Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 115

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 115: Y tá giả, cô là ai“Tình hình của thằng bé thế nào rồi?”Bên ngoài nắng đã lên cao, nhưng trong phòng bệnh lại lộ ra râmmát, trong không khí tràn ngập mùi thuốc sát trùng khiến tỉnh thầncủa người ta uể oải, trong ngực tràn ngập bất an.Một ông cụ chống gậy, đôi mắt vẩn đục nhìn về phía phòng bệnh,giọng nói khàn khàn trầm thấp hỏi một câu.Biểu cảm của viện trưởng đi cùng hơi câu nệ, cẩn thận trả lời:“Nhiệt độ cơ thể đã hạ.”“Tôi hỏi trong đầu thằng bé.”Bỗng nhiên ông cụ Quách giận tái mặt, nghiến răng nói.Huyết áp nội sọ tăng quá cao sẽ khiến chảy máu trong não, khiếnngười ta hôn mê, đồng tử mở to, thậm chí là uy h**p tới sinh mệnh.Mà biểu hiện lâm sàng thông thường là đau đầu kịch liệt, hơi thởhỗn loạn… Đau nửa đầu bọn họ đã sớm biết, chỉ không ngờ tới.Vậy mà tên xấu xa này dám giấu diếm bọn họ.Ông cụ dời mắt, tay phải nắm chặt cây gậy hơi run rẩy, gian nanhỏi một câu: “Xác suất phẫu thuật thành công là bao nhiêu?”“Cha, cha đang nói phẫu thuật gì thế?” Bỗng nhiên cửa phòng bịđẩy ra, vẻ mặt Giang Mỹ Linh mơ hồ nhìn ông cụ và viện trưởng.“Không phải là Cao Minh đã phẫu thuật xong rồi sao, có phải xảyra chuyện gì.”Viện trưởng muốn mở miệng giải thích, nhưng ông cụ Quáchlườm một cái, ông ta lập tức ngượng ngùng không dám nói lung tung.Chuyện này thật sự không nên nói lung tung.“Cha, rốt cuộc là làm sao vậy, lúc trước bác sĩ chính đã nói CaoMinh sẽ tốt hơn, chỉ là tạm thời hôn mê.” Giang Mỹ Linh cảm nhậnđược sự khác thường, sắc mặt cũng lo âu hơn.“Ra ngoài.”Ông cụ nhíu mày, không liếc mắt nhìn bà ta một cái, lạnh lùng nóimột câu.Biểu cảm của Giang Mỹ Linh có chút không tình nguyện, nhìnthoáng qua Quách Cao Minh vẫn đang hôn mê trên giường bệnh.Sau đó bà ta nhỏ giọng nói: “Cha, con biết lúc trước con làm mộtsố chuyện sai trái, nhưng cho dù lúc trước xảy ra chuyện gì, con đềulà mẹ của Cao Minh.”“Tôi nói, ra ngoài!“ Vẻ mặt ông cụ không kiên nhẫn, trừng bà tamột cái.Giang Mỹ Linh cắn chặt môi, sắc mặt không được tốt lắm, do dựmột lát, con trai của bà ta là chỗ dựa lớn nhất nửa đời sau, cho nênQuách Cao Minh không thể xảy ra chuyện.Nhưng bà ta rất sợ ông cụ Quách, cuối cùng bà ta hơi cúi đầu đira ngoài.Ánh sáng trên đỉnh đầu chiếu xuống gương mặt già nua của ôngcụ Quách, lộ ra vẻ mệt mỏi đau đớn và do dự: “Chuyện này không thểnhắc tới với người thứ hai. Nghiêm khắc cảnh cáo viện trưởng mộttiếng.“Đã biết.“ Biểu cảm của viện trưởng nghiêm túc, gật đầu.Ông cụ Quách không ở lại phòng bệnh, chống gậy bước chântrầm trọng đi ra ngoài.“Cập.“Cô cẩn thận một chút.”Một bình truyền không cẩn thận rơi xuống đất.Ở ngay trước phòng bệnh, một vị y tá vội vàng ngồi xổm ngườixuống nhặt bình truyền mới làm rơi lên, mà đám viện trưởng đi từtrong phòng ra, không vui nhìn y tá này một cái dặn dò.Y tá này gần như là người mới, biểu cảm của cô hơi khiếp đảm,quay lưng về phía bọn họ, cô không lên tiếng nói chuyện, chỉ khi nhặtbình truyền lên thì nhanh chóng đẩy xe nhỏ, vẫn luôn duy trì thái độkhom người cung kính.“Đẩy đồ vào, sau này sẽ do y tá trưởng của các cô phụ trách.Viện trưởng dặn dò cô, sợ người ở bên trong xảy ra sai sót.Y tá trẻ tuổi giống như không dám nhìn thẳng nhân vật lớn là việntrưởng, chỉ khiêm tốn gật đầu.Ông cụ Quách ở phía trước phiền lòng, ông ấy không có tâm tìnhđể ý vị y tá này, thúc giục viện trưởng: “Mau chóng nghĩ phương ánđi.”“Xin yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ dốc toàn lực.”“Đủ rồi, đi làm việc đi!”Ông cụ Quách bực bội khiển trách, không có tâm tình nghe ôngta nịnh hót.Y tá đẩy xe tới cửa phòng bệnh dừng động tác một lát, sau đónâng mắt nhìn ông cụ Quách và viện trưởng rời đi, lông mày thanh túhơi nhíu chặt, ngực càng lúc càng bất an.“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?” Kiều Bích Ngọc không rõ,hành động của ông nội rất kỳ lạ.Cô mặc đồng phục y tá của bệnh viện này, đẩy chiếc xe nhỏ nhìncửa phòng trước mắt, hít sâu một hơi chậm rãi đi vào.Anh ở bên trong này.Không biết có phải là ảo giác của Kiều Bích Ngọc hay không, côcảm thấy mùi nước sát trùng trong căn phòng này rất nặng, giốngnhư không khí hơi trầm lắng áp lực ở phòng bệnh vô khuẩn.Trong phòng bệnh vang lên âm thanh của thiết bị, số liệu trênthiết bị không ngừng lóe lên, cô bước từng bước tới gần phòng bệnh,đã mấy ngày rồi cô không gặp anh.Rõ ràng là lúc trước rất khỏe mạnh, rõ ràng là anh có thể ôm côrất dễ dàng.Lúc này áy náy trong lòng dần lan ra, khi tầm mắt nhìn thấygương mặt quen thuộc, cô cứng đờ giật mình.Sắc mặt Quách Cao Minh trắng xanh, anh nhắm mắt im lặng nằmthẳng, cơ thể có rất nhiều sợi nhỏ nối vào để theo dõi tình hình củaanh.“Quách Cao Minh.” Cô đứng ở đầu giường, cúi đầu, trong mắt ẩnchứa rất nhiều cảm xúc.“Quách Cao Minh, anh mau tỉnh dậy đi.”Cô không dám tới gần anh quá, ngoài cửa còn có vệ sĩ nhìn, côlén vươn tay, không nhịn được xúc động chạm vào bàn tay lạnh lẽocủa anh, nắm chặt lấy: “Quách Cao Minh, tôi là Kiều Bích Ngọc.”Quách Cao Minh, tôi rất lo lắng cho anh.Nhìn gương mặt suy yếu của anh, người đàn ông mạnh mẽ nhưQuách Cao Minh, bây giờ lại suy yếu như vậy, vành mắt cô khôngnhịn được đỏ lên, cắn chặt môi, rất muốn gọi to ra.“Quách Cao Minh, anh nhanh tỉnh dậy đi, tôi rất nhớ anh.”“Rầm.”“Cao Minh!“Bỗng nhiên phía sau truyền tới tiếng kêu to khiến Kiểu Bích Ngọckhiếp sợ, không biết xuất phát từ cảm xúc gì, cô lập tức rút tay về.“Cô là y tá tới đây đổi bình truyền sao?”Giọng nói của người phụ nữ này rất trong trẻo, đối phương bướcnhanh tới bên cạnh cô, biểu cảm hơi suy tư: “Cô đi ra ngoài trước đi,bây giờ anh ấy còn chưa truyền xong một chai, lát nữa tôi sẽ gọi cô.”Kiểu Bích Ngọc không biết nên trả lời cô ta thế nào, cô vẫnkhông muốn rời đi nhanh như vậy.“Cao Minh, anh đã ngủ mấy ngày rồi, chuyện tập đoàn đang đợianh đấy, anh nhanh tỉnh lại đi, em và đám Khánh Nam đều khônggánh vác được rồi.”Đối phương đi thằng tới một bên khác, cô ta cầm lấy bông ẩm,động tác quen thuộc dịu dàng thấm ướt đôi môi khô ráp của QuáchCao Minh, giọng điệu nói chuyện thản nhiên, giống như tình cảm củahai người rất thân thiết.“Cao Minh, bọn em đều cần anh mà, anh không thể lười biếng.”Cô ta tiếp tục nói xong, giọng nói mang theo cười khẽ, giống nhưđang nói chuyện phiếm với người đàn ông ở trên giường bệnh.Lời nói của cô ta, khiến Kiểu Bích Ngọc không khỏi đánh giá côta.Cô ta là ai?Làn da của người phụ nữ này trắng nõn, mặc áo vest váy ngắnmàu đen, mái tóc dài được buộc lại, gương mặt mang theo khí chấtcủa người phụ nữ trưởng thành, trên người không có trang sức dưthừa, cả người cô ta nhìn tràn ngập tinh thần, giỏi giang thông minh.“Cô không phải là y tá ở đây?”Cô ta đúng là rất thông minh, rất nhanh liền chú ý tới diện mạocủa Kiều Bích Ngọc khác với ảnh chụp ở trên đồng phục.“Cô là ai?”Lần này đối phương lập tức cảnh giác, vội vàng đứng thẳngngười bảo vệ trước giường bệnh.“Tôi, tôi là⁄“ Kiều Bích Ngọc nhìn cô ta, trong lúc này không biếtnên mở miệng thế nào.“Vệ sĩ vào đi.”Đối phương lo lắng kêu to với bên ngoài: “Tôi không biết cô là ai,nhưng tốt nhất là cô nên lập tức rời đi!“ Cô ta lạnh lùng nói, ánh mắtsắc bén nhìn chằm chằm Kiều Bích Ngọc.“Người phụ nữ này giả mạo y tá trà trộn vào, dẫn cô ta ra ngoài,điều tra rõ ràng lai lịch.”Kiều Bích Ngọc nhìn bọn họ lập tức khẩn trương hơn, mở miệngđịnh giải thích: “Tôi là…”“Cô ấy, cô ấy là vợ tôi.

Chương 115: Y tá giả, cô là ai

“Tình hình của thằng bé thế nào rồi?”

Bên ngoài nắng đã lên cao, nhưng trong phòng bệnh lại lộ ra râm

mát, trong không khí tràn ngập mùi thuốc sát trùng khiến tỉnh thần

của người ta uể oải, trong ngực tràn ngập bất an.

Một ông cụ chống gậy, đôi mắt vẩn đục nhìn về phía phòng bệnh,

giọng nói khàn khàn trầm thấp hỏi một câu.

Biểu cảm của viện trưởng đi cùng hơi câu nệ, cẩn thận trả lời:

“Nhiệt độ cơ thể đã hạ.”

“Tôi hỏi trong đầu thằng bé.”

Bỗng nhiên ông cụ Quách giận tái mặt, nghiến răng nói.

Huyết áp nội sọ tăng quá cao sẽ khiến chảy máu trong não, khiến

người ta hôn mê, đồng tử mở to, thậm chí là uy h**p tới sinh mệnh.

Mà biểu hiện lâm sàng thông thường là đau đầu kịch liệt, hơi thở

hỗn loạn… Đau nửa đầu bọn họ đã sớm biết, chỉ không ngờ tới.

Vậy mà tên xấu xa này dám giấu diếm bọn họ.

Ông cụ dời mắt, tay phải nắm chặt cây gậy hơi run rẩy, gian nan

hỏi một câu: “Xác suất phẫu thuật thành công là bao nhiêu?”

“Cha, cha đang nói phẫu thuật gì thế?” Bỗng nhiên cửa phòng bị

đẩy ra, vẻ mặt Giang Mỹ Linh mơ hồ nhìn ông cụ và viện trưởng.

“Không phải là Cao Minh đã phẫu thuật xong rồi sao, có phải xảy

ra chuyện gì.”

Viện trưởng muốn mở miệng giải thích, nhưng ông cụ Quách

lườm một cái, ông ta lập tức ngượng ngùng không dám nói lung tung.

Chuyện này thật sự không nên nói lung tung.

“Cha, rốt cuộc là làm sao vậy, lúc trước bác sĩ chính đã nói Cao

Minh sẽ tốt hơn, chỉ là tạm thời hôn mê.” Giang Mỹ Linh cảm nhận

được sự khác thường, sắc mặt cũng lo âu hơn.

“Ra ngoài.”

Ông cụ nhíu mày, không liếc mắt nhìn bà ta một cái, lạnh lùng nói

một câu.

Biểu cảm của Giang Mỹ Linh có chút không tình nguyện, nhìn

thoáng qua Quách Cao Minh vẫn đang hôn mê trên giường bệnh.

Sau đó bà ta nhỏ giọng nói: “Cha, con biết lúc trước con làm một

số chuyện sai trái, nhưng cho dù lúc trước xảy ra chuyện gì, con đều

là mẹ của Cao Minh.”

“Tôi nói, ra ngoài!“ Vẻ mặt ông cụ không kiên nhẫn, trừng bà ta

một cái.

Giang Mỹ Linh cắn chặt môi, sắc mặt không được tốt lắm, do dự

một lát, con trai của bà ta là chỗ dựa lớn nhất nửa đời sau, cho nên

Quách Cao Minh không thể xảy ra chuyện.

Nhưng bà ta rất sợ ông cụ Quách, cuối cùng bà ta hơi cúi đầu đi

ra ngoài.

Ánh sáng trên đỉnh đầu chiếu xuống gương mặt già nua của ông

cụ Quách, lộ ra vẻ mệt mỏi đau đớn và do dự: “Chuyện này không thể

nhắc tới với người thứ hai. Nghiêm khắc cảnh cáo viện trưởng một

tiếng.

“Đã biết.“ Biểu cảm của viện trưởng nghiêm túc, gật đầu.

Ông cụ Quách không ở lại phòng bệnh, chống gậy bước chân

trầm trọng đi ra ngoài.

“Cập.

“Cô cẩn thận một chút.”

Một bình truyền không cẩn thận rơi xuống đất.

Ở ngay trước phòng bệnh, một vị y tá vội vàng ngồi xổm người

xuống nhặt bình truyền mới làm rơi lên, mà đám viện trưởng đi từ

trong phòng ra, không vui nhìn y tá này một cái dặn dò.

Y tá này gần như là người mới, biểu cảm của cô hơi khiếp đảm,

quay lưng về phía bọn họ, cô không lên tiếng nói chuyện, chỉ khi nhặt

bình truyền lên thì nhanh chóng đẩy xe nhỏ, vẫn luôn duy trì thái độ

khom người cung kính.

“Đẩy đồ vào, sau này sẽ do y tá trưởng của các cô phụ trách.

Viện trưởng dặn dò cô, sợ người ở bên trong xảy ra sai sót.

Y tá trẻ tuổi giống như không dám nhìn thẳng nhân vật lớn là viện

trưởng, chỉ khiêm tốn gật đầu.

Ông cụ Quách ở phía trước phiền lòng, ông ấy không có tâm tình

để ý vị y tá này, thúc giục viện trưởng: “Mau chóng nghĩ phương án

đi.”

“Xin yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ dốc toàn lực.”

“Đủ rồi, đi làm việc đi!”

Ông cụ Quách bực bội khiển trách, không có tâm tình nghe ông

ta nịnh hót.

Y tá đẩy xe tới cửa phòng bệnh dừng động tác một lát, sau đó

nâng mắt nhìn ông cụ Quách và viện trưởng rời đi, lông mày thanh tú

hơi nhíu chặt, ngực càng lúc càng bất an.

“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?” Kiều Bích Ngọc không rõ,

hành động của ông nội rất kỳ lạ.

Cô mặc đồng phục y tá của bệnh viện này, đẩy chiếc xe nhỏ nhìn

cửa phòng trước mắt, hít sâu một hơi chậm rãi đi vào.

Anh ở bên trong này.

Không biết có phải là ảo giác của Kiều Bích Ngọc hay không, cô

cảm thấy mùi nước sát trùng trong căn phòng này rất nặng, giống

như không khí hơi trầm lắng áp lực ở phòng bệnh vô khuẩn.

Trong phòng bệnh vang lên âm thanh của thiết bị, số liệu trên

thiết bị không ngừng lóe lên, cô bước từng bước tới gần phòng bệnh,

đã mấy ngày rồi cô không gặp anh.

Rõ ràng là lúc trước rất khỏe mạnh, rõ ràng là anh có thể ôm cô

rất dễ dàng.

Lúc này áy náy trong lòng dần lan ra, khi tầm mắt nhìn thấy

gương mặt quen thuộc, cô cứng đờ giật mình.

Sắc mặt Quách Cao Minh trắng xanh, anh nhắm mắt im lặng nằm

thẳng, cơ thể có rất nhiều sợi nhỏ nối vào để theo dõi tình hình của

anh.

“Quách Cao Minh.” Cô đứng ở đầu giường, cúi đầu, trong mắt ẩn

chứa rất nhiều cảm xúc.

“Quách Cao Minh, anh mau tỉnh dậy đi.”

Cô không dám tới gần anh quá, ngoài cửa còn có vệ sĩ nhìn, cô

lén vươn tay, không nhịn được xúc động chạm vào bàn tay lạnh lẽo

của anh, nắm chặt lấy: “Quách Cao Minh, tôi là Kiều Bích Ngọc.”

Quách Cao Minh, tôi rất lo lắng cho anh.

Nhìn gương mặt suy yếu của anh, người đàn ông mạnh mẽ như

Quách Cao Minh, bây giờ lại suy yếu như vậy, vành mắt cô không

nhịn được đỏ lên, cắn chặt môi, rất muốn gọi to ra.

“Quách Cao Minh, anh nhanh tỉnh dậy đi, tôi rất nhớ anh.”

“Rầm.”

“Cao Minh!“

Bỗng nhiên phía sau truyền tới tiếng kêu to khiến Kiểu Bích Ngọc

khiếp sợ, không biết xuất phát từ cảm xúc gì, cô lập tức rút tay về.

“Cô là y tá tới đây đổi bình truyền sao?”

Giọng nói của người phụ nữ này rất trong trẻo, đối phương bước

nhanh tới bên cạnh cô, biểu cảm hơi suy tư: “Cô đi ra ngoài trước đi,

bây giờ anh ấy còn chưa truyền xong một chai, lát nữa tôi sẽ gọi cô.”

Kiểu Bích Ngọc không biết nên trả lời cô ta thế nào, cô vẫn

không muốn rời đi nhanh như vậy.

“Cao Minh, anh đã ngủ mấy ngày rồi, chuyện tập đoàn đang đợi

anh đấy, anh nhanh tỉnh lại đi, em và đám Khánh Nam đều không

gánh vác được rồi.”

Đối phương đi thằng tới một bên khác, cô ta cầm lấy bông ẩm,

động tác quen thuộc dịu dàng thấm ướt đôi môi khô ráp của Quách

Cao Minh, giọng điệu nói chuyện thản nhiên, giống như tình cảm của

hai người rất thân thiết.

“Cao Minh, bọn em đều cần anh mà, anh không thể lười biếng.”

Cô ta tiếp tục nói xong, giọng nói mang theo cười khẽ, giống như

đang nói chuyện phiếm với người đàn ông ở trên giường bệnh.

Lời nói của cô ta, khiến Kiểu Bích Ngọc không khỏi đánh giá cô

ta.

Cô ta là ai?

Làn da của người phụ nữ này trắng nõn, mặc áo vest váy ngắn

màu đen, mái tóc dài được buộc lại, gương mặt mang theo khí chất

của người phụ nữ trưởng thành, trên người không có trang sức dư

thừa, cả người cô ta nhìn tràn ngập tinh thần, giỏi giang thông minh.

“Cô không phải là y tá ở đây?”

Cô ta đúng là rất thông minh, rất nhanh liền chú ý tới diện mạo

của Kiều Bích Ngọc khác với ảnh chụp ở trên đồng phục.

“Cô là ai?”

Lần này đối phương lập tức cảnh giác, vội vàng đứng thẳng

người bảo vệ trước giường bệnh.

“Tôi, tôi là⁄“ Kiều Bích Ngọc nhìn cô ta, trong lúc này không biết

nên mở miệng thế nào.

“Vệ sĩ vào đi.”

Đối phương lo lắng kêu to với bên ngoài: “Tôi không biết cô là ai,

nhưng tốt nhất là cô nên lập tức rời đi!“ Cô ta lạnh lùng nói, ánh mắt

sắc bén nhìn chằm chằm Kiều Bích Ngọc.

“Người phụ nữ này giả mạo y tá trà trộn vào, dẫn cô ta ra ngoài,

điều tra rõ ràng lai lịch.”

Kiều Bích Ngọc nhìn bọn họ lập tức khẩn trương hơn, mở miệng

định giải thích: “Tôi là…”

“Cô ấy, cô ấy là vợ tôi.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 115: Y tá giả, cô là ai“Tình hình của thằng bé thế nào rồi?”Bên ngoài nắng đã lên cao, nhưng trong phòng bệnh lại lộ ra râmmát, trong không khí tràn ngập mùi thuốc sát trùng khiến tỉnh thầncủa người ta uể oải, trong ngực tràn ngập bất an.Một ông cụ chống gậy, đôi mắt vẩn đục nhìn về phía phòng bệnh,giọng nói khàn khàn trầm thấp hỏi một câu.Biểu cảm của viện trưởng đi cùng hơi câu nệ, cẩn thận trả lời:“Nhiệt độ cơ thể đã hạ.”“Tôi hỏi trong đầu thằng bé.”Bỗng nhiên ông cụ Quách giận tái mặt, nghiến răng nói.Huyết áp nội sọ tăng quá cao sẽ khiến chảy máu trong não, khiếnngười ta hôn mê, đồng tử mở to, thậm chí là uy h**p tới sinh mệnh.Mà biểu hiện lâm sàng thông thường là đau đầu kịch liệt, hơi thởhỗn loạn… Đau nửa đầu bọn họ đã sớm biết, chỉ không ngờ tới.Vậy mà tên xấu xa này dám giấu diếm bọn họ.Ông cụ dời mắt, tay phải nắm chặt cây gậy hơi run rẩy, gian nanhỏi một câu: “Xác suất phẫu thuật thành công là bao nhiêu?”“Cha, cha đang nói phẫu thuật gì thế?” Bỗng nhiên cửa phòng bịđẩy ra, vẻ mặt Giang Mỹ Linh mơ hồ nhìn ông cụ và viện trưởng.“Không phải là Cao Minh đã phẫu thuật xong rồi sao, có phải xảyra chuyện gì.”Viện trưởng muốn mở miệng giải thích, nhưng ông cụ Quáchlườm một cái, ông ta lập tức ngượng ngùng không dám nói lung tung.Chuyện này thật sự không nên nói lung tung.“Cha, rốt cuộc là làm sao vậy, lúc trước bác sĩ chính đã nói CaoMinh sẽ tốt hơn, chỉ là tạm thời hôn mê.” Giang Mỹ Linh cảm nhậnđược sự khác thường, sắc mặt cũng lo âu hơn.“Ra ngoài.”Ông cụ nhíu mày, không liếc mắt nhìn bà ta một cái, lạnh lùng nóimột câu.Biểu cảm của Giang Mỹ Linh có chút không tình nguyện, nhìnthoáng qua Quách Cao Minh vẫn đang hôn mê trên giường bệnh.Sau đó bà ta nhỏ giọng nói: “Cha, con biết lúc trước con làm mộtsố chuyện sai trái, nhưng cho dù lúc trước xảy ra chuyện gì, con đềulà mẹ của Cao Minh.”“Tôi nói, ra ngoài!“ Vẻ mặt ông cụ không kiên nhẫn, trừng bà tamột cái.Giang Mỹ Linh cắn chặt môi, sắc mặt không được tốt lắm, do dựmột lát, con trai của bà ta là chỗ dựa lớn nhất nửa đời sau, cho nênQuách Cao Minh không thể xảy ra chuyện.Nhưng bà ta rất sợ ông cụ Quách, cuối cùng bà ta hơi cúi đầu đira ngoài.Ánh sáng trên đỉnh đầu chiếu xuống gương mặt già nua của ôngcụ Quách, lộ ra vẻ mệt mỏi đau đớn và do dự: “Chuyện này không thểnhắc tới với người thứ hai. Nghiêm khắc cảnh cáo viện trưởng mộttiếng.“Đã biết.“ Biểu cảm của viện trưởng nghiêm túc, gật đầu.Ông cụ Quách không ở lại phòng bệnh, chống gậy bước chântrầm trọng đi ra ngoài.“Cập.“Cô cẩn thận một chút.”Một bình truyền không cẩn thận rơi xuống đất.Ở ngay trước phòng bệnh, một vị y tá vội vàng ngồi xổm ngườixuống nhặt bình truyền mới làm rơi lên, mà đám viện trưởng đi từtrong phòng ra, không vui nhìn y tá này một cái dặn dò.Y tá này gần như là người mới, biểu cảm của cô hơi khiếp đảm,quay lưng về phía bọn họ, cô không lên tiếng nói chuyện, chỉ khi nhặtbình truyền lên thì nhanh chóng đẩy xe nhỏ, vẫn luôn duy trì thái độkhom người cung kính.“Đẩy đồ vào, sau này sẽ do y tá trưởng của các cô phụ trách.Viện trưởng dặn dò cô, sợ người ở bên trong xảy ra sai sót.Y tá trẻ tuổi giống như không dám nhìn thẳng nhân vật lớn là việntrưởng, chỉ khiêm tốn gật đầu.Ông cụ Quách ở phía trước phiền lòng, ông ấy không có tâm tìnhđể ý vị y tá này, thúc giục viện trưởng: “Mau chóng nghĩ phương ánđi.”“Xin yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ dốc toàn lực.”“Đủ rồi, đi làm việc đi!”Ông cụ Quách bực bội khiển trách, không có tâm tình nghe ôngta nịnh hót.Y tá đẩy xe tới cửa phòng bệnh dừng động tác một lát, sau đónâng mắt nhìn ông cụ Quách và viện trưởng rời đi, lông mày thanh túhơi nhíu chặt, ngực càng lúc càng bất an.“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?” Kiều Bích Ngọc không rõ,hành động của ông nội rất kỳ lạ.Cô mặc đồng phục y tá của bệnh viện này, đẩy chiếc xe nhỏ nhìncửa phòng trước mắt, hít sâu một hơi chậm rãi đi vào.Anh ở bên trong này.Không biết có phải là ảo giác của Kiều Bích Ngọc hay không, côcảm thấy mùi nước sát trùng trong căn phòng này rất nặng, giốngnhư không khí hơi trầm lắng áp lực ở phòng bệnh vô khuẩn.Trong phòng bệnh vang lên âm thanh của thiết bị, số liệu trênthiết bị không ngừng lóe lên, cô bước từng bước tới gần phòng bệnh,đã mấy ngày rồi cô không gặp anh.Rõ ràng là lúc trước rất khỏe mạnh, rõ ràng là anh có thể ôm côrất dễ dàng.Lúc này áy náy trong lòng dần lan ra, khi tầm mắt nhìn thấygương mặt quen thuộc, cô cứng đờ giật mình.Sắc mặt Quách Cao Minh trắng xanh, anh nhắm mắt im lặng nằmthẳng, cơ thể có rất nhiều sợi nhỏ nối vào để theo dõi tình hình củaanh.“Quách Cao Minh.” Cô đứng ở đầu giường, cúi đầu, trong mắt ẩnchứa rất nhiều cảm xúc.“Quách Cao Minh, anh mau tỉnh dậy đi.”Cô không dám tới gần anh quá, ngoài cửa còn có vệ sĩ nhìn, côlén vươn tay, không nhịn được xúc động chạm vào bàn tay lạnh lẽocủa anh, nắm chặt lấy: “Quách Cao Minh, tôi là Kiều Bích Ngọc.”Quách Cao Minh, tôi rất lo lắng cho anh.Nhìn gương mặt suy yếu của anh, người đàn ông mạnh mẽ nhưQuách Cao Minh, bây giờ lại suy yếu như vậy, vành mắt cô khôngnhịn được đỏ lên, cắn chặt môi, rất muốn gọi to ra.“Quách Cao Minh, anh nhanh tỉnh dậy đi, tôi rất nhớ anh.”“Rầm.”“Cao Minh!“Bỗng nhiên phía sau truyền tới tiếng kêu to khiến Kiểu Bích Ngọckhiếp sợ, không biết xuất phát từ cảm xúc gì, cô lập tức rút tay về.“Cô là y tá tới đây đổi bình truyền sao?”Giọng nói của người phụ nữ này rất trong trẻo, đối phương bướcnhanh tới bên cạnh cô, biểu cảm hơi suy tư: “Cô đi ra ngoài trước đi,bây giờ anh ấy còn chưa truyền xong một chai, lát nữa tôi sẽ gọi cô.”Kiểu Bích Ngọc không biết nên trả lời cô ta thế nào, cô vẫnkhông muốn rời đi nhanh như vậy.“Cao Minh, anh đã ngủ mấy ngày rồi, chuyện tập đoàn đang đợianh đấy, anh nhanh tỉnh lại đi, em và đám Khánh Nam đều khônggánh vác được rồi.”Đối phương đi thằng tới một bên khác, cô ta cầm lấy bông ẩm,động tác quen thuộc dịu dàng thấm ướt đôi môi khô ráp của QuáchCao Minh, giọng điệu nói chuyện thản nhiên, giống như tình cảm củahai người rất thân thiết.“Cao Minh, bọn em đều cần anh mà, anh không thể lười biếng.”Cô ta tiếp tục nói xong, giọng nói mang theo cười khẽ, giống nhưđang nói chuyện phiếm với người đàn ông ở trên giường bệnh.Lời nói của cô ta, khiến Kiểu Bích Ngọc không khỏi đánh giá côta.Cô ta là ai?Làn da của người phụ nữ này trắng nõn, mặc áo vest váy ngắnmàu đen, mái tóc dài được buộc lại, gương mặt mang theo khí chấtcủa người phụ nữ trưởng thành, trên người không có trang sức dưthừa, cả người cô ta nhìn tràn ngập tinh thần, giỏi giang thông minh.“Cô không phải là y tá ở đây?”Cô ta đúng là rất thông minh, rất nhanh liền chú ý tới diện mạocủa Kiều Bích Ngọc khác với ảnh chụp ở trên đồng phục.“Cô là ai?”Lần này đối phương lập tức cảnh giác, vội vàng đứng thẳngngười bảo vệ trước giường bệnh.“Tôi, tôi là⁄“ Kiều Bích Ngọc nhìn cô ta, trong lúc này không biếtnên mở miệng thế nào.“Vệ sĩ vào đi.”Đối phương lo lắng kêu to với bên ngoài: “Tôi không biết cô là ai,nhưng tốt nhất là cô nên lập tức rời đi!“ Cô ta lạnh lùng nói, ánh mắtsắc bén nhìn chằm chằm Kiều Bích Ngọc.“Người phụ nữ này giả mạo y tá trà trộn vào, dẫn cô ta ra ngoài,điều tra rõ ràng lai lịch.”Kiều Bích Ngọc nhìn bọn họ lập tức khẩn trương hơn, mở miệngđịnh giải thích: “Tôi là…”“Cô ấy, cô ấy là vợ tôi.

Chương 115