Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 113
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 113: Không có cô, Quách Cao Minh mới có thể bình yên“Là cô hại con trai tôi thành ra như vậy, cô lập tức cút cho tôi.”Dưới đèn huỳnh quang màu trắng trong bệnh viện, trên má tráitrắng nõn của Kiểu Bích Ngọc xuất hiện dấu tay sưng đỏ, cô kinhngạc vì bị đánh, đôi mắt phức tạp nhìn người phụ nữ xinh đẹp trướcmặt.Gò má nóng rát đau đớn, cô hơi cúi đầu, vành mắt ẩm ướt.Đây là mẹ của Quách Cao Minh.“Cháu… Cháu chỉ muốn đến thăm anh ấy.”Kiều Bích Ngọc đứng thẳng người, cố gắng dùng giọng điệu ônhòa nói chuyện.“Là người nào đưa cô ta tới đây, đuổi cô ta ra ngoài ngay.”Vẻ mặt đối phương âm trầm, không muốn nghe cô nói chuyện,lớn tiếng khiển trách vệ sĩ.“Bác gái, là cháu đưa cô ấy tới đây.”Bên cửa cầu thang, Lục Khánh Nam thở hổn hển chạy tới, vộivàng giải thích.“Lục Khánh Nam?”Giang Mỹ Linh nhìn thấy Lục Khánh Nam che chở cho người gọilà con dâu của bà ta, cơn giận trên mặt vẫn còn sót lại chưa tiêu:“Bảo người phụ nữ này lập tức rời đi, tôi không muốn nhìn thấy côta.“ Giọng điệu của bà ta lạnh lùng, thái độ cứng rắn.Trong ngày thường, mẹ của Quách Cao Minh coi như khéo léorộng lượng, nhưng chỗ dựa duy nhất của bà ta là con trai lại bị trọngthương chưa tỉnh, mấy ngày nay cảm xúc của bà ta rất kích động.“Bác gái, chuyện Cao Minh xảy ra tai nạn không liên quan tớiKiều Bích Ngọc, lần này cô ấy tới đây chỉ đơn thuần là muốn gặp CaoMinh.” Lục Khánh Nam chậm rãi khuyên bảo.Giang Mỹ Linh đã hơn bốn mươi tuổi mà vẫn xinh đẹp ưu nhã, bàta là con lai, khi còn nhỏ đã là nghệ sĩ dương cầm đứng đầu quốc tế,ngoại trừ dáng người tốt, gương mặt xinh đẹp ra, khí chất của bà tacũng rất tốt, lông mày của Quách Cao Minh cũng có chút tương tự bàta.“Anh Khánh Nam.”Đại khái là vì tiếng ồn ở bên ngoài, bỗng nhiên trong phòng cómột cô gái nhu nhược, trên người là đồng phục trường đại học, tínhcách hơi hướng nội nhỏ giọng gọi Lục Khánh Nam một câu.“Chị, chị dâu.”Gương mặt Quách Thanh Châu hơi ửng đỏ, cơ thể trốn phía sauGiang Mỹ Linh, khiếp sợ nhìn Kiều Bích Ngọc.“Thanh Châu, cô ta không phải là chị dâu của con, đừng gọi linhtỉnh.”Giang Mỹ Linh nghiêm mặt, ánh mắt sắc bén đánh giá Kiều BíchNgọc, khóe miệng hơi nhếch lên cười khinh thường: “Phụ nữ bây giờlợi hại thật, mới đầu là nhìn trúng nhà họ Doãn, làm con dâu của nhàhọ Doãn, quay đầu một cái là leo lên giường Cao Minh, tái giá vào nhàhọ Quách, bộ dạng như hồ ly tỉnh.”“Cao Minh ít yêu đương, bị cô nhất thời mê hoặc, đừng quá đắcý, có rất nhiều phụ nữ có thể sinh con cho nhà họ Quách chúng tôi,đợi Cao Minh tỉnh lại, tôi sẽ lập tức bảo thằng bé ly hôn với cô, nhìnthấy cô, tôi đã ghê tởm.” Lời nói của bà ta sắc bén nhục nhã.Đây là lần đầu tiên Lục Khánh Nam thấy Giang Mỹ Linh dùngnhững từ ngữ sắc bén mắng người ta: “Bác gái, Doãn Thành Trunglàm những chuyện xấu xa, Kiều Bích Ngọc cô ấy không sai.”“Khánh Nam, vì sao cháu phải bênh vực cô ta, cô ta hại Cao Minhbị trọng thương nằm ở trong đó, Cao Minh nhà bác có bao giờ chịuấm ức như vậy, vì một người phụ nữ bị trọng thương hôn mê, cô ta cóthân phận gì, cô ta xứng sao?” Cảm xúc của Giang Mỹ Linh càng lúccàng tức giận.“Gả cho em họ, lại gả cho anh họ, loại phụ nữ rối loạn này nêncút xa một chút, đừng làm bẩn nơi này.”Kiều Bích Ngọc cúi đầu, không phản bác.Ánh mắt cô nhìn bên trong phòng bệnh, anh vẫn nằm trên giườngbệnh đeo máy thở, không tỉnh lại.Biểu cảm của Lục Khánh Nam hơi khó xử, bốn vệ sĩ ở phía trướcchạy tới hai bên bọn họ, thái độ rất rõ ràng, sẽ cưỡng chế Kiều BíchNgọc rời khỏi tòa nhà này.Quay đầu nhìn người phụ nữ bên cạnh, anh ta nhỏ giọng nói:“Kiều Bích Ngọc, lần sau cô tới.”Cô không bước chân rời đi, ngẩng đầu lên nhìn thằng vào GiangMỹ Linh, giọng điệu cố chấp hỏi: “Hiện giờ tình hình của anh ấy thếnào ạ?”“Không liên quan tới cô!” Giang Mỹ Linh không có thái độ tốt đốivới cô.Lục Khánh Nam biết tính cách của Kiểu Bích Ngọc rất quậtcường, nhưng lại lo lắng Giang Mỹ Linh rất cố chấp, nên anh ta mởmiệng lần nữa: “Kiều Bích Ngọc, chúng ta về khách sạn trước đi, nơinày có bác sĩ y tá, Cao Minh không sao.”“Nơi này không cần cô!“ Giang Mỹ Linh trừng cô, lạnh lùng nóimột câu.“Nơi này không cần cô.”Kiểu Bích Ngọc đứng dưới ngọn đèn huỳnh quang, sắc mặt trởnên trắng bệch, cơ thể hơi run rẩy, trong lúc này cô rất hèn mọn, hènmọn tới mức muốn trốn đi.“Khánh Nam, lại đây.”Cửa thang máy “đinh” một tiếng mở ra, mấy bác sĩ chuyên khoavà một ông cụ uy nghiêm đi ra khỏi thang máy.Kiểu Bích Ngọc nghe thấy giọng nói quen thuộc, lập tức quay đầulại nhìn, trên gương mặt cô lộ ra chút kinh ngạc vui mừng, là ông cụQuách.Nhưng mà… Không biết có phải vì ngọn đèn ở nơi này quá mơ hồhay không, cô cảm thấy bóng dáng ở phía xa quen thuộc, mà lạikhông quen như thế.Ông cụ Quách đến đây, Giang Mỹ Linh không dám mở miệng linhtỉnh nữa, tất cả mọi người đều im lặng.Lục Khánh Nam do dự nhìn Kiều Bích Ngọc một lát, nhìn ông cụQuách phía trước một lát, cảm thấy biểu cảm của ông cụ rất vội vàngxao động, vẻ mặt còn lo lắng hơn khi bọn họ mới biết được Cao Minhxảy ra tai nạn bị thương nặng.Anh ta bước nhanh về phía ông cụ, quy củ gọi một tiếng “ôngnội”.“Phái người đưa Kiều Bích Ngọc rời khỏi nơi này.“ Ông cụ Quáchmở miệng, câu đầu tiên là ra lệnh như vậy.Cách hơi xa, Kiều Bích Ngọc không nghe rõ ông cụ nói gì, mà LụcKhánh Nam lại nghe thấy rõ, gương mặt anh ta kinh ngạc, bìnhthường ông cụ không gọi đầy đủ tên cô, hơn nữa giọng điệu trongveo mà lạnh lùng có chút kỳ lạ.“Ông nội, quả thật là Doãn Thành Trung say rượu lái xe đâm vềphía đám Cao Minh, nhưng chúng cháu phát hiện trước đó xe củaDoãn Thành Trung đã bị người ta động tay động chân, cộng thêm gầnđây tập đoàn IP & G liên tục bị chèn ép, cháu cảm thấy chuyện nàykhông chỉ là ân oán tình cảm.”Lục Khánh Nam vẫn luôn cảm thấy ông cụ Quách là một ngườicông tư phân minh, ông ấy không có khả năng giống như người ngoàiđổ hết lỗi lầm lên người Kiều Bích Ngọc.“Ông bảo cháu lập tức phái người đưa Kiều Bích Ngọc rời khỏinơi này, có nghe thấy không?” Vẻ mặt ông cụ Quách âm u, sẵnggiọng lặp lại một tiếng.Giọng nói khàn khàn vang vọng hành lang bệnh viện.Cơ thể Kiều Bích Ngọc hơi chấn động, sắc mặt dần trắng bệch.Cô thấy rõ khi ông cụ quay đầu, trong đôi mắt vẩn đục là chútoán hận.Ông nội hận cô, hận cô làm liên lụy tới Quách Cao Minh sao?Là chồng cũ của cô Doãn Thành Trung lái xe gây chuyện.Là cô rước lấy họa.Quách Cao Minh vì bảo vệ cô, mới có thể chịu thương tổn nặngnhư vậy.Bọn họ oán cô, hận cô, cô có thể tiếp nhận.Nhưng cô chỉ muốn: “Ông nội, cháu chỉ muốn biết anh ấy có saokhông thôi.” Cô lấy hết dũng khí kêu to với ông cụ.Trong khoảng thời gian ở chung, ông cụ Quách luôn đối xử khátốt với cô, cô không có yêu cầu gì, chỉ đơn thuần muốn nhìn anh mộtcái mà thôi.“Nếu không có cô, thằng bé vẫn rất tốt!”Nhưng khiến Kiều Bích Ngọc bất ngờ, khiến tất cả mọi người ởđây kinh ngạc, là ông cụ Quách nắm chặt cây gậy, gương mặt già nuakìm nén cảm xúc phức tạp, giọng nói trầm thấp lạnh lùng gần nhưnghiến răng nghiến lợi nói.Kiều Bích Ngọc lập tức ngẩn người, đối mặt với oán hận của ôngcụ.Bỗng nhiên cô có chút thất thố.Cảm giác này giống như bị một người thân mình tin tưởng độtnhiên vứt bỏ, đang ở nơi xa lạ cô liền cảm thấy hoảng loạn.Hai vệ sĩ không do dự nữa, đi tới hai bên người cô, kéo cô rời đi.Kiểu Bích Ngọc bước đi, quay đầu không cam lòng nhìn phòngbệnh phía sau, trong lúc dời mắt, tầm mắt vì cố nén lệ trong hốc mắtmà trở nên mơ hồ, cô nhìn chằm chằm ông cụ Quách.Lúc cô đi đến cửa thang máy lướt qua bọn họ, sắc mặt LụcKhánh Nam đột nhiên thay đổi, thất thần nhìn cô.Cô không biết ông cụ Quách nói gì với Lục Khánh Nam… Thangmáy kim loại lập tức đóng lại.“Ông muốn cháu đi điều tra xem tai nạn xe sáu năm trước có phảilà có liên quan tới cô ta hay không.” Đôi mắt ông cụ Quách vẩn đục,phức tạp nhìn chằm chằm cửa thang máy đóng chặt, nghiến răng gầntừng tiếng nói.
Chương 113: Không có cô, Quách Cao Minh mới có thể bình yên
“Là cô hại con trai tôi thành ra như vậy, cô lập tức cút cho tôi.”
Dưới đèn huỳnh quang màu trắng trong bệnh viện, trên má trái
trắng nõn của Kiểu Bích Ngọc xuất hiện dấu tay sưng đỏ, cô kinh
ngạc vì bị đánh, đôi mắt phức tạp nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước
mặt.
Gò má nóng rát đau đớn, cô hơi cúi đầu, vành mắt ẩm ướt.
Đây là mẹ của Quách Cao Minh.
“Cháu… Cháu chỉ muốn đến thăm anh ấy.”
Kiều Bích Ngọc đứng thẳng người, cố gắng dùng giọng điệu ôn
hòa nói chuyện.
“Là người nào đưa cô ta tới đây, đuổi cô ta ra ngoài ngay.”
Vẻ mặt đối phương âm trầm, không muốn nghe cô nói chuyện,
lớn tiếng khiển trách vệ sĩ.
“Bác gái, là cháu đưa cô ấy tới đây.”
Bên cửa cầu thang, Lục Khánh Nam thở hổn hển chạy tới, vội
vàng giải thích.
“Lục Khánh Nam?”
Giang Mỹ Linh nhìn thấy Lục Khánh Nam che chở cho người gọi
là con dâu của bà ta, cơn giận trên mặt vẫn còn sót lại chưa tiêu:
“Bảo người phụ nữ này lập tức rời đi, tôi không muốn nhìn thấy cô
ta.“ Giọng điệu của bà ta lạnh lùng, thái độ cứng rắn.
Trong ngày thường, mẹ của Quách Cao Minh coi như khéo léo
rộng lượng, nhưng chỗ dựa duy nhất của bà ta là con trai lại bị trọng
thương chưa tỉnh, mấy ngày nay cảm xúc của bà ta rất kích động.
“Bác gái, chuyện Cao Minh xảy ra tai nạn không liên quan tới
Kiều Bích Ngọc, lần này cô ấy tới đây chỉ đơn thuần là muốn gặp Cao
Minh.” Lục Khánh Nam chậm rãi khuyên bảo.
Giang Mỹ Linh đã hơn bốn mươi tuổi mà vẫn xinh đẹp ưu nhã, bà
ta là con lai, khi còn nhỏ đã là nghệ sĩ dương cầm đứng đầu quốc tế,
ngoại trừ dáng người tốt, gương mặt xinh đẹp ra, khí chất của bà ta
cũng rất tốt, lông mày của Quách Cao Minh cũng có chút tương tự bà
ta.
“Anh Khánh Nam.”
Đại khái là vì tiếng ồn ở bên ngoài, bỗng nhiên trong phòng có
một cô gái nhu nhược, trên người là đồng phục trường đại học, tính
cách hơi hướng nội nhỏ giọng gọi Lục Khánh Nam một câu.
“Chị, chị dâu.”
Gương mặt Quách Thanh Châu hơi ửng đỏ, cơ thể trốn phía sau
Giang Mỹ Linh, khiếp sợ nhìn Kiều Bích Ngọc.
“Thanh Châu, cô ta không phải là chị dâu của con, đừng gọi linh
tỉnh.”
Giang Mỹ Linh nghiêm mặt, ánh mắt sắc bén đánh giá Kiều Bích
Ngọc, khóe miệng hơi nhếch lên cười khinh thường: “Phụ nữ bây giờ
lợi hại thật, mới đầu là nhìn trúng nhà họ Doãn, làm con dâu của nhà
họ Doãn, quay đầu một cái là leo lên giường Cao Minh, tái giá vào nhà
họ Quách, bộ dạng như hồ ly tỉnh.”
“Cao Minh ít yêu đương, bị cô nhất thời mê hoặc, đừng quá đắc
ý, có rất nhiều phụ nữ có thể sinh con cho nhà họ Quách chúng tôi,
đợi Cao Minh tỉnh lại, tôi sẽ lập tức bảo thằng bé ly hôn với cô, nhìn
thấy cô, tôi đã ghê tởm.” Lời nói của bà ta sắc bén nhục nhã.
Đây là lần đầu tiên Lục Khánh Nam thấy Giang Mỹ Linh dùng
những từ ngữ sắc bén mắng người ta: “Bác gái, Doãn Thành Trung
làm những chuyện xấu xa, Kiều Bích Ngọc cô ấy không sai.”
“Khánh Nam, vì sao cháu phải bênh vực cô ta, cô ta hại Cao Minh
bị trọng thương nằm ở trong đó, Cao Minh nhà bác có bao giờ chịu
ấm ức như vậy, vì một người phụ nữ bị trọng thương hôn mê, cô ta có
thân phận gì, cô ta xứng sao?” Cảm xúc của Giang Mỹ Linh càng lúc
càng tức giận.
“Gả cho em họ, lại gả cho anh họ, loại phụ nữ rối loạn này nên
cút xa một chút, đừng làm bẩn nơi này.”
Kiều Bích Ngọc cúi đầu, không phản bác.
Ánh mắt cô nhìn bên trong phòng bệnh, anh vẫn nằm trên giường
bệnh đeo máy thở, không tỉnh lại.
Biểu cảm của Lục Khánh Nam hơi khó xử, bốn vệ sĩ ở phía trước
chạy tới hai bên bọn họ, thái độ rất rõ ràng, sẽ cưỡng chế Kiều Bích
Ngọc rời khỏi tòa nhà này.
Quay đầu nhìn người phụ nữ bên cạnh, anh ta nhỏ giọng nói:
“Kiều Bích Ngọc, lần sau cô tới.”
Cô không bước chân rời đi, ngẩng đầu lên nhìn thằng vào Giang
Mỹ Linh, giọng điệu cố chấp hỏi: “Hiện giờ tình hình của anh ấy thế
nào ạ?”
“Không liên quan tới cô!” Giang Mỹ Linh không có thái độ tốt đối
với cô.
Lục Khánh Nam biết tính cách của Kiểu Bích Ngọc rất quật
cường, nhưng lại lo lắng Giang Mỹ Linh rất cố chấp, nên anh ta mở
miệng lần nữa: “Kiều Bích Ngọc, chúng ta về khách sạn trước đi, nơi
này có bác sĩ y tá, Cao Minh không sao.”
“Nơi này không cần cô!“ Giang Mỹ Linh trừng cô, lạnh lùng nói
một câu.
“Nơi này không cần cô.”
Kiểu Bích Ngọc đứng dưới ngọn đèn huỳnh quang, sắc mặt trở
nên trắng bệch, cơ thể hơi run rẩy, trong lúc này cô rất hèn mọn, hèn
mọn tới mức muốn trốn đi.
“Khánh Nam, lại đây.”
Cửa thang máy “đinh” một tiếng mở ra, mấy bác sĩ chuyên khoa
và một ông cụ uy nghiêm đi ra khỏi thang máy.
Kiểu Bích Ngọc nghe thấy giọng nói quen thuộc, lập tức quay đầu
lại nhìn, trên gương mặt cô lộ ra chút kinh ngạc vui mừng, là ông cụ
Quách.
Nhưng mà… Không biết có phải vì ngọn đèn ở nơi này quá mơ hồ
hay không, cô cảm thấy bóng dáng ở phía xa quen thuộc, mà lại
không quen như thế.
Ông cụ Quách đến đây, Giang Mỹ Linh không dám mở miệng linh
tỉnh nữa, tất cả mọi người đều im lặng.
Lục Khánh Nam do dự nhìn Kiều Bích Ngọc một lát, nhìn ông cụ
Quách phía trước một lát, cảm thấy biểu cảm của ông cụ rất vội vàng
xao động, vẻ mặt còn lo lắng hơn khi bọn họ mới biết được Cao Minh
xảy ra tai nạn bị thương nặng.
Anh ta bước nhanh về phía ông cụ, quy củ gọi một tiếng “ông
nội”.
“Phái người đưa Kiều Bích Ngọc rời khỏi nơi này.“ Ông cụ Quách
mở miệng, câu đầu tiên là ra lệnh như vậy.
Cách hơi xa, Kiều Bích Ngọc không nghe rõ ông cụ nói gì, mà Lục
Khánh Nam lại nghe thấy rõ, gương mặt anh ta kinh ngạc, bình
thường ông cụ không gọi đầy đủ tên cô, hơn nữa giọng điệu trong
veo mà lạnh lùng có chút kỳ lạ.
“Ông nội, quả thật là Doãn Thành Trung say rượu lái xe đâm về
phía đám Cao Minh, nhưng chúng cháu phát hiện trước đó xe của
Doãn Thành Trung đã bị người ta động tay động chân, cộng thêm gần
đây tập đoàn IP & G liên tục bị chèn ép, cháu cảm thấy chuyện này
không chỉ là ân oán tình cảm.”
Lục Khánh Nam vẫn luôn cảm thấy ông cụ Quách là một người
công tư phân minh, ông ấy không có khả năng giống như người ngoài
đổ hết lỗi lầm lên người Kiều Bích Ngọc.
“Ông bảo cháu lập tức phái người đưa Kiều Bích Ngọc rời khỏi
nơi này, có nghe thấy không?” Vẻ mặt ông cụ Quách âm u, sẵng
giọng lặp lại một tiếng.
Giọng nói khàn khàn vang vọng hành lang bệnh viện.
Cơ thể Kiều Bích Ngọc hơi chấn động, sắc mặt dần trắng bệch.
Cô thấy rõ khi ông cụ quay đầu, trong đôi mắt vẩn đục là chút
oán hận.
Ông nội hận cô, hận cô làm liên lụy tới Quách Cao Minh sao?
Là chồng cũ của cô Doãn Thành Trung lái xe gây chuyện.
Là cô rước lấy họa.
Quách Cao Minh vì bảo vệ cô, mới có thể chịu thương tổn nặng
như vậy.
Bọn họ oán cô, hận cô, cô có thể tiếp nhận.
Nhưng cô chỉ muốn: “Ông nội, cháu chỉ muốn biết anh ấy có sao
không thôi.” Cô lấy hết dũng khí kêu to với ông cụ.
Trong khoảng thời gian ở chung, ông cụ Quách luôn đối xử khá
tốt với cô, cô không có yêu cầu gì, chỉ đơn thuần muốn nhìn anh một
cái mà thôi.
“Nếu không có cô, thằng bé vẫn rất tốt!”
Nhưng khiến Kiều Bích Ngọc bất ngờ, khiến tất cả mọi người ở
đây kinh ngạc, là ông cụ Quách nắm chặt cây gậy, gương mặt già nua
kìm nén cảm xúc phức tạp, giọng nói trầm thấp lạnh lùng gần như
nghiến răng nghiến lợi nói.
Kiều Bích Ngọc lập tức ngẩn người, đối mặt với oán hận của ông
cụ.
Bỗng nhiên cô có chút thất thố.
Cảm giác này giống như bị một người thân mình tin tưởng đột
nhiên vứt bỏ, đang ở nơi xa lạ cô liền cảm thấy hoảng loạn.
Hai vệ sĩ không do dự nữa, đi tới hai bên người cô, kéo cô rời đi.
Kiểu Bích Ngọc bước đi, quay đầu không cam lòng nhìn phòng
bệnh phía sau, trong lúc dời mắt, tầm mắt vì cố nén lệ trong hốc mắt
mà trở nên mơ hồ, cô nhìn chằm chằm ông cụ Quách.
Lúc cô đi đến cửa thang máy lướt qua bọn họ, sắc mặt Lục
Khánh Nam đột nhiên thay đổi, thất thần nhìn cô.
Cô không biết ông cụ Quách nói gì với Lục Khánh Nam… Thang
máy kim loại lập tức đóng lại.
“Ông muốn cháu đi điều tra xem tai nạn xe sáu năm trước có phải
là có liên quan tới cô ta hay không.” Đôi mắt ông cụ Quách vẩn đục,
phức tạp nhìn chằm chằm cửa thang máy đóng chặt, nghiến răng gần
từng tiếng nói.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 113: Không có cô, Quách Cao Minh mới có thể bình yên“Là cô hại con trai tôi thành ra như vậy, cô lập tức cút cho tôi.”Dưới đèn huỳnh quang màu trắng trong bệnh viện, trên má tráitrắng nõn của Kiểu Bích Ngọc xuất hiện dấu tay sưng đỏ, cô kinhngạc vì bị đánh, đôi mắt phức tạp nhìn người phụ nữ xinh đẹp trướcmặt.Gò má nóng rát đau đớn, cô hơi cúi đầu, vành mắt ẩm ướt.Đây là mẹ của Quách Cao Minh.“Cháu… Cháu chỉ muốn đến thăm anh ấy.”Kiều Bích Ngọc đứng thẳng người, cố gắng dùng giọng điệu ônhòa nói chuyện.“Là người nào đưa cô ta tới đây, đuổi cô ta ra ngoài ngay.”Vẻ mặt đối phương âm trầm, không muốn nghe cô nói chuyện,lớn tiếng khiển trách vệ sĩ.“Bác gái, là cháu đưa cô ấy tới đây.”Bên cửa cầu thang, Lục Khánh Nam thở hổn hển chạy tới, vộivàng giải thích.“Lục Khánh Nam?”Giang Mỹ Linh nhìn thấy Lục Khánh Nam che chở cho người gọilà con dâu của bà ta, cơn giận trên mặt vẫn còn sót lại chưa tiêu:“Bảo người phụ nữ này lập tức rời đi, tôi không muốn nhìn thấy côta.“ Giọng điệu của bà ta lạnh lùng, thái độ cứng rắn.Trong ngày thường, mẹ của Quách Cao Minh coi như khéo léorộng lượng, nhưng chỗ dựa duy nhất của bà ta là con trai lại bị trọngthương chưa tỉnh, mấy ngày nay cảm xúc của bà ta rất kích động.“Bác gái, chuyện Cao Minh xảy ra tai nạn không liên quan tớiKiều Bích Ngọc, lần này cô ấy tới đây chỉ đơn thuần là muốn gặp CaoMinh.” Lục Khánh Nam chậm rãi khuyên bảo.Giang Mỹ Linh đã hơn bốn mươi tuổi mà vẫn xinh đẹp ưu nhã, bàta là con lai, khi còn nhỏ đã là nghệ sĩ dương cầm đứng đầu quốc tế,ngoại trừ dáng người tốt, gương mặt xinh đẹp ra, khí chất của bà tacũng rất tốt, lông mày của Quách Cao Minh cũng có chút tương tự bàta.“Anh Khánh Nam.”Đại khái là vì tiếng ồn ở bên ngoài, bỗng nhiên trong phòng cómột cô gái nhu nhược, trên người là đồng phục trường đại học, tínhcách hơi hướng nội nhỏ giọng gọi Lục Khánh Nam một câu.“Chị, chị dâu.”Gương mặt Quách Thanh Châu hơi ửng đỏ, cơ thể trốn phía sauGiang Mỹ Linh, khiếp sợ nhìn Kiều Bích Ngọc.“Thanh Châu, cô ta không phải là chị dâu của con, đừng gọi linhtỉnh.”Giang Mỹ Linh nghiêm mặt, ánh mắt sắc bén đánh giá Kiều BíchNgọc, khóe miệng hơi nhếch lên cười khinh thường: “Phụ nữ bây giờlợi hại thật, mới đầu là nhìn trúng nhà họ Doãn, làm con dâu của nhàhọ Doãn, quay đầu một cái là leo lên giường Cao Minh, tái giá vào nhàhọ Quách, bộ dạng như hồ ly tỉnh.”“Cao Minh ít yêu đương, bị cô nhất thời mê hoặc, đừng quá đắcý, có rất nhiều phụ nữ có thể sinh con cho nhà họ Quách chúng tôi,đợi Cao Minh tỉnh lại, tôi sẽ lập tức bảo thằng bé ly hôn với cô, nhìnthấy cô, tôi đã ghê tởm.” Lời nói của bà ta sắc bén nhục nhã.Đây là lần đầu tiên Lục Khánh Nam thấy Giang Mỹ Linh dùngnhững từ ngữ sắc bén mắng người ta: “Bác gái, Doãn Thành Trunglàm những chuyện xấu xa, Kiều Bích Ngọc cô ấy không sai.”“Khánh Nam, vì sao cháu phải bênh vực cô ta, cô ta hại Cao Minhbị trọng thương nằm ở trong đó, Cao Minh nhà bác có bao giờ chịuấm ức như vậy, vì một người phụ nữ bị trọng thương hôn mê, cô ta cóthân phận gì, cô ta xứng sao?” Cảm xúc của Giang Mỹ Linh càng lúccàng tức giận.“Gả cho em họ, lại gả cho anh họ, loại phụ nữ rối loạn này nêncút xa một chút, đừng làm bẩn nơi này.”Kiều Bích Ngọc cúi đầu, không phản bác.Ánh mắt cô nhìn bên trong phòng bệnh, anh vẫn nằm trên giườngbệnh đeo máy thở, không tỉnh lại.Biểu cảm của Lục Khánh Nam hơi khó xử, bốn vệ sĩ ở phía trướcchạy tới hai bên bọn họ, thái độ rất rõ ràng, sẽ cưỡng chế Kiều BíchNgọc rời khỏi tòa nhà này.Quay đầu nhìn người phụ nữ bên cạnh, anh ta nhỏ giọng nói:“Kiều Bích Ngọc, lần sau cô tới.”Cô không bước chân rời đi, ngẩng đầu lên nhìn thằng vào GiangMỹ Linh, giọng điệu cố chấp hỏi: “Hiện giờ tình hình của anh ấy thếnào ạ?”“Không liên quan tới cô!” Giang Mỹ Linh không có thái độ tốt đốivới cô.Lục Khánh Nam biết tính cách của Kiểu Bích Ngọc rất quậtcường, nhưng lại lo lắng Giang Mỹ Linh rất cố chấp, nên anh ta mởmiệng lần nữa: “Kiều Bích Ngọc, chúng ta về khách sạn trước đi, nơinày có bác sĩ y tá, Cao Minh không sao.”“Nơi này không cần cô!“ Giang Mỹ Linh trừng cô, lạnh lùng nóimột câu.“Nơi này không cần cô.”Kiểu Bích Ngọc đứng dưới ngọn đèn huỳnh quang, sắc mặt trởnên trắng bệch, cơ thể hơi run rẩy, trong lúc này cô rất hèn mọn, hènmọn tới mức muốn trốn đi.“Khánh Nam, lại đây.”Cửa thang máy “đinh” một tiếng mở ra, mấy bác sĩ chuyên khoavà một ông cụ uy nghiêm đi ra khỏi thang máy.Kiểu Bích Ngọc nghe thấy giọng nói quen thuộc, lập tức quay đầulại nhìn, trên gương mặt cô lộ ra chút kinh ngạc vui mừng, là ông cụQuách.Nhưng mà… Không biết có phải vì ngọn đèn ở nơi này quá mơ hồhay không, cô cảm thấy bóng dáng ở phía xa quen thuộc, mà lạikhông quen như thế.Ông cụ Quách đến đây, Giang Mỹ Linh không dám mở miệng linhtỉnh nữa, tất cả mọi người đều im lặng.Lục Khánh Nam do dự nhìn Kiều Bích Ngọc một lát, nhìn ông cụQuách phía trước một lát, cảm thấy biểu cảm của ông cụ rất vội vàngxao động, vẻ mặt còn lo lắng hơn khi bọn họ mới biết được Cao Minhxảy ra tai nạn bị thương nặng.Anh ta bước nhanh về phía ông cụ, quy củ gọi một tiếng “ôngnội”.“Phái người đưa Kiều Bích Ngọc rời khỏi nơi này.“ Ông cụ Quáchmở miệng, câu đầu tiên là ra lệnh như vậy.Cách hơi xa, Kiều Bích Ngọc không nghe rõ ông cụ nói gì, mà LụcKhánh Nam lại nghe thấy rõ, gương mặt anh ta kinh ngạc, bìnhthường ông cụ không gọi đầy đủ tên cô, hơn nữa giọng điệu trongveo mà lạnh lùng có chút kỳ lạ.“Ông nội, quả thật là Doãn Thành Trung say rượu lái xe đâm vềphía đám Cao Minh, nhưng chúng cháu phát hiện trước đó xe củaDoãn Thành Trung đã bị người ta động tay động chân, cộng thêm gầnđây tập đoàn IP & G liên tục bị chèn ép, cháu cảm thấy chuyện nàykhông chỉ là ân oán tình cảm.”Lục Khánh Nam vẫn luôn cảm thấy ông cụ Quách là một ngườicông tư phân minh, ông ấy không có khả năng giống như người ngoàiđổ hết lỗi lầm lên người Kiều Bích Ngọc.“Ông bảo cháu lập tức phái người đưa Kiều Bích Ngọc rời khỏinơi này, có nghe thấy không?” Vẻ mặt ông cụ Quách âm u, sẵnggiọng lặp lại một tiếng.Giọng nói khàn khàn vang vọng hành lang bệnh viện.Cơ thể Kiều Bích Ngọc hơi chấn động, sắc mặt dần trắng bệch.Cô thấy rõ khi ông cụ quay đầu, trong đôi mắt vẩn đục là chútoán hận.Ông nội hận cô, hận cô làm liên lụy tới Quách Cao Minh sao?Là chồng cũ của cô Doãn Thành Trung lái xe gây chuyện.Là cô rước lấy họa.Quách Cao Minh vì bảo vệ cô, mới có thể chịu thương tổn nặngnhư vậy.Bọn họ oán cô, hận cô, cô có thể tiếp nhận.Nhưng cô chỉ muốn: “Ông nội, cháu chỉ muốn biết anh ấy có saokhông thôi.” Cô lấy hết dũng khí kêu to với ông cụ.Trong khoảng thời gian ở chung, ông cụ Quách luôn đối xử khátốt với cô, cô không có yêu cầu gì, chỉ đơn thuần muốn nhìn anh mộtcái mà thôi.“Nếu không có cô, thằng bé vẫn rất tốt!”Nhưng khiến Kiều Bích Ngọc bất ngờ, khiến tất cả mọi người ởđây kinh ngạc, là ông cụ Quách nắm chặt cây gậy, gương mặt già nuakìm nén cảm xúc phức tạp, giọng nói trầm thấp lạnh lùng gần nhưnghiến răng nghiến lợi nói.Kiều Bích Ngọc lập tức ngẩn người, đối mặt với oán hận của ôngcụ.Bỗng nhiên cô có chút thất thố.Cảm giác này giống như bị một người thân mình tin tưởng độtnhiên vứt bỏ, đang ở nơi xa lạ cô liền cảm thấy hoảng loạn.Hai vệ sĩ không do dự nữa, đi tới hai bên người cô, kéo cô rời đi.Kiểu Bích Ngọc bước đi, quay đầu không cam lòng nhìn phòngbệnh phía sau, trong lúc dời mắt, tầm mắt vì cố nén lệ trong hốc mắtmà trở nên mơ hồ, cô nhìn chằm chằm ông cụ Quách.Lúc cô đi đến cửa thang máy lướt qua bọn họ, sắc mặt LụcKhánh Nam đột nhiên thay đổi, thất thần nhìn cô.Cô không biết ông cụ Quách nói gì với Lục Khánh Nam… Thangmáy kim loại lập tức đóng lại.“Ông muốn cháu đi điều tra xem tai nạn xe sáu năm trước có phảilà có liên quan tới cô ta hay không.” Đôi mắt ông cụ Quách vẩn đục,phức tạp nhìn chằm chằm cửa thang máy đóng chặt, nghiến răng gầntừng tiếng nói.