Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 108
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 108: Tôi rất muốn dựa gần vào anh“Cậu đi đâu thế?“Châu Mỹ Duy say rượu, lá gan lớn hơn rất nhiều, hai tay cô ấy liềuchết giữ lấy cánh tay của Kiều Bích Ngọc, không cho cô đi: “KiểuBích Ngọc, ân oán giữa chúng ta còn chưa giải quyết xong đâu,không cho phép cậu đi.”Kiểu Bích Ngọc nhìn người đã say khướt này, muốn nói chuyệnvới cô ấy: “Ngày mai mình sẽ nói chuyện rõ ràng với cậu, bây giờ…”“Không cho phép đi, không cho phép đi.”Châu Mỹ Duy mềm cứng không ăn, chơi trò vô lại: “Kiều BíchNgọc, cậu nói đi, rốt cuộc cậu câu được ông chủ của mình từ khi nàothế?”“Cô ấy cần phải về nhà nghỉ ngơi.”Sau lưng bọn họ, một giọng nói trầm thấp vang lên.Cả người Châu Mỹ Duy cứng đờ, ánh mắt mơ hồ nhìn gương mặtlạnh lùng ở trước mặt kia, theo bản năng, bàn tay đang giữ lấy KiềuBích Ngọc cũng buông ra.“Tối nay Mỹ Duy uống rất nhiều.”Kiểu Bích Ngọc quay đầu, có phần bận tâm về cô bạn thân củamình.Chẳng qua người đàn ông bên cạnh mặt không cảm xúc, lạnhlùng nhìn cô, Kiểu Bích Ngọc chỉ cảm thấy phía sau lưng mình lạnhtoát.Kiểu Bích Ngọc đã hạ quyết tâm, không để ý đến sống chết củaChâu Mỹ Duy nữa, dù sao Quách Cao Minh đã nói người của khu nghỉdưỡng sẽ chăm sóc cô ấy, nhất định là không ai dám động vào cô ấy.“Đừng cậy mạnh đi giúp người khác nữa.” Anh lạnh nhạt nhắcnhở một câu.Kiểu Bích Ngọc mím môi, muốn phản bác câu gì đó, sau cùng lựachọn trầm mặc.Cô nghĩ, ở trong mắt Quách Cao Minh, chỉ sợ phần lớn người đềulà “người khác”, người lọt vào mắt xanh của anh có bao nhiêu quý giáđây.Lúc bọn họ rời khỏi khu nghỉ dưỡng Hương Uyển đã là khoảng 10giờ tối, trên con đường phồn hoa, ánh đèn không ngừng lóe sáng, haingười sóng vai nhau bước đi trên đường. Dưới ánh đèn ấm áp, bóngcủa bọn họ kéo dài, đan vào nhau, hiếm có được cảnh hài hòa ấm ápnhư thế.Kiều Bích Ngọc cúi đầu nhìn bóng của hai người bọn họ, bốn phíayên tĩnh, bỗng nhiên nhịp tim của cô trở nên đập nhanh hơn, hìnhnhư rất ít khi cô đi tản bộ với anh như thế.Có lẽ ra khỏi con hẻm này, Quách Cao Minh sẽ bảo tài xế đếnđón bọn họ. Nhưng đột nhiên Kiểu Bích Ngọc lại hy vọng con hẻmnày có thể dài hơn một xíu, hơn nữa bước chân của cô có thể chậmlại, chậm lại một xíu.Đột nhiên Kiều Bích Ngọc cảm thấy bả vai mình hơi nặng, vẻ mặtcô có phần ngạc nhiên, ngẩng đầu lên nhìn về phía người đàn ôngbên tay trái.Một chiếc áo khoác màu đen của người đàn ông phủ lên trênngười cô.Động tác trên tay anh rất tự nhiên, giúp cô kéo áo khoác lại:“Đừng lộn xộn.”Áo trên người mang theo ấm áp, mang theo nhiệt độ của anh.Kiều Bích Ngọc không dám từ chối, có thể là do ánh đèn đườnghơi mờ chiếu lên gò má cô, gò má cô hơi ửng đỏ.“Quách Cao Minh.”Cô vẫn cúi đầu như cũ, nhìn bóng dáng của hai người bọn họchồng vào nhau trên mặt đất, cô nhỏ giọng hỏi một câu: “Quách CaoMinh, năm đó, rốt cuộc vì sao anh lại đến trường học của tôi làm trợgiảng.”Người đàn ông ở bên cạnh nhíu mày, ánh mắt liếc nhìn gươngmặt ửng đỏ của cô.Dáng vẻ hiện tại của cô giống như một nữ sinh thẹn thùng, hoàntoàn khác hẳn với lần đầu tiên anh gặp cô, cô của lúc đó, khiến anhkhắc sâu ấn tượng.Năm đó, cha của anh bị bệnh mà chết, anh từ nước Mỹ trở vềtham gia tang lễ, quá lâu không trở về, nhà họ Quách khiến cho anhcảm thấy xa lạ, ngột ngạt.Ngày đó anh đi đến thành phố Hải Châu để tìm một người bạntốt, anh mặc một bộ đồ đơn giản, đeo tai nghe màu trắng, vừa nghenhạc, vừa hững hờ đi trên đường.Lúc này mặt trời xuống núi, một con ngõ nhỏ ở trước trườngtrung học phổ thông Phương Đông của thành phố Hải Châu lộ ra rấtvắng lặng, dưới ánh chiều tà, đối diện là một ngôi trường trangnghiêm, lá rụng rơi xuống bên ngoài bờ tường, mang đến cảm giác cóhơi bi thương.Anh hoàn toàn không nghĩ đến, lúc đi qua cây hòe già, ở chỗ lốirẽ, lại có một nữ sinh từ trên trời rơi xuống.Cô cứ như thế đột nhiên không kịp chuẩn bị xâm nhập vào thếgiới của anh, cơ thể mềm mại ấm áp của cô bổ nhào trên người anh.Dưới ánh chiều tà có một vẻ đẹp mông lung, anh nhìn cô, trongnháy mắt anh ngây ngẩn cả người.Thậm chí trong đầu anh còn hiện lên một loại suy nghĩ kỳ quái,anh cho rằng, anh đã gặp được thiên thần trong bức tranh sơn dầucủa William-Adolphe Bouguereau.“Này, anh đi mà không nhìn đường à.”Chẳng qua một giây sau, giọng nói của cô đã làm cho anh lấy lạitinh thần, cô nhanh chóng từ trên người anh đứng dậy, đồng thờicũng không xin lỗi anh, ngược lại là kẻ xấu cáo trạng trước.Anh đang chuẩn bị lên tiếng, nhưng cô nữ sinh trước mắt kia,nhìn cũng không nhìn người bị hại là anh lấy một lần, nhanh chânchạy đi.Anh chỉnh trang lại quần áo trên người, đứng dưới cây hòe già,yên lặng nhìn theo bóng dáng chạy đi của cô, động tác của cô cóphần vội vàng, giờ đây anh mới hiểu được, thật ra cô rất khẩn trương,cô chỉ đang cậy mạnh mà thôi.Không thể nói là cảm giác gì, có xíu xoắn xuýt, có chút chần chờ,mấy ngày đó, anh càng thêm bực bội, trong đầu không ngừng hiệnlên bóng dáng kia.Anh không quên được cô, đột nhiên rất muốn gặp lại cô, khôngbiết vì cái gì, chỉ là rất muốn gặp lại.“Không biết.Dưới ánh đèn đường hơi mờ, bóng đêm lại rất yên tĩnh, anh độtnhiên quay người, hai tay đè lên bả vai của cô, ánh mắt thâm trầmnhìn thẳng vào mắt cô: “Kiều Bích Ngọc.”Anh trầm thấp lẩm bẩm gọi tên cô.Kiểu Bích Ngọc hơi sững sờ, cô hỏi anh vì sao lại đến trường củacô làm trợ giảng, anh lại còn nói anh không biết.Cô trợn tròn mắt, nhìn thấy anh cúi đầu, đến gần chính mình,nhịp tim của cô đập “thình thịch”, cả người c**ng c*ng, đôi môimỏng của anh khẽ hôn lên môi cô.Không thô bạo như ngày thường, anh hôn rất dịu dàng, cẩn thậntừng li từng tí.“Đừng như vậy.”Mặt cô đỏ bừng, trong lòng có chút bối rối, khẩn trương nhìnanh.Anh bỗng nhiên dừng lại động tác, ánh mắt hung dữ nhìn cô, bọnhọ cách nhau gần như thế, hơi thở quấn quanh nhau.“Kiều Bích Ngọc, cô đừng quên, bây giờ cô đã là vợ của tôi, cònmuốn tôi phải đợi bao lâu nữa.”Anh rất giận, rất buồn bực, Kiều Bích Ngọc lại nghe không hiểu.Chính bản thân Quách Cao Minh cũng không biết mình tức cái gì,gương mặt anh lạnh lùng, không nói gì thêm, xoay người rời đi, để lạicô dựa người vào vách tường, ngạc nhiên nhìn theo bóng lưng anh.“Này.“Này, Quách Cao Minh.”Rõ ràng trong lòng dâng lên khẩn trương, cô có chút vội vàngđuổi theo sau.Không đuổi kịp đôi chân dài của anh, Kiều Bích Ngọc có chút ủykhuất, lại có chút tức giận, tính tình tùy hứng phát tác, ngồi ở ngaytrong con hẻm nhỏ: “Quách Cao Minh, chân của tôi đau.”Bóng dáng cao lớn ở phía trước lập tức dừng lại, anh quay đầunhìn về phía cô, đôi mắt thâm trầm hơi run lên.Cô cứ thế mà ngồi trên đường.“Xảy ra chuyện gì?“ Anh quay lại, đi đến gần cô, bước chân cóhơi vội vàng.Kiều Bích Ngọc tức giận đến mức phồng má, không nhìn anh, chỉlẩm bẩm: “Chân bị phù, chuột rút.”Có lẽ là do hôm nay bước đi nhiều, lúc mang thai dễ bị phù chân,chuột rút, tuy không khoa trương như cô nói, nhưng cô không nóidối.“Này, anh làm gì thế.”“Mất mặt lắm, thả tôi xuống, thả tôi xuống.”Vẻ mặt của Kiểu Bích Ngọc đột nhiên trở nên xấu hổ, giãy dụahét to.“Kiều Bích Ngọc!”Quách Cao Minh trực tiếp bế cô lên, cúi đầu, ánh mắt hung dữtrừng mắt nhìn người phụ nữ ở trong ngực, cắn răng nghiến lợi gọitên cô.Vẻ mặt cô hơi ngây ngốc một lát, lập tức ngoan ngoãn.Quách Cao Minh cao một mét tám mươi lăm, bình thường anhyêu thích quyền anh, cận chiến gì đó, anh bế cô lên một cách dễdàng, mỗi một bước đi đều rất vững vàng.Kiểu Bích Ngọc giãy dụa nằm trong ngực anh, mặt cô hơi nónglên, nhưng trong lòng lại không cách nào phủ nhận cảm giác yên tâmkia, dường như chỉ cần có anh, cô không sợ gì cả.“Chồng cô ấy rất đẹp trai, em cũng muốn được bế công chúanhư vậy, anh nhanh lên.”“Bà xã à, trọng lượng của em quá nặng, trước tiên em bớt mậpđi, vóc dáng anh nhỏ bé, không bế nổi em đâu.”Ở phía đối diện có một đôi nam nữ đang nhìn về phía bọn họ,người phụ nữ hờn dỗi nhìn chằm chằm vào người đàn ông của mình,có chút bất mãn với anh ta: “Anh còn không biết ngượng nói vócdáng mình nhỏ bé, lúc đầu, mắt em mù hay sao mà lại coi trọng ngườinhư anh.”Người đàn ông lập tức cầu xin tha thứ: “Bà xã à, nhà bọn họ nhấtđịnh theo chủ nghĩa nữ quyền, em nhìn xem, người đàn ông kia dángdấp đẹp trai như thế, nhất định là dựa vào sắc đẹp để ăn bám, bà xã,anh không giống thế, anh có thể nuôi được em.”Ánh mắt Kiểu Bích Ngọc đối diện với hai người kia, trong nháymắt, mặt cô đỏ bừng.“Quách Cao Minh, anh thả tôi xuống, tôi tự đi được… Rất nhiềungười đang nhìn đấy.” Cô nhỏ giọng phản kháng.Vòng tay ôm cô càng chặt hơn, người đàn ông cúi đầu nhìn cômột lúc lâu mới tức giận lên tiếng: “Kiều Bích Ngọc, thì ra cô cũngbiết xấu hổ.”Lần đầu tiên nghe thấy anh mắng mình, Kiều Bích Ngọc trợn trònmắt, vẻ mặt ngơ ngác.Quách Cao Minh nhìn dáng vẻ ngốc nghếch này của cô, anhbỗng nhiên có chút tức giận, không biết là giận hành vi trong quá khứcủa mình quá ngốc, hay là vì cô gái này quá ngốc.“Kiều Bích Ngọc, nuôi cô thật đúng là phiền phức.”Giọng nói của anh trầm thấp, có phần tức giận, càng nhiều hơn làbất đắc dĩ.Đi đến cuối con hẻm nhỏ, xung quanh càng lúc càng có nhiềungười đi đường, cô vùi mặt vào trong ngực anh, hai tay ôm lấy cổanh, giờ phút này, cô thật sự có chút không muốn buông ra.
Chương 108: Tôi rất muốn dựa gần vào anh
“Cậu đi đâu thế?“
Châu Mỹ Duy say rượu, lá gan lớn hơn rất nhiều, hai tay cô ấy liều
chết giữ lấy cánh tay của Kiều Bích Ngọc, không cho cô đi: “Kiểu
Bích Ngọc, ân oán giữa chúng ta còn chưa giải quyết xong đâu,
không cho phép cậu đi.”
Kiểu Bích Ngọc nhìn người đã say khướt này, muốn nói chuyện
với cô ấy: “Ngày mai mình sẽ nói chuyện rõ ràng với cậu, bây giờ…”
“Không cho phép đi, không cho phép đi.”
Châu Mỹ Duy mềm cứng không ăn, chơi trò vô lại: “Kiều Bích
Ngọc, cậu nói đi, rốt cuộc cậu câu được ông chủ của mình từ khi nào
thế?”
“Cô ấy cần phải về nhà nghỉ ngơi.”
Sau lưng bọn họ, một giọng nói trầm thấp vang lên.
Cả người Châu Mỹ Duy cứng đờ, ánh mắt mơ hồ nhìn gương mặt
lạnh lùng ở trước mặt kia, theo bản năng, bàn tay đang giữ lấy Kiều
Bích Ngọc cũng buông ra.
“Tối nay Mỹ Duy uống rất nhiều.”
Kiểu Bích Ngọc quay đầu, có phần bận tâm về cô bạn thân của
mình.
Chẳng qua người đàn ông bên cạnh mặt không cảm xúc, lạnh
lùng nhìn cô, Kiểu Bích Ngọc chỉ cảm thấy phía sau lưng mình lạnh
toát.
Kiểu Bích Ngọc đã hạ quyết tâm, không để ý đến sống chết của
Châu Mỹ Duy nữa, dù sao Quách Cao Minh đã nói người của khu nghỉ
dưỡng sẽ chăm sóc cô ấy, nhất định là không ai dám động vào cô ấy.
“Đừng cậy mạnh đi giúp người khác nữa.” Anh lạnh nhạt nhắc
nhở một câu.
Kiểu Bích Ngọc mím môi, muốn phản bác câu gì đó, sau cùng lựa
chọn trầm mặc.
Cô nghĩ, ở trong mắt Quách Cao Minh, chỉ sợ phần lớn người đều
là “người khác”, người lọt vào mắt xanh của anh có bao nhiêu quý giá
đây.
Lúc bọn họ rời khỏi khu nghỉ dưỡng Hương Uyển đã là khoảng 10
giờ tối, trên con đường phồn hoa, ánh đèn không ngừng lóe sáng, hai
người sóng vai nhau bước đi trên đường. Dưới ánh đèn ấm áp, bóng
của bọn họ kéo dài, đan vào nhau, hiếm có được cảnh hài hòa ấm áp
như thế.
Kiều Bích Ngọc cúi đầu nhìn bóng của hai người bọn họ, bốn phía
yên tĩnh, bỗng nhiên nhịp tim của cô trở nên đập nhanh hơn, hình
như rất ít khi cô đi tản bộ với anh như thế.
Có lẽ ra khỏi con hẻm này, Quách Cao Minh sẽ bảo tài xế đến
đón bọn họ. Nhưng đột nhiên Kiểu Bích Ngọc lại hy vọng con hẻm
này có thể dài hơn một xíu, hơn nữa bước chân của cô có thể chậm
lại, chậm lại một xíu.
Đột nhiên Kiều Bích Ngọc cảm thấy bả vai mình hơi nặng, vẻ mặt
cô có phần ngạc nhiên, ngẩng đầu lên nhìn về phía người đàn ông
bên tay trái.
Một chiếc áo khoác màu đen của người đàn ông phủ lên trên
người cô.
Động tác trên tay anh rất tự nhiên, giúp cô kéo áo khoác lại:
“Đừng lộn xộn.”
Áo trên người mang theo ấm áp, mang theo nhiệt độ của anh.
Kiều Bích Ngọc không dám từ chối, có thể là do ánh đèn đường
hơi mờ chiếu lên gò má cô, gò má cô hơi ửng đỏ.
“Quách Cao Minh.”
Cô vẫn cúi đầu như cũ, nhìn bóng dáng của hai người bọn họ
chồng vào nhau trên mặt đất, cô nhỏ giọng hỏi một câu: “Quách Cao
Minh, năm đó, rốt cuộc vì sao anh lại đến trường học của tôi làm trợ
giảng.”
Người đàn ông ở bên cạnh nhíu mày, ánh mắt liếc nhìn gương
mặt ửng đỏ của cô.
Dáng vẻ hiện tại của cô giống như một nữ sinh thẹn thùng, hoàn
toàn khác hẳn với lần đầu tiên anh gặp cô, cô của lúc đó, khiến anh
khắc sâu ấn tượng.
Năm đó, cha của anh bị bệnh mà chết, anh từ nước Mỹ trở về
tham gia tang lễ, quá lâu không trở về, nhà họ Quách khiến cho anh
cảm thấy xa lạ, ngột ngạt.
Ngày đó anh đi đến thành phố Hải Châu để tìm một người bạn
tốt, anh mặc một bộ đồ đơn giản, đeo tai nghe màu trắng, vừa nghe
nhạc, vừa hững hờ đi trên đường.
Lúc này mặt trời xuống núi, một con ngõ nhỏ ở trước trường
trung học phổ thông Phương Đông của thành phố Hải Châu lộ ra rất
vắng lặng, dưới ánh chiều tà, đối diện là một ngôi trường trang
nghiêm, lá rụng rơi xuống bên ngoài bờ tường, mang đến cảm giác có
hơi bi thương.
Anh hoàn toàn không nghĩ đến, lúc đi qua cây hòe già, ở chỗ lối
rẽ, lại có một nữ sinh từ trên trời rơi xuống.
Cô cứ như thế đột nhiên không kịp chuẩn bị xâm nhập vào thế
giới của anh, cơ thể mềm mại ấm áp của cô bổ nhào trên người anh.
Dưới ánh chiều tà có một vẻ đẹp mông lung, anh nhìn cô, trong
nháy mắt anh ngây ngẩn cả người.
Thậm chí trong đầu anh còn hiện lên một loại suy nghĩ kỳ quái,
anh cho rằng, anh đã gặp được thiên thần trong bức tranh sơn dầu
của William-Adolphe Bouguereau.
“Này, anh đi mà không nhìn đường à.”
Chẳng qua một giây sau, giọng nói của cô đã làm cho anh lấy lại
tinh thần, cô nhanh chóng từ trên người anh đứng dậy, đồng thời
cũng không xin lỗi anh, ngược lại là kẻ xấu cáo trạng trước.
Anh đang chuẩn bị lên tiếng, nhưng cô nữ sinh trước mắt kia,
nhìn cũng không nhìn người bị hại là anh lấy một lần, nhanh chân
chạy đi.
Anh chỉnh trang lại quần áo trên người, đứng dưới cây hòe già,
yên lặng nhìn theo bóng dáng chạy đi của cô, động tác của cô có
phần vội vàng, giờ đây anh mới hiểu được, thật ra cô rất khẩn trương,
cô chỉ đang cậy mạnh mà thôi.
Không thể nói là cảm giác gì, có xíu xoắn xuýt, có chút chần chờ,
mấy ngày đó, anh càng thêm bực bội, trong đầu không ngừng hiện
lên bóng dáng kia.
Anh không quên được cô, đột nhiên rất muốn gặp lại cô, không
biết vì cái gì, chỉ là rất muốn gặp lại.
“Không biết.
Dưới ánh đèn đường hơi mờ, bóng đêm lại rất yên tĩnh, anh đột
nhiên quay người, hai tay đè lên bả vai của cô, ánh mắt thâm trầm
nhìn thẳng vào mắt cô: “Kiều Bích Ngọc.”
Anh trầm thấp lẩm bẩm gọi tên cô.
Kiểu Bích Ngọc hơi sững sờ, cô hỏi anh vì sao lại đến trường của
cô làm trợ giảng, anh lại còn nói anh không biết.
Cô trợn tròn mắt, nhìn thấy anh cúi đầu, đến gần chính mình,
nhịp tim của cô đập “thình thịch”, cả người c**ng c*ng, đôi môi
mỏng của anh khẽ hôn lên môi cô.
Không thô bạo như ngày thường, anh hôn rất dịu dàng, cẩn thận
từng li từng tí.
“Đừng như vậy.”
Mặt cô đỏ bừng, trong lòng có chút bối rối, khẩn trương nhìn
anh.
Anh bỗng nhiên dừng lại động tác, ánh mắt hung dữ nhìn cô, bọn
họ cách nhau gần như thế, hơi thở quấn quanh nhau.
“Kiều Bích Ngọc, cô đừng quên, bây giờ cô đã là vợ của tôi, còn
muốn tôi phải đợi bao lâu nữa.”
Anh rất giận, rất buồn bực, Kiều Bích Ngọc lại nghe không hiểu.
Chính bản thân Quách Cao Minh cũng không biết mình tức cái gì,
gương mặt anh lạnh lùng, không nói gì thêm, xoay người rời đi, để lại
cô dựa người vào vách tường, ngạc nhiên nhìn theo bóng lưng anh.
“Này.
“Này, Quách Cao Minh.”
Rõ ràng trong lòng dâng lên khẩn trương, cô có chút vội vàng
đuổi theo sau.
Không đuổi kịp đôi chân dài của anh, Kiều Bích Ngọc có chút ủy
khuất, lại có chút tức giận, tính tình tùy hứng phát tác, ngồi ở ngay
trong con hẻm nhỏ: “Quách Cao Minh, chân của tôi đau.”
Bóng dáng cao lớn ở phía trước lập tức dừng lại, anh quay đầu
nhìn về phía cô, đôi mắt thâm trầm hơi run lên.
Cô cứ thế mà ngồi trên đường.
“Xảy ra chuyện gì?“ Anh quay lại, đi đến gần cô, bước chân có
hơi vội vàng.
Kiều Bích Ngọc tức giận đến mức phồng má, không nhìn anh, chỉ
lẩm bẩm: “Chân bị phù, chuột rút.”
Có lẽ là do hôm nay bước đi nhiều, lúc mang thai dễ bị phù chân,
chuột rút, tuy không khoa trương như cô nói, nhưng cô không nói
dối.
“Này, anh làm gì thế.”
“Mất mặt lắm, thả tôi xuống, thả tôi xuống.”
Vẻ mặt của Kiểu Bích Ngọc đột nhiên trở nên xấu hổ, giãy dụa
hét to.
“Kiều Bích Ngọc!”
Quách Cao Minh trực tiếp bế cô lên, cúi đầu, ánh mắt hung dữ
trừng mắt nhìn người phụ nữ ở trong ngực, cắn răng nghiến lợi gọi
tên cô.
Vẻ mặt cô hơi ngây ngốc một lát, lập tức ngoan ngoãn.
Quách Cao Minh cao một mét tám mươi lăm, bình thường anh
yêu thích quyền anh, cận chiến gì đó, anh bế cô lên một cách dễ
dàng, mỗi một bước đi đều rất vững vàng.
Kiểu Bích Ngọc giãy dụa nằm trong ngực anh, mặt cô hơi nóng
lên, nhưng trong lòng lại không cách nào phủ nhận cảm giác yên tâm
kia, dường như chỉ cần có anh, cô không sợ gì cả.
“Chồng cô ấy rất đẹp trai, em cũng muốn được bế công chúa
như vậy, anh nhanh lên.”
“Bà xã à, trọng lượng của em quá nặng, trước tiên em bớt mập
đi, vóc dáng anh nhỏ bé, không bế nổi em đâu.”
Ở phía đối diện có một đôi nam nữ đang nhìn về phía bọn họ,
người phụ nữ hờn dỗi nhìn chằm chằm vào người đàn ông của mình,
có chút bất mãn với anh ta: “Anh còn không biết ngượng nói vóc
dáng mình nhỏ bé, lúc đầu, mắt em mù hay sao mà lại coi trọng người
như anh.”
Người đàn ông lập tức cầu xin tha thứ: “Bà xã à, nhà bọn họ nhất
định theo chủ nghĩa nữ quyền, em nhìn xem, người đàn ông kia dáng
dấp đẹp trai như thế, nhất định là dựa vào sắc đẹp để ăn bám, bà xã,
anh không giống thế, anh có thể nuôi được em.”
Ánh mắt Kiểu Bích Ngọc đối diện với hai người kia, trong nháy
mắt, mặt cô đỏ bừng.
“Quách Cao Minh, anh thả tôi xuống, tôi tự đi được… Rất nhiều
người đang nhìn đấy.” Cô nhỏ giọng phản kháng.
Vòng tay ôm cô càng chặt hơn, người đàn ông cúi đầu nhìn cô
một lúc lâu mới tức giận lên tiếng: “Kiều Bích Ngọc, thì ra cô cũng
biết xấu hổ.”
Lần đầu tiên nghe thấy anh mắng mình, Kiều Bích Ngọc trợn tròn
mắt, vẻ mặt ngơ ngác.
Quách Cao Minh nhìn dáng vẻ ngốc nghếch này của cô, anh
bỗng nhiên có chút tức giận, không biết là giận hành vi trong quá khứ
của mình quá ngốc, hay là vì cô gái này quá ngốc.
“Kiều Bích Ngọc, nuôi cô thật đúng là phiền phức.”
Giọng nói của anh trầm thấp, có phần tức giận, càng nhiều hơn là
bất đắc dĩ.
Đi đến cuối con hẻm nhỏ, xung quanh càng lúc càng có nhiều
người đi đường, cô vùi mặt vào trong ngực anh, hai tay ôm lấy cổ
anh, giờ phút này, cô thật sự có chút không muốn buông ra.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 108: Tôi rất muốn dựa gần vào anh“Cậu đi đâu thế?“Châu Mỹ Duy say rượu, lá gan lớn hơn rất nhiều, hai tay cô ấy liềuchết giữ lấy cánh tay của Kiều Bích Ngọc, không cho cô đi: “KiểuBích Ngọc, ân oán giữa chúng ta còn chưa giải quyết xong đâu,không cho phép cậu đi.”Kiểu Bích Ngọc nhìn người đã say khướt này, muốn nói chuyệnvới cô ấy: “Ngày mai mình sẽ nói chuyện rõ ràng với cậu, bây giờ…”“Không cho phép đi, không cho phép đi.”Châu Mỹ Duy mềm cứng không ăn, chơi trò vô lại: “Kiều BíchNgọc, cậu nói đi, rốt cuộc cậu câu được ông chủ của mình từ khi nàothế?”“Cô ấy cần phải về nhà nghỉ ngơi.”Sau lưng bọn họ, một giọng nói trầm thấp vang lên.Cả người Châu Mỹ Duy cứng đờ, ánh mắt mơ hồ nhìn gương mặtlạnh lùng ở trước mặt kia, theo bản năng, bàn tay đang giữ lấy KiềuBích Ngọc cũng buông ra.“Tối nay Mỹ Duy uống rất nhiều.”Kiểu Bích Ngọc quay đầu, có phần bận tâm về cô bạn thân củamình.Chẳng qua người đàn ông bên cạnh mặt không cảm xúc, lạnhlùng nhìn cô, Kiểu Bích Ngọc chỉ cảm thấy phía sau lưng mình lạnhtoát.Kiểu Bích Ngọc đã hạ quyết tâm, không để ý đến sống chết củaChâu Mỹ Duy nữa, dù sao Quách Cao Minh đã nói người của khu nghỉdưỡng sẽ chăm sóc cô ấy, nhất định là không ai dám động vào cô ấy.“Đừng cậy mạnh đi giúp người khác nữa.” Anh lạnh nhạt nhắcnhở một câu.Kiểu Bích Ngọc mím môi, muốn phản bác câu gì đó, sau cùng lựachọn trầm mặc.Cô nghĩ, ở trong mắt Quách Cao Minh, chỉ sợ phần lớn người đềulà “người khác”, người lọt vào mắt xanh của anh có bao nhiêu quý giáđây.Lúc bọn họ rời khỏi khu nghỉ dưỡng Hương Uyển đã là khoảng 10giờ tối, trên con đường phồn hoa, ánh đèn không ngừng lóe sáng, haingười sóng vai nhau bước đi trên đường. Dưới ánh đèn ấm áp, bóngcủa bọn họ kéo dài, đan vào nhau, hiếm có được cảnh hài hòa ấm ápnhư thế.Kiều Bích Ngọc cúi đầu nhìn bóng của hai người bọn họ, bốn phíayên tĩnh, bỗng nhiên nhịp tim của cô trở nên đập nhanh hơn, hìnhnhư rất ít khi cô đi tản bộ với anh như thế.Có lẽ ra khỏi con hẻm này, Quách Cao Minh sẽ bảo tài xế đếnđón bọn họ. Nhưng đột nhiên Kiểu Bích Ngọc lại hy vọng con hẻmnày có thể dài hơn một xíu, hơn nữa bước chân của cô có thể chậmlại, chậm lại một xíu.Đột nhiên Kiều Bích Ngọc cảm thấy bả vai mình hơi nặng, vẻ mặtcô có phần ngạc nhiên, ngẩng đầu lên nhìn về phía người đàn ôngbên tay trái.Một chiếc áo khoác màu đen của người đàn ông phủ lên trênngười cô.Động tác trên tay anh rất tự nhiên, giúp cô kéo áo khoác lại:“Đừng lộn xộn.”Áo trên người mang theo ấm áp, mang theo nhiệt độ của anh.Kiều Bích Ngọc không dám từ chối, có thể là do ánh đèn đườnghơi mờ chiếu lên gò má cô, gò má cô hơi ửng đỏ.“Quách Cao Minh.”Cô vẫn cúi đầu như cũ, nhìn bóng dáng của hai người bọn họchồng vào nhau trên mặt đất, cô nhỏ giọng hỏi một câu: “Quách CaoMinh, năm đó, rốt cuộc vì sao anh lại đến trường học của tôi làm trợgiảng.”Người đàn ông ở bên cạnh nhíu mày, ánh mắt liếc nhìn gươngmặt ửng đỏ của cô.Dáng vẻ hiện tại của cô giống như một nữ sinh thẹn thùng, hoàntoàn khác hẳn với lần đầu tiên anh gặp cô, cô của lúc đó, khiến anhkhắc sâu ấn tượng.Năm đó, cha của anh bị bệnh mà chết, anh từ nước Mỹ trở vềtham gia tang lễ, quá lâu không trở về, nhà họ Quách khiến cho anhcảm thấy xa lạ, ngột ngạt.Ngày đó anh đi đến thành phố Hải Châu để tìm một người bạntốt, anh mặc một bộ đồ đơn giản, đeo tai nghe màu trắng, vừa nghenhạc, vừa hững hờ đi trên đường.Lúc này mặt trời xuống núi, một con ngõ nhỏ ở trước trườngtrung học phổ thông Phương Đông của thành phố Hải Châu lộ ra rấtvắng lặng, dưới ánh chiều tà, đối diện là một ngôi trường trangnghiêm, lá rụng rơi xuống bên ngoài bờ tường, mang đến cảm giác cóhơi bi thương.Anh hoàn toàn không nghĩ đến, lúc đi qua cây hòe già, ở chỗ lốirẽ, lại có một nữ sinh từ trên trời rơi xuống.Cô cứ như thế đột nhiên không kịp chuẩn bị xâm nhập vào thếgiới của anh, cơ thể mềm mại ấm áp của cô bổ nhào trên người anh.Dưới ánh chiều tà có một vẻ đẹp mông lung, anh nhìn cô, trongnháy mắt anh ngây ngẩn cả người.Thậm chí trong đầu anh còn hiện lên một loại suy nghĩ kỳ quái,anh cho rằng, anh đã gặp được thiên thần trong bức tranh sơn dầucủa William-Adolphe Bouguereau.“Này, anh đi mà không nhìn đường à.”Chẳng qua một giây sau, giọng nói của cô đã làm cho anh lấy lạitinh thần, cô nhanh chóng từ trên người anh đứng dậy, đồng thờicũng không xin lỗi anh, ngược lại là kẻ xấu cáo trạng trước.Anh đang chuẩn bị lên tiếng, nhưng cô nữ sinh trước mắt kia,nhìn cũng không nhìn người bị hại là anh lấy một lần, nhanh chânchạy đi.Anh chỉnh trang lại quần áo trên người, đứng dưới cây hòe già,yên lặng nhìn theo bóng dáng chạy đi của cô, động tác của cô cóphần vội vàng, giờ đây anh mới hiểu được, thật ra cô rất khẩn trương,cô chỉ đang cậy mạnh mà thôi.Không thể nói là cảm giác gì, có xíu xoắn xuýt, có chút chần chờ,mấy ngày đó, anh càng thêm bực bội, trong đầu không ngừng hiệnlên bóng dáng kia.Anh không quên được cô, đột nhiên rất muốn gặp lại cô, khôngbiết vì cái gì, chỉ là rất muốn gặp lại.“Không biết.Dưới ánh đèn đường hơi mờ, bóng đêm lại rất yên tĩnh, anh độtnhiên quay người, hai tay đè lên bả vai của cô, ánh mắt thâm trầmnhìn thẳng vào mắt cô: “Kiều Bích Ngọc.”Anh trầm thấp lẩm bẩm gọi tên cô.Kiểu Bích Ngọc hơi sững sờ, cô hỏi anh vì sao lại đến trường củacô làm trợ giảng, anh lại còn nói anh không biết.Cô trợn tròn mắt, nhìn thấy anh cúi đầu, đến gần chính mình,nhịp tim của cô đập “thình thịch”, cả người c**ng c*ng, đôi môimỏng của anh khẽ hôn lên môi cô.Không thô bạo như ngày thường, anh hôn rất dịu dàng, cẩn thậntừng li từng tí.“Đừng như vậy.”Mặt cô đỏ bừng, trong lòng có chút bối rối, khẩn trương nhìnanh.Anh bỗng nhiên dừng lại động tác, ánh mắt hung dữ nhìn cô, bọnhọ cách nhau gần như thế, hơi thở quấn quanh nhau.“Kiều Bích Ngọc, cô đừng quên, bây giờ cô đã là vợ của tôi, cònmuốn tôi phải đợi bao lâu nữa.”Anh rất giận, rất buồn bực, Kiều Bích Ngọc lại nghe không hiểu.Chính bản thân Quách Cao Minh cũng không biết mình tức cái gì,gương mặt anh lạnh lùng, không nói gì thêm, xoay người rời đi, để lạicô dựa người vào vách tường, ngạc nhiên nhìn theo bóng lưng anh.“Này.“Này, Quách Cao Minh.”Rõ ràng trong lòng dâng lên khẩn trương, cô có chút vội vàngđuổi theo sau.Không đuổi kịp đôi chân dài của anh, Kiều Bích Ngọc có chút ủykhuất, lại có chút tức giận, tính tình tùy hứng phát tác, ngồi ở ngaytrong con hẻm nhỏ: “Quách Cao Minh, chân của tôi đau.”Bóng dáng cao lớn ở phía trước lập tức dừng lại, anh quay đầunhìn về phía cô, đôi mắt thâm trầm hơi run lên.Cô cứ thế mà ngồi trên đường.“Xảy ra chuyện gì?“ Anh quay lại, đi đến gần cô, bước chân cóhơi vội vàng.Kiều Bích Ngọc tức giận đến mức phồng má, không nhìn anh, chỉlẩm bẩm: “Chân bị phù, chuột rút.”Có lẽ là do hôm nay bước đi nhiều, lúc mang thai dễ bị phù chân,chuột rút, tuy không khoa trương như cô nói, nhưng cô không nóidối.“Này, anh làm gì thế.”“Mất mặt lắm, thả tôi xuống, thả tôi xuống.”Vẻ mặt của Kiểu Bích Ngọc đột nhiên trở nên xấu hổ, giãy dụahét to.“Kiều Bích Ngọc!”Quách Cao Minh trực tiếp bế cô lên, cúi đầu, ánh mắt hung dữtrừng mắt nhìn người phụ nữ ở trong ngực, cắn răng nghiến lợi gọitên cô.Vẻ mặt cô hơi ngây ngốc một lát, lập tức ngoan ngoãn.Quách Cao Minh cao một mét tám mươi lăm, bình thường anhyêu thích quyền anh, cận chiến gì đó, anh bế cô lên một cách dễdàng, mỗi một bước đi đều rất vững vàng.Kiểu Bích Ngọc giãy dụa nằm trong ngực anh, mặt cô hơi nónglên, nhưng trong lòng lại không cách nào phủ nhận cảm giác yên tâmkia, dường như chỉ cần có anh, cô không sợ gì cả.“Chồng cô ấy rất đẹp trai, em cũng muốn được bế công chúanhư vậy, anh nhanh lên.”“Bà xã à, trọng lượng của em quá nặng, trước tiên em bớt mậpđi, vóc dáng anh nhỏ bé, không bế nổi em đâu.”Ở phía đối diện có một đôi nam nữ đang nhìn về phía bọn họ,người phụ nữ hờn dỗi nhìn chằm chằm vào người đàn ông của mình,có chút bất mãn với anh ta: “Anh còn không biết ngượng nói vócdáng mình nhỏ bé, lúc đầu, mắt em mù hay sao mà lại coi trọng ngườinhư anh.”Người đàn ông lập tức cầu xin tha thứ: “Bà xã à, nhà bọn họ nhấtđịnh theo chủ nghĩa nữ quyền, em nhìn xem, người đàn ông kia dángdấp đẹp trai như thế, nhất định là dựa vào sắc đẹp để ăn bám, bà xã,anh không giống thế, anh có thể nuôi được em.”Ánh mắt Kiểu Bích Ngọc đối diện với hai người kia, trong nháymắt, mặt cô đỏ bừng.“Quách Cao Minh, anh thả tôi xuống, tôi tự đi được… Rất nhiềungười đang nhìn đấy.” Cô nhỏ giọng phản kháng.Vòng tay ôm cô càng chặt hơn, người đàn ông cúi đầu nhìn cômột lúc lâu mới tức giận lên tiếng: “Kiều Bích Ngọc, thì ra cô cũngbiết xấu hổ.”Lần đầu tiên nghe thấy anh mắng mình, Kiều Bích Ngọc trợn trònmắt, vẻ mặt ngơ ngác.Quách Cao Minh nhìn dáng vẻ ngốc nghếch này của cô, anhbỗng nhiên có chút tức giận, không biết là giận hành vi trong quá khứcủa mình quá ngốc, hay là vì cô gái này quá ngốc.“Kiều Bích Ngọc, nuôi cô thật đúng là phiền phức.”Giọng nói của anh trầm thấp, có phần tức giận, càng nhiều hơn làbất đắc dĩ.Đi đến cuối con hẻm nhỏ, xung quanh càng lúc càng có nhiềungười đi đường, cô vùi mặt vào trong ngực anh, hai tay ôm lấy cổanh, giờ phút này, cô thật sự có chút không muốn buông ra.