Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 96

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 96: Anh muốn đi ngủ, ngoan nào, đừng ồn nữaNhà hàng Gordon.Một phòng riêng vô cùng sang trọng, một bàn đầy đồ ăn ngon,nhưng Quách Cao Minh ăn rất hạn chế, đặt dao dĩa xuống, tay phảicầm một ly sữa có chút căng thẳng, nhấp một ngụm, sau đó lén lútliếc mắt nhìn người phụ nữ ở phía đối diện.Anh không ăn chút gì cả.Kiểu Bích Ngọc do dự một chút, không chịu nổi mà mở miệngnói: “Quách Cao Minh, anh…muốn làm gì vậy?”Cô vừa nãy ở tập đoàn IP&G đợi người thì bị anh nhìn thấy, khônghiểu ra sao kéo đến nơi này, anh bảo quản lí mang lên một bàn đầy đồăn nhưng lại ngồi đó với vẻ mặt đăm chiêu từ đầu đến cuối, anhkhông ăn gì cả.Quách Cao Minh dựa người vào ghế, lông mày khẽ cau lại để lộvẻ chán nản, anh nhìn đống đồ ăn phong phú trên bàn với vẻ mệtmỏi, như thể không có hứng thú với món nào cả.Nghe thấy giọng của cô, anh ngẩng đầu nhướng mắt nhìn ngườiphụ nữ ngồi ở phía đối diện, anh hôm nay có rất nhiều điểm kỳ quái,ánh mắt như thiêu đốt nhìn thằng vào cô không chút do dự.Khóe môi anh mím lại, dường như đang không biết nói lời gì.Tỉnh tỉnh tỉnh…Đột nhiên một hồi chuông điện thoại lanh lảnh vang lên ở bênphía bàn trà riêng, Kiều Bích Ngọc giật mình, ngay lập tức đứng dậyđi về phía bàn trà.Chắc chắn là Châu Mỹ Duy gọi điện cho cô.Động tác của Quách Cao Minh đã nhanh hơn cô, anh nhanhchóng đi về phía trước, cầm lấy điện thoại ở trên bàn trà, trực tiếpbóp vỡ, tắt nguồn, điện thoại tối thui, tiện tay quăng chiếc điện thoạimàu trắng lên ghế sô-pha.Kiều Bích Ngọc đứng bật dậy, vô cùng giận dữ: “Anh làm gì vậy?Đó là bạn của tôi…”Cô mới than phiền được một nửa, anh đột nhiên duỗi tay ôm lấyeo cô…Kiểu Bích Ngọc sững sờ cả người.Anh cứ như vậy ôm cô…Kiều Bích Ngọc bị đẩy ngồi lên ghế xô-pha, cô cúi đầu xuống, hơimở mắt ra nhìn anh với ánh mắt đầy hoài nghi.Đầu của Quách Cao Minh gối lên chân cô, mặt áp vào vùng bụngmềm mại của cô, hai tay ôm eo cô, anh nằm trên ghế xô-pha rộng rãi,sau đó…thiếp đi.“Này…“Hai má cô đỏ ửng lên lúng túng gọi anh.Anh không hề đáp lại, hơi thở dài và nhẹ, có vẻ như anh đang rấtmệt và muốn nghỉ ngơi một chút.“Quách Cao Minh.” Cô hạ giọng và gọi tên anh lần nữa.Không biết là do anh không để ý, hay là thực sự đang mệt, anhcứ như vậy dùng cô làm gối.Kiểu Bích Ngọc lộ rõ vẻ bối rối, xấu hổ, cô nhìn quanh căn phòngriêng sang trong xa xỉ này, rồi cụp mắt xuống nhìn người đàn ôngđang nằm trên đùi mình, mặt đỏ bừng bừng…Người này muốn làm cái gì vậy, cái gì cũng không nói?Ánh mắt nhìn vào khuôn mặt anh, Kiều Bích Ngọc nhìn một cáchthất thần, khó hiểu, cô cũng không phải là mê giai nhưng người đànông này khiến cho người khác không thể rời mắt khỏi vẻ tuyệt đẹpcủa anh ta.Khuôn mặt lai giữa hai dòng máu Á- u, đường nét rõ rệt, nét mặtsâu sắc, làn da trắng nõn, dáng người cũng rất chuẩn…chắc chắnkhiến phụ nữ phải hét lên vì si mê, chưa kể anh xuất thân là thiếu gianhà họ Quách và những mánh khóe vô cùng tàn nhẫn.Người đàn ông như vậy mà lại là…của côÁnh mắt của Kiều Bích Ngọc có chút bối rối, cô sẽ không bao giờquên người đàn ông như anh rất nguy hiểm.“Kiều Bích Ngọc chắc chắn rất sợ anh…”“Cao Minh thường nhốt cô ở trong nhà, sao anh ta có thể đưa cômmxuống tâm hầm…”Vài giọng nói ở bên ngoài phòng riêng truyền đến, Kiểu BíchNgọc mặc dù nghe không rõ, nhưng cô cảm thấy giọng nói này cóchút quen thuộc, cô vừa ngầng đầu lên thì cửa đã bị người ta mởtoang ra.Đột nhiên, bốn mắt chạm nhau, Lục Khánh Nam đứng ở ngoàicửa phòng riêng trợn to hai mắt, nhìn về phía sô-pha một cách quáilạ.Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc ngượng ngùng, cúi đầu xuống nhìn QuáchCao Minh đang nằm trên đùi mình, mở miệng định nói gì đó với LụcKhánh Nam, nhưng cô vẫn chưa kịp nói.Két—Cửa phòng riêng bị Lục Khánh Nam ngay lập tức đóng lại.“Trong đó có người không?” là giọng của Bùi Hưng Nam.Lục Khánh Nam nói ra một từ trái với lương tâm của mình:“Không.”Kiểu Bích Ngọc ở trong phòng riêng tức điên lên như sắp nổtung, tên họ Lục đó chắn chắn là cố ý.Cô rất muốn trực tiếp đánh thức Quách Cao Minh, nhưng…Chân của cô bị tê rồi!Kiểu Bích Ngọc ở trong phòng đang loay hoay khổ thì thì LụcKhánh Nam ở bên ngoài môi khế nhếch lên, nở một nụ cười nhamhiểm, may mắn thay, anh ta đã không làm phiền Quách Cao Minh.Ngày cá tháng tư lần trước anh ta đã không cẩn thận làm mấtlòng Quách Cao Minh, lần này mà lại cản trở anh ta nữa thì thật có lỗi.Bùi Hưng Nam liếc mắt nhìn vào phòng, cười khúc khích, anh takhông cần đoán cũng biết Kiều Bích Ngọc chắc chắn cũng ở trongđó. Cuộc chơi xì dách online tại w88 sống động như casino thật“Mấy ngày nay Quách Cao Minh không khỏe trong người, đừnglàm phiền.“ Bùi Hưng Nam nhẹ nhàng nói một câu, sau đó liền xoayngười bỏ đi.Lục Khánh Nam sải bước đi đến bên cạnh Bùi Hưng Nam, phànnàn một câu: “Nếu như Quách Cao Minh bị bệnh thì cũng là Kiều BíchNgọc người đàn bà phù thủy đó gây họa.”Bùi Hưng Nam cùng với anh ta đi xuống sảnh dùng bữa: “LụcKhánh Nam, anh chỉ nói về chuyện của Kiều Bích Ngọc, công lao củaanh cũng không ít. Tin nhắn ngày cá tháng Tư lần trước, đi tìm chỗchết gửi cho Quách Cao Minh, anh ta tưởng thật nên vội vàng đi tìmKiểu Bích Ngọc, nghe trợ lý của anh ta nói, hôm đó anh ta đã gặp cơnmưa lớn, cơn đau đầu lại xảy ra vào đêm đó…”Lục Khánh Nam xiên một miếng thịt bò, đột nhiên cảm thấy bảnthân vô cùng có lỗi. Nghĩ lại vừa rồi bắt gặp Quách Cao Minh đangnằm trên ghế sô-pha ôm người đàn bà phù thủy đó, nếu là trước đây,anh ta nhất định sẽ nghĩ bản thân đang mơ.Nhai miếng thịt bò nhỏ này, trên mặt anh ta cũng không hề cóchút giễu cợt như thường ngày, anh ta cúi mặt xuống lẩm bẩm: “CaoMinh hình như thực sự lo lắng cho cô ta…”“Người đàn ông bí ẩn trong công xưởng bỏ hoang.” Bùi HưngNam cầm lên một cốc nước trắng nhấp một ngụm, trong đáy mắt cóvài phần nặng nề, nhẹ nhàng nói: “Cao Minh đã phái người đi điều talâu như vậy, mà bên kia vẫn không có chút tin tức gì của đối phương,thực sự không đơn giản…”Nếu như Kiều Bích Ngọc thực sự hẹn hò với một người đàn ôngnhư vậy thì vẫn còn một ẩn số, Quách Cao Minh đương nhiên sẽ để ý.Nhưng, nằm ngoài dự đoán của bọn họ, đó là anh thực sự…rất lolắng cho cô.Hai người bọn họ đều khẽ cau mày và trở nên im lặng.Anh ta sốt rồi.Kiều Bích Ngọc ở trong phòng riêng, cô cố gắng đánh thức ngườiđàn ông đang nằm trên chân mình, mu bàn tay cô nhẹ nhàng áp vàokhuôn mặt bên cạnh của Quách Cao Minh, cô cảm nhận được mặtanh nóng bừng lên.Quách Cao Minh bình thường cơ thể rất cường tráng, ngoại trừlần trước ngâm mình ở sông đã bị cảm lạnh và sốt cao thì chưa baogiờ cô thấy anh bị ốm, gần đây dường như anh rất bận rộn và mệtmỏi.“Quách Cao Minh, anh có đau đầu không?” Cô nhìn anh đang caumày lại, vẻ mặt đang ngấm ngầm chịu đựng có phần đau khổ.Tay cô hơi lạnh nên khi áp lên trán có lẽ anh cảm nhận được sựđụng chạm nên đã mở mắt ra, ánh mắt của anh cũng không lạnh lùngsắc bén như bình thường, dường như có chút đờ dẫn nhìn gương mặtcủa cô.Kiểu Bích Ngọc bị anh nhìn chằm chằm nên có chút khó chịu, côđang suy nghĩ điều gì đó cần nói thì người đàn ông gối trên đùi cô đãngồi dậy.Cơ thể của Quách Cao Minh quả thực rất nóng, hơn nữa anhkhông ngồi thẳng mà lại ngồi nghiêng người vòng tay qua cổ cô, cơthể của anh thực sự rất nặng nề, đầu dựa vào vai cô, cứ như vậy treocả người lên cơ thể cô.Kiều Bích Ngọc có hơi bối rối, kinh ngạc.“Anh làm gì vậy?”Nếu như đây là trẻ con thì cô sẽ cảm thấy đối phương đang làmnũng, nhưng đây lại là Quách Cao Minh.Anh dường như cảm thấy cơ thể cô rất mềm mại, khi ôm rất thoảimái, nghe thấy tiếng thở dài âm thầm của anh, có thể cảm nhận đượchơi thở vô cùng mệt mỏi, ôm chặt lấy cô: “Kiều Bích Ngọc.” Anh gọitên của cô.Giọng của anh khàn khàn: “Kiều Bích Ngọc…”Đầu óc cô quay cuồng, chưa kịp phản ứng lại, cô chỉ nghe thấygiọng trầm thấp nhẹ nhàng gọi tên cô, lặp đi lặp lại.Giọng nói mơ hồ trầm thấy dường như chỉ đơn giản là muốn gọimột cái tên, chỉ là muốn mà thôi.Khoảng năm phút, anh lại nhắm mắt lại, có vẻ như ngủ thiếp đirồi.Kiểu Bích Ngọc liếc mắt nhìn sang một bên, mặt cô bây giờ đỏửng lên.Cơ thể anh đang nóng lên, cô có thể cảm nhận rõ điều đó, kể cảhơi thở của anh, nhịp tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực anh.Kiểu Bích Ngọc thực sự lo lắng cơn sốt sẽ ảnh hưởng xấu đếnnão của anh, nhịn một lúc lâu cô khẽ lay động anh, nói nhỏ vào taianh: “Quách Cao Minh, chúng ta…chúng ta về nhà.Về nhà, nhà của tôi và anh.

Chương 96: Anh muốn đi ngủ, ngoan nào, đừng ồn nữa

Nhà hàng Gordon.

Một phòng riêng vô cùng sang trọng, một bàn đầy đồ ăn ngon,

nhưng Quách Cao Minh ăn rất hạn chế, đặt dao dĩa xuống, tay phải

cầm một ly sữa có chút căng thẳng, nhấp một ngụm, sau đó lén lút

liếc mắt nhìn người phụ nữ ở phía đối diện.

Anh không ăn chút gì cả.

Kiểu Bích Ngọc do dự một chút, không chịu nổi mà mở miệng

nói: “Quách Cao Minh, anh…muốn làm gì vậy?”

Cô vừa nãy ở tập đoàn IP&G đợi người thì bị anh nhìn thấy, không

hiểu ra sao kéo đến nơi này, anh bảo quản lí mang lên một bàn đầy đồ

ăn nhưng lại ngồi đó với vẻ mặt đăm chiêu từ đầu đến cuối, anh

không ăn gì cả.

Quách Cao Minh dựa người vào ghế, lông mày khẽ cau lại để lộ

vẻ chán nản, anh nhìn đống đồ ăn phong phú trên bàn với vẻ mệt

mỏi, như thể không có hứng thú với món nào cả.

Nghe thấy giọng của cô, anh ngẩng đầu nhướng mắt nhìn người

phụ nữ ngồi ở phía đối diện, anh hôm nay có rất nhiều điểm kỳ quái,

ánh mắt như thiêu đốt nhìn thằng vào cô không chút do dự.

Khóe môi anh mím lại, dường như đang không biết nói lời gì.

Tỉnh tỉnh tỉnh…

Đột nhiên một hồi chuông điện thoại lanh lảnh vang lên ở bên

phía bàn trà riêng, Kiều Bích Ngọc giật mình, ngay lập tức đứng dậy

đi về phía bàn trà.

Chắc chắn là Châu Mỹ Duy gọi điện cho cô.

Động tác của Quách Cao Minh đã nhanh hơn cô, anh nhanh

chóng đi về phía trước, cầm lấy điện thoại ở trên bàn trà, trực tiếp

bóp vỡ, tắt nguồn, điện thoại tối thui, tiện tay quăng chiếc điện thoại

màu trắng lên ghế sô-pha.

Kiều Bích Ngọc đứng bật dậy, vô cùng giận dữ: “Anh làm gì vậy?

Đó là bạn của tôi…”

Cô mới than phiền được một nửa, anh đột nhiên duỗi tay ôm lấy

eo cô…

Kiểu Bích Ngọc sững sờ cả người.

Anh cứ như vậy ôm cô…

Kiều Bích Ngọc bị đẩy ngồi lên ghế xô-pha, cô cúi đầu xuống, hơi

mở mắt ra nhìn anh với ánh mắt đầy hoài nghi.

Đầu của Quách Cao Minh gối lên chân cô, mặt áp vào vùng bụng

mềm mại của cô, hai tay ôm eo cô, anh nằm trên ghế xô-pha rộng rãi,

sau đó…thiếp đi.

“Này…“Hai má cô đỏ ửng lên lúng túng gọi anh.

Anh không hề đáp lại, hơi thở dài và nhẹ, có vẻ như anh đang rất

mệt và muốn nghỉ ngơi một chút.

“Quách Cao Minh.” Cô hạ giọng và gọi tên anh lần nữa.

Không biết là do anh không để ý, hay là thực sự đang mệt, anh

cứ như vậy dùng cô làm gối.

Kiểu Bích Ngọc lộ rõ vẻ bối rối, xấu hổ, cô nhìn quanh căn phòng

riêng sang trong xa xỉ này, rồi cụp mắt xuống nhìn người đàn ông

đang nằm trên đùi mình, mặt đỏ bừng bừng…

Người này muốn làm cái gì vậy, cái gì cũng không nói?

Ánh mắt nhìn vào khuôn mặt anh, Kiều Bích Ngọc nhìn một cách

thất thần, khó hiểu, cô cũng không phải là mê giai nhưng người đàn

ông này khiến cho người khác không thể rời mắt khỏi vẻ tuyệt đẹp

của anh ta.

Khuôn mặt lai giữa hai dòng máu Á- u, đường nét rõ rệt, nét mặt

sâu sắc, làn da trắng nõn, dáng người cũng rất chuẩn…chắc chắn

khiến phụ nữ phải hét lên vì si mê, chưa kể anh xuất thân là thiếu gia

nhà họ Quách và những mánh khóe vô cùng tàn nhẫn.

Người đàn ông như vậy mà lại là…của cô

Ánh mắt của Kiều Bích Ngọc có chút bối rối, cô sẽ không bao giờ

quên người đàn ông như anh rất nguy hiểm.

“Kiều Bích Ngọc chắc chắn rất sợ anh…”

“Cao Minh thường nhốt cô ở trong nhà, sao anh ta có thể đưa cô

mm

xuống tâm hầm…”

Vài giọng nói ở bên ngoài phòng riêng truyền đến, Kiểu Bích

Ngọc mặc dù nghe không rõ, nhưng cô cảm thấy giọng nói này có

chút quen thuộc, cô vừa ngầng đầu lên thì cửa đã bị người ta mở

toang ra.

Đột nhiên, bốn mắt chạm nhau, Lục Khánh Nam đứng ở ngoài

cửa phòng riêng trợn to hai mắt, nhìn về phía sô-pha một cách quái

lạ.

Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc ngượng ngùng, cúi đầu xuống nhìn Quách

Cao Minh đang nằm trên đùi mình, mở miệng định nói gì đó với Lục

Khánh Nam, nhưng cô vẫn chưa kịp nói.

Két—

Cửa phòng riêng bị Lục Khánh Nam ngay lập tức đóng lại.

“Trong đó có người không?” là giọng của Bùi Hưng Nam.

Lục Khánh Nam nói ra một từ trái với lương tâm của mình:

“Không.”

Kiểu Bích Ngọc ở trong phòng riêng tức điên lên như sắp nổ

tung, tên họ Lục đó chắn chắn là cố ý.

Cô rất muốn trực tiếp đánh thức Quách Cao Minh, nhưng…

Chân của cô bị tê rồi!

Kiểu Bích Ngọc ở trong phòng đang loay hoay khổ thì thì Lục

Khánh Nam ở bên ngoài môi khế nhếch lên, nở một nụ cười nham

hiểm, may mắn thay, anh ta đã không làm phiền Quách Cao Minh.

Ngày cá tháng tư lần trước anh ta đã không cẩn thận làm mất

lòng Quách Cao Minh, lần này mà lại cản trở anh ta nữa thì thật có lỗi.

Bùi Hưng Nam liếc mắt nhìn vào phòng, cười khúc khích, anh ta

không cần đoán cũng biết Kiều Bích Ngọc chắc chắn cũng ở trong

đó. Cuộc chơi xì dách online tại w88 sống động như casino thật

“Mấy ngày nay Quách Cao Minh không khỏe trong người, đừng

làm phiền.“ Bùi Hưng Nam nhẹ nhàng nói một câu, sau đó liền xoay

người bỏ đi.

Lục Khánh Nam sải bước đi đến bên cạnh Bùi Hưng Nam, phàn

nàn một câu: “Nếu như Quách Cao Minh bị bệnh thì cũng là Kiều Bích

Ngọc người đàn bà phù thủy đó gây họa.”

Bùi Hưng Nam cùng với anh ta đi xuống sảnh dùng bữa: “Lục

Khánh Nam, anh chỉ nói về chuyện của Kiều Bích Ngọc, công lao của

anh cũng không ít. Tin nhắn ngày cá tháng Tư lần trước, đi tìm chỗ

chết gửi cho Quách Cao Minh, anh ta tưởng thật nên vội vàng đi tìm

Kiểu Bích Ngọc, nghe trợ lý của anh ta nói, hôm đó anh ta đã gặp cơn

mưa lớn, cơn đau đầu lại xảy ra vào đêm đó…”

Lục Khánh Nam xiên một miếng thịt bò, đột nhiên cảm thấy bản

thân vô cùng có lỗi. Nghĩ lại vừa rồi bắt gặp Quách Cao Minh đang

nằm trên ghế sô-pha ôm người đàn bà phù thủy đó, nếu là trước đây,

anh ta nhất định sẽ nghĩ bản thân đang mơ.

Nhai miếng thịt bò nhỏ này, trên mặt anh ta cũng không hề có

chút giễu cợt như thường ngày, anh ta cúi mặt xuống lẩm bẩm: “Cao

Minh hình như thực sự lo lắng cho cô ta…”

“Người đàn ông bí ẩn trong công xưởng bỏ hoang.” Bùi Hưng

Nam cầm lên một cốc nước trắng nhấp một ngụm, trong đáy mắt có

vài phần nặng nề, nhẹ nhàng nói: “Cao Minh đã phái người đi điều ta

lâu như vậy, mà bên kia vẫn không có chút tin tức gì của đối phương,

thực sự không đơn giản…”

Nếu như Kiều Bích Ngọc thực sự hẹn hò với một người đàn ông

như vậy thì vẫn còn một ẩn số, Quách Cao Minh đương nhiên sẽ để ý.

Nhưng, nằm ngoài dự đoán của bọn họ, đó là anh thực sự…rất lo

lắng cho cô.

Hai người bọn họ đều khẽ cau mày và trở nên im lặng.

Anh ta sốt rồi.

Kiều Bích Ngọc ở trong phòng riêng, cô cố gắng đánh thức người

đàn ông đang nằm trên chân mình, mu bàn tay cô nhẹ nhàng áp vào

khuôn mặt bên cạnh của Quách Cao Minh, cô cảm nhận được mặt

anh nóng bừng lên.

Quách Cao Minh bình thường cơ thể rất cường tráng, ngoại trừ

lần trước ngâm mình ở sông đã bị cảm lạnh và sốt cao thì chưa bao

giờ cô thấy anh bị ốm, gần đây dường như anh rất bận rộn và mệt

mỏi.

“Quách Cao Minh, anh có đau đầu không?” Cô nhìn anh đang cau

mày lại, vẻ mặt đang ngấm ngầm chịu đựng có phần đau khổ.

Tay cô hơi lạnh nên khi áp lên trán có lẽ anh cảm nhận được sự

đụng chạm nên đã mở mắt ra, ánh mắt của anh cũng không lạnh lùng

sắc bén như bình thường, dường như có chút đờ dẫn nhìn gương mặt

của cô.

Kiểu Bích Ngọc bị anh nhìn chằm chằm nên có chút khó chịu, cô

đang suy nghĩ điều gì đó cần nói thì người đàn ông gối trên đùi cô đã

ngồi dậy.

Cơ thể của Quách Cao Minh quả thực rất nóng, hơn nữa anh

không ngồi thẳng mà lại ngồi nghiêng người vòng tay qua cổ cô, cơ

thể của anh thực sự rất nặng nề, đầu dựa vào vai cô, cứ như vậy treo

cả người lên cơ thể cô.

Kiều Bích Ngọc có hơi bối rối, kinh ngạc.

“Anh làm gì vậy?”

Nếu như đây là trẻ con thì cô sẽ cảm thấy đối phương đang làm

nũng, nhưng đây lại là Quách Cao Minh.

Anh dường như cảm thấy cơ thể cô rất mềm mại, khi ôm rất thoải

mái, nghe thấy tiếng thở dài âm thầm của anh, có thể cảm nhận được

hơi thở vô cùng mệt mỏi, ôm chặt lấy cô: “Kiều Bích Ngọc.” Anh gọi

tên của cô.

Giọng của anh khàn khàn: “Kiều Bích Ngọc…”

Đầu óc cô quay cuồng, chưa kịp phản ứng lại, cô chỉ nghe thấy

giọng trầm thấp nhẹ nhàng gọi tên cô, lặp đi lặp lại.

Giọng nói mơ hồ trầm thấy dường như chỉ đơn giản là muốn gọi

một cái tên, chỉ là muốn mà thôi.

Khoảng năm phút, anh lại nhắm mắt lại, có vẻ như ngủ thiếp đi

rồi.

Kiểu Bích Ngọc liếc mắt nhìn sang một bên, mặt cô bây giờ đỏ

ửng lên.

Cơ thể anh đang nóng lên, cô có thể cảm nhận rõ điều đó, kể cả

hơi thở của anh, nhịp tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực anh.

Kiểu Bích Ngọc thực sự lo lắng cơn sốt sẽ ảnh hưởng xấu đến

não của anh, nhịn một lúc lâu cô khẽ lay động anh, nói nhỏ vào tai

anh: “Quách Cao Minh, chúng ta…chúng ta về nhà.

Về nhà, nhà của tôi và anh.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 96: Anh muốn đi ngủ, ngoan nào, đừng ồn nữaNhà hàng Gordon.Một phòng riêng vô cùng sang trọng, một bàn đầy đồ ăn ngon,nhưng Quách Cao Minh ăn rất hạn chế, đặt dao dĩa xuống, tay phảicầm một ly sữa có chút căng thẳng, nhấp một ngụm, sau đó lén lútliếc mắt nhìn người phụ nữ ở phía đối diện.Anh không ăn chút gì cả.Kiểu Bích Ngọc do dự một chút, không chịu nổi mà mở miệngnói: “Quách Cao Minh, anh…muốn làm gì vậy?”Cô vừa nãy ở tập đoàn IP&G đợi người thì bị anh nhìn thấy, khônghiểu ra sao kéo đến nơi này, anh bảo quản lí mang lên một bàn đầy đồăn nhưng lại ngồi đó với vẻ mặt đăm chiêu từ đầu đến cuối, anhkhông ăn gì cả.Quách Cao Minh dựa người vào ghế, lông mày khẽ cau lại để lộvẻ chán nản, anh nhìn đống đồ ăn phong phú trên bàn với vẻ mệtmỏi, như thể không có hứng thú với món nào cả.Nghe thấy giọng của cô, anh ngẩng đầu nhướng mắt nhìn ngườiphụ nữ ngồi ở phía đối diện, anh hôm nay có rất nhiều điểm kỳ quái,ánh mắt như thiêu đốt nhìn thằng vào cô không chút do dự.Khóe môi anh mím lại, dường như đang không biết nói lời gì.Tỉnh tỉnh tỉnh…Đột nhiên một hồi chuông điện thoại lanh lảnh vang lên ở bênphía bàn trà riêng, Kiều Bích Ngọc giật mình, ngay lập tức đứng dậyđi về phía bàn trà.Chắc chắn là Châu Mỹ Duy gọi điện cho cô.Động tác của Quách Cao Minh đã nhanh hơn cô, anh nhanhchóng đi về phía trước, cầm lấy điện thoại ở trên bàn trà, trực tiếpbóp vỡ, tắt nguồn, điện thoại tối thui, tiện tay quăng chiếc điện thoạimàu trắng lên ghế sô-pha.Kiều Bích Ngọc đứng bật dậy, vô cùng giận dữ: “Anh làm gì vậy?Đó là bạn của tôi…”Cô mới than phiền được một nửa, anh đột nhiên duỗi tay ôm lấyeo cô…Kiểu Bích Ngọc sững sờ cả người.Anh cứ như vậy ôm cô…Kiều Bích Ngọc bị đẩy ngồi lên ghế xô-pha, cô cúi đầu xuống, hơimở mắt ra nhìn anh với ánh mắt đầy hoài nghi.Đầu của Quách Cao Minh gối lên chân cô, mặt áp vào vùng bụngmềm mại của cô, hai tay ôm eo cô, anh nằm trên ghế xô-pha rộng rãi,sau đó…thiếp đi.“Này…“Hai má cô đỏ ửng lên lúng túng gọi anh.Anh không hề đáp lại, hơi thở dài và nhẹ, có vẻ như anh đang rấtmệt và muốn nghỉ ngơi một chút.“Quách Cao Minh.” Cô hạ giọng và gọi tên anh lần nữa.Không biết là do anh không để ý, hay là thực sự đang mệt, anhcứ như vậy dùng cô làm gối.Kiểu Bích Ngọc lộ rõ vẻ bối rối, xấu hổ, cô nhìn quanh căn phòngriêng sang trong xa xỉ này, rồi cụp mắt xuống nhìn người đàn ôngđang nằm trên đùi mình, mặt đỏ bừng bừng…Người này muốn làm cái gì vậy, cái gì cũng không nói?Ánh mắt nhìn vào khuôn mặt anh, Kiều Bích Ngọc nhìn một cáchthất thần, khó hiểu, cô cũng không phải là mê giai nhưng người đànông này khiến cho người khác không thể rời mắt khỏi vẻ tuyệt đẹpcủa anh ta.Khuôn mặt lai giữa hai dòng máu Á- u, đường nét rõ rệt, nét mặtsâu sắc, làn da trắng nõn, dáng người cũng rất chuẩn…chắc chắnkhiến phụ nữ phải hét lên vì si mê, chưa kể anh xuất thân là thiếu gianhà họ Quách và những mánh khóe vô cùng tàn nhẫn.Người đàn ông như vậy mà lại là…của côÁnh mắt của Kiều Bích Ngọc có chút bối rối, cô sẽ không bao giờquên người đàn ông như anh rất nguy hiểm.“Kiều Bích Ngọc chắc chắn rất sợ anh…”“Cao Minh thường nhốt cô ở trong nhà, sao anh ta có thể đưa cômmxuống tâm hầm…”Vài giọng nói ở bên ngoài phòng riêng truyền đến, Kiểu BíchNgọc mặc dù nghe không rõ, nhưng cô cảm thấy giọng nói này cóchút quen thuộc, cô vừa ngầng đầu lên thì cửa đã bị người ta mởtoang ra.Đột nhiên, bốn mắt chạm nhau, Lục Khánh Nam đứng ở ngoàicửa phòng riêng trợn to hai mắt, nhìn về phía sô-pha một cách quáilạ.Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc ngượng ngùng, cúi đầu xuống nhìn QuáchCao Minh đang nằm trên đùi mình, mở miệng định nói gì đó với LụcKhánh Nam, nhưng cô vẫn chưa kịp nói.Két—Cửa phòng riêng bị Lục Khánh Nam ngay lập tức đóng lại.“Trong đó có người không?” là giọng của Bùi Hưng Nam.Lục Khánh Nam nói ra một từ trái với lương tâm của mình:“Không.”Kiểu Bích Ngọc ở trong phòng riêng tức điên lên như sắp nổtung, tên họ Lục đó chắn chắn là cố ý.Cô rất muốn trực tiếp đánh thức Quách Cao Minh, nhưng…Chân của cô bị tê rồi!Kiểu Bích Ngọc ở trong phòng đang loay hoay khổ thì thì LụcKhánh Nam ở bên ngoài môi khế nhếch lên, nở một nụ cười nhamhiểm, may mắn thay, anh ta đã không làm phiền Quách Cao Minh.Ngày cá tháng tư lần trước anh ta đã không cẩn thận làm mấtlòng Quách Cao Minh, lần này mà lại cản trở anh ta nữa thì thật có lỗi.Bùi Hưng Nam liếc mắt nhìn vào phòng, cười khúc khích, anh takhông cần đoán cũng biết Kiều Bích Ngọc chắc chắn cũng ở trongđó. Cuộc chơi xì dách online tại w88 sống động như casino thật“Mấy ngày nay Quách Cao Minh không khỏe trong người, đừnglàm phiền.“ Bùi Hưng Nam nhẹ nhàng nói một câu, sau đó liền xoayngười bỏ đi.Lục Khánh Nam sải bước đi đến bên cạnh Bùi Hưng Nam, phànnàn một câu: “Nếu như Quách Cao Minh bị bệnh thì cũng là Kiều BíchNgọc người đàn bà phù thủy đó gây họa.”Bùi Hưng Nam cùng với anh ta đi xuống sảnh dùng bữa: “LụcKhánh Nam, anh chỉ nói về chuyện của Kiều Bích Ngọc, công lao củaanh cũng không ít. Tin nhắn ngày cá tháng Tư lần trước, đi tìm chỗchết gửi cho Quách Cao Minh, anh ta tưởng thật nên vội vàng đi tìmKiểu Bích Ngọc, nghe trợ lý của anh ta nói, hôm đó anh ta đã gặp cơnmưa lớn, cơn đau đầu lại xảy ra vào đêm đó…”Lục Khánh Nam xiên một miếng thịt bò, đột nhiên cảm thấy bảnthân vô cùng có lỗi. Nghĩ lại vừa rồi bắt gặp Quách Cao Minh đangnằm trên ghế sô-pha ôm người đàn bà phù thủy đó, nếu là trước đây,anh ta nhất định sẽ nghĩ bản thân đang mơ.Nhai miếng thịt bò nhỏ này, trên mặt anh ta cũng không hề cóchút giễu cợt như thường ngày, anh ta cúi mặt xuống lẩm bẩm: “CaoMinh hình như thực sự lo lắng cho cô ta…”“Người đàn ông bí ẩn trong công xưởng bỏ hoang.” Bùi HưngNam cầm lên một cốc nước trắng nhấp một ngụm, trong đáy mắt cóvài phần nặng nề, nhẹ nhàng nói: “Cao Minh đã phái người đi điều talâu như vậy, mà bên kia vẫn không có chút tin tức gì của đối phương,thực sự không đơn giản…”Nếu như Kiều Bích Ngọc thực sự hẹn hò với một người đàn ôngnhư vậy thì vẫn còn một ẩn số, Quách Cao Minh đương nhiên sẽ để ý.Nhưng, nằm ngoài dự đoán của bọn họ, đó là anh thực sự…rất lolắng cho cô.Hai người bọn họ đều khẽ cau mày và trở nên im lặng.Anh ta sốt rồi.Kiều Bích Ngọc ở trong phòng riêng, cô cố gắng đánh thức ngườiđàn ông đang nằm trên chân mình, mu bàn tay cô nhẹ nhàng áp vàokhuôn mặt bên cạnh của Quách Cao Minh, cô cảm nhận được mặtanh nóng bừng lên.Quách Cao Minh bình thường cơ thể rất cường tráng, ngoại trừlần trước ngâm mình ở sông đã bị cảm lạnh và sốt cao thì chưa baogiờ cô thấy anh bị ốm, gần đây dường như anh rất bận rộn và mệtmỏi.“Quách Cao Minh, anh có đau đầu không?” Cô nhìn anh đang caumày lại, vẻ mặt đang ngấm ngầm chịu đựng có phần đau khổ.Tay cô hơi lạnh nên khi áp lên trán có lẽ anh cảm nhận được sựđụng chạm nên đã mở mắt ra, ánh mắt của anh cũng không lạnh lùngsắc bén như bình thường, dường như có chút đờ dẫn nhìn gương mặtcủa cô.Kiểu Bích Ngọc bị anh nhìn chằm chằm nên có chút khó chịu, côđang suy nghĩ điều gì đó cần nói thì người đàn ông gối trên đùi cô đãngồi dậy.Cơ thể của Quách Cao Minh quả thực rất nóng, hơn nữa anhkhông ngồi thẳng mà lại ngồi nghiêng người vòng tay qua cổ cô, cơthể của anh thực sự rất nặng nề, đầu dựa vào vai cô, cứ như vậy treocả người lên cơ thể cô.Kiều Bích Ngọc có hơi bối rối, kinh ngạc.“Anh làm gì vậy?”Nếu như đây là trẻ con thì cô sẽ cảm thấy đối phương đang làmnũng, nhưng đây lại là Quách Cao Minh.Anh dường như cảm thấy cơ thể cô rất mềm mại, khi ôm rất thoảimái, nghe thấy tiếng thở dài âm thầm của anh, có thể cảm nhận đượchơi thở vô cùng mệt mỏi, ôm chặt lấy cô: “Kiều Bích Ngọc.” Anh gọitên của cô.Giọng của anh khàn khàn: “Kiều Bích Ngọc…”Đầu óc cô quay cuồng, chưa kịp phản ứng lại, cô chỉ nghe thấygiọng trầm thấp nhẹ nhàng gọi tên cô, lặp đi lặp lại.Giọng nói mơ hồ trầm thấy dường như chỉ đơn giản là muốn gọimột cái tên, chỉ là muốn mà thôi.Khoảng năm phút, anh lại nhắm mắt lại, có vẻ như ngủ thiếp đirồi.Kiểu Bích Ngọc liếc mắt nhìn sang một bên, mặt cô bây giờ đỏửng lên.Cơ thể anh đang nóng lên, cô có thể cảm nhận rõ điều đó, kể cảhơi thở của anh, nhịp tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực anh.Kiểu Bích Ngọc thực sự lo lắng cơn sốt sẽ ảnh hưởng xấu đếnnão của anh, nhịn một lúc lâu cô khẽ lay động anh, nói nhỏ vào taianh: “Quách Cao Minh, chúng ta…chúng ta về nhà.Về nhà, nhà của tôi và anh.

Chương 96