc được đầu lên trong thươngtrường.”“Anh, anh muốn nói gì!” Cô không thể kiềm chế được nhịp timhỗn loạn của mình, nôn nóng hỏi anh.Chẳng mấy chốc Kiều Bích Ngọc đã ý thức được anh cố ý nóinhững chuyện này với mình.“Vụ án năm đó của Doãn Thành Trung là do tôi sai người làm.”Đột nhiên Quách Cao Minh ngồi thẳng lên, sắc mặt trở nên u ám,nhìn thẳng vào khuôn mặt sợ hãi của nó.Cô nhìn anh, không ngờ anh lại thừa nhận không chút kiêng dè.Là do anh làm, sao lại có thể thế được!“Kiểu Bích Ngọc, cô là người thông minh, tuyệt đối đừng làmchuyện tôi không thích giống như chú họ cô…” Anh cười khẩy mộtcái, nhấn mạnh.Hình như Quách Cao Minh rất bực bội, anh đẩy cô ra.Kiểu Bích Ngọc lập tức đứng lên, khuôn mặt căng thẳng đứngmột bên, cô nhìn thấy anh cầm chai rượu tây trên bàn lên, rót gầnnửa ly rồi cầm lên uống một hơi cạn sạch.Sau đó Quách Cao Minh đặt chiếc ly thủy tinh lấp lánh lên mặtbàn một cách nặng nề, ngẩng đầu lên và lạnh lùng nói một câu: “Đưalên đài, chịu được mười lăm phút thì mạng này là của ông…”“Đừng, đừng mà cậu Quách, tôi biết sai rồi, cầu xin cậu cầu xincậu hãy cho tôi một con đường sống…”Đường Vĩnh Hậu khóc lóc thảm thiết, toàn thân run rẩy cầu xintha thứ nhưng cuối cùng vẫn bị kéo lên võ đài.Mười lăm phút, đương nhiên ông ta không thể chịu được đònđánh tàn nhẫn của những tay quyền anh chuyên nghiệp, từng tiếnghét đầy đau đớn thảm thiết, tiếng khóc, tiếng van xin đứt quãng…Đốiphương ác độc đánh vào xương vai phải của ông ta, xương cốt vỡvụn…Khuôn mặt Kiều Bích Ngọc trắng bệch, mở ta hai mắt nhìn toànbộ quá trình ông ta bị hành hạ, hiện thực tàn bạo.Cơ thể trở nên run rẩy…anh đang cảnh cáo cô.Cô nhớ tới câu “Cô nghĩ tôi là người thế nào?” mà anh đã nóitrước đó.Mà giờ anh lại dẫn cô tới đây, anh muốn nói cho cô biết, QuáchCao Minh anh chính là người như thế.Nếu phạm phải sai lầm, anh cũng sẽ dùng thủ đoạn như thế với cô