Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 104

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 104: Gái điểm thúi, tối nay g**t ch*t cô“Lúc trước mợ chủ có hỏi cậu… Hình như là muốn vay tiền.”Hôm nay tập đoàn mở cuộc họp theo quý, vốn dĩ tối hôm nay cầnmở tiệc rượu với mấy quản lý cấp cao khác, nhưng Quách Cao Minhkhông đến khách sạn mà lập tức đi thẳng về nhà họ Quách.Vay tiền sao?Quách Cao Minh nghe thấy lời dì Phương nói, lông mày hơi nhíulại, Kiều Bích Ngọc tìm mình vay tiền ư?“Mợ chủ nói có chuyện gấp, nửa tiếng trước bảo lái xe đưa cô ấyra ngoài.“ Dì Phương nói thẳng với anh.Quách Cao Minh lấy điện thoại ra gọi cho cô, nhưng một lát sau,vẻ mặt anh hơi âm trầm vì Kiều Bích Ngọc không nghe điện thoại.Kiểu Bích Ngọc thật sự không nghe điện thoại của anh, cô đangvô cùng phẫn nộ mở cửa xe chạy ra, không có tâm tình quan tâm diđộng trong túi.“Sao anh lại ở đây?”“Châu Mỹ Duy, tôi dẫn bạn tới đây chơi cô quản được sao?“Một nam một nữ ở đường cái đối diện mặt đỏ tai hổng cãi nhau,vẻ mặt Kiều Bích Ngọc âm trầm đi qua đường cái, vội vàng đi về phíabọn họ.“Mai Thế Công, giá tiêu phí ở nơi này rất cao, anh có tiền rangoài chơi, vì sao lại đòi mẹ tôi đưa tiền cho anh?“ Châu Mỹ Duy tứcđiên rồi.Khu nghỉ dưỡng Hương Uyển ở thành phố Bắc An, vốn là địa điểmđám bạn học của Châu Mỹ Duy họp lớp, bởi vì liên quan tới kinh tế,cô ấy rời khỏi họp lớp, nhưng lại gặp tên Mai Thế Công dẫn theo đámbạn lưu manh tới đây lêu lổng.Mai Thế Công nhuộm tóc màu đỏ, mặc áo da đinh màu đen quầnbò rách, ăn mặc rất thời thượng ngạo mạn, hung hãn rống to: “Mẹ côở nhà vừa khóc vừa nháo, phiển muốn chết, ông đây dẫn mấy ngườibạn ra ngoài chơi liên quan cái rắm gì tới cô.”Châu Mỹ Duy tức tới mức nghiến răng nghiến lợi: “Được, khôngliên quan tới tôi, vậy anh trả tiền kết hôn mua nhà đi. Anh kết hôn dựavào cái gì bắt mẹ tôi đưa tiền, trả hai tỷ bốn trăm năm mươi triệuđây.”Mấy bạn bên cạnh Mai Thế Công nghe thấy Châu Mỹ Duy kêu trảtiền, đều rất tò mò, nhỏ giọng thảo luận: “Mai Thế Công cưới vợ cầmtiền của em gái anh ta sao?”“Không phải là Mai Thế Công nói mình chơi cổ phiếu kiếm đượcnhiều à.”Nghe đám bạn bàn tán, Mai Thế Công cảm thấy mình bị mất mặt,gương mặt dữ tợn hơn: “Hai tỷ bốn trắm năm mươi triệu kia là mẹ côtặng cho tôi. Cha tôi cưới đồ cũ như bà ta, còn nuôi đứa con riêng làcô, mấy năm nay nuôi hai người đều không cần tiền sao, vậy mà dámđòi tiền tôi, Châu Mỹ Duy cô nghĩ mình là cái thá gì?“Mai Thế Công cao to vạm vỡ gần một mét tám, anh ta trợn to mắtnhìn có chút dọa người, Châu Mỹ Duy thấy anh ta hùng hổ như vậy,thì sợ hãi lùi về sau một bước.“Nhưng mà không thể nói cô không có một chút tác dụng nào.”Mai Thế Công đánh giá cô ấy, đột nhiên đổi giọng.Anh ta quay đầu nhìn một tên lùn tóc húi cua gọi một tiếng:“Thanh Bình, không phải gần đây anh đang cho vay trực tuyến sao,phải giúp em gái tôi đấy.”Dưới đèn đường người đàn ông cao chưa tới một mét sáu đi tớigần bọn họ, ánh mắt bỉ ổi nhìn Châu Mỹ Duy một lát, lập tức nở nụcười: “Chuyện này thì dễ nói, người một nhà với nhau, tôi có thể ứngba trăm năm mươi triệu.”“Thanh Bình, anh nói gì thế, tuy bộ dạng em gái tôi bình thường,nhưng cô ta tốt nghiệp trường nổi tiếng ở Mỹ, còn đang làm việctrong xí nghiệp lớn đấy, tốt xấu gì cũng phải một tỷ bảy trăm nămmươi triệu.” Mai Thế Công lập tức cò kè mặc cả.Châu Mỹ Duy bị một đám lưu manh không đứng đắn nhìn chằmchằm, lập tức cuống lên: “Bệnh thần kinh, các anh muốn làm gì, tôikhông vay.”“Cô câm miệng cho tôi.“ Vẻ mặt Mai Thế Công âm u trừng cô ấy.“Cô không vay thì trả tiền thế nào, mẹ cô ở nhà khóc rống cảngày, con mẹ nó tôi chịu đủ rồi. Châu Mỹ Duy cô muốn thấy bà tachết à, cô có chút lương tâm thì nên nghĩ biện pháp trả tiền giúp mẹcô, bây giờ tôi giải quyết vấn đề giúp cô, cô đừng thấy cho mặt mũimà lên mặt.”“Anh có bệnh à, đều tại anh lấy hai tỷ bốn trăm năm mươi triệu.”Châu Mỹ Duy còn chưa nói xong, vẻ mặt Mai Thế Công dữ tợntiến lên một bước.“Mẹ nó tôi bảo câm miệng, đàn ông đang nói chuyện cô khôngthể xen miệng vào, đúng là đồ con hoang có mẹ sinh nhưng không cócha dạy.” Hai tay tráng kiện của Mai Thế Công đẩy mạnh Châu MỹDuy về phía sau một cái.Cơ thể Châu Mỹ Duy đứng không vững đập vào vách tường thôráp bên trái, mặt cô ấy bị trầy da, xuất hiện hai vết máu, cô ấy đau tớimức lông mày nhíu chặt lại.“Mỹ Duy, cậu thế nào rồi?”Kiều Bích Ngọc xông tới, lo lắng chạy tới đỡ cô ấy dậy.Đôi mắt năm sáu người đàn ông ở phía trước tỏa sáng nhìn chằmchằm Tô Bảo Nhi, có người bỉ ổi huýt sáo: “Bao nhiêu tiền một đêmthế, ha ha.”“Kiều Bích Ngọc.“ Cơ thể Châu Mỹ Duy run rẩy, biểu cảm lộ ra ấmức và sợ hãi, tay nắm chặt lấy tay cô, khẽ gọi tên cô, bây giờ cô ấy rấtbất lực.Kiểu Bích Ngọc cao một mét bảy, tuy hiện giờ đi giày đế bằng,nhưng cô nheo mắt lại nhìn đám lưu manh ở xung quanh, khí chấtlạnh lùng trời sinh.“Lập tức cút cho tôi, nếu không tôi báo cảnh sát. Cô đỡ ChâuMỹ Duy, nghiêng người lạnh lùng nói thêm một câu.Đám Mai Thế Công nghe thấy câu báo cảnh sát, cười càng hunghãn hơn: “Cô gái xinh đẹp, chú cảnh sát bận rộn nhiều việc phải bắtngười xấu, không để ý tới chút việc nhỏ trong nhà của dân chúngđâu.”Tên lùn tóc húi cua kia nhìn chằm chằm ngực Kiều Bích Ngọc nói:“Cô gái xinh đẹp, em đừng sợ hãi, anh trai là người tốt, hay là tối nayanh chứng minh cho em xem ha ha ha.”Kiểu Bích Ngọc tức tới mức vẻ mặt âm u, muốn tiến lên đánhnhau với bọn họ.Châu Mỹ Duy biết cá tính của cô, nhưng bây giờ đối phương cónhiều người, cô ấy sợ Kiểu Bích Ngọc chịu thiệt, cho nên vội vàngtiến lên tứm chặt cô, nhỏ giọng nói: “Kiều Bích Ngọc, chúng ta đi,chúng ta đi thôi.”“Em gái à, hai người muốn đi đâu?”Mai Thế Công giống như cảm thấy có hứng thú với Kiểu BíchNgọc, cho đến bây giờ anh ta không biết em gái mình còn quen côgái xinh đẹp như vậy, cho nên anh ta tiến lên một bước chặn đườngđi của bọn họ.Anh ta nói với giọng điệu ăn chơi: “Cô gái xinh đẹp, em tên là gìthế? Có khả năng là em hiểu lầm rồi, anh là anh trai của Mỹ Duy, saocó thể hại con bé được, gần đây Mỹ Duy không đủ tiền tiêu, anh đanggiới thiệu người quen cho vay trực tuyến với giá thấp cho con bé.”“Thế nào, tối nay chúng ta cùng vào khu nghỉ dưỡng Hương Uyểnchơi, anh mời em.” Mai Thế Công cười càng đắc ý hơn.“Mời tôi?”Kiểu Bích Ngọc ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào gương mặt ghêtởm kia, cô nhếch miệng, vươn tay tát “bốp”“ vào mặt anh ta một cái.“Mời tôi, tôi sợ anh không mời nổi.”“Bốp” một tiếng, thanh thúy vang dội.Bên má trái của Mai Thế Công bị đánh sưng to thấy rõ năm dấutay, mà những người khác có chút không kịp phản ứng, không ngờ tớicô nóng tính như vậy.“Con bà nó, cô dám tát tôi.”Vẻ mặt Mai Thế Công âm trầm, nghiến răng nghiến lợi như điênrồi, nắm chặt tay đấm một cái.“Kiều Bích Ngọc đi mau.”Châu Mỹ Duy sợ tới mức kêu to, kéo Kiều Bích Ngọc muốn tránhđi.Kiểu Bích Ngọc lập tức đẩy Châu Mỹ Duy ra, cô nghiêng sangbên trái, Mai Thế Công chụp hụt, quả đấm đánh lên vách tường chảymáu, gương mặt anh ta càng hung tàn hơn: “Gái đ**m thúi, tối nay tôiphải g**t ch*t cô.”“Kiều Bích Ngọc, cẩn thận.” Châu Mỹ Duy bị đẩy sang bên cạnh,lo âu bất an nhìn cánh tay dài của Mai Thế Công túm chặt tóc cô.“Á.” Bỗng nhiên hét to một tiếng, gương mặt Mai Thế Công vì đauđớn mà vặn vẹo.“Anh vừa nói cái gì?”Kiều Bích Ngọc cũng cảm thấy vô cùng bất ngờ, nhìn người đànông bên cạnh với vẻ không dám tin, tay của Quách Cao Minh nắm lấycánh tay phải của Mai Thế Công, gương mặt lạnh lùng không có biểucảm gì, nhưng sức lực rất mạnh.“Tôi. tav của tôi. qãy rồi.”

Chương 104: Gái điểm thúi, tối nay g**t ch*t cô

“Lúc trước mợ chủ có hỏi cậu… Hình như là muốn vay tiền.”

Hôm nay tập đoàn mở cuộc họp theo quý, vốn dĩ tối hôm nay cần

mở tiệc rượu với mấy quản lý cấp cao khác, nhưng Quách Cao Minh

không đến khách sạn mà lập tức đi thẳng về nhà họ Quách.

Vay tiền sao?

Quách Cao Minh nghe thấy lời dì Phương nói, lông mày hơi nhíu

lại, Kiều Bích Ngọc tìm mình vay tiền ư?

“Mợ chủ nói có chuyện gấp, nửa tiếng trước bảo lái xe đưa cô ấy

ra ngoài.“ Dì Phương nói thẳng với anh.

Quách Cao Minh lấy điện thoại ra gọi cho cô, nhưng một lát sau,

vẻ mặt anh hơi âm trầm vì Kiều Bích Ngọc không nghe điện thoại.

Kiểu Bích Ngọc thật sự không nghe điện thoại của anh, cô đang

vô cùng phẫn nộ mở cửa xe chạy ra, không có tâm tình quan tâm di

động trong túi.

“Sao anh lại ở đây?”

“Châu Mỹ Duy, tôi dẫn bạn tới đây chơi cô quản được sao?“

Một nam một nữ ở đường cái đối diện mặt đỏ tai hổng cãi nhau,

vẻ mặt Kiều Bích Ngọc âm trầm đi qua đường cái, vội vàng đi về phía

bọn họ.

“Mai Thế Công, giá tiêu phí ở nơi này rất cao, anh có tiền ra

ngoài chơi, vì sao lại đòi mẹ tôi đưa tiền cho anh?“ Châu Mỹ Duy tức

điên rồi.

Khu nghỉ dưỡng Hương Uyển ở thành phố Bắc An, vốn là địa điểm

đám bạn học của Châu Mỹ Duy họp lớp, bởi vì liên quan tới kinh tế,

cô ấy rời khỏi họp lớp, nhưng lại gặp tên Mai Thế Công dẫn theo đám

bạn lưu manh tới đây lêu lổng.

Mai Thế Công nhuộm tóc màu đỏ, mặc áo da đinh màu đen quần

bò rách, ăn mặc rất thời thượng ngạo mạn, hung hãn rống to: “Mẹ cô

ở nhà vừa khóc vừa nháo, phiển muốn chết, ông đây dẫn mấy người

bạn ra ngoài chơi liên quan cái rắm gì tới cô.”

Châu Mỹ Duy tức tới mức nghiến răng nghiến lợi: “Được, không

liên quan tới tôi, vậy anh trả tiền kết hôn mua nhà đi. Anh kết hôn dựa

vào cái gì bắt mẹ tôi đưa tiền, trả hai tỷ bốn trăm năm mươi triệu

đây.”

Mấy bạn bên cạnh Mai Thế Công nghe thấy Châu Mỹ Duy kêu trả

tiền, đều rất tò mò, nhỏ giọng thảo luận: “Mai Thế Công cưới vợ cầm

tiền của em gái anh ta sao?”

“Không phải là Mai Thế Công nói mình chơi cổ phiếu kiếm được

nhiều à.”

Nghe đám bạn bàn tán, Mai Thế Công cảm thấy mình bị mất mặt,

gương mặt dữ tợn hơn: “Hai tỷ bốn trắm năm mươi triệu kia là mẹ cô

tặng cho tôi. Cha tôi cưới đồ cũ như bà ta, còn nuôi đứa con riêng là

cô, mấy năm nay nuôi hai người đều không cần tiền sao, vậy mà dám

đòi tiền tôi, Châu Mỹ Duy cô nghĩ mình là cái thá gì?“

Mai Thế Công cao to vạm vỡ gần một mét tám, anh ta trợn to mắt

nhìn có chút dọa người, Châu Mỹ Duy thấy anh ta hùng hổ như vậy,

thì sợ hãi lùi về sau một bước.

“Nhưng mà không thể nói cô không có một chút tác dụng nào.”

Mai Thế Công đánh giá cô ấy, đột nhiên đổi giọng.

Anh ta quay đầu nhìn một tên lùn tóc húi cua gọi một tiếng:

“Thanh Bình, không phải gần đây anh đang cho vay trực tuyến sao,

phải giúp em gái tôi đấy.”

Dưới đèn đường người đàn ông cao chưa tới một mét sáu đi tới

gần bọn họ, ánh mắt bỉ ổi nhìn Châu Mỹ Duy một lát, lập tức nở nụ

cười: “Chuyện này thì dễ nói, người một nhà với nhau, tôi có thể ứng

ba trăm năm mươi triệu.”

“Thanh Bình, anh nói gì thế, tuy bộ dạng em gái tôi bình thường,

nhưng cô ta tốt nghiệp trường nổi tiếng ở Mỹ, còn đang làm việc

trong xí nghiệp lớn đấy, tốt xấu gì cũng phải một tỷ bảy trăm năm

mươi triệu.” Mai Thế Công lập tức cò kè mặc cả.

Châu Mỹ Duy bị một đám lưu manh không đứng đắn nhìn chằm

chằm, lập tức cuống lên: “Bệnh thần kinh, các anh muốn làm gì, tôi

không vay.”

“Cô câm miệng cho tôi.“ Vẻ mặt Mai Thế Công âm u trừng cô ấy.

“Cô không vay thì trả tiền thế nào, mẹ cô ở nhà khóc rống cả

ngày, con mẹ nó tôi chịu đủ rồi. Châu Mỹ Duy cô muốn thấy bà ta

chết à, cô có chút lương tâm thì nên nghĩ biện pháp trả tiền giúp mẹ

cô, bây giờ tôi giải quyết vấn đề giúp cô, cô đừng thấy cho mặt mũi

mà lên mặt.”

“Anh có bệnh à, đều tại anh lấy hai tỷ bốn trăm năm mươi triệu.”

Châu Mỹ Duy còn chưa nói xong, vẻ mặt Mai Thế Công dữ tợn

tiến lên một bước.

“Mẹ nó tôi bảo câm miệng, đàn ông đang nói chuyện cô không

thể xen miệng vào, đúng là đồ con hoang có mẹ sinh nhưng không có

cha dạy.” Hai tay tráng kiện của Mai Thế Công đẩy mạnh Châu Mỹ

Duy về phía sau một cái.

Cơ thể Châu Mỹ Duy đứng không vững đập vào vách tường thô

ráp bên trái, mặt cô ấy bị trầy da, xuất hiện hai vết máu, cô ấy đau tới

mức lông mày nhíu chặt lại.

“Mỹ Duy, cậu thế nào rồi?”

Kiều Bích Ngọc xông tới, lo lắng chạy tới đỡ cô ấy dậy.

Đôi mắt năm sáu người đàn ông ở phía trước tỏa sáng nhìn chằm

chằm Tô Bảo Nhi, có người bỉ ổi huýt sáo: “Bao nhiêu tiền một đêm

thế, ha ha.”

“Kiều Bích Ngọc.“ Cơ thể Châu Mỹ Duy run rẩy, biểu cảm lộ ra ấm

ức và sợ hãi, tay nắm chặt lấy tay cô, khẽ gọi tên cô, bây giờ cô ấy rất

bất lực.

Kiểu Bích Ngọc cao một mét bảy, tuy hiện giờ đi giày đế bằng,

nhưng cô nheo mắt lại nhìn đám lưu manh ở xung quanh, khí chất

lạnh lùng trời sinh.

“Lập tức cút cho tôi, nếu không tôi báo cảnh sát. Cô đỡ Châu

Mỹ Duy, nghiêng người lạnh lùng nói thêm một câu.

Đám Mai Thế Công nghe thấy câu báo cảnh sát, cười càng hung

hãn hơn: “Cô gái xinh đẹp, chú cảnh sát bận rộn nhiều việc phải bắt

người xấu, không để ý tới chút việc nhỏ trong nhà của dân chúng

đâu.”

Tên lùn tóc húi cua kia nhìn chằm chằm ngực Kiều Bích Ngọc nói:

“Cô gái xinh đẹp, em đừng sợ hãi, anh trai là người tốt, hay là tối nay

anh chứng minh cho em xem ha ha ha.”

Kiểu Bích Ngọc tức tới mức vẻ mặt âm u, muốn tiến lên đánh

nhau với bọn họ.

Châu Mỹ Duy biết cá tính của cô, nhưng bây giờ đối phương có

nhiều người, cô ấy sợ Kiểu Bích Ngọc chịu thiệt, cho nên vội vàng

tiến lên tứm chặt cô, nhỏ giọng nói: “Kiều Bích Ngọc, chúng ta đi,

chúng ta đi thôi.”

“Em gái à, hai người muốn đi đâu?”

Mai Thế Công giống như cảm thấy có hứng thú với Kiểu Bích

Ngọc, cho đến bây giờ anh ta không biết em gái mình còn quen cô

gái xinh đẹp như vậy, cho nên anh ta tiến lên một bước chặn đường

đi của bọn họ.

Anh ta nói với giọng điệu ăn chơi: “Cô gái xinh đẹp, em tên là gì

thế? Có khả năng là em hiểu lầm rồi, anh là anh trai của Mỹ Duy, sao

có thể hại con bé được, gần đây Mỹ Duy không đủ tiền tiêu, anh đang

giới thiệu người quen cho vay trực tuyến với giá thấp cho con bé.”

“Thế nào, tối nay chúng ta cùng vào khu nghỉ dưỡng Hương Uyển

chơi, anh mời em.” Mai Thế Công cười càng đắc ý hơn.

“Mời tôi?”

Kiểu Bích Ngọc ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào gương mặt ghê

tởm kia, cô nhếch miệng, vươn tay tát “bốp”“ vào mặt anh ta một cái.

“Mời tôi, tôi sợ anh không mời nổi.”

“Bốp” một tiếng, thanh thúy vang dội.

Bên má trái của Mai Thế Công bị đánh sưng to thấy rõ năm dấu

tay, mà những người khác có chút không kịp phản ứng, không ngờ tới

cô nóng tính như vậy.

“Con bà nó, cô dám tát tôi.”

Vẻ mặt Mai Thế Công âm trầm, nghiến răng nghiến lợi như điên

rồi, nắm chặt tay đấm một cái.

“Kiều Bích Ngọc đi mau.”

Châu Mỹ Duy sợ tới mức kêu to, kéo Kiều Bích Ngọc muốn tránh

đi.

Kiểu Bích Ngọc lập tức đẩy Châu Mỹ Duy ra, cô nghiêng sang

bên trái, Mai Thế Công chụp hụt, quả đấm đánh lên vách tường chảy

máu, gương mặt anh ta càng hung tàn hơn: “Gái đ**m thúi, tối nay tôi

phải g**t ch*t cô.”

“Kiều Bích Ngọc, cẩn thận.” Châu Mỹ Duy bị đẩy sang bên cạnh,

lo âu bất an nhìn cánh tay dài của Mai Thế Công túm chặt tóc cô.

“Á.” Bỗng nhiên hét to một tiếng, gương mặt Mai Thế Công vì đau

đớn mà vặn vẹo.

“Anh vừa nói cái gì?”

Kiều Bích Ngọc cũng cảm thấy vô cùng bất ngờ, nhìn người đàn

ông bên cạnh với vẻ không dám tin, tay của Quách Cao Minh nắm lấy

cánh tay phải của Mai Thế Công, gương mặt lạnh lùng không có biểu

cảm gì, nhưng sức lực rất mạnh.

“Tôi. tav của tôi. qãy rồi.”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 104: Gái điểm thúi, tối nay g**t ch*t cô“Lúc trước mợ chủ có hỏi cậu… Hình như là muốn vay tiền.”Hôm nay tập đoàn mở cuộc họp theo quý, vốn dĩ tối hôm nay cầnmở tiệc rượu với mấy quản lý cấp cao khác, nhưng Quách Cao Minhkhông đến khách sạn mà lập tức đi thẳng về nhà họ Quách.Vay tiền sao?Quách Cao Minh nghe thấy lời dì Phương nói, lông mày hơi nhíulại, Kiều Bích Ngọc tìm mình vay tiền ư?“Mợ chủ nói có chuyện gấp, nửa tiếng trước bảo lái xe đưa cô ấyra ngoài.“ Dì Phương nói thẳng với anh.Quách Cao Minh lấy điện thoại ra gọi cho cô, nhưng một lát sau,vẻ mặt anh hơi âm trầm vì Kiều Bích Ngọc không nghe điện thoại.Kiểu Bích Ngọc thật sự không nghe điện thoại của anh, cô đangvô cùng phẫn nộ mở cửa xe chạy ra, không có tâm tình quan tâm diđộng trong túi.“Sao anh lại ở đây?”“Châu Mỹ Duy, tôi dẫn bạn tới đây chơi cô quản được sao?“Một nam một nữ ở đường cái đối diện mặt đỏ tai hổng cãi nhau,vẻ mặt Kiều Bích Ngọc âm trầm đi qua đường cái, vội vàng đi về phíabọn họ.“Mai Thế Công, giá tiêu phí ở nơi này rất cao, anh có tiền rangoài chơi, vì sao lại đòi mẹ tôi đưa tiền cho anh?“ Châu Mỹ Duy tứcđiên rồi.Khu nghỉ dưỡng Hương Uyển ở thành phố Bắc An, vốn là địa điểmđám bạn học của Châu Mỹ Duy họp lớp, bởi vì liên quan tới kinh tế,cô ấy rời khỏi họp lớp, nhưng lại gặp tên Mai Thế Công dẫn theo đámbạn lưu manh tới đây lêu lổng.Mai Thế Công nhuộm tóc màu đỏ, mặc áo da đinh màu đen quầnbò rách, ăn mặc rất thời thượng ngạo mạn, hung hãn rống to: “Mẹ côở nhà vừa khóc vừa nháo, phiển muốn chết, ông đây dẫn mấy ngườibạn ra ngoài chơi liên quan cái rắm gì tới cô.”Châu Mỹ Duy tức tới mức nghiến răng nghiến lợi: “Được, khôngliên quan tới tôi, vậy anh trả tiền kết hôn mua nhà đi. Anh kết hôn dựavào cái gì bắt mẹ tôi đưa tiền, trả hai tỷ bốn trăm năm mươi triệuđây.”Mấy bạn bên cạnh Mai Thế Công nghe thấy Châu Mỹ Duy kêu trảtiền, đều rất tò mò, nhỏ giọng thảo luận: “Mai Thế Công cưới vợ cầmtiền của em gái anh ta sao?”“Không phải là Mai Thế Công nói mình chơi cổ phiếu kiếm đượcnhiều à.”Nghe đám bạn bàn tán, Mai Thế Công cảm thấy mình bị mất mặt,gương mặt dữ tợn hơn: “Hai tỷ bốn trắm năm mươi triệu kia là mẹ côtặng cho tôi. Cha tôi cưới đồ cũ như bà ta, còn nuôi đứa con riêng làcô, mấy năm nay nuôi hai người đều không cần tiền sao, vậy mà dámđòi tiền tôi, Châu Mỹ Duy cô nghĩ mình là cái thá gì?“Mai Thế Công cao to vạm vỡ gần một mét tám, anh ta trợn to mắtnhìn có chút dọa người, Châu Mỹ Duy thấy anh ta hùng hổ như vậy,thì sợ hãi lùi về sau một bước.“Nhưng mà không thể nói cô không có một chút tác dụng nào.”Mai Thế Công đánh giá cô ấy, đột nhiên đổi giọng.Anh ta quay đầu nhìn một tên lùn tóc húi cua gọi một tiếng:“Thanh Bình, không phải gần đây anh đang cho vay trực tuyến sao,phải giúp em gái tôi đấy.”Dưới đèn đường người đàn ông cao chưa tới một mét sáu đi tớigần bọn họ, ánh mắt bỉ ổi nhìn Châu Mỹ Duy một lát, lập tức nở nụcười: “Chuyện này thì dễ nói, người một nhà với nhau, tôi có thể ứngba trăm năm mươi triệu.”“Thanh Bình, anh nói gì thế, tuy bộ dạng em gái tôi bình thường,nhưng cô ta tốt nghiệp trường nổi tiếng ở Mỹ, còn đang làm việctrong xí nghiệp lớn đấy, tốt xấu gì cũng phải một tỷ bảy trăm nămmươi triệu.” Mai Thế Công lập tức cò kè mặc cả.Châu Mỹ Duy bị một đám lưu manh không đứng đắn nhìn chằmchằm, lập tức cuống lên: “Bệnh thần kinh, các anh muốn làm gì, tôikhông vay.”“Cô câm miệng cho tôi.“ Vẻ mặt Mai Thế Công âm u trừng cô ấy.“Cô không vay thì trả tiền thế nào, mẹ cô ở nhà khóc rống cảngày, con mẹ nó tôi chịu đủ rồi. Châu Mỹ Duy cô muốn thấy bà tachết à, cô có chút lương tâm thì nên nghĩ biện pháp trả tiền giúp mẹcô, bây giờ tôi giải quyết vấn đề giúp cô, cô đừng thấy cho mặt mũimà lên mặt.”“Anh có bệnh à, đều tại anh lấy hai tỷ bốn trăm năm mươi triệu.”Châu Mỹ Duy còn chưa nói xong, vẻ mặt Mai Thế Công dữ tợntiến lên một bước.“Mẹ nó tôi bảo câm miệng, đàn ông đang nói chuyện cô khôngthể xen miệng vào, đúng là đồ con hoang có mẹ sinh nhưng không cócha dạy.” Hai tay tráng kiện của Mai Thế Công đẩy mạnh Châu MỹDuy về phía sau một cái.Cơ thể Châu Mỹ Duy đứng không vững đập vào vách tường thôráp bên trái, mặt cô ấy bị trầy da, xuất hiện hai vết máu, cô ấy đau tớimức lông mày nhíu chặt lại.“Mỹ Duy, cậu thế nào rồi?”Kiều Bích Ngọc xông tới, lo lắng chạy tới đỡ cô ấy dậy.Đôi mắt năm sáu người đàn ông ở phía trước tỏa sáng nhìn chằmchằm Tô Bảo Nhi, có người bỉ ổi huýt sáo: “Bao nhiêu tiền một đêmthế, ha ha.”“Kiều Bích Ngọc.“ Cơ thể Châu Mỹ Duy run rẩy, biểu cảm lộ ra ấmức và sợ hãi, tay nắm chặt lấy tay cô, khẽ gọi tên cô, bây giờ cô ấy rấtbất lực.Kiểu Bích Ngọc cao một mét bảy, tuy hiện giờ đi giày đế bằng,nhưng cô nheo mắt lại nhìn đám lưu manh ở xung quanh, khí chấtlạnh lùng trời sinh.“Lập tức cút cho tôi, nếu không tôi báo cảnh sát. Cô đỡ ChâuMỹ Duy, nghiêng người lạnh lùng nói thêm một câu.Đám Mai Thế Công nghe thấy câu báo cảnh sát, cười càng hunghãn hơn: “Cô gái xinh đẹp, chú cảnh sát bận rộn nhiều việc phải bắtngười xấu, không để ý tới chút việc nhỏ trong nhà của dân chúngđâu.”Tên lùn tóc húi cua kia nhìn chằm chằm ngực Kiều Bích Ngọc nói:“Cô gái xinh đẹp, em đừng sợ hãi, anh trai là người tốt, hay là tối nayanh chứng minh cho em xem ha ha ha.”Kiểu Bích Ngọc tức tới mức vẻ mặt âm u, muốn tiến lên đánhnhau với bọn họ.Châu Mỹ Duy biết cá tính của cô, nhưng bây giờ đối phương cónhiều người, cô ấy sợ Kiểu Bích Ngọc chịu thiệt, cho nên vội vàngtiến lên tứm chặt cô, nhỏ giọng nói: “Kiều Bích Ngọc, chúng ta đi,chúng ta đi thôi.”“Em gái à, hai người muốn đi đâu?”Mai Thế Công giống như cảm thấy có hứng thú với Kiểu BíchNgọc, cho đến bây giờ anh ta không biết em gái mình còn quen côgái xinh đẹp như vậy, cho nên anh ta tiến lên một bước chặn đườngđi của bọn họ.Anh ta nói với giọng điệu ăn chơi: “Cô gái xinh đẹp, em tên là gìthế? Có khả năng là em hiểu lầm rồi, anh là anh trai của Mỹ Duy, saocó thể hại con bé được, gần đây Mỹ Duy không đủ tiền tiêu, anh đanggiới thiệu người quen cho vay trực tuyến với giá thấp cho con bé.”“Thế nào, tối nay chúng ta cùng vào khu nghỉ dưỡng Hương Uyểnchơi, anh mời em.” Mai Thế Công cười càng đắc ý hơn.“Mời tôi?”Kiểu Bích Ngọc ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào gương mặt ghêtởm kia, cô nhếch miệng, vươn tay tát “bốp”“ vào mặt anh ta một cái.“Mời tôi, tôi sợ anh không mời nổi.”“Bốp” một tiếng, thanh thúy vang dội.Bên má trái của Mai Thế Công bị đánh sưng to thấy rõ năm dấutay, mà những người khác có chút không kịp phản ứng, không ngờ tớicô nóng tính như vậy.“Con bà nó, cô dám tát tôi.”Vẻ mặt Mai Thế Công âm trầm, nghiến răng nghiến lợi như điênrồi, nắm chặt tay đấm một cái.“Kiều Bích Ngọc đi mau.”Châu Mỹ Duy sợ tới mức kêu to, kéo Kiều Bích Ngọc muốn tránhđi.Kiểu Bích Ngọc lập tức đẩy Châu Mỹ Duy ra, cô nghiêng sangbên trái, Mai Thế Công chụp hụt, quả đấm đánh lên vách tường chảymáu, gương mặt anh ta càng hung tàn hơn: “Gái đ**m thúi, tối nay tôiphải g**t ch*t cô.”“Kiều Bích Ngọc, cẩn thận.” Châu Mỹ Duy bị đẩy sang bên cạnh,lo âu bất an nhìn cánh tay dài của Mai Thế Công túm chặt tóc cô.“Á.” Bỗng nhiên hét to một tiếng, gương mặt Mai Thế Công vì đauđớn mà vặn vẹo.“Anh vừa nói cái gì?”Kiều Bích Ngọc cũng cảm thấy vô cùng bất ngờ, nhìn người đànông bên cạnh với vẻ không dám tin, tay của Quách Cao Minh nắm lấycánh tay phải của Mai Thế Công, gương mặt lạnh lùng không có biểucảm gì, nhưng sức lực rất mạnh.“Tôi. tav của tôi. qãy rồi.”

Chương 104