Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 92

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 92: Con nhặt nó về nhà nuôi có được hay không“Bích Ngọc đến nhà họ Quách cũng được một khoảng thời gianrồi.”Sớm sớm đầu mùa xuân, mặt trời mọc sớm hơn mùa đông mộtchút, sắc trời xám tro dần trở nên trên sáng hơn. Ông cụ cầm gậyđứng cạnh cột khắc gỗ trên hành lang, nhìn một mảnh hoa cỏ câyquý giá trước mặt, mần đã mọc lên, sức sống mãnh liệt.Thời gian trôi qua thật nhanh.Ông quản gia thấy sương sớm ẩm ướt, nên cầm một chiếc áokhoác mỏng đi tới, cười nhạt. “Cuối năm mợ chủ sinh đôi, nhà họQuách chúng ta sẽ náo nhiệt thôi.”“Dung, đầu óc tôi vẫn còn tỉnh táo, thân thể còn rất khỏe mạnh,không cần chiếc áo khoác này,” Ông cụ Quách khẽ giơ tay phải, bảoông ta thu áo khoác lại, quay đầu nhìn thẳng về hướng đông, lông mimang theo nét suy nghĩ, thì thào: “Có những việc…” Nghĩ mãi màkhông hiểu.“Ông cụ không hiểu vì sao cậu Cao Minh lại tốn hết tâm tri muốncưới Kiều Bích Ngọc sao?”Ông quản gia nhớ tới vừa rồi lúc ở phòng ăn, ông cụ đã hỏi trướckia hai người bọn họ có quen biết nhau hay không?“Nhìn tình hình, thì Kiều Bích Ngọc không có tình cảm với cậuCao Minh…” Ông quản gia dừng lại một chút, sắc mặt có vẻ nặng nề,nhưng cậu Mục của bọn họ lại luôn nhớ nhung cô ấy.“Còn nhớ con Oreo không?”Ông cụ Quách bước thật chậm, đi về phía đình nghỉ mát ở cuốihành lang, trầm giọng hỏi ngược một câu.Ông quản gia vẫn đi theo sau lưng, nghe được chữ ‘Oreo’ này, vẻmặt trở nên ngơ ngác, lập tức gật đầu thật nhanh: “Dạ nhớ.”Đương nhiên là nhớ kỹ…Oreo, nó là tên một con chó nhỏ trong nhà họ Quách.“Ông nội, nó muốn ăn bánh bích quy của con.”Năm đó, cậu Cao Minh của bọn họ chỉ mới ba tuổi, ôm một conchó Labrador dơ bẩn trở về, nhìn qua thì giống như một con chó conbị vứt bỏ đi lang thang.Cậu chủ nhỏ của nhà họ Quách bọn họ sao có thể tiếp xúc vớiloại súc vật này, rất, rất nguy hiểm. Người hầu trong nhà lập tức lấycon chó con này ra khỏi cậu chủ.“Nó là của con.”Giọng nói đứa bé trai ba tưởi mang theo chút trẻ con, nhưng nóitừng chữ rõ ràng, vô cùng kiên định.Một đám người hầu tỏ vẻ bất đắc dĩ, nhìn gương mặt nhỏ của cậuchủ nhỏ bọn họ, tay ngắn nhỏ nhắn vẫn ôm chặt lấy con chó bấn thỉu,kiểu gì cũng không chịu buông tay.“Con muốn nuôi nó à?”Ông cụ Quách không hề bài xích con chó lang thang này, nhìncậu chủ nhỏ hỏi một câu.Gương mặt cậu chủ nhỏ của bọn họ toát lên vẻ nghiêm túc, suynghĩ, ngẩng đầu, rồi bi bô nói với ông cụ: “Nó vẫn luôn đi theo con,vẫn luôn len lén đi theo đằng sau con…”Nói được nửa câu, có lẽ ôm con chó con nửa tháng với cậu chủnhỏ mà nói hơi nặng quá, cậu chủ nhỏ đặt con chó xuống sàn nhàsáng bóng sạch sẽ.Thân thể nhỏ của cậu ngồi xuống, mở bịch bách Oreo trên taymình ra, lấy cho nó ăn.Có lẽ con chó này đã vô cùng đói, vội vàng ăn.Tay nhỏ khẽ vuốt tai con chó: “Ông nội, con cảm thấy có lẽ nóthích con.” Cậu chủ nhỏ có vẻ rất vui, có vẻ tự hào nói với ông cụ nhưthế.“Con cảm thấy nó thích con, cho nên con mới ôm nó về nhà, vậycon có hỏi nó có thích ở lại đây với con hay chưa?”Đối với đứa cháu trai ba tuổi này, ông cụ Quách vẫn luôn yêuthương, cười nói: “Con dẫn nó về nhà thì sau này phải chịu tráchnhiệm, phải chăm sóc nó thật tốt, con có thể nuôi sống nó chứ?”“Con có rất nhiều đồ ăn vặt.” Cậu chủ nhỏ ngẩng đầu lên, vôcùng tự tin.Ông cụ Quách lắc đầu, giọng nói trở nên trầm xuống: “Chó khôngthể ăn sô cô la, ăn nhiều bánh quy nó cũng sẽ bị bệnh.”Gương mặt nhỏ của cậu chủ trở nên ngây ngẩn, lo lắng mởmiệng: “Vậy, con sẽ cho nó thứ khác, nhất định nó sẽ thích con.”Cuối cùng con chó lang thang này cũng được ở lại, người hầu ômnó đi tắm rửa, chích vắc xin. Chó con có bộ lông màu trắng gạo, hailỗ tai rũ xuống nhìn rất đáng yêu.Giống chó Labrador có tính cách ngoan ngoãn, bình tĩnh, khôngquá ngu ngốc cũng không quá năng động, đối với người thân thiết thìvô cùng trung thành. Ông cụ cảm thấy bồi dưỡng tính cách có tráchnhiệm từ nhỏ cũng không tệ.Thật ra đồng ý giữ lại con chó con này có một nguyên nhân quantrọng hơn, cậu chủ nhỏ nhà họ Quách này quá cô độc.Người bình thường không được tiếp xúc quá nhiều với cậu chủnhỏ, mặc dù sau lưng có một đám người hầu vẫn đi theo sau lưngcậu, nhưng đột nhiên ông cụ cảm thấy sự bảo vệ quá mức này, đốivới đứa bé mà nói là một sự tổn thương.“Nó vẫn luôn đi theo con.”“Con cảm thấy có lẽ là nó thích con.”Lời nói đơn giản trực tiếp của đứa trẻ làm bọn họ hiểu rõ, có lẽcậu chủ nhỏ nhà họ Quách vẫn luôn khao khát được tiếp xúc vớingười khác.Nhà họ Quách không giống với gia đình bình thường, ngay cả điđường cũng phải có chút nghiêm túc trang trọng. Cậu chủ nhỏ củabọn họ tiếp thu sự giáo dục trong môi trường như thế, nên cậu vôcùng nghiêm túc khi chăm sóc chó con.Khoảng thời gian đó, tất cả mọi người đều cảm thấy, nhà họQuách nuôi con chó con này cũng là chuyện tốt, cậu chủ nhỏ củabọn họ hoạt bát hơn trước kia rất nhiều.Nhưng mà tiệc vui chóng tàn.Một tháng sau, bà chủ của bọn họ từ nước ngoài trở về, bà trôngthấy Oreo chạy khắp nơi trong nhà, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, bàrất sợ chó.“Ba, con chó lang thang này ở đâu ra thế, Cao Minh còn nhỏ nhưthế, ngộ nhỡ có một ngày nó nổi điên cắn thằng bé bị thương thì phảilàm sao!”Mặc dù chuyện người lớn sẽ không bàn bạc trước mặt trẻ con,nhưng cậu chủ nhỏ của bọn họ vẫn rất nhạy cảm, cậu có thể cảmnhận được mẹ không thích người bạn nhỏ của cậu.Buổi sáng ngày nọ, giày cao gót của phu nhân bọn họ bị Oreoxem như đồ chơi mà cắn nát, sau khi bị phát hiện, bà hung hăng quáttháo con chó dừng lại, sao đó để cho người hầu bắt con chó kia némđi.Nhưng mà hôm đó người hầu tìm rất lâu cũng không tìm đượcOreo, nó bị cậu chủ nhỏ của bọn họ giấu đi rồi.Đứa trẻ ba tuổi của nhà họ Quách nhất định phải bắt đầu học tập,mỗi ngày đều có thầy đến dạy học, cậu chủ nhốt nó trong một nhàkho ở nam uyển.Có lẽ là quá lo lắng con chó bị mẹ đuổi đi, nên hi vọng ông nộimau trở về để cầu xin.Nhưng khi ông cụ Quách trở về, lại nói với cháu ngoan của ôngrằng chó con chết rồi.Nó bị nhốt trong nhà kho, có lẽ là do lạ chỗ và đói khát, nhiều lầnmuốn đi ra ngoài, nhưng cửa chính đã bị đóng chặt. Nhưng mà nhàkhó vắng vẻ này lại thông với hòn non bộ, phía dưới bức tường cómột lỗ hỏng lớn, công nhân đã dùng lưới sắt ngăn ở phía trên, thờigian dài dây kẽm bị gỉ.Có lẽ chó con muốn chui ra khỏi lỗ hỏng này, nhưng không ngờcơ thể lại bị dây kẽm bén nhọn đâm chảy máu, kẹt ở giữa, ra khôngđược, vào cũng không được, chảy thật nhiều máu, có lẽ đã vùng vẫygào rít rất lâu. Cuối cùng khi người hầu phát hiện ra, nó đã không cònđộng đậy nữa.“Ông nội, Oreo nói nó biết sai rồi, nó hứa sau này trở về sẽ khôngdám nữa.”Bốn giờ chiều cậu chủ nhỏ học xong tiết học, lập tức chạy đi tìmông cụ nói chuyện buổi sáng chó con cắn giày cao gót của mẹ.Sắc mặt ông cụ Quách trở nên nghiêm túc, ông cụ không nói gì,chỉ gật gật đầu với cậu chủ nhỏ.Cậu chủ nhỏ rất vui vẻ chạy đến nam uyển mở cửa ra, bên trongcon chó nhỏ Labrador màu trắng gạo kia đang co rúm ở một nơi hẻolánh: “Có phải mày bị bệnh rồi không?”Cậu cảm thấy hôm nay người bạn nhỏ của mình hơi nhút nhát,tay nhỏ sờ đầu con chó, ôm nó trong cánh tay nhỏ, một đường ẫmđến phòng ăn trong nhà chính của nhà họ Quách, đặt bữa tối củamình xuống trước mặt nó.“Mau ăn nào.” Cậu ngồi xổm bên người nó, đôi mắt to trong trẻonhìn Oreo.Nhưng mà dường như con chó con này lại sợ người lạ, vẫy vẫyđuôi, đi đến góc tường co rúm không để ý tới cậu.Ông cụ Quách ở bên cạnh nhìn thấy vậy thì tỏ vẻ do dự, nhưngthấy cậu vẫn vô cùng kiên nhẫn chạy đến cạnh con chó kia: “Oreo, cóphải mày đang giận tao không. Mày đừng giận mà, sau này tao sẽ đốixử với mày thật tốt…” Nghe tiếng lầm bầm của đứa cháu ngây thơ,trong lòng ông cụ không đành lòng.Nhưng mà ba ngày sau, cậu không còn tìm chó con để chơi nữa.“Cao Minh, thầy giáo nói mấy ngày nay con không đến học, cóchuyện gì xảy ra rồi?”Khoảng năm giờ chiều, ông cụ Quách đi vào vườn sau của namuyển tìm thấy cậu chủ nhỏ trong đó, cậu tự cuộn người ngồi xổmtrong hòn non bộ, cúi đầu nhỏ, vẻ mặt buồn bã.“Ông nội, con không vui.”Nghe giọng nói trẻ con trở nên trầm thấp.Ông cụ giật mình, ngồi xổm người xuống, dỗ dành: “Có chuyện gìcon hãy nói với ông nội biết.”Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt to trong veo nhìn ông cụ, vội vàngmở miệng: “Ông nội, mọi người giấu Oreo của con đi đâu rồi, conkhông tìm thấy nó. Con đã tìm thật lâu rồi nhưng vẫn tìm khôngthấy…”Trong phút chốc, ông cụ không biết nên nói gì, mọi lời nói đềukẹt trong cổ họng.Cậu bé chui khỏi hòn non bộ, căng thẳng lung lay cánh tay củaông cụ, giọng bi bô cầu xin: “Ông nội, có phải mẹ không thích nókhông. Có phải mẹ đã đuổi nó đi rồi không, ông hãy nói với mẹ đi,con sẽ dạy nó, nhất định nó sẽ ngoan…Ông nội, ông nói với mẹ để mẹtrả Oreo lại cho con có được không?”Cậu chủ nhỏ nhà họ Quách của bọn họ rất ít khi làm nũng, quảngia đứng ở một bên, hốc mắt đỏ lên.Mà lúc này một con chó nhỏ vui sướng chạy tới: “Cậu chủ nhỏ,cậu nhìn xem, Oreo đến tìm cậu chơi cùng này…” Quản gian cố nở nụcười, khẽ dỗ cậu.Nhưng cậu bé lại chẳng nhìn chó con bên cạnh, tay nhỏ dùngsức lung lay cánh tay của ông cụ, giọng nói ngây thơ của trẻ convang lên rất buồn bã, phản bác một câu: “Nó không phải.”Quản gia tỏ ra kinh ngạc.“Nó chết rồi, ông cho người đem chôn nó rồi.” Ông cụ Quách imlặng hồi lâu mới chậm rãi mở miệng.Để đứa bé ba tuổi hiểu được ý nghĩa của từ ‘Chết’ thật quá nặngnề, nhưng đứa bé ở nhà họ Quách nhất định phải trưởng thành sớm,phải dần mất đi vẻ ngây thơ, phải học cách chấp nhận và gánh chịu.Đôi mắt đen nhánh của cậu chủ nhỏ lóe sáng lên, gương mặt nhỏnhắn khôi ngô hiện lên vẻ khó hiểu, hỏi một câu ngây thơ: “Có phảinó sẽ không trở về nữa không ạ?”“Chết rồi thì sẽ không trở về được nữa.”“Sao nó lại chết rồi?”“Nó muốn chạy trốn đi chơi, nên bị kẹt trong lỗ hỏng của lướisắt.” Có lẽ ngay từ đầu không nên nói dối với trẻ con, bởi vì đứa bénhà họ Quách rất nhạy cảm, thẳng bé sẽ biết vật thay thế không phảilà thật.Ngày hôm đó, ông cụ Quách cùng cậu chủ nhỏ ngồi một chỗ nhìnmặt trời dần ngả về phía tây, sau cùng chỉ còn lại ánh chiều tà, ôngcụ nắm tay cậu chủ nhỏ đi về nhà chính.“Ông nội, có phải con không nên dẫn Oreo về nhà, có thể nó thậtsự không thích con…”Ngày đó, cậu chủ nhỏ khẽ nói ra câu này làm ông cụ Quách vẫnluôn ghi tạc trong lòng.“Thế là từ đó về sau nhà họ Quách chúng ta không nuôi thú cưngnữa,” Ông quản gia có vẻ hơi xúc động, cúi đầu nhìn về phía ông cụQuách đang ở đình nghỉ mát: “Tính cách cậu Cao Minh lãnh lẽo, sauđó cậu ấy không thích thân cận với người khác nữa…”Cho nên, Kiều Bích Ngọc này…Thật sự kỳ lạ.“Phái người đi điều tra xem bọn họ quen nhau như thế nào.”“Bắt đầu điều tra từ sáu năm trước, ở thành phố Hải Châu…”Người cháu trai này của ông đã không phải là đứa bé ngây thơkhi xưa, điều anh muốn thì sẽ ra tay giành lấy. Tại sao lại muốn đưatay giành lấy mà nhất định phải chờ đến tận sáu năm, hao tổn tâm trímà cướp người từ trên tay Doãn Thành Trung chứ.

Chương 92: Con nhặt nó về nhà nuôi có được hay không

“Bích Ngọc đến nhà họ Quách cũng được một khoảng thời gian

rồi.”

Sớm sớm đầu mùa xuân, mặt trời mọc sớm hơn mùa đông một

chút, sắc trời xám tro dần trở nên trên sáng hơn. Ông cụ cầm gậy

đứng cạnh cột khắc gỗ trên hành lang, nhìn một mảnh hoa cỏ cây

quý giá trước mặt, mần đã mọc lên, sức sống mãnh liệt.

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Ông quản gia thấy sương sớm ẩm ướt, nên cầm một chiếc áo

khoác mỏng đi tới, cười nhạt. “Cuối năm mợ chủ sinh đôi, nhà họ

Quách chúng ta sẽ náo nhiệt thôi.”

“Dung, đầu óc tôi vẫn còn tỉnh táo, thân thể còn rất khỏe mạnh,

không cần chiếc áo khoác này,” Ông cụ Quách khẽ giơ tay phải, bảo

ông ta thu áo khoác lại, quay đầu nhìn thẳng về hướng đông, lông mi

mang theo nét suy nghĩ, thì thào: “Có những việc…” Nghĩ mãi mà

không hiểu.

“Ông cụ không hiểu vì sao cậu Cao Minh lại tốn hết tâm tri muốn

cưới Kiều Bích Ngọc sao?”

Ông quản gia nhớ tới vừa rồi lúc ở phòng ăn, ông cụ đã hỏi trước

kia hai người bọn họ có quen biết nhau hay không?

“Nhìn tình hình, thì Kiều Bích Ngọc không có tình cảm với cậu

Cao Minh…” Ông quản gia dừng lại một chút, sắc mặt có vẻ nặng nề,

nhưng cậu Mục của bọn họ lại luôn nhớ nhung cô ấy.

“Còn nhớ con Oreo không?”

Ông cụ Quách bước thật chậm, đi về phía đình nghỉ mát ở cuối

hành lang, trầm giọng hỏi ngược một câu.

Ông quản gia vẫn đi theo sau lưng, nghe được chữ ‘Oreo’ này, vẻ

mặt trở nên ngơ ngác, lập tức gật đầu thật nhanh: “Dạ nhớ.”

Đương nhiên là nhớ kỹ…

Oreo, nó là tên một con chó nhỏ trong nhà họ Quách.

“Ông nội, nó muốn ăn bánh bích quy của con.”

Năm đó, cậu Cao Minh của bọn họ chỉ mới ba tuổi, ôm một con

chó Labrador dơ bẩn trở về, nhìn qua thì giống như một con chó con

bị vứt bỏ đi lang thang.

Cậu chủ nhỏ của nhà họ Quách bọn họ sao có thể tiếp xúc với

loại súc vật này, rất, rất nguy hiểm. Người hầu trong nhà lập tức lấy

con chó con này ra khỏi cậu chủ.

“Nó là của con.”

Giọng nói đứa bé trai ba tưởi mang theo chút trẻ con, nhưng nói

từng chữ rõ ràng, vô cùng kiên định.

Một đám người hầu tỏ vẻ bất đắc dĩ, nhìn gương mặt nhỏ của cậu

chủ nhỏ bọn họ, tay ngắn nhỏ nhắn vẫn ôm chặt lấy con chó bấn thỉu,

kiểu gì cũng không chịu buông tay.

“Con muốn nuôi nó à?”

Ông cụ Quách không hề bài xích con chó lang thang này, nhìn

cậu chủ nhỏ hỏi một câu.

Gương mặt cậu chủ nhỏ của bọn họ toát lên vẻ nghiêm túc, suy

nghĩ, ngẩng đầu, rồi bi bô nói với ông cụ: “Nó vẫn luôn đi theo con,

vẫn luôn len lén đi theo đằng sau con…”

Nói được nửa câu, có lẽ ôm con chó con nửa tháng với cậu chủ

nhỏ mà nói hơi nặng quá, cậu chủ nhỏ đặt con chó xuống sàn nhà

sáng bóng sạch sẽ.

Thân thể nhỏ của cậu ngồi xuống, mở bịch bách Oreo trên tay

mình ra, lấy cho nó ăn.

Có lẽ con chó này đã vô cùng đói, vội vàng ăn.

Tay nhỏ khẽ vuốt tai con chó: “Ông nội, con cảm thấy có lẽ nó

thích con.” Cậu chủ nhỏ có vẻ rất vui, có vẻ tự hào nói với ông cụ như

thế.

“Con cảm thấy nó thích con, cho nên con mới ôm nó về nhà, vậy

con có hỏi nó có thích ở lại đây với con hay chưa?”

Đối với đứa cháu trai ba tuổi này, ông cụ Quách vẫn luôn yêu

thương, cười nói: “Con dẫn nó về nhà thì sau này phải chịu trách

nhiệm, phải chăm sóc nó thật tốt, con có thể nuôi sống nó chứ?”

“Con có rất nhiều đồ ăn vặt.” Cậu chủ nhỏ ngẩng đầu lên, vô

cùng tự tin.

Ông cụ Quách lắc đầu, giọng nói trở nên trầm xuống: “Chó không

thể ăn sô cô la, ăn nhiều bánh quy nó cũng sẽ bị bệnh.”

Gương mặt nhỏ của cậu chủ trở nên ngây ngẩn, lo lắng mở

miệng: “Vậy, con sẽ cho nó thứ khác, nhất định nó sẽ thích con.”

Cuối cùng con chó lang thang này cũng được ở lại, người hầu ôm

nó đi tắm rửa, chích vắc xin. Chó con có bộ lông màu trắng gạo, hai

lỗ tai rũ xuống nhìn rất đáng yêu.

Giống chó Labrador có tính cách ngoan ngoãn, bình tĩnh, không

quá ngu ngốc cũng không quá năng động, đối với người thân thiết thì

vô cùng trung thành. Ông cụ cảm thấy bồi dưỡng tính cách có trách

nhiệm từ nhỏ cũng không tệ.

Thật ra đồng ý giữ lại con chó con này có một nguyên nhân quan

trọng hơn, cậu chủ nhỏ nhà họ Quách này quá cô độc.

Người bình thường không được tiếp xúc quá nhiều với cậu chủ

nhỏ, mặc dù sau lưng có một đám người hầu vẫn đi theo sau lưng

cậu, nhưng đột nhiên ông cụ cảm thấy sự bảo vệ quá mức này, đối

với đứa bé mà nói là một sự tổn thương.

“Nó vẫn luôn đi theo con.”

“Con cảm thấy có lẽ là nó thích con.”

Lời nói đơn giản trực tiếp của đứa trẻ làm bọn họ hiểu rõ, có lẽ

cậu chủ nhỏ nhà họ Quách vẫn luôn khao khát được tiếp xúc với

người khác.

Nhà họ Quách không giống với gia đình bình thường, ngay cả đi

đường cũng phải có chút nghiêm túc trang trọng. Cậu chủ nhỏ của

bọn họ tiếp thu sự giáo dục trong môi trường như thế, nên cậu vô

cùng nghiêm túc khi chăm sóc chó con.

Khoảng thời gian đó, tất cả mọi người đều cảm thấy, nhà họ

Quách nuôi con chó con này cũng là chuyện tốt, cậu chủ nhỏ của

bọn họ hoạt bát hơn trước kia rất nhiều.

Nhưng mà tiệc vui chóng tàn.

Một tháng sau, bà chủ của bọn họ từ nước ngoài trở về, bà trông

thấy Oreo chạy khắp nơi trong nhà, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, bà

rất sợ chó.

“Ba, con chó lang thang này ở đâu ra thế, Cao Minh còn nhỏ như

thế, ngộ nhỡ có một ngày nó nổi điên cắn thằng bé bị thương thì phải

làm sao!”

Mặc dù chuyện người lớn sẽ không bàn bạc trước mặt trẻ con,

nhưng cậu chủ nhỏ của bọn họ vẫn rất nhạy cảm, cậu có thể cảm

nhận được mẹ không thích người bạn nhỏ của cậu.

Buổi sáng ngày nọ, giày cao gót của phu nhân bọn họ bị Oreo

xem như đồ chơi mà cắn nát, sau khi bị phát hiện, bà hung hăng quát

tháo con chó dừng lại, sao đó để cho người hầu bắt con chó kia ném

đi.

Nhưng mà hôm đó người hầu tìm rất lâu cũng không tìm được

Oreo, nó bị cậu chủ nhỏ của bọn họ giấu đi rồi.

Đứa trẻ ba tuổi của nhà họ Quách nhất định phải bắt đầu học tập,

mỗi ngày đều có thầy đến dạy học, cậu chủ nhốt nó trong một nhà

kho ở nam uyển.

Có lẽ là quá lo lắng con chó bị mẹ đuổi đi, nên hi vọng ông nội

mau trở về để cầu xin.

Nhưng khi ông cụ Quách trở về, lại nói với cháu ngoan của ông

rằng chó con chết rồi.

Nó bị nhốt trong nhà kho, có lẽ là do lạ chỗ và đói khát, nhiều lần

muốn đi ra ngoài, nhưng cửa chính đã bị đóng chặt. Nhưng mà nhà

khó vắng vẻ này lại thông với hòn non bộ, phía dưới bức tường có

một lỗ hỏng lớn, công nhân đã dùng lưới sắt ngăn ở phía trên, thời

gian dài dây kẽm bị gỉ.

Có lẽ chó con muốn chui ra khỏi lỗ hỏng này, nhưng không ngờ

cơ thể lại bị dây kẽm bén nhọn đâm chảy máu, kẹt ở giữa, ra không

được, vào cũng không được, chảy thật nhiều máu, có lẽ đã vùng vẫy

gào rít rất lâu. Cuối cùng khi người hầu phát hiện ra, nó đã không còn

động đậy nữa.

“Ông nội, Oreo nói nó biết sai rồi, nó hứa sau này trở về sẽ không

dám nữa.”

Bốn giờ chiều cậu chủ nhỏ học xong tiết học, lập tức chạy đi tìm

ông cụ nói chuyện buổi sáng chó con cắn giày cao gót của mẹ.

Sắc mặt ông cụ Quách trở nên nghiêm túc, ông cụ không nói gì,

chỉ gật gật đầu với cậu chủ nhỏ.

Cậu chủ nhỏ rất vui vẻ chạy đến nam uyển mở cửa ra, bên trong

con chó nhỏ Labrador màu trắng gạo kia đang co rúm ở một nơi hẻo

lánh: “Có phải mày bị bệnh rồi không?”

Cậu cảm thấy hôm nay người bạn nhỏ của mình hơi nhút nhát,

tay nhỏ sờ đầu con chó, ôm nó trong cánh tay nhỏ, một đường ẫm

đến phòng ăn trong nhà chính của nhà họ Quách, đặt bữa tối của

mình xuống trước mặt nó.

“Mau ăn nào.” Cậu ngồi xổm bên người nó, đôi mắt to trong trẻo

nhìn Oreo.

Nhưng mà dường như con chó con này lại sợ người lạ, vẫy vẫy

đuôi, đi đến góc tường co rúm không để ý tới cậu.

Ông cụ Quách ở bên cạnh nhìn thấy vậy thì tỏ vẻ do dự, nhưng

thấy cậu vẫn vô cùng kiên nhẫn chạy đến cạnh con chó kia: “Oreo, có

phải mày đang giận tao không. Mày đừng giận mà, sau này tao sẽ đối

xử với mày thật tốt…” Nghe tiếng lầm bầm của đứa cháu ngây thơ,

trong lòng ông cụ không đành lòng.

Nhưng mà ba ngày sau, cậu không còn tìm chó con để chơi nữa.

“Cao Minh, thầy giáo nói mấy ngày nay con không đến học, có

chuyện gì xảy ra rồi?”

Khoảng năm giờ chiều, ông cụ Quách đi vào vườn sau của nam

uyển tìm thấy cậu chủ nhỏ trong đó, cậu tự cuộn người ngồi xổm

trong hòn non bộ, cúi đầu nhỏ, vẻ mặt buồn bã.

“Ông nội, con không vui.”

Nghe giọng nói trẻ con trở nên trầm thấp.

Ông cụ giật mình, ngồi xổm người xuống, dỗ dành: “Có chuyện gì

con hãy nói với ông nội biết.”

Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt to trong veo nhìn ông cụ, vội vàng

mở miệng: “Ông nội, mọi người giấu Oreo của con đi đâu rồi, con

không tìm thấy nó. Con đã tìm thật lâu rồi nhưng vẫn tìm không

thấy…”

Trong phút chốc, ông cụ không biết nên nói gì, mọi lời nói đều

kẹt trong cổ họng.

Cậu bé chui khỏi hòn non bộ, căng thẳng lung lay cánh tay của

ông cụ, giọng bi bô cầu xin: “Ông nội, có phải mẹ không thích nó

không. Có phải mẹ đã đuổi nó đi rồi không, ông hãy nói với mẹ đi,

con sẽ dạy nó, nhất định nó sẽ ngoan…Ông nội, ông nói với mẹ để mẹ

trả Oreo lại cho con có được không?”

Cậu chủ nhỏ nhà họ Quách của bọn họ rất ít khi làm nũng, quản

gia đứng ở một bên, hốc mắt đỏ lên.

Mà lúc này một con chó nhỏ vui sướng chạy tới: “Cậu chủ nhỏ,

cậu nhìn xem, Oreo đến tìm cậu chơi cùng này…” Quản gian cố nở nụ

cười, khẽ dỗ cậu.

Nhưng cậu bé lại chẳng nhìn chó con bên cạnh, tay nhỏ dùng

sức lung lay cánh tay của ông cụ, giọng nói ngây thơ của trẻ con

vang lên rất buồn bã, phản bác một câu: “Nó không phải.”

Quản gia tỏ ra kinh ngạc.

“Nó chết rồi, ông cho người đem chôn nó rồi.” Ông cụ Quách im

lặng hồi lâu mới chậm rãi mở miệng.

Để đứa bé ba tuổi hiểu được ý nghĩa của từ ‘Chết’ thật quá nặng

nề, nhưng đứa bé ở nhà họ Quách nhất định phải trưởng thành sớm,

phải dần mất đi vẻ ngây thơ, phải học cách chấp nhận và gánh chịu.

Đôi mắt đen nhánh của cậu chủ nhỏ lóe sáng lên, gương mặt nhỏ

nhắn khôi ngô hiện lên vẻ khó hiểu, hỏi một câu ngây thơ: “Có phải

nó sẽ không trở về nữa không ạ?”

“Chết rồi thì sẽ không trở về được nữa.”

“Sao nó lại chết rồi?”

“Nó muốn chạy trốn đi chơi, nên bị kẹt trong lỗ hỏng của lưới

sắt.” Có lẽ ngay từ đầu không nên nói dối với trẻ con, bởi vì đứa bé

nhà họ Quách rất nhạy cảm, thẳng bé sẽ biết vật thay thế không phải

là thật.

Ngày hôm đó, ông cụ Quách cùng cậu chủ nhỏ ngồi một chỗ nhìn

mặt trời dần ngả về phía tây, sau cùng chỉ còn lại ánh chiều tà, ông

cụ nắm tay cậu chủ nhỏ đi về nhà chính.

“Ông nội, có phải con không nên dẫn Oreo về nhà, có thể nó thật

sự không thích con…”

Ngày đó, cậu chủ nhỏ khẽ nói ra câu này làm ông cụ Quách vẫn

luôn ghi tạc trong lòng.

“Thế là từ đó về sau nhà họ Quách chúng ta không nuôi thú cưng

nữa,” Ông quản gia có vẻ hơi xúc động, cúi đầu nhìn về phía ông cụ

Quách đang ở đình nghỉ mát: “Tính cách cậu Cao Minh lãnh lẽo, sau

đó cậu ấy không thích thân cận với người khác nữa…”

Cho nên, Kiều Bích Ngọc này…

Thật sự kỳ lạ.

“Phái người đi điều tra xem bọn họ quen nhau như thế nào.”

“Bắt đầu điều tra từ sáu năm trước, ở thành phố Hải Châu…”

Người cháu trai này của ông đã không phải là đứa bé ngây thơ

khi xưa, điều anh muốn thì sẽ ra tay giành lấy. Tại sao lại muốn đưa

tay giành lấy mà nhất định phải chờ đến tận sáu năm, hao tổn tâm trí

mà cướp người từ trên tay Doãn Thành Trung chứ.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 92: Con nhặt nó về nhà nuôi có được hay không“Bích Ngọc đến nhà họ Quách cũng được một khoảng thời gianrồi.”Sớm sớm đầu mùa xuân, mặt trời mọc sớm hơn mùa đông mộtchút, sắc trời xám tro dần trở nên trên sáng hơn. Ông cụ cầm gậyđứng cạnh cột khắc gỗ trên hành lang, nhìn một mảnh hoa cỏ câyquý giá trước mặt, mần đã mọc lên, sức sống mãnh liệt.Thời gian trôi qua thật nhanh.Ông quản gia thấy sương sớm ẩm ướt, nên cầm một chiếc áokhoác mỏng đi tới, cười nhạt. “Cuối năm mợ chủ sinh đôi, nhà họQuách chúng ta sẽ náo nhiệt thôi.”“Dung, đầu óc tôi vẫn còn tỉnh táo, thân thể còn rất khỏe mạnh,không cần chiếc áo khoác này,” Ông cụ Quách khẽ giơ tay phải, bảoông ta thu áo khoác lại, quay đầu nhìn thẳng về hướng đông, lông mimang theo nét suy nghĩ, thì thào: “Có những việc…” Nghĩ mãi màkhông hiểu.“Ông cụ không hiểu vì sao cậu Cao Minh lại tốn hết tâm tri muốncưới Kiều Bích Ngọc sao?”Ông quản gia nhớ tới vừa rồi lúc ở phòng ăn, ông cụ đã hỏi trướckia hai người bọn họ có quen biết nhau hay không?“Nhìn tình hình, thì Kiều Bích Ngọc không có tình cảm với cậuCao Minh…” Ông quản gia dừng lại một chút, sắc mặt có vẻ nặng nề,nhưng cậu Mục của bọn họ lại luôn nhớ nhung cô ấy.“Còn nhớ con Oreo không?”Ông cụ Quách bước thật chậm, đi về phía đình nghỉ mát ở cuốihành lang, trầm giọng hỏi ngược một câu.Ông quản gia vẫn đi theo sau lưng, nghe được chữ ‘Oreo’ này, vẻmặt trở nên ngơ ngác, lập tức gật đầu thật nhanh: “Dạ nhớ.”Đương nhiên là nhớ kỹ…Oreo, nó là tên một con chó nhỏ trong nhà họ Quách.“Ông nội, nó muốn ăn bánh bích quy của con.”Năm đó, cậu Cao Minh của bọn họ chỉ mới ba tuổi, ôm một conchó Labrador dơ bẩn trở về, nhìn qua thì giống như một con chó conbị vứt bỏ đi lang thang.Cậu chủ nhỏ của nhà họ Quách bọn họ sao có thể tiếp xúc vớiloại súc vật này, rất, rất nguy hiểm. Người hầu trong nhà lập tức lấycon chó con này ra khỏi cậu chủ.“Nó là của con.”Giọng nói đứa bé trai ba tưởi mang theo chút trẻ con, nhưng nóitừng chữ rõ ràng, vô cùng kiên định.Một đám người hầu tỏ vẻ bất đắc dĩ, nhìn gương mặt nhỏ của cậuchủ nhỏ bọn họ, tay ngắn nhỏ nhắn vẫn ôm chặt lấy con chó bấn thỉu,kiểu gì cũng không chịu buông tay.“Con muốn nuôi nó à?”Ông cụ Quách không hề bài xích con chó lang thang này, nhìncậu chủ nhỏ hỏi một câu.Gương mặt cậu chủ nhỏ của bọn họ toát lên vẻ nghiêm túc, suynghĩ, ngẩng đầu, rồi bi bô nói với ông cụ: “Nó vẫn luôn đi theo con,vẫn luôn len lén đi theo đằng sau con…”Nói được nửa câu, có lẽ ôm con chó con nửa tháng với cậu chủnhỏ mà nói hơi nặng quá, cậu chủ nhỏ đặt con chó xuống sàn nhàsáng bóng sạch sẽ.Thân thể nhỏ của cậu ngồi xuống, mở bịch bách Oreo trên taymình ra, lấy cho nó ăn.Có lẽ con chó này đã vô cùng đói, vội vàng ăn.Tay nhỏ khẽ vuốt tai con chó: “Ông nội, con cảm thấy có lẽ nóthích con.” Cậu chủ nhỏ có vẻ rất vui, có vẻ tự hào nói với ông cụ nhưthế.“Con cảm thấy nó thích con, cho nên con mới ôm nó về nhà, vậycon có hỏi nó có thích ở lại đây với con hay chưa?”Đối với đứa cháu trai ba tuổi này, ông cụ Quách vẫn luôn yêuthương, cười nói: “Con dẫn nó về nhà thì sau này phải chịu tráchnhiệm, phải chăm sóc nó thật tốt, con có thể nuôi sống nó chứ?”“Con có rất nhiều đồ ăn vặt.” Cậu chủ nhỏ ngẩng đầu lên, vôcùng tự tin.Ông cụ Quách lắc đầu, giọng nói trở nên trầm xuống: “Chó khôngthể ăn sô cô la, ăn nhiều bánh quy nó cũng sẽ bị bệnh.”Gương mặt nhỏ của cậu chủ trở nên ngây ngẩn, lo lắng mởmiệng: “Vậy, con sẽ cho nó thứ khác, nhất định nó sẽ thích con.”Cuối cùng con chó lang thang này cũng được ở lại, người hầu ômnó đi tắm rửa, chích vắc xin. Chó con có bộ lông màu trắng gạo, hailỗ tai rũ xuống nhìn rất đáng yêu.Giống chó Labrador có tính cách ngoan ngoãn, bình tĩnh, khôngquá ngu ngốc cũng không quá năng động, đối với người thân thiết thìvô cùng trung thành. Ông cụ cảm thấy bồi dưỡng tính cách có tráchnhiệm từ nhỏ cũng không tệ.Thật ra đồng ý giữ lại con chó con này có một nguyên nhân quantrọng hơn, cậu chủ nhỏ nhà họ Quách này quá cô độc.Người bình thường không được tiếp xúc quá nhiều với cậu chủnhỏ, mặc dù sau lưng có một đám người hầu vẫn đi theo sau lưngcậu, nhưng đột nhiên ông cụ cảm thấy sự bảo vệ quá mức này, đốivới đứa bé mà nói là một sự tổn thương.“Nó vẫn luôn đi theo con.”“Con cảm thấy có lẽ là nó thích con.”Lời nói đơn giản trực tiếp của đứa trẻ làm bọn họ hiểu rõ, có lẽcậu chủ nhỏ nhà họ Quách vẫn luôn khao khát được tiếp xúc vớingười khác.Nhà họ Quách không giống với gia đình bình thường, ngay cả điđường cũng phải có chút nghiêm túc trang trọng. Cậu chủ nhỏ củabọn họ tiếp thu sự giáo dục trong môi trường như thế, nên cậu vôcùng nghiêm túc khi chăm sóc chó con.Khoảng thời gian đó, tất cả mọi người đều cảm thấy, nhà họQuách nuôi con chó con này cũng là chuyện tốt, cậu chủ nhỏ củabọn họ hoạt bát hơn trước kia rất nhiều.Nhưng mà tiệc vui chóng tàn.Một tháng sau, bà chủ của bọn họ từ nước ngoài trở về, bà trôngthấy Oreo chạy khắp nơi trong nhà, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, bàrất sợ chó.“Ba, con chó lang thang này ở đâu ra thế, Cao Minh còn nhỏ nhưthế, ngộ nhỡ có một ngày nó nổi điên cắn thằng bé bị thương thì phảilàm sao!”Mặc dù chuyện người lớn sẽ không bàn bạc trước mặt trẻ con,nhưng cậu chủ nhỏ của bọn họ vẫn rất nhạy cảm, cậu có thể cảmnhận được mẹ không thích người bạn nhỏ của cậu.Buổi sáng ngày nọ, giày cao gót của phu nhân bọn họ bị Oreoxem như đồ chơi mà cắn nát, sau khi bị phát hiện, bà hung hăng quáttháo con chó dừng lại, sao đó để cho người hầu bắt con chó kia némđi.Nhưng mà hôm đó người hầu tìm rất lâu cũng không tìm đượcOreo, nó bị cậu chủ nhỏ của bọn họ giấu đi rồi.Đứa trẻ ba tuổi của nhà họ Quách nhất định phải bắt đầu học tập,mỗi ngày đều có thầy đến dạy học, cậu chủ nhốt nó trong một nhàkho ở nam uyển.Có lẽ là quá lo lắng con chó bị mẹ đuổi đi, nên hi vọng ông nộimau trở về để cầu xin.Nhưng khi ông cụ Quách trở về, lại nói với cháu ngoan của ôngrằng chó con chết rồi.Nó bị nhốt trong nhà kho, có lẽ là do lạ chỗ và đói khát, nhiều lầnmuốn đi ra ngoài, nhưng cửa chính đã bị đóng chặt. Nhưng mà nhàkhó vắng vẻ này lại thông với hòn non bộ, phía dưới bức tường cómột lỗ hỏng lớn, công nhân đã dùng lưới sắt ngăn ở phía trên, thờigian dài dây kẽm bị gỉ.Có lẽ chó con muốn chui ra khỏi lỗ hỏng này, nhưng không ngờcơ thể lại bị dây kẽm bén nhọn đâm chảy máu, kẹt ở giữa, ra khôngđược, vào cũng không được, chảy thật nhiều máu, có lẽ đã vùng vẫygào rít rất lâu. Cuối cùng khi người hầu phát hiện ra, nó đã không cònđộng đậy nữa.“Ông nội, Oreo nói nó biết sai rồi, nó hứa sau này trở về sẽ khôngdám nữa.”Bốn giờ chiều cậu chủ nhỏ học xong tiết học, lập tức chạy đi tìmông cụ nói chuyện buổi sáng chó con cắn giày cao gót của mẹ.Sắc mặt ông cụ Quách trở nên nghiêm túc, ông cụ không nói gì,chỉ gật gật đầu với cậu chủ nhỏ.Cậu chủ nhỏ rất vui vẻ chạy đến nam uyển mở cửa ra, bên trongcon chó nhỏ Labrador màu trắng gạo kia đang co rúm ở một nơi hẻolánh: “Có phải mày bị bệnh rồi không?”Cậu cảm thấy hôm nay người bạn nhỏ của mình hơi nhút nhát,tay nhỏ sờ đầu con chó, ôm nó trong cánh tay nhỏ, một đường ẫmđến phòng ăn trong nhà chính của nhà họ Quách, đặt bữa tối củamình xuống trước mặt nó.“Mau ăn nào.” Cậu ngồi xổm bên người nó, đôi mắt to trong trẻonhìn Oreo.Nhưng mà dường như con chó con này lại sợ người lạ, vẫy vẫyđuôi, đi đến góc tường co rúm không để ý tới cậu.Ông cụ Quách ở bên cạnh nhìn thấy vậy thì tỏ vẻ do dự, nhưngthấy cậu vẫn vô cùng kiên nhẫn chạy đến cạnh con chó kia: “Oreo, cóphải mày đang giận tao không. Mày đừng giận mà, sau này tao sẽ đốixử với mày thật tốt…” Nghe tiếng lầm bầm của đứa cháu ngây thơ,trong lòng ông cụ không đành lòng.Nhưng mà ba ngày sau, cậu không còn tìm chó con để chơi nữa.“Cao Minh, thầy giáo nói mấy ngày nay con không đến học, cóchuyện gì xảy ra rồi?”Khoảng năm giờ chiều, ông cụ Quách đi vào vườn sau của namuyển tìm thấy cậu chủ nhỏ trong đó, cậu tự cuộn người ngồi xổmtrong hòn non bộ, cúi đầu nhỏ, vẻ mặt buồn bã.“Ông nội, con không vui.”Nghe giọng nói trẻ con trở nên trầm thấp.Ông cụ giật mình, ngồi xổm người xuống, dỗ dành: “Có chuyện gìcon hãy nói với ông nội biết.”Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt to trong veo nhìn ông cụ, vội vàngmở miệng: “Ông nội, mọi người giấu Oreo của con đi đâu rồi, conkhông tìm thấy nó. Con đã tìm thật lâu rồi nhưng vẫn tìm khôngthấy…”Trong phút chốc, ông cụ không biết nên nói gì, mọi lời nói đềukẹt trong cổ họng.Cậu bé chui khỏi hòn non bộ, căng thẳng lung lay cánh tay củaông cụ, giọng bi bô cầu xin: “Ông nội, có phải mẹ không thích nókhông. Có phải mẹ đã đuổi nó đi rồi không, ông hãy nói với mẹ đi,con sẽ dạy nó, nhất định nó sẽ ngoan…Ông nội, ông nói với mẹ để mẹtrả Oreo lại cho con có được không?”Cậu chủ nhỏ nhà họ Quách của bọn họ rất ít khi làm nũng, quảngia đứng ở một bên, hốc mắt đỏ lên.Mà lúc này một con chó nhỏ vui sướng chạy tới: “Cậu chủ nhỏ,cậu nhìn xem, Oreo đến tìm cậu chơi cùng này…” Quản gian cố nở nụcười, khẽ dỗ cậu.Nhưng cậu bé lại chẳng nhìn chó con bên cạnh, tay nhỏ dùngsức lung lay cánh tay của ông cụ, giọng nói ngây thơ của trẻ convang lên rất buồn bã, phản bác một câu: “Nó không phải.”Quản gia tỏ ra kinh ngạc.“Nó chết rồi, ông cho người đem chôn nó rồi.” Ông cụ Quách imlặng hồi lâu mới chậm rãi mở miệng.Để đứa bé ba tuổi hiểu được ý nghĩa của từ ‘Chết’ thật quá nặngnề, nhưng đứa bé ở nhà họ Quách nhất định phải trưởng thành sớm,phải dần mất đi vẻ ngây thơ, phải học cách chấp nhận và gánh chịu.Đôi mắt đen nhánh của cậu chủ nhỏ lóe sáng lên, gương mặt nhỏnhắn khôi ngô hiện lên vẻ khó hiểu, hỏi một câu ngây thơ: “Có phảinó sẽ không trở về nữa không ạ?”“Chết rồi thì sẽ không trở về được nữa.”“Sao nó lại chết rồi?”“Nó muốn chạy trốn đi chơi, nên bị kẹt trong lỗ hỏng của lướisắt.” Có lẽ ngay từ đầu không nên nói dối với trẻ con, bởi vì đứa bénhà họ Quách rất nhạy cảm, thẳng bé sẽ biết vật thay thế không phảilà thật.Ngày hôm đó, ông cụ Quách cùng cậu chủ nhỏ ngồi một chỗ nhìnmặt trời dần ngả về phía tây, sau cùng chỉ còn lại ánh chiều tà, ôngcụ nắm tay cậu chủ nhỏ đi về nhà chính.“Ông nội, có phải con không nên dẫn Oreo về nhà, có thể nó thậtsự không thích con…”Ngày đó, cậu chủ nhỏ khẽ nói ra câu này làm ông cụ Quách vẫnluôn ghi tạc trong lòng.“Thế là từ đó về sau nhà họ Quách chúng ta không nuôi thú cưngnữa,” Ông quản gia có vẻ hơi xúc động, cúi đầu nhìn về phía ông cụQuách đang ở đình nghỉ mát: “Tính cách cậu Cao Minh lãnh lẽo, sauđó cậu ấy không thích thân cận với người khác nữa…”Cho nên, Kiều Bích Ngọc này…Thật sự kỳ lạ.“Phái người đi điều tra xem bọn họ quen nhau như thế nào.”“Bắt đầu điều tra từ sáu năm trước, ở thành phố Hải Châu…”Người cháu trai này của ông đã không phải là đứa bé ngây thơkhi xưa, điều anh muốn thì sẽ ra tay giành lấy. Tại sao lại muốn đưatay giành lấy mà nhất định phải chờ đến tận sáu năm, hao tổn tâm trímà cướp người từ trên tay Doãn Thành Trung chứ.

Chương 92